THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1676 - Chương 1680

Chương 1676: Tầng thứ chín (2)

Thắng được Tòng Thánh đỉnh phong cũng khó khăn, muốn thông qua tầng thứ chín, chỉ sợ không có chút cơ hội nào, trừ khi... Bây giờ có thể tìm được Thiên Đạo công pháp Tàm Phong cảnh, thực lực trực tiếp tăng lên tới Tàm Phong cảnh đỉnh phong.

Nhưng loại công pháp này, ở chỗ này rõ ràng tìm không thấy.

- Nếu như đi đến một bước này, vẫn là đi lên xem một chút đi!

Thở ra một hơi, không có chút lưu lại, Trương Huyền tiếp tục đi tới.

Một đường xông cửa, đều đến nơi đây, nếu như là bởi vì sợ hãi, mà trì trệ không tiến, mình cũng cảm thấy thực xin lỗi bản thân.

Vô luận như thế nào cũng phải đi lên xem một chút, cùng lắm thì nhận thua là được.

Đẩy ra đại môn tầng thứ chín, một gian phòng thật lớn trống trải xuất hiện ở trước mắt.

Giương mắt nhìn lại, một lão giả xuất hiện ở ánh mắt.

- Mục sư?

Thấy rõ dung mạo người này, Trương Huyền nhướng mày.

Không phải người khác, đúng là Tổ Sư khai phái Mục Khải.

Lúc trước mới ở trên đài cao gặp qua đối phương lưu lại tàn hồn.

- Không đúng, là Mục sư căn cứ hình tượng của mình luyện chế ra Khôi Lỗi Thánh Vực cấp!

Tuy kỳ quái, nhưng rất nhanh liền nhìn ra vấn đề.

Vị trước mắt này, cũng không phải Mục Khải Mục sư chính thức, cũng không phải hắn lưu lại tàn hồn, mà căn cứ bộ dáng của hắn, luyện chế Khôi Lỗi, từ xa nhìn lại giống như chân thân, thế cho nên khiến hắn lần đầu tiên nhìn sang, cũng không nhận ra được.

- Không có đạt tới Bán Thánh, liền từ cửa thứ nhất xông đến nơi đây, nói rõ thiên phú cùng thực lực của ngươi bất phàm!

Thấy hắn đi tới, trong mắt Mục sư Khôi Lỗi mang theo vui vẻ, nhàn nhạt nhìn lại.

- Gặp qua Mục sư!

Trương Huyền ôm quyền tiến về phía trước một bước.

Coi như chỉ là Khôi Lỗi, khẳng định cũng giống như tầng thứ tám, ẩn chứa ý niệm của Mục sư, không thể xem nhẹ.

- Ân!

Mục sư Khôi Lỗi gật đầu cười:

- Ta bây giờ là Thánh Vực nhất trọng sơ kỳ, chỉ cần ngươi có thể thắng được ta, coi như xông qua Ký Lục Sơn, đạt được chỗ tốt ta lưu lại!

- Thắng ngươi...
Trương Huyền khổ sở.

Nói thật, chỉ bằng vào thực lực, muốn thắng được đối phương, khả năng hầu như không có.

Nhưng mà, nếu bằng vào bản lĩnh hủy đồ của hắn, chơi đùa đối phương biến thành tàn tật, sau đó biến thành mảnh vỡ, có lẽ là rất đơn giản.

Chỉ là dùng thủ đoạn như vậy, đối phó Tổ Sư khai phái, thật sự có chút băn khoăn, cực kỳ ngại ngùng.

Một khi để cho người khác biết rõ, thân là Viện trưởng, chú trọng thân phận, nhất định sẽ xấu hổ.

- Không cần lo lắng, chỉ cần có thể thắng được ta, thủ đoạn gì cũng có thể dùng, không cần chú ý quy tắc!

Tựa hồ nhìn ra hắn nghi kị, Mục sư cười cười:

- Nói thật, ta lấy thực lực Thánh Vực, xuất thủ với một người ngay cả Bán Thánh cũng không có đạt tới như ngươi, bản thân chính là không giảng quy tắc!

- Ngươi xác định?

Ánh mắt Trương Huyền cổ quái:

- Có thể không cần chú ý quy tắc?

- Không sai!

Mục sư mặt mỉm cười.

- Nếu ngươi nói như vậy, vậy là tốt rồi...
Nghe đối phương nói, không cần chú ý quy tắc, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, gánh nặng trong lòng buông lỏng xuống, tinh thần khẽ động.

Vù vù!

Kim Nguyên Đỉnh xuất hiện ở trước mắt.

- Đỉnh Đỉnh, đánh ngất gia hỏa này cho ta...

Đại thủ phất lên, Trương Huyền hào khí ngất trời.

- Yên tâm đi, Khôi Lỗi của lão Mục mà thôi, hiện tại ta liền giúp chủ nhân luyện thành đống cặn bã...

Kim Nguyên Đỉnh lên tiếng, thân thể nhoáng một cái, liền muốn tiến lên.

Nó là Thánh Khí mà Danh Sư Đường lưu cho học viện, năm đó liền thấy qua Mục Khải Mục sư, lúc này liếc mắt liền nhận ra được.

- Chậm đã...

Khóe miệng co lại, Mục sư Khôi Lỗi thiếu chút nữa ngất đi, vội vàng hét lớn.

- Làm sao vậy?

Ý bảo Kim Nguyên Đỉnh dừng lại, Trương Huyền nghi hoặc nhìn qua.

Ngươi vừa nói, thủ đoạn gì cũng có thể dùng, hiện tại ta triệu hoán Kim Nguyên Đỉnh ra, thì thế nào?

- Khục khục, ta nói chính là thủ đoạn có thể dùng, ngươi có thể vận dụng thực lực, chiêu số, cùng các loại phụ tu nghề nghiệp, mà không phải... Mượn nhờ Thánh Khí, nếu không, dựa vào Thánh Khí chi uy, coi như là người chỉ có thực lực Hóa Phàm nhất nhị trọng, cũng có thể từ cửa thứ nhất xông lại, Ký Lục Sơn liền không còn ý nghĩa!

Sắc mặt Mục sư Khôi Lỗi đỏ bừng nói.

Trách hắn không nói rõ ràng a.

Ký Lục Sơn là khảo hạch năng lực cá nhân, ngươi lấy Thánh Khí ra, coi như không có thực lực, cũng nhất định có thể xuôi dòng thuận gió, một đường qua cửa a!

Như vậy còn khảo hạch cái rắm!

- Cái này... Là ta đã hiểu lầm!

Trương Huyền gãi gãi đầu, lần nữa thu hồi Kim Nguyên Đỉnh vào Giới Chỉ, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm Linh Khí tuyệt phẩm xuất hiện ở lòng bàn tay, thẳng tắp chỉ qua đối phương.

- Như vậy có thể a!

Mục sư Khôi Lỗi nhẹ gật đầu, nhẹ nhàng cười cười, đang muốn nói chuyện, liền thấy một đạo kiếm quang thẳng tắp đâm ra, tựa như sao băng chói mắt.

Chương 1677: Trương Huyền thất bại! (1)

- Hảo kiếm pháp!

Ánh mắt sáng lên, Mục sư Khôi Lỗi nhịn không được nhẹ gật đầu, thân thể nhoáng một cái, tiến lên đón.

Trong nháy mắt, một người một Khôi Lỗi giao chiến cùng một chỗ.

Oanh oanh oanh oanh!

Trương Huyền toàn lực thi triển, Kiếm pháp như sóng to, rả rích không dứt, tựa như sóng lớn, một tầng chồng lên một tầng, càng ngày càng lớn mạnh.

Tuy hắn không có tu luyện qua kiếm pháp lợi hại, nhưng tất cả kiếm chiêu hình thành Thiên Đạo Kiếm pháp, toàn lực thi triển, mang theo mùi vị hóa phức tạp thành đơn giản, coi như là cường giả Thánh Vực đột nhiên gặp phải, cũng có chút trở tay không kịp.

- Kiếm pháp lợi hại, bất quá, với ta mà nói, còn quá yếu...

Nhẹ nhàng cười cười, Mục sư Khôi Lỗi điểm về phía trước.

Rầm ào ào!

Mũi kiếm của Trương Huyền đâm vào không khí, lập tức sụp đổ xuống, kiếm quang vô cùng sắc bén, tựa như quấn vào vòng xoáy, không còn nửa điểm uy lực.

Biết rõ gặp đối thủ, Trương Huyền nhướng mày, lực lượng toàn thân mãnh liệt kích phát.

Ầm ầm!

Không khí sụp đổ, tựa như chấn vỡ khí cầu, kiếm quang lần nữa sinh trưởng, cùng đầu ngón tay của Mục sư va chạm nhau.

Rầm ào ào!

Miểng thủy tinh nứt ra, gợn nước nhộn nhạo.

Chỉ cảm thấy mũi kiếm như đâm vào một bức tường cực lớn, hổ khẩu của Trương Huyền đau nhức, máu tươi xé rách mà ra, toàn bộ người ngực khó chịu, bay ngược ra ngoài.

Người ở trên không trung, Hồng Trần Đạp Thiên Bộ vận chuyển, thân thể trầm xuống, liên tục ở trên sàn nhà giẫm ra một loạt dấu chân.

Lần nữa gào thét, lại đâm về phía trước.

Rầm ào ào!

Không khí như màn sân khấu bị cái kéo cắt ra, kiếm quang đâm tới điểm thiếu sót trong chiêu số của Mục sư.

- Hảo nhãn lực!

Thấy hắn một chiêu đã tìm được thiếu sót trên chiêu số, Mục sư sững sờ, lần nữa cười cười, thân thể nhoáng một cái, toàn bộ thân thể tựa như con quay.

Lúc trước xuất hiện thiếu sót, lập tức biến mất không thấy gì nữa, giống như không tồn tại.

Thiên Đạo có thiếu, Thiên Đạo còn không được đầy đủ, bất luận chiêu số gì, có thiếu sót là bình thường, nhưng thực lực đối phương quá mạnh mẽ, vô luận ý thức phản ứng hay tốc độ, đều nhanh hơn hắn, coi như là phát hiện lỗ thủng cũng vô dụng.
Bởi vì còn chưa kịp công kích, đã bị đối phương tránh thoát, cái gọi là thiếu sót, cũng đã thành chê cười.

- Không hổ là cường giả sáng lập Danh Sư Học Viện...

Sắc mặt Trương Huyền xanh mét.

Đổi lại Thánh Vực sơ kỳ, bị hắn phát hiện lỗ thủng, coi như không trúng chiêu khẳng định cũng luống cuống tay chân, trước mắt khác biệt, lại có thể sớm dự phán đến mấy chiêu sau, biết rõ vị trí kiếm này của hắn nhằm vào, do đó sớm che đậy thiếu sót!

Đáng sợ!

Đối phương đã không riêng gì thực lực mạnh mẽ, nhãn lực cũng kinh người, coi như kém Minh Lý Chi Nhãn của hắn, nhưng đối với kinh nghiệm cùng lĩnh ngộ chiến đấu, cũng tuyệt không phải hắn có thể so sánh.

- Chỉ cần dùng chiêu số, liền khẳng định có thiếu sót, ta không tin ngươi có thể trốn đến bao lâu...

Trương Huyền cũng không hoảng hốt.

Tuy lúc bình thường, đều là Tử Dương Thú cùng Kim Nguyên Đỉnh xuất thủ, nhưng xem nhiều thư tịch như vậy, tổng kết ra vô số Thiên Đạo công pháp, lý giải chiến đấu cũng không kém Tướng Quân thân kinh bách chiến.

Thậm chí lý giải càng sâu.

Chiêu số không quan tâm cao thâm hay không, bí pháp hay không bí pháp, chỉ cần có chiêu, thì có lỗ thủng, thì có thiếu sót, đúng bệnh hốt thuốc, dù ngươi là võ kỹ Thần cấp, cũng sẽ bị mổ ra chiêu số, ngay tại chỗ đánh tan.

Đương nhiên điều kiện tiên quyết là nhất định phải sớm biết rõ chiêu số của đối phương, hơn nữa hiểu rõ thiếu sót trong đó, còn phải có đủ thực lực.

- Phá!

Trong mắt tựa như có thư tịch xuất hiện, trường kiếm giống như Linh xà du tẩu về phía trước, thời gian nháy con mắt liền xuất hiện ở trước mặt một chỗ thiếu sót của Mục sư Khôi Lỗi.
Chỉ cần tiến quân thần tốc, coi như đối phương là Thánh Vực, cũng nhất định bị thương.

- Nhãn lực thật tốt!

Khôi Lỗi tựa hồ đoán ra hắn sẽ đâm vào nơi đây, nhẹ nhàng cười cười, hai tay chấn động.

Trương Huyền chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng nghiền ép đập vào mặt, khí tức trầm xuống, mũi kiếm vô cùng phong mang rút cuộc không đâm xuống được.

Bành!

Lực lượng khổng lồ kéo tới, Trương Huyền ở trên không trung lần nữa lật ra hai cái bổ nhào, bay ngược ra, lưng đâm vào trên vách tường, sắc mặt đỏ bừng, phun ra một ngụm máu tươi.

Liên tục tiến công hai chiêu, hơn nữa tìm được thiếu sót, đáng tiếc... lực lượng của đối phương quá mạnh mẽ, căn bản không cách nào thắng được.

- Còn là quá yếu...

Lau sạch máu tươi ở khóe miệng, Trương Huyền cười khổ, nhịn không được lắc đầu.

Hiện tại hắn chỉ là Tàm Phong cảnh sơ kỳ, đối chiến Thánh Vực nhất trọng sơ kỳ, trong đó chênh lệch Bán Thánh, Tòng Thánh, cùng Thánh Giả, trọn vẹn ba cấp bậc, căn bản không phải lực lượng nhục thân, hồn lực có thể đền bù.

Cho dù có hơn tám nghìn vạn đỉnh lực lượng, ở trước mặt đối phương, như trước không chịu nổi một kích!

Cường giả Thánh Vực, từng cái Khiếu Huyệt mở ra, không chỉ biết bay, lực lượng cũng vượt qua ức đỉnh, coi như là mượn nhờ Thiên Đạo Thư Viện, có thể tìm được lỗ thủng, Kiếm Khí ngay cả Chân Khí hộ thể của người ta cũng không phá được, còn đánh như thế nào?

Thật giống như để con kiến cầm lấy trường kiếm đi tiến công voi, căn bản không có ở cùng một cấp bậc, coi như chiêu số lại rườm rà phức tạp, cũng không có bất kỳ tác dụng!

Hiện tại hắn chính là loại tình huống này, đối phương là Khôi Lỗi, phòng ngự vô địch, coi như trường kiếm đâm trúng cũng không phá vỡ phòng ngự, hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu phong phú, phòng ngự giọt nước không lọt, còn có thể thừa cơ phản kích...

Làm cho người ta kìm lòng không được sinh ra cảm giác bị thất bại.

Căn bản là không có biện pháp đánh!

- Hừ, vậy thì ngượng ngùng...

Biết rõ đọ sức võ kỹ đơn thuần, khẳng định không phải đối thủ, ánh mắt Trương Huyền ngưng tụ, tinh thần câu thông Thư Viện, một quyển sách xuất hiện.

Nếu là Khôi Lỗi, tất nhiên có chỗ sai lầm, tự nhiên liền có đủ loại thiếu sót, thật sự không được, cũng không chú ý giang hồ đạo nghĩa, giống như tầng thứ bảy, trước tiên hủy gia hỏa này rồi hãy nói!

Ngón tay điểm một chút, nội dung trong thư tịch lập tức tiến nhập trong đầu, biến thành kiến thức của mình.

- thất tinh Liên Hoàn Khôi Lỗi...

Trong thư tịch ghi lại danh xưng của Khôi Lỗi này, nhìn thoáng qua, Trương Huyền liền nhướng mày.

Chương 1678: Trương Huyền thất bại! (2)

Lúc trước hủy đi Khôi Lỗi ở tầng thứ bảy, đối với cấp bậc thứ này hơi chút hiểu được, cái kia là lục tinh, hủy cũng không quá dễ dàng, cái này đạt đến thất tinh... Lấy thực lực trước mắt của hắn, có thể mở ra hay không cũng còn khó nói!

Khôi Lỗi không phải vật phẩm Thiên Công bình thường, sẽ chờ ở tại chỗ, để hắn phá giải từng cái thiếu sót, một khi bị công kích, sẽ lập tức phản kháng, đến lúc đó, ai sống ai chết còn khó nói.

- Cũng nên thử một chút!

Ghi thiếu sót của đối phương ở trong lòng, hít sâu một hơi, Trương Huyền lần nữa phóng tới đối phương.

Vù vù!

Thi triển Thiên Đạo thân pháp, cả người tựa như huyễn ảnh, thời gian nháy con mắt đi vào trước mặt Khôi Lỗi, trường kiếm trong tay nhẹ nhàng vẽ một cái.

Cùng thời khắc đó, tay trái chỉ ra đâm tới.

- Thú vị!

Chứng kiến công kích của hắn, đâm thẳng lỗ thủng, thân thể Mục sư chuyển một cái, một quyền đón chào.

Không có chiêu số, không có võ kỹ, chỉ có lực lượng đơn thuần cùng cuồng bạo nghiền ép.

Không dám tiếp tục đi tới, Thiên Đạo thân pháp chuyển một cái, vội vàng nghiêng qua bên trái, tránh thoát công kích.

Lóe lên một chút, thiếu sót vừa rồi nhắm trúng tự nhiên cũng công kích không đến, chiêu số chuẩn bị hồi lâu, cũng đánh vào không trung.

- Phản ứng thật là lợi hại...

Khuôn mặt Trương Huyền xanh mét, khó coi không nói ra được.

Từ khi cùng người chiến đấu, lúc nào gặp qua biệt khuất như vậy.

Đối phương biết rõ hắn nhìn ra thiếu sót, trực tiếp không cần chiêu số, mà dùng lực lượng đơn thuần nghiền ép!

Chỉ cần lực lượng không bằng đối phương, dù đánh thế nào cũng không có tác dụng!

Ngay cả thân thể cũng không có biện pháp tới gần, đừng nói bị thương đối phương, có thể bảo chứng bản thân không bị đánh chết cũng không tệ rồi.

Có thể nói, tìm được khuyết điểm của đối phương, đối phương cũng đồng dạng tìm được khuyết điểm của hắn... Lực lượng chưa đủ!

Chỉ cần hạ công phu ở điểm ấy, tuyệt chiêu lại hoa lệ cũng không có tác dụng.

- Ngươi không phải là đối thủ, nhận thua đi!

Mục sư Khôi Lỗi lắc đầu.

- Nhận thua?

Trương Huyền nhíu mày.

Thật vất vả vọt tới tầng thứ chín, chẳng lẽ thật muốn nhận thua trở về? - Đúng vậy, lực lượng của ngươi chưa đủ, khẳng định không cách nào thắng được ta, bất quá, chỉ cần ngươi chậm rãi tu luyện, đạt tới Tàm Phong cảnh đỉnh phong, lần nữa tới đây, ta rất có thể không phải là đối thủ!

Mục sư Khôi Lỗi nói.

Tuy không phải đối thủ, nhưng hắn biết, không phải sự tình thiên phú, mà là thời gian tu luyện của đối phương quá ngắn, tu vi chưa đủ.

Không nói có được thực lực Bán Thánh, coi như đạt tới Tàm Phong cảnh đỉnh phong, chỉ sợ hắn cũng sẽ rất khó chiến thắng.

- Nếu như Ký Lục Sơn thiết lập tầng thứ chín, nhất định là hy vọng có người xông cửa thành công a? Thực lực chưa tới Bán Thánh, thật sự có người có thể thắng được ngươi?

Trương Huyền nhịn không được nói.

Nếu như đối phương là Thánh Vực nhất trọng bình thường, tỷ lệ hắn chiến thắng còn rất lớn, nhưng... thân là Danh Sư, càng là siêu cấp cường giả sáng chế Danh Sư Học Viện, lý giải chiến đấu cao thâm đến cực điểm... Chỉ cần lực lượng không cách nào thắng được, liền không có khả năng chiến thắng.

Hắn tu luyện Thiên Đạo công pháp, lĩnh ngộ Ngũ Diệu Kim Thân, càng kiêm tu Vu Hồn... thực lực cường hãn như vậy, cũng khó làm được, hắn không tin Danh Sư Học Viện, có người có thể đủ mạnh hơn hắn!

Nếu như không có, vì sao phải thiết lập một tầng thứ chín không cách nào cho người thông qua?

- Có!

Mục sư gật đầu.

- Có?

Trương Huyền nhíu mày.

- Ngươi không cần không tin, là thật có, không ít Chiến Sư có thể làm được. Thậm chí năm đó Khổng Sư, thời điểm còn không có đạt tới Bán Thánh, liền chém giết qua cường giả Thánh Vực!
Mục sư nói.

- Không đến Bán Thánh liền chém giết Thánh Vực?

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Hắn biết rõ đối phương nói chém giết, tất nhiên là dựa vào thực lực, mà không phải Tử Dương Thú, Kim Nguyên Đỉnh...

Khổng Sư còn không có đạt tới Bán Thánh, liền lợi hại như vậy?

Thật hay giả?

- Phải, nếu như không phải có thể làm được sự tình thường nhân làm không được, làm sao có tư cách làm Chiến Sư, cùng Dị Linh tộc chiến đấu!

Mục sư Khôi Lỗi mặt không biểu tình.

- Cái này...

Trương Huyền sửng sốt.

Lúc trước gặp phải hai người Lộc Thành, còn tưởng rằng Chiến Sư đều như thế, hiện tại xem ra, cũng không phải đơn giản như vậy.

- Nhận thua đi, ngươi không thể thắng được ta, coi như lại kéo dài thời gian cũng vô dụng!

Biết rõ hắn kéo dài thời gian, là vì khôi phục Chân Khí, Mục sư khoát tay áo.

- Đợi ngươi đạt tới Tàm Phong cảnh đỉnh phong, có thể đến lần nữa, có lẽ có thể đánh bại ta.

Hắn cũng không cho rằng, một Tàm Phong cảnh sơ kỳ có thể chiến thắng, thật như vậy mà nói, vị này khẳng định đáng sợ hơn rất nhiều Chiến Sư chính thức.

- Đợi đến Tàm Phong cảnh đỉnh phong?

Trương Huyền lắc đầu:

- Không cần chờ, hiện tại ta có thể đánh bại ngươi!

- A?

Mục sư Khôi Lỗi nhướng mày.

- Không tin? Ha ha!

Thấy hắn như vậy, Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười:

- Ta có thể chứng minh cho ngươi xem, bất quá... Ngươi trước chờ ta một chút, ta đổi một bộ quần áo... Lại tới đánh với ngươi!

Chương 1679: Phong Thánh Giải (1)

- Đổi quần áo?

Vẻ mặt của Mục sư Khôi Lỗi phát mộng.

Có thể đánh thắng liền đánh thắng, đánh không lại liền đánh không lại, cùng thay quần áo có quan hệ gì?

- Quần này áo, là Học Viện chuyên môn vì ta chuẩn bị, cực kỳ quý giá, mặc lên người có chút bó tay bó chân, chỉ có mặc lại Danh Sư phục của bản thân, mới có thể phát huy sức chiến đấu mạnh nhất!

Trương Huyền nói.

- Y phục này của ngươi không phải rất quý giá sao?

Mục sư Khôi Lỗi nhịn không được nói.

Hiện tại Trương Huyền mặc là y phục Viện trưởng vì nghênh đón đại điển kế vị, Luyện Khí Sư Học Viện cùng Thiên Công Viện chuyên môn làm theo yêu cầu, không chỉ vừa vặn, còn có công năng phòng ngự rất mạnh, Linh Khí tuyệt phẩm, là cả Học Viện hao phí khổng lồ hoàn thành.

Nhãn lực của Mục sư như đuốc, liếc thấy ra bất phàm, mặc y phục như thế, là heo cũng có thể chiến lực tăng nhiều, ngươi lại nói không thích hợp? Còn muốn mặc cái gì?

Bán Thánh khí, Thánh Khí sao?

Thật muốn như vậy, còn đánh thế nào?

- Là có chút quý giá, bất quá quần áo vừa vặn tốt nhất, cũng không phải là quý giá liền càng lợi hại!

Trương Huyền cười cười, không giải thích quá nhiều, khoát tay áo:

- Khả năng còn làm phiền Mục sư xoay người sang chỗ khác, ta thay quần áo, không thích để cho người khác nhìn xem...

- Được rồi!

Thấy gia hỏa này muốn đổi quần áo cùng mình tỷ thí, Mục sư lắc đầu, xoay người sang chỗ khác.

Kỳ thật thay quần áo chiến đấu, trước kia hắn cũng đã được nghe nói, đều là nghề nghiệp Kinh Hồng Sư mới có thể làm như vậy, bình thường đều đổi thành quần áo và trang sức cực kỳ hoa lệ, sau đó phối hợp vũ đạo dáng vẻ thướt tha mềm mại, làm cho người ta say mê, làm cho người ta trầm mê.

Chẳng lẽ gia hỏa này, là một vị Kinh Hồng Sư?

Nhưng... Coi như thật, cũng không có tác dụng a!

Hắn là Khôi Lỗi, nghề nghiệp phụ tu công kích Linh Hồn, hoàn toàn vô dụng. Khoan hãy nói... Kinh Hồng Sư đều là mỹ nữ, để một nam nhân chuẩn bị tư thế dung nhan... Chỉ sợ không phải mỹ cảm, mà là buồn nôn!

Ngẫm lại cũng cảm thấy tóc gáy dựng lên.

- Được rồi!

Trong lòng đang suy nghĩ, không biết gia hỏa này rốt cuộc muốn làm cái quỷ gì, liền nghe được một thanh âm lãnh ngạo vang lên, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy thanh niên vừa rồi đã đổi quần áo xong.

Y phục này, không có hoa lệ như lúc trước, thoạt nhìn hết sức bình thường.

- Ngươi đây là... Danh Sư trang phục bình thường? Mục sư Khôi Lỗi sửng sốt.

Nếu như đối phương đổi thành quần áo hoa lệ, đổi thành Bán Thánh khí, hắn đều có thể tiếp nhận, dù sao quần áo cũng ảnh hưởng tới thực lực... nhưng chỉ đổi thành trang phục Danh Sư bình thường, không có gì đặc thù...

Cái này rất giống Thánh Khí đổi thành Linh Khí, chẳng những không phải gia tăng thực lực, mà là giảm xuống!

Ngươi xác định thay đổi quần áo bình thường như thế, có thể thắng được ta?

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu, hai tay chắp sau lưng, trong mắt mang theo ngạo nghễ:

- Quần áo bình thường cũng có thể đánh bại ngươi!

- Ngươi đã tự tin như thế, vậy thì bắt đầu đi!

Thấy gia hỏa này thay đổi quần áo, kiêu ngạo không gì sánh được, không khiêm cung như lúc trước chút nào, sắc mặt của Mục sư Khôi Lỗi trầm xuống, xiết chặt nắm đấm.

Phần phật!

Lần này là hắn công kích trước.

Nhất lực hàng thập hội* (*ở trước mặt tuyệt đối thực lực, hết thảy mưu kế đều vô dụng), nắm đấm mang theo uy áp nồng đậm, không khí chung quanh đều bị chấn vỡ.

Vì để cho đối phương biết khó mà lui, không dây dưa không rõ, vừa ra tay liền phóng xuất ra toàn bộ lực lượng, so với vừa rồi chiến đấu, càng cường đại hơn, càng thêm có uy hiếp.

- Đến thật tốt! Trương Huyền thay đổi quần áo, không còn kính sợ như lúc trước, cũng không trốn tránh, đồng dạng đánh ra một quyền.

- Hả?

Chứng kiến công kích của hắn, Mục sư Khôi Lỗi nhíu mày.

Thực lực của đối phương, vừa rồi chiến đấu hai chiêu, đã biết rất rõ ràng, đối với công kích toàn lực của hắn, căn bản ngăn cản không nổi, hiện tại lại có thể dùng quyền đón đỡ...

Vốn tưởng rằng thay đổi quần áo sẽ trở nên càng cường đại hơn, sao... giống như thay não vậy!

Như vậy đón đỡ một quyền toàn lực của mình, nhất định sẽ bị đánh bại ngay tại chỗ.

Trong lòng chần chờ, đang muốn thu hồi lực lượng trên nắm tay một ít, liền thấy nắm đấm của đối phương đã đi tới trước mặt.

Vù vù!

Hai nắm tay va chạm nhau, đồng tử của Mục sư Khôi Lỗi co rụt lại.

Vốn nghĩ rằng thực lực của đối phương còn như vừa rồi, coi như thu hồi một nửa lực lượng, cũng rất khó tiếp được... Ai ngờ nắm đấm va chạm, lập tức cảm nhận được không đúng.

Lực lượng của đối phương lúc trước còn hơi có vẻ nhu nhược, giờ phút này liên tục không ngừng quán thâu đến, giống như sơn băng địa liệt, sông lớn sụp đổ, khiến toàn thân hắn kìm lòng không được run rẩy!

Bành!

Lực lượng va chạm nhau, giờ phút này đừng nói thu lực, coi như là toàn lực, cũng không phải là đối thủ!

- Lui về phía sau!

Hét lớn một tiếng, trên đầu toác ra gân xanh, lực lượng toàn thân phát huy đến cực hạn.

- Hừ!

Thanh niên đối diện ngẩn đầu, trong ánh mắt mang theo khinh miệt, hừ nhẹ một tiếng, lực lượng trên nắm tay bạo tăng.

Bành!

Mục sư Khôi Lỗi không kịp phản ứng, gục bay mà ra, bay ra mấy chục thuớc, lưng hung hăng đâm vào trên vách tường, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, trái tim sắp muốn nổ.

- Cái này...

Đồng tử co rút lại, vẻ mặt tràn đầy không thể tin được nhìn về phía thanh niên trong đại sảnh, như là gặp quỷ.

Vừa rồi cùng hắn tỷ đấu, tuy nhãn lực không tệ, nhưng mà lực công kích kém thật sự nhiều lắm, muốn kích thương mình cũng làm không được... Thế nào thay đổi bộ y phục, giống như thay đổi người khác, một quyền liền đánh bay bản thân?

Chương 1680: Phong Thánh Giải (2)

Hơn nữa nhìn bộ dạng, còn như là lưu thủ.

Khác biệt cũng quá lớn đi!

Nhịn không được nhìn lại, vô luận bộ dáng hay khí tức Linh Hồn, đều là một người không thể nghi ngờ, nói cách khác, thay đổi bộ y phục, tuy thực lực của gia hỏa này không có tăng trưởng, nhưng sức chiến đấu lại bạo tăng gấp bội!

- Ngươi thua!

Đang rung động, thanh niên chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt bướng bỉnh nói.

- Ta...

Mục sư Khôi Lỗi cười khổ lắc đầu:

- Chúc mừng ngươi thông qua tầng thứ chín, trở thành Danh Sư thứ nhất thành công thông qua Ký Lục Sơn từ khi sáng tạo đến nay!

Tuy không biết đối phương đến cùng xảy ra chuyện gì, đổi bộ y phục thực lực tăng nhiều, nhưng thua chính là thua, đường đường Tổ Sư khai phái của Danh Sư Học Viện, còn không đến mức bởi vì chút việc nhỏ này mà lấp liếm.

Nghe được nhận thua, thanh niên cũng không có bất kỳ ngoài ý muốn, ngược lại cảm thấy hắn xuất thủ, nhất định có thể chiến thắng, vẻ mặt rắm thối.

- Ngươi thông qua tầng thứ chín, là thiên tài cường đại nhất của Danh Sư Học Viện vạn năm tới nay, quyển Phong Thánh Giải này để lại cho ngươi rồi!

Mục sư Khôi Lỗi cũng không thèm để ý hắn tự ngạo, nhẹ nhàng cười cười, lấy ra một quyển sách đưa tới.

- Phong Thánh Giải?

Thanh niên tràn đầy nghi hoặc.

- Không sai!

Mục sư Khôi Lỗi cười cười:

- Thân là Danh Sư, ngươi có thể nghe nói qua, Khổng Sư là làm sao đột phá Thánh Vực không?

- Cái này... Nghe qua, là Thiên Nhận Thánh Giả.

Thanh niên gật đầu.

Thời điểm Khổng Sư đột phá, đạt được ông trời công nhận, trở thành Thiên Nhận Thánh Nhân, thậm chí chỗ đột phá, còn để lại Phong Thánh Đài.

Nơi này hắn tự mình đi qua, không coi là bí mật.

- Đúng vậy, là Thiên Nhận Thánh Giả!

Ánh mắt của Mục sư Khôi Lỗi tỏa ánh sáng:

- Thiên Nhận Thánh Nhân, không chỉ thực lực mạnh, càng có thể được chỗ tốt cực lớn, vìvề sau tấn cấp đánh xuống trụ cột... Vô số năm, vô số Danh Sư, đều muốn làm được điểm ấy, đáng tiếc... Không ai có thể hoàn thành!

- Bản Phong Thánh Giải này, là năm đó ta ở dưới cơ duyên xảo hợp lấy được, bên trong miêu tả kỹ càng quá trình tu luyện của Khổng Sư trước lúc phong Thánh... Ta chuyên môn nghiên cứu qua, cũng tổng kết thành công pháp tu luyện! - Tuy không thể để cho người chính thức biến thành Thiên Nhận Thánh Giả, được ông trời nhận thức, nhưng chỉ cần nghiêm khắc tu luyện, tuyệt đối có thể làm cho sức chiến đấu ở trước khi tới Thánh Vực, gia tăng gấp hai trở lên!

- Gia tăng gấp hai?

Con mắt thanh niên trợn tròn.

Tu vi đạt tới Bán Thánh, Tòng Thánh cùng Thánh Vực, từng cấp bậc nên có bao nhiêu lực lượng, cơ bản đều là xác định... Nếu như có thể khiến sức chiến đấu ở trước đột phá gia tăng gấp hai... Tích lũy hùng hậu bao nhiêu mới có thể làm được?

Thực lực như vậy, một khi đột phá, coi như không phải thiên địa nhận thức, Thánh Vực bình thường cũng khó có thể chống lại, hoàn toàn không phải là đối thủ!

- Không sai. Bất quá, sớm nói cho ngươi một tiếng, bản Phong Thánh Giải này, sau khi tu luyện, hoàn toàn chính xác có thể làm cho sức chiến đấu tăng nhiều, nhưng cũng có thiếu sót...

Mục sư Khôi Lỗi lắc đầu:

- Chính là tích lũy quá mức hùng hậu, muốn đột phá, so với tu luyện bình thường càng khó! Năm đó, ta chính là tham lam những thứ này, bỏ lỡ tuổi đột phá tốt nhất, đến chết cũng không có đạt tới cảnh giới cao hơn, do đó trở thành chuyện ăn năn cả đời...

Thanh niên trầm mặc.

Đối phương nói không sai, bất kỳ vật gì, đều có lợi có tệ.

Có thể làm cho người ở trước khi đạt tới Thánh Vực, sức chiến đấu gấp bội, đủ thấy tích lũy hùng hậu, tích lũy như thế, đột phá tự nhiên càng khó.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn tu luyện tiêu hao so với tu luyện giả cùng cảnh giới lớn hơn nhiều lắm.

Tu luyện Thiên Đạo công pháp, trụ cột vô cùng vững chắc, so với bất luận công pháp gì đều muốn củng cố, tiêu hao càng lớn, tiến bộ cũng sẽ trở nên chậm chạp.

Hắn đã cảm thấy gần đây tu luyện rõ ràng chậm hơn trước kia. Gần hai tháng mới gia tăng lên bốn đại cảnh giới, tưởng tượng liền tràn đầy xấu hổ.

- Quyết định như thế nào, toàn bộ bằng chính ngươi, quyển sách này, ta sẽ cho ngươi ba ngày thời gian học tập, có thể lĩnh ngộ đến cảnh giới gì, toàn bộ bằng bản thân!

Không nhìn ra hắn xấu hổ, Mục sư Khôi Lỗi đưa thư tịch tới nói.

- Ân!

Thanh niên gật đầu, tiếp nhận thư tịch, do dự một chút:

- Ta tìm hiểu công pháp, cũng cần thay quần áo, phiền toái Mục sư xoay người sang chỗ khác...

- Ách... Được rồi!

Không biết gia hỏa này đến cùng lấy ở đâu ra nhiều chuyện như vậy, Mục sư lắc đầu, nhưng vẫn xoay người sang chỗ khác.

Thấy hắn không có quan sát, thanh niên nhẹ nhàng thở ra, tinh thần khẽ động, một thân ảnh giống như đúc xuất hiện ở trước mặt, hai người liếc mắt nhìn nhau, người sau liền biết chuyện đã trải qua.

- Phân thân, ngươi đi về trước đi!

Thân ảnh giống như đúc khoát tay áo.

- Vâng, bản thể!

Thanh niên trong nháy mắt biến mất.

Người này mới thật sự là Trương Huyền, mà vừa rồi chiến thắng Mục sư Khôi Lỗi, là phân thân.

Vừa rồi tuy chỉ giao chiến hai chiêu, nhưng Trương Huyền biết rõ, bản thân khẳng định không phải đối thủ, ngoài miệng nói là thay quần áo, trên thực tế là phân thân đi ra.

Gia hỏa này bình thường rất không đáng tin cậy, nhưng sức chiến đấu không thể nghi ngờ.

Hắn mỗi lần tiến bộ rất lớn, cảm thấy đối phương không phải đối thủ, kết quả đều bị đánh răng rơi đầy đất...

Mình không phải là đối thủ của Mục sư Khôi Lỗi, phân thân nhất định có thể.

Quả nhiên, phân thân hoàn toàn chính xác không có khiến hắn thất vọng, thành công đánh bại, thông qua được tầng thứ chín.

Cẩn thận lại nói tiếp, phân thân cũng là thực lực của bản thân hắn, chiêu thay mận đổi đào này, cũng không tính là không tuân theo quy định.

Sở dĩ làm che giấu, là không muốn bí mật phân thân để lộ mà thôi.

Bản thể xuất hiện, gọi Mục Khải Mục sư một tiếng, ngón tay của Trương Huyền điểm lên thư tịch, tinh thần tập trung nhìn sang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau