THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1736 - Chương 1740

Chương 1736: Trịnh Dương vô địch (trung) (2)

Danh Sư Học Viện, trong tiểu viện đám người Chiến Sư Đường cư trú, sạch sẽ chỉnh tề, rộng rãi bao la.

Là đám người Mi Trưởng lão chuyên môn chuẩn bị, chỉ hy vọng ở chỗ này, có thể thoải mái một ít.

Trong phòng khách rộng lớn, Trác Thanh Phong ngồi ngay ngắn, đối diện là Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều cùng Ngũ Nhiên.

Tiệc tối chấm dứt, bọn hắn cũng không có việc gì, tới đây muốn lĩnh giáo tu vi của Trác Thanh Phong, vừa trò chuyện, lập tức giật nảy mình.

Không hổ là Bách phu trưởng của Chiến Sư Đường, lý giải đối với tu vi, cùng nghiên cứu công pháp, coi như là Viện trưởng như bọn họ, cũng rất khó bằng được.

Có thể tưởng tượng, vị này thật muốn xuất thủ, thực lực nên khủng bố bao nhiêu!

Coi như đè thấp thực lực, cũng có thể vượt cấp chiến đấu, làm cho người ta khó có thể chiến thắng!

- Tu luyện không ở ngoài tâm, chỉ cần tâm là thành kính, sẽ càng ngày càng mạnh!

Trác Thanh Phong cười cười:

- Chiến Sư chúng ta, không giống Danh Sư các ngươi, toàn bộ tâm của chúng ta đắm chìm trên chiến đấu, các ngươi còn phải phân tâm phụ tu, giáo thư dục nhân... Không bằng chúng ta cũng rất bình thường...

- Đúng vậy!

Đám người Ô Thiên Khung gật đầu.

Sở dĩ Chiến Sư cường đại, là vì tất cả tâm tư đều dùng ở chiến đấu, lấy tăng lên sức chiến đấu làm mục đích, mà Danh Sư bình thường, còn phải giáo thư dục nhân, học tập phụ tu, các loại xã giao...

Tâm tư phân tán, khẳng định không cường đại bằng sở trường.

Bọn họ là Viện trưởng của tứ đại học viện, địa vị tôn sùng, cũng có công pháp tu luyện tốt, tu vi cũng không yếu, nhưng thật muốn nói sức chiến đấu như thế nào, so với Trác Thanh Phong... Vẫn là chênh lệch rất lớn.

Thuật nghiệp có chuyên tấn công, coi như là Danh Sư, cũng không có khả năng cái gì cũng mạnh mẽ.

- Trác chiến sư cảm thấy đêm nay Trương viện trưởng giảng bài, có thể làm cho đệ tử tiến bộ sao?

Nhớ tới một sự kiện, Ô Thiên Khung hỏi.

Vị Trương viện trưởng này lâm chiến giảng bài, muốn tăng lên tu vi Chân Khí cùng lực lượng của đệ tử, ở hắn xem ra, là sự tình rất khó hoàn thành, bất quá cũng muốn hỏi vị trước mắt này một chút.

- Dựa theo tình huống bình thường, loại sự tình này là hoàn toàn không thể nào. Chỉ là... Trương viện trưởng kia có chút kỳ quái!

Trác Thanh Phong nhăn mày lại.

Đổi lại những người khác, hoàn toàn có thể xác nhận, muốn trong vòng một đêm, liền muốn Chân Khí cùng lực lượng của đệ tử tăng cường, tuyệt đối là nằm mơ...

Nhưng vị Trương viện trưởng này, hắn không đoán được.

Tùy tiện chỉ điểm nửa canh giờ, có thể khiến đệ tử lý giải võ kỹ cùng kỹ xảo chiến đấu, ngay cả Chiến Sư cũng không sánh bằng, loại người này thực sự quá quỷ dị.
- Ân... Ta cũng không dám nói chính xác!

Ô Thiên Khung lắc đầu.

Bọn hắn hiểu rõ vị Trương viện trưởng này còn nhiều hơn Trác sư, càng tận mắt thấy đệ tử ở trước khi giảng bài, biết rõ rất nhiều chuyện, thật sự là không thể dùng lẽ thường cân nhắc.

- Kỳ thật cũng không cần xoắn xuýt, ngày mai sẽ biết được...

Trác Thanh Phong nhẹ nhàng cười cười, đang muốn tiếp tục nói chuyện, liền thấy một thanh niên vội vã đi đến.

Đúng là Chiến Sư Hoàng Đào, tu vi Kiều Thiên cảnh đỉnh phong.

- Đội trưởng, không tốt...

Tiến vào phòng, Hoàng Đào liền hô lên.

- Làm sao vậy?

Trác Thanh Phong nhướng mày nói.

- Vừa rồi chúng ta ra ngoài đi dạo, gặp phải một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, cùng với chúng ta luận võ... Kết quả, dưới đồng cấp bậc, chúng ta không phải đối thủ, toàn quân bị diệt!

Sự tình lúc trước, Hoàng Đào kỹ càng nói một lần.

- Một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, cùng các ngươi luận võ, các ngươi không phải đối thủ?

Trác Thanh Phong như nghe được chuyện cười.
Bọn họ là cái gì?

Chiến Sư!

Tồn tại đồng cấp bậc cường đại nhất, bị một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi đã đập, còn không cách nào đánh trả?

Thật hay giả?

- Vâng, đối phương chỉ là Tàm Phong cảnh sơ kỳ... Trì Hiểu đã dùng hết toàn lực, cũng bị một thương đánh bay, bản thân bị trọng thương...

Hoàng Đào nói.

- Tàm Phong cảnh sơ kỳ, đánh bại Tàm Phong cảnh đỉnh phong Trì Hiểu? Điều này sao có thể?

Con mắt Trác Thanh Phong trợn tròn.

Nếu như cấp bậc giống nhau, người của mình thua, là học nghệ không tinh, cấp bậc thấp, lại có thể vượt cấp chiến đấu, đánh bại bọn chúng... Cái này ý vị sâu xa!

- Vâng!

Hoàng Đào gật đầu.

- Người nơi nào đến? Là Danh Sư của học viện sao?

Trác Thanh Phong nhịn không được hỏi.

- Ta không biết, thời điểm đi đường, đang nói chuyện phiếm, đột nhiên ngăn chúng ta, nói sức chiến đấu của Chiến Sư mạnh mẽ, cùng với chúng ta tỷ thí... sau đó đè thấp tu vi cùng Dã Trần tỷ thí một trận, Dã Trần thất bại ngay tại chỗ, sau đó... Trì Hiểu đi lên, cũng không phải đối thủ!

Hoàng Đào giải thích.

- Có thể tự do hành tẩu ở trong Học Viện, nhất định là người của học viện, qua nhìn xem...

Không nghĩ tới hai thuộc hạ của mình liên tiếp bị đánh bại, sắc mặt Trác Thanh Phong trầm xuống, đứng dậy.

Đám người Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều cũng liếc mắt nhìn nhau, đứng dậy theo ở phía sau.

Mấy người còn chưa tới cửa ra vào, liền nghe vài tiếng kêu thảm, liền thấy tất cả Chiến Sư lúc trước khảo hạch ba đại Học Viện uy phong lẫm lẫm, từng cái nằm trên mặt đất, miệng phun máu tươi, một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, cầm trong tay trường thương, ngạo nghễ đứng ở tại chỗ, uy phong lẫm lẫm, giống như bất bại Chiến Thần.

- Coi như áp chế tu vi, đồng cấp bậc cũng không chịu nổi một kích... Các ngươi chính là Chiến Sư trong truyền thuyết?

Chứng kiến Trác Thanh Phong, mí mắt thiếu niên nhấc lên, cười nhạt một tiếng:

- Gà đất chó kiểng mà thôi!

Chương 1737: Trịnh Dương vô địch (hạ) (1)

- Ngươi nói cái gì?

Nghe nói như thế, mấy vị Chiến Sư ở sau lưng Trác Thanh Phong lập tức giận dữ.

Ngay cả đám người Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều cũng ngốc trệ.

Chiến Sư cường đại như thế, bị người ở trước mặt đánh nằm bảy tám cái, còn cười nhạo gà đất chó kiểng... Coi như tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy giống như nằm mơ.

- Còn tưởng rằng Chiến Sư lợi hại bao nhiêu, thoạt nhìn chỉ như vậy a!

Một tay cầm chặt trường thương, một tay vắt chéo sau lưng, thần sắc của Trịnh Dương hờ hững.

Đã sớm nghe nói qua Chiến Sư, vốn tưởng rằng lợi hại bao nhiêu, chính thức nhìn thấy, thật sự có chút thất vọng.

- Khẩu khí thật lớn!

Thấy gia hỏa này không biết từ đâu xuất hiện, không che đậy miệng như thế, cuồng vọng không bị trói buộc, Ngô Hư hét lớn một tiếng, tiến về phía trước một bước:

- Có dám cùng ta tỷ thí một trận hay không?

Lúc này Ngô Hư đã đạt đến Bán Thánh, mặc dù chỉ là sơ kỳ, nhưng tu vi hùng hậu như sông lớn, Bán Thánh đỉnh phong cũng khó chống lại.

- Có gì không dám?

Mí mắt vừa nhấc, Trịnh Dương vén trường thương lên, tựa như linh động.

- Tốt, hiện tại ta liền đè thấp tu vi, so thử với ngươi!

Ngô Hư gật đầu, lấy ra trường kiếm, kiếm quang du đãng, như là Linh xà.

Hơn ba tháng, tu vi của hắn không chỉ gia tăng lên, lĩnh ngộ cùng lý giải đối với kiếm pháp cũng sâu hơn không ít, so với ban đầu ở sơn cốc Xích Huỳnh Quả, càng cường đại hơn.

- Không cần, một Bán Thánh sơ kỳ mà thôi... Xem ta một thương phá tan!

Trịnh Dương cười nhạt một tiếng, bước về phía trước, mặt đất dưới chân như rút ngắn một nửa, một bước liền đi tới trước mặt Ngô Hư, trường thương như rồng, mang theo khí tức huy hoàng, đánh tới trước mặt.

- Muốn chết!

Thấy chiêu này của đối phương không hề biến hoá, lại có thể cùng hắn cứng đối cứng, sắc mặt Ngô Hư trầm thấp.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng là Chiến Sư Bán Thánh cấp, đồng cấp bậc có thể nói vô địch... Thực lực thấp, mưu lợi thắng ta cũng khó khăn, cứng đối cứng, không phải muốn chết sao?

Quát nhẹ một tiếng, kiếm trong tay Ngô Hư trường không có bất kỳ biến hoá, thẳng tắp đâm tới mũi thương của đối phương.

Cùng thời khắc đó, Chân khí trong cơ thể như sông lớn vỡ đê, trào lên.
Nếu như đối phương cùng hắn cứng đối cứng, vậy hắn sẽ dùng lực lượng cường đại của Chiến Sư, để đối phương biết rõ, cử động như vậy là buồn cười cỡ nào.

Bành!

Trường kiếm cùng trường thương va chạm.

Ngô Hư đang nghĩ ngợi, đối phương tất nhiên không chịu nổi Chân Khí hùng hậu của hắn, bị nghiền ép, lại cảm thấy một cỗ lực lượng càng thêm hùng hồn lan tràn đến.

Chân khí trong cơ thể hắn như trong nháy mắt gặp biển gầm, căn bản không có ở cùng một cấp bậc.

Đăng đăng đăng đăng!

Sắc mặt đỏ bừng, bàn chân Ngô Hư đạp mặt đất, liên tục lui về sau bảy, tám bước, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin được.

- Chỉ bằng vào Chân Khí cùng lực lượng nhục thân, lại có thể cường đại hơn Ngô Hư... Gia hỏa này tu luyện thế nào a?

Đám người Trác Thanh Phong cũng trợn tròn mắt, cực kỳ hoảng sợ.

Chiến Sư đồng cấp bậc, vô luận nhục thân hay Chân Khí, đều là cao cấp nhất... thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi này, lại có thể vượt qua cấp bậc, đẩy lui Ngô Hư... Không khỏi quá kinh khủng.

- Tiếp tục đi!

Đánh lui Ngô Hư, trong lòng Trịnh Dương sinh ra hào khí, thét dài một tiếng, lần nữa bước ra.

Cùng thời khắc đó, trường thương liên tục điểm nhẹ, mỗi kích đều phong tỏa chung quanh, Ngô Hư chỉ có thể phòng ngự lui về phía sau.

- Thương pháp thật nhanh, kỹ xảo chiến đấu thật cao thâm... Đồng tử của Trác Thanh Phong lần nữa co rút lại.

Nếu như đối phương chỉ dùng man lực, ngược lại không có gì có thể sợ hãi, dù sao lực lượng lớn cũng không phải chuẩn tắc chiến thắng trong chiến đấu, thật giống như tỷ thí ban ngày, những học sinh kia của Hồng Viễn học viện, không có một cái lực lượng mạnh, nhưng Chiến Sư lại không phải đối thủ.

Man lực lớn, có thể dùng kỹ xảo đền bù, tìm ra nhược điểm của đối phương, sau đó đánh bại...

Vốn tưởng rằng Ngô Hư sẽ có cơ hội, nằm mơ cũng không nghĩ đến, đối phương lý giải chiến đấu, khống chế chiêu số, cũng cực kỳ cường đại.

Một thương đâm ra, rõ ràng cho thấy nhìn ra lỗ thủng trong chiêu số của Ngô Hư, dùng tốc độ nhanh nhất, phong tỏa chung quanh, như vậy cho dù có võ kỹ mạnh hơn, cũng thi triển không ra.

Lực lượng mạnh mẽ, võ kỹ lĩnh ngộ sâu... Gia hỏa này từ đâu xuất hiện a?

Thật đáng sợ!

Bành bành bành bành!

Trong lòng đang suy nghĩ lung tung, phía trước Ngô Hư đã cực kỳ nguy hiểm, liên tục lui về phía sau mấy bước, rút cuộc không chịu nổi, trường kiếm lập tức rời tay, trên không trung lăn lộn mấy vòng, cắm ở trên mặt đất.

Mà hắn thì lảo đảo té ngã trên đất, trường thương của thiếu niên đối diện khoác lên trên cổ, băng hàn rét thấu xương, tựa hồ tùy thời sẽ đâm phá cổ họng.

- Ta thua...

Toàn thân Ngô Hư cứng ngắc.

Vốn tưởng rằng đột phá Bán Thánh, đồng cấp bậc có thể thắng được hắn vô cùng ít, nằm mơ cũng không nghĩ đến, bị một thiếu niên chỉ có Tàm Phong cảnh sơ kỳ nhẹ nhõm đánh bại, ngay cả lực lượng phản kháng cũng không có!

- Lợi hại... Ta tỷ thí với ngươi!

Thấy bằng hữu thất bại triệt để như thế, Lộc Thành cũng nhịn không được nữa, tiến về phía trước một bước.

- Lộc Thành, ngươi không phải đối thủ!

Trác Thanh Phong lắc đầu.

Lấy nhãn lực của hắn, có thể nhẹ nhõm nhìn ra thiếu niên này đáng sợ.

Chân Khí, lực lượng, tốc độ, lý giải võ kỹ, lĩnh ngộ chiến đấu... Đều không chê vào đâu được, không có một chỗ thiếu sót.

Tuy Lộc Thành đã đột phá Bán Thánh rất sớm, là thực lực mạnh nhất trong nhóm người hắn mang, nhưng so sánh với đối phương, còn kém một mảng lớn, hoàn toàn không thể so sánh.

- Đội trưởng...

Chương 1738: Trịnh Dương vô địch (hạ) (2)

Lộc Thành sốt ruột.

Đối phương đã đánh tới cửa nhà, quét mặt mũi Chiến Sư bọn hắn không còn một mảnh, không giáo huấn một lần, về sau còn làm sao gặp người?

- Ta tự mình đến đi...

Lắc đầu, Trác Thanh Phong tiến về phía trước một bước, nhìn về phía Trịnh Dương cách đó không xa.

- Ta cũng không ức hiếp ngươi, ta sẽ áp chế tu vi giống như ngươi!

Phần phật!

Nói xong, khí tức trong cơ thể Trác Thanh Phong liên tiếp co rút lại, từ Thánh Vực nhị trọng, biến thành Tàm Phong cảnh sơ kỳ.

Tuy đè thấp tu vi, nhưng hắn lý giải võ kỹ, cùng kinh nghiệm chiến đấu, tốc độ phản ứng là không thay đổi, có thể nói, coi như là Tàm Phong cảnh sơ kỳ, sức chiến đấu chính thức còn đáng sợ hơn Bán Thánh Lộc Thành.

- Bắt đầu đi!

Trịnh Dương nhẹ gật đầu, cũng không nói nhảm, trường thương trong tay giơ lên, trong nháy mắt, cả người phảng phất như một cây trường thương, thương cũng là bản thân hắn.

Cảnh giới Nhân Thương hợp nhất tối cao... Nhân Thương Như Một!

Thần sắc của Trác Thanh Phong ngưng trọng, lấy ra một thanh trường kiếm.

Vù vù!

Biết rõ đối phương lợi hại, thân ảnh nhoáng một cái, đi đầu động thủ.

Cước bộ của hắn hết sức phức tạp, thoạt nhìn giống như giẫm bộ pháp đặc thù, rõ ràng đi vào trước mặt, nhưng thật muốn công kích, sẽ phát hiện khoảng cách rất xa, căn bản công kích không đến.

- Là một loại trận pháp... Trác chiến sư, là bộ pháp cùng trận pháp dung hợp chung một chỗ, quá trình tiến lên cũng là quá trình bày trận!

Đồng tử của Ô Thiên Khung co rụt lại.

Tuy Chiến Sư, không lĩnh ngộ phụ tu, nhưng có thể dùng rất nhiều phụ tu cho chiến đấu, tăng lên sức chiến đấu càng mạnh hơn nữa.

Thật giống như hiện tại Trác Thanh Phong thi triển chiêu này.

Bộ pháp cùng trận pháp hữu hiệu kết hợp, sẽ để cho đối thủ tìm không rõ phương hướng của mình, từ đó không cách nào phán đoán, địa điểm công kích chuẩn xác nhất.

- Chiêu này rất đáng sợ, coi như là ta, cũng không thể ứng đối, chỉ có thể tạm thời tránh né, nhìn thiếu niên này đánh như thế nào...

Thẩm Bình Triều nhẹ gật đầu.

Trác chiến sư dùng chiêu này, quỷ dị không hiểu, hắn không áp chế tu vi, cũng khó khăn nắm lấy, đối phương chỉ là Tàm Phong cảnh, một khi ứng đối không tốt, sẽ thất bại ngay tại chỗ.

- Hừ!
Trịnh Dương tựa hồ nhìn ra mục đích của hắn, nhẹ nhàng khẽ hừ, cũng không tránh né, trường thương trong tay mãnh liệt đâm tới mặt đất.

Rầm ào ào!

Một đạo thương mang huy hoàng mà ra, mặt đất lập tức kéo lê khe hở cực lớn, dài chừng vài chục mét.

Ngay lúc đó, đá vụn cuồn cuộn, khói bụi tung bay.

- Lấy... Đá vụn phá trận pháp? Lợi hại!

Thấy một màn như vậy, ánh mắt của Ô Thiên Khung sáng lên.

Vừa rồi hắn còn đang suy nghĩ, đối phương ứng đối như thế nào, liền thấy đến chiêu này, trong lòng lập tức kích động.

Trác Thanh Phong dùng hai chân bố trí trận pháp, thân ảnh là khó có thể nắm lấy, không thể phát hiện, so với huyễn ảnh càng thêm đáng sợ, đối phương không công kích, lại trực tiếp đâm mặt đất, khói bụi tứ tán bay lên... Chẳng khác nào dùng khói bụi bao phủ bốn phía.

Quản ngươi là trận pháp gì, bộ pháp gì, chỉ cần khói bụi có thể dính lên, chính là thật thể, rơi không lên, chính là giả dối!

Nói cách khác, một chiêu liền phá công kích của đối phương.

Phần phật!

Thiếu niên đã phát hiện vị trí cụ thể của Trác chiến sư, trường thương đâm rách không khí, thẳng tắp đi vào trước mặt.

- Hừ!

Chứng kiến đối phương nhanh như vậy liền phá giải thối pháp của hắn, khuôn mặt Trác Thanh Phong trầm xuống, trường kiếm trong tay giơ lên, đâm về phía trước.
Đinh đinh đinh!

Kiếm quang cùng mũi thương va chạm.

Ngực hơi khó chịu, liên tục lui về phía sau mấy bước, trong lòng Trác Thanh Phong hoảng sợ.

Dưới cấp bậc đồng dạng, lực lượng chân khí của hắn lại có thể xa xa không bằng đối phương.

Nhất là độ tinh thuần của Chân Khí, quả thực là thiên đại cách biệt, không thể so sánh nổi.

Nhưng một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, dạy được cường đại như thế, lão sư nên lợi hại bao nhiêu?

Rào rào!

Liên tục vung vài kiếm, lúc này mới tháo bỏ xuống lực lượng công kích của đối phương, lần nữa xông lên, bất quá, đối phương tựa hồ nhìn ra thiếu sót trong công kích của hắn, trường thương không lưu tình chút nào, một thương nhanh hơn một thương.

Liên tục tám thương, khuôn mặt Trác Thanh Phong trắng bệch, đã có chút hô hấp không thông suốt.

Chân Khí của đối phương quá mức cường đại, ép tới hắn căn bản không cách nào chống lại.

Nếu không phải tu vi bản thân hắn sớm đã đạt đến Thánh Vực nhị trọng, tốc độ phản ứng nhanh, thân thể càng thêm linh mẫn, chỉ sợ hiện tại đã bị trọng thương.

- Ngừng, không cần đánh tiếp... Ta không phải đối thủ!

Lui về phía sau một bước, Trác Thanh Phong rời đi vòng chiến, nhìn thiếu niên ở trước mắt khoát tay áo.

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng mà sự thật chính là sự thật, coi như là hắn tự mình xuất thủ, cũng không phải đối thủ của thiếu niên này.

Đối phương vô luận là lý giải võ kỹ, hay kinh nghiệm chiến đấu, thậm chí lực lượng, đều cao hơn hắn không chỉ một lần.

Cường giả loại này, một khi tiến nhập Chiến Sư Đường, ít nhất cũng là Thiên phu trưởng, thậm chí... Phó thống lĩnh!

Không nghĩ tới, ở chỗ này còn có thiên tài như thế!

- Ngươi cũng là đệ tử của Hồng Viễn học viện? Không biết lão sư là ai, có hứng thú gia nhập Chiến Sư Đường chúng ta hay không?

Thật sự nhịn không được, Trác Thanh Phong nói.

- Ta không phải đệ tử Hồng Viễn học viện...

Thu hồi trường thương, Trịnh Dương chắp hai tay sau lưng, nhàn nhạt nhìn qua:

- Bất quá, gia sư là Trương Huyền!

Chương 1739: Giảng bài chấm dứt (1)

- Trương Huyền? Ngươi là đệ tử của Trương viện trưởng?

Lên tiếng kinh hô, bởi vì quá mức kích động, thanh âm của Ô Thiên Khung có chút bén nhọn.

Ánh mắt của Ngũ Nhiên, Thẩm Bình Triều cũng ngốc trệ, sợ tới mức toàn thân cứng ngắc.

Trương viện trưởng không phải mới Bán Thánh sao? Dạy dỗ đồ đệ, đã đạt tới Tàm Phong cảnh, thậm chí... Có thể vượt cấp khiêu chiến, ngay cả Bách phu trưởng của Chiến Sư Đường cũng không phải đối thủ?

Buồn cười lúc trước bọn hắn còn cho là, Trương viện trưởng chỉ có thể truyền thụ võ kỹ cùng kỹ xảo chiến đấu, đối với Chân Khí cùng lực lượng nắm chắc không tốt, hiện tại mới biết được, loại ý nghĩ này hoang đường cỡ nào...

Có thể giáo dục ra đệ tử thiên tài như thế, bản thân sao có thể đơn giản?

- Khó trách có thể giải quyết nan đề Khổng Sư lưu lại... Xem ra Trương viện trưởng không chỉ ở chức nghiệp phụ tu mạnh có chút đáng sợ, chiến đấu cũng không đơn giản...

Ngũ Nhiên hoảng sợ.

Vừa rồi hắn xem, dưới tình huống đồng cấp, tuyệt đối không phải đối thủ của Trịnh Dương.

Ngay cả đồ đệ cũng thua kém, lão sư chẳng phải càng mạnh hơn nữa?

Trác Thanh Phong cũng ý tưởng như vậy, nhịn không được hỏi:

- Nói như vậy, thực lực của Trương viện trưởng so với ngươi còn cường đại hơn?

- Ta so với lão sư, chính là đom đóm cùng Hạo Nhật, giọt mưa cùng biển rộng... Không đáng giá nhắc tới!

Nói lên lão sư, thần sắc của Trịnh Dương cung kính:

- Ta cả đời này, chỉ hy vọng có thể đạt tới một phần vạn của lão sư, liền đủ hài lòng.

- Cái này, cái này...

Trác Thanh Phong cứng ngắc.

Lợi hại như vậy, cũng không bằng một phần vạn của Trương sư... Vị Trương viện trưởng này cũng quá mạnh a!

- Ngươi có bằng lòng gia nhập Chiến Sư Đường chúng ta, trở thành một gã Chiến Sư hay không?

Càng nghĩ càng kích động, Trác Thanh Phong nhịn không được hỏi.

- Ta không phải Danh Sư, làm sao có thể trở thành Chiến Sư?

Trịnh Dương lắc đầu.

Chiến Sư, là Danh Sư mới có tư cách tuyển chọn, hắn ngay cả người phía trước cũng không phải, tự nhiên không có tư cách.

- Mặc dù Chiến Sư là một thành viên trong Danh Sư, nhưng khảo hạch khác Danh Sư, chỉ cần thực lực đủ mạnh mẽ, hoàn toàn có thể trở thành một thành viên, không cần xoắn xuýt có phải Danh Sư hay không!

Trác Thanh Phong vội vàng nói:

- Ngươi đồng cấp vô địch, ngay cả ta cũng không phải đối thủ, thông qua khảo hạch, có lẽ cũng không khó khăn... - Ý của ngươi, ta có thể trở thành Chiến Sư?

Trịnh Dương sửng sốt.

- Đương nhiên!

Trác Thanh Phong gật đầu:

- Chỉ cần ngươi trở thành Chiến Sư, lấy thiên phú của ngươi, nhất định có thể đạt được... đãi ngộ cao nhất, trở thành Thiên phu trưởng, Phó thống lĩnh, thậm chí Thống Lĩnh cũng vô cùng có khả năng!

Chiến Sư chia làm Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng, Phó thống lĩnh cùng Thống Lĩnh.

Hắn là Bách phu trưởng.

- Hơn nữa, tài nguyên của Chiến Sư Đường, so với Thanh Nguyên đế quốc còn muốn hùng hồn, tự thành hệ thống, có thể đi vào trong đó, đạt được bồi dưỡng, sẽ không cần lo lắng các loại tài nguyên...

Trác Thanh Phong sốt ruột nói.

Vị trước mắt này, đồng cấp bậc hắn cũng không phải đối thủ, thực lực đã đạt tới cấp bậc Bách phu trưởng, đây là dưới tình huống không có trải qua Chiến Sư Đường huấn luyện, một khi đi, trở thành vương bài trong đó, càng ngày càng mạnh ở trong tầm tay.

Loại thiên tài này, là tuyệt đối không thể thả đi.

- Lại nói, Trương viện trưởng là Danh Sư, chỉ có trở thành Chiến Sư, mới có thể đi theo cước bộ của hắn, nếu không, chỉ là một Võ Giả, truyền đi, thanh danh của Viện trưởng cũng không dễ nghe...

Nhìn ra hắn tôn trọng lão sư, Trác Thanh Phong tiếp tục nói.

- Cái này...

Trịnh Dương trầm mặc. Đích xác.

Lão sư đi quá nhanh, không chỉ Danh Sư, càng là Học Viện Viện trưởng, kèm theo địa vị càng ngày càng cao, bọn hắn một mực như vậy mà nói, sớm muộn cũng sẽ kéo ra khoảng cách.

Nhất là Triệu Nhã, Viên Đào, Lộ Trùng đều đi tìm cơ duyên thuộc về mình, một khi học thành tài trở về, nhất định càng mạnh hơn bọn hắn.

Đều là đệ tử của lão sư, hắn không muốn rớt lại phía sau.

- Tốt, ta có thể gia nhập Chiến Sư Đường, cần khảo hạch như thế nào?

Không có do dự quá lâu, Trịnh Dương gật đầu.

- Thực lực như ngươi, ta không có tư cách khảo hạch... Hơn nữa không phải Danh Sư, trình tự khảo hạch cũng phức tạp hơn một ít... Như vậy đi, hiện tại ta liền đưa tin cho Chiến Sư Đường, phái một vị Phó thống lĩnh tới, tự mình chủ trì khảo hạch! Không có gì bất ngờ xảy ra, trong ba ngày có thể tới...

Trác Thanh Phong vội nói.

Chiến Sư là một chi nhánh của Danh Sư, tuy thực lực mạnh cũng có thể tiến nhập trong đó, nhưng khảo hạch tương đối phiền toái, lấy thân phận của hắn, còn chưa có tư cách.

Chỉ có thể báo cáo, để phía trên phái người tới đây.

- Tốt, ba ngày sau, ta tới chờ đợi khảo hạch của ngươi... Bất quá, tới tham dự khảo hạch khả năng không phải một mình ta!

Trịnh Dương nói.

- Không phải một mình ngươi?

Trác Thanh Phong nghi hoặc.

- Ta còn có một sư tỷ, một sư muội cùng một sư đệ, cũng không kém hơn ta, thậm chí còn muốn mạnh hơn nữa... Hy vọng bọn hắn cũng có thể tiến hành khảo hạch Chiến Sư!

Trịnh Dương gật đầu.

Hôm nay hắn tới một mình, Vương Dĩnh, Lưu Dương còn có lão sư mới thu Ngụy Như Yên, một khi biết rõ các nàng có thể trở thành Chiến Sư, khẳng định cũng sẽ đến đây khảo hạch, không bằng nói trước.

- Còn mạnh hơn ngươi?

Khóe miệng Trác Thanh Phong co lại, cực kỳ hoảng sợ.

Vốn tưởng rằng vị trước mắt này, sở dĩ có thể vượt cấp chiến đấu, là vì thiên phú dị bẩm, loại người này một Danh Sư cả đời có thể thu một vị, cũng đã rất may mắn.

Nghe khẩu khí, Trương viện trưởng này không chỉ thu mình hắn, còn có một cặp...

Quá mạnh rồi!

- Tốt, ta đáp ứng!

Chương 1740: Giảng bài chấm dứt (2)

Loại nhân tài này càng nhiều càng tốt, Trác Thanh Phong làm sao có thể cự tuyệt, vội vàng gật đầu.

- Ân!

Nghe được đối phương đáp ứng, lúc này Trịnh Dương mới nhẹ nhàng thở ra, thu hồi trường thương, quay người đi ra ngoài.

Mục đích tới học viện, là muốn mở mang kiến thức thực lực của Chiến Sư một chút, chính thức gặp được, nói thật... rất thất vọng.

- Ba vị Viện trưởng, tại hạ cũng không phụng bồi... Cáo từ!

Biết rõ vị này là đệ tử của Trương viện trưởng, chạy không được, Trác Thanh Phong cũng không có sốt ruột, thấy hắn rời đi, liền nhìn đám người Ô Thiên Khung ôm quyền.

- Cáo từ!

Biết đối phương là hạ lệnh trục khách, ba đại Viện trưởng không nói thêm lời, quay người rời đi.

Mấy người vừa đi, Trác Thanh Phong không chút do dự, lập tức lấy ra Ngọc Bài đưa tin, báo cáo kỹ càng sự tình hôm nay.

...

Vù vù!

Không biết đệ tử của mình đã chạy đến chỗ Chiến Sư đại náo một trận, hơn nữa đánh bại tất cả mọi người, lúc này Trương Huyền rốt cuộc giảng giải phương pháp ngưng tụ Chân Khí, tu luyện Ngũ Diệu Kim Thân một lần.

Nhìn mọi người đang tu luyện, nhịn không được thở ra một hơi.

Lợi dụng Sư Ngôn Thiên Thụ giảng giải, tất cả học sinh được lợi rất nhiều, lại phối hợp Linh Thạch thượng phẩm, khiến thực lực của bọn hắn tiến bộ rất lớn.

Mặc dù chỉ một đêm ngắn ngủn, sức chiến đấu của mọi người tuyệt đối tăng lên không chỉ một lần.

- Nếu có thể dùng ba ngày thời gian, cho bọn hắn củng cố, thực lực tất nhiên càng mạnh hơn nữa...

Lắc đầu, Trương Huyền thầm nghĩ.

Hắn giảng giải nội dung, tuy đơn giản, lại phù hợp Đại Đạo, cũng không phải dễ dàng học được như vậy. May mắn một trăm người này thiên phú tốt, mới có thể học nhanh như vậy, lý giải nhiều như vậy.

Nếu không, đổi lại đệ tử bình thường, coi như giảng ba ngày ba đêm, cũng không có tiến bộ lớn như thế.

Tuy nói hữu giáo vô loại, nhưng thiên phú cao thiên phú kém, chương trình học đồng dạng, cũng sẽ có cao thấp phân biệt, không thể so sánh nổi.

Những học sinh này, có thể ở Danh Sư Học Viện nhân tài đông đúc, trổ hết tài năng, đi đến trước hai mươi của từng niên cấp, thiên phú có thể nghĩ!

Thiên phú như thế, trải qua một đêm giảng giải cũng chỉ thoáng lý giải mà thôi!

Giảng xong, tất cả đệ tử cũng từ trong ý cảnh đặc thù tỉnh táo lại, tuy không biết thực lực bây giờ mạnh như thế nào, nhưng siết nắm đấm, như trước có thể cảm nhận được lực lượng trong cơ thể cường đại mà cuồng bạo.

Mà những lực lượng này, đều là người trước mắt ban cho!

- Lão sư!

Một trăm học sinh, đồng thời quỳ rạp xuống đất, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt mang theo cung kính cùng sùng bái. Mặc kệ đối phương có thu hay không, tình nghĩa thầy trò là chạy không được.

- Được rồi, từ hôm nay trở đi, các ngươi đều là đệ tử dự thính của ta...

Giảng giải nhiều như vậy, coi như không phải thân truyền, thu làm dự thính cũng là đủ rồi, Trương Huyền không hề chối từ.

- Vâng!

Mọi người lên tiếng.

- Trời đã sáng, bên Chiến Sư Đường khảo hạch cũng muốn bắt đầu, một lát nữa, chỉ cần dùng toàn lực, có lẽ đều có thể thông qua!

Sợ bọn hắn khẩn trương, Trương Huyền an ủi.

Tất cả mọi người đều gật đầu.

Ra khỏi phòng, quả nhiên thấy bên ngoài trời đã sáng rõ, ánh mặt trời ấm áp soi sáng trên thân, hết sức thoải mái.

Đây đã là tháng sáu, mùa hè đến, tuy ánh mặt trời buổi sáng không nóng, nhưng cũng không còn hàn ý như dĩ vãng.

Mọi người đi tới diễn võ đài, chứng kiến chung quanh lần nữa người đông nghìn nghịt.

Chuyện ngày hôm qua, trải qua Hồng Viễn học viện lên men, toàn bộ Hồng Viễn Thành hầu như đều biết, lần này ngay cả đám người Ngọc Thần Thanh bệ hạ cũng tới, tự mình quan sát, muốn thấy tận mắt Học Viện sáng tạo lịch sử.

- Trải qua một đêm tu luyện như thế nào?

Còn chưa tới trước mặt, một thanh niên đã đi tới, cười nhẹ nhìn về phía Chử Kiện.

Đúng là đệ nhất danh của La Thanh Học Viện… Trương Thanh Sơn! Hắn thông qua được khảo hạch, đã thành một thành viên của Chiến Sư Đường.

Nghe câu hỏi của hắn, những người khác cũng tràn ngập tò mò.

Giảng bài nửa canh giờ, khiến cho bọn hắn thoát thai hoán cốt, thực lực tăng nhiều, tu luyện một đêm, ai biết có thể đạt đến mức nào?

- Ta cũng không rõ lắm...

Chử Kiện lắc đầu.

Cũng không phải khiêm tốn, nói chính là sự thật.

Một đêm tu luyện, chỉ cảm thấy Chân khí trong cơ thể càng thêm tinh thuần, càng thêm hùng hậu, nhục thân cũng cường đại hơn thật nhiều, nhưng cụ thể đạt đến cảnh giới gì, không có kiểm tra đo lường, cũng không có cùng người thực chiến, đích xác không rõ lắm.

- Như vậy đi, ta và ngươi đối chiến một quyền, chúng ta chỉ dùng nhục thân cùng Chân Khí, không cho phép sử dụng kỹ xảo... Có thể rõ ràng kiểm tra đo lường ra ngươi có tiến bộ hay không!

Trương Thanh Sơn nói.

Ngày hôm qua dùng Chân Tức Thạch khảo nghiệm, hắn là 4.

5, đối phương là 2.1, chênh lệch nhiều gấp đôi, nói cách khác, chỉ bằng vào Chân Khí cùng lực lượng nhục thân mà nói, đối phương còn kém xa lắm, có tiến bộ hay không, chỉ cần đối một quyền, có thể nhẹ nhõm biết được.

- Tốt!

Nhẹ gật đầu, Chử Kiện cũng cảm thấy biện pháp này rất không tồi, nhẹ nhàng cười cười, nắm đấm xiết chặt, trực tiếp nện đến.

- Ha ha, cẩn thận rồi, lực lượng của ta là rất kinh người!

Thấy hắn không chút khách khí, Trương Thanh Sơn cười cười, một quyền nghênh đón.

Bành!

Hai nắm đấm đụng chung một chỗ, nụ cười trên mặt Trương Thanh Sơn trong nháy mắt cứng đờ, cả người mãnh liệt co lại.

- A...

Kêu thảm một tiếng, bay ngược ra ngoài, ở trước mặt mọi người, biến mất vô tung vô ảnh, không biết bay đến mấy trăm mét...

- Đừng đi a... Ta còn không có dùng toàn lực...

Chử Kiện nhịn không được vò đầu.

- ...

Chung quanh trợn mắt há hốc mồm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau