THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1691 - Chương 1695

Chương 1691: Lần nữa đột phá, Bán Thánh! (1)

- Trước mặc kệ, tiếp tục tu luyện đi!

Bây giờ cách Bán Thánh chỉ kém một bước, đột phá cần Xích Huỳnh Quả vừa vặn cũng có, hoàn toàn có thể trùng kích thử xem.

Điều chỉnh trạng thái đến tốt nhất, hít sâu một hơi, bàn tay của Trương Huyền khẽ đảo, còn thừa ba trăm viên Linh Thạch đặt ở trong Tụ Linh Trận.

Vù vù vù!

Linh Thạch tiếp xúc trận pháp, linh khí nồng đậm lập tức bay lên, chỗ của hắn tràn ngập như thực chất.

Hắn nhướng mày, lấy ra một quả Xích Huỳnh Quả nuốt xuống.

Thứ này tổng cộng mười trái, đám người Hồ Yêu Yêu dùng bốn quả, sau khi đột phá liền không cần, còn dư lại đều ở trong tay của hắn.

Trái cây vào miệng liền tan, một cỗ lực lượng nồng đậm tràn đầy tất cả xương cốt tứ chi, mơ hồ có một loại cảm giác tùy thời có thể đột phá.

Cảm thụ thoáng một phát, Trương Huyền biết rõ loại lực lượng này còn rất bạc nhược yếu kém, thật muốn chạy nước rút, bằng vào giờ phút này tích lũy, tám chín phần mười sẽ thất bại, cũng không nóng nảy, lần nữa lấy ra một quả, nuốt xuống.

Liên tục ăn bốn quả, lúc này mới cảm thấy lực lượng cuồng bạo tùy thời có thể phá tan thân thể, ngừng lại, miệng lớn mở ra, hấp thu linh khí giống như thực chất ở chung quanh vào bụng.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang kịch liệt, thân thể như phá vỡ gông cùm xiềng xích nào đó, lại giống như đẩy ra một cánh cửa lớn.

Tất cả huyệt đạo đồng thời mở ra, hấp thu toàn bộ linh khí ở chung quanh vào thân thể, sinh mệnh trong nháy mắt phát sinh biến hóa, tựa như thoát thai hoán cốt.

Bán Thánh... Đến!

Bán Thánh, tuy cách Thánh Vực còn một đoạn, nhưng sinh mạng thể đã không giống Hóa Phàm, vô luận nhục thân hay linh hồn, đều đã có bay vọt về chất, thậm chí tuổi thọ cũng đã có tăng trưởng thật lớn.

Bình thường, Hóa Phàm chỉ có gần hai trăm tuổi, đột phá Bán Thánh, ít nhất có thể sống đến năm trăm tuổi!

Nói cách khác, tuổi thọ không chỉ tăng lên gấp đôi!

Tu vi đạt tới Bán Thánh, lực lượng lần nữa có bay vọt về chất, lúc trước chỉ bằng vào Chân Khí, là 4700 vạn đỉnh, hiện tại bạo tăng 1300 vạn đỉnh, đạt đến 6000 vạn đỉnh!

Chỉ bằng vào Chân Khí, đã giống Tòng Thánh sơ kỳ!

Lại phối hợp nhục thân cùng hồn lực, cường giả Thánh Vực nhất trọng, chỉ cần cận thân, cũng có thể đơn giản giết chết.

Lực lượng bạo tăng, tốc độ phản ứng cùng ý thức cũng có lột xác thật lớn, càng thêm nhạy cảm, mau lẹ.
Hắn hiện tại, lại cùng Mục sư Khôi Lỗi chiến đấu, coi như không cần phân thân, cũng có thể nhẹ nhõm chiến thắng.

- Thực lực tăng trưởng rất nhanh, đáng tiếc... Lại biến thành nghèo rớt mồng tơi rồi!

Biết rõ thực lực cực hạn, Trương Huyền cười khổ lắc đầu.

Mấy ngày hôm trước đạt được nhiều thứ tốt như vậy, cảm thấy biến thành siêu cấp đại gia, cự tuyệt không ít lễ vật, kiêu ngạo không gì sánh được. Một lần tu luyện, lập tức về tới trước giải phóng...

Bản thân tu luyện, thật đúng là cái động không đáy!

Cũng khó trách, Phong Thánh Giải đối với Chân Khí liền cần rất lớn, hơn nữa hắn tu luyện là Thiên Đạo công pháp, yêu cầu cao hơn, Linh Thạch thượng phẩm ở trong mắt người khác vô cùng quý giá, nhưng với hắn mà nói, giống như cục đá ném vào hồ nước, không đáng kể chút nào, lật không ra bao nhiêu bọt nước.

- Dựa theo hiện tại bảo thủ đoán chừng, tấn cấp đến Thánh Vực... Đại khái cần tiếp cận năm nghìn viên Linh Thạch thượng phẩm!

Khóe miệng co lại.

Từ Tàm Phong cảnh sơ kỳ, tấn cấp đến Bán Thánh sơ kỳ, mượn bốn trái Xích Huỳnh Quả, như trước tiêu hao tám trăm viên Linh Thạch thượng phẩm, Tòng Thánh, Thánh Vực... Tiếp tục như vậy mà nói, năm nghìn viên Linh Thạch thượng phẩm đoán chừng là thấp nhất.

Nhiều như vậy... Coi như là lật tung Danh Sư Học Viện, cũng lấy ra không đủ!

- Xem ra phải nghĩ biện pháp đi ra ngoài kiếm tiền rồi...

Xoa xoa mi tâm, khuôn mặt Trương Huyền u oán.

Cái này gọi là chuyện gì. Người khác tu luyện, buồn chính là làm sao tiến bộ, làm sao đột phá bình chướng, điểm ấy, hắn không có lo lắng qua, ngược lại mỗi lần đều bởi vì “nghèo”...

Quả nhiên là nghèo khó hạn chế khả năng suy nghĩ...

- Thật sự không được... liền bán đi những hạ lễ kia!

Những thú sủng ở Vân Vụ Lĩnh kia cho không ít hạ lễ, bán mấy thứ này ra mà nói, đổi hai nghìn ba nghìn viên Linh Thạch thượng phẩm, có lẽ nhẹ nhõm, chỉ là...

Hồng Viễn Thành đoán chừng không ai có thể mua nổi, hoàng thất cũng không được!

Không có Linh Thạch, cho dù có Phong Thánh Giải, cũng không cách nào tu luyện.

Vốn nghĩ rằng một hơi đột phá đến Thánh Vực, hiện tại xem ra, còn là suy nghĩ nhiều, vì kế hoạch hôm nay, phải nghĩ biện pháp kiếm tiền, tìm kiếm bảo vật!

- Đúng rồi, không biết lúc trước tứ đại đế quốc tới đây, còn có người của Danh Sư Đường còn không, thật sự không được, tìm bọn hắn bán ra vài thứ a...

Lúc trước Mi trưởng lão giới thiệu từng nói qua, sự tình Hồng Trì, Nguyên Cương, Bạch Thác, Trì Dao tứ đại đế quốc.

Bốn nước này, quốc lực không kém Hồng Viễn Đế Quốc chút nào, thậm chí còn hơn.

Nếu như có thể bán cho bọn hắn vài thứ, có lẽ có thể làm ra không ít Linh Thạch, để cho hắn có thể sử dụng một hồi...

- Chuyện này có thể cân nhắc, bất quá, phải đi Viện Trưởng Lăng lấy Lôi Minh Thạch trước rồi hãy nói...

Nâng cái cằm, Trương Huyền đứng dậy, đi ra ngoài Tàng Thư Các.

Lôi Minh Thạch là bảo vật đột phá Tòng Thánh, hiện tại đã đạt tới Bán Thánh, chỉ cần có đầy đủ Linh Thạch thượng phẩm, đột phá chỉ là vấn đề thời gian, không bằng tới lấy trước, lại đi kiếm tiền.

Rời Tàng Thư Các, Trương Huyền tìm Mi trưởng lão, đang muốn mở miệng, chỉ thấy vẻ mặt đối phương tràn đầy hưng phấn:

- Viện trưởng, chúc mừng!

Trương Huyền khó hiểu.

- Lúc trước không phải nói Viện trưởng, muốn mua sắm chút tinh huyết của Thiên Nghĩ Phong Mẫu sao? Ta liền đưa ra yêu cầu với Thú Đường Tổng bộ... Không nghĩ tới đã nhận được đáp ứng, tinh huyết của Thánh Vực Thiên Nghĩ Phong Mẫu, sáng sớm liền đưa tới!

Vẻ mặt Mi trưởng lão tràn đầy mừng rỡ:

Chương 1692: Lần nữa đột phá, Bán Thánh! (2)

- Còn có huy chương Thuần Thú Sư thất tinh của viện trưởng, cũng đến rồi!

Nói xong, đưa qua một cái bình ngọc, cùng một huy chương.

Tiện tay tiếp nhận, Trương Huyền lộ ra vẻ nghi hoặc:

- Ngươi không phải nói, mua sắm thứ này cần tiêu phí thật lớn sao? Như thế nào...

Thực lực của Thiên Nghĩ Phong Mẫu quá yếu, không cách nào tiếp tục xây dựng Thiên Nghĩ Phong Sào, trừ khi thực lực tăng lên, vài ngày trước, hắn tìm Mi trưởng lão mua sắm tinh huyết, kết quả nghe nói cần tiêu phí thật lớn, thậm chí muốn mấy nghìn Linh Thạch thượng phẩm.

Như thế nào Linh Thạch còn không có cầm, đồ vật liền tới tay rồi?

- Là cần tiêu phí rất lớn, bất quá, Viện trưởng thuần phục tất cả Linh Thú, Thánh Thú ở Vân Vụ Lĩnh, là đại công huân... Chai tinh huyết Thiên Nghĩ Phong Mẫu này, là trực tiếp ban thưởng!

Mi trưởng lão nở nụ cười:

- Hơn nữa Thú Đường còn dặn dò, hy vọng ngươi có thể đi phân bộ ở Thanh Nguyên đế quốc một chuyến, truyền thụ bọn hắn phương pháp thuần phục Linh Thú rất nhanh a!

- Thì ra là thế! Thay ta đa tạ Thú Đường tổng bộ, về sau có cơ hội khẳng định sẽ tới...

Nghe được thuần phục Linh Thú ở Vân Vụ Lĩnh, lại có công huân lớn như thế, Trương Huyền nở nụ cười.

Làm như vậy chỉ là không đành lòng học sinh của Học Viện không công chịu chết, hơn nữa nguyên nhân chấn chính thú triều bộc phát, là do hắn dựng lên...

Không nghĩ tới, vậy mà đã thành công huân.

Tiện tay vẹt ra bình ngọc, một cỗ huyết khí tinh thuần thẳng tắp vọt lên.

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền có chút khó mà tin được:

- Đây là... tinh huyết của Thiên Nghĩ Phong Mẫu Thánh Vực tứ trọng?

Bình tinh huyết trong tay cũng không phải Thánh Vực nhất trọng, nhị trọng, mà là Thiên Nghĩ Phong Mẫu tứ trọng lưu lại.

Loại tinh huyết này, vô cùng quý giá, hầu như khó có thể tìm được, đối phương thoáng một phát cho nhiều như vậy... Khó trách chào giá mấy nghìn Linh Thạch thượng phẩm, thật muốn mua, cũng mua không nổi a!

Đã có thứ này, có thể đoán được thực lực của Thiên Nghĩ Phong Mẫu, tất nhiên sẽ tăng vọt, đột phá Thánh Vực ở trong tầm tay!

Cổ tay khẽ đảo, đưa bình ngọc vào tổ ong, để cho Phong Mẫu thôn phệ, ánh mắt lại rơi vào trên huy chương Thuần Thú Sư.

Lúc trước từng có huy chương tứ tinh, giống cái này như đúc, chỉ là bốn ngôi sao biến thành bảy cái, tài liệu cũng có biến hóa, càng thêm trầm trọng, làm cho người ta có cảm giác biểu tượng cho thân phận địa vị.
Tuy Ma Âm Sư cũng đạt tới thất tinh, nhưng chỉ là phụ tu hạ tam phẩm, so với nghề nghiệp thượng cửu lưu, còn kém một đoạn rất lớn.

Coi như không có thân phận Viện trưởng này, chỉ bằng vào Thuần Thú Sư thất tinh, đi đến nơi nào, cũng không có người dám khinh thường.

- Làm phiền Mi trưởng lão rồi...

Biết rõ đối phương giúp mình tranh thủ cái huy chương này, tất nhiên ra không ít lực lượng, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Viện trưởng nói gì vậy chứ...

Mi trưởng lão lắc đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn qua:

- Viện trưởng tính toán lúc nào khảo hạch Danh Sư lục tinh? Nếu như muốn khảo hạch mà nói, ta sớm chuẩn bị...

Viện trưởng đã có sáu chức nghiệp phụ tu đạt tới lục tinh, cũng thông qua Ký Lục Sơn khảo hạch, dĩ nhiên có thể khảo hạch Danh Sư lục tinh rồi.

- Hiện tại liền chuẩn bị đi, bất quá trước đó ta muốn đi Viện Trưởng Lăng một chuyến!

Trương Huyền nói.

- Viện Trưởng Lăng?

Sửng sốt một chút, Mi trưởng lão lắc đầu:

- Chỉ sợ bây giờ Viện trưởng còn không có tư cách vào trong đó... - Không có tư cách?

Trương Huyền nhíu mày.

Hắn ngưng tụ Viện Trưởng Lệnh hoàn mỹ, Danh Sư Học Viện còn có địa phương hắn không có tư cách đi?

- Viện trưởng đạt được tất cả mọi người nhận thức, cầm trong tay Viện Trưởng Lệnh, tiến nhập trong đó, tự nhiên không có vấn đề, nhưng... Viện Trưởng Lăng, tiến nhập trong đó, liền cần chia cắt ý niệm, lưu lại ở trên Lăng Bia... Cũng chính là phải lưu lại ý niệm!

- Đây là chia cắt Linh Hồn, đối với hồn phách có tổn thương nhất định, không bằng khảo hạch Danh Sư lục tinh xong, bằng vào công huân, tìm Tổng bộ Danh Sư Đường, xin một bảo vật phân hoá hồn phách, đến lúc đó... có thể bảo chứng Linh Hồn hoàn chỉnh, lại có thể tiến nhập trong đó, vẹn toàn đôi bên!

Sợ Viện trưởng hiểu lầm, Mi trưởng lão vội vàng giải thích.

Thuần phục nhiều Linh Thú, Thánh Thú ở Vân Vụ Lĩnh như vậy, ở Thuần Thú đường cũng là đại công huân, tại Danh Sư Đường, tự nhiên công huân càng lớn.

Hoàn toàn có thể xin một ít bảo vật lợi hại, tiến hành phụ trợ.

Trương Huyền gật đầu.

Rất nhiều Viện trưởng của Danh Sư Học Viện, có thể mời tổ tiên đi ra, nói rõ khi còn sống, chia cắt Linh Hồn để lại ý niệm.

Độ khó chia cắt Linh Hồn, trước kia hắn trải qua, coi như là Vu Hồn Sư, Nguyên Khí cũng tổn hao nhiều, khôi phục rất lâu mới có thể hoàn thành, huống chi người bình thường.

Bất quá, hiện tại hắn có Hồn phách tinh thuần của Thanh Giác Long Thú, điểm ấy tổn thất đã không coi vào đâu, chỉ là thật muốn làm như vậy, tất nhiên sẽ bại lộ thủ đoạn cùng thân phận Vu Hồn Sư.

- Hay là trước khảo hạch Danh Sư lục tinh đi...

Chần chừ một chút, Trương Huyền khoát tay.

Thân là Danh Sư Học Viện Viện trưởng, thân phận Vu Hồn Sư, tất nhiên là không thể tiết ra, nếu không, vướng vào các loại quy tắc chế độ của Danh Sư Đường, muốn giải thích sẽ vô cùng phiền toái.

Dù sao khảo hạch Danh Sư lục tinh với hắn mà nói cũng không khó, không bằng kiểm tra trước rồi hãy nói.

- Tốt...

Mi trưởng lão gật đầu, đang muốn nói chuyện, chỉ thấy một Trưởng Lão vội vã đi tới, nhìn thấy hai người vội vàng ôm quyền:

- Viện trưởng, Ngọc Thần Thanh bệ hạ một mực ở bên ngoài chờ đợi, nói muốn gặp ngài!

Chương 1693: Bồ Đề Tử (1)

- Ngọc Thần Thanh?

Trương Huyền nhíu mày.

Gia hỏa này tìm mình làm gì?

- Viện trưởng không thu hạ lễ của hắn, mấy ngày nay không làm gì cứ tới đây, nói muốn đích thân gặp ngài, ngăn như thế nào cũng ngăn không được, đoán chừng là sợ ngươi tức giận a...

Như nhớ tới cái gì, Mi trưởng lão cười nói.

Trương viện trưởng kế vị đại điển gây ra động tĩnh lớn như vậy, Vạn Thú triều bái, mở tiết học công khai, để cho thầy trò toàn trường có được tình nghĩa bán sư... còn lấy được tất cả mọi người nhận thức!

Chỉ bằng vào hai điểm này đã biết rõ, về sau tiền đồ vô lượng, nếu không cũng sẽ không tặng lễ vật trân quý như thế, tiến hành lôi kéo.

Kết quả... Người ta không thu, còn nghĩ tới sinh nhật con gái lúc trước, đuổi đối phương ra phòng yến hội... Không sợ hãi mới là lạ!

- Đi tới xem một chút đi!

Những đạo lí đối nhân xử thế này, Trương Huyền rất nhanh liền nghĩ thông suốt, nhẹ gật đầu.

Không thu lễ vật của đối phương, là bởi vì mình quan sát công pháp luyện hồn của đối phương, lại mượn Bồ Đề Thụ của bọn họ, không muốn lại chiếm tiện nghi.

Nhưng mà nếu bởi vậy làm cho đối phương hiểu lầm, cũng có chút ngượng ngùng.

Rất nhanh đi vào phòng tiếp khách của Viện trưởng, quả nhiên thấy Ngọc Thần Thanh bệ hạ đang ngồi ở bên trong, vẻ mặt sốt ruột.

Cùng Ngọc Thần Thanh ở chung một chỗ, còn có ba trung niên nhân, trong đó hai cái không dám ngồi, sắc mặt trắng bệch đứng ở phía sau.

- Bệ hạ, Hoài Vương gia!

Nhìn thoáng qua, hai người trung niên này mình không nhận ra, một cái khác ngược lại quen thuộc, đúng là Hoài Vương gia tiễn đưa phủ đệ cho mình.

Thời điểm còn chưa trở thành viện trưởng, người này liền đưa tặng phủ đệ, đối với hắn vẫn có hảo cảm rất lớn.

- Gặp qua Trương viện trưởng!

Bốn người đồng thời đứng dậy ôm quyền.

Mặc dù địa vị của bọn hắn ở Hồng Viễn Đế Quốc coi như là đỉnh phong nhất, nhưng cái này so với Danh Sư Học Viện Viện trưởng, là kém rất xa.

- Không cần khách khí...

Khoát tay áo, Trương Huyền ngồi ở chủ vị, nhìn sang Hoài Vương gia:

- Vương gia hào phóng đưa tặng phủ đệ, tại hạ còn chưa có đi nói lời cảm tạ, ngược lại để ngươi đến đây, thật sự là hổ thẹn!

- Viện trưởng nói gì vậy chứ!

Hoài Vương gia vội vàng đứng dậy:

- Lần đầu tiên nhìn thấy Viện trưởng, ta biết ngay hẳn là nhân trung long phượng, không nghĩ tới nhanh như vậy liền biến thành Viện trưởng...

Hoài Vương gia cảm khái không thôi. Lúc trước lần đầu tiên chứng kiến Trương Huyền Trương sư, cũng không cảm thấy có cái gì, chỉ nể tình Thánh Nhân quý tộc Viên Đào, nên coi trọng hắn, mới nghĩ đến lôi kéo.

Ai ngờ ngắn ngủn không đến hai tháng, một tiểu nhân vật vừa tới Hồng Viễn Thành, không chỗ nương tựa, chỉ có Hợp Linh Cảnh, dĩ nhiên biến thành người có quyền thế nhất của toàn bộ Danh Sư Học Viện.

Ngẫm lại cũng làm người thổn thức, khó mà tin được.

- Hoài Vương gia khách khí...

Trương Huyền lắc đầu:

- Nếu như Vương gia không chê, có thể bày ra thân thủ, để cho ta nhìn thực lực của ngươi một chút...

- Bộc lộ thân thủ?

Hoài Vương gia hơi sững sờ, sau đó mừng như điên.

Đối phương nói như vậy, tự nhiên là muốn chỉ điểm cho hắn!

Thực lực vị trước mắt này, trước mắt khả năng không bằng hắn, nhưng tiết học công khai có thể giảng lừa kêu chó sủa, lý giải đối với sư đạo, tuyệt đối không phải Danh Sư lục tinh bình thường có thể so sánh!

Có thể được loại người này chỉ điểm, tuyệt đối có thể thắng được vô số năm khổ tu!

- Đương nhiên đồng ý!

Không dám nói nhảm, vội vàng đi tới giữa đại sảnh, nắm đấm xiết chặt, đánh đi ra.

Vừa ra tay lập tức biểu hiện ra thực lực, không kém đám người Mi trưởng lão chút nào, cũng đạt tới Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong.

Rất nhanh, một bộ võ kỹ đánh xong, thu tay lại mà đứng, như học sinh tiểu học, Hoài Vương gia đại khí cũng không dám thở mạnh. Đang muốn hỏi thăm, chợt nghe thanh niên nhàn nhạt nói.

- Bộ Lưu Thủy Quyền Pháp này, Vương gia đã tu luyện lô hỏa thuần thanh, hoàn toàn chính xác không kém, bất quá... có phải gần đây Vương gia thường xuyên cảm thấy khí huyết ngưng trệ, có chút lực bất tòng tâm hay không?

- Cái này... làm sao Viện trưởng biết được?

Hoài Vương gia sững sờ, thân thể nhịn không được cứng đờ.

Gần đây hắn hoàn toàn chính xác thường xuyên cảm thấy khí huyết ngưng trệ, Chân Khí chảy không thông suốt, chỉ bất quá, tin tức giấu giếm vô cùng tốt, ai cũng chưa nói qua, thậm chí Ngọc Thần Thanh bệ hạ cũng không biết tình hình.

Dù sao, hắn quyền cao chức trọng, ngấp nghé vị trí không biết bao nhiêu, một khi truyền đi thân thể có bệnh, tất nhiên sẽ đưa tới rất nhiều phiền toái không cần thiết.

Ai cũng không có nói, chỉ đánh một bộ võ kỹ, liền đã nhìn ra, đây là cái nhãn lực gì?

Không có lên tiếng trả lời hắn, Trương Huyền cười cười:

- Nếu như ta không nhìn lầm, hẳn là thương thế trước kia đưa tới a!

Sở dĩ Hoài Vương gia có thể có được địa vị bây giờ, lúc còn trẻ, vì nước chinh chiến, lập không ít công lao hiển hách, còn trọng thương mấy lần, tính mạng ở sớm tối.

Bệnh căn hẳn là khi đó lưu lại.

- Vâng!

Hoài Vương gia gật đầu.

- Ta chỗ này có một bình rượu ngon, ngươi uống xong, sau đó dựa theo phương pháp ta truyền thụ cho ngươi khai thông, tiến hành tu luyện, bệnh cũ sẽ được giải trừ, siêng năng nỗ lực, đột phá cảnh giới trước mắt cũng chưa biết chừng!

Nhẹ nhàng cười cười, Trương Huyền đưa tới một hồ lô rượu ngon, ngay sau đó lấy ra giấy bút, rồng bay phượng múa, viết ra một bộ công pháp.

Tuy hiện tại hắn chỉ có Bán Thánh sơ kỳ, nhưng xem xong Tàng Thư Khố của Danh Sư Học Viện, lý giải đối với tu luyện, dưới Thánh Vực nhị trọng, không người có thể so sánh.

Giúp đỡ chỉ điểm đối phương, viết ra một bộ công pháp nhằm vào thể chất, đơn giản đến cực điểm.

- Đa tạ... Trương viện trưởng!

Nhìn thoáng qua công pháp, đồng tử của Hoài Vương gia co rút lại, toàn thân không ngừng run rẩy.

Lấy kiến thức của hắn, tự nhiên có thể thấy được bộ công pháp này, so với pháp quyết tu luyện của hoàng thất càng cao minh hon, hơn nữa càng phù hợp thể chất, nghiêm túc tu luyện, bệnh kín chỉ là việc nhỏ, chỉ sợ thực giống như đối phương nói, đột phá gông cùm xiềng xích trước mắt, trùng kích cảnh giới cao hơn!

Đầu tư một tòa phủ đệ, liền có được một bộ công pháp có thể truyền thừa đời sau...

Tuyệt đối là kiếm lớn rồi!

- Cái này...

Ngọc Thần Thanh cùng hai người khác liếc mắt nhìn nhau, không khỏi lắc đầu.

Chương 1694: Bồ Đề Tử (2)

Tuy không biết nội dung công pháp, nhưng có thể làm cho Hoài Vương gia luôn luôn trầm ổn kích động như thế, đủ thấy bất phàm.

Trước khi đối phương chưa thành Viện trưởng, bọn hắn không có nhãn lực, bây giờ muốn giao hảo... Dĩ nhiên không còn kịp rồi!

- Không cần khách khí!

Trương Huyền cười cười.

Một bộ công pháp mà thôi, cũng không phải bản tinh giản của Thiên Đạo công pháp, tiện tay làm không coi vào đâu.

Làm như vậy cũng coi như báo đáp ân tình đối phương đưa tặng phủ đệ, cả hai không thiếu nợ nhau rồi.

Xử lý xong sự tình Hoài Vương gia, Trương Huyền nhìn về phía Ngọc Thần Thanh cách đó không xa:

- Không biết bệ hạ, hôm nay tới tìm ta là cần làm chuyện gì?

Ngọc Thần Thanh vội vàng đứng dậy:

- Trương viện trưởng, lần này ta tới đây, là có hai chuyện...

- A?

- Viện trưởng đối với Ngọc gia ta ân tình lớn như vậy, truyền thụ tiểu nữ phương pháp tu luyện linh hồn không nói, còn cứu sống Bồ Đề Thụ... Thần Thanh vô cùng cảm kích, nếu như không có biểu hiện, thực sự quá vong ân phụ nghĩa!

Ngọc Thần Thanh vội nói.

Đối phương cự tuyệt lễ vật của hắn, lại để cho hắn sợ hãi, lần này tới đây, là tặng lễ lần nữa.

- Khách khí!

Trương Huyền lắc đầu.

- Ta biết rõ Viện trưởng đại nghĩa, đối với tiền tài không thèm để ý, đây là Bồ Đề Thụ từng ấy năm tới nay, sinh ra một hạt Bồ Đề Tử duy nhất... Mong Viện trưởng không muốn từ chối!

Ngọc Thần Thanh khẽ đảo cổ tay, lấy ra một cái hộp ngọc đưa tới.

Mở hộp ra, bên trong có một hạt giống mượt mà.

- Bồ Đề Tử?

Trương Huyền nhíu mày.

Cái đồ chơi này có tác dụng gì?

Tuy hắn nhìn không biết bao nhiêu sách, nhưng cũng không biết rõ.

- Chỉ cần gieo trồng, có thể lần nữa trưởng thành một cây Bồ Đề Thụ, thường ở dưới tàng cây tu luyện, có thể yên tĩnh tâm thần, thực lực tăng gấp đôi, miễn trừ nguy hiểm tẩu hỏa nhập ma, đối với người tu luyện Linh Hồn có hiệu quả...

Ngọc Thần Thanh vội nói.

- Có thể gieo trồng ra Bồ Đề Thụ?

Mắt Trương Huyền sáng rực lên. Thánh Vực Bồ Đề Thụ của đối phương, thật sự là hắn rất hâm mộ, có thể nhanh như vậy ân cần săn sóc Linh Hồn của Ngụy Như Yên, đủ thấy cường đại.

Nếu như có thể có một cây, Vu Hồn ở trong đó tu luyện, thực lực tuyệt đối sẽ gia tăng gấp mấy lần.

- Ân!

Ngọc Thần Thanh đưa tới:

- Trương sư có thể sáng chế pháp quyết tu luyện Linh Hồn lợi hại như thế, hẳn nghiên cứu Linh Hồn rất sâu, vì vậy, mong rằng không nên chối từ!

- Vậy thì đa tạ rồi!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền không hề cự tuyệt.

Đồ vật quý trọng khác có thể không thu, bất quá, viên Bồ Đề Tử này, hoàn toàn chính xác có tác dụng, hoàn toàn có thể lưu lại.

Đến lúc đó, gieo trồng ở trong Thiên Nghĩ Phong Sào, tùy thân mang theo, Vu Hồn có thể tùy thời tiến nhập tu luyện, cũng không cần lo lắng lãng phí.

- Chuyện thứ hai... hai người các ngươi nói đi!

Nhìn hai thủ hạ, Ngọc Thần Thanh nhẹ nhàng thở ra, lúng túng cười cười, nhìn về phía hai trung niên ở sau lưng.

Hai người đi lên trước, đồng thời ôm quyền.

- Hồng Viễn Thành Thẩm gia đương đại gia chủ Trầm Vạn Đình, gặp qua Trương viện trưởng!

- Hồng Viễn Thành Thẩm gia đương đại gia chủ Liễu Tại Ngôn, gặp qua Trương viện trưởng!

- Thẩm gia? Liễu gia? Hồng Viễn Thành tứ đại gia tộc, lúc trước Trương Huyền liền nghe nói qua, chỉ là chưa bao giờ gặp mặt, hai vị gia chủ tìm đến mình làm gì?

- Vâng, khuyển tử không biết phân biệt, đắc tội Trương viện trưởng, Thẩm gia ta cố ý tới đây bồi tội...

- Liễu Tuyền nhà ta có mắt như mù, ta cũng là tới đây bồi tội! Đứa con bất hiếu này, mặc ngươi xử trí!

Hai vị gia chủ vẫy tay một cái, hai thanh niên đã bị đè lên.

Đúng là Thẩm Quân, Liễu Tuyền ban đầu ở Ngọc Phi Nhi yến hội gặp phải.

Lúc này hai người đâu còn có bộ dáng văn nhã của công tử, bị đập như đầu heo, bộ mặt hoàn toàn thay đổi, nếu không phải lờ mờ có chút dấu vết, hắn cũng nhận không ra.

Có thể nói, quá thảm rồi!

- Cái này...

Trương Huyền nháy mắt.

Tuy Thẩm Quân ở yến hội của Ngọc Phi Nhi, cùng mình từng có chút mâu thuẫn, nhưng cũng không có xung đột gì a, không đến mức đánh thành như vậy chứ!

- Hai người này, lại dám tìm Viện trưởng phiền toái, là chúng ta không biết dạy con, cam nguyện bị trừng phạt, đây là hai gia tộc của chúng ta cho ra bồi thường, mong Viện trưởng nhận lấy!

Khẽ vươn tay, Trầm Vạn Đình truyền qua một chiếc nhẫn trữ vật, thái độ thành khẩn.

- Cái này...

Trương Huyền ngây người.

Hai người này tìm bản thân phiền toái? Không có a... sao mình một chút cũng không nhớ rõ?

Chẳng lẽ mất ký ức?

- Mong Viện trưởng không nên chối từ, nếu không, hai đại gia tộc chúng ta, tất nhiên sợ hãi không dám ở lại Hồng Viễn Thành...

Thấy Trương viện trưởng chưa thu, cũng không nói sẽ thu, sắc mặt kỳ quái, Liễu Tại Ngôn vội vàng nói.

Trương Huyền càng ngày càng mê hoặc.

Đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

Thấy nghi hoặc trên mặt hắn không giống giả bộ, Ngọc Thần Thanh cùng Hoài Vương gia liếc mắt nhìn nhau, bội phục đầu rạp xuống đất.

Đối phương tìm phiền toái, muốn đập hắn, lại có thể không nhớ kỹ...

Viện trưởng chính là Viện trưởng, lòng dạ, khí độ này...

Lợi hại a!

Chương 1695: Thẩm Quân khóc (1)



Thời gian trở lại lúc đại điển kế vị kết thúc.

Chứng kiến đại điển kế vị rung động lòng người như thế, vẻ mặt Thẩm Vạn Đình, Liễu Tại Ngôn tràn đầy kích động cùng cảm khái.

Nhất là Thẩm Vạn Đình, với tư cách người cầm quyền gia tộc lớn nhất Hồng Viễn Thành, biết rõ hôm nay Trương sư gây ra động tĩnh lớn như vậy, đại biểu ý nghĩa như thế nào.

Lại để cho tất cả Danh Sư đều triệt để thừa nhận; tất cả Linh Thú ở Vân Vụ Lĩnh gọi vù vù chủ nhân... Quyền thế to lớn, lực hiệu triệu mạnh, Hồng Viễn Thành không còn người có thể so sánh.

Coi như là Ngọc Thần Thanh bệ hạ, cũng chênh lệch cách xa vạn dặm, không có ở cùng một cấp bậc.

Tới giao hảo, về sau Thẩm gia lên như diều gặp gió, càng ngày càng mạnh ở trong tầm tay.

Đang định về gia tộc, cùng các trưởng lão thương nghị thoáng một phát, làm sao đả thông quan hệ, chỉ thấy nhi tử ngày bình thường được mình tán thưởng, cả người trọng thương bị người khiêng đến.

- Đây là thế nào?

Sắc mặt Thẩm Vạn Đình trầm xuống.

Hồng Viễn Thành tứ đại gia tộc, Thẩm gia có lực uy hiếp vô cùng cường đại, con của hắn đường đường thiếu tộc trưởng, bị đánh thành cái dạng này, quả thực vô pháp vô thiên, không có để Thẩm gia vào mắt.

- Phụ thân, nhất định phải làm chủ cho ta...

Thấy hắn đi vào, Thẩm Quân nước mắt giàn giụa, kêu thảm một tiếng.

- Người nào động thủ, dám khiêu khích Thẩm gia, coi như hắn là vương công quý tộc, hoàng thân quốc thích, ta cũng thay ngươi làm chủ, để cho hắn cho ta một cái công đạo!

Ánh mắt nheo lại, trong thanh âm của Thẩm Vạn Đình mang theo khí phách, cùng uy quyền nghiêm túc.

Thân là tộc trưởng đệ nhất gia tộc, có năng lực như thế, cũng có quyết đoán như thế.

- Là một tiểu Danh Sư không biết tên ở Danh Sư Học Viện... Hắn hèn hạ vô sỉ, làm ra cạm bẫy, dựa vào nhiều người, đánh ta cùng Liễu Tuyền thành cái dạng này!

Thẩm Quân nghiến răng.

Hắn chỉ biết đối phương người đông thế mạnh, cụ thể có bao nhiêu người cũng không rõ ràng, bị che mặt, chỉ cảm thấy công kích phô thiên cái địa, đổ ập nện xuống, sau đó, sau đó... thì thành như vậy rồi!

- Tiểu Danh Sư không biết tên? Người đông thế mạnh?

Thẩm Vạn Đình nhíu mày:

- Ăn gan hùm mật gấu, dám tìm phiền toái?

Mặc dù Thẩm gia chỉ là đại gia tộc, nhưng thế lực trải rộng các ngành các nghề, Hồng Viễn Thành Danh Sư Đường, thì có bảy vị Danh Sư lục tinh cấp bậc cung phụng; ở trong con em gia tộc, cũng có vài vị đạt đến Danh Sư lục tinh.
Bởi vậy, chỉ là một Danh Sư bình thường mà nói, không tạo thành bất cứ uy hiếp gì, giáo huấn một chút, mặc kệ Danh Sư Đường, hay Danh Sư Học Viện, chút mặt mũi ấy vẫn có thể cho.

- Hắn là Danh Sư mấy tinh?

Mặc dù tiểu Danh Sư, không coi vào đâu, Thẩm Vạn Đình vẫn cẩn thận hỏi thăm thoáng một phát.

- Tứ tinh!

Thẩm Quân vội vàng nói.

Danh Sư tứ tinh nho nhỏ mà thôi, phụ thân muốn động thủ, còn không nhẹ nhõm vui sướng, một phút đồng hồ là có thể giết chết?

- Loại gia hỏa cấp bậc này, cũng dám động đến trên đầu chúng ta?

Ánh mắt nheo lại, Thẩm Vạn Đình phất tay:

- Tên gọi là gì? Ta liền phái người đi Danh Sư Học Viện bắt tới, cho ngươi hả giận!

- Hắn gọi Trương Huyền, là một người ngông cuồng không biết trời cao đất rộng...

Thẩm Quân nghiến răng, trong lòng mặc sức tưởng tượng, phụ thân xuất thủ, đối phương tất nhiên vô cùng thê thảm, chỉ thấy trung niên nhân cách đó không xa luôn luôn bình tĩnh, toàn thân run rẩy, sắc mặt thoáng một phát trở nên trắng bệch.

- Phụ thân, ngươi làm sao vậy?

Thẩm Quân nhịn không được hỏi.

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Thẩm Vạn Đình một cước đạp tới, tức giận đến chòm râu loạn chiến: - Ta *** bà ngoại ngươi, con mẹ nó ngươi muốn tìm chết, đừng kéo Thẩm gia vào a!

Bành!

Không nghĩ tới phụ thân sẽ xuất thủ với mình, không hề phòng bị, Thẩm Quân bị một cước đá lên tường, từng ngụm từng ngụm thổ huyết, thiếu chút nữa ngay tại chỗ cúp máy.

Đồng thời vẻ mặt mộng bức... Phụ thân, ta mới là người bị đánh, không thay ta hả giận thì thôi, đã mắng người còn động thủ, muốn làm gì a?

Còn *** bà ngoại ta, cho ngươi mười cái lá gan, ngươi dám không...

- Phụ thân, nếu ngươi không muốn nhúng tay, ta tự mình giải quyết, ta thân là Thẩm gia Đại công tử, đối phó một Danh Sư tứ tinh vẫn có thể làm được...

Thẩm Quân gào thét, nghiến răng nói.

Bất kể nói thế nào, hắn ở trong triều đình cũng có công danh, chiến công hiển hách, hiện tại bị đánh thành cái dạng này, không thay hả giận thì thôi, ngược lại đánh người...

Thật sự không được, liền vận dụng quan hệ của mình, ở trong quân có thể lăn lộn đến địa vị như thế, há có thể đơn giản?

Giáo huấn một Danh Sư tứ tinh, chắc hẳn còn có hết sức dễ dàng.

- Con mẹ nó ngươi còn muốn tự mình ra tay, có tin hiện tại ta liền băm vằm ngươi hay không...

Nghe nghịch tử nói, Thẩm Vạn Đình thiếu chút nữa thổ huyết, phất tay lên nói:

- Người đâu, trói gia hỏa này cho ta, đánh mạnh vào, không được lưu thủ!

- Cái này...

Nghe được phân phó, một đám hạ nhân xông tới, tất cả đều có chút không biết làm sao.

Bất quá nếu như ra lệnh, bọn hắn không dám phản bác, đồng loạt tiến lên trói Thẩm Quân lại, nhưng không động thủ.

- Vì cái gì?

Chứng kiến phụ thân tức giận thật, không giống vui đùa, vẻ mặt Thẩm Quân tràn đầy không thể tin được.

- Còn dám nói với ta vì cái gì, ngươi có biết hôm nay Danh Sư Học Viện kế nhiệm Viện trưởng là ai không?

Thẩm Vạn Đình tức đến run rẩy.

- Viện trưởng? Ta vừa tới trường học không bao lâu, liền bị người đánh, cũng không có tham gia đại điển kế vị...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau