THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1671 - Chương 1675

Chương 1671: Tiến nhập tầng thứ bảy (1)

Tầng thứ sáu càng thêm trống trải, hơn nữa bốn phía vách tường hiện đầy đủ loại trận pháp.

Cường giả Tòng Thánh chiến đấu, uy lực vô cùng, một khi để lộ, rất dễ dàng tạo thành tai nạn, có trận pháp gia cố liền không giống, người tiến nhập trong đó, hoàn toàn có thể buông tay chiến đấu, mà không cần cố kỵ, cũng có thể phát huy sức chiến đấu tốt hơn.

Đi vào trước mặt, nhìn qua chính giữa, vốn tưởng rằng giống như năm tầng trước, có một Khôi Lỗi nằm trên mặt đất, hoặc trọng thương hoặc vỡ vụn, ai ngờ loại tình huống này… không xuất hiện.

Một Khôi Lỗi đang kim đao đại mã ngồi ở cách đó không xa, khí tức trên thân như trường kiếm sắc bén, tản mát ra hàn khí làm cho người ta rét thấu xương.

- Tầng thứ sáu không phải Khôi Lỗi Tòng Thánh sơ kỳ sao? Thế nào... Thoạt nhìn không giống?

- Là không giống, giống như trở nên mạnh hơn!

- Thực lực Khôi Lỗi không phải cố định, không thể tu luyện sao? Làm sao sẽ trở nên mạnh mẽ?

...

Chứng kiến gia hỏa này, tất cả mọi người đều nhảy dựng.

Lấy nhãn lực của bọn hắn, có thể nhẹ nhõm nhìn ra, thực lực cụ thể của Khôi Lỗi này, đã vượt qua Tòng Thánh sơ kỳ, đạt đến trung kỳ!

Chỉ là... Cửa thứ sáu không phải vẫn luôn là sơ kỳ sao? Lúc nào tu vi gia tăng lên?

Khôi Lỗi là máy móc, là Thiên Công, cho dù có linh tính, cũng chỉ là một đống công cụ... Không có khả năng tu luyện, không thể tu luyện, thực lực làm sao gia tăng?

- Chẳng lẽ... Gia hỏa này giết Viện trưởng?

Không biết người nào nói một câu, thân thể tất cả mọi người đều cứng đờ.

Trước mấy cửa, Viện trưởng trôi qua cực kỳ nhẹ nhõm, Khôi Lỗi cũng đều rất dễ dàng liền thất bại, cửa này thực lực Khôi Lỗi đột nhiên gia tăng, mà Viện trưởng lại một đi không quay lại, có thể không kịp phản ứng, đã bị giết hay không?

Thật như vậy mà nói, bọn hắn tuyệt đối là tội nhân của lịch sử.

- Người một ngày trước đến đây xông cửa đâu?

Không nhịn được nữa, Triệu Bính Tuất lấy ra Trưởng Lão lệnh trong tay, vội vàng hỏi.

- Người xông cửa? Các ngươi nói chính là Trương sư a! Ta đã bái hắn làm thầy, thành tọa hạ Khôi Lỗi của hắn, không biết các ngươi tìm lão sư của ta, là cần làm chuyện gì...

Khôi Lỗi vội vàng đứng dậy, cười nói.

- Bái sư... - Tọa hạ Khôi Lỗi?

Đám người Triệu Bính Tuất, Mi trưởng lão ánh mắt đen lại, thiếu chút nữa ngã quỵ.

Viện trưởng có thể cho người bái sư, có thể cho thú cùng Thánh Khí nhận chủ, bọn hắn đều nhịn... Dù sao có tiền lệ, nhưng khiến Khôi Lỗi bái sư, cái quỷ gì?

Tuy cái đồ chơi này có thể nói chuyện, cũng có linh tính, nhưng dù sao cũng là máy móc, có ký ức cùng tri thức, cũng là quán thâu vào, bái sư... Học tập cái gì?

- Đúng vậy a, vốn ta ngăn trở lão sư, đang muốn chiến đấu, đột nhiên phát hiện trong quá trình luyện chế ta có một chỗ sai lầm, lão sư hỗ trợ sửa lại... Đơn giản thay đổi, khiến cho thực lực của ta tăng lên một cấp bậc, lợi hại như thế, tự nhiên muốn bái sư!

Thấy mọi người nghi hoặc, Khôi Lỗi vội vàng giải thích.

- Sai lầm trong quá trình luyện chế?

Khóe miệng của Thiên Công Học Viện Viện trưởng co lại:

- Lúc nào... Viện trưởng cũng tinh thông Thiên Công thuật?

Các thời kỳ nhiều Danh Sư như vậy tới đây xông cửa, cũng không có nhìn ra vấn đề, Viện trưởng vừa đến không chỉ chỉ ra, còn giúp sửa lại... lý giải đối với Thiên Công, so với hắn, chỉ mạnh không yếu!

Cái này... Trên đời còn có nghề nghiệp Viện trưởng không biết sao?
- Ân, Trương sư chính là thầy ta, một ngày trước liền đi tầng thứ bảy, nếu như các ngươi muốn tìm, liền lên đi...

Khôi Lỗi gật đầu.

- Đi thôi!

Biết rõ gia hỏa này đã bái sư, tự nhiên sẽ không ngăn trở, mọi người theo ghi chép của Mạc Lưu Chân Viện trưởng lưu lại, đi tới tầng thứ bảy.

Khôi Lỗi tầng này, có thực lực Tòng Thánh hậu kỳ, không biết Trương sư sẽ gặp phải cái gì, có nguy hiểm hay không.

- Ta xem qua Mạc Lưu Chân Viện trưởng lưu lại bút ký, phía trên ghi chép, năm đó hắn khảo hạch tầng thứ bảy cực kỳ nguy hiểm, tùy thời có thể tử vong, may mắn lâm trận đột phá, lúc này mới một lần hành động chiến thắng.

Vừa hành tẩu, thần sắc của Triệu Bính Tuất ngưng trọng nói.

Mạc Lưu Chân Viện trưởng lưu lại bút ký, ghi lại sự tình năm đó xông Ký Lục Sơn gặp phải.

Sở dĩ có thể bằng vào Tàm Phong cảnh sơ kỳ, liền vọt tới cửa ải này, cũng không phải là thực lực đơn thuần, còn có thành phần vận khí ở bên trong, nếu như không may mắn đột phá, đừng nói đánh vỡ lịch sử, còn có thể trọng thương thậm chí tử vong.

Theo Ký Lục Sơn càng chạy càng cao, lực lượng Khôi Lỗi cũng càng ngày càng mạnh, lực lượng cũng khó có thể khống chế, rất dễ dàng tạo thành cục diện ai cũng không cách nào đoán trước.

Viện trưởng tiến nhập nơi đây một ngày chưa trở về, có thể đã tao ngộ loại tình huống này hay không?

- Thực lực của Viện trưởng, ta thật tình khâm phục, nhưng Tàm Phong cảnh vẫn còn có chút thấp, vượt qua tiếp cận ba đại cấp bậc, đi khiêu chiến Tòng Thánh hậu kỳ, tỷ lệ chiến thắng thật sự quá xa vời!

- Đúng vậy, qua nhiều năm như vậy, ta cũng đã gặp không ít Chiến Sư, nhưng mà muốn nói vượt qua tiếp cận ba đại cấp bậc đi chiến đấu, hơn nữa còn có thể chiến thắng, chưa từng gặp qua!

- Chiến Sư cũng làm không được, Viện trưởng làm sao có thể hoàn thành?

Nghĩ đến Khôi Lỗi ở tầng thứ bảy đáng sợ, mọi người càng ngày càng lo lắng.

Tuy Chiến Sư cũng là một loại Danh Sư, nhưng trên thực tế lại hoàn toàn khác biệt, giống như quân đội, dùng để thủ hộ Nhân tộc, bảo vệ uy quyền của Danh Sư Đường.

Nguyên nhân chính là như thế, chiến sĩ cường điệu chính là sức chiến đấu, không tu phụ tu, không phải giáo thư dục nhân, không phải bồi dưỡng đệ tử, mà là thực lực mạnh mẽ, có thể đánh giá đẳng cấp.

So với giáo thư dục nhân, những nghề nghiệp khác, khẳng định không đáng giá nhắc tới, nhưng muốn nói sức chiến đấu, hầu như không người có thể so sánh.

Loại người này cũng rất khó vượt qua tiếp cận ba đại cấp bậc, chiến đấu chiến thắng, huống chi Danh Sư bình thường.

Chương 1672: Tiến nhập tầng thứ bảy (2)

Tràn đầy lo lắng, mọi người đi tới tầng thứ bảy.

Nơi đây càng thêm rộng lớn, đẩy cửa đi vào, cùng mấy tầng trước cực kỳ khác biệt, lộ ra có chút quạnh quẽ.

Tất cả trận pháp phòng ngự, củng cố ở bốn phía, trong đại sảnh rộng lớn không chứng kiến nửa cái bóng người, làm cho người ta tràn đầy mê hoặc.

Không có Khôi Lỗi, cũng không có dấu vết chiến đấu, chẳng lẽ Viện trưởng ở chỗ này không có chiến đấu?

- Không đúng? Các ngươi nhìn đó là cái gì?

Như phát hiện cái gì, Mi trưởng lão chỉ góc tường ở cách đó không xa.

Mọi người đồng loạt nhìn lại, lập tức chứng kiến dưới đất có một đống linh kiện nghiền nát.

- Là Khôi Lỗi... Bị đập nát rồi!

Thiên Công Viện Viện trưởng đi tới trước mặt, khóe miệng kìm lòng không được run rẩy.

Những Khôi Lỗi trong Ký Lục Sơn, mỗi một con đều có hơn vạn linh kiện tổ hợp thành, rườm rà phức tạp, cái trước mắt này, rõ ràng bị người cứng rắn đánh nát, khôi phục trạng thái nguyên thủy.

- Chẳng lẽ đây là Khôi Lỗi thủ quan, đã bị đánh thành như vậy?

Ánh mắt của Mi trưởng lão ngốc trệ.

Đánh bại Khôi Lỗi đã rất khó, hủy thành bộ dạng này... Nên có thực lực mạnh ra sao?

- Hẳn là...

Thiên Công Học Viện Viện trưởng lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy cười khổ!

Tuy hắn chưa bao giờ đi qua tầng này, nhưng một đống linh kiện dưới đất, cấu tạo phức tạp, tài liệu cùng thủ pháp luyện chế cực kỳ cao minh, nhìn qua cũng biết bất phàm, tổ hợp lên, thực lực tất nhiên vượt qua Tòng Thánh.

Khôi Lỗi lợi hại như thế, biến thành một đống linh kiện, nói không phải Viện trưởng xuất thủ, ai cũng sẽ không tin tưởng.

Tất cả mọi người cho là hắn rất khó chiến thắng, kết quả người ta trực tiếp hủy Khôi Lỗi đi...

Viện trưởng, ngươi thật là độc ác!

Khôi Lỗi, chỉ là chịu trách nhiệm thủ quan, đến cùng chỗ nào đắc tội ngươi, để ngươi hủy thành bộ dạng này...

Hơn vạn linh kiện, cho dù có bản vẽ, Thiên Công Sư lục tinh cũng cần ít nhất vài ngày mới có thể khôi phục như lúc ban đầu... Quan trọng nhất là, vẫn chỉ là thân thể, trong đó linh tính, ý thức chiến đấu, chỉ sợ càng thêm phiền toái, nhất định phải có Võ Kỹ Học Viện hỗ trợ. Nói cách khác Viện trưởng hủy cái này, hai đại Học Viện bọn hắn ít nhất vội vàng hơn nửa tháng, mới có thể để cho cửa này lần nữa khởi động.

Bất quá không có đạt tới Bán Thánh, có thể xông đến cửa này hầu như không có, mấy nghìn năm không hiện ra một cái, cũng không cần phải sốt ruột.

- Mấy tầng trước Viện trưởng một mực hạ thủ lưu tình, xem ra tầng này... là thật động thủ.

Vệ Nhiễm Tuyết nói.

Phía trước tất cả cửa khẩu, Viện trưởng hoặc liếc mắt nhìn, hoặc hô một tiếng, mục đích chỉ là đánh lui những Khôi Lỗi này, để chúng không cách nào công kích, cũng không có chính thức vận dụng thực lực.

Tầng này vừa tiến đến liền thấy linh kiện đầy đất, nhất định là trực tiếp động thủ.

Bọn hắn là Tòng Thánh hậu kỳ, đối mặt dạng Khôi Lỗi này muốn thắng cũng rất khó, Viện trưởng chỉ là Hóa Phàm cửu trọng sơ kỳ, liền hủy thành linh kiện đầy đất...

- Lúc trước Mạc Lưu Chân Viện trưởng cũng là thắng hiểm, Viện trưởng chẳng những chiến thắng, còn hủy thành như vậy, đến cùng mạnh như thế nào? Rốt cuộc là tu luyện thế nào?

Khóe miệng co giật, tất cả mọi người đều im lặng.

Xem ra thực lực của Viện trưởng, cũng không phải là biểu hiện ra đơn giản như vậy, không chỉ có thể vượt cấp khiêu chiến, còn có thể vượt qua tiếp cận ba cấp bậc, đã đạt tới thậm chí đã vượt qua tiêu chuẩn Chiến Sư.

Đáng sợ!
Lúc trước cảm thấy, Viện trưởng hầu như đặt tất cả tinh lực ở phụ tu, mới khiến nghề nghiệp phụ tu lợi hại như thế, hiện tại xem ra, phụ tu là nghề nghiệp hắn không có nghiêm túc học tập, chính thức tinh lực, còn là tu luyện!

Nếu không, cũng sẽ không có sức chiến đấu cường đại như thế.

Không có chuyện không làm mà hưởng. Lợi hại như vậy, nhất định đã trải qua khổ tu làm cho người ta khó có thể tưởng tượng.

Không nói mặt khác, chỉ là nghị lực liền khiến cho người khâm phục.

- Viện trưởng ở tầng này không có chuyện gì, hẳn đã đi lên tầng thứ tám, cái này nguy rồi...

Dạo qua một vòng, xác thực không có tìm được bất cứ dấu vết gì của Trương Huyền, Triệu Bính Tuất nghĩ tới điều gì, nhăn mày lại.

- Đúng vậy, có lẽ tiến nhập tầng thứ tám rồi...

Sắc mặt của Mi trưởng lão cũng có chút xanh.

- Làm sao vậy? Chẳng lẽ tầng thứ tám có cái gì không đúng?

Vệ Nhiễm Tuyết trưởng lão, đối với Ký Lục Sơn biết rõ không nhiều lắm, nhìn biểu lộ của hai người không được tự nhiên, đôi mi thanh tú nhăn lại, mở miệng hỏi.

- Chúng ta lo lắng, Viện trưởng đi tầng thứ tám, sẽ gặp phải nguy hiểm!

Triệu Bính Tuất nói.

- Còn tưởng rằng chuyện gì, không cần lo lắng, tầng thứ bảy, lúc trước chúng ta cũng cảm thấy Viện trưởng rất khó thông qua, nhưng trên thực tế lại đánh Khôi Lỗi thành bộ dạng này, nói rõ thực lực rất mạnh, đã vượt ra khỏi tưởng tượng của chúng ta! Loại năng lực này, thông qua cửa thứ tám chỉ có Tòng Thánh đỉnh phong, chắc có lẽ không quá khó khăn!

Vệ Nhiễm Tuyết cười cười.

Vừa tiến vào Ký Lục Sơn, mọi người liền lo lắng, nhưng mà Viện trưởng lấy thực lực tuyệt đối, nói cho bọn hắn biết loại lo lắng này, là hoàn toàn không có cần thiết.

Đã liên tục qua bảy tầng, từng bước một chứng kiến Viện trưởng chế tạo kỳ tích, chẳng lẽ còn có cái gì không tin sao?

Như hiện tại người khác nói cho nàng biết, Viện trưởng một đường đánh tới, nàng cũng cảm thấy hoàn toàn có thể tiếp nhận rồi.

- Không có đơn giản như ngươi tưởng tượng, Khôi Lỗi tầng thứ tám có chút đặc thù, không giống phía trước...

Thấy nàng không hiểu, đối với Viện trưởng còn có lòng tin cường đại, Triệu Bính Tuất bất đắc dĩ lắc đầu.

Chương 1673: Khôi Lỗi phiền muộn (1)

- Đặc thù, có thể có cái gì đặc thù?

Vệ Nhiễm Tuyết kỳ quái.

- Nói thiệt cho ngươi biết, tầng thứ tám không phải Khôi Lỗi, mà là lúc trước Mạc Lưu Chân Viện trưởng, dùng xương sườn bản thân làm thành một phân thân.

Triệu Bính Tuất chần chừ một chút, mới nói.

- Phân thân?

Vệ Nhiễm Tuyết ngẩn ngơ.

- Đúng vậy, năm đó Mạc Lưu Chân Viện trưởng đạt tới Hóa Phàm cửu trọng đỉnh phong, lần nữa xông cửa, giống như lần đầu tiên xông qua tầng thứ bảy, đến tầng thứ tám, hơn nữa... Đánh bại Khôi Lỗi tầng này, cảm thấy có lỗ thủng rất lớn, liền tự mình xuất thủ, lấy ra một cây xương sườn của bản thân, mượn nhờ Địa Tâm Tinh Thạch, dựa theo thực lực cùng kỹ xảo chiến đấu của mình, một lần nữa chế tạo người thủ hộ tầng này!

- Địa Tâm Tinh Thạch? Loại khoáng thạch quý hiếm chỉ ở địa tâm mới có thể ra đời?

Vệ Nhiễm Tuyết nhíu mày.

Loại Tinh Thạch này, nàng nghe nói qua, là một loại khoáng thạch hiếm thấy, tính chất cứng rắn, ẩn chứa năng lượng cực nóng, dùng để rèn luyện nhục thân, luyện chế Khôi Lỗi có hiệu quả rất mạnh.

Thứ này nghe nói ở mấy ngàn năm trước đã bị tiêu hao hầu như không còn, rất khó tìm được, Mạc Lưu Chân lại có thể dùng nó luyện chế Khôi Lỗi... Ngẫm lại cũng cảm thấy xa xỉ.

Coi như chẳng qua là làm chủ tài liệu, cường đại cũng không thể bỏ qua!

Chỉ sợ coi như là Tòng Thánh đỉnh phong, Thánh Vực nhất trọng cũng có thể thắng được.

- Không chỉ như thế, còn lưu lại ý niệm của mình ở trong đó... Nói cách khác, cửa thứ tám đã không phải là Khôi Lỗi bình thường, mà là giống Mạc Lưu Chân Viện trưởng năm đó như đúc, lại phối hợp không biết đau đớn, thân thể phòng ngự hầu như vô địch, coi như là Mạc Lưu Chân lúc trước, cũng rất khó thắng được, huống chi Viện trưởng!

Triệu Bính Tuất cười khổ.

Không phải không tin Viện trưởng, mà là thực lực của Viện trưởng bây giờ chỉ có Hóa Phàm cửu trọng sơ kỳ, quá thấp.

Mà thời điểm lưu lại Khôi Lỗi này, Mạc Lưu Chân Viện trưởng đã là Hóa Phàm cửu trọng đỉnh phong, cách Bán Thánh cũng không xa.

Đồng dạng là siêu cấp thiên tài, chênh lệch tiếp cận một đại cấp bậc, người sau càng là quái vật không biết mệt mỏi không biết đau đớn, khó trách hắn không có chút lòng tin nào.

Vệ Nhiễm Tuyết nói không ra lời, nếu thật như vậy, Viện trưởng muốn thắng... Hoàn toàn chính xác quá khó khăn, thậm chí có thể nói, đã không có khả năng thành công.

- Nhiều lời vô ích, đi lên xem một chút sẽ biết!
Tu Trường Thanh khoát tay áo.

- Ân!

Mọi người nhẹ gật đầu, đồng thời đi tới tầng thứ tám.

Tầng này cực kỳ yên tĩnh, không có bất kỳ khí tức chiến đấu, bất quá, mặt đất gồ ghề, khắp nơi đều nghiền nát không chịu nổi, nhìn qua liền biết, đã trải qua một trận chiến đấu mãnh liệt.

- Chúng ta tới chậm, chiến đấu có lẽ đã sớm kết thúc...

Nhìn thoáng qua bốn phía, Triệu Bính Tuất nói.

Với tư cách Danh Sư, nhãn lực kinh người, có thể nhẹ nhõm nhìn ra trận chiến đấu này, phát sinh ở một ngày trước, nói cách khác, một ngày trước chiến đấu đã có kết quả.

Vội vàng đi vào, tách ra tìm kiếm, nhưng không chứng kiến nửa cái bóng người, cũng không có phát hiện linh kiện nghiền nát.

- Người nào thắng?

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Nếu giống như tầng trước, mảnh vỡ cùng linh kiện đầy đất, không cần nghĩ cũng biết, tất nhiên là Viện trưởng thành công đánh bại Khôi Lỗi!

Nhưng bây giờ mặt đất sạch sẽ, ngoại trừ dấu vết chiến đấu thì không còn có cái gì, chẳng lẽ Viện trưởng thất bại? Nhưng thật muốn thất bại mà nói... Khôi Lỗi đâu?

Sao cũng không thấy rồi hả?

- Nơi này có máu!

Đột nhiên, Vệ Nhiễm Tuyết ngừng lại, thần sắc có chút lo lắng.

Mọi người đi tới trước mặt, quả nhiên thấy mặt đất để lại một bãi huyết dịch, rõ ràng bị thương không nhẹ.

- Là Viện trưởng lưu lại...

Nắm đấm mọi người xiết chặt.

Tuy Khôi Lỗi này là Mạc lưu lại Trân viện trưởng, dùng xương sườn làm thành phân thân, nhưng không có huyết dịch... Chảy đầy đất, nói rõ khẳng định Viện trưởng không phải là đối thủ, bị đả thương.

Bảy tầng trước đều qua rất đơn giản, tầng này lại như thế, muốn thông qua cửa này, hoàn toàn chính xác rất khó.

- Tuy bị thương, nhưng mọi người không cần lo lắng quá mức, Khôi Lỗi tầng này có ý niệm của Mạc Lưu Chân Viện trưởng, chắc có lẽ không thống hạ sát thủ với Viện trưởng!

Thấy mọi người có chút lo lắng, Triệu Bính Tuất giải thích.

Khôi Lỗi bảy tầng trước, đều là linh tính bình thường, chỉ biết chiến đấu cùng thủ quan, không có tình cảm của nhân loại.

Tầng này Mạc Lưu Chân Viện trưởng để lại ý niệm, tự nhiên có tư duy của hắn, biết rõ thân phận của Trương sư, chắc có lẽ không thống hạ sát thủ!

Bởi như vậy, Viện trưởng sẽ an toàn, ít nhất sinh mệnh có thể được bảo đảm.

- Mau nhìn!

Đang phỏng đoán, không biết Viện trưởng đến cùng đã trải qua cái gì, liền nghe được Thư Họa Học Viện Viện trưởng thét kinh hãi.

Vội vàng nhìn lại, chỉ thấy ngón tay hắn chỉ trên nóc nhà, vẻ mặt ngốc trệ.

Thuận theo phương hướng nhìn lại, mọi người cũng sửng sốt.

Chương 1674: Khôi Lỗi phiền muộn (2)

Chỉ thấy trên vách tường nóc phòng, một bóng người kề sát, lâm vào trong đó thật sâu, ném ra một chữ “Đại”, hai mắt nhắm nghiền, hẳn là đã hôn mê.

- Là Mạc Lưu Chân Viện trưởng luyện chế thành Khôi Lỗi...

Triệu Bính Tuất nhận ra được, vội vàng nói.

Biết là ai, tất cả trưởng lão không dám do dự, toàn bộ bay đến không trung, đào nó ra.

Chung Đỉnh Thuần cùng Thiên Công Viện Viện trưởng đi tới trước mặt, hỗ trợ trị liệu, một lát sau nó ung dung tỉnh dậy.

Chứng kiến mọi người, Khôi Lỗi tức giận đến sắc mặt đỏ bừng, chửi ầm lên:

- Đáng giận... gia hỏa vô sỉ lúc trước tới xông cửa kia rút cuộc là người nào?

- Gia hỏa vô sỉ?

Mọi người nghe được ý niệm của Mạc Lưu Chân Viện trưởng đánh giá Viện trưởng như thế, tất cả đều khóe miệng co lại.

Căn cứ lịch sử ghi chép, vị Viện trưởng này, thiên phú vô song, tính khí cùng bản tính lại hết sức trầm ổn, nguyên nhân chính là như thế, mới có thể được vô số đệ tử đời sau sùng bái, danh lưu thiên cổ.

Được xưng đệ nhất nhân của Học Viện vạn năm qua!

Sao người trầm ổn như thế, một chút phong độ cũng không có, ngược lại chửi ầm lên, kích động như thế?

- Gia hỏa này cùng ta tỷ đấu, căn bản không phải đối thủ!

Mạc Lưu Chân Viện trưởng lưu lại Khôi Lỗi, vẻ mặt tức giận:

- Đánh mấy chiêu, ta biết rõ tiếp tục đánh tiếp, hắn khẳng định không cách nào chiến thắng, bảo hắn thức thời rời đi... Ai ngờ gia hỏa này lại hết sức nhiệt tình nói rất sùng bái ta, muốn ta truyền thụ hắn võ kỹ, còn nắm tay của ta, các loại ca ngợi liên tục không ngừng...

Trên mặt Khôi Lỗi tràn đầy hối hận, trong mắt đều là thần tình bị trúng kế:

- Nghe hắn nói như vậy, thân là Danh Sư tự nhiên việc đáng làm thì phải làm, thuận miệng chỉ điểm hắn vài câu...

- Ai ngờ gia hỏa này lôi kéo tay của ta chết sống không tha, nói muốn tiếp xúc nhiều với thần tượng... Ta nhất thời không để ý, trúng quỷ kế, vốn tưởng rằng thật sự là sùng bái với ta, ai ngờ, ai ngờ...

Khôi Lỗi càng nói càng tức, cả người sắp muốn nổ tung.

- Ai ngờ cái gì?

Thấy hắn nói đến một nửa, Vệ Nhiễm Tuyết có chút nhịn không được. - Ai ngờ gia hỏa vô sỉ này, căn bản không phải sùng bái gì, càng không phải là muốn cho ta dạy hắn, mà là... Mượn nhờ Địa Tâm Tinh Thạch trong thân thể ta tiến hành tu luyện!

- Các ngươi có lẽ có thể thấy được, ta là Địa Tâm Tinh Thạch luyện chế thành... Nếu như gia hỏa này điên cuồng hấp thu, tự nhiên có thể phát hiện, nhưng hắn lấy lực lượng từng chút một, hơn nữa ngoài miệng nói thật dễ nghe, ta hoàn toàn không có phát hiện, hầu như đại bộ phận năng lượng Tinh Thạch trong cơ thể đều bị cắn nuốt...

Coi như Khôi Lỗi dung hợp ý niệm nhân loại, cũng chỉ là Khôi Lỗi, đối với thân thể khống chế không có nhạy cảm như vậy.

Giống như Vô Hồn Kim Nhân, chỉ có thể hành tẩu, thi triển lực lượng mà thôi, không chiến đấu mà nói, căn bản không biết thân thể xảy ra chuyện gì.

- Không có Tinh Thạch, nhiều nhất phòng ngự của ta kém một ít, nhưng... gia hỏa này không biết xảy ra chuyện gì, lực lượng nhục thân trong nháy mắt tăng nhiều, lần nữa chiến đấu, một quyền liền đánh bay ta... Không còn phòng ngự, thực lực đối phương lại mạnh mẽ... Vì vậy, ta bị khảm nạm đến nóc nhà...

Khôi Lỗi nổi giận đùng đùng nói chuyện đã trải qua một lần.

Sớm biết gia hỏa này là muốn trộm Địa Tâm Tinh Thạch của hắn tu luyện, đánh chết cũng sẽ không tin vào lời của đối phương a! Cái này tốt rồi, phòng ngự hạ thấp, sức chiến đấu yếu bớt không nói... còn bị đánh giống như bãi bùn nhão.

Tu luyện cả đời, gặp qua vô số Danh Sư, cho tới bây giờ chưa thấy qua vô sỉ như vậy!

Càng nghĩ càng cảm thấy biệt khuất, nhìn thấy tất cả trưởng lão, mới nhịn không được phát ra bực tức.

- Cái này...

Nghe xong xảy ra chuyện gì, tất cả trưởng lão ngươi xem ta, ta xem ngươi, da mặt từng cái run rẩy.
Xem ra Viện trưởng vừa mới bắt đầu hoàn toàn chính xác không phải là đối thủ, về sau, tiếp xúc Địa Tâm Tinh Thạch cơ thể đối phương trong, tu luyện võ kỹ, lúc này mới thực lực đại tiến, thành công đánh bại...

Làm như vậy, trong chiến đấu không coi vào đâu, dù sao sinh tử cũng có thể vứt bỏ, nhưng dùng để xông cửa... Hoàn toàn chính xác không quá hay lắm.

Nhưng nếu nói thẳng, mượn nhờ Địa Tâm Tinh Thạch của đối phương, đoán chừng chẳng những không cho, còn sẽ ra tay đánh sống đánh chết a.

- Được rồi, bản thân chiến đấu chính là ngươi sống ta chết, không được phép khiêm nhượng, hắn có thể làm như vậy, nói rõ cũng không phải là người khô khan cố chấp, loại người này bình thường sẽ không bám vào một khuôn mẫu, đi càng xa hơn!

Sau khi nói ra biệt khuất trong lòng, tâm tình của Khôi Lỗi tốt lên rất nhiều, khoát tay áo.

Danh Sư, tuy làm gương sáng cho người khác, chú ý thân phận, nhưng không thể quá mức khô khan, nếu không, như thế nào sửa cũ thành mới, càng chạy càng xa?

Không nói cái khác, coi như là Khổng Sư lúc trước, cũng không cố chấp thế hệ, ngược lại biết nghe lời phải, năm đó ngụy trang thành Dị Linh tộc, lẫn vào trong đó, cuối cùng thậm chí được phong Vương, phong Hoàng, thiếu chút nữa chơi đùa bọn hắn diệt tộc...

Danh Sư, nếu tự lo thân phận, khô khan, tuân theo ý niệm của tiền nhân, không có sáng tạo cái mới, không có can đảm nếm thử, Nhân tộc cũng sẽ không trong mấy vạn năm ngắn ngủn, liền phát triển huy hoàng như thế rồi.

- Tiền bối có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi...

Nghe được hắn nói như vậy, đám người Triệu Bính Tuất nhẹ nhàng thở ra.

Vị này ẩn chứa ý niệm của Mạc Lưu Chân Viện trưởng, cái trước càng là Viện trưởng của bọn họ, Thần Tiên đánh nhau, phàm nhân gặp nạn, giúp ai nói chuyện cũng không phù hợp, hắn có thể lý giải, vừa vặn bớt đi nhóm người mình khuyên bảo.

- Tên kia đánh bại ta, nhất định là tiến nhập tầng thứ chín, tầng thứ chín là cấm địa, coi như các ngươi cầm Trưởng Lão Lệnh, cũng không cách nào đi vào, vẫn là ở lại chỗ này đi!

Gật gật đầu, Khôi Lỗi đứng dậy, nhìn thoáng qua nói.

Tầng thứ chín, cho dù có Trưởng Lão Lệnh, cũng không cách nào tiến nhập, chỉ có bằng vào lực lượng chiến đấu chân chính, xông qua Thủ Quan Giả, mới có thể thành công...

Coi như là hắn lúc trước, cũng không có làm được.

- Đúng vậy a!

Đám người Triệu Bính Tuất gật đầu, bọn hắn cũng biết quy tắc, vốn tưởng rằng đến nơi này có thể tìm được Viện trưởng, hiện tại xem ra, Viện trưởng đi còn xa hơn bọn hắn tưởng tượng.

- Không đúng... Tiền bối, thực lực của ngươi, cũng không giống như là Tòng Thánh đỉnh phong...

Mọi người đang cảm khái, Thiên Công Học Viện Viện trưởng nhìn ra điều gì, đột nhiên mở miệng.

Chương 1675: Tầng thứ chín (1)

- Không phải Tòng Thánh đỉnh phong?

Khôi Lỗi sửng sốt một chút, nhịn không được cúi đầu nhìn lại, lực lượng cơ thể trong nháy mắt dấy lên.

Ầm ầm!

Khí tức cường đại kích động khắp nơi, dồn ép đám đông kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước.

- Đây là... Thánh Vực nhất trọng? Ta... làm sao đột phá?

Khôi Lỗi ngẩn người.

Hắn trở thành Khôi Lỗi đã bốn nghìn năm, vẫn luôn là Tòng Thánh đỉnh phong, chưa bao giờ nghĩ tới, thực lực còn có thể đột phá.

- Nếu như đoán không sai, hẳn là Viện trưởng! Cắn nuốt Địa Tâm Tinh Thạch trong cơ thể ngươi, cũng thuận tiện giúp ngươi đột phá...

Triệu Bính Tuất nói.

Đã có kinh nghiệm cửa thứ sáu, bọn hắn biết rõ Viện trưởng có được loại năng lực này.

Có thể là cảm thấy cắn nuốt Địa Tâm Tinh Thạch trong cơ thể đối phương, ngại ngùng, thuận tay hỗ trợ sửa lại kết cấu thoáng một phát, để nó trở nên càng thêm trôi chảy, càng thêm phù hợp tự nhiên, thực lực tự nhiên cũng bay vọt về chất.

- Cái này...

Nghe xong tất cả Viện trưởng giải thích, Khôi Lỗi sững sờ ở tại chỗ.

Tuy Địa Tâm Tinh Thạch với hắn mà nói cực kỳ trọng yếu, nhưng cũng không phải vật thiết yếu, bỏ qua một phần, lại làm cho thực lực bạo tăng đến Thánh Vực, tuyệt đối là kiếm lớn rồi!

Chỉ là... Thực lực của hắn tăng lên, hậu nhân lại muốn xông cửa, chỉ sợ độ khó càng lớn, đến nơi này, liền biến thành tử cục, không cách nào trùng kích đến tầng thứ chín cao hơn rồi.

Với hắn mà nói là chuyện tốt, nhưng đối với hậu nhân mà nói, là nghiệp chướng.

Tương đương triệt để chặn đường, không người có thể thành công.

- Tầng thứ chín rút cuộc là cái gì?

Đang cảm khái, Vệ Nhiễm Tuyết nhìn qua.

- Tầng thứ chín... Ta cũng không biết, chỉ biết là từ khi Danh Sư Học Viện thành lập đến nay, chưa có người đi vào, có lẽ... Chỉ có Mục Khải Tổ Sư xây dựng ra mới biết được!

Khôi Lỗi lắc đầu.

Thủ hộ tầng thứ chín là Khôi Lỗi Thánh Vực nhất trọng, mà yêu cầu xông Ký Lục Sơn, là trước Bán Thánh... Nói cách khác, cần vượt qua trọn vẹn ba đại cấp bậc vượt cấp khiêu chiến, coi như hắn cũng làm không được, huống chi người khác!

Danh Sư Học Viện xây dựng trường học vạn năm, cũng chỉ có người thanh niên này làm được.

- Bất kể là cái gì, chắc có lẽ không gặp nguy hiểm, mục đích sáng lập Ký Lục Sơn là vì tuyển chọn nhân tài, tự nhiên không có khả năng để nhân tài chết ở trong đó!

Thấy mọi người lo lắng, Khôi Lỗi nói. - Đúng vậy!

Mọi người gật đầu.

Đúng vậy a, mục đích của Danh Sư Học Viện là tuyển chọn nhân tài, Ký Lục Sơn càng phải như vậy, có thể thông qua tầng tám trước, nói rõ thiên phú mạnh, bá tuyệt cổ kim, nhân vật như vậy, làm sao có thể ở cửa ải cuối cùng gặp chuyện không may!

Vì vậy căn bản không cần lo lắng!

Bất quá, coi như không lo lắng... Viện trưởng đến cùng ở tầng thứ chín đã trải qua cái gì?

Trong nháy mắt, trong lòng đám người Triệu Bính Tuất đều tràn đầy hiếu kỳ.

...

Thời gian trở lại một ngày trước.

Thuận lợi thông qua tầng tám trước, nhìn Khôi Lỗi dính ở trên nóc phòng, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục đi lên trên.

Nói thật, hắn còn đánh giá cao bản thân.

Tầng thứ sáu đối kháng Khôi Lỗi Tòng Thánh, cũng có chút cố hết sức.

Tuy lực lượng của hắn đạt đến 6500 vạn đỉnh, có thể so với Tòng Thánh trung kỳ, nhưng thân thể hóa “Thánh”, vô luận phản ứng ý thức, hay ứng biến trong chiến đấu, đều vượt xa hắn, coi như lực lượng vượt qua, muốn thắng được cũng rất khó.

Nói cách khác, coi như lực lượng của hắn mạnh mẽ, Bán Thánh đỉnh phong cũng là cực hạn, muốn thắng được Tòng Thánh sơ kỳ, chỉ có thể mượn nhờ Thiên Đạo Thư Viện.

Vì vậy tầng thứ sáu, hắn chỉ điểm cho đối phương, để đối phương bái sư, thuận lợi vượt qua kiểm tra. Về phần tầng thứ bảy, đối phương không tin mình, dưới tình huống chiến đấu không cách nào thắng được, đành phải hủy thành mảnh vỡ.

Phàm là có thể đánh qua, sẽ không ra hạ sách này.

Hủy đối phương thành cái bộ dáng kia, quỷ cũng nhận không ra... Thật sự quá thẹn thùng.

Tầng thứ tám, Mạc Lưu Chân lấy xương sườn luyện chế thành Khôi Lỗi, càng cường đại hơn, vừa lên đã bị cuồng ẩu một trận, mặt đất để lại rất nhiều hố to, bản thân còn bị trọng thương miệng phun máu tươi.

Vốn tưởng rằng cửa này không cách nào thông qua, đột nhiên phát hiện, Khôi Lỗi này dĩ nhiên là dùng Địa Tâm Tinh Thạch luyện chế thành.

Địa Tâm Tinh Thạch là bảo vật tu luyện Ngũ Diệu Kim Thân đệ tứ trọng nhất định phải sử dụng, một mực không có tìm được, ở chỗ này lại có thể chứng kiến, lập tức mừng rỡ như điên.

Bất quá, nếu nói rõ bản thân cần loại linh thạch này, đối phương nhất định sẽ ngay tại chỗ trở mặt, đánh chết bản thân, rơi vào đường cùng, đành phải dùng một ít tiểu kế.

Mượn nhờ lực lượng Linh Thạch, Ngũ Diệu Kim Thân thuận lợi đột phá đệ tứ trọng, khiến lực lượng nhục thể của hắn lần nữa bạo tăng.

Lúc trước chỉ bằng vào nhục thân có được 1600 vạn đỉnh, mà bây giờ gấp bội, đã đạt đến 3200 vạn đỉnh!

Nói cách khác, chỉ bằng vào nhục thân, lực lượng đã có thể so với Tàm Phong cảnh hậu kỳ!

Phối hợp thêm Chân Khí 2900 vạn đỉnh, hồn lực 2000 vạn đỉnh, toàn bộ lực lượng, đã đạt đến 8100 vạn đỉnh!

Loại lực lượng này, coi như là Tòng Thánh đỉnh phong, cũng xa xa không bằng, dưới tình huống Khôi Lỗi Mạc Lưu Chân không có bất kỳ chuẩn bị, tự nhiên bị một quyền đánh bay, áp vào trên tường, đã hôn mê.

(Tòng Thánh sơ kỳ 6000 vạn đỉnh, trung kỳ 6500 vạn đỉnh, hậu kỳ 7000 vạn đỉnh, đỉnh phong 7500 vạn đỉnh!)

- Tuy đánh bại Khôi Lỗi tầng này, nhưng mà lực lượng chiến đấu chân chính của ta, cách Tòng Thánh đỉnh phong còn có chút chênh lệch.

Cho dù một quyền, đánh Khôi Lỗi mà Mạc Lưu Chân dùng xương sườn hình thành hôn mê, trên thực tế Trương Huyền cũng không tự đại cho rằng, đã có được sức chiến đấu có thể so với Tòng Thánh đỉnh phong rồi.

Có thể nhẹ nhõm như thế, là vì gia hỏa này cùng mình chiến đấu qua một lần, đã rõ thiếu sót cùng lỗ thủng của đối phương, hơn nữa trong lòng đối phương khinh địch, mới có thể thành công.

Một khi gặp phải một Tòng Thánh đỉnh phong toàn lực xuất thủ, coi như lực lượng không kém đối phương, muốn chiến thắng, khẳng định cũng không dễ dàng như vậy.

Còn cẩn thận cho thỏa đáng.

Đây cũng là nguyên nhân hắn vẫn phải điệu thấp.

Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ, đê cao hơn nữa, sóng vẫn xối vỡ đê.

Đáng tiếc, mỗi lần muốn điệu thấp, đều sẽ hoàn toàn ngược lại, khiến hắn tràn đầy u buồn.

Có lẽ đây là nhân sinh đi! Thường thường đều là cô đơn lạnh lẽo như tuyết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau