THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1706 - Chương 1710

Chương 1706: Tứ đại Viện trưởng (2)

Nhẹ nhàng cười cười, Ngũ Nhiên giương mắt nhìn lại:

- Đây là ta sai người bỏ ra giá tiền rất lớn, chuyên môn mua, chờ hai người các ngươi tới!

Đang khi nói chuyện, hắn rót nước trà vào chén.

Hai người tiếp nhận, còn không có nhấm nháp, liền chứng kiến một đám mây mù nồng đậm từ trong bay lên, tựa như Yên Hà, lóng lánhchói mắt.

- Trà ngon...

Nhãn tình sáng lên.

Không nói trước trà đến cùng có được hay không, chỉ là loại thẩm mỹ này, liền để vô số loại trà theo không kịp.

Mây nhẹ nhàng sương mù trầm, làm cho người ta có loại cảm giác sương mù bao phủ sông lớn, trà chưa vào miệng, đã vui vẻ thoải mái.

- Đó là tự nhiên, đây là Vân Vụ Trà đặc thù ở Vân Vụ Lĩnh của Hồng Viễn Đế Quốc, một bình nhỏ này, bằng mười viên Linh Thạch thượng phẩm! Hơn nữa còn có tiền mà không mua được, trên cơ bản mua không có, ta nhờ thật nhiều người, cũng chỉ mua được một lạng. Một mực không cam lòng uống, chỉ chờ hai người các ngươi tới...

Ngũ Nhiên cười cười.

- Chỉ là thẩm mỹ này liền đáng giá!

Ô Thiên Khung cười cười:

- Đến, ta thử xem, mùi vị như thế nào!

Ngưng cười, thưởng thức một cái, nhãn tình lập tức sáng lên, khen không dứt miệng:

- Trà ngon!

Thẩm Bình Triều ở một bên cũng không chậm trễ, uống xong cũng hai mắt tỏa ánh sáng.

- Trà này từ chỗ nào mua được? Cho ta gửi một chút...

- Gửi? Nếu như có thể gửi, ta khẳng định mua trước mười cân rồi...

Ngũ Nhiên lắc đầu.

- Vậy ngươi bán cho ta một lạng kia đi, cùng lắm thì ta ra giá gấp đôi!

Thẩm Bình Triều vội nói.

Hắn cũng là người yêu trà, trà ngon như thế, tuy chỉ uống một lần, dĩ nhiên đã khó có thể dứt bỏ.

- Gấp đôi cũng không có... được rồi, không nhiều lời với các ngươi!

Ngũ Nhiên lắc đầu:

- Các ngươi có nghe nói, tin tức lão Viện trưởng của Hồng Viễn Học Viện gặp chuyện không may chưa?
- Nghe rồi, hai năm trước mất tích, sinh tử không biết, hiện tại Hồng Viễn Học Viện, có lẽ còn không có Viện trưởng mới a!

Ô Thiên Khung lắc đầu.

Tứ đại Danh Sư Học Viện Viện trưởng, địa vị giống nhau, vị lão Viện trưởng này ở một lần thí luyện mất tích, lại không có trở về, thậm chí sinh tử không biết, bọn hắn đã sớm nghe nói, còn âm thầm cảm khái hồi lâu.

- Lão Viện trưởng là hai năm trước mất tích, tin tức này chính xác, bất quá, Hồng Viễn Học Viện đã chọn lựa tân Viện trưởng rồi!

Ngũ Nhiên nói.

- Tuyển ra tân Viện trưởng rồi? Là hạng người gì, nghe được chưa?

Thẩm Bình Triều hỏi.

- Coi như không nghe ngóng cũng biết không ít... Hồng Viễn học viện tân Viện trưởng này, nếu như ta nói ra, các ngươi nhất định sẽ giật mình!

Hắn ở vài ngày trước liền đến Hồng Viễn Thành, khắp nơi đều là tin tức của tân Viện trưởng, muốn không biết cũng khó khăn.

- Giật mình?

Ô Thiên Khung cùng Thẩm Bình Triều liếc mắt nhìn nhau:

- Chẳng lẽ Viện trưởng này rất nổi danh? Là tổng bộ phái xuống sao?

- Đương nhiên không phải, là đệ tử của Danh Sư Học Viện năm nay mới vừa vào học, chỉ có hai mươi tuổi, tên Trương Huyền!

Ngũ Nhiên nói.

- Đệ tử mới vừa vào học? - Hai mươi tuổi? Ngươi xác định tin tức này là chính xác?

Hai vị Viện trưởng đồng thời ngẩn ngơ, cảm giác mình có nghe lầm hay không.

Hồng Viễn Học Viện đây là muốn chơi trò gì, vò đã mẻ lại sứt sao?

Một gia hỏa hai mươi tuổi, lông còn chưa mọc đủ, làm Học Viện Viện trưởng? Thật hay giả?

- Đương nhiên là chính xác, không tin ngươi có thể đến Hồng Viễn Thành tùy tiện nghe ngóng!

Ngũ Nhiên cười khổ:

- Hai ngươi không nên xem nhẹ vị Viện trưởng chỉ có hai mươi tuổi này, ta nghe qua rất nhiều tin tức của hắn, đến bây giờ, còn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi...

- Không thể tưởng tượng nổi? Nói nghe một chút!

Ô Thiên Khung nhịn không được nói.

- Ô viện trưởng, năm đó thời điểm kế vị, cũng mời qua tổ tiên đi? Không biết đã nhận được bao nhiêu tổ tiên nhận thức?

Ngũ Nhiên nhìn qua.

- Ta bất tài, chỉ lấy được 45% tổ tiên nhận thức, ở các thời kỳ hơn một trăm vị Viện trưởng của Vân Hư Học Viện, xếp hạng thứ bảy!

Ngoài miệng nói bất tài, trên thực tế mang theo ngạo khí đầy người.

Hơn một trăm vị tổ tiên, đạt tới 45% nhận thức, nói rõ đã vượt qua hơn bốn mươi người thừa nhận thân phận của hắn, ở trong các thời kỳ đều được cho là cường đại rồi.

Dù sao, chỉ cần có 20% nhận thức, coi như là thông qua, hắn không sai biệt lắm đã gấp bội rồi.

- Thẩm Viện trưởng thì sao?

Ngũ Nhiên nhìn về phía một cái khác.

- Ta chỉ nhận được 37% nhận thức, ở trong các thời kỳ Viện trưởng của La Thanh Học Viện, còn không có tiến nhập mười thứ hạng đầu... Hổ thẹn!

Thẩm Bình Triều nói.

- 45%, 37%... Đối với các thời kỳ tổ tiên mà nói, đều không tính yếu, nhưng đối với vị tân nhiệm Viện trưởng của Hồng Viễn Học Viện mà nói, hoàn toàn chính xác có thể nói hổ thẹn rồi!

Ngũ Nhiên lắc đầu, ánh mắt lộ ra không thể tin được, tựa hồ biết rõ tin tức quá mức rung động, đến bây giờ cũng không thể tiêu hóa.

- Ý của ngươi là... Chúng ta không bằng hắn?

Hai đại Viện trưởng nhíu mày.

Chương 1707: Trương Huyền đã trở về (1)

Quá trình Tứ đại Học Viện viện trưởng kế vị cơ bản đều giống nhau.

Không phải cuồng vọng, cũng không phải vì bản thân quảng cáo rùm beng, hai người bọn họ vô luận giáo thư dục nhân hay quản lý toàn bộ viện, ở trong các thời kỳ Viện trưởng, đều được cho là nhân vật cao cấp nhất.

Loại năng lực này cũng chỉ lấy được 45% cùng 37% nhận thức, tổ tiên đánh giá độ khó to lớn có thể nghĩ.

Một thanh niên 20 tuổi, coi như từ từ trong bụng mẹ học tập lại có thể học được cái gì?

Chẳng lẽ mức độ nhận thức còn cao hơn hai người bọn họ?

- Đâu chỉ không bằng, quả thực chính là không thể so sánh!

Chứng kiến nét mặt của bọn hắn, sao không biết trong nội tâm hai vị lão hữu nghĩ cái gì, cười khổ một tiếng, Ngũ Nhiên kìm lòng không được lắc đầu.

- Không có thể so sánh, ý của ngươi chẳng lẽ... Hắn đã vượt qua 50% công nhận?

Thẩm Bình Triều nhíu mày.

Hắn bây giờ có thể nghĩ đến, tỉ lệ lớn nhất cũng chỉ như vậy.

Bởi vì có thể được loại nhận thức này, cơ bản đều là thiên tài trong thiên tài, đối với Học Viện có công hiển hách, thậm chí làm ra cống hiến cực lớn, đối với một đệ tử năm nay mới nhập học, cũng đã khiến người ta không thể tưởng tượng nổi rồi, chẳng lẽ tổ tiên còn có thể vượt qua một nửa nhận thức?

Thật muốn như vậy, các tổ tiên... Có phải quá không có ánh mắt hay không!

- 50%?

Ngũ Nhiên tiếp tục lắc đầu.

Thấy biểu lộ của hắn, lúc này Ô Thiên Khung mới thở dài một hơi:

- Ta nói 50% nhận thức, nào có dễ dàng như vậy...

Lời còn chưa dứt, chợt nghe thanh âm ở đối diện tiếp tục vang lên:

- Nếu như vậy, ta cũng không nói rồi, là... Trăm phần trăm!

- Trăm phần trăm?

Hai đại Viện trưởng thiếu chút nữa phun ra máu tươi.

Ngươi đây là nói giỡn a?

Mỗi người ý tưởng đều không giống nhau, muốn làm đến người người thoả mãn, tuyệt đối là không thể nào!

Bởi vậy, từ khi tứ đại Học Viện có lịch sử đến nay, nhiều Viện trưởng kinh tài tuyệt diễm như vậy, cho tới bây giờ chưa nghe nói qua trăm phần trăm nhận thức. Một tân sinh 20 tuổi vừa tới, lại để cho hơn một trăm vị tổ tiên của Hồng Viễn Học Viện... Toàn bộ nhận thức?

- Biết rõ các ngươi không tin, nhưng sự thật chính là sự thật!

Ngũ Nhiên thở dài, lúc trước lần đầu tiên hắn nghe được tin tức này, vẻ mặt cũng giống như đối phương, cái cằm thiếu chút nữa rớt xuống đất.

Nếu không phải lúc ấy ít nhất có 10 vạn người quan sát, người người có thể xác nhận, hắn cũng không thể tin được.

- Ngươi đã dám xác nhận như thế, vậy khẳng định là thật rồi...

Biết rõ lão hữu không thể nói dối, cũng không cần thiết nói dối, Ô Thiên Khung nhịn không được nhìn qua:

- Tổ tiên nhận thức chỉ có ba câu nói, hắn đến cùng nói gì, có thể làm cho nhiều người đồng thời thừa nhận như vậy?

- Hắn cái gì cũng không nói... Mà cùng rất nhiều tổ tiên ý niệm đánh một trận!

Khóe miệng co lại, Ngũ Nhiên nói.

- Đánh một trận?

Thẩm Bình Triều, Ô Thiên Khung đồng thời lảo đảo.

Nghe qua các loại nịnh nọt, các loại tranh công, đập một trận... như vậy cũng được, lúc nào ý niệm tổ tiên cũng không có cốt khí như vậy, khuất phục võ lực?

- Không chỉ như thế, vị tân Viện trưởng này, còn chiếm được thầy trò Học Viện trăm phần trăm nhận thức, thuận lợi ngưng tụ ra Viện Trưởng Lệnh hoàn mỹ! Đồng thời ở thời điểm giảng bài, xuất hiện cảnh ngôn xuất pháp tùy rầm rộ, vô số sinh vật đột phá trở thành Man Thú... Sợ hai vị Viện trưởng bị đả kích không chịu nổi, không cho bọn hắn thời gian tiêu hóa, Ngũ Nhiên liên tục mở miệng.

- Viện Trưởng Lệnh hoàn mỹ...

- Ngôn xuất pháp tùy...

Hai đại Viện trưởng, quả nhiên bị đả kích không nhẹ, qua không biết bao lâu mới khôi phục lại:

- Vị Trương viện trưởng này, ngươi có thấy được chưa?

- Không có!

Ngũ Nhiên lắc đầu:

- Khi ta tới, đã đi ra ngoài khảo hạch Danh Sư lục tinh, thăng cấp đế quốc rồi, đến bây giờ đã hơn hai tháng...

- Hơn hai tháng? Xem ra lần này khó có thể gặp được!

- Đúng vậy, thăng cấp đế quốc rất khó, không có mấy năm thời gian, rất khó hoàn thành...

Nghe tân Viện trưởng mới vừa khảo hạch Danh Sư lục tinh, còn lựa chọn thăng cấp đế quốc khó khăn nhất, Thẩm Bình Triều, Ô Thiên Khung đồng thời lắc đầu.

- Mấy năm? Không cần! Theo ta biết rõ tin tức... Hắn đã thông qua được!

Ngũ Nhiên nói.

- Ngươi không phải nói... Mới khảo hạch hai tháng sao?

Khóe miệng Ô Thiên Khung co lại.

- Đúng vậy, hơn hai tháng liền hoàn thành, phong hào Vương quốc tấn cấp đế quốc...

Ngũ Nhiên gật đầu.

- ...

Hai đại Viện trưởng.

Thời điểm vừa tới, nói đệ tử chưa thấy qua việc đời, để cho bọn hắn biết sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân... Nghe đến hiện tại, rốt cuộc rõ, không gặp việc đời chính là bọn hắn.

Chương 1708: Trương Huyền đã trở về (2)

Ngồi trên vị trí viện trưởng không dưới 500 năm, đủ loại thiên tài, gặp qua không biết bao nhiêu, mà giống như vị Trương viện trưởng này... Còn chưa từng nghe nói qua a.

- Lần này Chiến Sư đại tái, khảo hạch là đệ tử, Viện trưởng lại thiên tài cũng vô dụng! Theo ta được biết, sức chiến đấu chỉnh thể của đệ tử Hồng Viễn Học Viện không được... Đến lúc đó, liền ở trên đài tỷ thí gặp chân chương a!

- Đúng vậy, thân là Viện trưởng, năng lực cá nhân cũng không trọng yếu, quan trọng là... có thể mang theo Học Viện đi về phía trước hay không... Làm không được điểm ấy, đạt được nhiều tổ tiên nhận thức hơn nữa, đạt được Viện Trưởng Lệnh càng lợi hại cũng uổng công!

Danh Sư Học Viện Viện trưởng, cũng không phải là cho ngươi biểu hiện ra năng lực cá nhân, mà là một loại trách nhiệm, một loại năng lực quản lý, đệ tử không được, tu vi không cao, Viện trưởng lại ngưu bức, tên tuổi lớn hơn nữa cũng vô dụng.

Toàn bộ là nhân tài, xài cho đúng tác dụng, đây mới là Viện trưởng nên làm.

Tứ đại Học Viện, vẫn luôn là quan hệ cạnh tranh, giờ phút này Hồng Viễn ra Viện trưởng lợi hại như vậy, muốn nói ba người không có áp lực, đó là giả dối.

Giờ phút này, đều quyết định tốt rồi, chờ Chiến Sư đại tái tới, nhất định khiến học sinh của mình đại phóng hào quang, để cho tất cả mọi người rõ, làm Viện trưởng, bản thân mạnh mẽ chưa đủ, đệ tử mạnh mẽ mới là căn bản.

...

Hồng Viễn Thành gió giục mây vần, giờ phút này Trương Huyền đang ngồi ở trên lưng Tử Dương thú, thẳng tắp bay về.

Thăng cấp đế quốc, độ khó to lớn, không thẹn xưng hô khảo hạch lục tinh khó khăn nhất, mặc dù là hắn có nhiều thủ đoạn như vậy, cũng cảm thấy có chút sứt đầu mẻ trán.

May mắn không có nhục sứ mạng, rốt cuộc hoàn thành.

Gần hai tháng, mượn nhờ Thẩm gia, Liễu gia cho 500 viên Linh Thạch thượng phẩm, thực lực thuận lợi đạt đến Bán Thánh đỉnh phong.

Lực lượng Chân Khí từ lúc trước 6000 vạn đỉnh, bạo tăng hai nghìn bốn trăm vạn đỉnh, đạt đến 8400 vạn đỉnh.

Loại lực lượng này, so với Tòng Thánh đỉnh phong 7500 vạn đỉnh còn cường đại hơn.

Lực lượng Chân Khí bạo tăng, dựa theo tình huống bình thường, tăng thêm hồn lực 2000 vạn đỉnh, nhục thân 3200 vạn đỉnh mà nói, hắn bây giờ có thể thi triển lực lượng, dĩ nhiên đạt tới 13600 vạn đỉnh.

Vượt qua một ức.

Nhưng sự thật lại không phải như thế.

Vô luận tăng thêm như thế nào, lực lượng thủy chung cũng không có biện pháp vượt qua ngưỡng cửa một ức này, chỉ quanh quẩn ở 9999 vạn đỉnh.

Giống như một ức đỉnh, là ngăn cách giữa Thánh Vực cùng Hóa Phàm, cảnh giới không đến, không có biện pháp vượt qua.

Một đỉnh có nào, tiên phàm cách biệt.

Bất quá, tuy triển khai không được lực lượng một ức đỉnh, nhưng mà kèm theo tích lũy hùng hậu, Thánh Vực nhất trọng sơ kỳ, trung kỳ bình thường, đã không phải là đối thủ, hoàn toàn có thể nhẹ nhõm nghiền ép.

Mấu chốt nhất là, trải qua hai tháng tu luyện, chân khí trong cơ thể càng hùng hậu, số lượng dự trữ lớn, quả thực nghe rợn cả người.
Nếu như nói Bán Thánh bình thường, số lượng Chân Khí dự trữ là cái ao nước, hắn chính là sông lớn, ít nhất gấp mấy chục lần.

Nói cách khác, Chân Khí một người hắn, phóng xuất ra, có thể so với hơn mười vị Bán Thánh đỉnh phong... Ngẫm lại cũng cảm thấy đáng sợ!

Gần hai tháng, không chỉ hắn thăng cấp, Lạc Thất Thất cùng Ngọc Phi Nhi cũng thuận lợi đạt đến Tàm Phong cảnh đỉnh phong.

Đổng Hân cùng Hồ Yêu Yêu, cũng giống như hắn, đồng dạng trở thành cường giả Bán Thánh đỉnh phong.

Loại tốc độ tu luyện này truyền đi, tuyệt đối là yêu nghiệt không thể tưởng tượng nổi rồi, nhưng đi theo đằng sau Trương Huyền, hết thảy thoạt nhìn như đương nhiên, thậm chí còn cảm thấy có chút chậm.

Nếu không phải vì đánh chắc căn cơ, chỉ sợ hai người này, cũng có thể trùng kích Tòng Thánh, thậm chí Thánh Vực!

Triệu Phi Vũ cùng Mạc Vũ, ở dưới chỉ điểm của hắn, cũng đều đạt đến Hóa Phàm ngũ trọng, chiến lực kinh người.

Tử Dương thú một mực đi theo sau lưng mọi người, mượn nhờ vô số Nội Đan ở Vân Vụ Lĩnh, cũng có tiến bộ rất lớn, đạt đến Thánh Vực nhị trọng hậu kỳ.

Vân Vụ Lĩnh chín đại Vương Giả, tất cả đều đột phá, đạt đến Thần Thức Cảnh.

Có thể nói, ngắn ngủn hai tháng, từ góc độ người tu luyện đến xem, trong nháy mắt tức qua, nhưng bên người Trương Huyền, vô luận người hay thú, đều đã có biến hóa về chất, tiến bộ lớn khiến người ta tức lộn ruột.

Nhất là Thiên Nghĩ Phong Sào, trải qua tiếp cận ba tháng mở rộng, dĩ nhiên đạt đến đường kính năm trăm mét, hơn nữa không gian càng thêm củng cố, cho người ta một loại cảm giác như Tiểu Thế Giới.

Các loại kiến trúc cũng xây không ít, ở lại mấy trăm người, thậm chí hơn ngàn người cũng không thành vấn đề.

Vân Vụ Lĩnh chín đại Vương Giả cùng Tử Dương thú, bình thường đều ở bên trong, cực kỳ rộng rãi, lẫn nhau không bị bất kỳ ảnh hưởng gì. Phân thân Vu Hồn một mực ở dưới Bồ Đề Thụ tu luyện, giờ phút này cũng có đột phá, đạt đến Tàm Phong cảnh.

Chứng kiến phân thân thực lực yếu, bản thể lần nữa triển khai giáo huấn đối phương một trận đầu, bất quá vừa giao thủ... Giống như trước đây, bị đánh đã thành đầu heo.

Tuy phân thân Vu Hồn không có tăng cường, nhưng chẳng biết tại sao, hắn tiến bộ lớn, đối phương tiến bộ càng lớn.

Buồn bực hồi lâu, Trương Huyền giờ mới hiểu được.

Cửu Thiên Liên Thai quá mạnh mẽ, phân thân Vu Hồn tiếp xúc thời gian càng dài, phù hợp càng nhiều, có thể triển khai sức chiến đấu lại càng mạnh mẽ!

Nói cách khác, coi như phân thân không tu luyện, mỗi ngày nằm ngủ, chỉ cần chờ Liên Thai cùng Linh Hồn hoàn mỹ dung hợp, liền có được sức chiến đấu vượt qua khả năng suy nghĩ.

Điểm ấy, là bản thể không cách nào bằng được.

Không có biện pháp, bản thể Tiên Thiên kém, cũng chỉ có thể dùng nỗ lực tới tranh, ai bảo hắn thiên phú không tốt?

- Lão sư, đã đến Hồng Viễn Thành, chúng ta là trực tiếp đi học viện, hay...

Đang tu luyện, Lạc Thất Thất đi tới trước mặt hỏi.

- Đến rồi?

Trương Huyền đứng dậy:

- Đi phủ đệ trước đi!

Có đám người Mi trưởng lão, Triệu Bính Tuất, Học Viện sẽ không xuất hiện vấn đề quá lớn, trước nhìn xem đám người Vương Dĩnh, tu luyện đến loại tình trạng nào.

Lần này thăng cấp đế quốc, không mang các nàng, thứ nhất, là cảm thấy nên dạy đã dạy xong, không cần thiết.

Thứ hai, cũng muốn để cho bọn họ học được độc lập, nhìn xem dưới tình huống bản thân không có ở đây, có thể tu luyện tới trình độ nào, coi như là một khảo nghiệm đối với bọn họ.

Đường tổng phải tự mình đi, từ Thiên Huyền Vương quốc đỡ đến hiện tại, cũng là thời điểm để cho chính bọn hắn đi về phía trước rồi.

- Tốt!

Lạc Thất Thất gật đầu, cùng Tử Dương thú nói một câu.

Thánh Thú thẳng tắp bay về phía phủ đệ.

Chương 1709: Chiến Sư đại tái sớm bắt đầu (1)

Sau khi trở thành Viện trưởng, tuy Học Viện cũng phân một bộ biệt viện, vị trí tốt, linh khí sung túc, nhưng phần lớn thời gian Trương Huyền vẫn ở bên ngoài.

Khoảng cách Học Viện không xa, có chuyện gì, sẽ không chậm trễ, lại thanh tĩnh hơn Học Viện nhiều, có càng nhiều thời gian chỉ điểm đệ tử.

- Thiếu gia, ngươi đã trở về!

Vừa rơi vào tiểu viện, Tôn Cường đã đi tới, tràn đầy kích động.

Hai tháng không gặp, gia hỏa này tựa hồ càng thêm mập, khóe miệng chảy mỡ, thực lực đã có tiến bộ, bất quá không lớn.

Gia hỏa này luôn lười biếng, xem ra trong khoảng thời gian này ăn không ít thứ tốt, nhưng tu luyện lại không xuống quá nhiều công phu.

Biết rõ đức hạnh của gia hỏa này, phê bình hai câu, Trương Huyền liền phân phó:

- Kêu đám người Vương Dĩnh đến!

- Vâng!

Tôn Cường đi ra ngoài.

Không lâu sau, đám người Vương Dĩnh đi đến.

Hơn hai tháng không gặp, mấy học sinh thân truyền này tiến bộ đều rất rõ ràng, đi theo bên cạnh mình, không có chênh lệch quá lớn.

Vương Dĩnh đã đột phá đến Tàm Phong cảnh sơ kỳ, Trịnh Dương, Lưu Dương cũng đều đạt đến Đạp Hư cảnh đỉnh phong, xem ra tùy thời đều có thể đột phá.

Ngược lại không phải thiên phú của bọn hắn cao bao nhiêu, mà là trước khi Trương Huyền đi, truyền thụ bản Thiên Đạo công pháp rút gọn, hơn nữa Vân Vụ Lĩnh đưa tới rất nhiều vật tư, vô số đan dược tăng lên thực lực...

Loại tình huống này lại tiến bộ chậm chạp, thật sự thực xin lỗi hắn tài bồi rồi.

Ba người đều tiến bộ rõ ràng, ngược lại là Ngụy Như Yên thu cuối cùng, tu vi không có tăng trưởng, giống như hơn hai tháng trước, như cũ là Tàm Phong cảnh sơ kỳ.

Bất quá, đây cũng nằm trong dự liệu.

Lúc trước Ngụy Như Yên được bổ đến quá ác, tuy đã có thực lực Hóa Phàm cửu trọng, nhưng mà như lâu đài cát, tùy tiện tu luyện mà nói, chỉ sẽ ầm ầm sụp đổ, cuối cùng khó có thể tiến bộ.

Bởi vậy, trước khi đi, Trương Huyền cho nàng mục tiêu là, từ Võ Giả bắt đầu tu luyện, một cảnh giới một cảnh giới cẩn thận đánh bóng.

Hơn hai tháng thời gian, một lần nữa về tới Tàm Phong cảnh sơ kỳ, dù cấp bậc giống nhau, nhưng vô luận trụ cột hay sức chiến đấu, so với lúc vừa thanh tỉnh, đã có chênh lệch bản chất, không thể so sánh nổi.

Nói cách khác, trải qua hai tháng đánh bóng, bây giờ lực lượng của nàng, chính thức phù hợp Tàm Phong cảnh, mà không phải như trước kia, chỉ bằng vào dược vật tụ tập lên, yếu đến đáng thương.

- Không tệ!

Trương Huyền hài lòng gật đầu. Xem ra mấy đệ tử này còn đáng tin cậy, tu luyện dụng công hơn Tôn Cường nhiều, không có phụ lòng bản thân.

- Các ngươi hiện tại, có đạt đến Tàm Phong cảnh, coi như không tới, cũng cách không xa, hiện tại có hai con đường cho các ngươi lựa chọn!

Khởi động trận pháp, che đậy bốn phía, thần sắc của Trương Huyền ngưng trọng nhìn về phía mấy đệ tử.

- Ta chỗ này có hai bộ công pháp, thứ nhất, có thể làm cho tu vi gia tăng rất nhanh, rất nhanh đạt tới Thánh Vực.

- Thứ hai, tiến bộ sẽ chậm hơn rất nhiều, hơn nữa tu luyện cũng rất phức tạp, nhưng chỉ cần thành công, sức chiến đấu sẽ gia tăng gấp bội, uy lực kinh người!

Phong Thánh Giải cùng Thiên Đạo công pháp bình thường, học bên nào, hắn không bắt buộc đệ tử, để cho chính bọn hắn lựa chọn.

Phong Thánh Giải, uy lực lớn, độ khó cũng lớn, không có tâm kiên định, là không thể nào đi đến cuối cùng.

Điểm ấy phải sớm nói rõ.

- Lão sư, ta lựa chọn loại thứ hai!

Dừng lại một chút, Vương Dĩnh đi đầu mở miệng.

- Chúng ta cũng lựa chọn loại thứ hai!

Mấy người khác cũng vậy.

Đi đến một bước này, gặp được công pháp tăng sức chiến đấu gấp bội, ai cũng không muốn bỏ qua.
- Lựa chọn loại thứ hai, sẽ ăn càng nhiều đau khổ, trả giá càng nhiều mồ hôi, thậm chí còn không nhất định có thể thành công... Các ngươi cần phải suy nghĩ kỹ!

Trương Huyền nói.

- Suy nghĩ kỹ!

- Vất vả không coi vào đâu, chỉ cần thực lực mạnh, chúng ta không sợ!

Mấy người vội nói.

- Vậy là tốt rồi!

Thấy bọn họ không chần chờ lựa chọn loại thứ hai, Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu.

Tu luyện vốn chính là chống lại trời, chống lại vận mệnh, nếu như ngay cả dũng khí cũng không có, coi như mình tự tay dạy bảo, về sau cũng sẽ không có thành tựu quá lớn.

Lấy ra Phong Thánh Giải bản rút gọn, đưa cho mấy người, để cho bọn họ ghi nhớ nội dung, Trương Huyền giảng giải kỹ càng một lần.

Phong Thánh Giải hết sức phức tạp, hắn lý giải lên cũng có chút khó khăn, không nói rõ ràng mà nói, một khi lĩnh ngộ sai, tu luyện rất dễ dàng xảy ra vấn đề.

Hai canh giờ sau, thấy mọi người lý giải toàn bộ, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Lại để cho mấy người đi tu luyện, ánh mắt của Trương Huyền lần nữa nhìn về phía Tôn Cường.

- Thực lực của lão sư ta, chắc hẳn ngươi rất rõ ràng!

- Vâng!

Tôn Cường vội vàng gật đầu.

Thực lực của lão gia, tuy không biết cụ thể cao bao nhiêu, nhưng nhất định vượt qua bát tinh, là nhân vật đứng ở đỉnh phong nhất của Đại Lục.

- Biết rõ là tốt rồi, chỉ cần hắn nguyện ý, có thể tìm được rất nhiều Danh Sư thất tinh, thậm chí Danh Sư bát tinh làm quản gia! Nếu như ngươi một mực chỉ có loại thực lực này, không muốn tu luyện, ta có thể cân nhắc bẩm báo lão sư, để cho hắn đổi đi!

Trương Huyền thản nhiên nói.

Đối phó gia hỏa này, chỉ có thể tàn nhẫn, nếu không chỉ là đốc thúc mà nói, hoàn toàn không có tác dụng.

- Vâng!

Tôn Cường chảy mồ hôi lạnh.

Chương 1710: Chiến Sư đại tái sớm bắt đầu (2)

Trong khoảng thời gian này, hoàng thất của Hồng Viễn Đế Quốc nịnh bợ, Thẩm gia, Liễu gia… lợi nhuận liên tục đưa tới, để cho hắn có chút bị mất phương hướng.

Nghe Thiếu gia nói mới biết được, muốn tiếp tục đi theo, thực lực mới là trọng yếu nhất.

Không có thực lực, vô luận Thiếu gia hay lão gia, đều sẽ không liếc hắn nhiều một cái.

Không có hai vị này, hắn chỉ là Bàn Tử bình thường mà thôi, cái gì cũng không tính.

- Tốt rồi, ta rời đi hơn hai tháng này, có tin tức gì không?

Nhắc nhở xong, biết rõ đối phương đã ý thức được vấn đề, Trương Huyền không nói thêm lời, mở miệng hỏi.

- Ân, đoạn thời gian trước Thẩm gia gia chủ tới chơi, nói bán Vân Vụ Hoa, tốt nhất không nên chung một chỗ bán đi, mà là đầu cơ kiếm lợi, tế thủy trường lưu (*sử dụng tiết kiệm thì dùng được lâu), hiệu quả và lợi ích càng lớn một ít... Vì vậy, ta cùng với bọn hắn thương nghị, mỗi tháng ở từng đế quốc chỉ bán mười cân...

Suy nghĩ một chút, Tôn Cường vội vàng nói sự tình phương diện làm ăn gần đây một lần.

- Việc này, ngươi cùng bọn họ tự giải quyết, ta không quản!

Trương Huyền khoát tay áo.

Đổi lại việc buôn bán, hắn khẳng định không bằng Tôn Cường, càng không bằng Thẩm gia, còn không bằng giao cho đối phương, miễn đi phiền toái.

- Vâng... Đây là tiền lời bán Vân Vụ Hoa!

Thấy Thiếu gia không muốn để ý tới, Tôn Cường không nói thêm lời, truyền tới một chiếc nhẫn trữ vật.

Tiện tay tiếp nhận, Trương Huyền nhìn thoáng qua, ánh mắt đột nhiên trợn tròn, lại càng hoảng sợ:

- Nhiều như vậy?

Chỉ thấy trong Không Gian giới chỉ, một đống lớn Linh Thạch thượng phẩm, lóng lánh hào quang, linh khí nồng đậm, khiến người ta hô hấp không khỏi cứng lại, rậm rạp chằng chịt chừng mấy nghìn viên.

- Món tiền lời đầu tiên tổng cộng là ba nghìn ba trăm hai mươi bảy viên Linh Thạch thượng phẩm, lần thứ hai đại khái tháng sau có thể kết toán...

Tôn Cường cười nói.

- Hơn ba nghìn viên...

Khóe miệng Trương Huyền co lại.

Hắn hao tốn nhiều tâm huyết như vậy, lại mê hoặc, lại Thuần Thú, cũng mới buôn bán lời hơn trăm viên Linh Thạch thượng phẩm mà thôi, chỉ bán Vân Vụ Hoa, thì có tiền lời như thế... Quả thực chính là đoạt tiền!

Bất quá Linh Thạch, với hắn mà nói, càng nhiều càng tốt.

Hơn 3000 viên Linh Thạch thượng phẩm, thoạt nhìn là một khoản tài phú rất lớn, nhưng mà thực tế chưa hẳn đủ hắn tu luyện tới Thánh Vực nhất trọng sơ kỳ.
Huống chi mấy đệ tử, hiện tại cũng tu luyện Phong Thánh Giải, tiêu hao cực kỳ to lớn, cộng thêm Tử Dương thú, chín đại Vương giả tấn cấp... Không có chỗ nào là không tốn tiền.

Đừng nói chỉ mấy nghìn viên Linh Thạch thượng phẩm, coi như mấy vạn viên, mấy chục vạn viên, ở trước mặt tiêu hao lớn của hắn, cũng không đáng giá nhắc tới.

Kỳ thật, tuy Vân Vụ Hoa quý giá, nhưng muốn bán đi nhiều tiền như vậy, cũng là rất khó làm được, nếu không căn bản đợi không được hắn, những Thánh Thú kia đã sớm đi kinh doanh.

Nhưng hiện tại, Địa Mạch linh dịch bị lấy sạch, Sơn Lĩnh Vụ biến mất, hoa trà không cách nào sinh sản, tiêu hao bao nhiêu, liền biến mất bao nhiêu, đã thành cô phẩm cùng tuyệt phẩm.

Lại tăng thêm bán ra những thứ này, mỗi năm cực cao, vật lấy hiếm là quý, còn có Thẩm gia trợ giúp... Giá cả tự nhiên tăng vọt lên.

- Còn có chính là, hôm qua Mi trưởng lão tới, giống như nói có người đến Học Viện tìm ngươi!

Tôn Cường suy nghĩ một chút, nói.

- Tìm ta? Người nào?

- Là Viện trưởng của ba đại học viện khác... Đã tới Hồng Viễn Thành rồi! Muốn cùng Thiếu gia thương nghị sự tình Chiến Sư đại tái!

Tôn Cường nói.

- Đã tới?

Trương Huyền sững sờ, lúc này mới nhớ tới, trăm năm một lần Chiến Sư đại tái, không sai biệt lắm liền muốn bắt đầu.

- Hiện tại ta trở về Học Viện!

Trương Huyền gật đầu. Chiến Sư đại tái, là đại sự của tứ đại Học Viện trăm năm một lần, liên lụy thể diện của học viện, thân là Viện trưởng, không có lý do gì chối từ cùng cự tuyệt.

Rời đi phủ đệ, vừa trở lại Trưởng lão viện, chỉ thấy Triệu Bính Tuất tiến lên đón, trên mặt mang vẻ lo lắng.

- Viện trưởng, ngươi rốt cuộc đã trở về, thật tốt quá...

- Đã xảy ra chuyện gì?

Thấy biểu lộ của hắn không đúng, Trương Huyền hỏi.

- Bẩm báo Viện trưởng... Vân Hư Học Viện Ô Thiên Khung Viện trưởng, La Thanh Học Viện Thẩm Bình Triều Viện trưởng cùng Thanh Trúc Học Viện Ngũ Nhiên Viện trưởng đã đến Học Viện, người Chiến Sư đường nghe nói sau đó cũng tới đến, đám người Mi trưởng lão đã tới đó rồi, ta cũng là nghe nói ngươi trở về, mới chuyên môn tới đây tìm kiếm...

Triệu Bính Tuất vội vàng nói.

- Thời gian không phải còn chưa tới sao?

Trương Huyền nghi hoặc.

Hắn từ Phong Thánh đài trở về, Kim Nguyên đỉnh nói còn ba tháng tuyển chọn mới bắt đầu, dựa theo suy tính, có lẽ còn có vài ngày mới phải... Như thế nào đột nhiên tất cả đều đã đến?

- Chiến Sư đường phái người thông bẩm, nói là nhận được mệnh lệnh của Tổng bộ Danh Sư Đường, muốn tứ đại Học Viện chúng ta trong vòng ba ngày hoàn thành tuyển chọn!

Triệu Bính Tuất giải thích.

- Gấp gáp như vậy?

Vốn còn nghĩ, sau khi trở về, tìm tuyển thủ tham gia thi đấu của Học Viện, sớm giảng bài cho bọn hắn, hỗ trợ tăng lên chút thực lực, ai ngờ mới tới đây, liền muốn tỷ thí... Không khỏi quá nhanh đi!

- Nguyên nhân cụ thể thì không có nói, hiện tại bọn hắn tùy thời có thể tới đây... Tuyển chọn cũng tùy thời có thể bắt đầu, kính xin Viện trưởng qua chủ trì đại cục!

Triệu Bính Tuất nói.

Vốn nghĩ rằng Viện trưởng không có trở về, mấy Đại trưởng lão bọn hắn chỉ có thể bao biện làm thay, hiện tại Viện trưởng trở về, tự nhiên phải để cho hắn tự mình qua nhìn một chút.

Tuy hai tháng qua, Học Viện tuyển chọn ra không ít trẻ tuổi tài tuấn, nhưng chứng kiến đệ tử của ba đại học viện khác, bọn hắn còn không có lòng tin chút nào.

Cả hai chênh lệch là rất rõ ràng, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ giống như lúc trước phỏng đoán, có thể thông qua chỉ mấy vị mà thôi.

- Qua xem một chút đi!

Trương Huyền gật đầu, cùng Triệu Bính Tuất đi đến Diễn Võ Trường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau