THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1686 - Chương 1690

Chương 1686: Công pháp dung hợp (2)

Lúc ấy không có coi là chuyện quan trọng, giờ phút này nghe được lão giả nói, đột nhiên nhớ tới.

Có khi nào công pháp Khổng Sư nói chính là Phong Thánh Giải hay không?

Phong Thánh đài là địa phương Khổng Sư phong thánh, lưu lại công pháp, khẳng định có quan hệ tới chuyện này, nếu như có thể tìm được thứ này, cùng Phong Sư Giải dung hợp, tất nhiên có thể hình thành Thiên Đạo công pháp!

Coi như không hình thành được, vật Khổng Sư lưu lại, cũng khẳng định thiếu sót cực ít, hoàn toàn có thể trực tiếp tu luyện.

Nghĩ đến điểm này, cổ tay lật một phen, một quyển sách xuất hiện ở lòng bàn tay, tiện tay mở ra, khóe miệng co lại.

Chỉ nghĩ đến Khổng Sư lưu lại, kết quả đã quên Ngoan Nhân...

Con hàng này liên tục nuốt qua hai lần, văn tự lưu lại trong đó chỉ còn một phần ba, coi như có công pháp gì, đoán chừng đã biến thành phế phẩm.

Cái này gọi là chuyện gì... Nếu sớm biết như vậy, đánh chết cũng sẽ không cho đối phương ăn a!

- Trong tay ngươi chẳng lẽ là... Khổng Sư thân bút?

Đang tràn đầy xoắn xuýt, chợt nghe Mục sư Khôi Lỗi ở cách đó không xa hơi run rẩy hỏi.

- Vâng!

Cũng không có gì phải phủ nhận, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Có thể... Để cho ta nhìn xem một chút hay không?

Mục sư Khôi Lỗi vội nói.

- Đương nhiên có thể!

Trương Huyền tiện tay ném tới.

- Cẩn thận...

Chứng kiến hắn tùy ý với Khổng Sư thân bút như thế, Mục sư Khôi Lỗi thiếu chút nữa dọa ngất đi, tay chân luống cuống tiếp được, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Chỉ cần là Danh Sư, đối với Khổng Sư, đều có tín nhiệm cùng sùng bái, có thể được đến thân bút của hắn, hận không thể mỗi ngày đặt ở trước mắt, ngày đêm cúng bái... Gia hỏa này thì ngược lại, tiện tay ném, giống như đồ bỏ đi, không thèm quan tâm...

Thật không biết là động kinh, hay căn bản không có coi là chuyện quan trọng. Tiếp nhận thư từ, nhẹ nhàng mở ra, Mục sư Khôi Lỗi nheo mắt:

- Sao chữ thiếu đi nhiều như vậy?

- A, thời điểm ta được chính là như vậy, khả năng... để quá lâu a!

Biết rõ chuyện này giải thích phiền toái hơn, Trương Huyền thuận miệng nói.

- Để quá lâu?

Nghe trả lời không hề có thành ý, Mục sư Khôi Lỗi tràn đầy im lặng, bất quá, cũng biết đối phương không muốn nhiều lời, liền không hề truy vấn.

Rất nhanh lật thư từ ra một lần.

Nhịn không được nhìn qua:

- Đây là... tâm đắc ở Phong Thánh đài?

Phong Thánh đài, lúc còn trẻ hắn đi không chỉ một lần, quyển tâm đắc này, có thể nói đọc làu làu, tuy trong đó có một chút văn tự sửa lại, nhưng cùng trong trí nhớ của hắn cơ bản nhất trí.

Trương Huyền gật đầu.
- Khổng Sư thân bút lưu lại tâm đắc... Nếu như năm đó có thể tìm được cái này, lý giải đối với Phong Thánh Giải, khẳng định càng thêm khắc sâu!

Nhìn kỹ văn tự còn thừa lại mấy lần, càng xem càng cảm thấy bác đại tinh thâm.

Tuy hắn có thể thuộc nội dung, nhưng phối hợp thêm văn tự của Khổng Sư, sẽ có một phen hàm súc thú vị khác, so với trước kia ở Phong Thánh đài nhìn, là hoàn toàn bất đồng.

Dựa theo cái này lý giải, có lẽ thật có thể tìm hiểu ra một bộ công pháp không bình thường, hơn xa Phong Thánh Giải.

- Dung hợp!

Hắn sợ hãi thán phục, cách đó không xa tinh thần của Trương Huyền lại đắm chìm trong thư viện, đặt thư tịch tâm đắc cùng Phong Thánh Giải ở chung một chỗ, thấp giọng hô.

Vù vù!

Hai quyển thư tịch chậm chạp dung hợp, một lát sau, một quyển sách mới xuất hiện ở trước mắt.

Nhẹ nhàng mở ra, nhìn thoáng qua, không khỏi lắc đầu.

Khổng Sư lưu lại quyển tâm đắc này, chỉ là giới thiệu lĩnh ngộ lúc bản thân đột phá, cũng không phải pháp quyết tu luyện, cùng Phong Thánh Giải dung hợp, căn bản không có khả năng hình thành Thiên Đạo công pháp chính xác, ngược lại lộn xộn, làm cho người ta xem không hiểu.

Xem ra, muốn ngưng luyện ra Phong Thánh Giải chính xác, không dễ dàng như vậy.

- Không cách nào dung hợp, ta có thể nghiên cứu a... Chỉ cần kết hợp Khổng Sư lưu lại tâm đắc, nghiên cứu cảm thụ lúc hắn đột phá, sau đó căn cứ nội dung chính xác trong Phong Thánh Giải, lại tới kết hợp... Hoàn toàn có thể sáng chế một bộ công pháp!

Đang định buông tha, trong lòng đột nhiên động một cái, một ý nghĩ toát ra.

Tuy quyển tâm đắc này không có để lại pháp quyết tu luyện, nhưng lại có quá trình tu luyện, cùng với cảm thụ, toàn bộ miêu tả xuống, chỉ cần dùng cái này suy tính lộ tuyến vận hành chân khí, kết hợp với Phong Thánh Giải, có lẽ có thể triệt để phục hồi công pháp mà Khổng Sư muốn lưu lại!

Một loại cảm thụ, có thể diễn sinh ra hơn mười loại, mấy trăm loại, thậm chí mấy nghìn loại pháp môn vận chuyển Chân Khí, đổi lại những người khác, coi như đạt được hai thứ này, cũng không thể nào làm được, nhưng hắn không giống!

Có Thiên Đạo Thư Viện có thể rõ ràng phân biệt ra được chính xác cùng sai lầm, chỉ cần tìm ra cách chính xác, toàn bộ chồng chất chung một chỗ, có thể tìm được đường chính xác nhất!

- Thử xem!

Nghĩ đến liền làm, không có chút do dự gì, Trương Huyền trực tiếp khoanh chân ngồi ở tại chỗ, tinh thần tập trung ở trong đầu, cẩn thận cân nhắc nghiên cứu.

Chương 1687: Đi xem sách (1)

Vốn tưởng rằng rất đơn giản, rất nhanh có thể nghiên cứu ra, không nghĩ tới vừa suy nghĩ, chính là trọn vẹn một ngày.

Vù vù!

Đứng dậy, Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Một ngày một đêm không ngủ không nghỉ nghiên cứu, coi như là hắn hiện tại thể lực kinh người, cũng nhịn không được có chút váng đầu hóa mắt.

Bất quá công phu không phụ lòng người, trải qua thời gian dài như vậy khổ tu, rốt cuộc suy tính ra một quyển Phong Thánh Giải mới.

- Đáng tiếc... Nếu không phải thư tịch bị Ngoan Nhân cắn nuốt hai phần ba, có lẽ có thể dung hợp ra công pháp không có thiếu sót...

Trải qua nghiên cứu, hắn phát hiện văn tự cùng ý cảnh trong thư tịch của Khổng Sư, mới là cách dung hợp công pháp tốt nhất, mà Thư Viện chỉ ghi chép nội dung, văn tự bị cắn nuốt hai phần ba, không trọn vẹn đến tệ hại.

Ý cảnh biến mất hai phần ba... Dẫn đến suy tính ra Phong Thánh Giải cũng không hoàn chỉnh.

- Tổng cộng có ba chỗ thiếu sót, giống như Ngũ Diệu Kim Thân lúc trước, theo thứ tự là Bán Thánh, Tòng Thánh cùng Thánh Vực, muốn đột phá, đều cần bảo vật phối hợp!

Thở ra một hơi, Trương Huyền lắc đầu.

Phong Thánh Giải mới, giống như Ngũ Diệu Kim Thân lúc trước, mỗi đột phá một cửa khẩu, đều cần bảo vật phối hợp.

Tuy cũng có thiếu sót, nhưng so với Mục sư Khôi Lỗi cho, kém vài trăm vạn dặm, không có ở cùng một cấp bậc.

- Thế nào, còn có cảm ngộ?

Mục sư Khôi Lỗi đi tới.

Ngày hôm qua hắn vừa bắt được Khổng Sư lưu lại bút ký, đối phương liền khoanh chân ngồi xuống, chắc hẳn cũng phát hiện, thư tịch có thể tiến hành ưu hóa Phong Thánh Giải, để cho nó trở nên càng thêm hoàn mỹ.

- Hơi có đoạt được!

Trương Huyền cười cười.

- Không tệ! Nghiên cứu một ngày, ta cũng có chút cảm ngộ, chúng ta có thể thảo luận một chút, có lẽ có thể cải tiến Phong Thánh Giải, lại để cho nó trở nên càng thêm hoàn mỹ!

Vuốt râu, hai mắt Mục sư Khôi Lỗi tỏa ánh sáng.

- A? Không biết Mục sư có tâm đắc gì? Có thể nói nghe một chút?

Nghe được đối phương tự tin, Trương Huyền nhịn không được nhìn lại.

- Ta cho rằng, bảy đạo Chân Khí ngưng tụ trong Phong Sư Giải, là có sai lầm... Bất quá cụ thể là bao nhiêu đạo càng thêm hoàn mỹ, thì chưa nghiên cứu ra...

Rất nhanh, Mục sư Khôi Lỗi giải thích lĩnh ngộ của mình một lần.

Nghe xong lời của hắn, Trương Huyền lắc đầu.

Còn tưởng rằng đối phương hơn một ngày nỗ lực, có thể mang đến cho mình linh cảm, bổ túc ba cái thiếu sót, hiện tại xem ra, suy nghĩ nhiều... Đối phương lý giải rõ ràng vẫn còn ở tầng ngoài nông cạn nhất, cùng Phong Thánh Giải hắn nghiên cứu ra, chênh lệch xa vạn dặm.

- Lĩnh ngộ của ngươi là cái gì, không ngại nói ra, chúng ta trao đổi thoáng một phát! Tuy thực lực của ngươi mạnh hơn ta, thiên phú cũng cao hơn ta, nhưng muốn nói ngộ tính, ta tự tin không thua người...

Cười cười, Mục sư Khôi Lỗi tràn đầy tự tin.

Thiên phú của hắn không phải kinh tài tuyệt diễm, khả năng ngay cả Mạc Lưu Chân Viện trưởng lúc trước cũng không bằng, nhưng ngộ tính tuyệt đối là rất đáng sợ.

Nếu không cũng không có khả năng tổng kết kinh nghiệm của tiền nhân, bổ sung Phong Thánh Giải, tu luyện Nguyên Thai tới nhị đẳng thượng phẩm.

Đây chính là vô số Danh Sư đều không làm được.

Nguyên nhân chính là như thế, ở trên ngộ tính, hắn có tự tin rất lớn, đồng dạng một ngày, hắn lĩnh ngộ nhiều như vậy, coi như đối phương cũng có lĩnh ngộ, đoán chừng cũng sẽ không chênh lệch quá lớn.

- Cái này...

Không biết giải thích như thế nào, chần chờ xuống, Trương Huyền lấy ra bút lông cùng một quyển thư tịch trống, rất nhanh tổng kết tốt Phong Thánh Giải, đổi thành bản rút gọn người người có thể tu luyện, đưa tới:

- Đây là nội dung ngày hôm nay ta lĩnh ngộ, ngươi có thể nhìn một chút...

- Ngươi lĩnh ngộ hay sao?

Cúi đầu nhìn lại, chỉ nhìn thoáng qua, thân thể Mục sư Khôi Lỗi liền nhoáng một cái, thiếu chút nữa té ngã trên đất.

Một ngày thời gian, hắn cảm thấy đã lĩnh ngộ không ít, nhưng so sánh với đối phương, chín trâu mất sợi lông cũng không tính!

Người ta đã sắp viết ra công pháp chính xác nhất rồi, hắn mới làm cái mở đầu... Cái này rất giống một bài văn vài ngàn vạn chữ, đồng dạng một ngày, hắn mới viết hai chữ, xác lập xuống tên nhân vật chính... Đối phương đã ra bản hoàn tất rồi...

Chênh lệch lớn khiến người ta tan vỡ.

Căn bản không ở cùng một cấp bậc!

Buồn cười mới vừa rồi hắn còn lời thề son sắt cùng đối phương tỷ thí ngộ tính... So cái rắm a, so như thế nào cũng thua a!

- Trương sư đại tài... Tại hạ bội phục!

Đã minh bạch chênh lệch, cái thân phận Tổ Sư khai phái này cũng thả thấp xuống.

- Không có việc gì, ngộ tính thiếu chút cũng không sao, chỉ cần chịu học tập, về sau chung quy sẽ tiến bộ.

Thấy hắn bị đả kích không biết làm sao, Trương Huyền an ủi một câu.

- Vâng!

Khóe miệng của Mục sư Khôi Lỗi co lại.

Trước kia những lời này đều là hắn giáo huấn người khác, giáo dục hậu bối, không nghĩ tới giờ phút này rơi xuống trên đầu mình.

Bất quá, so ngộ tính, thật sự là hắn kém đối phương không biết bao xa, đạt giả vi sư, đối phương nói như vậy, cũng không tính đi quá giới hạn.

- Trương sư, bản Phong Thánh Giải này, là ngươi lĩnh ngộ ra, ta coi như muốn tu luyện, cũng tu luyện không được...

Lắc đầu, Mục sư Khôi Lỗi đưa thư tịch qua.

Hắn chỉ là Khôi Lỗi, dĩ nhiên không thể tu luyện Chân Khí pháp quyết, coi như hiện tại đã biết bộ công pháp này, cũng là uổng công.

- Không cần!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Bộ công pháp này, ngươi giữ đi, về sau có người đến tầng thứ chín, truyền thụ cho hắn là được!

Tuy bộ công pháp này quý giá, nhưng cũng là hắn phỏng theo Phong Thánh Giải mà đối phương đưa cho, phối hợp Khổng Sư lưu lại chút tâm đắc, mới tổng kết ra được, không tính là tài sản tư nhân.

Không bằng để lại chỗ này, tặng cho thiên tài đời sau, có lẽ, có thể làm cho Nhân tộc trở nên càng cường đại hơn.

Còn công khai truyền thụ, để cho tất cả mọi người tu luyện...

Cũng không phải hắn không muốn, mà là lo lắng giống như Khổng Sư năm đó.

Chương 1688: Đi xem sách (2)

Bản Phong Sư Giải này, đối với siêu cấp thiên tài chính thức mà nói, là bí tịch vô thượng, đối với tài trí bình thường mà nói, chỉ biết đả kích lòng tin, để cho bọn hắn vọng tưởng không thể nào làm được, do đó mất đi ý chí chiến đấu, tầm thường vô vi.

Thật giống như một ức kim tệ, đối với phú hào mà nói, là mục tiêu nhỏ, nhưng đối với người bình thường mà nói... là đừng suy nghĩ, nếu không nhất định sẽ buồn bực chết.

- Vâng!

Nghe quyết định của hắn, Mục sư Khôi Lỗi âm thầm gật đầu, khom người nói:

- Ta thay hậu bối học viện cám ơn ngươi!

Có thể không hề giữ lại công pháp bản thân lĩnh ngộ, vô tư cống hiến ra, đây mới thực sự là Danh Sư.

Khó trách tuổi còn trẻ có thể trở thành một đời Viện trưởng, hoàn toàn chính xác có chỗ bất phàm.

Tuy cỗ ý niệm này không có câu thông với đạo ý niệm kia, nhưng ở chung hơn một ngày, cũng biết thanh niên trước mắt này, là tân nhiệm Viện trưởng của Danh Sư Học Viện.

- Mục sư không cần khách khí, giáo hóa vạn phương, truyền thừa đời sau, ứng với ta nên làm...

Trương Huyền gật đầu.

- Trương sư đại nghĩa, ta cũng không hẹp hòi, thân là tân nhiệm Viện trưởng, có lẽ đã biết rõ Viện Trưởng Lăng a?

Mục sư Khôi Lỗi nhìn qua.

- Đương nhiên!

Trương Huyền gật đầu.

- Vừa rồi ta xem, ngươi lĩnh ngộ bản Phong Thánh Giải này, đột phá Bán Thánh cần Xích Huỳnh Quả, ta không có, nhưng đột phá Tòng Thánh cần Lôi Minh Thạch, khi còn sống ngược lại là chuẩn bị một khối, để lại ở trong Viện Trưởng Lăng!

Mục sư Khôi Lỗi cười nói.

- Lôi Minh Thạch? Ngươi có thứ này? Thật tốt quá!

Nhãn tình sáng lên, Trương Huyền thiếu chút nữa không có nhảy dựng lên.

Phong Thánh Giải mới, có ba chỗ thiếu sót, đột phá Bán Thánh cần Xích Huỳnh Quả, thứ này sớm đã tìm được, không coi vào đâu.

Đột phá Tòng Thánh, lại cần Lôi Minh Thạch.

Một loại khoáng thạch cực kỳ hi hữu, cả ngày được lôi điện thoải mái, vạn năm mới có thể hình thành.

Lúc trước rất nhiều Vương Giả ở Vân Vụ Lĩnh, cho bảo vật tuy nhiều, như trước không có thứ này, đủ thấy quý giá.

Vốn nghĩ rằng muốn tìm được, không biết năm nào tháng nào, nằm mơ cũng không ngờ tới, hắn... lại có!

Hơn nữa còn đặt ở Viện Trưởng Lăng.
Thật đúng là hảo tâm có hảo báo, nếu không phải chắp tay tặng công pháp lĩnh ngộ, muốn tìm được loại khoáng thạch này, đoán chừng rất khó khăn.

- Ân, ta cũng là lúc trước thời điểm du lịch thiên hạ, ngẫu nhiên đoạt được... Một mực không có sử dụng!

Mục sư Khôi Lỗi gật đầu, cổ tay lật một phen, một lệnh bài đặc thù xuất hiện ở trong lòng bàn tay:

- Ngươi đến Viện Trưởng Lăng, tìm địa phương mai táng nhục thân của ta, tế lệnh bài này ra, trong đó chôn dấu bảo vật, sẽ tự động xuất hiện! Đây là tích góp cả đời của ta, cũng là đồ vật lưu cho thiên tài đời sau...

- Đa tạ Mục sư...

Tiếp nhận lệnh bài, Trương Huyền ôm quyền khom người, trong lòng tràn đầy tôn kính.

Sau khi chết nghĩ đến đời sau, nguyện ý lưu lại truyền thừa cùng bảo vật, này mới là phong phạm của tiền bối cao nhân.

- Ngươi đã thông qua Ký Lục Sơn tầng thứ chín, cũng đã nhận được truyền thừa, trở về đi!

Nên dặn dò cũng dặn dò xong, biết thanh niên trước mắt này khẳng định về sau đi xa hơn hắn, Mục sư Khôi Lỗi hài lòng khoát tay áo.

- Cáo từ!

Gật gật đầu, Trương Huyền không nói thêm lời, ôm quyền đi ra.

Mới vừa đi tới tầng thứ tám, liền thấy được đám người Mi trưởng lão vẻ mặt lo lắng, an ủi một câu, cùng mọi người đi xuống.

Đi ra Ký Lục Sơn, chứng kiến kiến trúc cao vút trong mây, Trương Huyền thở ra một hơi.

Tuy chỉ cách một ngày, lại như đã có mấy đời.
May mắn sau khi trở thành Viện trưởng, tới nơi này trước, nếu không một khi đột phá Bán Thánh, không có tư cách tới đây, liền không cách nào đạt được Phong Thánh Giải, lại không có cơ hội ngưng tụ Nguyên Thai cấp bậc cao hơn rồi.

- Viện trưởng, bây giờ đi đâu?

- Tàng Thư Các!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Tàng Thư Các?

Mọi người sững sờ.

- Ân, hiện tại ta tính toán đọc sách, học tập thoáng một phát!

Trương Huyền khoát tay.

Mặc dù có Phong Thánh Giải, tương đương đã có công pháp tu luyện từ Tàm Phong cảnh đến Thánh Vực, nhưng vẫn nên mau mau đến xem, có thể mượn nhờ thư tịch, bổ sung hoàn chỉnh hay không.

Một khi có thể thành công, coi như không có bảo vật, cũng có thể một đường đột phá, trùng kích cấp bậc cao hơn.

- Ta hiện tại liền mang Viện trưởng đi...

Mi trưởng lão đi đầu dẫn đường.

Tàng Thư Các của Danh Sư học viện, ở trong Trưởg Lão Viện, hai người rời đi một lát, liền đi vào trước mặt.

Nơi này không giống kiến trúc khác, cao lớn nguy nga, ngược lại cực kỳ cổ xưa, khiến người ta nhìn qua, tâm cảnh liền thản nhiên, không còn vẻ nôn nóng.

Bởi vì là đọc sách, đám người Triệu trưởng lão liền không đi cùng.

- Viện trưởng, đây là Tàng Thư Các, tổng cộng năm tầng, phía dưới cùng nhất, mở ra cho đệ tử Học Viện công huân lớn; tầng thứ hai mở ra với lão sư bình thường; tầng thứ ba, mở ra với Trưởng Lão học viện; tầng thứ tư, chỉ có các thời kỳ Viện trưởng mới có thể tiến nhập... Còn tầng thứ năm, Viện trưởng khác vào không được, nhưng ngươi khẳng định có thể vào!

Mi trưởng lão cười cười.

Vị trước mắt này chính là đã nhận được Viện trưởng lệnh hoàn mỹ, quyền hạn thật lớn, chỉ cần là ở Học Viện, không có địa phương vào không được.

- Ân!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền nhìn thoáng qua kiến trúc cao lớn trước mắt, không có quá nhiều chần chờ, đẩy cửa đi vào.

Chịu đựng gần hai tháng...

Tàng Thư Các, ta rút cuộc tới!

Chương 1689: Tàm Phong cảnh đỉnh phong (1)

Đi vào gian phòng.

Cái Tàng Thư Các này, cùng lúc trước đi qua cũng không giống nhau, cái sau đều chứa đựng thư tịch tương ứng với nghề nghiệp, tỷ như: Thuần Thú Học Viện tất cả đều là về Thuần Thú; Y viện lại đều là phương diện y học...

Mà cái này, lại chứa đựng các loại công pháp, võ kỹ, cùng với lịch sử Hồng Viễn Đế Quốc, nhân văn địa lý các loại thường thức…

Thư tịch ở tầng thứ nhất, tuy đệ tử có thể quan sát, lại cũng không đơn giản, trong đó bao hàm cảnh tất cả công pháp từ Hợp Linh Cảnh đến Tàm Phong cảnh, từng dãy từng nhóm, có mấy trăm vạn bản.

Danh Sư Học Viện, thành lập tiếp cận vạn năm, xuất hiện qua vô số Danh Sư kinh tài tuyệt diễm, những người này, đối với tu luyện có điều tâm đắc, nhận thức, đều ghi chép lại, cung cấp hậu nhân tham khảo, thậm chí còn có sáng chế ra pháp quyết thuộc về mình, truyền lưu hậu thế.

Điều này cũng làm cho mỗi một cấp bậc, đều có vô số loại phương pháp tu luyện bất đồng.

Lấy Hợp Linh Cảnh làm thí dụ, tùy tiện nhìn thoáng qua, tìm ra tiếp cận hơn một vạn loại pháp quyết tu luyện không đồng dạng, mỗi một loại phương pháp đều tự thành hệ thống, có truyền thừa hoàn mỹ.

Đối với học viên khác, chứng kiến nhiều chủng loại công pháp như vậy, tất nhiên phải lựa chọn, phân loại học tập. Nếu không tiếp xúc nhiều, phân biệt không ra chính xác sai lầm, rất dễ dàng tẩu hỏa nhập ma.

Trương Huyền hoàn toàn không cần quan tâm những thứ này, hắn đối với công pháp không có yêu cầu, ngược lại là càng nhiều càng tốt, càng nhiều càng tốt.

Hao tốn tiếp cận một canh giờ, toàn bộ thư tịch Hợp Linh Cảnh được thu nhập trong đầu.

- Chính xác!

Trong lòng thấp giọng hô.

Một quyển sách xuất hiện ở trước mắt, tiện tay mở ra, đúng là Thiên Đạo công pháp Hợp Linh Cảnh, giống như lúc trước bản thân tạo thành quyển kia, tuy cách tu luyện hơi bất đồng, rồi lại trăm sông đổ về một biển, khác biệt không lớn.

Tiếp tục đi đến chỗ công pháp bí tịch Kiều Thiên cảnh, đồng dạng hao tốn một canh giờ, toàn bộ thu thập.

Sau khi hình thành Thiên Đạo công pháp, đối chiếu thoáng một phát, so với trước không kém nhiều, chỉ là ở trên chi tiết càng thêm tỉ mỉ xác thực, để cho tu luyện càng thêm đơn giản dễ dàng.

- Xem ra chỉ cần là Thiên Đạo công pháp, trên cơ bản đều tương tự... Nội dung không có biến hóa quá lớn!

Trương Huyền gật đầu, một đường về phía trước, vừa đi vừa ghi chép.

Nếu như đã đến, thời gian lại không khẩn trương, liền thu toàn bộ thư tịch, vừa vặn có thể gia tăng kiến thức cùng nội tình của hắn.

Năm canh giờ sau, Trương Huyền liền thu toàn bộ công pháp bí tịch, võ kỹ ở trong thư viện vào thức hải. Tuy những thư tịch này không có để cho tu vi của hắn tăng trưởng, lại làm cho số lượng kiến thức của hắn có tăng lên rất lớn, đối với các loại hệ thống tu luyện, cũng hiểu được không ít.

Nếu như lấy tri thức uyên bác tới bình luận mà nói, chỉ sợ Danh Sư của toàn bộ Học Viện cộng lại cũng xa không bằng hắn.

Không chỉ như thế, các loại võ kỹ, Kiếm pháp, đao pháp, thương pháp… cũng tạo thành Thiên Đạo pháp quyết riêng phần mình, từng dãy bày đặt ở trên giá sách, chỉ cần tu luyện, tất nhiên có thể lĩnh ngộ binh khí chân ý, đạt tới tình trạng cao siêu hơn.

Trương Huyền không có sốt ruột tu luyện, mà tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Tầng thứ hai là nơi lão sư mới có thể tiến vào, lưu lại võ kỹ cùng công pháp, nếu so với tầng thứ nhất thì cao thâm hơn nhiều, cũng có pháp quyết tu luyện Bán Thánh cấp!

Thu thập toàn bộ thư tịch ở bên trong, tiếp tục đi đến.

Tầng thứ ba, là Trưởng Lão mới có thể tiến đến quan sát, đã có phương pháp tu luyện Tòng Thánh cùng Thánh Vực, bất quá số lượng so với tầng thứ nhất cùng tầng thứ hai thì ít hơn nhiều lắm.

Sưu tập thư tịch hoàn tất, tạo thành Thiên Đạo công pháp chính xác, đến bây giờ mới thôi, Thiên Đạo công pháp Hóa Phàm cửu trọng Tàm Phong cảnh, Bán Thánh đã sưu tập hoàn tất.

Nói cách khác, chỉ cần nguyện ý tu luyện, hoàn toàn có thể ở trong ba canh giờ, từ Tàm Phong cảnh sơ kỳ, đột phá đến Thánh Vực sơ kỳ!

Nhẹ nhàng cười cười, Trương Huyền mở ra thư tịch Bán Thánh cấp, cúi đầu nhìn sang.
Một lát sau, mày nhăn lại.

Những công pháp này, không có bất kỳ sai lầm, chỉ cần từng bước tu luyện, hoàn toàn chính xác có thể cho hắn đạt tới Bán Thánh, Tòng Thánh, thậm chí Thánh Vực rất nhanh.

Chỉ là, coi như đạt đến Thánh Vực, cũng chỉ là Nguyên Thai tam đẳng, so với nhị đẳng sơ phẩm trong Phong Thánh Giải chênh lệch thật lớn.

Vừa mới bắt đầu còn cảm thấy có chút kỳ quái, vì sao Thiên Đạo công pháp ở trước Hợp Linh Cảnh không kém nhiều, bây giờ lại có chênh lệch, suy nghĩ một chút liền hiểu được.

Rất nhiều công pháp trong Thư Viện, không có pháp quyết tu luyện Nguyên Thai nhất đẳng, coi như bắt được nhiều hơn nữa, đây là công pháp bình thường.

Thật giống như nhìn nhiều thư tịch nhà dân phổ thông hơn nữa, cũng không thể nào so sánh với Hoàng Cung.

Cả hai thuộc về tầng thứ bất đồng, coi như là rất nhiều nội dung tương tự, đều có thể khiến người ta đạt tới cảnh giới cao hơn, nhưng trên thực tế không ở cùng một phương diện.

- Phong Thánh Giải, tuy tu luyện càng thêm khó khăn, nhưng rất có khả năng hình thành Nguyên Thai nhất đẳng, trở thành Thiên Nhận Thánh Nhân, tu luyện những công pháp bình thường này mà nói, lại hoàn toàn không có hy vọng!

Trong lòng Trương Huyền suy tư.

Tu luyện Phong Thánh Giải cần bảo vật, có thể sẽ khó khăn hơn một ít, nhưng một khi thành công, uy lực cực lớn, vượt xa công pháp bình thường.

Nếu như tu luyện, tự nhiên phải lựa chọn càng cường đại hơn.

Trong lòng có quyết định, cũng không sốt ruột tu luyện, mà tiếp tục đi lên.

Tầng thứ tư là Viện trưởng mới có thể tiến nhập, bên trong không có công pháp, võ kỹ, mà là các thời kỳ Viện trưởng lưu lại các loại tâm đắc nhận thức, cùng với rất nhiều bí mật trong học viện.

Thu những thư tịch này vào Thư Viện, Trương Huyền tiếp tục đi lên trên.

Tầng thứ năm, là Mục sư lưu lại, mặc dù không có Phong Thánh Giải, lại bao hàm tất cả pháp quyết quý giá hắn sưu tập, đại bộ phận đều là ở Thánh Vực, cũng có một phần nhỏ đạt đến nhị trọng thậm chí tam trọng, bất quá số lượng thưa thớt, đối với hắn tác dụng cũng không phải quá lớn.

Còn có một ít bí tịch luyện hồn, Luyện Thể, nhàn rỗi vô sự, liền thu tất cả lại.

- Được rồi, bắt đầu tu luyện!

Chương 1690: Tàm Phong cảnh đỉnh phong (2)

Thu thập toàn bộ thư tịch xong, Thiên Đạo công pháp, võ kỹ, cũng tạo thành ít nhất hơn mười bản, Trương Huyền thở sâu, tìm địa phương trống trải ngừng lại.

Công pháp Tàm Phong cảnh đã chuẩn bị đầy đủ, cũng có Xích Huỳnh Quả đột phá Bán Thánh, hoàn toàn có thể nhất cỗ tác khí, trước đột phá cảnh giới này rồi hãy nói!

Lấy ra trận kỳ, ở chung quanh bố trí một Tụ Linh Trận cấp sáu, lúc này mới lấy ra một đống Linh Thạch thượng phẩm để vào trong đó.

Ầm ầm!

Tụ Linh Trận vận chuyển, vô số linh khí tinh thuần từ trong Linh Thạch rút ra, hình thành từng đám mây nồng đậm, liên tục quán thâu vào trong lỗ chân lông của hắn.

Khoanh chân ngồi dưới đất, rất nhiều huyệt vị của Trương Huyền mở ra, điên cuồng hấp thu.

Linh khí của Linh Thạch thượng phẩm, tinh thuần mà trầm trọng, vượt xa Địa Mạch linh dịch, dùng để đột phá cực kỳ phù hợp.

Hai mắt nhắm lại, Trương Huyền vận chuyển nội dung trong Phong Thánh Giải, khống chế được từng đạo Chân Khí, tới lui xuyên thẳng qua trong đan điền.

Phong Thánh Giải mới, là hoàn toàn bất đồng lúc trước.

Cái trước bảy đạo Chân Khí hình thành một hạt, bảy hạt hình thành một đoàn, bảy đoàn hình thành một giải.

Mà cái này, cần chín đạo Chân Khí hình thành một hạt, chín hạt hình thành một đoàn, chín đoàn hình thành một giải.

Chín là con số cực hạn, chín đạo Chân Khí chồng lên, mới phù hợp chân lý, phù hợp Thiên Đạo.

Linh khí chảy xuôi trong người, phát ra thanh âm xì xào, Trương Huyền khống chế từng đạo Chân Khí, hội tụ thành một hạt, một đoàn, một giải...

Mục đích của Phong Thánh Giải là ngưng tụ Nguyên Thai cấp bậc cao hơn, so với tu luyện Thiên Đạo công pháp bình thường, khó khăn hơn nhiều, cũng phức tạp hơn nhiều lắm.

Thiên Đạo công pháp bình thường, một canh giờ có thể thăng một cấp bậc, cái này lại tiến bộ nhỏ bé, trong vòng một canh giờ, ngay cả một tiểu cấp cũng không có đột phá.

Lúc này, hắn cũng rốt cuộc biết, vì sao Mục sư phải tiêu phí mấy trăm năm, mới ngưng tụ ra một Nguyên Thai nhị đẳng, loại pháp quyết này, ngưng tụ Nguyên Thai, tuy rất cường đại, nhưng mà nhu cầu đối với linh khí thật sự là quá lớn.

Quả thực chính là cái động không đáy.

Không nói cái khác, lấy tốc độ tu luyện của hắn, tăng thêm Tụ Linh Trận cấp sáu, muốn đến Tàm Phong cảnh đỉnh phong cũng cần ít nhất một ngày thời gian.

Bình thường một canh giờ, có thể tu luyện một đại cấp, nhưng bây giờ phải tiêu phí một ngày... Độ khó to lớn có thể nghĩ. Bất quá một ngày liền một ngày, hắn cũng không sốt ruột.

Căn cứ Phong Thánh Giải ghi chép, ngay lúc đó Mục sư tu luyện tới cảnh giới này, là hao tốn vượt qua 200 năm.

Ngồi ở tại chỗ, tu vi kèm theo chân khí trong cơ thể liên tục vận chuyển, chậm rãi tăng lên, gông cùm xiềng xích lúc trước từng tầng một tan rã cùng bài trừ.

Tàm Phong cảnh sơ kỳ!

Tàm Phong cảnh trung kỳ!

Tàm Phong cảnh hậu kỳ!

...

Một ngày sau, quả nhiên đạt đến Tàm Phong cảnh đỉnh phong, cách Bán Thánh cũng chỉ kém nửa bước, tùy thời có thể đột phá.

- So với trước kia cường đại hơn nhiều lắm...

Đình chỉ tu luyện, tinh thần nội thị, trong lòng Trương Huyền nhịn không được cảm khái.
Tàm Phong cảnh bình thường, từng tiểu cấp bậc đại khái chênh lệch 300 vạn đỉnh, mà tu luyện Phong Thánh Giải, lại đạt đến 600 vạn đỉnh!

(*Bình thường Tàm Phong cảnh sơ kỳ 2500 vạn đỉnh, trung kỳ 2800 vạn đỉnh, hậu kỳ 3100 vạn đỉnh, đỉnh phong 3400 vạn đỉnh!)

Lúc trước hắn liền có được 2900 vạn đỉnh, thêm 1800 vạn đỉnh, bằng vào lực lượng Chân Khí thì đến được 4700 vạn đỉnh!

Nếu như phối hợp hồn lực 2000 vạn đỉnh cùng nhục thân 3200 vạn đỉnh, dĩ nhiên đạt đến 9900 vạn đỉnh, cách Thánh Vực đỉnh phong cũng chỉ kém một trăm vạn đỉnh mà thôi!

Nói cách khác, trên lực lượng đã không kém cường giả Thánh Vực.

Đáng sợ!

Tàm Phong cảnh đỉnh phong, chỉ bằng vào lực lượng liền có thể so với Thánh Vực, truyền đi tuyệt đối không ai tin tưởng.

Bất quá, lực lượng tương tự Thánh Vực nhất trọng sơ kỳ, nhưng sức chiến đấu chính thức là không bằng.

Thánh Vực lĩnh ngộ thiên địa quy tắc, có thể ở chỗ rất xa công kích, lực lượng không suy giảm, mà hắn phải mượn nhờ toàn bộ lực lượng, chỉ có thể cận thân, không cách nào tới gần mà nói... Nhục thân cùng hồn lực liền tác dụng không lớn.

Không còn hai thứ này gia trì, chỉ có 4700 vạn đỉnh, tương đương Bán Thánh hậu kỳ mà thôi.

Dù vậy cũng rất đáng sợ, so với Mạc Lưu Chân Viện trưởng năm đó, thì cường đại hơn không biết bao nhiêu lần.

- Thực lực tiến bộ không ít, đáng tiếc tiêu hao Linh Thạch thượng phẩm thật sự quá lớn...

Cảm thụ xong lực lượng trên người, nhìn xem bã vụn đầy đất, vẻ mặt Trương Huyền cười khổ.

Tu luyện Phong Thánh Giải, hoàn toàn chính xác khiến tu vi càng thêm củng cố, Chân Khí hùng hậu, lực lượng sung túc, nhưng cũng có không ít vấn đề, tỷ như tiêu hao Linh Thạch thượng phẩm, thì đến một tình trạng nghe rợn cả người.

Hắn từ trong tay đám người Ngô Hư, Lộc Thành nhận được mấy trăm Linh Thạch thượng phẩm, cộng thêm hạ lễ của Hùng Hổ Thú cùng với Vân Vụ Lĩnh, dĩ nhiên đạt đến hơn tám trăm, so với bất kỳ một cái nào trong thập đại trưởng lão đều muốn giàu có hơn...

Mà bây giờ, chỉ từ Tàm Phong cảnh sơ kỳ, tu luyện tới đỉnh phong, liền tiêu hao 500 viên, tiếp cận hơn phân nửa!

Quả thực chính là đốt tiền!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau