THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1741 - Chương 1745

Chương 1741: Toàn bộ thông qua (1)

Qua không biết bao lâu, Trương Thanh Sơn mới chật vật trở về lần nữa, sắc mặt bầm tím, cánh tay sưng đỏ, đâu còn có hăng hái như niên cấp đệ nhất lúc trước!

Thực lực của Chử Kiện, ngày hôm qua hắn thấy tận mắt, kỹ xảo chiến đấu không kém, nhưng lực lượng Chân Khí cùng nhục thân, kém một mảng lớn, dựa theo tình huống bình thường, cùng đấu quyền, coi như chỉ dùng một nửa lực lượng, cũng có thể nhẹ nhõm hành hạ.

Kết quả... Dụng hết toàn lực cũng bị người ta một quyền đánh bay... Mấu chốt đối phương còn không có dùng toàn lực...

Càng nghĩ càng cảm thấy run rẩy, ngẩng đầu nhìn vị Trương viện trưởng cách đó không xa, niên kỷ còn nhỏ hơn hắn kia, lộ ra khâm phục nồng đậm.

Có thể có biến hóa như thế, khẳng định cùng đêm qua giảng bài có quan hệ, một đêm chẳng khác nào thay đổi một người... Cái chương trình học này nên lợi hại bao nhiêu?

Không chỉ hắn nghĩ như vậy, mọi người cũng ý thức được, từng cái nhìn về phía đệ tử Hồng Viễn học viện tràn đầy hâm mộ.

Trước kia bọn hắn cảm giác có thể đi vào ba đại Học Viện Vân Hư, La Thanh, Thanh Trúc mà tự ngạo, cảm thấy cường đại hơn Hồng Viễn Học Viện nhiều lắm, mà bây giờ... Đều cảm thấy đệ tử bên này mới là may mắn nhất.

Có Viện trưởng lợi hại như thế, còn có thể nghe hắn tự mình giảng bài, về sau thành tựu tuyệt đối không thể hạn lượng.

- May mắn ba đại Học Viện chúng ta khoảng cách cực xa... nếu không, ta sợ không được bao lâu, đệ tử bên ta sẽ chạy hết đến môn hạ của hắn...

Nhìn vẻ mặt của mọi người ở trong mắt, Ô Thiên Khung cười khổ.

- Đúng vậy, trước kia ta vẫn cảm thấy, một học viện hưng suy, không phải chuyện một cá nhân, mà là thực lực chỉnh thể của đệ tử, cùng tất cả lão sư không ngừng nỗ lực... Chứng kiến hắn mới biết được, tất cả lão sư nỗ lực tính là cái gì, một mình hắn là đủ rồi...

Thẩm Bình Triều cũng bất đắc dĩ.

- Năm đó Nhân tộc bị Dị Linh tộc thống trị, sống không bằng chết, Khổng Sư thành Thánh, định ra bố cục hiện tại... Chúng ta còn nghĩ, người đông thế mạnh, lão sư càng nhiều dạy càng tốt... Người ta chỉ một người chuyện nên làm đều làm, cái này đoán chừng chính là thiên tài cùng tài trí bình thường khác biệt a!

Ngũ Nhiên cũng gật đầu.

Mặc kệ đến cùng có phải bài giảng của gia hỏa này uy lực khủng bố, làm cho người ta trong thời gian ngắn tăng lên thực lực hay không, nhưng những học sinh Chử Kiện kia, đích xác ở sau khi tiết học, đã xảy ra lột xác, vô số người nhìn ở trong mắt, đều bội phục vị Trương viện trưởng này không thôi.

Kết quả như vậy chính là, nếu như hắn nói một tiếng, đệ tử học viện mình, vô cùng có khả năng nhao nhao nghỉ học, gia nhập Học Phủ của đối phương...

Ba đại Học Viện luôn cảm giác về sự ưu việt, lăn lộn thành dạng này, ngẫm lại cũng cảm thấy run rẩy.

- Người của Chiến Sư Đường đến...

Ba đại Viện trưởng đang cảm khái, liền nghe được trong đám người có thanh âm đè thấp vang lên, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy đám người Phong Trác Thanh đi tới.

Trải qua một đêm điều tức cùng trị liệu, bị Trịnh Dương đánh trọng thương đã hoàn hảo không tổn hao gì, nhưng tinh thần diện mạo của tất cả Chiến Sư, so với ngày hôm qua vừa tới đã hoàn toàn bất đồng.

Hôm qua thời điểm tới, từng cái đầu lâu giơ lên, nhìn không chớp mắt, ngạo khí lăng vân, cảm thấy thiên hạ anh hùng không ai qua được ta.

Hôm nay tất cả đều rũ cụp lấy đầu, vẻ mặt tràn đầy xấu hổ, không dám gặp người. Cũng khó trách, Chiến Sư Đường được xưng chiến lực mạnh nhất Đại Lục, có thể đi vào trong đó, hầu như đều là thiên tài trong thiên tài, người mạnh nhất trong Danh Sư...

Vốn tưởng rằng tới nơi này, chỉ là đi ngang qua sân khấu, thuận tiện khoe khoang chiến lực thoáng một phát, chấn nhiếp tất cả học sinh thoáng một phát, nghênh đón các học muội thầm mến...

Kết quả cái đồ chơi gì cũng không có chấn nhiếp, nhóm người mình ngược lại bị luân phiên chà đạp, ngay cả máu mỗi người cũng nhổ ra vài cân, có thể quay chung quanh Học Viện một vòng...

Trước kia Chiến Sư Đường phái người đến các Học Viện, đều là hình thức trang bức, bọn hắn lại trực tiếp bị đánh, hơn nữa còn là chủng loại không có lực phản kháng kia... Ngẫm lại cũng cảm thấy run rẩy.

Có đôi khi cũng hoài nghi có phải đến nhầm địa phương hay không, bọn họ là người của Danh Sư Học Viện, mà đối phương mới thật sự là Chiến Sư...

- Mọi người không cần nhụt chí, lực lượng chiến đấu chân chính, là cần tháng ngày tu luyện cùng tích lũy mới có thể đổi lấy! Tất cả học sinh của Hồng Viễn học viện, mặc dù ở trên kỹ xảo chiến đấu rất mạnh, nhưng gặp phải cao thủ lực lượng hùng hồn chính thức, khẳng định không có biện pháp chiến thắng! Dốc hết sức phá vạn pháp, chỉ cần lực lượng mạnh mẽ, kỹ xảo nhiều hơn nữa cũng uổng công.

Ngồi vào trên vị trí, nhìn ra tâm tình của mọi người sa sút, Trác Thanh Phong an ủi một câu:

- Thắng không được đối phương, chỉ có thể nói rõ tu luyện còn chưa đủ nỗ lực, lực lượng còn chưa đủ. Trở về còn cần tăng thêm huấn luyện!

- Vâng!

Nghe được hắn an ủi, lúc này mọi người mới hồi phục tinh thần, từ trong ủ rủ khôi phục lại.

Đích xác, dốc hết sức phá vạn pháp, chỉ cần lực lượng đầy đủ, quản ngươi kỹ xảo gì, đều là yếu ớt như vậy!

An ủi một lát, thấy tâm tình của mọi người tốt lên rất nhiều, Trác Thanh Phong mới nhẹ nhàng thở ra, nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa:
- Trương viện trưởng, hiện tại bắt đầu khảo hạch đi!

Nói xong, lấy Chân Tức Thạch ra, đưa lên đài cao.

- Tốt!

Trương Huyền gật đầu, lần nữa hỏi một câu:

- Ngày hôm qua ngươi nói học viên của ta, chỉ cần có thể xuất hiện 2 coi như là thông qua... Đúng không?

- Đúng!

Trác Thanh Phong gật đầu.

Tuy khảo hạch Chiến Sư bình thường, cần đạt tới 4 mới có cơ hội, nhưng tất cả đệ tử của Hồng Viễn học viện, đối với lĩnh ngộ chiến đấu rất mạnh, coi như chỉ có 2, cũng có thể phát huy ra sức chiến đấu rất mạnh, đạt đến tiêu chuẩn trúng tuyển.

- Vậy thì lên một lượt đi!

Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, nhìn mọi người khoát tay áo.

Tất cả học sinh nhẹ gật đầu, xếp thành hàng dài, đi đến Chân Tức Thạch cách đó không xa.

Đứng ở vị trí thứ nhất đúng là Chử Kiện, ngày hôm qua hắn thử qua một lần, hôm nay xếp ở phía trước nhất, muốn nhìn một chút có biến hóa hay không.

Đi tới trước Chân Tức Thạch, bàn tay nhẹ nhàng khoác lên, Chân khí trong cơ thể cùng lực lượng nhục thân kích động ra.

Vù vù!

Phía trên có một nhóm chữ chậm rãi hiển hiện... 6.5!

- Cái này... Làm sao có thể?

- Ngày hôm qua không phải 2.1 sao?

- Học một đêm, lực lượng Chân Khí nhục thân bạo tăng hơn gấp ba... Đây không phải học bù, mà là lên trời a!

Chứng kiến con số này, tất cả mọi người dưới đài đều trợn mắt há hốc mồm.

Ngày hôm qua thành tích của Chử Kiện, chỉ có 2.1, sáng sớm hôm nay thì đến 6.5... Làm cho người ta cảm giác mình có phải hoa mắt hay không.

Chương 1742: Toàn bộ thông qua (2)

Tất cả Chiến Sư, thân thể càng nhoáng một cái, thiếu chút nữa khóc, từng cái đồng loạt nhìn về phía Trác Thanh Phong.

Không phải nói dốc hết sức phá vạn pháp sao?

Không nói nói, tu luyện cần tích lũy tháng ngày sao?

Nửa canh giờ, lý giải đối với võ kỹ cùng chiến đấu thắng được bọn hắn đắm chìm bao nhiêu năm; qua một đêm, Chân Khí cùng nhục thân liền thắng được bọn hắn mỗi ngày khổ tu...

Nỗ lực chưa đủ... ở trước mặt Trương viện trưởng, nỗ lực tính là cái rắm a!

Ngay cả nửa tiết học cũng không bằng...

- Có lẽ chỉ là cá biệt, ta không tin tất cả mọi người có thể trở nên lợi hại như vậy...

Chứng kiến vẻ mặt của mọi người, trong lòng phiền muộn, an ủi một câu, Trác Thanh Phong ngẩng đầu tiếp tục xem.

Chử Kiện kiểm tra đo lường xong, một học viên đi lên trước, bàn tay nhấc lên, con số hiện ra.

6.1!

Đằng sau tiếp tục.

6.3!

7.2!

5.9!

6.7...

...

Rất nhanh, mọi người liền khiếp sợ chết lặng, không rõ ràng cho lắm rồi.

Vốn tưởng rằng Chử Kiện chỉ là ngoại lệ, chứng kiến thế mới biết... đám người Danh Sư Học Viện kia, là chỉnh thể tăng lên.

Lúc trước chỉ bằng vào kỹ xảo chiến đấu cùng lĩnh ngộ võ kỹ, người Chiến Sư Đường bọn hắn liền không phải đối thủ, hiện tại nhục thân cùng Chân Khí cường đại hơn, đoán chừng đánh tiếp mà nói... Khẳng định là hành hạ!

Tất cả Chiến Sư, trong lòng vừa bay lên tự tin lần nữa bị đả kích đến thương tích đầy mình.

- Theo bên cạnh Viện trưởng của chúng ta, liền phải tiếp nhận sự thật bị đả kích, quen là tốt rồi, quen là tốt rồi...

Mi Trưởng lão nhịn không được an ủi. - Đúng vậy, chỉ cần quen, ngươi sẽ cảm thấy Viện trưởng làm ra chuyện gì cũng là chuyện đương nhiên!

Triệu Bính Tuất cũng gật đầu.

- ...

Trác Thanh Phong.

- ...

Tất cả Chiến Sư.

- ...

Ba đại Viện trưởng.

Quen là tốt rồi...

Trưởng lão cùng lão sư của Danh Sư học viện, đây là đã nhận lấy áp lực tâm lý lớn cỡ nào, đến cùng trôi qua cái gì a!

...

Không biết điều chỉnh bao lâu, lúc này Trác Thanh Phong mới phun ra phiền muộn trong lòng, ngắm nhìn bốn phía, cao giọng tuyên bố:
- Trải qua khảo hạch, một trăm người của Hồng Viễn Học Viện, toàn bộ thông qua khảo hạch, chính thức trở thành một thành viên của Chiến Sư Đường!

- Thật tốt quá!

- Chúng ta đều thông qua được!

- Duy nhất một lần thông qua một trăm người, tuyệt đối là khai sáng lịch sử...

Nghe được toàn bộ thông qua, dưới đài xôn xao, tất cả học sinh của Hồng Viễn học viện, từng cái khuôn mặt kích động đỏ lên.

Học Viện bọn hắn, mỗi lần Chiến Sư đại tái đều là kế cuối, trong một vạn năm lịch sử, chỉ có ba trăm hai mươi bảy người thành công thông qua, nói ra cũng cảm thấy tệ, kết quả... Lúc này đây khảo hạch liền một trăm, là gấp ba các Học Viện khác, đổi lại lúc trước, nghĩ cũng không dám nghĩ!

- Viện trưởng, chúng ta cũng muốn làm Chiến Sư, ngươi có thể chuyên môn huấn luyện cho chúng ta thoáng một phát hay không?

- Đúng vậy, bọn hắn trước 20 danh có cơ hội này, chúng ta cũng muốn bắt chước luyện tập, để sức chiến đấu càng mạnh hơn nữa, thuận tiện khảo hạch Chiến Sư vui đùa một chút!

- Mong Viện trưởng giảng bài cho chúng ta...

- Không phải là Chiến Sư sao? Chỉ cần Viện trưởng giảng bài cho chúng ta, ta cảm thấy, toàn bộ học viện của chúng ta đều có thể thông qua...

...

Trác Thanh Phong tuyên bố xong, còn chưa kịp nhiều lời, liền nghe được dưới đài gào thét, vô số đệ tử vẻ mặt tràn đầy kích động nhìn về phía Trương Huyền.

Thực lực trước 20 kia, với tư cách đồng học, bọn hắn biết rất rõ ràng, dưới tình huống bình thường là căn bản không có khả năng thông qua khảo hạch trở thành Chiến Sư, nhưng Viện trưởng giảng hai tiết học, toàn bộ liền thành công...

Trước 20 có đãi ngộ như thế, nếu như bọn hắn cũng nghe tiết học, có phải cũng đại biểu có cơ hội thành công hay không?

Một thanh âm hô lên, tất cả đệ tử rút cuộc không kìm nén được.

Tuy Chiến Sư là một chi nhánh của Danh Sư, nhưng sức chiến đấu mạnh mẽ, là vô số tu luyện giả hướng tới.

Coi như không đi Chiến Sư Đường, trở thành binh khí giết người, tăng lên sức chiến đấu, biết nhiều chức nghiệp, cũng là mỗi người không thể cự tuyệt.

- Cái này...

Không nghĩ tới mọi người sẽ nghĩ như vậy, Trương Huyền sững sờ, cười khổ lắc đầu.

- Ta giảng bài đích xác có thể làm cho lực chiến đấu của các ngươi đạt được tiến bộ, nhưng không phải ai cũng có thể tiến bộ lớn như thế... Nếu quả thật muốn nghe một tiết học cũng không có gì! Chỉ là... Có thể khảo hạch Chiến Sư, trở thành một vị trong đó hay không, còn phải nhìn Trác chiến sư, hắn không đồng ý, thực lực có mạnh hơn nữa cũng uổng công!

Chương 1743: Người Chiến Sư Đường run rẩy (1)

Hắn giảng bài, tuy có thể làm cho người tiến bộ rất nhanh, thực lực bạo tăng.

Nhưng mà cũng nhìn thiên phú của tu luyện giả đấy, có ít người trời sinh trì độn với lĩnh ngộ võ kỹ, coi như giảng nhiều hơn nữa, cũng là uổng công.

Vì để cho một trăm đệ tử này mau chóng tăng lên lực lượng chân khí cùng nhục thân, hắn là hao tốn trọn vẹn năm trăm viên Linh Thạch thượng phẩm, toàn bộ Học Viện mười vạn đệ tử... Hắn cầm không ra 50 vạn viên Linh Thạch thượng phẩm, cũng bố trí không ra Tụ Linh Trận lớn như thế.

Vì vậy, coi như giảng bài thế nào, làm cho tất cả học sinh của học viện thành Chiến Sư, cũng là chuyện không thực tế.

Lại nói, hàng năm Chiến Sư Đường đều có danh ngạch tuyển nhận, coi như thực lực đủ rồi, có thể trở thành một thành viên trong đó không thể, cũng không phải ta định đoạt, mà là vị kia...

Nghĩ vậy, nhịn không được quay đầu nhìn sang, muốn nghe ý kiến của Trác Thanh Phong một chút, đã thấy da mặt hắn co lại mãnh liệt, vẻ mặt u oán.

Nói thật, giờ phút này Trác Thanh Phong cảm giác mình muốn chết rồi.

Vị Trương viện trưởng này, thật muốn làm như vậy, sợ dùng không được bao lâu, toàn bộ Chiến Sư Đường sẽ thành phân viện của Hồng Viễn học viện rồi...

- Khục khục, Trương viện trưởng, đối với Chiến Sư Đường chúng ta mà nói, thiên tài tự nhiên càng nhiều càng tốt... Chỉ là, Danh Sư càng thêm trọng yếu, tất cả Danh Sư thành Chiến Sư, Hồng Viễn Học Viện chẳng phải danh thực tồn vong?

Trong lòng điên cuồng ngăn chặn, Trác Thanh Phong cắn răng nói.

Đối với Chiến Sư Đường mà nói, tuy người càng nhiều càng tốt, nhưng nhiều lắm, tài nguyên sẽ trở nên khẩn trương, ngược lại không phải chuyện tốt.

Thật giống như, một quốc gia nhất định phải có quân đội trấn thủ, quân nhân hơn nhiều, quốc gia càng thêm củng cố... nhưng nếu lực lượng nhiều lắm mà nói, hao tổn quá lớn, cũng là không chịu nổi.

Cái gì cũng có cân bằng, hăng quá hoá dở.

Chính bởi vì như thế, mỗi lần Chiến Sư Đường nhận người, đều có tỉ lệ thỏa đáng.

Người người thành Chiến Sư, ai còn giáo thư dục nhân, ai còn truyền thụ tri thức?

Người người chỉ chú trọng sát phạt, chiến đấu, thiên hạ còn không loạn?

- Cũng đúng...

Trương Huyền nhẹ gật đầu, buông tha cho tính toán để tất cả mọi người trở thành Chiến Sư.

Vừa tiếp nhận Danh Sư Học Viện, liền để đệ tử đi hết... Đích xác không tốt lắm.

Chần chừ một chút, mở miệng nói:

- Như vậy đi, một lát nữa, ta sẽ ở Huyền Huyền Hội giảng bài, chỉ có hội viên chính thức, mới có thể nghe giảng. Bất quá, sau khi nghe xong tiết học, không cho phép khảo hạch Chiến Sư!

Làm cho đệ tử cả học viện toàn bộ tăng lên, hắn làm không được, để người Huyền Huyền Hội tiến bộ, vẫn là có thể.
Dù sao những người này theo bản thân rất sớm, coi như là một phần trung thành nhất.

Có trả giá liền có hồi báo, thưởng phạt cân bằng, mới có thể để cho người có được động lực.

- Tốt!

Nghe được Viện trưởng thật muốn giảng bài, tất cả thành viên của Huyền Huyền Hội đều hưng phấn gật đầu.

Coi như không thể khảo hạch Chiến Sư, chỉ cần thực lực bạo tăng, cũng tuyệt đối là kiếm lợi lớn.

- Được rồi, lần này Chiến Sư Đường chấm dứt tuyển chọn!

Trác Thanh Phong khoát tay áo:

- Ba ngày sau, có mấy vị tu luyện giả không phải Danh Sư, muốn khảo hạch Chiến Sư, đến lúc đó lại cử hành ở chỗ này, cũng hy vọng chư vị có thể tới đây quan sát!

- Tu luyện giả không phải là Danh Sư muốn khảo hạch?

- Người nào a?

- Ta cũng không biết...

Mọi người kỳ quái.

Trương Huyền cũng hiếu kỳ, nhịn không được hỏi: - Không biết là dạng thiên tài gì, ngay cả Danh Sư cũng không phải, liền muốn khảo hạch Chiến Sư?

- Khục khục!

Nghe được câu hỏi của hắn, Trác Thanh Phong bị nước miếng sặc một cái:

- Là... học sinh thân truyền của Trương viện trưởng!

- Thân truyền của ta? Ngươi nói là đám người Vương Dĩnh, Trịnh Dương? Làm sao ngươi biết bọn hắn?

Trương Huyền sững sờ.

Ngày hôm qua Trịnh Dương đã chạy tới khiêu chiến tất cả Chiến Sư, hắn đang giảng bài, nên không hiểu rõ tình hình.

- Là... Ngày hôm qua đệ tử gọi là Trịnh Dương kia của ngươi tới đây khiêu chiến chúng ta... Chúng ta ở đồng cấp không ai là đối thủ, ngay cả ta cũng thất bại...

Trác Thanh Phong tràn đầy lúng túng.

- Gia hỏa này... Thật sự là hồ đồ!

Trương Huyền lắc đầu.

Khó trách buổi sáng hôm nay, thấy người Chiến Sư Đường đều hữu khí vô lực, từng cái tinh thần uể oải, bị đả kích như vậy, tự nhiên sẽ cảm thấy không chịu nổi.

Trịnh Dương này, thật là hồ đồ.

- Các ngươi cũng không cần xoắn xuýt, Trịnh Dương là học sinh thân truyền của ta, đã dạy gần một năm, lúc trước Tụ Tức Cảnh liền mang theo, một đường đi tới, trải qua rất nhiều... Các ngươi đánh không lại là bình thường!

Thấy đối phương uể oải không phấn chấn, Trương Huyền nhịn không được an ủi.

Vốn đã băn khoăn, hắn vừa an ủi, trước mắt tất cả mọi người càng thêm đen.

Dạy vẫn chưa tới một năm, từ Tụ Tức Cảnh biến thành cao thủ Tàm Phong cảnh, vượt qua mười đại cấp bậc... Mấu chốt vẫn là có thể vượt cấp chiến đấu...

Thế nào cảm giác, vốn đã băn khoăn, an ủi sau đó, tâm càng chịu không nổi?

Lại nói, cái gì gọi là đánh không lại là bình thường?

Chúng ta là Chiến Sư... Danh Sư sức chiến đấu mạnh nhất a...

Chương 1744: Người Chiến Sư Đường run rẩy (2)

- Không hàn huyên, ta còn muốn dẫn bọn hắn tu luyện!

Ngực nghẹn khó chịu, Trác Thanh Phong biết rõ cùng gia hỏa trước mắt này tiếp tục trò chuyện xuống, sớm muộn gì cũng sẽ tươi sống kìm nén chết, đứng dậy, nhấc tay cáo từ.

Có một loại thiên tài, làm cho người ta không nói được lời nào, tuy hắn không phải cố tình, nhưng mỗi một câu đều đâm vào trái tim... Đoán chừng chính là gia hỏa trước mắt này.

Rõ ràng ánh mắt rất chân thành, nói chuyện rất thật, nhưng vì sao nghe vào trong tai, tựa như đang không ngừng đánh mặt vậy?

Chúng ta là thiên tài a...

Thấy hắn rời đi, tất cả Chiến Sư cũng đi theo, chỉ chốc lát đã đi sạch sẽ.

Ba đại Viện trưởng cũng cảm thấy nghẹn khó chịu, biết rõ tiếp tục chờ xuống, sẽ chỉ càng thêm mất mặt, cũng tìm cái cớ, vội vã mà đi, nếu không phải vì quan sát tuyển chọn ba ngày sau, đoán chừng sẽ lập tức mở ra Vân Nhai Phi Chu, biến mất ở trước mặt tất cả mọi người.

Mọi người rời đi, Trương Huyền đành phải lắc đầu, đứng dậy đi đến Tổng bộ của Huyền Huyền Hội.

Chờ hắn đến địa phương, đã người đông nghìn nghịt, người của Huyền Huyền Hội cơ bản đều đến đông đủ.

Mở tiết giảng bài, giống như giảng cho những người khác, chỉ là không có sử dụng Sư Ngôn Thiên Thụ, hiệu quả kém rất nhiều, mọi người không cách nào ngay tại chỗ đột phá.

Dù vậy, hiệu quả cũng rất khá, tất cả hội viên đều lý giải võ kỹ cùng kỹ xảo chiến đấu gia tăng thật lớn, truyền pháp quyết luyện thể cùng rèn luyện chân khí mới, từng cái hưng phấn không thôi.

Nói trọn vẹn năm canh giờ, trời lần nữa tối, nghỉ ngơi một lát, lúc này Trương Huyền mới tìm Mi Trưởng lão, mở miệng phân phó.

- Chuẩn bị một chút, mang ta đi Viện Trưởng Lăng đi!

Dù sao hiện tại ba đại Viện trưởng, người Chiến Sư Đường đều tránh hắn không kịp, cũng không cần chiêu đãi, giảm đi không ít phiền toái.

Vừa vặn đi Viện Trưởng Lăng nhìn xem, bên trong Mục Khải Tổ Sư lưu lại Lôi Minh Thạch, có thể giúp hắn từ Bán Thánh đột phá đến Tòng Thánh.

Hiện tại đã đạt tới Bán Thánh đỉnh phong, cũng nên là thời điểm đi tìm thứ này, thuận tiện đột phá.

- Sớm nghĩ đến Viện trưởng sẽ đi, vì vậy sau khi tin tức Viện trưởng khảo hạch thông qua Danh Sư lục tinh vừa truyền về, ta liền xin Tổng bộ một bảo vật phân hoá hồn phách, mấy ngày hôm trước liền đưa đến...

Mi Trưởng lão cười gật đầu.

Lúc trước không cho vào, là vì không phải Danh Sư lục tinh, không có biện pháp xin bảo vật phân hoá hồn phách, mà qua phải lưu lại ý niệm, đối với Linh Hồn sẽ có tổn thương rất lớn.

Hiện tại thành công khảo hạch Danh Sư lục tinh, bảo vật cũng xin được, tự nhiên phải mang qua nhìn xem.

- Tốt!

Trương Huyền gật đầu.
Hai người đi đến Viện Trưởng Lăng, mới đến trước mặt, Triệu Bính Tuất liền đi tới, đưa bảo vật phân hoá Linh Hồn.

- Là Thanh Hồn Chung, chỉ cần cầm thứ này trong tay, sẽ tự động ân cần săn sóc Linh Hồn, để tia phân hồn phân liệt ra kia có thể bảo tồn ý niệm!

Triệu Bính Tuất giải thích.

Trương Huyền nhìn sang, quả nhiên là một cái chuông không lớn, chỉ hơn nắm đấm một chút, đặt ở trong lòng bàn tay, lập tức cảm thấy một dòng nước ấm dũng mãnh vào thức hải, khiến linh hồn của hắn không ngừng gia tăng.

- Quả nhiên là đồ tốt...

Ánh mắt sáng lên.

Tu luyện Vu Hồn, phân hoá Linh Hồn không khó, người bình thường liền có chút phiền phức, lúc trước còn kỳ quái, Học Viện nhiều Viện trưởng như vậy, làm sao lưu lại ý niệm, nguyên lai là có loại bảo vật này.

Ân cần săn sóc Linh Hồn, sau đó lại tách ra, lấy thứ này làm vật trung gian, coi như bảo tồn trên vạn năm, cũng sẽ không tiêu tán.

Dù sao chỉ là bảo tồn, không phải còn sống, Hồn Lực Ngũ Suy ảnh hưởng cũng không rất lớn.

- Viện trưởng chỉ cần cầm Viện Trưởng Lệnh trong tay, có thể mở cửa, trực tiếp tiến nhập, chúng ta không có tư cách không thể phụng bồi tiến vào...

Mi Trưởng lão cười cười.

- Ân!

Gật gật đầu, Trương Huyền nhìn Viện Trưởng Lăng trước mắt. Như trước ở trong Trưởng lão Viện, dựa vào núi mà xây dựng, bố trí các loại Ẩn Nặc Trận cực lớn, che lấp cả lăng mộ, thậm chí đỉnh núi cũng như biến mất, nếu không phải hai đại Trưởng lão dẫn hắn tới, căn bản không phát hiện được.

Xem ra địa phương các thời kỳ Viện trưởng nghỉ ngơi, trình độ trọng yếu ở Danh Sư Học Viện, thậm chí vượt qua Tàng Thư Các.

Cổ tay khẽ đảo, cầm Viện Trưởng Lệnh ở lòng bàn tay, nhẹ nhàng đẩy về phía trước, trận pháp lập tức xuất hiện một khe hở, nhấc chân đi vào.

Vù vù!

Sau một khắc, một hồi lắc lư, người đã rơi vào trong một vùng núi rừng tươi tốt.

Núi cũng không cao, ngược lại như một gò đất, cảnh tượng hoàn toàn bất đồng bên ngoài, dọc theo đường đi do đá xanh trải tốt, Trương Huyền đi vài bước, một bia đá thật lớn ngăn ở phía trước.

Cao chừng bảy tám trăm mét, độ rộng cũng đạt tới hơn hai mươi mét, không biết cái gì điêu khắc thành, mang theo khí tức nguy nga già nua, làm cho người ta có cảm giác xuyên việt lịch sử.

- Chẳng lẽ đây là Lăng Bia?

Trương Huyền nghi hoặc.

Lúc trước, Mi Trưởng lão từng nói qua, tiến nhập Viện Trưởng Lăng cần lưu lại ý niệm ở trên Lăng Bia, hiện tại xuất hiện một cái bia đá thật lớn như thế, có lẽ chính là thứ này.

Dọc theo bia đá dạo qua một vòng, quả nhiên cảm nhận được trong đó có lực lượng Linh Hồn nồng đậm, tựa hồ có vô số ý niệm chiếm giữ, làm cho người ta có cảm giác trầm trọng như núi, trấn áp đại địa.

- Xem ra là Lăng Bia không thể nghi ngờ...

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Trước đi tìm lăng mộ của Mục Khải Tổ Sư, tìm được Lôi Minh Thạch lại phân hoá Linh Hồn vào!

Mục đích tới đây là vì tìm kiếm Lôi Minh Thạch, phân hoá Linh Hồn, lúc gần đi hoàn thành là được, dù sao vừa mới luyện hóa Thanh Hồn Chung, còn không làm được phân hoá hồn phách.

Vượt qua bia đá, dọc theo đường đi, chậm rãi tiến vào trong.

Toàn bộ Viện Trưởng Lăng yên tĩnh nghiêm túc, làm cho người ta có cảm giác áp lực, Trương Huyền biết rõ đây là cấm địa của học viện, cũng không có ngưng lại, tốc độ nhanh hơn.

Không lâu sau, một cái lăng mộ xuất hiện ở cách đó không xa, phía trên có một hàng chữ... mộ phần Viện trưởng thứ một trăm lẻ ba của Danh Sư Học Viện!

- Một trăm lẻ ba, không phải là lão Viện trưởng sao? Không phải mất tích, chưa từng tới nơi đây sao? Tại sao lăng mộ lại ở chỗ này?

Trương Huyền sửng sốt.

Chương 1745: Tin tức Tiên Thiên Thai Độc? (1)

Hắn là Viện trưởng thứ một trăm lẽ bốn, một trăm lẻ ba, tự nhiên chính là một đời trước, chủ nhân đời trước của Tử Dương Thú.

Vị lão Viện trưởng mất tích kia của Danh Sư Học Viện!

Căn cứ tin tức hắn biết rõ, vị Viện trưởng này chưa đi vào nơi đây, sau khi mất tích cũng sinh tử không biết, sao nơi đây đột nhiên nhiều hơn một phần mộ?

Tràn đầy nghi hoặc, Trương Huyền nhìn kỹ qua.

Lăng mộ trước mắt, dùng đá xanh bình thường xây dựng, không có bất kỳ khác biệt huyệt mộ phía ngoài, không có chút địa vị cùng tôn quý nào mà Danh Sư thất tinh nên có.

Dạo qua một vòng, rất nhanh phát hiện một chỗ không đúng, nhăn mày lại, đi vào trước mặt Mộ Bia, ở phía trên nhẹ nhàng phất một cái, một cơ quan bị dẫn động, một thanh âm già nua chậm rãi vang lên.

Giống như ở địa cung, là một loại cơ quan lưu trữ âm thanh.

- Ta là Viện trưởng thứ một trăm lẻ ba của Danh Sư Học Viện, Chương Dẫn Khâu. Lần này đi ra ngoài, đoán chừng rất khó trở về, liền ích kỷ thoáng một phát, ai cũng không có báo, lặng lẽ tiến nhập nơi đây, sớm sửa tốt huyệt mộ bản thân, bên trong có quần áo hàng ngày của ta, coi như mộ chôn quần áo và di vật đi, cũng để cho sau khi chết, có một chỗ ở...

Tuy thanh âm nói bình thản như nước, nhưng Trương Huyền từ trong đaó nghe được bất đắc dĩ nồng đậm.

Hùng hồn hy sinh dễ dàng, thong dong chịu chết khó!

Biết rõ hẳn phải chết, sớm làm ra chuẩn bị, nên có bao nhiêu bi thương?

Lúc trước một mực nghe nói, tất cả sự tích của lão Viện trưởng, lại từ trong miệng Vưu Hư biết rõ, là bị hãm hại, vẫn cảm thấy hắn là không có ước định thí luyện nguy hiểm chính xác, mới bị khốn ở trong hiểm cảnh.

Hiện tại xem ra không phải như thế.

Sớm đi vào Viện Trưởng Lăng, vì mình dựng mộ phần, tất nhiên là đã biết rõ lần đi này nguy hiểm, sớm làm xong đường lui.

- Không lưu lại ý niệm trấn thủ Học Viện, là chuyện ăn năn cả đời của ta! Không phải không muốn lưu lại, mà là việc ta cần phải làm, so với cái này càng thêm trọng yếu, không cho phép linh hồn của ta có bất kỳ tổn thất cùng thiếu sót. Coi như bảo vật phân hoá Linh Hồn có thể giảm bớt tổn thương, nhưng thời gian đã không kịp để cho Linh Hồn ta tách rời!

Thanh âm tiếp tục nói.

Bảo vật phân hoá Linh Hồn, không phải tu luyện giả Vu Hồn Sư, có thể phân chia ra ý niệm, muốn thành công cần thời gian rất lâu ân cần săn sóc.

Nếu không, đối với Linh Hồn như trước là tổn thương không nhỏ.

Cũng chỉ có Trương Huyền, tu luyện Thiên Đạo Vu Hồn, hơn nữa hồn phách vô cùng lớn, mới có thể nhẹ nhõm như ý, không bị ảnh hưởng, nếu không, coi như là Danh Sư thất tinh cũng không được. - Có thể đến nơi đây, kích hoạt cơ quan, nói rõ ngươi là Viện trưởng mới, có lẽ chúng ta còn là quen biết đã lâu. Hy vọng có thể đối xử tử tế với Tử Dương Thú, nói cho nó biết, ta là vì Nhân tộc mà chết, quang vinh vĩ đại, không có chút ủy khuất cùng không cam lòng nào, không cần lo lắng. Còn có, phải cẩn thận Thánh Thú ở Vân Vụ Lĩnh...

Thở dài một tiếng, thanh âm tiếp tục.

Lão Viện trưởng xem ra, một khi hắn mất tích, Học Viện có thể kế thừa vị trí của hắn, tổng cộng liền mấy người kia, coi như là sớm dặn dò hậu sự rồi.

Chỉ là nằm mộng cũng nghĩ không đến, vị tân Viện trưởng này, mặc dù cho tới bây giờ chưa thấy qua, lại sớm hoàn thành hai chuyện hắn giao phó.

- Ngươi muốn đi làm cái gì?

Biết rõ cơ quan không có biện pháp trả lời, nhưng Trương Huyền vẫn hỏi.

Nghe khẩu khí của đối phương, biết rõ hẳn phải chết, nhưng lại không thể không đi làm, thậm chí không tiếc sớm xây dựng mộ chôn quần áo và di vật... Đến cùng làm gì?

Không chỉ là một lần thí luyện sao?

- Khả năng ngươi cũng biết tin tức, ta chỉ là trải qua một lần thí luyện bình thường, nhưng trên thực tế không phải là như thế. Chuyện này, liên lụy bí mật của Khổng Sư lúc tuổi còn trẻ, còn giống như có quan hệ tới chức nghiệp Độc Sư, ta biết cũng không kỹ càng, chỉ có đi gặp, mới có thể xác nhận! Mặt khác, liên lụy Vạn Thế Chi Sư, không thể nói bừa, chỉ có thể nói năng thận trọng!

Thanh âm nói.

- Bí mật của Khổng Sư lúc tuổi còn trẻ? Cùng chức nghiệp Độc Sư có quan hệ? Trương Huyền sững sờ, thân thể cứng đờ:

- Chẳng lẽ là... Tiên Thiên Thai Độc?

Căn cứ hắn biết rõ tin tức, lúc còn trẻ Khổng Sư cũng giống như hắn, có Tiên Thiên Thai Độc, chỉ có ở trước ba mươi tuổi, trùng kích thành công Danh Sư cửu tinh, có lẽ mới có thể giải quyết cục diện hẳn phải chết.

Nguyên nhân chính là như thế, hắn một mực nỗ lực tu luyện, không dám ngừng một chút nào.

Vị lão Viện trưởng này nhắn lại, nói liên lụy bí mật trẻ tuổi của Khổng Sư, có quan hệ tới Độc Sư, để hắn làm sao không kích động?

- Nếu như ngươi thật muốn biết, có thể đi Độc Điện của Hồng Viễn Đế Quốc một chuyến. Chỉ là nơi này luôn luôn che giấu, thực tế đối với Danh Sư là rất kính nể, vị trí cụ thể, ta đã điều tra rất nhiều năm, lại không rõ ràng, bất quá căn cứ phỏng đoán, có lẽ ở phụ cận Tĩnh Xa thành. Nơi đây có bản đồ chi tiết chỗ thí luyện, chỉ tiếc, thời gian không cho phép ta tinh tế điều tra, vì sách lược vẹn toàn, chỉ có thể làm trước qua...

- Bản đồ kỹ càng?

Trương Huyền nghi ngờ thoáng một phát, sau đó liền hiểu được.

Vị lão Viện trưởng này, muốn đi là địa phương cực kỳ nguy hiểm.

Còn nếu như có thể ở Độc Điện tìm được bản đồ chi tiết, tất nhiên sẽ an toàn hơn rất nhiều, chỉ tiếc chuyện tương đối gấp, dồn ép hắn phải đi làm, lúc này mới bí quá hoá liều, có đi không về.

Đối phương lưu lại tình hình chuyện này, rất rõ ràng là muốn để Viện trưởng hậu bối, dùng đầy đủ thời gian chuẩn bị, lại quyết định tiếp.

- Tốt rồi, có thể nói chỉ có những thứ này, lấy hay bỏ như thế nào, liền nhìn chính ngươi.

Thanh âm chậm rãi tiêu tán, phảng phất như chưa bao giờ xuất hiện qua.

- Đa tạ!

Biết rõ chỉ là nhắn lại, cũng không phải chân thân, Trương Huyền vẫn cung kính bái.

Không phải cảm tạ hắn nói ra tin tức liên quan Tiên Thiên Thai Độc, mà là tôn kính thái độ biết rõ hẳn phải chết, còn làm việc nghĩa không được chùn bước.

Biết rõ lần này đi, có khả năng không trở về, sớm để Tử Dương Thú lại, càng để lại mộ chôn quần áo và di vật, nhắc nhở hậu nhân... sau đó rời đi, thậm chí ngay cả ý niệm cũng không có lưu lại!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau