THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1721 - Chương 1725

Chương 1721: Phương pháp tuyển chọn (1)

Thánh thú này chừng dày mấy chục mét, toàn thân xanh đen, đôi cánh khổng lồ mang theo lửa đỏ, tựa hồ có hỏa diễm, nương theo hai cánh vũ động, thiêu đốt ở phía chân trời, còn chưa tới trước mặt liền làm cho người ta cảm giác cực nóng.

- Nóng như vậy... Người ngồi kiểu gì?

Tất cả Danh Sư tràn đầy nghi hoặc.

Bọn hắn khoảng cách xa như vậy, cũng cảm thấy có chút không chịu nổi, ngồi ở trên lưng còn không bị nướng thành thịt khô?

- Hơn nữa... Các ngươi nhìn thấy chưa, trên lưng Thánh Thú này không có phòng ốc...

Không biết người nào hô lên, lúc này mọi người mới phát hiện trên lưng Thánh Thú bay tới rỗng tuếch, không có kiến trúc, mười mấy người thẳng tắp đứng ở trên lưng thú, vẫn không nhúc nhích, tựa như sinh trưởng ở phía trên.

Linh Thú, Thánh Thú phi hành bình thường, trên lưng sẽ dựng lên phòng ốc lớn nhỏ không đều, có thể che đậy cương phong lúc phi hành, cũng có thể làm cho người ta an tâm tĩnh dưỡng, cưỡi thoải mái dễ chịu.

Không có thứ này, trụi lủi đứng ở trên lưng thú tràn đầy hỏa diễm, cự ly ngắn còn có thể, khoảng cách dài mà nói, chỉ sợ đối với bất kỳ người nào cũng là một loại tôi luyện, tu vi cùng ý chí kém một chút, sẽ không kiên trì nổi.

- Đây là phương pháp tôi luyện đặc thù của Chiến Sư Đường, muốn Võ Giả ở trong quá trình chạy đi, cũng không ngừng tu luyện...

Ô Thiên Khung giảm thấp thanh âm xuống.

- Đúng vậy, cách làm của Chiến Sư Đường, luôn luôn đều là tu luyện tu luyện nữa, không thể có chút lười biếng, bất cứ lúc nào chỗ nào, đều không thể buông lỏng, chạy đi đối với bọn họ mà nói, cũng là một loại tu hành...

Thẩm Bình Triều lên tiếng.

Làm Viện trưởng nhiều năm như vậy, cùng Chiến Sư Đường đã tiếp xúc rất nhiều lần, biết rõ tập tính cùng cách làm của đối phương.

Chính bởi vì cố chấp đối với tu luyện, thành viên của Chiến Sư Đường mới cường đại như thế.

- Nếu như không nhìn lầm, đây là một Phượng Diễm Thánh Thú Thánh Vực tam trọng, có được huyết mạch Thiên Phượng, độ nóng ở trên lưng không kém Địa Hỏa, đối kháng loại nhiệt độ này, Chân Khí sẽ trở nên càng ngày càng tinh thuần, nhục thân trở nên càng ngày càng cường đại...

Ngũ Nhiên Viện trưởng cảm khái.

Người Chiến Sư Đường không chỉ phải có thiên phú, càng trọng yếu là, còn có nỗ lực vứt bỏ hết thảy!

Nhìn những thứ này ở trong mắt, Trương Huyền nhịn không được nhẹ gật đầu.

Cho dù có thiên phú, không có trả giá khổ tu cũng là uổng công.

Tựa như hắn, mặc dù tu luyện Thiên Đạo công pháp, khởi điểm vượt qua rất nhiều người, nhưng ở trên tu hành, như trước không có bất kỳ qua loa, cho tới bây giờ đều là nghiêm túc hoàn thành, cẩn thận tỉ mỉ.

Nguyên nhân chính là loại thái độ này, mới thành tựu thực lực của hắn hôm nay.

Phần phật! Trong tiếng nghị luận, Thánh Thú phi hành trên bầu trời vung vẩy cánh, chậm rãi rơi xuống.

Mười ba thân ảnh mặc Danh Sư bào từ phía trên đi xuống.

Danh Sư bào của bọn hắn, cùng mọi người không quá giống nhau, chỗ những ngôi sao đại biểu cấp bậc kia, khắc chính là trường kiếm, từ xa nhìn lại làm cho người ta có một loại cảm giác Kiếm Khí rét thấu xương.

Ở trung tâm chính là một trung niên nhân, đại khái chừng bốn mươi tuổi, hai hàng lông mày giơ lên, mang theo oai hùng chi khí, khí tức cuồn cuộn, cho thấy thực lực cường đại.

Là một vị cường giả Thánh Vực nhị trọng, đồng dạng là cấp bậc này, nhưng càng thêm bộc lộ tài năng, làm cho người ta cảm giác như lợi kiếm ra khỏi vỏ.

Có thể đoán được, coi như cấp bậc không bằng Ngũ Nhiên, nhưng mà dưới tình huống chiến đấu, người sau phải thua không thể nghi ngờ.

- Lợi hại!

Cảm khái một tiếng, Trương Huyền tiếp tục nhìn sang, ánh mắt đột nhiên sáng ngời, thấy được hai người quen biết cũ.

Đúng là Lộc Thành cùng Ngô Hư ở sơn cốc Xích Huỳnh Quả đụng phải, lúc trước liền đoán bọn hắn có thể là Chiến Sư, bây giờ nhìn đến, quả nhiên.

Hai người bọn họ, cùng hai tháng trước rõ ràng có khác biệt rất lớn, thực lực càng thêm mạnh mẽ, càng thêm tinh thuần, nhất là Ngô Hư, lúc trước chỉ có Tàm Phong cảnh đỉnh phong, bây giờ đã đạt tới Bán Thánh.

Tuy vừa đột phá không lâu, lại làm cho người ta cảm giác rầm rộ, lực lượng vô cùng vô tận.

- Xem ra phương pháp nói với hắn hữu hiệu rồi...
Trương Huyền cười cười.

Lúc trước gia hỏa này tính toán mượn nhờ Xích Huỳnh Quả đột phá, bản thân không bán, mà cho một ít Địa Mạch Linh Dịch.

Mượn nhờ loại linh khí này dễ hấp thu, để hắn điên cuồng tăng lực lượng, sau đó trùng kích... Hiện tại xem ra, quả nhiên hữu hiệu, thành công đột phá Bán Thánh.

- Trương sư!

Hắn nhìn thấy hai người, hai người cũng nhìn thấy hắn, cung kính thi lễ một cái.

Tuy Chiến Sư kiêu ngạo, nhưng đối với cường giả cũng có tôn trọng thật lớn.

Vị Trương sư này, chỉ có Đạp Hư cảnh, liền đánh bọn hắn rối tinh rối mù, sức chiến đấu mạnh, có thể nói khủng bố, bọn hắn so sánh cũng không bì kịp, người có thiên phú như thế, mặc dù là bọn hắn, cũng không dám có chút khinh thường.

- Vân Hư Học Viện Viện trưởng Ô Thiên Khung (La Thanh Học Viện Viện trưởng Thẩm Bình Triều, Thanh Trúc Học Viện Viện trưởng Ngũ Nhiên, Hồng Viễn Học Viện Viện trưởng Trương Huyền), gặp qua chư vị Chiến Sư!

Tứ đại Viện trưởng đứng dậy.

- Tại hạ Chiến Sư Đường Bách phu trưởng, Trác Thanh Phong!

Trung niên nhân không dám thất lễ, tiến về phía trước một bước, ôm quyền nói.

Tuy hắn là người của Chiến Sư Đường, chiến lực cường hãn, nhưng địa vị của tứ đại Viện trưởng, so với hắn còn cao hơn một cấp.

- Nguyên lai là Trác sư!

Ô Thiên Khung cười cười:

- Lúc trước ta liền nghe nói qua ngươi, một kiếm bình tam giang, một khí động cửu châu! Một người một kiếm, đuổi theo Thanh Nguyên đạo phỉ mười năm không dám trở về quê cũ, hào khí ngất trời, lão hủ cực kỳ bội phục!

- Ô viện trưởng khách khí, chút tài mọn mà thôi!

Nghe được Ô viện trưởng lại có thể nghe nói qua hắn, Trác Thanh Phong gật đầu cười.

- Có thể trở thành Chiến Sư Đường Bách phu trưởng, đủ để nói rõ thực lực!

Ô Thiên Khung vuốt râu.

- Lần này tuyển chọn Chiến Sư, lúc trước ta liền đưa tin cho Ô viện trưởng, danh ngạch thay đổi, chắc hẳn chư vị Viện trưởng đều đã hiểu rõ tình hình!

Chương 1722: Phương pháp tuyển chọn (2)

Biết rõ đối phương lấy lòng bản thân, Trác Thanh Phong không có dây dưa ở vấn đề này, nhìn lại.

- Đã biết được, lần này cần tuyển chọn ra một trăm vị Chiến Sư!

Đám người Thẩm Bình Triều gật đầu.

Chuyện này lúc trước đã biết, danh ngạch tăng lên gấp đôi, thông qua tỷ lệ tự nhiên cũng lớn hơn rất nhiều.

- Đúng vậy, lần này tuyển chọn số lượng nhiều hơn một chút, nhưng mà độ khó tuyển chọn, cũng không phải trở nên đơn giản...

Thấy bọn họ biết được, Trác Thanh Phong gật đầu:

- Hơn nữa càng lớn!

- Càng lớn?

Mấy vị Viện trưởng liếc mắt nhìn nhau, Trương Huyền nhịn không được hỏi:

- Không biết lần này nội dung so tài là cái gì? Làm sao tiến hành tuyển chọn?

- Dĩ vãng thi đấu tuyển chọn, là tiến hành Lôi Đài Chiến, tất cả học sinh tham gia tuyển chọn, đều sẽ lên đài tiến hành chiến đấu, cuối cùng quyết ra danh ngạch cần thiết là được...

Trác Thanh Phong nói.

Đám người Ô Thiên Khung nhẹ gật đầu.

Tuy mỗi lần phương thức tuyển chọn không giống nhau, nhưng trăm khoanh vẫn quanh một đốm, cơ bản đều là tất cả học sinh tham gia tuyển chọn tiến hành luận võ.

Người thắng trận tự động trúng cử.

- Loại tỷ thí này, mỗi người đều trải qua vài cuộc tranh tài, tốn thời gian lâu không nói, còn rất dễ dàng bị thương, dẫn đến sức chiến đấu rớt xuống rất nhiều, bởi vậy lần này sửa lại phương pháp!

Trác Thanh Phong nói tiếp.

Lúc trước Lôi Đài Chiến, tứ đại học viện tám mươi người, tuyển chọn ra mười người, cũng cho thấy mỗi người ít nhất phải trải qua ba trận.

Dưới tình huống tu vi mọi người đều không kém bao nhiêu, mỗi một trận đều chiến đấu vô cùng khổ cực, hầu như hao hết toàn lực, sau ba trận, nửa cái mạng cũng không còn.

Thậm chí có một ít, vốn có thể trùng kích đến mười thứ hạng đầu, trận đầu gặp đối thủ mạnh mẽ, bị cứng rắn đào thải... Coi như là may mắn thắng được, cũng bởi vì thương thế quá nặng, mà bỏ qua danh ngạch Chiến Sư...

Đây không phải chỉ là tổn thất của tứ đại học viện, càng là tổn thất của Chiến Sư Đường.

Nghe được sửa đổi phương pháp, đám người Ô Thiên Khung cùng Thẩm Bình Triều liếc mắt nhìn nhau, riêng phần mình nghi hoặc. Mặc dù loại phương pháp này có tai hại, nhưng cũng công bình nhất, có thể làm cho người tâm phục khẩu phục, tùy tiện thay đổi mà nói, làm không được công chính, ngược lại phiền toái.

Bất quá nghi ngờ của bọn hắn cũng không có bao lâu, Trác Thanh Phong liền giải thích:

- Lần này phương pháp rất đơn giản, cũng càng mau lẹ, chính là người Chiến Sư Đường chúng ta, tiến hành khảo hạch đối với các ngươi! Dưới cấp bậc giống nhau, học viên của các ngươi có thể tiếp được ba chiêu của thành viên Chiến Sư Đường, coi như là thông qua!

- Ba chiêu?

Đám người Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều nhíu mày.

Nghe như đơn giản, không cần các loại tỷ thí, nhưng trên thực tế độ khó xác thực gia tăng lên.

Người khác không biết Chiến Sư Đường đáng sợ, nhưng bọn hắn thấy tận mắt qua, đồng cấp bậc hầu như vô địch, học sinh của bọn họ, tuy cường đại, lại chỉ coi như là người xuất sắc trong đồng cấp, thật muốn cùng Chiến Sư tỷ đấu mà nói, ba chiêu... Chỉ sợ cũng không phải dễ dàng chống đỡ như vậy.

- Yên tâm, trước khi bọn hắn tới, cũng đã được chuyên môn dặn dò, thi triển ba chiêu, toàn bộ lực lượng giống nhau, sẽ không xuất hiện tình huống làm việc thiên tư, cố ý thiên vị!

Thấy bọn họ trầm tư, Trác Thanh Phong nói.

- Điểm ấy chúng ta tin tưởng Chiến Sư Đường...

Nghe được lời của đối phương, đám người Ô Thiên Khung cười cười.

Chiến Sư Đường tuyển chọn, tự nhiên sẽ công bằng công chính, điểm ấy không có nghi kị gì.
- Nếu như tin tưởng, vậy là tốt rồi, hiện tại liền bắt đầu đi, càng nhanh càng tốt!

Trác Thanh Phong phất tay, chẳng muốn tiếp tục giải thích, thản nhiên nói.

- Tốt!

Thấy đối phương thúc giục, tứ đại Viện trưởng đồng thời cười khổ một tiếng, nhẹ gật đầu.

Lúc trước còn làm ra các loại chuẩn bị, kết quả người ta trực tiếp để người Chiến Sư Đường khảo hạch, đánh bọn hắn trở tay không kịp.

Tuy loại khảo hạch này kỳ quái, nhưng mà cũng có chỗ tốt rất lớn, đó chính là muốn thắng được đối phương rất khó, kiên trì ba chiêu bất bại, có lẽ rất dễ dàng làm được.

- Hứa Đài, Trần Trúc, hai người các ngươi trước khảo hạch năm nhất đi!

Nghe được đáp ứng, Trác Thanh Phong khoát tay áo.

- Vâng!

Hai thanh niên từ trong đám người đi ra.

Hai người này đều chỉ mười bảy, mười tám tuổi, tu vi tương tự đệ tử năm nhất, Hợp Linh Cảnh đỉnh phong, chỉ là khí tức trên thân càng thêm lợi hại, làm cho người ta có một loại cảm giác chói mắt.

- Ta tới trước đi!

Hứa Đài gật đầu, thân thể nhoáng một cái, rơi xuống trên lôi đài, nhìn quanh một vòng:

- Đệ tử năm nhất tham dự khảo hạch, có thể ở trên tay của ta, đi qua ba chiêu, coi như thông qua...

Nói xong, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, hàn mang bắn ra bốn phía, sặc sỡ loá mắt.

Khí thế trên người hắn cũng liên tiếp kéo lên, mặc dù chỉ là Hợp Linh Cảnh, lại làm cho người ta có cảm giác uy áp Linh Hồn mãnh liệt, tựa hồ cường giả Kiều Thiên cảnh tới chiến đấu, cũng rất khó chống lại.

- Thật mạnh...

- Lúc trước cho rằng người Vân Hư Học Viện liền đủ đáng sợ... Không nghĩ tới bọn hắn lợi hại hơn! Hợp Linh Cảnh, lại có thể tu luyện tới loại tình trạng này... Không hổ là Chiến Sư!

- Đúng vậy, ta là Kiều Thiên cảnh, cũng cảm thấy không phải là đối thủ...

Cảm nhận được khí thế của Hứa Đài, sắc mặt của mọi người đều xiết chặt.

Chương 1723: Chử Kiện xuất thủ (1)

Hợp Linh Cảnh, vừa mới bắt đầu tiếp xúc Linh Hồn, coi như là chính thức bước vào bước đầu tiên của cường giả, dựa theo tình huống bình thường, coi như lại tích lũy, cũng thành tựu có hạn, vị này lại làm cho người ta có cảm giác hùng hậu như núi, có thể tưởng tượng ra đáng sợ.

- Ta tới!

Trong đám người, một thanh niên kêu to, nhảy lên.

- Là Vân Hư Học Viện Triệu Trung Xuyên, trong Học Viện tỉ thí, bài danh thứ sáu!

- Có thể ở Vân Hư Học Viện bài danh thứ sáu, khả năng thông qua thật lớn, cơ bản coi như là chắc chắn rồi!

- Đúng vậy, trước để hắn đi lên xem một chút, có thể tiếp được ba chiêu của vị Chiến Sư này hay không, chúng ta cũng sớm làm chuẩn bị!

- Ân, người đầu tiên lên, đối với đối thủ không quá rõ ràng, sẽ chịu thiệt, nhưng lấy thực lực của hắn, kiên trì ba chiêu nên rất dễ dàng a!

...

Chứng kiến người thanh niên này, dưới đài giảm thấp xuống thanh âm.

Tất cả đệ tử năm nhất, từng cái thần sắc ngưng trọng.

Vừa rồi thời điểm biểu hiện ra, Triệu Trung Xuyên này thực lực kinh người, trong tám mươi vị đệ tử của tứ đại học viện, tuyệt đối có thể xếp vào mười lăm!

Nói cách khác, dựa theo luận võ bình thường, tất nhiên có thể được tuyển chọn thành công.

Thực lực như thế, người đầu tiên lên đài, có thể nhìn xem sức chiến đấu của Hứa Đài đến cùng như thế nào, cũng có thể cho mọi người sớm tham khảo.

- Binh khí của ngươi đâu?

Thấy hắn đi lên, trên mặt Hứa Đài không có bất kỳ biểu lộ, cũng không có bất kỳ ý khinh thị, trường kiếm trong tay nhẹ nhàng run lên, thần sắc hờ hững.

- Ở đây!

Lòng bàn tay run lên, một thanh trường đao xuất hiện ở trong lòng bàn tay, Triệu Trung Xuyên nhẹ nhàng vẽ một cái, sóng khí cuồn cuộn.

- Bắt đầu!

Biết rõ thực lực đối phương mạnh mẽ, Triệu Trung Xuyên không dám do dự, bàn chân đạp mạnh mặt đất, thân ảnh thẳng tắp lao về phía trước, đao phong liên tục, trong nháy mắt, phạm vi mấy chục thước ở phía trước bị bao phủ.

- Không tệ!

Thấy người đầu tiên lên đài là đệ tử nhà mình, Ô Thiên Khung còn có chút bận tâm, chứng kiến cái này, nhịn không được nhẹ nhàng thở ra.

Chiêu này, đúng là tuyệt chiêu mạnh nhất của đối phương, một khi thi triển, sẽ hình thành công kích vô cùng cuồng bạo, coi như Kiều Thiên cảnh cũng phải tạm lánh phong mang, không dám ngạnh kháng.

Biết rõ cơ hội ba chiêu rất trọng yếu, không có thăm dò, vừa ra tay liền dùng lực lượng mạnh nhất, Triệu Trung Xuyên thoạt nhìn cũng không phải là người cổ hủ. - Còn có thể, nhưng mà... Quá chậm!

Đối mặt đao ảnh đầy trời, Hứa Đài chẳng những không có khẩn trương, ngược lại nhẹ nhàng cười cười, thân thể nhoáng một cái, thời gian nháy con mắt, từ tại chỗ biến mất, sau một khắc xuất hiện, đã đi vào trước mặt Triệu Trung Xuyên, trường kiếm nhẹ nhàng điểm một cái.

Đinh!

Người sau chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ điên cuồng kéo tới, đại đao chậm lại, kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước, khí huyết sôi trào.

- Nguy rồi!

Thấy đối phương một kiếm phá vỡ tuyệt chiêu, đồng tử của Triệu Trung Xuyên co rụt lại, đang muốn nhảy về phía sau tránh né công kích, đã cảm thấy hàn mang lóe lên, một đạo kiếm quang rơi vào trên cổ của mình, băng hàn rét thấu xương.

- Ngươi thua!

Trường kiếm của Hứa Đài khoác lên cổ của đối phương, thần sắc hờ hững nhìn qua.

- Ta... Thua!

Sắc mặt Triệu Trung Xuyên lúc đỏ lúc trắng.

Đối phương chỉ dùng hai chiêu, hắn liền thất bại, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, nếu như là sinh tử chém giết, chỉ sợ đầu đã rơi xuống đất.

- Cái này, cái này...

- Triệu Trung Xuyên cũng thua?
- Hắn chỉ giữ vững được hai chiêu, chúng ta... Chẳng phải càng không được?

...

Dưới đài, khuôn mặt mọi người tái xanh.

Triệu Trung Xuyên là trong tất cả đệ tử năm nhất xếp hạng trước mười lăm, người mạnh như thế, ngay cả hai chiêu cũng không có chịu đựng, những người khác khẳng định càng khó thành công!

- Xem ra... Độ khó là gia tăng lên!

Ô Thiên Khung xiết chặt nắm đấm.

Vốn tưởng rằng, tiếp được ba chiêu có thể thông qua, mọi người có cơ hội rất lớn, hiện tại xem ra, căn bản không phải chuyện này.

Chiến Sư đồng cấp bậc, cường đại hơn bọn hắn nghĩ nhiều lắm, căn bản không cho cơ hội.

- Cái này còn đánh thế nào?

Thân thể Chử Kiện run rẩy.

Triệu Trung Xuyên kia vô luận Chân Khí, hay chiêu số, đều cường đại hơn hắn rất nhiều, người phía trước ngay cả ba chiêu cũng nhịn không được, hắn đi lên, khẳng định càng không phải đối thủ.

Xem ra... mộng tưởng Chiến Sư, là không thực tế rồi.

- Ta thử xem!

Đang phiền muộn, một thanh niên lại nhảy lên.

Chử Kiện nhận ra được.

Vị này chính là đệ tử năm nhất của La Thanh Học Viện, giống như bài danh thứ ba, thời điểm biểu hiện cũng xuất thủ, một đôi Kim Ngân Hoàn từng chiêu toi mạng, uy lực vô cùng, loại tu vi như hắn, hai cái cộng lại cũng không phải là đối thủ.

Đinh đinh đinh!

Trong lòng rung động, hai người ở trên bục đã bắt đầu tỷ thí, lần này Hứa Đài Chiến Sư đánh đòn phủ đầu, trường kiếm run run, kiếm quang rậm rạp.

Động tác của hắn giống như cây thước đo đạc qua, không dư thừa hoặc lãng phí chút nào, chiêu thứ nhất đã đột phá Kim Ngân Hoàn của đối phương phong tỏa, chiêu thứ hai đi vào trước mặt, chiêu thứ ba, ở trước ngực người sau đâm ra một lổ thủng, tuy không sâu, nhưng máu tươi lại ồ ồ chảy xuôi.

- Ta nhận thua!

Khuôn mặt của thanh niên La Thanh Học Viện trắng bệch.

Chương 1724: Chử Kiện xuất thủ (2)

Vừa rồi nếu đối phương không lưu tình mà nói, hiện tại hắn khẳng định đã chết.

Vốn cho rằng thực lực hắn mạnh như vậy, kết quả... Đồng dạng ngay cả ba chiêu cũng tiếp không được.

Vị thanh niên này xuống đài cao, bầu không khí chung quanh thoáng một phát áp lực xuống, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau, sắc mặt khó coi.

Triệu Trung Xuyên không thắng được thì thôi, chỉ có thể xếp hạng trước mười lăm, nhưng đệ tử của La Thanh Học Viện, tuyệt đối có thể xếp đến trước mười... cũng không tiếp được ba chiêu, cái này có chút đáng sợ.

Lúc trước, không ít người ôm chờ mong, cảm thấy ba chiêu mà thôi, chỉ cần có thể kiên trì, khẳng định dễ dàng hơn quyết ra thắng bại, hiện tại xem ra, độ khó to lớn, đủ có thể khiến đại bộ phận người tuyệt vọng.

- Ta tới!

Lại một học viên vọt tới.

Vị này am hiểu phòng thủ cùng tránh né, vừa giao thủ liền du tẩu khắp nơi, mưu toan kiên trì ba chiêu, nhưng Hứa Đài còn mạnh hơn trong tưởng tượng, tốc độ nhanh hơn hắn quá nhiều!

Hai chiêu liền đánh hắn xuống dưới, bị trọng thương.

- Gia hỏa này vô luận ở phương diện nào... Đều không chê vào đâu được...

Thần sắc ngưng trọng, Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Hứa Đài này, không hổ là Chiến Sư, tốc độ, lực lượng, phòng ngự không có bất kỳ lỗ thủng rõ ràng, nếu như mình cũng là Hợp Linh Cảnh, đi lên giao thủ mà nói, sợ rằng cũng phải tiêu phí một chiêu mới có thể đánh bại!

Đáng sợ!

Có thể làm cho hắn ở đồng cấp bậc, thi triển một chiêu, đủ để nói rõ thực lực.

Đương nhiên nếu sử dụng Minh Lý Chi Nhãn hoặc Thiên Đạo Thư Viện mà nói, nửa chiêu là có thể chém giết.

Rất nhanh, liên tiếp đệ tử lên đài, hầu như đều không ngoại lệ thất bại, thời điểm tới người thứ mười, miễn cưỡng giữ vững được ba chiêu.

Vị này ở trong Thanh Trúc Học Viện xếp hạng thứ nhất, có thể nói năm nhất vô địch, thực lực như thế cũng mới khó khăn lắm thông qua, Hứa Đài kia đáng sợ có chút quá mức.

- Còn có người đi lên sao?

Trong lúc nhất thời, mọi người áp lực cường đại, không ai dám ra mặt.

- Vân Hư, La Thanh, Thanh Trúc đều có người lên cùng ta tỷ đấu, Hồng Viễn Học Viện tựa hồ còn không người... Ai nguyện ý thử xem? Chẳng lẽ ngay cả dũng khí thử một chút cũng không có? Như vậy còn làm Chiến Sư cái gì?

Lạnh lùng cười cười, Hứa Đài nhìn về phía tất cả học sinh của Hồng Viễn học viện.

Vừa rồi học sinh của ba đại học viện lên một lượt, chỉ có Hồng Viễn học viện dừng lại ở tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

- Cái này...
Nghe được đối phương nói, tất cả đệ tử năm nhất của Hồng Viễn học viện sắc mặt xanh mét, trướng đến đỏ bừng.

Bọn hắn biết rất rõ ràng thực lực của mình, so với đám người Triệu Trung Xuyên cũng có chênh lệch nhất định, thật muốn đi lên phải thua không thể nghi ngờ.

- Ta đến đi, thua thì thua!

Thấy không có người nhúc nhích, Chử Kiện cắn răng.

Dù sao đều là thua, cùng lắm thì thừa nhận mà thôi, đối phương đã gọi lên trên đầu, lại không ra mặt, Hồng Viễn Học Viện sẽ mất hết mặt mũi.

Thân thể tung một cái, nhảy lên đài cao.

- Coi như có đảm lượng...

Hứa Đài nhẹ nhàng cười cười, mí mắt nhấc lên:

- Lấy ra binh khí của ngươi đi!

- Binh khí? Không cần! Để cho ta tay không tấc sắt tới chiếu cố cao thủ của Chiến Sư Đường a!

Chử Kiện lắc đầu.

Bất kể đánh thế nào cũng thua, có cần binh khí hay không đều như vậy, còn không bằng tiết kiệm một chút khí lực.

- Không cần binh khí? Yên tâm, ta sẽ không nương tay, cũng sẽ không khách khí!

Thấy hắn không cần binh khí, Hứa Đài lắc đầu, cũng không có tính toán buông tha trường kiếm, ngược lại cổ tay run lên, phát ra minh hưởng nức nở nghẹn ngào. Ầm!

Kiếm Khí vạch phá không khí đâm tới.

Hứa Đài cũng không phải không dùng binh khí mà khinh thường, đồng dạng thi triển ra một chiêu, sức chiến đấu mạnh nhất.

Mũi kiếm mơ hồ, băng hàn rét thấu xương, còn chưa tới trước mặt, tóc gáy toàn thân Chử Kiện liền dựng lên, sắc mặt trắng bệch.

Đối phương xuất kiếm, vừa rồi hắn cũng thấy, căn bản trốn không được, cũng không cách nào ngăn cản, đang định bỏ quyền nhận thua, đột nhiên nhớ tới lúc trước Trương viện trưởng chỉ điểm.

- Dù sao đều là thua, tại sao phải chủ động thừa nhận? Có lẽ nỗ lực thoáng một phát, có thể kiên trì một đoạn thời gian cũng chưa biết chừng...

Cái ý nghĩ này vừa xuất hiện, Trương viện trưởng giảng giải võ kỹ cùng lĩnh ngộ chiến đấu, từng câu từng chữ, lập tức chảy xuôi ở trong lòng.

- Kiếm này của hắn sạch sẽ thuần túy, phát ở tại tâm, dựa theo Viện trưởng nói, là do tâm mà ra, phá giải loại Kiếm pháp này, cần quan sát mục đích của hắn, dụng ý xuất kiếm, có thể thi triển uy lực...

- Vừa rồi uy lực của Kiếm pháp cũng đã thấy được, mục đích tự nhiên không cần phải nói, Kiếm Khí tung hoành, có thể bao phủ toàn bộ huyệt vị của ta, một khi phản kích mà nói, tất nhiên rơi vào bẫy rập của hắn...

- Dựa theo Viện trưởng giảng giải, loại kiếm chiêu này là chủ động để cho ta lộ ra kẽ hở, muốn phá giải... phải ép hắn lộ ra kẽ hở sớm hơn ta là được!

Tất cả suy nghĩ ở trong đầu liên tục chảy xuôi, lại nói tiếp rườm rà phức tạp, trên thực tế chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Vừa rồi thời điểm Trương viện trưởng giảng giải, lý giải không sâu, lúc này đột nhiên phát hiện, mỗi chữ mỗi câu đều là lời lẽ chí lý.

Nhớ tới những lời này, Kiếm pháp lúc trước vô cùng rườm rà, hoàn toàn xem không hiểu, giờ phút này ở trước mắt chậm rãi chảy xuôi, rõ ràng có thể thấy được, mục đích dụng ý đối phương xuất kiếm, phương hướng đâm ra, không còn bất luận bí mật gì.

- Viện trưởng nói, chiêu này nên đối phó như thế này, cứ làm như thế...

Cắn răng một cái, đối mặt kiếm quang của đối phương, cũng không tránh né, thân thể đột nhiên co lại thành một đoàn, ngón trỏ mãnh liệt điểm ra.

Phốc xuy!

Ngay sau đó nghe được một thanh âm vang lên, đầu ngón tay giống như đụng phải cái gì, Chử Kiện lui về sau một bước, vội vã nhìn lại.

Lúc này mới phát hiện Hứa Đài cùng hắn chiến đấu, chẳng biết lúc nào hai mắt trắng dã, nằm trên mặt đất, từng ngụm từng ngụm phun ra máu tươi.

- Cái này...

Chứng kiến gia hỏa mà nhiều cao thủ như vậy cũng không chiến thắng được, tùy tiện điểm một cái liền nằm trên mặt đất, Chử Kiện bối rối.

Sẽ không phải là đụng đồ sứ, muốn lừa bịp người chứ...

Chương 1725: Trần Trúc (1)

Chử Kiện căn bản là không nghĩ tới, có thể đánh bại đối phương.

Thực lực của người này, vừa rồi cũng thấy được, Kiếm Khí tung hoành, chiêu số tinh xảo, coi như là ba cái hắn, chung vào một chỗ cũng không phải đối thủ, vốn cùng đối phương chiến đấu cũng không có lòng tin xuất thủ, là nhớ tới Viện trưởng giảng giải, mới vội vàng ứng đối.

Viện trưởng nói qua cùng loại người nhục thân, Kiếm pháp, phản ứng... đều cơ hồ hoàn mỹ này, phải chiến đấu như thế nào, chỉ là hắn cảm thấy, không có cơ hội gặp phải, không có coi là chuyện quan trọng, nằm mơ cũng không nghĩ đến, dựa theo giảng giải nói đi tiến công, lại có kỳ hiệu như thế!

Một ngón tay liền điểm nằm trên mặt đất... Thật hay giả, đây cũng quá dễ dàng đi?

Gia hỏa này thật sự là cường giả vừa rồi ngay cả Triệu Trung Xuyên, ba chiêu cũng kiên trì không được?

- Xảy ra chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì?

- Ta cũng không biết, giống như Hứa Đài Chiến Sư bị đánh bại rồi...

- Chúng ta nhiều người như vậy, ngay cả ba chiêu của hắn cũng không kháng nổi, gia hỏa này lại đánh bại?

- Không phải nói đệ tử của Hồng Viễn học viện thực lực rất kém cỏi sao? Đây là... cái tình huống gì?

Hắn ở trên đài ngẩn người, có chút không rõ ràng cho lắm, dưới đài cũng điên rồi.

Từng cái trợn mắt há hốc mồm, như là gặp quỷ.

Vân Hư Học Viện, La Thanh Học Viện, Thanh Trúc Học Viện, vừa đến liền tiến hành qua biểu hiện, mọi người đối với thực lực của mình, đều có hiểu được nhất định.

Chử Kiện này, trong 80 người, không xếp được vào trước 50, kết quả sau khi lên đài, một ngón tay liền đâm lật Hứa Đài... Chênh lệch này, không khỏi có chút quá lớn đi!

- Ngươi ăn gian!

Nhổ ra mấy ngụm máu tươi, lúc này Hứa Đài mới trì hoãn qua, đứng dậy lạnh lùng nhìn chằm chằm vào thanh niên trước mắt, giống như hung thú.

Đường đường Chiến Sư, lại có thể bị một người Chân Khí, lực lượng, tốc độ phản ứng... không bằng hắn, một ngón tay đâm lật, trong lòng phẫn nộ có thể nghĩ.

- Ta...

Chử Kiện ngẩn ngơ, muốn nói cái gì, rồi lại nói không nên lời.

Không có ăn gian, nhưng làm sao đánh bại đối phương, thực không biết rõ.

Muốn nói ăn gian, tất cả mọi người ở trên lôi đài công bằng quyết đấu, hơn nữa đối phương còn dùng trường kiếm, tính như vậy, tuyệt đối là chiến thắng không thể thật hơn...

- Có dám cùng ta tỷ thí lần nữa hay không!

Hứa Đài nghiến răng.

- Tốt, có gì không dám!

Chần chừ một chút, Chử Kiện gật đầu.

Kỳ thật không chỉ Hứa Đài cho rằng như vậy, rất nhiều người ở dưới đài cũng nghĩ như vậy, nếu như hiện tại đã nói đối phương thua, chắc chắn sẽ không thừa nhận, thắng cũng sẽ không quang vinh. - Bắt đầu đi, lần này ta sẽ không hạ thủ lưu tình...

Nghe được đáp ứng, Hứa Đài thét dài một tiếng, thân thể nhoáng một cái, trường kiếm hóa thành Cự Long, thẳng tắp bắn tới.

Lần này vừa ra tay liền dùng lực lượng mạnh nhất, còn đáng sợ hơn vừa nãy, trường kiếm còn chưa tới trước mặt, Kiếm Khí liền xé rách mặt đất tỷ thí đài.

- Giống như tình huống vừa rồi... Viện trưởng đối với loại công kích này, cũng đã tiến hành giảng giải...

Nhìn một kiếm của đối phương uy lực vô cùng, trong đầu Chử Kiện lâm vào nhớ lại, lần nữa nhớ tới Viện trưởng truyền thụ.

Thân thể nhẹ nhàng chuyển một cái, hợp chỉ làm kiếm, nhắm một phương hướng điểm qua.

Phốc xuy!

Đầu ngón tay vào thịt, Chân Khí như dao găm.

Sau một khắc, Hứa Đài khí thế hung hăng, lần nữa nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, từng ngụm từng ngụm thổ huyết.

Bộ dáng còn thảm hơn lúc trước vài phần.

Tựa hồ trong cơ thể có máu tươi nôn không hết.

- Lại thất bại?

- Lần này hắn dùng ra toàn lực, cũng bị một chỉ đánh bại, chẳng lẽ Chử Kiện này vẫn giấu kín tu vi?

- Ta cũng xem không hiểu, chiêu số của hắn thật sự quá thâm ảo rồi...
Dưới đài hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều nói không ra lời.

Đệ nhất danh của ba đại học viện, tất cả đều liếc mắt nhìn nhau, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh.

Lúc trước, bọn hắn căn bản không có để Hồng Viễn Học Viện vào mắt, cảm thấy tuyển chọn ra trước 20, đối phương khả năng ngay cả một cái cũng không có, nằm mơ cũng không nghĩ đến, gia hỏa bài danh cũng không gần phía trước của đối phương, dễ dàng liền đánh bại Chiến Sư của Chiến Sư Đường.

- Ngươi... Ngươi...

Giãy giụa đứng dậy, Hứa Đài nghiến răng.

Nói thật, hắn cũng không biết vì sao mình bại!

Đường đường Hợp Linh Cảnh, tồn tại hầu như không có địch thủ, bị người đánh bại cũng không biết, khiến hắn có chút phát điên.

- Được rồi, Hứa Đài, còn ngại mất mặt chưa đủ?

Thấy hắn không phục, Trác Thanh Phong hừ lạnh.

- Đội trưởng, ta...

Hứa Đài vội vàng quay đầu.

- Vị tiểu huynh đệ này, Chân Khí cùng lực lượng đích xác không bằng ngươi, nhưng hắn lý giải võ kỹ cùng nắm chắc thời cơ chiến đấu, là ngươi xa xa không sánh bằng, vừa rồi một chỉ kia, thoạt nhìn đơn giản, trên thực tế đối với Kiếm pháp cùng tình huống vận chuyển Chân Khí của ngươi, lại rõ như lòng bàn tay mới có thể làm được!

Trác Thanh Phong nhãn lực kinh người, nhìn ra chỗ mấu chốt, giải thích một câu:

- Lấy chỉ làm kiếm, hấp dẫn ngươi lộ ra kẽ hở, sau đó lại tiến hành công kích... Phần nhãn lực này, đủ làm Chiến Sư!

- Vâng...

Thấy đội trưởng lên tiếng, Hứa Đài không dám nhiều lời, đành phải gật đầu lui xuống.

- Ta... Thông qua được?

Vốn cảm thấy hoàn toàn không có hy vọng, nghe được thông qua tuyển chọn, vẻ mặt Chử Kiện tràn đầy không thể tin được.

- Chúng ta khảo hạch, là chỉ cần có thể tiếp được ba chiêu, liền được thông qua, ngươi đánh bại Chiến Sư của chúng ta, không tính thông qua mà nói, ai có thể thông qua?

Trác Thanh Phong cười cười.

- Vâng!

Chử Kiện gật gật đầu, từ trên đài cao nhảy xuống.

- Tốt rồi, Hứa Đài, ngươi nghỉ ngơi một chút, Trần Trúc, tiếp tục khảo hạch!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau