THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Tên lừa đảo? (2)

- Điều tiết tâm cảnh tùy theo từng người, chuyện này rất khó nói.

Lục Trầm không trả lời, Nguyên Ngữ đại sư trầm tư một chút rồi mở miệng nói:

- Kỳ thực, việc này có quan hệ với thói quen, trước đây có một vị cường giả, trước khi thành danh là một người bán củi...

- Ta biết, người đại sư nói có phải là Lộc Sài lão nhân hay không?

Bạch Tốn nói.

Lộc Sài lão nhân vốn tên là Lộc Xuyên, bởi vì trước khi thành danh dựa vào bán củi mà sống cho nên được người đời gọi là Lộc Sài.

Thực lực đạt đến Thông Huyền cảnh đỉnh phong, trong toàn bộ Thiên Huyền Vương quốc khó gặp đối thủ, nổi danh như cồn.

Từ một người bình thường bán củi ở tầng thấp nhất đi đến vị trí đại cao thủ danh chấn Vương quốc, Lộc Sài lão nhân luôn luôn dốc lòng, khích lệ người trẻ tuổi, không ít người đều biết tới sự tích của hắn.

- Không sai, chính là Lộc Sài lão nhân, các ngươi biết con đường thành danh của hắn gian nan, tu luyện khắc khổ. Thế nhưng các ngươi lại không biết, trước khi hắn chiến đấu cùng người ta cũng phải điều chỉnh tâm cảnh. Mà phương pháp điều chỉnh, chính là bổ củi, thường thường sẽ nhốt mình ở trong phòng, bổ củi một ngày. Như vậy mới có thể làm cho tâm cảnh, trạng thái hoàn toàn đạt đến đỉnh phong.

- Nguyên huynh vừa nói như vậy ta cũng mới nghĩ tới một vị cao thủ nổi danh trăm năm trước, gọi là Nhất Kiếm Bình Giang, độc hành kiếm khách Ngô Giang Bình. Nghe nói trước khi thành danh hắn là một thợ đan tre nứa, trước mỗi trận chiến đấu hắn đều phải thông qua đan sọt để điều chỉnh tâm cảnh, lúc này mới làm cho thực lực Thông Huyền, khiến cho người người kính sợ!

Lục Trầm đại sư nói.

- Đúng vậy, loại ví dụ này có rất nhiều, Trương Huyền tiểu hữu này cần đọc sách để điều chỉnh tâm cảnh, cũng không kỳ quái, chỉ là...

Nguyên Ngữ nói đến đây lại ngừng lại.

- Nguyên huynh có chuyện gì cứ nói đừng ngại!

Lục Trầm cười cười, nhìn về phía hắn.

- Vừa nãy khi ngươi vẽ tranh, ta từng nhìn hắn một chút, cũng cố ý đưa ra câu hỏi với hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn, ta phát giác ra... Hắn như kẻ hồ đồ, dường như hoàn toàn không biết gì đối với thư họa, thậm chí... Cái gì cũng không nhìn ra a!

Nhớ tới chuyện vừa rồi, Nguyên Ngữ lắc đầu một cái, nói:

- Lục lão đệ, trước đó lão đệ nói hắn có thể nhìn ra Hạ Thu đồ và Xích Hùng Khiếu Thiên của ngươi, đáng lý không nên vẻ mặt đó a!

Nguyên Ngữ đại sư là y sư, am hiểu quan sát tỉ mỉ, Trương Huyền thấy Lục Trầm đại sư vẽ tranh mà vẻ mặt khiếp sợ, không có che giấu, cho nên mới bị hắn nhìn thấy rõ ràng.

- Không hiểu? Chuyện này không thể nào nha?

Lục Trầm đại sư không có sức quan sát như hắn, cho nên không dám tin tưởng.

Vị Trương Huyền này vừa tiến vào đình viện của hắn đã nhìn ra bố trí của hắn, khác nào thư họa, sau đó lại xé Hạ Thu đồ ra, nhìn ra nội dung ẩn giấu ở trong đó, càng vạch ra sai lầm bên trong Xích Hùng Khiếu Thiên đồ...

Loại ánh mắt này, so với hắn còn mạnh hơn, làm sao có khả năng không có chút hiểu rõ nào đối với thư họa cơ chứ? - Ta chỉ có cảm giác như vậy, cũng có thể là do ta nhìn nhầm...

Nguyên Ngữ đại sư lắc đầu.

Đối với Trương Huyền, hắn cũng rất là tò mò.

Trước khi gặp, Lục Trầm đại sư nói người này dưới đất không thấy, trên trời ít có, khiến cho hắn nổi lên tâm tư hiếu kỳ. Sau khi chân chính nhìn thấy, nói thật, hắn vẫn còn có chút thất vọng.

Đại sư thư họa đều có khí chất đặc biệt, trên người tên này hắn lại không mảy may phát hiện ra được. Khi nói tới vẽ tranh lại tràn ngập do dự, ngập ngừng ấp úng, khiến cho người ta không nhịn được hoài nghi, nếu không phải vì vướng bởi mặt mũi của lão hữu, sợ rằng hắn đã trực tiếp mở miệng dò hỏi rồi.

Nếu như đối phương thật sự lĩnh ngộ năng lực thư họa không kém gì bản thân hai người thì tuyệt sẽ không như vậy.

- Lẽ nào... Hắn ta cái gì cũng không biết? Kỳ thực là giả vờ sao?

Một suy nghĩ đột nhiên xuất hiện, lông mày Nguyên Ngữ đại sư nhíu lại.

Nếu suy luận như vậy mà nói, không ít chuyện lại có thể thành lập mối liên hệ với nhau.

Chính bởi vì cái gì cũng không biết cho nên khi bảo hắn vẽ tranh, hắn mới ra sức khước từ, nói dối muốn xem thư tịch.

Đối với tác phẩm hội họa một chữ cũng không biết thì vẻ mặt không hiểu khi nhìn thấy Lục Trầm vẽ tranh,, thậm chí ngay cả hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn cũng không bằng.

Cũng đúng, không tới hai mươi tuổi, coi như hiểu rõ rất nhiều đối với thư họa thì có thể đạt đến trình độ gì cơ chứ?

Có lẽ là trước đó điều tra tác phẩm hội họa của lão hữu, cố ý nói ra, ra vẻ cái gì cũng biết, thế nhưng trên thực tế lại là một tên lừa gạt. Nếu thực sự là như vậy, hắn phải nhắc nhở vị lão hữu này cẩn thận, một lúc nữa phải nhắc nhở hắn một câu mới được.

- Nguyên huynh, không phải buổi chiều ngươi muốn bái phỏng người nào hay sao? Chờ như vậy sẽ không làm lỡ chuyện của ngươi chứ?

Lúc hắn đang nghĩ không biết nên mở miệng như thế nào thì đã nghe thấy thanh âm của Lục Trầm đại sư vang lên.

- Ồ, nghe nói trong Vương thành có một vị danh sư tên là Dương Huyền tới. Đã giải quyết được vấn đề trên người của thê tử Lăng Thiên Vũ và Đỗ Mạc Hiên, thủ đoạn không tầm thường, vì vậy ta định đi qua đó xem một chút!

Nguyên Ngữ đại sư gật gật đầu.

Thê tử Lăng Thiên Vũ, Đỗ Mạc Hiên đều là bệnh nhân của hắn, hắn luôn nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề bên thân thể của đối phương, thế nhưng vẫn không có thành công. Không nghĩ tới vị danh sư tên là Dương Huyền này lại không mất bao lâu đã giải quyết tất cả. Hắn là đại sư y đạo, cũng muốn đi tới bái phỏng một lần, hy vọng có thể được chỉ điểm, khiến cho mình đi càng xa hơn ở trên con đường y đạo.

- Danh sư?

Lục Trầm đại sư không thể tin được.

Hắn ít giao du với bên ngoài, ở bên ngoài Dương Huyền danh chấn Vương thành, thế nhưng hắn cũng không hiểu rõ chuyện này.

- Đúng vậy, không bằng buổi chiều chúng ta cùng đi bái phỏng đi. Ta biết ở phương diện thư họa, ngươi luôn muốn đột phá đến cảnh giới thứ tư, thế nhưng vẫn chưa thành công, có lẽ sau khi được danh sư chỉ điểm có thể một lần hành động đột phá cảnh giới!

Nguyên Ngữ đại sư cười nói.

- Được, cứ quyết định như thế đi. Sau khi sát hạch bọn họ xong chúng ta sẽ đi!

Lục Trầm đại sư hưng phấn, vội vàng gật đầu.

...

Trương Huyền đi tới phủ đệ của Lục Trầm đại sư sát hạch mấy người Hoàng Ngữ, trong lớp của hắn lại có một thiếu niên lưng cõng trường thương, là bạn chơi và bạn tốt khi còn bé của Trịnh Dương, Mạc Hiểu.

Hai người cùng bái Vương Siêu làm sư phụ, kết quả Mạc Hiểu thành công, Trịnh Dương thành học sinh của Trương Huyền.

- Mấy ngày nay ta mới vừa học được một bộ thương pháp, cho nên đặc biệt tới đây muốn luận bàn với ngươi một chút!

Trường thương sau lưng Mạc Hiểu run lên, cả người giống như dung hợp vào làm một thể với trường thương, tỏa ra khí tức ác liệt khiến cho mặt mày người ta phát lạnh.

- Được!

Trịnh Dương cũng dựng thẳng trường thương lên, ngạo nghễ đứng thẳng, sừng sững không sợ hãi.

Chương 177: Huynh đệ giao đấu (1)

Những người khác trong lớp nghe thấy hai người luận võ, tất cả đều đứng ở một bên góc tường.

Nhìn thấy khí tức sinh ra trên người của hai người, sắc mặt Triệu Nhã trở nên nghiêm túc.

Trước đó thực lực của Trịnh Dương kém xa nàng, sau khi học tập thương pháp của Trương lão sư, khí thế càng ngày càng mạnh, nếu như thực sự đánh nhau, nàng đã hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn nữa.

- Ngươi nói xem trong hai người bọn họ ai có thể chiến thắng đây?

Lưu Dương hỏi.

- Bọn họ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, lĩnh ngộ và thiên phú của Mạc Hiểu đối với thương pháp đều mạnh hơn Trịnh Dương. Nghe nói hai người đã giao thủ vô số lần, luôn là người sau bị thua, ta sợ lần này Trịnh Dương cũng khó mà vượt qua được!

Triệu Nhã chần chờ một chút rồi nói.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, thế nhưng Mạc Hiểu vẫn cực kỳ đáng sợ.

Ngay cả chính bản thân Trịnh Dương cũng biết mình hoàn toàn không phải đối thủ của người bạn thân này.

Có khả năng chính là bởi vì đã biết chuyện này cho nên Lục Tầm mới cố ý từ trong tay Vương Siêu lão sư hắn đào được bản thân về làm môn hạ, dùng để đối chiến, không thể không nói, thủ đoạn cũng đủ tàn nhẫn.

- Ta nghe nói vì ứng phó với lần sư giả bình trắc này mà Vương Siêu lão sư còn đem thương pháp gia của mình truyền thụ cho Mạc Hiểu vài chiêu!

Tu vi của Viên Đào không tốt, thế nhưng tin tức lại không kém, hắn chần chờ một chút rồi nói.

- Thương pháp gia truyền? Ngươi nói Vương gia thương?

Triệu Nhã khó mà tin nổi nói một tiếng.

- Vương gia thương rất nổi danh hay sao?

Thấy dáng vẻ này của nàng, Lưu Dương nhìn sang rồi hỏi.

- Trong Thiên Huyền Vương thành có hai Vương gia nổi danh, một chính là Vương gia chúng ta, một trong tứ đại gia tộc. Một cái khác chính là gia tộc của đại sư thương pháp Vương Sùng!

Lần này không phải là Triệu Nhã trả lời, mà là Vương Dĩnh.

Làm con cháu của Vương gia trong tứ đại gia tộc, một Vương gia khác có tiếng tăm gần như bằng bọn họ, cho nên đương nhiên nàng biết rất rõ ràng.

- Vương Sùng?

- Không sai, Vương Sùng được gọi là đệ nhất nhân thương pháp trong Thiên Huyền Vương thành này, ngay cả Thẩm Truy bệ hạ cũng khen không dứt miệng. Hắn một mình sáng lập ra Vương gia thương, là thứ nhất tuyệt, là tuyệt chiêu mà vô số võ giả học tập thương pháp ước mơ tha thiết!

Vương Dĩnh mang theo vẻ sùng bái nói.

- Lợi hại như vậy sao?

Lưu Dương líu lưỡi, hắn không nhịn được nói:

- Vậy vị Vương Sùng này có quan hệ gì với Vương Siêu lão sư? - Vương Siêu là nhi tử độc nhất của vị đại sư thương pháp này, chính vì như thế mới có thể làm cho vô số người tu luyện thương pháp, tranh nhau chen lấn bái vào làm môn hạ!

Vương Dĩnh nói.

- Thì ra là như vậy!

Khi lần nữa nhìn về phía giữa sân, trên mặt Lưu Dương hiện lên vẻ lo âu:

- Nói như vậy, chẳng phải Trịnh Dương sẽ rất nguy hiểm hay sao?

- Đúng vậy, Vương gia thương rất lợi hại, vốn thuộc về bí mật bất truyền, không nghĩ tới Vương Siêu lão sư lại phá vỡ quy củ, truyền cho hắn mấy chiêu, quả thực là hào phóng. Xem ra vì lần sư giả bình trắc này mà người này đã bỏ ra vốn gốc thực sự rồi.

Triệu Nhã hừ lạnh.

Vương gia thương thuộc về thương pháp gia truyền, chỉ truyền cho nam không truyền nữ, chưa bao giờ truyền cho người ngoài. Theo Viên Đào nói, không ngờ Vương Siêu lão sư lại truyền cho Mạc Hiểu mấy chiêu, bởi vậy có thể thấy được đối phương coi trọng sư giả bình trắc như thế nào.

Vốn trước đó Trịnh Dương đã không đánh lại vị Mạc Hiểu này, người sau lại còn vừa học tập được Vương gia thương pháp, làm sao hắn có thể là đối thủ được cơ chứ?

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người tràn ngập lo lắng.

...

Giữa sân.

- Vương lão sư truyền thụ ta ba chiêu trong Vương gia thương, lần lượt là thức thứ ba, thức thứ bảy và thức thứ mười tám, ngươi phải cẩn thận!

Mũi thương xoay tròn một cái, chỉ thẳng về phía trước, Mạc Hiểu lại nói. - Thức thứ ba, Hàn Mang Sạ Khởi, thức thứ bảy, Tịch Dương Dư Huy, thức thứ mười tám, Quy Điểu Nhập Lâm? Được!

Vẻ mặt Trịnh Dương rất là nghiêm túc.

Vương gia thương có tiếng tăm rất lớn, chỉ cần là người học thương trên cơ bản đều có nghiên cứu. Thế nhưng, chỉ biết có thể biết tên và chiêu số, không biết tâm pháp tu luyện, chỉ biết hình dạng của nó, lại không biết ý nghĩa mà thôi.

- Như vậy ta sẽ bắt đầu, thức thứ ba, Hàn Mang Sạ Khởi!

Thở dài một tiếng, trường thương trong tay Mạc Hiểu run rẩy, đâm thẳng ra ngoài.

Thương còn chưa tới, kình khí đã từ thương lan tràn tới, hàn mang hiện lên, đoạt mệnh truy hồn, khiến cho toàn thân người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Chiêu này đã tập trung tinh khí thần toàn thân lên trên thương mang, lực thẩm thấu cán thương, sợ rằng cho dù là có mấy tấm thép trước mặt cũng không ngăn cản được.

Mạc Hiểu không hổ là thiên tài thương pháp, Vương gia thương khó có thể luyện thành như vậy mà hắn cũng có thể phát huy ra lực lượng mạnh mẽ như vậy.

- Đến hay lắm!

Nhìn thấy thương pháp của đối phương lợi hại như vậy, con ngươi Trịnh Dương co rụt lại, cũng đánh ra một thương nghênh đón.

...

- Thương pháp thật là lợi hại...

Nhìn thấy kình khí của Mạc Hiểu bắn ra bốn phía, trường thương chẳng khác nào sấm sét, sắc mặt tất cả mọi người đều ngưng trọng.

- Triệu Nhã, nếu như Mạc Hiểu học được thương pháp lợi hại như thế, vì sao không chờ tới lúc tỷ thí lại luận bàn cùng Trịnh Dương mà lại muốn chạy tới vào lúc này cơ chứ?

Vương Dĩnh có chút không hiểu hỏi.

Học được chiêu số lợi hại như thế, chắc chắn phải lặng lẽ luyện tập, khi tỷ thí thi triển ra, mới có thể một tiếng hót lên làm kinh người, khiến cho Trịnh Dương không ứng phó kịp, hiện tại lại chạy tới tỷ thí, Trịnh Dương đã sớm biết, có đề phòng. Tới lần thứ hai luận võ, e rằng sẽ không thuận lợi như vậy.

- Là tình nghĩa huynh đệ!

Triệu Nhã cũng không hiểu rõ được, thế nhưng Lưu Dương ở bên cạnh lại mở miệng.

- Tình nghĩa huynh đệ?

- Đúng vậy, Mạc Hiểu và Trịnh Dương từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, bảo hắn tỷ thí cùng với đối phương, nhất định trong lòng hắn có chút kháng cự. Bởi vậy mới đến tìm bạn tốt, nói là tỷ thí, trên thực tế là muốn nói cho bạn tốt biết hắn đã học tập được cái gì, để đối phương có đề phòng! Ngươi không thấy trước khi tỷ thí hắn trước đã nói ra mình học được chiêu số gì sao? Bình thường luận võ, nào có người nào nói qua một lần về những chiêu số mà mình sẽ thi triển cơ chứ?

Chỉ có nam nhân mới có thể hiểu được tình nghĩa huynh đệ, tuy rằng Mạc Hiểu làm rất kín đáo, Triệu Nhã, Vương Dĩnh không thể nào hiểu được, thế nhưng làm sao có khả năng giấu giếm được Lưu Dương chứ!

- Thì ra là như vậy!

Chương 178: Huynh đệ giao đấu (2)

Lúc này mọi người mới chợt hiểu ra, lại lần nữa nhìn lại.

Keng keng!

Trong lúc mấy người nói chuyện, không ngờ ở giữa sân đã giao thủ nhiều lần, tiếng thương giòn giã vang lên, kình khí lan tràn ra bốn phía, quả nhiên Trịnh Dương có chút luống cuống tay chân, không chống đỡ được mà phải liên tiếp lui về phía sau.

- Thương pháp tốt, trong lúc ngươi học tập ta cũng không nhàn rỗi. Mạc Hiểu, hiện giờ ta sẽ cho ngươi xem thương pháp mà Trương lão sư dạy ta một chút!

Tuy rằng đang ở thế hạ phong, thế nhưng Trịnh Dương cũng không căng thẳng, trái lại hắn còn nhẹ nhàng nở nụ cười.

Vừa nãy hắn còn chưa thi triển thương pháp mà Trương Huyền dạy hắn, chỉ dùng lý giải và cơ sở của bản thân đối với thương pháp, đương nhiên không có cách nào ngăn cản được Vương gia thương của đối phương.

Ầm ầm!

Vừa mới dứt lời thì trường thương xoay một cái, giống như rồng tung bay, như nước chảy xiết trên sông, tuy rằng chỉ là một chiêu rất phổ thông, thế nhưng Mạc Hiểu lại cảm thấy như bị một ngọn núi lớn đè xuống, có cảm giác áp bách mạnh mẽ, khiến cho hắn không thở nổi.

Phanh!

Còn chưa kịp phản ứng lại thì Mạc Hiểu đã cảm thấy ngực khó chịu, Vương gia thương mà hắn thi triển trong nháy mắt đã bị phá nát, cả người lập tức bay ngược ra ngoài, trượt trên sát mặt đất bảy, tám mét mới ngừng lại được.

- Cái gì?

Hiển nhiên Trịnh Dương cũng không nghĩ tới chiêu này lại có được uy lực như vậy cho nên cũng sợ hết hồn.

Từ khi học được chiêu này hắn vẫn thường tu luyện, dù hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới nó lại lợi hại như vậy.

Lúc trước đánh bại Chu Thiên lão sư, hắn vẫn cho rằng nguyên nhân là vì đạo chân khí kia của Trương lão sư. Bây giờ hắn mới biết, chỉ cần dưới hoặc là cùng cấp bậc, coi như không có đạo chân khí kia thì chiêu thương pháp này cũng là tồn tại vô địch tuyệt đối.

Mạc Hiểu, từ nhỏ tới lớn đều giao thủ với hắn. Bất kể là thương pháp hay là thực lực đều còn xa không phải là đối thủ của đối phương. Hiện tại đối phương còn học tập Vương gia thương, vốn hắn có thể chính diện đối chiến đã là tốt lắm rồi, thế nhưng dù có nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, một chiêu đã khiến cho đối phương bay ngược ra ngoài, nếu không phải hắn kịp thời thu hồi lực lượng thì sợ rằng đối phương đã bị thương.

- Ngươi không sao chứ?

Hắn đi tới trước mặt, sau đó nâng bằng hữu mình dậy.

- Ngươi... Đây là chiêu số gì?

Giẫy giụa rồi đứng dậy, hai mắt Mạc Hiểu trợn tròn, vẻ mặt không thể tin được.

Thứ hắn dùng chính là Vương gia thương, được gọi là đệ nhất thương pháp ở Thiên Huyền Vương quốc, kết quả... Ở trước mặt thương pháp của đối phương lại giống như trò trẻ con, nực cười. Một đòn đã bị bại trận.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì hắn tuyệt đối không thể tin được.

- Đây là thương pháp mà Trương lão sư đã truyền thụ cho ta!

Trịnh Dương dùng giọng tràn ngập kiêu ngạonói.

Lúc trước thứ hắn mơ ước lớn nhất chính là tham dự vào lớp học của Vương Siêu, hi vọng có cơ hội có thể nhìn thấy Vương gia thương, học được một, hai. Hiện tại hắn mới rõ, nhờ có việc lúc trước Vương lão sư không muốn thu nhận hắn, bằng không, tại sao hắn lại có thể có được kỳ ngộ như vậy, trở thành học sinh của Trương lão sư!

- Do Trương lão sư truyền thụ? Cái này... thương pháp lợi hại như thế mà hắn cũng truyền cho ngươi? Mạc Hiểu vẫn khó có thể tin tưởng được.

Vương gia thương được Vương Siêu lão sư coi là trân bảo, nếu không phải do Lục Tầm lão sư yêu cầu, đồng thời còn muốn tiến hành sư giả bình trắc. Như vậy nhất định lão sư sẽ không truyền thụ cho hắn ba chiêu này.

Chiêu này so với Vương gia thương còn cao minh hơn không chỉ gấp đôi, mà hắn lại truyền thụ cho Trịnh Dương một cách đơn giản, thật hay giả vậy chứ?

- Trương lão sư truyền thụ chưa bao giờ giấu làm của riêng, là một vị sư giả chân chính!

Trịnh Dương dùng giọng kiên định nói.

- Chuyện này...

Thấy bằng hữu mình nói ra lời nói xuất phát từ nội tâm, là do thành thật thực lòng sùng bái đối với vị Trương lão sư này. Vì vậy Mạc Hiểu mới khẽ nở nụ cười.

Vốn hắn tưởng rằng việc không bái vào làm môn hạ của Vương Siêu, người làm bằng hữu như hắn cảm thấy đáng tiếc cho đối phương. Không nghĩ tới đối phương lại bái được một vị lão sư càng tốt hơn, được học thương pháp càng cao thâm hơn.

Chiêu này vừa ra thì hắn đã biết, đừng nói chỉ là học được ba chiêu Vương gia thương, coi như học được tất cả thì cũng còn xa không phải là đối thủ của bằng hữu mình.

- Thương pháp này lợi hại như vậy, ta thua tâm phục khẩu phục, ngươi có thể nói tên nó cho ta hay không?

Một lát sau, Mạc Hiểu không nhịn được nói một câu.

Thua dưới tay thương pháp nào, hắn cũng phải biết tên mới được.

- Tên sao?

Trịnh Dương gãi đầu một cái, vẻ mặt lúng túng: - Ta cũng không biết nó tên gọi là gì, là Trương lão sư mới vừa sáng tạo ra, còn chưa kịp đề tên...

- Sáng tạo ra? Chưa kịp đề tên?

Mạc Hiểu lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã ngất đi tại chỗ.

Có thể sáng chế ra thương pháp, người nào mà không phải là thương đạo đại sư chân chính, là người từng trải có vô số kinh nghiệm, thương pháp thông thường, trước khi chưa thành hình thì đã có tên, còn có chuyện như vậy sao... Đã truyền thụ cho học sinh mà ngay cả một cái tên còn chưa nghĩ ra?

Hơn nữa, bộ thương pháp này so với Vương gia thương còn lợi hại hơn, cho dù xưng là đệ nhất thương pháp của Thiên Huyền Vương quốc cũng không quá đáng... Không đặt tên...

Không phải ngươi lừa gạt ta cho qua chuyện đó chứ!

- Nếu không như vậy đi, ngươi nghĩ một chút giúp ta, xem lấy cái tên gì mới tốt...

Trong lúc đang khiếp sợ thì hắn lại nghe thanh âm ucra bằng hữu mình tiếp tục vang lên.

- Ngươi...

Nghe thấy hắn nói như thế, Mạc Hiểu sầm mặt lại, không nhịn được nói một câu:

- Trịnh Dương, nói cẩn thận! Mỗi một người tu luyện sáng chế ra võ kỹ đều là tác phẩm tâm huyết, quyết định tên tuổi thế nào cũng có thể lưu truyền Thiên Cổ, nếu chiêu này là do Trương lão sư sáng chế, nhất định phải để hắn đặt tên, nếu do ngươi lấy tên... Còn ra thể thống gì nữa? Vạn nhất hắn biết được chẳng phải hắn sẽ nổi giận, nói ngươi đang làm nhục tâm huyết của hắn hay sao?

Ngươi học chiêu số của người khác mà còn muốn đặt tên cho chiêu số của người khác, ngươi nói đùa gì thế?

- Cái gì...

Thấy giọng nói nghiêm trọng của bằng hữu không giống như đang đùa giỡn, Trịnh Dương sững sờ.

Sỉ nhục tâm huyết?

Trương lão sư sáng chế công pháp thường thường đều để cho đám người bọn họ tùy tiện đặt tên...

Nghĩ tới đây, hắn không nhịn được, nói:

- Không có chuyện gì, Trương lão sư đã nói rồi. Bảo ta cứ tùy tiện đặt tên, thực không dám giấu giếm, công pháp mà mấy người chúng ta tu luyện đều là Trương lão sư sáng tạo ra, tên cũng đều do tự chúng ta nghĩ...

- Cái gì? Sáng chế công pháp, võ kỹ để cho các ngươi đặt tên sao?

Thân thể Mạc Hiểu run rẩy một cái, suýt chút nữa đã ngất tại chỗ.

Những lão sư khác, khi truyền thụ một võ kỹ, chỉ lo thứ của bản thân mình bị truyền ra ngoài, mà Trương lão sư này thì lại tốt, chuyên môn sáng tạo công pháp, võ kỹ cho học sinh, lại còn để cho bọn họ đặt tên...

Trương Huyền... rốt cuộc người này là một lão sư ra sao đây?

Chương 179: Tả Hữu Du Long (1)

Ào ào ào!

Trương Huyền ngừng lại.

Tuy thư tịch mà Lục Trầm đại sư sưu tập rất nhiều, thế nhưng cũng không chịu nổi tốc độ đọc sách của hắn, khoảng một canh giờ, rốt cục hắn đã đọc hết tất cả, trong đầu cũng đã hình thành mấy vạn bản thư tịch giống bên ngoài như đúc.

Thư họa tâm đắc sơ cấp, bách khoa toàn thư kỹ xảo thư họa, làm thế nào để tiến vào cảnh giới thứ hai của thư họa, bản đơn lẻ của tịch dương tàn chiếu...

Không hổ là đại sư, toàn bộ thư tịch liên quan tới thư họa trong Thiên Huyền Vương quốc hầu như đều được hắn sưu tầm, gộp lại. Tất cả có mấy vạn bản, trong đó cái gọi là đơn lẻ, duy nhất vốn có mấy trăm quyển, trên thị trường khó có thể tìm ra được.

Nếu để hắn tìm kiếm, coi như là thư họa đại sư, e rằng cũng không làm được. Cũng may Thẩm Truy bệ hạ vì báo đáp ân khai sáng mới phái người sưu tập từng quyển từng quyển rồi đưa tới cho hắn.

- Có những thư tịch này, có lẽ đã đủ rồi a!

Phục chế thư tịch xong, Trương Huyền ngừng lại, tinh thần khẽ động, trong đầu khẽ hô một tiếng:

- Chính xác!

Ào ào!

Vô số câu nói chính xác trong các thư tịch đều bị trích ra, một lần nữa hình thành một quyển thư tịch mới.

Mở thư tịch ra, Trương Huyền nhìn qua.

- Thư họa, chia ra làm thư pháp và vẽ tranh, có thể hun đúc tình cảm, khiến cho tâm cảnh của người ta trở nên ôn hòa...

Câu mở đầu là giải thích về thư họa, ngay sau đó là nên cầm bút như thế nào, viết như thế nào, trau chuốt thế nào.

Bất kể là thứ gì cũng đều có kỹ xảo, thư họa cũng như thế. Tuy rằng cần nỗ lực sau này thì mới có thể hoàn thành được, nhưng nếu có một lão sư tốt thì sẽ có một con đường tốt, khi học tập sẽ nhanh hơn không ít.

Bản này tập hợp kỹ xảo vẽ của mấy vạn quyển thư tịch, hình thành tác phẩm về thư tịch chính xác. Đây chính là một quyển thư tịch có thể đi tới đỉnh phong, tiền đồ tươi sáng, không hề có một chút đường vòng nào cả. Càng học tập, lý giải đối với thư họa của Trương Huyền càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng sâu hơn.

Yên tĩnh đứng tại chỗ, xem từng tờ thư tịch một.

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền mở mắt ra, lập tức nhìn thấy một đôi con ngươi đen nhánh xuất hiện ở trước mặt mịn.

- A...

Trong lúc hắn đang kỳ quái thì chủ nhân của con ngươi lại sợ hết hồn, miệng hô to một tiếng, lại vội vàng lùi về phía sau.

- Lục Trầm đại sư?

Lúc này Trương Huyền mới nhìn rõ dáng vẻ của người này, người này không phải là ai khác mà chính là Lục đại sư.

Giờ khắc này đại sư đang dùng vẻ mặt cảnh giác nhìn qua, giống như trên người hắn có mãnh thú hồng hoang vậy.
- Ngươi làm sao vậy?

Nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, Trương Huyền dùng vẻ mặt kỳ lạ hỏi.

Ta cũng không giết người, dáng vẻ này của ngươi là này có ý gì chứ?

- Ngươi... Lần này không phải ngươi lại đột phá đó chứ?

Lục đại sư cẩn thận từng li từng tí một hỏi.

- Đột phá? Không có a!

Trương Huyền sững sờ nói.

- Vậy thì tốt...

Thở phào nhẹ nhõm, trong lòng Lục Trầm đại sư vẫn còn sợ hãi, nói:

- Ta thấy ngươi lâu không ra cho nên muốn tới xem một chút...

Vốn hắn còn tưởng rằng vị Trương Huyền tiểu hữu này đọc sách chỉ cần mười phút là có thể đi ra rồi. Thế nhưng không nghĩ tới vừa mới vào đã gần hai canh giờ, hắn thực sự không đợi được cho nên mới đi tới.

Vừa đi vào đã nhìn thấy hai mắt của đối phương nhắm chặt, đang đứng ở trước kệ sác ngủ.

Đột nhiên hắn nhớ tới... Có vẻ như lần trước đối phương cũng như vậy, nhìn thư tịch một hồi, nhắm mắt đờ người ta, tiếp theo đó thư phòng của hắn đã trở nên rối loạn, bản thân hắn cũng bị chỉnh cho chết đi sống lại, sau đó... Sẽ không có sau đó...

Lần này... Không phải sẽ lại như vậy đó chứ... Đang băn khoăn, không biết nên cái làm gì thì đã thấy đối phương mở mắt ra, không sợ đến mức chạy ra khỏi thư phòng thì cũng coi như lá gan cũng không nhỏ rồi.

- Đột phá sao? Nào có dễ dàng như vậy...

Thấy dáng vẻ cảnh giác của hắn, Trương Huyền lập tức hiểu ra, lại cười khổ lắc đầu.

Không nghe lời này thì còn tốt, vừa nghe xong, Lục Trầm đại sư chỉ cảm thấy ngực mình khó chịu, khóe miệng giật giật.

Không dễ như vậy sao?

Lúc ngươi tấn cấp không phải dễ dàng như thế hay sao?

Cũng bởi vì một lần đột phá quá lớn, không có cách nào thích ứng được lực lượng... Nếu không phải ta có chút thực lực, có khả năng lúc đó đã mất mạng rồi...

Càng nghĩ càng phiền muộn, quên đi, may là lần này ngươi không đột phá ở đây, nếu không... Ta thực sự phải suy nghĩ xem có nên tiếp tục để ngươi tiến vào thư phòng của ta hay không...

- Sao rồi, đã điều chỉnh tâm cảnh xong chưa?

Lục Trầm di chuyển trọng tâm đi.

- Gần đủ rồi, chúng ta đi ra ngoài đi!

Trương Huyền gật đầu.

Hai người trở về đại sảnh thì đã thấy mấy người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn trông mong từ lâu. Đọc sách điều chỉnh trạng thái, một lần đã mất hai, ba canh giờ, ngẫm lại cũng cảm thấy mơ hồ.

- Thế nào rồi?

Sắc mặt của Nguyên Ngữ đại sư cũng trở nên khó coi.

Kế hoạch của hắn vốn là xế chiều đi viếng thăm danh sư Dương Huyền, tên này thì tốt rồi, một lần điều chỉnh tâm cảnh lại kéo dài tới mức mặt trời sắp lặn xuống. Lại thêm phán đoán trong lòng mình trước đó, hắn không phất tay áo mà đi đã là tốt lắm rồi.

- Ưm... Có thể rồi!

Thấy vẻ mặt của mọi người, Trương Huyền tự cảm thấy mình đuối lý, có chút lúng túng nói.

- Bắt đầu vẽ tranh đi!

Lục Trầm đại sư chỉ lo tình cảnh có chút khó nhìn cho nên mới khoát tay áo một cái.

- Được!

Chương 180: Tả Hữu Du Long (2)

Nhanh chóng đảo qua một lần phương pháp vẽ tranh bên trong Thiên Đạo thư tịch, Trương Huyền đi hai bước tới cái bàn trước mặt mình, tiếp đó tay cầm bút lông lên.

Nhìn thấy hắn thực sự muốn vẽ tranh, Hoàng Ngữ, Bạch Tốn lập tức tập trung tinh thần, vẻ mặt có chút hưng phấn.

Điều chỉnh thời gian dài như vậy, rốt cuộc vị Trương đại sư này có thể vẽ ra kiệt tác ra sao đây?

Ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng không khỏi nhìn sang, nếu như đúng là Trương Huyền cố ý giở trò bịp bợm, giả vờ giả vịt, như vậy hắn sẽ tự mình ra tay giáo huấn đối phương...

Ngay khi tất cả mọi người đang chú ý thời điểm, Trương Huyền chần chờ một chút rồi nói:

- Lục đại sư, ngươi còn có giấy không, ta có thể thử bút lông trước hay không?

Thư họa không phải là công pháp tu luyện, chân khí vận chuyển một vòng ở trong người là được, coi như có biết nhiều hơn nữa thì cũng cần tìm tòi trong thực tiễn.

Hắn chưa bao giờ thử vẽ qua, cũng chưa từng dùng tới bút lông, trước tiên phải thử độ cứng mềm và tốc độ một chút, kiểm tra màu sắc mực xuất hiện trên giấy nặng hay nhẹ thì mới có thể vẽ tranh được.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao học tập được nhiều thư tịch luyện đan như vậy mà lại không thể trở thành luyện đan sư chân chính trong thời gian ngắn được.

Luyện đan cần rất nhiều thời gian luyện tập, mà vẽ tranh, chú trọng tới ý cảnh, coi như đầu bút lông yếu đi một chút, lĩnh ngộ ý cảnh thì cũng có thể vẽ ra được tác phẩm tốt.

- Thử đi!

Sắc mặt Nguyên Ngữ đại sư càng không dễ nhìn hơn.

Nếu như đối phương thực sự là thư họa đại sư thì làm sao còn phải thử bút chứ?

Rõ ràng là muốn kéo dài thời gian.

Hừ, ta để ngươi kéo dài, một lúc nữa xem ngươi còn có cớ gì nữa hay không.

Không để ý tới ánh mắt quái dị của hắn, Trương Huyền cầm bút lông, nhúng mực, lại tiện tay vẽ lên trên giấy vài nét bút, lại dùng một cái bút lông khác, nhúng mực, tùy tiện vẽ lên.

- Đây là phân nhiễm cơ bản nhất? Ngay cả cái này cũng muốn thử... Không phải đây là lần thứ nhất Trương đại sư nắm bút đó chứ?

Nhìn động tác của hắn, Hoàng Ngữ không nhịn được nói.

Phân nhiễm là một khoản kỹ xảo trong lúc vẽ tranh, là một cây bút chấm mực, một cây bút khác chấm nước, kéo dài màu ra, tạo thành hiệu quả màu sắc từ thay đổi dần nồng đến nhạt, giống như dùng quyền trong võ công vậy, chỉ cần là vẽ tranh, không có ai mà không biết...

Người khác thử bút đều thử trình độ cứng mềm, màu mực nặng nhẹ là được rồi. Mà tên này thì lại tốt, đủ loại kỹ xảo đều thử một lần, giống như trẻ con chưa từng sửa qua vậy...

Nhìn thấy vậy mọi người tức thì khó chịu.

Đại ca, chúng ta chờ ngươi mấy canh giờ rồi, ngươi có thể nhanh hơn một chút hay không?

Nếu còn tiếp tục như vậy, chỉ sợ cho dù ta chết già thì cũng không nhìn thấy được tác phẩm hội họa của ngươi...
- Lần đầu tiên ta nắm bút cũng giống như vậy, cái gì cũng muốn thử một chút, kỳ thực... Cái gì cũng không biết...

Bạch Tốn cũng rất là nghi hoặc, ngay cả hắn cũng nhìn ra được điểm không đúng.

Nhìn Lục đại sư, Nguyên đại sư mà xem, vừa mới nắm bút thì khí thế toàn thân đã thay đổi, giống như kiếm khách cầm kiếm vậy, ngươi... Đang làm cái gì quỷ gì vậy?

Trước mắt, Trương đại sư khiến cho hắn sùng bái, tuy rằng tư thế nắm bút lông không có sai sót, thế nhưng động tác cứng ngắc, không có một chút trôi chảy nào, giống như lần thứ nhất tiếp xúc vậy, không có khác biệt gì cả.

Đừng nói cho ta biết, vừa nãy ngươi đi đọc thư tịch tìm trạng thái, trên thực tế là đi học vẽ tranh như thế nào nha?

Lục Trầm đại sư cũng rất là mờ mịt, không hiểu rõ được rốt cuộc trong hồ lô của Trương Huyền bán thuốc gì.

- Được rồi!

Thích ứng một chút, rốt cục đã triệt để thông hiểu đạo lí tri thức học được trong đầu và động tác trên tay mình. Cuối cùng Trương Huyền cũng thở phào nhẹ nhõm.

- Vậy thì... Bắt đầu đi!

Thấy hắn dừng lại, Lục Trầm đại sư hỏi một câu thăm dò, hắn chỉ lo tên này trước mắt lại làm ra hành động thiêu thân gì.

Chỉ là, cũng may Trương Huyền cũng không nói ra lời nào nữa, miệng đáp một tiếng rồi đi tới trước mặt tờ giấy trắng, ngón tay búng một cái, bút lông trong tay đã bay lên, mực vừa dính vào, đồng thời, cái tay còn lại khẽ chộp một cái, lại nắm cái bút lông khác còn lại vào trong lòng bàn tay.

Ào ào ào!

Hai bút lông giống như sống dậy liên tục bay lượn ở trong tay của hắn. Trên tờ giấy trắng vốn không hề có thứ gì chậm rãi xuất hiện một bộ tác phẩm hội họa.

- Đây là... Tả Hữu Du Long? Nguyên Ngữ đại sư vốn đang muốn vạch trần thủ đoạn lừa người của hắn, khi nhìn thấy cảnh này, hai mắt lập tức trợn to lên, suýt chút nữa con ngươi đã rơi xuống trên mặt đất.

Ngay cả thân thể của Lục Trầm đại sư cũng run rẩy một chút, thiếu chút đã ngất tại chỗ.

- Tả Hữu Du Long là cái gì vậy?

Nhìn thấy dáng vẻ quái đản của hai vị đại sư, Bạch Tốn không nhịn được hỏi một câu.

- Bình thường chúng ta vẽ tranh đều dùng một cái để bút vẽ, trước tiên phải phác hoạ ra dáng vẻ đại thể, sau đó mới từ từ bổ sung!

Lục Trầm giải thích.

Hoàng Ngữ, Bạch Tốn đồng thời gật đầu.

Bọn họ cũng tiếp xúc với thư họa cho nên đều biết từng bước đi khi vẽ tranh. Phải phác hoạ ra cảnh vật lớn, những chỗ nào tinh tế cần phải điểm mực, trau chuốt, mãi cho đến lúc vẽ xong mới thôi.

- Cũng giống như xây nhà vậy, trước tiên phải làm dàn giáo, sau đó mới làm đầm, tuy rằng cơ sở kiên cố, nhưng tốc độ vẽ tranh lại chỉ được coi là tạm được, không đủ nhanh!

Lục Trầm đại sư nói tiếp:

- Vì tăng tốc độ vẽ tranh lên cho nên một ít đại gia về thư họa lợi hại đã sáng chế ra loại phương pháp Tả Hữu Du Long này. Ý nghĩa cũng như tên, tâm phân nhị dụng, nhanh tay nhanh mắt, dùng hai bút cùng vẽ, phân biệt từ hai đầu hai bên trái phải đồng thời bắt đầu, không cần phải suy nghĩ tới khung, cũng không cần tô điểm thêm, trau chuốt, chỉnh tranh vẽ gì ở trong lòng mà chỉ cần liên tục tiến lên vào phía trong... Khi hai bút chạm mặt nhau cũng là lúc đã vẽ xong!

- Làm như vậy, bất kể là thời gian vẽ tranh hay là hiệu suất đều có thể tăng nhanh hơn không chỉ gấp đôi, thế nhưng độ khó khăn lại rất lớn!

- Đầu tiên phải có nhận thức to nhỏ rõ ràng đối với chỉnh thể bức hoạ, tiếp theo, tâm phân nhị dụng cũng không thể phạm phải bất kể một chút sai lầm nào. Cuối cùng, cũng phải hiểu rõ sắc thái sắc điệu ở trong lòng thì mới có thể làm cho hình ảnh không xuất hiện bất kỳ vấn đề gì khi hai hình ảnh hai bên trái phải gặp nhau...

- Nói thật, đây là kỹ xảo cực kỳ cao minh, coi như là ta và Nguyên huynh cũng không làm được...

Nói đến đây, Lục Trầm đại sư lắc lắc đầu, trên khuôn mặt già nua vẫn tràn ngập vẻ không thể tin được như cũ.

Loại phương pháp vẽ tranh song thủ du long này nhất định phải có tự tin tuyệt đối đối với tác phẩm hội họa thì mới có thể hoàn thành được. Hơn nữa không có mấy chục năm khắc khổ luyện tập thì khó có thể hoàn thành, Trương Huyền tiện tay đã có thể làm được...

Chuyện này cũng quá khoa trương à nha?

- Trước tiên đừng vội khiếp sợ, bộ phận vẽ ra xung quanh nhất định phải nối liền hoàn mỹ thì mới coi như chân chính thành công, nếu không nối hoàn mỹ, như vậy tất cả đều là giả!

Nguyên Ngữ đại sư ở bên cạnh không nhịn được hừ lạnh, nói.

Tả Hữu Du Long nhanh tay nhanh mắt đúng là lợi hại, thế nhưng cho dù vẽ hai bên có tốt đến mấy, kế tiếp không nối liền lại được thì tất cả chỉ là vô nghĩa.

Cũng giống như xây nhà vậy, hai bên đều dùng kỹ thuật cao siêu, vô cùng kiên cố, ngay cả võ giả lục trọng cũng không phá hoại được, nhưng cuối cùng... nếu không kết nối lại hoàn mỹ, chênh lệch không đồng đều thì cũng chỉ là thất bại!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau