THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1731 - Chương 1735

Chương 1731: Chân Tức Thạch (1)

- Tiết học của Viện trưởng lợi hại như vậy?

Không chỉ đám người Trác Thanh Phong, Ô Thiên Khung phát điên, ngay cả đám người Mi Trưởng lão, Triệu Bính Tuất cũng đều choáng váng.

Bọn hắn biết rất rõ ràng thực lực của học viên mình, dựa theo đạo lý bình thường, năm nhất khảo hạch vô cùng có khả năng toàn quân bị diệt... Hiện tại lên bốn cái, diệt bốn vị Chiến Sư...

Mấu chốt nhất là, đi lên chỉ là yếu nhất, một khi lên lợi hại... Chẳng phải toàn bộ thông qua?

Thật muốn như vậy... Cũng không có chuyện gì của học viện khác a.

Một Hồng Viễn Học Viện, Chiến Sư Đường muốn thu một trăm người, toàn bộ bao trọn.

Tuy bọn hắn sớm biết tiết học của Viện trưởng rất lợi hại, nhưng nằm mộng cũng không nghĩ đến lợi hại như vậy.

Khiến tu luyện giả bình thường, trong vòng nửa canh giờ, sức chiến đấu có thể so với Chiến Sư... Đây đã là hai chữ “nghịch thiên” cũng không cách nào hình dung được rồi.

- Đợi khảo hạch kết thúc, nhất định phải tìm bọn hắn, nội dung Viện trưởng giảng bài, một chữ không lầm thu sạch...

Trong lòng đám người Tu Trường Thanh âm thầm quyết định.

Có thể làm cho đệ tử thực lực yếu như vậy nghe một tiết học liền trở nên lợi hại, nội dung nên mạnh bao nhiêu?

Ngẫm lại liền để người kích động.

Tuy chộp ra văn tự, không bằng Sư Ngôn Thiên Thụ, không có tâm cảnh gia trì, hiệu quả kém nghe giảng trực tiếp rất nhiều, nhưng đối với bọn hắn mà nói, tuyệt đối có dẫn dắt rất lớn.

...

- Bạch Toàn, Hoàng Đào, hai người các ngươi đè thấp tu vi tiếp tục khảo hạch!

Sau khi phiền muộn, Trác Thanh Phong cắn răng, tiếp tục phân phó.

Kiều Thiên cảnh áp chế tu vi không được, Quy Nhất cảnh hẳn có thể a!

- Vâng!

Hai vị Chiến Sư đi ra đội ngũ.

Sau khi áp chế tu vi, Bạch Toàn nhảy lên đài cao, lần này còn không đến phiên hắn thét to, khu vực Hồng Viễn học viện liền loạn một đoàn.

- Ta tới!

- Để ta đi, thực lực của ngươi mạnh hơn ta một ít, lần sau còn có cơ hội, để cho ta thử xem!

- Thử cái rắm, ta lên trước, đánh không lại ngươi lại lên!

- Ngươi cho ta ngốc sao, chờ ngươi đánh xong, gia hỏa này đoán chừng đã nằm xuống...

- Tuổi của ngươi lớn hơn ta, có biết lễ nhượng hay không? Những năm này học tập lễ nghi Danh Sư đều đi nơi nào rồi? Ta tuổi còn nhỏ, tu vi lại kém, để cho ta lên... ...

Mọi người Hồng Viễn học viện, từng cái tất cả đều là khuôn mặt kích động thấu hồng.

Đệ tử học viện khác, chứng kiến cường giả Quy Nhất cảnh đè thấp tu vi khảo hạch, tránh cũng không kịp, bọn hắn thì ngược lại... Từng cái một tranh nhau chen lấn, như nhìn thấy bảo vật gì, sợ bị người khác cướp đi...

Có cần khoa trương như vậy? Hung tàn như vậy hay không?

Bạch Toàn ở trên đài, khuôn mặt run rẩy, tức giận sắp khóc.

Hắn là Chiến Sư, Chiến Sư người người kính sợ a!

Cùng mình luận võ, chẳng những không sợ, còn nhao nhao tới, giống như đi dạo chợ bán thức ăn... Quả thực không thể chịu được!

- Tốt, cho các ngươi kiêu ngạo, xem ta đánh không chết các ngươi...

Gào thét một tiếng, hàm răng cắn khanh khách rung động.

Vù vù!

Trong lòng thề, liền chứng kiến một thanh niên nhảy lên.

Như cũ là trong hai mươi người, bài danh sau cùng.

Thoạt nhìn có chút gầy yếu.

Thấy gia hỏa này nhảy lên, tất cả mọi người ở sau lưng đều tràn đầy hối hận. Sớm biết như vậy liền không nhiều lời, trực tiếp xông lên rồi.

Kết quả để đối phương thực hiện được...

- Đáng giận!

Chứng kiến vẻ mặt mọi người tràn đầy thất vọng, Bạch Toàn tức giận phát điên, gào thét một tiếng:

- Đến đi, sử dụng ra tuyệt chiêu của ngươi...

Rầm ào ào!

Trong tiếng gọi ầm ĩ, năm ngón tay mở ra, gào thét lao tới, vừa ra tay, liền dùng toàn bộ lực lượng mà Hợp Linh Cảnh có thể thi triển, uy lực so với Trần Trúc, còn cường đại ít nhất một thành.

Thực lực của hắn thật cường đại, tốc độ phản ứng cũng nhanh, chiêu số rực rỡ tươi đẹp... nhưng gia hỏa đối diện giống như có thể nhìn ra kẽ hở của hắn, sau hai chiêu, tìm được một chỗ thiếu sót, một cước đạp qua.

Sau đó, sẽ không có sau đó rồi.

Bạch Toàn nằm trên mặt đất!

Trước khi hôn mê, nước mắt hắn chảy ra.

Hắn thật là Chiến Sư... Thật sự là tới khảo hạch...

Kết quả, đi lên một cái bị đánh choáng váng một cái, thế nào cảm giác bọn hắn đang khảo hạch, đối phương là giám khảo nhỉ?

Mấu chốt nhất là, bọn hắn ngay cả ba chiêu của người ta cũng tiếp không được...

- Đội trưởng, còn tiếp tục như vậy nữa, ta sợ là chúng ta ngay cả tân sinh năm nhất cũng khảo hạch không hết... toàn bộ liền nằm xuống! Khảo hạch kết thúc không thành không sao, mặt mũi Chiến Sư của chúng ta...

Thấy Bạch Toàn cũng thất bại, Trác Thanh Phong đang muốn phái người tiếp tục đi lên, Lộc Thành nhịn không được nói.

Người khác không biết Trương viện trưởng quỷ dị, hắn là tự mình lãnh hội qua a.

Đạp Hư cảnh có thể nhẹ nhõm đánh bại Bán Thánh như hắn, giáo dục ra đệ tử, làm sao có thể đơn giản?

Trác Thanh Phong xoa xoa mi tâm.

Đối phương nói không sai, thật muốn tiếp tục nữa, vô cùng có khả năng sẽ xuất hiện loại tình huống này.

Lần này tới đây, chính là vì khảo hạch, một khi tất cả Chiến Sư chịu trách nhiệm khảo hạch đều ngất đi... Còn khảo hạch thế nào?

Trở về cũng không cách nào bàn giao a!

Chương 1732: Chân Tức Thạch (2)

Khoan hãy nói, đã chạy tới khảo hạch, kết quả bị người khảo hạch đánh ngất xỉu... Truyền đi, quá mất mặt.

- Không bằng... Trước khảo hạch đệ tử của ba học viện khác, Hồng Viễn Học Viện lưu lại đến cuối cùng...

Lộc Thành nói.

- Chỉ có thể như vậy...

Chần chừ một chút, Trác Thanh Phong gật đầu.

Nếu như tiếp tục khảo hạch Hồng Viễn, Chiến Sư bên mình khẳng định càng nằm càng nhiều, còn không bằng trước khảo hạch xong ba đại Học Viện khác lại nói.

Đã có quyết định, Trác Thanh Phong không nói nhảm nữa, ngay sau đó làm ra an bài.

Nghe được trước khảo hạch ba Học Viện bọn hắn, tuy đám người Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều không vui, nhưng cuối cùng vẫn đáp ứng.

Không có biện pháp, nhìn bộ dáng của Hồng Viễn đệ tử, tiếp tục khảo hạch mà nói, khẳng định không có biện pháp tiếp tục.

Tất cả học sinh của ba đại học viện khảo hạch, so với Hồng Viễn Học Viện thì nhanh hơn nhiều lắm.

Bốn canh giờ sau, năm thứ năm cũng khảo hạch hoàn tất.

Tuy nội tình của ba đại Học Viện thâm hậu, nhưng Chiến Sư của Chiến Sư Đường thật sự cường đại, Vân Hư Học Viện đến năm thứ năm, tổng cộng chỉ có mười hai vị thông qua, sáng tạo ghi chép thấp nhất trong lịch sử.

La Thanh Học Viện chỉ có mười vị, Thanh Trúc Học Viện thấp hơn, chỉ có tám vị.

Ba đại Học Viện lời thề son sắt đến, lại xuất hiện loại tình huống này, là trước kia tuyệt đối không nghĩ tới.

- Hiện tại khảo hạch tất cả Danh Sư của Hồng Viễn học viện...

Ba đại Học Viện thi xong, ánh mắt của Trác Thanh Phong tập trung vào tất cả học sinh của Hồng Viễn học viện.

Đám người Hứa Đài, Trần Trúc chịu trách nhiệm khảo hạch, giờ phút này đã khôi phục, lần nữa tham dự khảo hạch.

Giống như lúc trước, mới vừa lên đài, đã bị đệ tử năm nhất của Hồng Viễn đánh ngất xỉu.

Đã có kinh nghiệm đánh ngất xỉu lúc trước, bọn hắn càng thêm thuận buồm xuôi gió, nhiều nhất một chiêu, cái gọi là Chiến Sư, đã bị đánh bại.

- Cái này...

Chứng kiến thuộc hạ của mình, từng cái một nằm trên mặt đất, khuôn mặt của Trác Thanh Phong xanh mét, không biết làm như thế nào cho phải.

Hiện tại ngay cả đệ tử năm nhất của Hồng Viễn Học Viện cũng không có thi xong, còn lại bốn niên cấp, trọn vẹn tám mươi người... Thật muốn khảo hạch hết, lúc nào mới xong a?

Chiến Sư Đường bọn hắn cũng không phải đến tìm hành hạ.

Lần lượt bị người đánh ngất xỉu, cũng rất mất mặt...

- Trương viện trưởng, tiếp tục như vậy nữa, khẳng định không cách nào hoàn thành khảo hạch, ta có đề nghị, nếu như các ngươi có thể làm được, những học viên này của học viện các ngươi, đều có thể tuyển nhận thành Chiến Sư, không quan tâm hạn chế một trăm danh ngạch... Làm không được, cũng chỉ có thể để nội bộ các ngươi chiến đấu, chọn lựa danh ngạch còn dư lại rồi! Chần chừ một chút, Trác Thanh Phong nói.

Hiện tại ba học viện cộng lại, ba mươi người thông qua khảo hạch, còn thừa lại bảy mươi vị trí.

Nếu như đối phương làm không được, liền nội bộ tiêu hóa, chỉ cấp bảy mươi, mà nếu có thể làm được, coi như tuyển nhận một trăm người này cũng không sao.

Danh ngạch một trăm người, chỉ là Chiến Sư Đường cho, gặp phải thiên tài chính thức, tuyển nhận nhiều mấy cái cũng là Chiến Sư Đường may mắn.

- Trác chiến sư cứ nói!

Trương Huyền nhìn qua.

- Chiến Sư không chỉ có kỹ xảo chiến đấu, Chân khí, lực lượng trong cơ thể, đều vượt xa tu luyện giả bình thường, chỉ có như vậy mới có thể ở trong quần chiến, phối hợp lẫn nhau, không đến mức trở thành vướng víu của mọi người!

Trác Thanh Phong nói.

Đám người Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều gật đầu.

Chiến Sư kỳ thật chính là quân đội của Danh Sư Đường, mục đích tồn tại là vì đối kháng Dị Linh tộc, giết chết tồn tại có uy hiếp với nhân loại. Dưới tình huống bình thường, đều là liên hợp tác chiến, cá nhân lĩnh ngộ võ kỹ cao hơn, Chân Khí không hùng hậu, lực lượng không mạnh, trong quần chiến cũng rất dễ dàng cản trở, khiến cục diện vốn chiến thắng, trở nên không thể phỏng đoán.

- Ta chỗ này có một Chân Tức Thạch, là chuyên môn xin Tổng bộ của Chiến Sư Đường, dùng xong phải trả lại, chỉ cần xuất chưởng lên đó, có thể rõ ràng trắc ra đẳng cấp Chân Khí cùng lực lượng!

Trác Thanh Phong nói:

- Tất cả đệ tử của Hồng Viễn Học Viện, đối với lý giải võ kỹ, đạt đến cảnh giới có thể nói kinh khủng, trực chỉ bản chất, Phản Phác Quy Chân! Nhưng Chân Khí cùng lực lượng nhục thân hơi yếu, dưới tình huống bình thường, Chân Tức Thạch hiện lên con số, có thể đạt tới bốn, thì có tư cách trở thành Chiến Sư! Chỉ cần các ngươi có thể đạt tới hai, cũng chính là một nửa, liền có thể thông qua!

Tình huống bình thường, Chiến Sư đối với Chân Khí cùng nhục thân đều có yêu cầu rất lớn, nhưng những người này của Hồng Viễn Học Viện quá kì quái, Chân Khí rõ ràng rất yếu, lại có thể thắng được cường giả, loại thiên tài này, coi như báo cáo đến Tổng bộ Chiến Sư Đường, cũng sẽ hạ thấp điều kiện. Trước kia cũng có qua tình huống tương tự.

- Đạt tới hai?

Trương Huyền nhíu mày.

Cái gọi là Chân Tức Thạch, hắn còn là lần đầu tiên nghe nói, đối với đạt tới hai cùng đạt tới bốn, không có bất kỳ khái niệm gì.

- Có thể để ta nhìn Chân Tức Thạch của ngươi một chút hay không?

Chần chừ một chút, Trương Huyền hỏi.

- Được!

Trác Thanh Phong gật đầu, cổ tay khẽ đảo, một bia đá cao hơn người xuất hiện ở trước mắt.

Toàn thân bia đá màu nâu xanh, chung quanh tản mát ra hào quang màu lam nhạt, làm cho người ta nhìn lên một cái, thì có loại cảm giác say mê.

- Chân Tức Thạch... Quả nhiên là thứ này, lợi hại!

Ánh mắt Ô Thiên Khung sáng lên.

- Ô viện trưởng gặp qua thứ này?

Thẩm Bình Triều nhịn không được nói.

- Ta chưa thấy qua, chỉ là ở trên một quyển sách thấy qua. Nghe nói có thể kiểm tra đo lường ra Chân Khí cùng lực lượng của một người, chỉ cần đặt tay lên, dụng hết toàn lực thi triển Chân Khí, phía trên sẽ xuất hiện con số. Vượt qua hai, tính có chút thiên phú, vượt qua bốn, nói rõ chiến lực kinh người, vượt xa thiên tài!

Ô viện trưởng gật đầu.

- Đẳng cấp khác biệt, cũng có thể sử dụng sao?

Thẩm Bình Triều tiếp tục hỏi.

Mỗi người đẳng cấp khác biệt, tu vi không giống nhau, đều có thể kiểm tra đo lường ra?

- Đều có thể sử dụng, thứ này chỉ kiểm tra đo lường độ tinh thuần Chân Khí cùng lực lượng nhục thân, không liên quan tới tu vi.

Ô viện trưởng nói.

Hai người nói chuyện phiếm, bên này Trương Huyền đã đi tới trước mặt Chân Tức Thạch, nhìn chung quanh một vòng, nhịn không được nhìn về phía Trác Thanh Phong ở cách đó không xa, ánh mắt tỏa ánh sáng:

- Trác chiến sư, thứ này... Ta có thể thử một chút không?

Chương 1733: Trịnh Dương vô địch (thượng) (1)

Đối với đồ chơi này, hắn một chút cũng không biết, chỉ có tự mình thí nghiệm, mới biết được cái gọi là hai cùng bốn, là cái khái niệm gì.

- Viện trưởng muốn thử thoáng một phát?

- Không nên...

Dưới đài, sắc mặt đám người Mi Trưởng lão đều không còn chút máu.

Viện trưởng này của bọn hắn, thử cái gì hỏng cái đó, trừ khi Trác chiến sư không muốn Chân Tức Thạch nữa, nếu không, tốt nhất đừng cho hắn động thủ, nếu không muốn khóc cũng không kịp...

Tựa hồ nghe ra tiếng lòng của bọn hắn, Trác Thanh Phong cười cười:

- Không nhọc phiền Viện trưởng tự mình thí nghiệm, Trần Trúc, ngươi qua!

- Vâng!

Trần Trúc nhẹ gật đầu, đi vào trước mặt, bàn tay nhấc lên, hào quang lóe sáng, một con số xuất hiện ở trước mắt mọi người... năm!

- Điều này nói rõ, Chân Khí cùng lực lượng của Trần Trúc, đều vượt qua bốn!

Trác Thanh Phong giải thích.

- Ta thử xem!

La Thanh Học Viện Viện trưởng Trương Thanh Sơn mới vừa rồi bị đánh bại đi tới, nâng bàn tay, hào quang lóe lên, cho thấy con số... 4.5.

Tuy không tới năm, không bằng Trần Trúc, nhưng cũng vượt qua tiêu chuẩn rồi.

- Ta xem một chút!

Chử Kiện đi tới, đưa tay, hào quang lập loè, chỉ có 2.

1.

- Ta thấp như vậy?

Da mặt hắn co lại.

Hắn ở trong hai mươi người năm nhất của Hồng Viễn học viện, bài danh thứ năm, tính là thứ tự rất cao, kết quả chỉ có chút thành tích này, đằng sau mười lăm vị, thật muốn tính mà nói, đoán chừng ngay cả 2 cũng rất khó đạt tới.

Như vậy thoạt nhìn, nếu không phải Viện trưởng giảng bài, bằng vào thực lực của bọn họ, thật muốn trở thành Chiến Sư, là không thể nào.

- Chắc hẳn Trương viện trưởng đối với Chân Tức Thạch này cũng có chút hiểu được a!
Có ba người thí nghiệm, tình huống của Chân Tức Thạch đã không sai biệt lắm biết được, Trác Thanh Phong cười nhìn lại.

- Ân!

Trương Huyền gật gật đầu, nhăn mày.

Thực lực của Chử Kiện, vừa rồi hắn cũng xem, ở trong tất cả đệ tử đứng hàng gần phía trước, hắn mới 2.1, thật muốn cho đệ tử học viện của mình lên, đoán chừng có thể vượt qua hai, sẽ không cao hơn một nửa!

Nói cách khác, ít nhất phải đào thải năm mươi người!

- Nếu không như vậy đi, Trác chiến sư, có thể cho ta hai canh giờ không, ta truyền thụ cho những học sinh này vài thứ... sau hai canh giờ, tới đây kiểm tra đo lường!

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

- Hai canh giờ?

Trác Thanh Phong sững sờ.

Võ kỹ cùng kỹ xảo chiến đấu, có thể thời gian ngắn tăng lên, nhưng Chân Khí cùng lực lượng, lại cần thời gian dài tích lũy!

Truyền thụ hai canh giờ... Có thể có tác dụng gì?

- Cũng không cần hai canh giờ, hiện tại trời đã tối đen, như vậy đ, cho các ngươi một đêm thời gian, buổi sáng ngày mai tới đây kiểm tra đo lường!

Do dự một chút, Trác Thanh Phong nói. Chỉ là chọn lựa ba đại Học Viện, liền hao tốn bốn canh giờ, hiện tại trời đã tối đen.

Dù sao trong ba ngày tuyển ra Chiến Sư là được, không cần phải hôm nay làm xong.

- Vậy đa tạ Trác chiến sư rồi...

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Bọn đệ tử này vô luận nhục thân hay Chân Khí, đều cực kỳ bạc nhược yếu kém, nếu như có thể có một đêm thời gian giảng bài, học tập, tuyệt đối có thể có biến hóa thoát thai hoán cốt.

- Cái này không có gì, cũng là vì tuyển chọn Chiến Sư...

Trác Thanh Phong cười cười.

- Vậy thì ta cũng không nói nhiều, Triệu Trưởng lão, Mi Trưởng lão, các ngươi chiêu đãi ba vị Viện trưởng cùng đám người Trác chiến sư, ta mang các đệ tử đi trước!

Cười cười, Trương Huyền an bài một tiếng, mang theo mọi người đi đến Trưởng lão đại điện.

Trưởng lão đại điện, có trận pháp ngăn cách khí tức, còn có Tụ Linh Trận lợi hại, mấu chốt nhất là, có thể chứa một trăm người, cực kỳ rộng rãi, cực kì thích hợp.

Hắn rời đi, đám người Mi Trưởng lão lại an bài đám người Ô viện trưởng dùng tiệc tối, sau đóỉ ngơi.

...

Đi vào Trưởng lão đại điện, Trương Huyền bố trí lại Tụ Linh Trận, để uy lực của nó càng lớn, lấy ra năm trăm viên Linh Thạch thượng phẩm, đặt ở bốn phía.

Vù vù!

Chỉ trong chớp mắt, đại điện đã bị linh khí nồng đậm rót đầy, cảm nhận được linh khí như chất lỏng, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra.

Người khác muốn tăng lên nhục thân cùng lực lượng chân khí, cực kỳ khó khăn, với hắn mà nói, lại không phức tạp.

Sưu tập nhiều công pháp luyện thể của Danh Sư Học Viện như vậy, Ngũ Diệu Kim Thân trước tứ trọng, đã triệt để lột xác thành Thiên Đạo công pháp, coi như không có bảo vật, cũng có thể nhẹ nhõm tu luyện.

Về phần Chân Khí, coi như những người này không thể tu luyện Thiên Đạo Chân Khí, nhưng bản rút gọn lại rất dễ dàng lĩnh ngộ, chỉ cần thêm chút chỉ điểm, rèn luyện Chân Khí, để tích lũy trở nên hùng hậu, cũng không khó khăn.

- Các ngươi chỉ có một đêm thời gian, có thể học được nhiều ít, nhìn ngộ tính cùng năng lực của mình!

An bài tốt đám đông, Trương Huyền nhìn quanh một vòng, thanh âm lang lãng vang lên:

Chương 1734: Trịnh Dương vô địch (thượng) (2)

- Hiện tại ta truyền thụ cho mọi người một bộ Luyện Thể pháp quyết, tên Ngũ Diệu Kim Thân...

Trong thanh âm xen lẫn Sư Ngôn Thiên Thụ, khiến tất cả học sinh đều kìm lòng không được dựa theo tiếng nói của hắn vận chuyển chân khí trong cơ thể.

Ngũ Diệu Kim Thân của Ngô Dương Tử rườm rà phức tạp, coi như là trước hai mươi của từng niên cấp, muốn luyện thành không có mấy chục năm công phu, là không thể nào làm được.

Bất quá, Trương Huyền mượn nhờ Thiên Đạo công pháp sửa chữa, liền không giống, đã trở nên cực kỳ đơn giản, đắm chìm ở trong tu luyện, lực lượng nhục thân của tất cả học sinh không ngừng gia tăng, càng ngày càng mạnh.

...

Trong phủ đệ Hoài Dương Vương đưa tặng, Trịnh Dương duỗi lưng một cái từ trong gian phòng đi ra.

Trải qua một ngày tu luyện, đã hoàn toàn tiêu hóa nội dung lão sư giảng giải, thực lực cũng có tăng lên trên phạm vi lớn.

- Nghe nói hôm nay Học Viện có Chiến Sư Đường tuyển chọn... Qua nhìn xem!

Phun ra một ngụm trọc khí, nhớ tới sự kiện kia, ánh mắt Trịnh Dương sáng lên.

Chiến Sư trong truyền thuyết, từng cái đều có thể vượt cấp chiến đấu, thực lực kinh người, hắn muốn nhìn một chút mạnh như thế nào.

Cũng không gọi đám người Vương Dĩnh, đi nhanh đến Học viện.

Không lâu sau, đi vào trong đó.

Lúc này trời đã tối đen, yến hội cũng kết thúc, tốp năm tốp ba học sinh đi ở trong sân trường, lộ ra cực kỳ hưng phấn.

Hồng Viễn Học Viện, ở Chiến Sư đại tái luôn bị ba đại Học Viện kéo vô cùng xa, lần này Viện trưởng mới kế vị, thay đổi thái độ bình thường, Chiến Sư Đường cũng đánh không lại, để cho bọn họ đều cảm thấy hãnh diện, sảng khoái không nói ra được.

Nghe mọi người nghị luận, Trịnh Dương cũng không xê xích gì nhiều lý giải tình huống ban ngày, nhẹ nhàng cười cười.

Một đường cùng lão sư đi tới, biết rõ lão sư tuổi không lớn này, có loại năng lực kinh thiên động địa nào!

Đừng nói chỉ đánh bại người khảo hạch thấp nhất của Chiến Sư Đường... Coi như huấn luyện ra một đám người, chống cả Chiến Sư Đường cũng không kỳ quái.

- Lực lượng Chân Khí, là quá trình tu luyện giả tích lũy tháng ngày, Trương viện trưởng này, cho rằng giảng một đêm, là có thể tăng lên... Thật sự không biết trời cao đất rộng!

- Đúng vậy, chúng ta vì tăng lên độ tinh thuần Chân Khí, đề cao lực lượng nhục thân, đã ăn bao nhiêu đắng, bị bao nhiêu tội? Thậm chí thời điểm tới, còn phải thừa nhận Phượng Diễm Thánh Thú nướng... Tuy vậy, cũng chỉ để Chân Khí cùng nhục thân tăng lên một chút mà thôi!

- Nói kỹ xảo chiến đấu, đạt được thành công, liền tự cho mình siêu phàm, ngày mai, chờ chế giễu đi...

Dọc theo đường cái đi về phía trước, mấy thanh âm nghị luận truyền vào tai.

Giương mắt nhìn lại, chỉ thấy mấy thanh niên mặc Danh Sư bào cổ quái, cười nhẹ đi thẳng về phía trước, trên mặt lộ ra vẻ đùa cợt.
Hôm nay đệ tử Hồng Viễn học viện, để cho Chiến Sư Đường bọn họ mất mặt xấu hổ, đổi lại người nào, trong lòng cũng sẽ không cam lòng!

Giờ phút này nghe nói Trương viện trưởng, tới lúc ra trận mài thương giảng giải võ kỹ cùng kỹ xảo chiến đấu thì cũng thôi, rõ ràng còn muốn trong thời gian ngắn tăng lên độ tinh thuần chân khí cùng lực lượng nhục thân... Đây không phải nằm mơ sao?

Hai thứ này, là trụ cột để tu luyện giả cường đại, nếu như dễ dàng tăng lên như vậy, Chiến Sư Đường bọn hắn cũng không cần khổ cực tu luyện như thế.

- Mấy vị bằng hữu, kính xin dừng bước!

Nghe lời nói của đối phương, dám cười nhạo lão sư mình, tình cảm bộc lộ trong lời nói, Trịnh Dương nhướng mày, nhịn không được xòe bàn tay ra, ngăn ở trước mặt mấy người.

- Chuyện gì?

Mấy thanh niên nhăn mày lại.

- Không có gì, chỉ là nghe nói người Chiến Sư Đường, mỗi cái sức chiến đấu mạnh mẽ, ta nhàn rỗi vô sự, vừa vặn muốn thử xem thực lực của các ngươi, có phải giống như trong truyền thuyết đáng sợ như vậy hay không!

Trịnh Dương nhàn nhạt nhìn qua.

- Biết rõ chúng ta là người Chiến Sư Đường, còn dám ngăn trở? Muốn chết!

- Nơi nào đến đứa nhà quê? Chán sống rồi sao!

Mấy người vốn mất hứng, thấy một thiếu niên chỉ có mười sáu, mười bảy tuổi, dám ngăn cản bọn hắn, còn muốn thử xem thực lực của bọn hắn, tất cả đều giận dữ.

Bọn hắn đường đường là Chiến Sư, đi đến bất kỳ địa phương nào, đều được người tôn kính, bị người kính sợ. Kết quả, đến Hồng Viễn Học Viện, trước bị người liên tiếp đánh ngất xỉu không nói, một thiếu niên mười mấy tuổi cũng ngông cuồng như thế, làm sao có thể nhịn được!

- Có phải muốn chết hay không, thử xem sẽ biết...

Cũng không tức giận, Trịnh Dương nhẹ nhàng cười cười, một thanh trường thương xuất hiện trong lòng bàn tay, ở trên không trung vẽ một cái, phóng xuất ra khí thế kinh người.

- Nếu như muốn tìm phiền toái, vậy đừng trách chúng ta không khách khí...

Thấy hắn lấy ra binh khí, sắc mặt mấy vị Chiến Sư trầm xuống, một cái trong đó sải bước đi ra.

Thanh niên này, là Đạp Hư cảnh đỉnh phong, chuyên môn khảo hạch học viên năm thứ tư, hôm nay thời điểm khảo hạch ba đại học viện, đại triển thần uy, dồn ép vô số tài tuấn, nhấc tay nhận thua, thực lực mạnh, có thể nói khủng bố.

Hắn nhìn ra Trịnh Dương, chỉ là Tàm Phong cảnh sơ kỳ, tính toán xuất thủ thử xem.

Thân là Chiến Sư, có thể vượt cấp chiến đấu, đối phương cùng hắn chỉ kém một tiểu cấp bậc, đánh bại hẳn là nhẹ nhõm.

- Ra tay đi! Ta có thể nhường ngươi ba chiêu...

Nhướng mày, binh khí lấy ra, thần sắc thanh niên hờ hững nói.

Trên thân toát ra một cỗ tự tin cường đại.

- Để cho ta ba chiêu? Không cần... Ta sẽ áp chế tu vi giống như ngươi!

Thấy gia hỏa này còn không có làm rõ ràng sự thật, Trịnh Dương lắc đầu, chân khí trong cơ thể vận chuyển, một hồi giòn vang, tu vi bị áp chế đến Đạp Hư cảnh đỉnh phong.

- Ngươi đã tự tìm phiền phức, ta liền không khách khí...

Thấy thiếu niên không biết từ đâu xuất hiện kia, dám đè thấp tu vi cùng hắn chiến đấu, thanh niên lạnh lùng cười cười, binh khí trong tay mãnh liệt vung lên, một cỗ lực lượng cường đại tới cực điểm ầm ầm quét sạch.

Tuy thực lực của hắn chỉ là Đạp Hư cảnh đỉnh phong, nhưng uy lực một chiêu này, coi như là Tàm Phong cảnh đỉnh phong cũng không dám ngạnh kháng.

- Hừ!

Đối mặt công kích như thế, Trịnh Dương nhẹ nhàng cười cười, cũng không lui về phía sau, trường thương trong tay nhẹ nhàng run lên, đâm đi ra ngoài.

Bành!

Thương cùng binh khí của đối phương va chạm, chỉ thoáng một phát, thanh niên liền bay ngược ra, nằm trên mặt đất, miệng lớn thổ huyết.

Chương 1735: Trịnh Dương vô địch (trung) (1)

- Cái gì?

- Dã Trần thất bại?

- Cấp bậc giống nhau, một chiêu đã bị đánh trọng thương?

- Hơn nữa không phải kỹ xảo... Đối phương bằng vào chính là lực lượng nhục thân cùng Chân Khí...

Chứng kiến thanh niên một chiêu đã bị đánh bại, mới vừa rồi mọi người còn tràn đầy khinh thường, giờ phút này thần sắc đều ngưng trọng, nắm đấm xiết chặt.

Vốn bọn hắn đối với thiếu niên chỉ có mười sáu, mười bảy tuổi, cũng không thèm để ý, cảm thấy tuy tu vi không thấp, vô cùng có khả năng là nhị thế tổ dùng đan dược, tăng cao chiến lực.

Bởi vậy đối với hắn muốn tỷ đấu, cũng không có để tâm, nhưng giờ khắc này thấy đồng bọn của mình… Dã Trần ở đồng cấp bậc vô địch, dưới cấp bậc giống nhau, bị đối phương một thương đánh bay, trọng thương ngã xuống đất, từng cái đều bối rối.

Chiến Sư bọn hắn, không phải đi đến nơi nào cũng không có tồn tại chống lại sao?

Sao đối mặt đệ tử Hồng Viễn Học Viện tuyển ra, đều không phải là đối thủ, đi đường tùy tiện đụng phải một thiếu niên, cũng đánh không lại?

Mấu chốt nhất là, đối phương không giống những học viên kia của Hồng Viễn học viện, không phải mượn kỹ xảo chiến đấu, tìm nhược điểm, mà là Chân Khí cùng nhục thân va chạm!

Nói cách khác, cứng đối cứng, dưới tình huống đồng cấp bậc, đối phương vô luận lực lượng, Chân Khí hay tốc độ phản ứng, lại đều đáng sợ hơn Chiến Sư bọn hắn!

- Đáng giận...

Dã Trần bị một kích trọng thương, bàn tay vỗ mạnh, theo dưới đất đứng lên, lần nữa nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, hàm răng cắn khanh khách rung động.

Hắn đường đường Chiến Sư, ban ngày bị đệ tử tuyển chọn nhục nhã thì thôi, không nghĩ tới ban đêm, còn bị một thiếu niên mười mấy tuổi vũ nhục... Quả thực thúc có thể nhẫn, thẩm không thể nhẫn a!

Gào thét một tiếng, Dã Trần không để ý mọi người phản đối, mãnh liệt đi vào trước mặt, binh khí trong tay rơi vãi, Chân Khí toàn thân vận chuyển như rồng, trong nháy mắt liền thi triển ra lực lượng cuồng bạo trong cơ thể.

Oanh long long!

Không khí chung quanh, lập tức bị xé rách.

Tuy hắn chỉ có Đạp Hư cảnh, nhưng phát huy toàn bộ lực lượng, có được uy lực mà Tàm Phong cảnh cũng khó đối kháng.

- Hừ!

Thấy đối phương thẹn quá hoá giận, thân thể Trịnh Dương thẳng tắp, như cây lao, hai chân đứng ở tại chỗ, vẫn không nhúc nhích, hừ nhẹ một tiếng, trường thương lần nữa đâm ra.

Thương mang huy hoàng, như là Giao Long, đâm nhanh về phía trước, trong nháy mắt liền xuất hiện ở trước mắt đối phương, làm cho người ta khó lòng phòng bị.

- Cái này... Không có khả năng!

Dã Trần biến sắc, sợ tới mức thân thể cứng đờ, muốn trốn tránh đã không còn kịp rồi, chỉ cảm thấy ngực khó chịu, lần nữa bị mũi thương của đối phương đánh trúng, thân thể tê rần, bay ngược mà ra.

Phốc!
Người ở trên không trung, điên cuồng phun máu tươi.

Chỉ thoáng một phát, bản thân bị trọng thương.

- Ngươi không phải đối thủ của ta! Có mạnh mẽ hơn một chút tới đây hay không?

Không để ý tới Dã Trần bị thương, tay cầm trường thương, Trịnh Dương nhướng mày, nhìn mấy vị Chiến Sư còn dư lại.

- Ta tới...

Thấy thiếu niên này, một chiêu liền đánh bại đồng bọn của mình, mọi người lại không còn khinh thường, từng cái thần sắc ngưng trọng, một thanh niên đi ra.

Vị này, thực lực Tàm Phong cảnh đỉnh phong, là chịu trách nhiệm khảo hạch năm thứ năm, dùng binh khí cũng là trường thương, một thương để đệ tử của ba đại Học Viện không dám lên đài.

- Ta sẽ đè thấp tu vi chiến đấu với ngươi...

Đi vào trước mặt, lông mi của thanh niên khẽ động, hừ một tiếng.

- Đè thấp tu vi? Không cần! Ngươi dùng thực lực mạnh nhất tiến công ta đi!

Trịnh Dương khoát tay áo, cũng không nói nhảm, trường thương trong tay lần nữa vén lên, thời gian nháy con mắt, thương mang bắn ra.

- Cuồng vọng...

Thấy đối phương trực tiếp xuất thủ, khiến hắn ngay cả thời gian áp chế tu vi cũng không có, khuôn mặt thanh niên trầm xuống, thân thương trong tay run run, cũng tiến lên đón.

Binh khí của hắn cũng là thương, ở phía trên đắm chìm nhiều năm, sớm đã đạt đến cảnh giới Nhân Thương hợp nhất, vừa công kích, thương ảnh liên tục, tựa như một cái màn sân khấu không lọt gió, phong tỏa bốn phía.
- Thương pháp tốt, Trì Hiểu dùng ra toàn lực a!

- Thương của hắn, ngay cả đội trưởng cũng khen không dứt miệng, gia hỏa này phải thua không thể nghi ngờ...

- Chỉ có Tàm Phong cảnh sơ kỳ, liền dám tìm phiền toái... Thật sự là không biết tự lượng sức mình!

...

Chứng kiến thanh niên thi triển thương pháp, mấy vị Chiến Sư nhẹ nhàng thở ra.

Đối với thực lực của đồng bọn, bọn hắn biết rất nhiều, trường thương vừa ra, Bán Thánh cũng phải tạm lánh phong mang, tên đối diện kia bất quá là Tàm Phong cảnh sơ kỳ, có thể chống đỡ một chiêu hay không còn khó nói.

Bành!

Thời điểm nghị luận, mọi người đang muốn nhìn gia hỏa này bị đánh bại như thế nào, liền thấy Chiến Sư Trì Hiểu, Tàm Phong cảnh đỉnh phong, rống lên một tiếng khó chịu, bay ngược mà ra, giống như Dã Trần, nằm trên mặt đất, máu tươi điên cuồng phun.

- Cái này... Làm sao có thể?

- Trì Hiểu thất bại? Hơn nữa một chiêu liền thất bại?

Đồng tử co rụt lại, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Nếu như nói vừa rồi, đối phương đánh bại Dã Trần, là bởi vì thực lực bản thân hắn mạnh mẽ, đè thấp tu vi cũng có thể thắng được... nhưng bây giờ, thực lực còn thấp hơn Trì Hiểu, nhẹ nhõm đánh đối phương trọng thương...

Đến cùng làm sao làm được?

- Trì Hiểu...

Mấy thanh niên vội vã đi vào trước mặt, nâng đồng bọn dậy, ngẫu nhiên chứng kiến trong mắt của hắn lộ ra vẻ hoảng sợ, tràn đầy không thể tin được.

- Ngươi sao rồi?

Vội vàng hỏi.

- Nhanh đi truyền tin đội trưởng... Ta không phải đối thủ!

Giùng giằng ngồi xuống, Trì Hiểu nghiến răng.

- Vâng...

Liếc nhìn Trịnh Dương, biết rõ ngay cả Trì Hiểu cũng chống lại không được, bọn hắn khẳng định không phải là đối thủ, mọi người cắn răng một cái, quay người đi thẳng về phía trước.

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau