THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1681 - Chương 1685

Chương 1681: Nguyên Thai phân cấp (1)

Trong nháy mắt, Trương Huyền liền rõ ràng nội dung của quyển sách này.

Phía trước giới thiệu kỹ càng, kinh nghiệm Khổng Sư phong thánh, trong đó đại bộ phận kinh nghiệm, đều có chút tương tự ở Phong Thánh đài lưu lại tâm đắc, chỉ là càng thêm kỹ càng, không chỉ có cảm thụ, còn có các loại hành động trong hiện thực.

- Phức tạp như vậy?

Trương Huyền nhíu mày.

Vốn tưởng rằng cái gọi là Phong Thánh Giải, là một loại công pháp đơn thuần, chỉ cần theo như trình tự tu luyện, có thể để cho thực lực tăng nhiều, trên thực tế không có dễ dàng như vậy.

Để cho ông trời phong làm Thánh Nhân, không chỉ cần Chân Khí mạnh mẽ, lực lượng mãnh liệt, càng trọng yếu chính là... ngay cả tâm thần cũng cùng một chỗ tu luyện.

Cái gọi là tu luyện tâm thần, trên thực tế chính là ma luyện tâm trí.

Loại tu hành này, không thể làm cho người ta tăng lên sức chiến đấu, lại có thể làm cho lòng dạ của người ta càng thêm rộng lớn, nhìn xa hơn, đi cao hơn.

Chỉ có tâm trí đạt tới bao dung vạn vật, dung nạp thiên địa, đan điền tự nhiên cũng sẽ tùy theo trở nên rộng lớn, có thể dung nạp càng nhiều Chân Khí nữa.

- Tàm Phong cảnh, cũng gọi là Tàng Thai Cảnh, Thai Tàng Cảnh hoặc là Kim Đan cảnh. Ý là tích góp tu vi, trong người ngưng tụ Nguyên Thai (Kim Đan), một khi thành công, cùng bản thân dung hợp là một, liền có thể đột phá gông cùm xiềng xích, thành linh thành thánh...

Thấy hắn mặc vào quần áo lúc trước, nghiêm túc đọc sách, Mục sư Khôi Lỗi không hề xoắn xuýt, giải thích một câu, hỏi:

- Ngươi đã tu luyện đến cấp độ này, đối với cảnh này hẳn có lý giải rất sâu.

Trương Huyền gật đầu.

Tàm Phong cảnh, trên thực tế là chân khí toàn thân ngưng tụ thành thai, hóa làm đan, nói trắng ra, là Chân Khí từ thể khí, ngưng tụ thành thể rắn.

Như vậy, thân thể có thể dung nạp càng nhiều Chân Khí nữa, một khi kết thành Nguyên Thai, hoàn toàn có thể tàng thai thành thánh, đạt tới cảnh giới cao hơn.

Mặc dù không có sưu tập đến Thiên Đạo công pháp vượt qua Tàm Phong cảnh, nhưng chân khí trong cơ thể hắn đã bắt đầu hội tụ, ở đan điền tạo thành vòng xoáy Chân Khí, chỉ cần nỗ lực tu luyện, ngưng kết ra Nguyên Thai, chỉ là vấn đề thời gian.

- Tu luyện bình thường, chỉ cần làm từng bước, nỗ lực tu luyện, Chân Khí trong cơ thể rất nhanh có thể ngưng kết, nhưng... Đây chẳng qua là loại Nguyên Thai kém nhất, cũng chính là Nguyên Thai tam đẳng!

Mục sư Khôi Lỗi nói. - Nguyên Thai tam đẳng? Nguyên Thai còn phân cấp cấp?

Vẻ mặt Trương Huyền tràn đầy nghi hoặc.

Đây chính là chưa từng nghe nói qua.

Coi như là ở Học Viện sưu tập không ít thư tịch nghề nghiệp, cũng chưa bao giờ gặp giới thiệu cùng loại.

- Đương nhiên sẽ phân chia đẳng cấp, chỉ bất quá, rất ít người biết được mà thôi!

Mục sư Khôi Lỗi lắc đầu:

- Cái đẳng cấp này, là lúc trước một vị đệ tử của Khổng Sư nói ra, vốn nghĩ rằng sẽ cho tất cả tu luyện giả biết, lại bị Khổng Sư ngăn lại! Giữ kín không nói ra, thế cho nên người biết càng ngày càng ít!

- Khổng Sư ngăn lại?

Trương Huyền kỳ quái.

Khổng Sư không phải Vạn Thế Chi Sư sao? Đối với Nhân tộc có cống hiến cực lớn, sáng lập nghề nghiệp Danh Sư... truyền thừa phát triển ở toàn bộ Nhân tộc, nhân vật như vậy, làm sao sẽ cố ý che lấp tin tức? - Khổng Sư làm như vậy, là vì nhân loại!

Mục sư Khôi Lỗi cảm khái một tiếng, cũng không để cho Trương Huyền nghi hoặc bao lâu, tiếp tục nói:

- Tu luyện giả bình thường như chúng ta, chỉ cần chịu nỗ lực, cơ bản đều có thể ngưng tụ ra Nguyên Thai tam đẳng, Nguyên Thai nhị đẳng liền khó khăn! Không chỉ cần đại lượng tài liệu tu luyện, còn cần có người chỉ điểm, xuất hiện một tia sai lầm cũng dẫn đến thất bại trong gang tấc.

- Nói cách khác, nghĩ ngưng tụ Nguyên Thai nhị đẳng, tiêu phí trả giá, ít nhất là gấp mười lần Nguyên Thai tam đẳng trở lên... Loại trả giá này, Nhân tộc trả không nổi không nói! Mấu chốt nhất là, cũng không phải người người đều có thể thành công, còn cần thiên tư cùng tâm tính cực cao, một khi thất bại, nhẹ thì Nguyên Thai hủy hết, tu vi bị phế, nặng thì chết ngay tại chỗ, Thần Tiên khó cứu...

Mục sư Khôi Lỗi lắc đầu:

- Không biết thì thôi, một khi biết được, vô số Danh Sư đều vì tăng lên sức chiến đấu, mạo hiểm nếm thử... Mà hậu quả làm như vậy, chỉ biết làm Nhân tộc tổn thương nguyên khí, để cho vô số người tẩu hỏa nhập ma, cuối cùng tử vong! Mà không phải bồi dưỡng được càng nhiều cường giả.

- Cái này...

Chần chừ một chút, Trương Huyền cuối cùng nhẹ gật đầu.

Đối phương nói không sai.

Muốn trùng kích Nguyên Thai cấp bậc cao hơn, tự nhiên phải trả giá thật nhiều!

Rất nhiều người chịu hạn chế bởi thiên tư, cưỡng ép đi làm, chẳng những không có hiệu quả, ngược lại sẽ hại bản thân.

Thật giống như rắn nuốt voi, rõ ràng chỉ lớn như dây thừng, lại nhất định muốn ăn một con voi mấy thước, không thành công là bình thường, gây chuyện không tốt rất dễ dàng chơi chết bản thân.

Cái gọi là đẳng cấp Nguyên Thai là như thế.

Sau khi biết rõ tin tức này, lại không đi làm, rõ ràng còn có một loại cảnh giới không có đạt tới, trên tâm cảnh sẽ xuất hiện thiếu sót, cảm giác không bằng người... Do đó hạn chế thành tựu về sau.

Biết rõ lại sẽ xuất hiện nguy hiểm...

Người không biết không tội, có đôi khi ngu ngốc, cũng là một loại hạnh phúc.

Chương 1682: Nguyên Thai phân cấp (2)

- Nguyên Thai đẳng cấp cao, chỉ đại biểu sức chiến đấu đồng cấp bậc mạnh mẽ mà thôi... Mà trả giá, có thể bồi dưỡng được Thánh Vực nhị trọng, thậm chí tam trọng! Trả giá như thế, chỉ làm cho người tăng lên Nguyên Thai một cấp bậc nhỏ... Đổi lại người nào, đều biết nên lấy hay bỏ!

Mục sư Khôi Lỗi tiếp tục nói:

- Nhất là Vạn Thế Chi Sư vì tương lai của Nhân tộc suy nghĩ! Khoan hãy nói, nghề nghiệp Danh Sư năng lực chủ yếu nhất, là bồi dưỡng càng nhiều nhân loại đi đến đỉnh phong, dạy học mới là thứ nhất, sức chiến đấu đồng cấp bậc, coi như yếu một ít, cũng không ảnh hưởng chút nào.

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

Bí mật này thật sự quá kinh thế hãi tục rồi, một khi truyền đi, tất nhiên phá vỡ tu luyện giới, mà làm như vậy, ngoại trừ sẽ mang đến cho người áp lực tâm lý cùng gánh nặng... thì không có bất kỳ chỗ tốt.

Đã như vậy, còn không bằng không nói, để cho tất cả mọi người không biết chuyện này.

Huống chi, chức trách chủ yếu của Danh Sư là “giảng dạy” cùng “truyền thừa”, cũng không phải đánh nhau, coi như là Nguyên Thai tam đẳng cũng không coi vào đâu.

Chiếu theo lý giải công pháp, võ kỹ, rất nhiều nghề nghiệp, như cũ là việc đáng làm thì phải làm, không ai có thể so sánh.

- Ngươi nói tu luyện giả bình thường chỉ là Nguyên Thai tam đẳng, như vậy người Nguyên Thai nhị đẳng là dạng gì?

Hiểu mục đích của đối phương, Trương Huyền không hề xoắn xuýt, tiếp tục hỏi.

- Nguyên Thai nhị đẳng, đại bộ phận đều là Chiến Sư!

Mục sư Khôi Lỗi nói.

- Chiến Sư?

- Ân! Chiến Sư không cần học tập phụ tu, chuyên tâm chiến đấu, sẽ có càng nhiều tinh lực dùng ở trên việc tu luyện võ học, hơn nữa Danh Sư Đường cùng với toàn bộ Nhân tộc không ràng buộc cung cấp, cùng với thiên phú bản thân, ngưng tụ Nguyên Thai nhị đẳng cũng không khó!

Nói đến đây, Mục sư Khôi Lỗi dừng lại một chút, tiếp tục nói:

- Lúc trước Khổng Sư ở trong nghề nghiệp Danh Sư cứng rắn tách ra Chiến Sư, kỳ thật chính là vì truyền thừa Nguyên Thai phân cấp!

Trương Huyền bừng tỉnh đại ngộ. Khó trách lúc trước gặp phải Ngô Hư, đồng dạng là Tàm Phong cảnh đỉnh phong, một người lại có thể ép tới đám người Hồ Yêu Yêu, Tiết Chân Dương thúc thủ vô sách, không phải bởi vì đám người Đổng Hân thiên phú chưa đủ, mà là đẳng cấp Nguyên Thai... chưa đủ!

Như vậy vô luận độ tinh thuần Chân Khí hay lực lượng khống chế, đều không bằng đối phương, bị đánh bại là rất bình thường.

- Chiến Sư cũng chỉ là Nguyên Thai nhị đẳng... như vậy nhất đẳng là ai?

Trương Huyền hỏi lần nữa.

Chiến Sư cường đại như thế, cũng chỉ là nhị đẳng, nhất đẳng chẳng phải càng thêm đáng sợ?

- Nguyên Thai nhất đẳng, chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, đã thật lâu không ai thành công! Dù sao ta chưa từng thấy qua, nghe nói năm đó Khổng Sư, khả năng chính là... Đương nhiên, cụ thể như thế nào, thư tịch không có ghi chép, ta cũng không dám kết luận bừa...

Mục sư Khôi Lỗi giải thích.

- Không ai thành công qua?

Trương Huyền sững sờ.

- Đúng vậy! Nguyên nhân chính là như thế, ta hoài nghi Nguyên Thai nhất đẳng, chính là... nguyên nhân chủ yếu trở thành Thiên Nhận Thánh Nhân! Vì vậy, cho tới nay, ta luôn muốn thành tựu Nguyên Thai nhất đẳng, vì thế hao tốn không dưới mấy trăm năm... Kết quả, đến cuối cùng, cũng chỉ ngưng tụ ra Nguyên Thai nhị đẳng phẩm chất tốt nhất, vẫn không thể nào thành công! Vẻ mặt của Mục sư Khôi Lỗi tràn đầy cười khổ.

Vì một cái mộng không biết kết quả, lãng phí mấy trăm năm vô ích, sinh mệnh tiếp cận một nửa, đổi lại người nào, đều hối hận không thôi.

- Nhị đẳng thượng phẩm?

- Ân, Nguyên Thai không chỉ chia làm nhất, nhị, tam đẳng, trong mỗi nhất đẳng, còn chia làm hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, tuyệt phẩm! Ta có thể ngưng tụ ra loại này, cũng hao tốn trả giá rất lớn, có kinh nghiệm cửu tử nhất sinh, lãng phí không biết bao nhiêu thời gian!

- Sau khi thành công, tuy có thể vượt cấp chiến đấu, nhưng người cùng thế hệ lúc trước thực lực không bằng ta, thiên tư không bằng ta... Đều đã đạt đến Thánh Vực tứ trọng, ngũ trọng, chứng kiến cảnh này, mới biết mình sai rồi! Ngay lúc đó ta chỉ là một Thánh Vực bình thường... Dĩ nhiên bỏ lỡ niên kỷ tấn thăng tốt nhất, cả đời không cách nào tấn cấp cảnh giới cao hơn, cuối cùng dừng lại ở nhất trọng đỉnh phong... Trong lòng hối hận có thể nghĩ!

- Thẳng đến này, mới hiểu được vì cớ gì Khổng Sư cố ý giấu giếm tin tức... Thiên tư chưa đủ, coi như có thể thành công, cũng là phí thời gian! Thử nghĩ thoáng một phát, cường giả Thánh Vực tứ trọng đối với nhân loại tác dụng lớn, hay là một Thánh Vực nhất trọng đỉnh phong tác dụng lớn? Kết quả không cần suy nghĩ nhiều!

Trong ánh mắt Mục sư Khôi Lỗi mang theo hối hận.

Cường giả Thánh Vực có tuổi thọ hạn chế, dài nhất cũng sống không quá hai nghìn năm, hắn trẻ tuổi nhất, dùng bảy tám trăm năm lãng phí ở tấn cấp Nguyên Thai, bỏ lỡ thời gian tu luyện hoàng kim, chờ thân thể cơ năng hạ thấp, còn nghĩ đột phá, tự nhiên không làm được.

Mà lúc này, người năm đó cùng hắn cạnh tranh, thực lực thiên phú đều không bằng hắn, đều nhao nhao đạt tới Thánh Vực tứ ngũ trọng... Nguyên Thai cao cấp hơn thì có ích lợi gì? Đồng cấp vô địch thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ còn có thể vượt qua nhiều cấp bậc chiến đấu?

Rõ ràng là không thể nào.

Vì vậy, tổng kết đến cuối cùng, thiên tư chưa đủ, chính là lãng phí thời gian.

- Nguyên nhân chính là đã biết những thứ này, ta chuyên môn làm ra Ký Lục Sơn, tiến hành khảo hạch lực lượng chiến đấu, chỉ có chưa tới Bán Thánh, hơn nữa có thể thắng được Thánh Vực nhất trọng sơ kỳ như ta, mới có tư cách biết tin tức này, có hi vọng... thành công cô đọng Nguyên Thai cấp bậc cao hơn... Bởi vì loại thiên phú này, so với ta còn muốn mạnh mẽ, có lẽ có thể thành công, hoàn thành sự tình ta vẫn chưa xong!

Ánh mắt Mục sư sáng ngời nhìn lại.

- Ngươi chỉ có Tàm Phong cảnh sơ kỳ, có thể chiến thắng ta, hơn nữa một đường đi tới nơi này, lý giải đối với chiến đấu, chiến lực cường đại, đều là vài vạn năm chưa từng xuất hiện... Nếu như có thể tu luyện Phong Thánh Giải, có lẽ có thể ngưng tụ ra Nguyên Thai cấp bậc cao hơn, có hi vọng trùng kích Thiên Nhận Thánh Giả!

- Ta? Có hi vọng?

Nghe được lời của đối phương, cùng chứng kiến ánh mắt lửa nóng của hắn, Trương Huyền sững sờ.

Chương 1683: Tu luyện Phong Thánh Giải (1)

Không nghĩ tới vị trước mắt này tin tưởng hắn như vậy.

Tuy Nguyên Thai nhất đẳng rất tốt, nhưng giống như đối phương nói, cần tu luyện mấy trăm năm, đánh chết cũng sẽ không đi làm.

Hắn trước lúc 30 tuổi, không đến Cửu Tinh Danh Sư, Tiên Thiên thai độc sẽ phát tác, sống không lâu đến như vậy, ngưng tụ Nguyên Thai cao cấp hơn thì có ích lợi gì?

Vì vậy, tuy vị Mục sư này nói Nguyên Thai nhất đẳng ba hoa chích choè, nhưng trên thực tế hắn không có hứng thú quá lớn, có thể thành công tốt nhất, không thành công, cũng không có cái gì.

- Đúng vậy, lấy thiên phú của ngươi hoàn toàn có hi vọng, đương nhiên, chỉ có thiên phú còn chưa đủ, muốn thành công còn cần cơ duyên xảo hợp cùng ngộ tính!

Mục sư Khôi Lỗi gật đầu.

Trong lịch sử Danh Sư Đại Lục, thiên tài kinh tài tuyệt diễm, như cá diếc sang sông, nhiều vô số kể, mà có thể tu luyện thành Nguyên Thai nhất đẳng, chưa từng nghe nói qua.

Tuy thiên phú trọng yếu, nhưng vận khí, ngộ tính cũng không thể thiếu.

- Vận khí không cách nào khống chế, ngộ tính ngược lại là có thể kiểm tra đo lường. Như vậy đi, ngươi trước học tập Phong Thánh Giải, nếu có thể ở trong vòng ba ngày, Chân khí trong cơ thể hội tụ chung một chỗ, không yêu cầu nhiều, chỉ cần bảy cỗ Chân Khí tụ tập, không sụp đổ, thì có hy vọng trùng kích Nguyên Thai vượt qua nhị đẳng thượng phẩm rất lớn, làm không được điểm ấy, liền không nên suy nghĩ nhiều!

- Bảy cỗ Chân Khí!

Trương Huyền nhớ lại vừa rồi thấy được Phong Thánh Giải.

Tuy Tàm Phong cảnh có thể ngưng tụ Nguyên Thai, nhưng muốn ngưng tụ cấp bậc cao hơn, cũng không phải là một Hóa Phàm cửu trọng có thể hoàn thành.

Khó có thể làm được không nói, coi như có thể thành công, cũng bởi vì lực lượng chưa đủ, khống chế không được, từ đó làm cho sụp đổ.

Phong Thánh Giải đúng là biết rõ chuyện này, Tàm Phong cảnh Nguyên Thai kỳ, cứng rắn kéo dài, chỉ cần không có đạt tới Thánh Vực, đều có thể ngưng tụ, nói cách khác, coi như là Bán Thánh cùng Tòng Thánh, cũng có thể tiến hành ân cần săn sóc Nguyên Thai, để cho nó không ngừng gia tăng.

Năm đó Khổng Sư cũng như thế, Bán Thánh, Tòng Thánh tích lũy hùng hậu, thời điểm đạt tới Thánh Vực, một lần hành động đột phá, nổi tiếng thiên hạ, ngay cả trời xanh cũng nhận thức.

Ngưng tụ Nguyên Thai, là Chân Khí hội tụ chung một chỗ, ngưng kết thành cầu, sau đó từng tầng đánh bóng, từ Giả Đan đến Chân Đan (Hư Đan), Chân Đan, cuối cùng mới là Kim Đan!

Đối phương nói bảy cỗ Chân Khí, trên thực tế là trụ cột cấu thành Giả Đan.

Chân Khí là thể khí, dễ dàng tán loạn, Phong Thánh Giải là Chân Khí ngưng tụ thành sợi, lấy phương thức cấu tạo đặc thù dựng chung một chỗ.

Thật giống như cái phòng ở, không có phương pháp và trình tự nhất định, rất nhiều gạch đá chồng chất tại chung một chỗ, khó có thể củng cố không nói, càng không có khả năng hình thành kiến trúc xa hoa. Phong Thánh Giải chính là bảy cỗ Chân Khí, lấy cấu tạo đặc thù ngưng tụ chung một chỗ, hình thành một đơn vị, chỉ cần bảy cỗ này củng cố, đằng sau từng cái chồng chất là được.

Như gạch, đá, xi-măng, nước, thoạt nhìn lẫn nhau không thể ở chung, một khi dung hợp, có thể kiến tạo ra một kiến trúc huy hoàng.

Nguyên lý không khó, mấu chốt là, làm sao cô đọng Chân Khí, lại để cho nó trở nên giống như dây nhỏ, không tán loạn, còn có thể lấy loại kết cấu này ngưng tụ, đây mới là trọng yếu nhất.

Chẳng những cần hồn lực cường đại, còn cần đối với Chân Khí có khống chế tuyệt đối mới có thể làm được.

- Đúng vậy, ngươi bây giờ đọc sách đi, chỉ cần trong ba ngày hoàn thành, ta sẽ nói cho ngươi biết, quá trình tu luyện của ta, cho ngươi ít đi đường quanh co, không đến mức giống ta như người mù sờ voi, cuối cùng hao phí mấy trăm năm cũng không thành công!

Mục sư Khôi Lỗi nói.

- Đọc sách... không cần, ngươi nói củng cố bảy cỗ Chân Khí là thế này phải không?

Trương Huyền lắc đầu, ngón tay điểm một chút, một đạo Chân Khí thẳng tắp hiển hiện ở trước mắt, đang muốn tiếp tục nữa, Mục sư Khôi Lỗi ở một bên con mắt trợn tròn, tựa hồ sợ tới mức sắp ngất đi, thanh âm phát run.

- Ngươi có thế để cho... Chân Khí ly thể? Hơn nữa còn bảo trì trạng thái khống chế?

- Cái này có gì kỳ quái, ta vừa tu luyện không lâu liền có thể làm được, lại không phải đại sự gì...
Thấy hắn ngạc nhiên, giống như chưa thấy qua việc đời, Trương Huyền lắc đầu.

Còn nói Tổ Sư khai phái, điểm ấy thường thức cũng không có.

Chân Khí ly thể, lại không phải việc khó gì, hắn mới tu luyện không lâu, Chân Khí liền rót vào trong cơ thể người khác, khơi thông bế tắc rất nhỏ trong kinh mạch, khống chế thành dây nhỏ mà thôi, thời điểm Võ Giả cũng có thể làm, hiện tại đạt đến Hóa Phàm cửu trọng, làm không được, còn không bằng tự sát đi!

- Cái này, cái này...

Chứng kiến ánh mắt khinh bỉ của đối phương, Mục sư Khôi Lỗi thiếu chút nữa thổ huyết.

Chân Khí xuất thể rất dễ dàng, nhưng sau khi xuất thể, còn có thể ngưng tụ thành sợi, như dây nhỏ liền khó khăn, muốn làm được điểm ấy, ít nhất phải có hai điều kiện tất yếu.

Thứ nhất, Chân Khí đầy đủ tinh thuần, ít nhất đạt tới trên Tam phẩm!

Thứ hai, hồn lực mạnh mẽ, thậm chí có thể đạt tới xuất thể, nếu không, không có khả năng khống chế Chân Khí rời đi thân thể, còn như cánh tay của mình kéo dài, tự do ghé qua.

Có thể nói, vị trước mắt này làm nhẹ nhõm như thế, đối với trình độ khống chế chân khí, quả thực nghe rợn cả người, coi như là lúc trước hắn đạt tới Thánh Vực, cũng làm không được!

Trong lòng chấn kinh nói không ra lời, liền chứng kiến thanh niên cách đó không xa, ngón tay liên tục điểm ra.

Vù vù vù vù vù!

Đạo thứ hai, đạo thứ ba... Rất nhanh bảy đạo Chân Khí từ ngón tay tuôn ra, lơ lửng ở trên không trung, như Linh xà liên tục du tẩu, một mảnh dài hẹp xen kẽ.

- Hắn... Không chỉ có thể khống chế một sợi Chân Khí, còn có thể khống chế bảy sợi?

Nuốt nước bọt một cái, thanh âm của Mục sư Khôi Lỗi khàn khàn.

Chân Khí ngưng tụ thành sợi, ly thể khống chế, chính là rất nhiều cường giả Thánh Vực cũng làm không được, gia hỏa này chẳng những thành công, còn có thể thoáng một phát làm ra bảy sợi... Đây cũng quá cường đại đi?

Ngươi thật chỉ có Tàm Phong cảnh sơ kỳ?

Chẳng lẽ là cường giả Thánh Vực đỉnh phong, hoặc là vị đệ tử nào đó của Khổng Sư, chuyên môn tới đây dạo chơi nhân gian!

Chương 1684: Tu luyện Phong Thánh Giải (2)

Rất nhanh, bảy đạo Chân Khí, dĩ nhiên hoàn mỹ dung hợp, tạo thành một viên cầu Chân Khí, ở trên không trung nhẹ nhàng xoay tròn, tụ họp mà không tản ra.

- Ý của ngươi là, ở trong đan điền, dùng Chân Khí xen kẽ thành quả cầu nhỏ như vậy, sau đó từng đạo tổ hợp chung một chỗ, có thể ngưng tụ thành Giả Đan đúng không?

Làm xong những thứ này, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn lại.

- Phải...

Thở ra một hơi, ngăn chặn khiếp sợ trong lòng, Mục sư Khôi Lỗi nhẹ gật đầu.

Phong Thánh Giải, là Chân Khí ngưng tụ thành sợi, sau đó chậm rãi hội tụ, hình thành từng quả cầu nhỏ như vậy, cuối cùng dung hợp chung một chỗ, như nước đọng thành sông, tích cát thành tháp, lợi dụng công phu mài nước, ngưng tụ Kim Đan.

Như vậy ngưng tụ ra, trụ cột vững chắc, lực lượng củng cố, so với tu luyện bình thường cường đại hơn rất nhiều, chỉ là cần hao phí công phu thật sự quá lớn.

Nguyên nhân chính là như thế, hắn mới hao phí mấy trăm năm mới có thể thành công.

- Rất đơn giản a, không cần ba ngày là có thể làm được...

Còn cho là mình lý giải sai, suy nghĩ cả nửa ngày, lại đơn giản như thế, Trương Huyền nhịn không được lắc đầu.

Dùng Chân Khí chơi đùa ra cái đồ chơi này, cũng phải dùng ba ngày mới có thể hoàn thành, còn gọi thiên tài gì? Còn không bằng tìm đậu hũ trực tiếp đâm chết đi.

- Ngươi... tu luyện qua phương pháp ngưng tụ chân khí, thiên phú bất đồng những người khác...

Thấy đối phương hời hợt như thế, Mục sư Khôi Lỗi lúng túng cười cười, nói.

Vốn tính toán khó xử đối phương, muốn nhìn ngộ tính của hắn một chút, kết quả người ta cái gì cũng không cảm thấy, ngược lại cảm thấy đơn giản không thể tưởng tượng nổi, để cho hắn có chút không biết trả lời như thế nào...

Từ khi lưu lại tàn hồn trấn thủ nơi đây, gần vạn năm, gặp qua vô số thiên tài, nhưng biến thái như vậy, vẫn là lần đầu tiên gặp được!

Thậm chí không thể gọi biến thái, quả thực không phải là người!

- Có lẽ vậy!

Trương Huyền cũng không nhiều nói.
Phương pháp chuyên môn ngưng tụ chân khí, hắn không có tu luyện qua, bất quá, Thiên Đạo Chân Khí vô cùng tinh thuần, hơn xa cái gọi là Chân Khí Tam phẩm, sự tình đối với những người khác rất khó làm được, đối với hắn mà nói, ngược lại đơn giản giống như ăn cơm uống nước.

Còn làm như vậy, cần hồn lực mạnh mẽ, thân là Vu Hồn Sư, hồn phách ly thể dễ dàng.

- Nếu như có thể làm được điểm ấy, liền không cần tiêu phí công phu, tiếp tục nghiên cứu, hiện tại có thể thử tu luyện Phong Thánh Giải, nhìn xem lấy thực lực trước mắt có thể làm được mấy giải, mà không sụp đổ!

Mục sư Khôi Lỗi tiếp tục nói.

Đối phương có thể làm đến Chân Khí ly thể, tiếp tục nghiên cứu cũng không phải ý nghĩa, không bằng thử tu luyện, nhìn xem đến cùng có thể đi đến một bước nào.

Cái gọi là “Giải”, là trình tự cùng phương pháp tu luyện quan trọng nhất trong Phong Sư Giải, ngưng tụ bảy đạo Chân Khí chung một chỗ, là một hạt, bảy hạt là một đoàn, bảy đoàn là một giải!

Nói cách khác, phải ngưng tụ ba trăm bốn mươi ba đạo Chân Khí, dưới tình huống không sai sót, mới có thể hình thành một giải.

Lúc trước hắn ở Tàm Phong cảnh, trọn vẹn cấu tạo lục giải, mới khống chế không nổi, bị buộc rơi vào đường cùng, đột phá Bán Thánh.

Thiên phú không cao, Linh Hồn không mạnh, ở cấp bậc này, đừng nói lục giải, khả năng ngay cả một đoàn cũng làm không được.

Mặc dù lực khống chế chân khí của đối phương rất mạnh, nhưng tu luyện qua Phong Sư Giải, biết rõ độ khó trong đó, kèm theo Chân Khí ngưng tụ càng ngày càng nhiều, nguy hiểm cũng càng lúc càng lớn, càng ngày càng khó khống chế.

Thật giống như xếp gỗ, bày một hai cái rất đơn giản, bày càng nhiều, lại càng nguy hiểm, hơi có chút sai lầm, sẽ gây nên sụp đổ. Ngưng tụ một hạt, chỉ cần chịu tiêu phí thời gian, chỉ cần chịu rèn luyện Chân Khí, rất nhiều người đều có thể làm được, nhưng mà ngưng tụ một đoàn, liền tương đối phiền toái, còn ngưng tụ một giải, không có thiên phú rất mạnh, lực khống chế tinh tế, cùng với kiên nhẫn vĩnh cửu, thì căn bản không thể nào làm được.

Tuy thiên phú của đối phương rất mạnh, nhưng dù sao trẻ tuổi, tăng thêm tu vi chỉ có Tàm Phong cảnh sơ kỳ, có thể ngưng tụ một giải, ở hắn xem ra đã là rất tốt.

- Ngưng tụ mấy giải?

Trương Huyền chần chừ một chút:

- Ta thử một chút đi!

Có thể ngưng tụ mấy giải, không có thí nghiệm qua, thực không dám xác định, bất quá bây giờ ngược lại là có thể thử một chút.

Tiếng nói chấm dứt, mười ngón tay xòe ra, đồng thời cầm về phía trước.

Xì xì xì xì...!

Một hồi Chân Khí kích động, trong nháy mắt, mấy trăm đạo Chân Khí theo đầu ngón tay của hắn phun ra, giống như rắn nhỏ, lại giống như vô số con rắn, liên tục cuồn cuộn.

- Đồng thời ngưng tụ ra nhiều Chân Khí như vậy?

Mục sư Khôi Lỗi đang suy đoán, vị trước mắt này mới tu luyện bao lâu, liền làm được một màn này, thiếu chút nữa không có ngay tại chỗ dọa ngất đi.

Đồng thời khống chế mấy trăm đạo Chân Khí, biến thành tơ mỏng, bốn phía tản ra, không tốn sức chút nào, Linh Hồn nên mạnh bao nhiêu?

Đừng nói hiện tại, coi như thời khắc hắn ở đỉnh cao, cũng làm không được điểm ấy.

Khiếp sợ còn chưa kết thúc, chỉ thấy thanh niên cách đó không xa, ngón tay búng ra, mấy trăm đạo Chân Khí ở trước mắt lập tức dây dưa chung một chỗ, tạo thành một đoàn Chân Khí cỡ hạt gạo.

Chỉ thấy đối phương nhìn lại, trong mắt mang theo nghi hoặc:

- Đây là một giải?

Chương 1685: Công pháp dung hợp (1)

- Cái này...

Mục sư Khôi Lỗi vội vàng đi lên trước, cúi đầu nhìn sang.

Đoàn Chân Khí này của đối phương, tuy không lớn, lại mang theo vầng sáng nhàn nhạt, giống như cầu vồng, phản xạ hào quang, làm cho người ta nhìn một cái liền không tự chủ được trầm mê trong đó.

Hơn ba trăm đạo Chân Khí, dựa theo kết cấu đặc thù dây dưa chung một chỗ, từng tầng một chồng lên, không có chút sai lầm nào, không chê vào đâu được, coi như là hắn, cũng tìm không ra bất cứ vấn đề gì.

Coi như là năm đó hắn, muốn làm đến một bước này, cũng hao tốn gần trăm năm nghiên cứu, liên tục cân nhắc, liên tục thí nghiệm, điều tiết mỗi một đạo chân khí rất nhỏ, mới có thể thành công.

Đối phương từ bắt được sách đến bây giờ, ngay cả mười phút cũng chưa tới, thậm chí không có thấy mở ra trang sách, liền làm được điểm ấy, so với hắn chế tác còn muốn hoàn mỹ, còn muốn xinh đẹp... Đến cùng làm sao làm được?

Chứng kiến đối phương, như thế nào cảm giác hắn trăm năm nghiên cứu... Đều cho chó ăn rồi hả?

Đang khiếp sợ, mười ngón tay của thanh niên đối diện tiếp tục bắn ra, vô số Chân Khí, ở trước mắt tạo thành một bình chướng thật lớn, chỉ nghe thanh âm xì xì không dứt bên tai, ngẫu nhiên liền chứng kiến mười mấy đoàn Chân Khí như hạt gạo, lơ lửng ở cách đó không xa.

Ầm ầm!

Một tiếng âm bạo kịch liệt, sau đó hai tay thanh niên ở trên không trung mãnh liệt hợp lại, mười mấy đoàn Chân Khí cùng lúc hội tụ chung một chỗ, biến thành cỡ long nhãn.

- Như vậy cũng được?

Nuốt ngụm nước miếng, Mục sư Khôi Lỗi cảm thấy cả người sắp muốn kiên trì không nổi.

Chân Khí đoàn, Chân Khí giải, như thuốc nổ chồng chất chung một chỗ, giống như xếp gỗ, hơi chút va chạm, sẽ rất dễ dàng tán loạn, lúc trước hắn vì để cho hai giải ở chung một chỗ, cẩn thận từng li từng tí, hao tốn chừng năm năm, khống chế khoảng cách, lực lượng, sợ xảy ra vấn đề.

Vị trước mắt này ngược lại tốt, trực tiếp dùng hai tay vỗ, hơn mười giải liền ngưng tụ, không có vấn đề chút nào, càng không có bạo tạc nổ tung... Đây là đối với lực lượng, lý giải đến cảnh giới gì mới có thể làm được?

Tận mắt nhìn thấy, cũng cảm giác mình có phải tu Phong Thánh Giải giả, đối phương tu luyện mới là thật hay không!

- Có phải tu luyện như vậy hay không?

Làm xong những thứ này, Trương Huyền tràn đầy nghi hoặc hỏi:

- Giống như cũng không phải rất khó, có lẽ không dùng được mấy trăm năm thời gian a?

Vốn cho rằng thực giống như đối phương nói, phải tiêu phí mấy trăm năm mới ngưng tụ được những thứ này, hiện tại xem ra kỳ thật rất đơn giản, cũng không chậm trễ thời gian chút nào.

Ngưng tụ Chân Khí đơn giản như vậy, vị Tổ Sư khai phái Danh Sư học viện này, lại có thể dùng mấy trăm năm, thật hay giả? Thiên phú không khỏi cũng quá kém đi.

- Khục khục, cái này, cái này... Không trọng yếu!

Khóe miệng co giật, Mục sư Khôi Lỗi vội vàng lắc đầu.

Ở trước mặt người khác, hắn còn có thể khoe khoang thiên phú cùng năng lực của mình, nhưng ở trước mắt thanh niên này, bị nhẹ nhõm hành hạ, ngay cả cặn bã cũng không bằng... Bị đả kích, dũng khí nói chuyện cũng không có.

Hắn cẩn thận quan sát đối phương ngưng tụ hơn mười giải, vô luận lực lượng, khoảng cách, khống chế chân khí, đều vượt xa hắn, coi như là thời điểm mạnh nhất, một lần nữa làm những thứ này, cũng sẽ không tốt hơn!

Có thể nói đối phương lĩnh ngộ Phong Thánh Giải, đã vượt qua hắn.

Đang cảm thấy không cách nào truyền thụ đối phương, chỉ thấy thanh niên cách đó không xa nhíu mày, lộ ra vẻ nghi hoặc.

- Không đúng nha, tuy Phong Thánh Giải này thoạt nhìn rất củng cố, trên thực tế vẫn có rất nhiều thiếu sót, khoảng cách cấu tạo hoàn mỹ, còn có một đoạn rất lớn...

Dựa theo loại phương thức mà đối phương nói bố trí, hoàn toàn chính xác có thể làm cho Chân Khí trở nên càng thêm củng cố, kết thành Giả Đan, Hư Đan kiên cố vững chắc hơn... Nhưng thông qua Thư Viện, như trước có thể thấy được, rất nhiều lỗ thủng cùng thiếu sót, gặp được cường giả chân chính, không chịu nổi một kích.

Nói cách khác Phong Thánh Giải này, cũng không phải hoàn mỹ vô khuyết, cách Thiên Đạo công pháp còn có một khoảng cách rất lớn.

- Nếu có thể bổ sung một ít công pháp đối ứng thì tốt rồi...
Hắn cúi đầu trầm tư.

Hắn quen tu luyện Thiên Đạo công pháp, công pháp nhiều thiếu sót như vậy, thật sự luyện không nổi a...

Thật giống như đã quen ăn ngon mặc đẹp, cơm rau dưa khó có thể vào cổ họng.

- Xem ra phải đi Công Pháp Các của học viện, tìm một ít công pháp bí tịch Tàm Phong cảnh, Bán Thánh, Tòng Thánh!

Xoa xoa mi tâm.

Bây giờ hắn là viện trưởng quyền hạn lớn nhất của Danh Sư Học Viện từ trước tới nay, muốn nhìn cái gì đều được, lại không ai có thể ngăn cản.

Thật sự không được, ra Ký Lục Sơn này, liền đi Công Pháp Các một chuyến, chỉ cần thư tịch đầy đủ, không tin không thể bổ sung hoàn chỉnh Phong Thánh Giải.

- Ta biết rõ môn công pháp này có thiếu sót, nhưng đã là phương án tối ưu nhất mà vô số tiền bối xếp đặt thiết kế.

Nghe hắn nói có thiếu sót, Mục sư Khôi Lỗi lắc đầu.

Coi như là Cửu Tinh Danh Sư, cũng không dám nói sáng tạo công pháp không có vấn đề.

Phong Thánh Giải này, tập hợp không biết bao nhiêu tâm huyết cùng trí tuệ của tiền bối, tuy có thể làm cho Nguyên Thai ngưng tụ ra uy lực càng lớn, thế nhưng giống như đối phương nói, tồn tại rất nhiều khuyết điểm.

Bất quá có thể nhìn ra khuyết điểm, đồng cấp bậc là không thể, cho dù có, cũng đạt tới Danh Sư bát tinh trở lên, loại người này, tìm không thấy khuyết điểm, cũng không phải là đối thủ.

- Đúng vậy a!

Đối phương nhìn rõ điểm ấy, Trương Huyền có thế nào không hiểu, lắc đầu, đang muốn chấm dứt đề tài này, chợt nghe Mục sư Khôi Lỗi thở dài một tiếng, kìm lòng không được cảm khái.

- Cũng không phải ai cũng có tài hoa như Khổng Sư, nếu như có thể tìm được pháp quyết năm đó hắn lưu lại, cũng không trở thành như thế.

- Khổng Sư lưu lại pháp quyết?

Trương Huyền sững sờ.

Thời điểm ở Phong Thánh đài, gặp tàn hồn của Khổng Sư, tặng mình một quyển bút ký, còn nói qua bên trong có một bộ công pháp, chỉ cần nghiên cứu, có lẽ có thể đạt được lĩnh ngộ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau