THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Sát hạch thư họa (1)

Tiếng tăm tăng lên, người ngụy tranh vị danh sư Dương Huyền này là Trương Huyền lại rất là rảnh rỗi.

Ba trăm vạn kim tệ, coi như là trong Thiên Huyền thành này có không ít người có tiền. Thế nhưng để người đứng đầu lấy ra, trực tiếp tặng người ta không chút ngần ngại thì cũng sẽ không có quá nhiều. Người như thế, nếu như không phải thực sự gặp phải vấn đề khó có thể giải quyết thì nhất định sẽ không dám quấy nhiễu sự yên tĩnh của một vị danh sư.

Âu Dương hội trưởng, Trần Tiêu đan sư vừa đi, đình viện lần nữa trở nên yên tĩnh.

Nghỉ ngơi tới giữa trưa, cũng không có ai tới nữa, lúc này Trương Huyền lần nữa xóa bỏ lớp ngụy trang, một lần nữa trở lại học viện.

- Lão sư, Hoàng Ngữ tiểu thư tìm người, đang chờ ở trong lớp học...

Còn chưa trở lại lớp học thì hắn đã thấy Viên Đào tiến lên đón.

- Nàng ta tìm ta làm gì chứ?

Trương Huyền sững sờ, hắn biết Viên Đào cũng không trả lời được cho nên cũng không hỏi thêm nữa. Sau khi trở lại lớp, quả nhiên đã thấy Hoàng Ngữ tiểu thư đang đứng ở trong phòng, yên tĩnh giống như một bức thư tranh.

Nàng có thể trở thành danh sư học đồ cũng không phải là bởi vì bản thân là nữ nhi của hội trưởng giáo sư công hội, loại khí chất hờ hững điềm tĩnh này trời sinh đã có thể làm cho người ta sinh ra hảo cảm.

Quả nhiên, nàng đứng ở trong gian phòng, đám người Trịnh Dương, Viên Đào thi thoảng nhìn về phía này, còn Triệu Nhã thì đang tức giận, ánh mắt như muốn giết người.

Bổn cô nương và Vương Dĩnh không kém hơn nàng ta một chút nào a? Bình thường khi đi học, sao không thấy các ngươi lén lút nhìn chúng ta cơ chứ?

Đáng ghét!

- Trương đại sư!

Không để ý tới tâm tư của những nữ sinh này, vừa thấy hắn trở về, ánh mắt Hoàng Ngữ sáng lên, lại vội vàng đi tới.

- Hoàng tiểu thư tìm ta có chuyện gì sao?

Trương Huyền nghi hoặc.

- Lục đại sư muốn ta mời ngươi đi qua đó một chuyến.

Hoàng Ngữ ôm quyền nói.

- Lẽ nào hắn muốn mang ta đi tới tàng thư khố của Vương cung hay sao?

Ánh mắt Trương Huyền tức thì sáng lên.

Trước Lục Trầm từng đồng ý dẫn hắn đi tới tàng thư khố của Vương cung để tìm kiếm bí tịch Ích Huyệt cảnh. Chỉ vì Thẩm Truy bệ hạ không có mặt ở Vương thành cho nên mới coi như thôi. Hiện giờ hắn phái Hoàng Ngữ tìm đến mình, chắc hẳn là chuyện này đã có tiến triển.

- Cái này... Không phải!

Hoàng Ngữ có chút lúng túng: - Là Lục đại sư muốn sát hạch ta và Bạch Tốn, cho nên mới ngươi tới làm giám khảo.

- Giám khảo?

Trương Huyền sững sờ.

Hoàng Ngữ và Bạch Tốn đều muốn Mặc Hiên đồ của Lục Trầm đại sư cho nên người sau mi đưa ra quy tắc, ai có nghiên cứu càng sâu đối với thư họa thì sẽ cho kẻ đó. Chính vì như thế, mấy ngày trước đây hai người mới tìm đến Trương Huyền, muốn hắn chỉ điểm thư họa. Mà bản thân hắn không có kiến thức gì cho nên không thể làm gì khác hơn là thuận miệng nói bậy vài câu, kết quả khiến cho hai người như nhặt được trân bảo, chuyên tâm học tập, có lẽ hiện giờ là lúc sát hạch cuối cùng.

- Vâng, Lục đại sư biết ngươi có nghiên cứu rất sâu đối với thư họa, có thể đưa ra phán xét đúng trọng tâm nhất. Vì lẽ đó đại sư bảo ta tới mời ngươi, cho nên nhất định ngươi phải qua đó a...

Hoàng Ngữ nói.

Lông mày Trương Huyền giật giật.

Hắn ngay cả đặt bút vẽ cũng không biết, lại còn nói phán xét đúng trọng tâm... Vị Lục đại sư này cũng thật là để mắt tới hắn.

Chỉ là, nhận chỗ tốt của người ta, còn hy vọng có thể mượn đối phương để tiến vào tàng thư khố của Vương quốc cho nên đương nhiên hắn cũng không tiện cự tuyệt.

Lại thêm Hoàng Ngữ đã mở miệng, trong chuyện học tâm khảo vấn nàng đã giúp hắn một ân tình rất lớn.

- Được rồi, chỉ cần không chê ta nói bậy là được, khi nào thì bắt đầu?

Gật gật đầu, Trương Huyền đồng ý.

- Vốn nói buổi trưa sẽ bắt đầu, thế nhưng bởi vì ngươi không có mặt... Chỉ là, nếu như hiện tại chúng ta đi qua đó, chắc sẽ tới kịp. Hoàng Ngữ nói.

- Buổi trưa?

Trương Huyền sững sờ.

Hắn rời giường thì mặt trời đã lên cao, lại đợi đã lâu, mới lắc lư đi ra ngoài. Hiện giờ đã gần như là buổi trưa... Ngày hôm nay đã kiểm tra luôn, hơn nữa lại đi ngay bây giờ cũng có chút quá nóng vội nha!

- Đúng vậy!

Hoàng Ngữ gật đầu.

- Được rồi!

Thấy đối phương khăng khăng mang mình đi tới đó, Trương Huyền biết từ chối cũng vô dụng, cho nên hắn không thể làm gì khác hơn là nhắn nhủ cho học sinh vài câu, sau đó đi theo sau lưng nàng đi ra khỏi học viện.

- Ta biết muốn thư họa rất khó, như vậy tỷ thí cũng không quá dễ a!

Trên đường đi, Trương Huyền không nhịn được hỏi một câu.

Tỷ thí thư họa, hắn chưa từng nghe nói qua, cũng không biết quy tắc.

Cũng không thể để cho nàng và Bạch Tốn đồng thời vẽ tranh, sau đó lại tiến hành so sánh a.

Hoàng Ngữ xuất thân từ giáo sư công hội, lại thêm bản thân là danh sư học đồ. Coi như không chuyên môn học thì nhất định cũng cực kỳ am hiểu, còn Bạch Tốn... Gia hỏa này chỉ biết luận võ, hắn rất khó có thể liên tưởng tới tư thế cầm bút vẽ tranh của hắn ta.

- Sát hạch là do Lục đại sư và Nguyên Ngữ đại sư định ra, ta và Bạch Tốn cũng không biết được tin tức, cụ thể sát hạch thế nào ta cũng không rõ ràng cho lắm!

Hoàng Ngữ lắc lắc đầu nói.

- Nguyên Ngữ đại sư?

Trương Huyền có chút nghi hoặc nhìn sang phía nàng.

Không phải người này là y giả nổi danh nhất Thiên Huyền Vương thành hay sao? Sao lại đi định ra quy tắc tỷ thí thư họa chứ?

- Nguyên Ngữ đại sư không những là đại sư y đạo, ở phương diện thư họa cũng có kiến thức, ngay cả Lục đại sư cũng khen không dứt miệng về hắn, một bộ Giang Điểu đồ, thanh giang dẫn lưu, trông rất sống động. Lúc hắn vẽ tranh ở trên thuyền không ngờ lại dẫn tới chim đến, miệng hót không ngớt, chuyện này đã lan truyền trở thành giai thoại.

Hai mắt Hoàng Ngữ tỏa sáng, tràn ngập vẻ sùng bái.

Chương 172: Sát hạch thư họa (2)

- Lợi hại như vậy?

Trương Huyền tặc lưỡi.

Lúc hắn thu Vương Dĩnh đã nghe nói qua tới Nguyên Ngữ đại sư, hắn vẫn cho rằng đối phương chỉ là một y sư. Chỉ là có nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, đối phương lại lợi hại như vậy trên phương diện thư họa.

Vẽ tranh có thể kéo chim thật tới đã đủ để chứng minh trình độ của hắn ta. Coi như không sánh bằng Lục Trầm đại sư thì nhất định cũng không cách biệt quá xa.

- Đúng vậy, lần này Lục đại sư không những mời ngươi mà còn mời hắn tới. Nói ba người cùng phán xét mới có thể công bằng công chính.

Hoàng Ngữ nói.

Trương Huyền gật đầu.

Đã có hai vị thư họa đại sư chân chính trấn thủ, bản thân hắn chỉ là người góp cho đủ số, đến lúc cứ tát nước theo mưa là được, cũng là không cần phải sốt sắng như vậy.

Hắn đối với thư họa một chữ cũng không biết, lần trước đè ép Lục đại sư là công lao của thư viện, một lúc nữa không nên nói quá nhiều, tránh cho lộ ra sơ hở.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, không lâu sau đã đi tới phủ đệ của Lục Trầm đại sư.

Còn chưa đến trước mặt thì quản gia Thành Bá đã tiến lên đón tiếp:

- Trương đại sư, Hoàng tiểu thư, sao bây giờ các ngươi mới đến, Nguyên Ngữ đại sư nói trưa còn muốn đi bái phỏng người nào đó cho nên đã không kịp đợi được nữa.

- Là ta đi ra ngoài một chuyến, để Hoàng tiểu thư phải đợi lâu.

Trương Huyền có chút ngại ngùng nói.

Đối phương quyết định tỷ thì vào buổi trưa, đáng tiếc mấy ngày nay bản thân hắn vẫn không ở trong học viện, không dễ tìm cho lắm, cho nên lần này mới làm lỡ thời gian tỷ thí.

- Xin mời!

Nghe thấy hắn nói như vậy, Thành Bá cũng không dám nhiều lời mà bắt chuyện với hai người rồi đi về phía trước.

Có đình viện của mình rồi, khi lần nữa trở về nơi này hắn lại có một cảm giác khác.

Tuy rằng mộc mạc thanh nhã, thế nhưng lại chi tiết, trang trí cực kỳ hoàn mỹ, tòa phủ đệ mà hắn thuê so sánh với nó kém quá nhiều, căn bản không cùng một cấp bậc.

Đương nhiên, tòa phủ đệ mà hắn thuê, nếu như đúng là do một vị danh sư trang trí, chắc chắn sẽ không có dáng vẻ như thế. Chỗ ở của thương nhân đương nhiên không thể sánh vai cùng với một đại sư thư họa được.

Đi theo phía sau lưng Thành Bá, chỉ một lát sau đã đi đến phòng tiếp khách, giương mắt nhìn lại, quả nhiên đã thấy Lục Trầm đại sư và một lão giả đang ngồi đối diện uống trà, Bạch Tốn khép nép không gì sánh được đang trốn ở một bên, vẻ mặt lo lắng nhìn ra chung quanh. Vừa nhìn thấy hai người đến hắn lập tức mừng rỡ, tiến lên đón tiếp.

- Trương đại sư, ngươi đến rồi...

Trương Huyền gật đầu, lại nhìn về phía vị Nguyên Ngữ đại sư danh chấn Vương thành này. Ước chừng sáu, bảy mươi tuổi, chòm râu trắng như tuyết, tuy rằng tuổi không nhỏ thế nhưng hai mắt lại lấp lánh có thần, làm cho người ta có một loại cảm giác tinh lực bắn ra bốn phía, không hổ là y sư, chừng ấy tuổi rồi mà vẫn còn có loại tinh thần này, quả nhiên không thẹn với thanh danh Hạ Vô hư sĩ.

- Tiểu huynh đệ, ngươi đến rồi.

Lục Trầm đại sư cười cười ròi đứng lên.

- Lục Trầm đại sư!

Trương Huyền ôm quyền.

- Được rồi, đến đây, để ta giới thiệu cho ngươi một chút. Vị này chính là Nguyên Ngữ đại sư, cũng là bạn tri kỉ của ta, là đại hành gia thư họa.

Lục Trầm cười cười giới thiệu song phương:

- Nguyên Ngữ, đây chính là Trương Huyền tiểu huynh đệ mà ta đã nhắc đến với ngươi, tuy rằng tuổi trẻ, nhưng trình độ ở bên trên thư họa, e rằng không kém ngươi và ta.

- Đại sư quá khen, ta chỉ... Thuận miệng... Tùy tiện học một ít mà thôi.

Trương Huyền vội nói.

Lần trước hắn sang đây xem Lục đại sư vẽ đó là bởi vì có máy nói dối mạnh mẽ ở trên người. Nếu như để cho hắn quan sát thật sự, cho dù có ba năm cũng nhìn không ra được nguyên do.

- Sự học không lớn nhỏ, đạt giả vi sư, ngươi có thể nhìn ra Hạ Thu đồ và Xích Hùng Khiếu Thiên của Lục Trầm, lại chỉ ra nơi chưa đủ, phần nhãn lực này đã rất tốt rồi. Người trẻ tuổi như vậy càng ngày càng ít a.

Nguyên Ngữ đại sư mở miệng nói.
Âm thanh ôn hòa trong suốt, làm cho người ta có một loại cảm giác ấm áp nhàn nhạt.

Xem ra hắn đã nghe Lục Trầm nói tới chuyện liên quan tới Trương Huyền, hai con mắt đen nhánh nhìn qua mang theo vẻ hiếu kỳ.

- Quá khen...

Trương Huyền lần thứ hai ôm quyền nói.

Cho tới giờ khắc này hắn mới biết tên của hai bức vẽ lần trước.

Nếu như để cho Lục Trầm, Nguyên Ngữ biết suy nghĩ của hắn, nhất định sẽ thổ máu tại chỗ.

Thư họa nhà vẽ tranh, đều sẽ ở để lại tên và đủ loại thư khoản, chữ viết ở bên trên. Sau đó nương theo thời gian biến mất thì cũng có thể lưu danh thiên cổ, vang vọng hậu thế.

Chính vì như thế, khi hắn xem hai bức vẽ kia, đúng là bên trên có tên tuổi, chỉ có điều lại dùng kiểu chữ đặc thù mà các thư họa gia yêu thích, hơn nữa viết rất là ngoáy, làm cho hắn không nhận ra được mà thôi.

Kiểu chữ mà thư họa học đồ cũng có thể nhìn hiểu mà hắn cũng không nhận ra, thậm chí còn không biết đó là đề tên… Tới mức độ này còn được kêu là đại sư... Thật sự có mặt mũi thừa nhận...

Mấy người lại khách sáo nói với nhau vài câu.

Không thể không nói Nguyên Ngữ đại sư này rất dễ ở chung, đổi lại là người khác nhìn thấy Trương Huyền trẻ tuổi như thế tất nhiên trong lòng sẽ sinh ra sự coi thường. Mà hắn, không những không có, trái lại còn mang theo ý tứ thưởng thức.

- Được rồi, nếu người đã đến đông đủ, chúng ta bắt đầu đi!

Lục Trầm đại sư vuốt râu nói.

- Vâng!

Hoàng Ngữ, Bạch Tốn đồng thời gật đầu.

- Mặc Hiên đồ chỉ có một phần, chỉ có thể cho một người trong các ngươi, cho nên mới cần sát hạch. Thứ nhất là ta không muốn đưa danh họa cho người không hiểu thư họa, thứ hai, ta cũng muốn cố gắng mài giũa các ngươi, để cho các ngươi bớt đi bản tính nóng vội, đặc biệt là Bạch Tốn.

Lục Trầm đại sư nhìn về phía hai người, lạnh nhạt nói.

Dùng thân phận của hắn, tuy rằng rất yêu quý Mặc Hiên đồ, thế nhưng vãn bối mở miệng thì nhất định cũng sẽ ban tặng. Sở dĩ hắn đưa ra sát hạch cũng là muốn để cho hai người tiếp xúc nhiều với thư họa, học tập thêm được nhiều thứ hơn.

Hắn cả đời chung tình với thư họa, thậm chí còn dùng tất cả thanh xuân đổ vào thứ này. Mắt thấy không có người nối nghiệp, đương nhiên có chút nóng nảy. Hoàng Ngữ, Bạch Tốn đến đây muốn nhờ, vì vậy hắn mới nhân cơ hội đưa ra quy củ, để bọn họ cố gắng học tập, có lẽ sau đó có thể truyền thư họa ra ngoài.

Dùng cách nói của hắn, đó chính là người người tập võ, người trẻ tuổi yêu thích thư họa càng ngày càng ít, nếu như không làm việc gì đó, e rằng nghề nghiệp này sẽ bị thất truyền.

Vừa vặn làm như vậy cũng có thể có hiệu quả mài giũa Bạch Tốn, tên này nôn nóng tới phát cáu. Gặp chuyện gì luôn thích dùng nắm đấm để giải quyết, học tập thư họa nhiều có thể hun đúc tâm tình, khiến cho tính tình của hắn càng thêm thận trọng, bằng không, dùng loại tính cách nôn nóng này, sau này làm sao có thể kế thừa vương vị, nam chinh bắc chiến thay Vương thất cơ chứ?

Chương 173: Đến lượt ngươi (1)

- Chỉ là, thời gian các ngươi tiếp xúc với thư họa rất ngắn, nếu bảo các ngươi đặt bút vẽ tranh xem như sát hạch, không những không có hiệu quả gì mà còn giống như sỉ nhục nghề nghiệp thư họa. Vì lẽ đó, ta và Nguyên Ngữ đã thương nghị qua một chút, cũng đã nghĩ ra một phương pháp sát hạch.

Tính ra Hoàng Ngữ, Bạch Tốn cũng chỉ tiếp xúc với thư họa cũng không tới một tháng, để bọn họ chấp bút có thể vẽ ra cái gì cơ chứ? Nếu thực sự làm như vậy, nhất định sẽ mất mặt, vì lẽ đó, sát hạch của Lục Trầm đại sư cũng không phải là để bọn họ vẽ tranh.

Nói đến đây, hắn cười cười rồi nói tiếp:

- Như vậy đi... Để ta, Nguyên Ngữ, Trương Huyền tiểu huynh đệ vẽ tranh, các ngươi tới giám định, bình luận, ai bình luận đúng trọng tâm nhất thì người đó sẽ lấy đi Mặc Hiên đồ!

- Vẽ tranh? Cái gì?

Trương Huyền đang ngồi uống trà, định tới đây góp đủ số nghe thấy hắn nói như thế lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã phun nước trà trong miệng vào mặt của lão giả này.

Ngươi đang nói đùa sao, ta chỉ tới để xem náo nhiệt, bảo ta vẽ tranh... Là bọn họ thi hay là ta thi chứ?

Ta ngay cả đặt bút vẽ thế nào cũng không biết nắm, làm sao có thể vẽ được nha?

- Ta thấy, ta không cần vẽ tranh a...

Vẻ mặt phiền muộn, Trương Huyền nói một câu.

- Không cần phải cự tuyệt, lấy văn để kết bạn, rất nhiều văn hội đều cần phải viết thơ làm phú, hiếm khi ngươi và Nguyên huynh đều có mặt, chúng ta cũng lấy vẽ để giao lưu, cũng để cho đám tiểu bối này mở mang kiến thức, hiểu được mị lực chân chính của thư họa. Không cẩn thận bọn họ sẽ chân chính yêu thích, sau đó cũng trở thành một đời đại sư a.

Lục Trầm đại sư vuốt râu cười nói.

Trương Huyền sắp khóc tới nơi.

Ngươi có nghiêm túc nghe ta nói hay không vậy?

Ý của ta là ta không muốn tham gia vẽ tranh gì đó, cũng không muốn vẽ tranh, ngươi thì tốt rồi, lại còn nói lấy vẽ để giao lưu...

Giao lưu cái lông a!

- Khục khục, không cần phải vậy, hai vị vẽ tranh là được, ngươi thấy ta ngày hôm nay cái gì cũng không có chuẩn bị a...

Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là lại nói rõ ràng hơn một ít.

- Giấy và bút mực ta cũng đã chuẩn bị kỹ càng, tiểu huynh đệ, ngươi cũng không cần phải câu nệ, cứ coi nơi này là nhà của mình, tùy tiện vẽ tranh, cũng để cho bọn họ mở mang kiến thức một chút!

Lục Trầm đại sư nói tiếp.

- Câu nệ? Kiến thức?

Trọng điểm của ta căn bản không phải là cái này ngươi có hiểu hay khong? - Được rồi, a Thành, đi chuẩn bị giấy và bút mực, Tiểu Ngữ, Bạch Tốn, khi chúng ta vẽ tranh, các ngươi cố gắng nhìn, coi như là học tập một phen đi!

Lục Trầm còn tưởng rằng hắn ngại ngùng cho nên mới xua tay cười nói.

- Vâng!

Quản gia Thành Bá khoát tay một cái, mấy người hầu gái lập tức mang ra ba bộ giấy và bút mực, đặt ở trước mặt ba người.

Hai hàng lông mày của Trương Huyền giật giật.

Dùng bút chì vẽ tranh hắn còn không biết, còn bút lông...

Sớm biết sát hạch ngày hôm nay là như vậy, có đánh chết thì hắn cũng sẽ không tới đây.

- Chúng ta lấy vẽ kết bạn cho nên không quy định đề mục!

Sauk hi chuẩn bị xong tất cả, Lục Trầm đại sư cười khanh khách nhìn về phía Nguyên Ngữ đại sư, nói:

- Nguyên huynh, ngươi là khách mời, mời tới trước!

- Được, vậy ta bêu xấu vậy!

Nguyên Ngữ đại sư cười vuốt vuốt chòm râu, đứng ở trước mặt cái bàn, tay cầm lấy bút lông, hơi trầm tư một chút rồi bắt đầu vẽ tranh.
Chữ viết như rồng bay phượng múa, vẻ mặt của hắn vốn rất hài hòa, thế nhưng vừa bắt đầu vẽ tranh, khí chất nhất thời đã thay đổi, giống như một đại sư khó tìm tri âm, khiến cho người ta kính nể.

- Vẽ tranh chia làm bồn tầng thứ, phân biệt là lục thực, linh động, ý tồn, kinh hồng (1). Lục thực là chỉ ghi chép sự thực, vẽ tranh giống cảnh vật nhìn thấy ở hiện thực, vẽ giống như đúc, tuy rằng vẽ giống y như thật, thế nhưng lại là tầng thấp nhất.

Nguyên Ngữ đại sư bắt đầu vẽ tranh, Lục Trầm cười cười giải thích cho mọi người nghe.

- Linh động là chỉ vẽ ra cảnh vật, không còn cứng nhắc nữa, mà là ẩn chứa linh khí, khiến cho người ta vừa nhìn một chút đã có cảm giác giống như sống lại. Lấy một ví dụ, ngươi vẽ một con cá, ngươi sẽ cảm thấy con cá này đang sống, bất cứ lúc nào cũng sẽ từ tranh vẽ trên giấy bơi ra ngoài.

- Cảnh giới thứ ba là ý tồn, ý tồn bút tiên, trước khi vẽ phải có ý! Loại cảnh giới này, còn chưa vẽ tranh, đầu tiên phải có ý cảnh trong lòng, khi đó tranh vẽ ra mới có thể làm cho người ta cảm động, khiến cho người ta mê muội. Hạ Thu đồ và Xích Hùng Khiếu Thiên của ta may mắn tiến vào loại cảnh giới này. Vì lẽ đó mới nhìn một chút lại giống như mở bức tranh ra trước mặt, có một loại cảm giác thân ở trong đó.

- Ta và Nguyên huynh đều đạt đến loại cảnh giới này, nếu maymắn, trùng hợp thì có lẽ có thể làm ra tác phẩm hội họa đạt tới cảnh giới thứ tư. Cảnh giới thứ tư, kinh hồng, chỉ chính là tác phẩm hội họa kinh hồng, người, đồ vật vẽ bên trong tự mang khí chất, đạt đến mức độ ngay cả động vật, man thú cũng không thể nhận biết được. Mặc Hiên đồ mà Tiểu Ngữ và Giang Điểu đồ của Nguyên huynh cũng là như vậy.

- Ồ!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn còn tưởng rằng vẽ tranh, ai vẽ được giống thì người đó lợi hại, sau khi nghe thấy đối phương giải thích mới biết được, vẽ giống... Chỉ là cảnh giới cấp thấp nhất mà thôi.

Bên trong một tác phẩm chỉ có nắm giữ tinh thần của bản thân, ẩn chứa ý cảnh đặc biệt thì mới tính được là danh họa chân chính.

Trong lúc trò chuyện, dưới ngòi bút của Nguyên Ngữ đại sư, hình ảnh từ từ xuất hiện.

Là một bộ Sơn lâm điểu tước đồ (2), trong rừng cây yên tĩnh, hai con chim nhỏ bay lượn, tuy rằng không nhúc nhích ở trên không trung, thế nhưng lại làm cho người ta có một loại cảm giác có tiếng chim to rõ, khiến cho người ta như trong nháy mắt đặt mình vào trong núi rừng, hoa thơm chim hót.

- Lục đại sư, lẽ nào đây chính là tranh vẽ cảnh giới ý tồn hay sao?

Hoàng Ngữ không nhịn được nói.

Có thể làm cho người ta có cảm giác này, nói rõ bức họa này đã ẩn chứa ý cảnh cực sâu, khiến cho người ta vừa nhìn một chút đã khó có thể dời mắt đi được.

- Đúng vậy!

Lục Trầm đại sư gật gật đầu:

- Quả thực bức họa này đã đạt đến cảnh giới ý tồn, chỉ là, cũng chỉ là vừa mới đạt đến mà thôi. Về phần tại sao lại nói như vậy còn cần các ngươi đi giám định và thưởng thức, ai có thể trả lời chính xác thì người đó sẽ thắng lợi.

- Vâng!

Hoàng Ngữ, Bạch Tốn đồng loạt đưa mắt tập trung nhìn vào.

Chương 174: Đến lượt ngươi (2)

Không lâu sau, Nguyên Ngữ đại sư dừng bút lại.

Bộ Sơn lâm điểu tước đồ này đã được vẽ xong.

- Ha ha, đã lâu không vẽ, bút pháp có chút không thông suốt, bêu xấu rồi!

Thả bút lông xuống, Nguyên Ngữ đại sư cười cười, nói:

- Lục Trầm, đến lượt ngươi!

- Được!

Lục Trầm đại sư cũng không từ chối mà đi vài bước tới trước bàn, bút lông di chuyển, bắt đầu vẽ trên giấy.

Tuy rằng đều là đại sư thư họa cảnh giới thứ ba, thế nhưng rõ ràng khi Lục Trầm vẽ tranh càng thuận buồm xuôi gió hơn, cũng càng nhẹ nhàng hơn.

Thứ hắn vẽ là một con sông, bên trên có một chiếc thuyền con trôi nổi, không có sóng lớn, không có mưa to gió lớn, thế nhưng lại làm cho người ta có một loại cảm giác ngược gió tiến lên, vật lộn cùng sóng lớn. Người trên thuyền, tuy chỉ có lác đác hai bút, thế nhưng lại mang theo cảm giác không sợ nguy hiểm, cương nghị, dũng cảm tiến tới, khiến cho người ta vừa nhìn đã thấy nhiệt huyết sôi trào.

- Vẫn là kỹ năng của Lục lão đệ cao hơn một bậc!

Còn chưa vẽ xong, Nguyên Ngữ đại sư đã không nhịn được cảm khái một tiếng.

Tuy rằng hắn cũng am hiểu vẽ tranh, tiếng tăm cũng rất vang dội, thế nhưng so với Lục Trầm, vẫn chênh lệch một đoạn dài.

Sơn lâm điểu tước đồ không kém, ý cảnh cũng không sai, thế nhưng nếu cẩn thận cân nhắc, so với ý cảnh trong bức họa này của Lục Trầm vẫn còn kém hơn không ít.

Hắn chỉ là miêu tả sự yên tĩnh và huyên náo của núi rừng ra, mà đối phương lại thể hiện sự tranh đấu của nội tâm, trình độ cao hơn hắn không chỉ một bậc.

- Thế nào? Có thể nhìn ra cái gì không?

Cảm khái xong, Nguyên Ngữ đại sư cười khanh khách nhìn về phía hai người Bạch Tốn, Hoàng Ngữ.

- Bộ Giang Lưu đồ này của Lục đại sư bộ ta có thể nhìn ra đại sư đã dùng ba loại phương pháp vẽ tranh, mười hai loại bút pháp. Dường như còn có cái bóng của thư họa đại sư Trần Kiều nổi danh tám mươi năm trước.

Hoàng Ngữ suy nghĩ một chút rồi nói.

Trần Kiều, nữ thư họa đại sư nổi danh trong Thiên Huyền Vương quốc, tên tuổi nổi như cồn, hạ bút tinh tế, am hiểu núi và nước. Đặc biệt là vẽ nước, có thể nói là nhất tuyệt, được khen là đệ nhất nhân trong ba trăm năm qua của Thiên Huyền Vương quốc.

- Ta cũng nhìn ra...

Bạch Tốn vội vã nói tiếp.

- Được, xem như cũng có chút ánh mắt!

Nguyên Ngữ đại sư cười rồi gật đầu. - Ba loại phương pháp vẽ tranh? Mười hai loại bút pháp?

Trương Huyền ở bên cạnh không khỏi im lặng.

Dưới cái nhìn của hắn, vị Lục Trầm đại sư này đang nắm bút lông vẽ linh tinh, căn bản không nhìn ra được cái gì đặc thù cả.

Tuy rằng thông qua thư tịch màu vàng chuyển hóa tất cả thư tịch từ khi sống lại tới nay thành tri thức của bản thân. Thế nhưng hầu như đều là thư tịch liên quan tới công pháp, võ kỹ và luyện đan. Thư tịch liên quan tới thư họa, trên cơ bản hắn chưa từng xem, gần như một chữ cũng không biết.

- Ha ha, Nguyên huynh khiêm tốn rồi!

Trong lúc nói chuyện, Lục Trầm đại sư cũng đã vẽ xong bộ Giang Lưu đồ này. Hắn nở nụ cười, nói một tiếng rồi đi tới:

- Mấy ngày trước đây ta đi du lịch trên Bôn Mã giang, tích lũy tâm tình rất lâu, biểu lộ cảm xúc cho nên mới có thể kỹ cao hơn một bậc. Nguyên huynh cả ngày trị bệnh cứu người, không nhàn nhãn như ta. Nếu huynh giống như ta, tâm cảnh thoải mái, say mê thư họa, chỉ sợ ta sẽ theo không kịp huynh a!

- Vẽ tranh coi trọng thiên phú, ta cảm thấy thiên phú không bằng ngươi, cho nên mới đi theo con đường y giả!

Nguyên Ngữ đại sư khẽ lắc đầu.

- Được rồi, hai lão già chúng ta không nên thổi phồng lẫn nhau nữa a. Nếu nói người chân chính có thiên phú, còn phải nói tới Trương Huyền tiểu huynh đệ nha. Chưa tới hai mươi đã nắm giữ kiến thức họa đạo cao thâm như vậy, chắc hẳn ở trên phương diện vẽ tranh cũng không yếu hơn so với hai lão già chúng ta.

Lục Trầm đại sư cười cười, khẽ lắc đầu. Hắn nhìn về phía Trương Huyền rồi làm thủ thế mời, nói:

- Hiện giờ hai chúng ta đều đã vẽ xong, Trương Huyền tiểu huynh đệ, tới phiên ngươi!

Xoạt Xoạt. Hắn vừa mới dứt lời thì ánh mắt của mọi người đã đồng loạt nhìn về bên này.

Nguyên Ngữ đại sư cũng gật gù, trong mắt mang theo vẻ hiếu kỳ.

Chuyện về Trương Huyền hắn đã nghe Lục Trầm nói, mặc dù đối với người sau mà nói... Không có chút nghi ngờ nào. Thế nhưng khi nhìn thấy hắn còn trẻ như vậy, trong lòng vẫn còn có chút không thể tin được.

Thư họa nhất đạo không giống như là võ công, không phải thiên phú cao là được, còn cần cảm ngộ đối với nhân sinh, nắm giữ rất nhiều đối với sinh mạng thì mới có thể lĩnh ngộ được càng nhiều thứ. Coi như là hắn, cũng phải trị liệu cho vô số bệnh nhân, có cảm ngộ mới thì lúc này mới khiến cho thư họa tăng nhanh như gió, đạt đến trình độ như hiện tại.

Tên Trương Huyền này còn chưa tới hai mươi, coi như trời sinh thích hợp với thư họa, nhiều nhất cũng chỉ có cơ sở vững chắc, đạt đến cảnh giới lục thực, muốn đạt đến linh động, ý tồn... E rằng còn cần rất nhiều để mài giũa a.

Đương nhiên, lời này hắn vẫn chưa nói ra, như vậy chung quy vẫn không quá lễ phép.

Giờ khắc này, nghe thấy Lục Trầm đại sư nói mời đối phương vẽ tranh, hắn không nhịn được muốn nhìn một chút. Để xem rốt cuộc tên này có thể đạt đến trình độ gì.

Ngay cả trong mắt Bạch Tốn, Hoàng Ngữ cũng mang theo vẻ hưng phấn.

Lần trước Trương Huyền thể hiện thần uy, nhìn ra sai lầm, thiếu sót trong bức tranh, chỉ điểm giang sơn, phóng khoáng vô cùng. Khiến cho người ta kính phục không ngớt. Bọn họ cũng rất muốn biết, vị Trương lão sư không lớn hơn bọn họ bao nhiêu này, rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới cỡ nào mới có thể làm cho Lục đại sư tâm phục khẩu phục như vậy.

- Ta?

Nhìn thấy ánh mắt tha thiết của mọi người, đầu Trương Huyền như phình to ra.

Vốn hắn tưởng rằng đối phương chỉ tùy tiện nói một câu như vậy, ai ngờ lại muốn bản thân hắn vẽ vời a.

Cái gì hắn cũng không biết làm sao vẽ tranh được chứ?

Cũng không thể vẽ ra gà con, lại thêm một cái vòng sáng, sau đó gọi nó là chim thần Phượng hoàng nha.

Nếu thực sự là như vậy, sợ rằng hôm nay hắn cũng không cần phải đi nữa, nhất định sẽ bị đánh cho chết tươi.

- Cái này... Cái này... Ta có thể xem thư tịch một lúc rồi lại vẽ được không?

Gãi đầu một cái, cố nén sự lúng túng, Trương Huyền nói.

Chú thích:

Kinh hồng: mềm mại.

Sơn lâm điểu tước đồ: Chim tước trong rừng núi.

Chương 175: Tên lừa đảo? (1)

- Đọc sách?

Lục Trầm, Nguyên Ngữ liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy rất là kỳ quái.

Chúng ta bảo ngươi vẽ tranh, vẽ cái gì cũng được, chỉ cần thể hiện thực lực chân chính là được rồi...

Đọc sách?

Có quan hệ gì tới vẽ tranh sao?

Bạch Tốn và Hoàng Ngữ ở bên cạnh chuẩn bị thấy Trương Huyền đại triển thần uy cũng có chút ngây ngốc.

Khi cần vẽ mới muốn đọc sách... Ôm chân phật cũng có chút muộn màng a!

Quan trọng nhất là... Đại ca, dùng trình độ loại này của ngươi, đọc sách có tác dụng không?

- Đúng vậy!

Thấy ánh mắt của mọi người quái dị, Trương Huyền cố nén sự lúng túng, nói.

Hắn thực sự không có cách nào khác a.

Vẽ vời?

Hắn cũng muốn là cao thủ, một lần đã có thể vẽ ra cảnh giới thứ ba, cảnh giới thứ tư, đại triển thần uy, oai phong lẫm liệt.

Thế nhưng thực sự là hắn... Ngay cả bút lông cũng không nắm được, dùng bút vẽ như thế nào hắn cũng không biết... Vẽ thế nào đây?

Thiên Đạo thư viện có thể nhìn ra tất cả thiếu sót, có thể phục chế tất cả thư tịch để bản thân căn cứ sử dụng. Thế nhưng không thể trong nháy mắt đã có thể làm cho hắn biến thành thư họa đại sư chân chính được, trừ phi... Nhìn thấy đủ nhiều phương pháp vẽ tranh, hình thành bí tịch Thiên Đạo đặc thù!

Thư viện tập hợp ra phương pháp chính xác rồi hình thành thư tịch, đạt tới mức độ tu luyện làm ít công nhiều, vô cùng đơn giản... Nếu như có thể, có lẽ hắn thật sự có thể trong thời gian ngắn biến thành cao thủ thư họa chân chính.

- Ngươi muốn xem thư tịch loại hình gì? Chẳng lẽ tiểu hữu... Ở phương diện thư họa đã đạt đến bình cảnh rồi sao?

Nửa ngày sau, Lục Trầm đại sư không nhịn được hỏi một câu.

Thư họa giống như võ học, cũng sẽ xuất hiện bình cảnh, rất nhiều người học tập mấy năm là có thể đạt đến cảnh giới thứ ba, cũng có rất nhiều người cả một đời, cảnh giới thứ nhất cũng không đến được.

Hắn thực sự không biết đã xảy ra chuyện gì, chần chờ nửa ngày mới cảm thấy có lẽ vị trước mắt này đã đạt đến bình cảnh, muốn tìm kiếm đột phá.

Nếu không phải vậy, muốn hắn vẽ hắn lại muốn đi xem thư tịch cơ chứ?

Hai chuyện này không liên quan tới nhau, tám cái gậy tre cũng không kéo tới được nha!

- Cũng không phải, là... là ta... Tâm cảnh khó có thể tự do chuyển đổi, mỗi lần trước khi vẽ tranh đều cần xem một lượng lớn thư tịch để giảm tải. Như vậy mới có thể làm ra tác phẩm hội họa có chất lượng càng cao hơn! Im lặng một hồi, Trương Huyền mới nghĩ ra một lý do.

Cũng không thể nói với bọn họ, hắn lớn như vậy rồi mà ngay cả nắm bút vẽ thế nào hắn cũng không biết, muốn xem thư tịch... Là muốn đi học một lần...

Nếu như thực sự nói ra như vậy, có lẽ sẽ bị đối phương xem bị bệnh mà đánh chết tại chỗ.

Thư họa so với võ học càng khó khăn hơn, muốn đạt đến loại trình độ như Lục Trầm, Nguyên Ngữ này, không có mấy chục năm nỗ lực, vẽ hỏng vô số bức tranh, dùng hết bao nhiêu cái bút lông thì không thể thành công. Cái gì cũng không hiểu mà muốn nhìn ghi chép rồi học...

Đây không phải đang nằm mơ hay sao?

Coi như ngươi muốn nói dối thì cũng phải lấy lý do đáng tin một chút chứ...

- Một bộ tác phẩm tốt có liên quan tới tâm cảnh, vận may, kỳ ngộ... Ngươi còn trẻ như vậy, không điều chỉnh được tâm cảnh tốt, quả thực khó có thể vẽ ra được tác phẩm lợi hại.

Nguyên Ngữ đại sư ở bên cạnh gật đầu tán thành.

Lục Trầm đại sư cũng không phản đối.

Thư họa thuộc về nghệ thuật, không phải là nắm đấm mà có thể phát huy ra khí lực lớn bao nhiêu, coi như trạng thái không tốt thì cũng biết đánh được tám, chín không rời phần mười khí lực.

Thư họa, nếu không tìm được trạng thái, cho dù vẽ có tốt thì cũng chỉ là có hình mà không có thần, không tính là trân phẩm.

- Đây là thói quen của ta... Cái gì?

Vốn còn đang định tiếp tục giải thích, không nghĩ tới hai vị đại sư lại không phản bác, Trương Huyền có chút sững sờ. Chỉ là, hắn lập tức bừng tỉnh.

Nghệ thuật không phân thế giới.

Năm đó Vương Hi Chi viết Lan Đình tự, uống say mèm mới múa bút mà thành, đợi tới khi hắn tỉnh rượu, muốn viết lại, lại phát hiện ra trước sau không có cách nào vượt qua được, đây chính là trạng thái.

Cũng giống như Nguyên Ngữ đại sư trước mắt vậy, tác phẩm hội họa lợi hại nhất chính là bộ Giang Điểu đồ kia, coi như hiện tại đưa cho hắn giấy bút, để hắn vẽ lại thì nhất định cũng không vẽ ra được nữa.

Bất kể người nào đều có tác phẩm đỉnh cao, liên quan đến rất nhiều mặt. Hắn nói trạng thái hiện tại không tốt, muốn xem thư tịch để điều chỉnh, hợp tình hợp lý.

- Lục Trầm, không phải trong thư phòng của ngươi có không ít bí tịch và bản đơn lẻ phương diện thư họa hay sao? Cứ để Trương Huyền tiểu hữu vào xem một chút, chúng ta ở chỗ này chờ hắn điều chỉnh tốt, sau đó để hắn thể hiện bản lĩnh vẽ tranh cho chúng ta xem!

Nguyên Ngữ đại sư nói.

- Thư phòng của ta?

Khóe miệng Lục Trầm nhếch lên.

Lần trước tên này đột phá đã khiến cho thư phòng bừa bộn khắp nơi, đến bây giờ trong lòng hắn vẫn còn sợ hãi a.

Thế nhưng hắn cũng muốn nhìn một chút xem rốt cuộc đối phương đã đạt đến trình độ gì. Vì vậy ahwns không thể làm gì khác hơn là gật đầu, nói:

- Được rồi, A Thành, mang Trương tiểu hữu qua đó đi!

- Vậy thì đa tạ đại sư!

Thấy đã lừa gạt được, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, đi theo phía sau quản gia Thành Bá, lần nữa đi tới thư phòng.

Lần trước hắn tới đây là tìm bí tịch võ giả lục trọng Ích Huyệt cảnh, lần này là đọc sách học vẽ. Chuyện này khiến cho chính bản thân hắn cũng không dám nghĩ tới.

...

Trương Huyền đi vào trong thư phòng, bên trong phòng tiếp khách, bầu không khí có chút quái lạ.

- Đọc sách điều chỉnh tâm cảnh... Lục đại sư, sao trước đây ta chưa từng nghe nói tới tiền lệ như vậy chứ?

Hoàng Ngữ không nhịn được nói một câu.

Nàng là danh sư học đồ, kiến thức rộng rãi, nói thật, lớn đến như vậy rồi mà nàng chưa từng gặp tình huống quái dị như thế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau