THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Tác dụng của Thư tịch màu vàng? (2)

Kỳ thực phương pháp giải quyết chân chính hắn cũng không rõ ràng cho lắm.

Thiên Đạo thư viện chỉ ghi chép nguyên nhân làm hắn xuất hiện khuyết điểm này. Tình huống mà La Trùng gặp phải so với trước đây đều không giống nhau, thân thể không có bất cứ vấn đề gì, chỉ là ăn Long Lân Hà quá nhiều cho nên trong cơ thể tích tụ một loại độc tố mê hoặc tinh thần nào đó, cho nên lúc này mới dẫn đến tâm cảnh bất ổn, không có cách nào luyện khí thành công được.

Còn việc làm sao tiêu trừ được loại độc tố này, quả thật hắn không biết.

Chỉ là, coi như không biết thì hắn cũng sẽ không nói, chần chờ không tới một hô hấp, hai tay hắn chắp ra sau lưng, ra vẻ thế ngoại cao nhân.

- Trước hết ngươi thả những con Long Lân Hà mà ngươi đã bắt được đi, còn việc giải quyết như thế nào thì xem việc làm sau đó của ngươi, chỉ là... Chỉ cần không ăn trong thời gian dài sẽ chậm rãi khôi phục!

Hắn cũng không lừa gạt đối phương, năng lực thay thế của thân thể cực mạnh, đặc biệt là loại cường giả Thông Huyền cảnh như La Trùng. Chỉ cần duy trì một quãng thời gian dài không ăn, như vậy độc tố trong cơ thể sẽ rất nhanh bị tiêu trừ.

- Đa tạ Dương sư chỉ điểm!

Đã biết nguyên nhân và phương pháp giải quyết, La Trùng thở phào nhẹ nhõm, hắn vội vàng khom người.

Giờ khắc này, hắn đã bội phục sát đất vị Dương sư trước mắt này.

Chỉ nhìn luyện khí đã nhìn ra bản thân thích ăn Long Lân Hà, đồng thời còn tìm ra được căn nguyên không có cách nào luyện khí thành công— ăn nhiều chết no!

Không hổ là danh sư, ánh mắt phi phàm.

Ba trăm vạn này rất đáng giá!

- Dương sư, không biết người có thể chỉ điểm luyện khí của ta hay không?

Đã biết được nguyên nhân, chỉ cần thời gian dài là có thể giải quyết cho nên suy nghĩ của La Trùng bắt đầu trở nên linh hoạt.

Hắn bị vây ở luyện khí sư nhất tinh trung kỳ đã rất lâu rồi, vẫn không có cách nào đột phá. Hiện tại lại có vị danh sư này đang ở trước mặt. Không biết có thể mượn cơ hội nhờ hắn chỉ điểm một, hai, nhân cơ hội đột phá hay không?

- Luyện khí?

Không nghĩ tới đối phương giải quyết xong vấn đề lại còn không đi, còn muốn học tập luyện khí, Trương Huyền sững sờ.

Nói thật, hắn ngay cả luyện khí cần bao nhiêu bước cũng không biết, làm sao có thể chỉ điểm cơ chứ?

- Là ta đường đột...

Thấy hắn không trả lời, La Trùng rất là lúng túng nói.

Danh sư chỉ chỉ điểm học sinh của mình, mình và hắn không quen không biết mà đã trực tiếp mở miệng như vậy thực sự là không thỏa đáng.

Trương Huyền vung tay lên rồi nói:

- Tiểu Cường, tiễn khách!

- La đại sư, lão gia nhà chúng ta muốn nghỉ ngơi, xin mời! Tôn Cường đi lên phía trước.

- Vâng!

La Trùng gật gù, đứng dậy cáo từ.

- Giả mạo danh sư quả thực không dễ dàng...

La Trùng rời đi, Trương Huyền trở về phòng, xoa xoa mi tâm của mình.

Danh sư lợi hại, đối với không ít nghề nghiệp đều rõ như lòng bàn tay, nắm giữ ánh mắt mà người người đều khó có thể tưởng tượng ra được. Hiện tại bản thân hắn cũng chỉ dựa Thiên Đạo thư viện cho nên mới có thể giả vờ giả vịt, một khi không sử dụng nó, nhất định sẽ bị người ta vạch trần ngay lập tức.

- Cũng không biết những danh sư kia làm sao lại biết được nhiều tri thức như vậy...

Tinh lực của một có hạn, hắn chỉ tham gia sát hạch luyện đan sư đã biết tri thức liên luỵ trong đó rất là phong phú, nếu như không có thư viện, đừng nói là thông qua, có thể đạt được hay không cũng còn khó nói.

Danh sư chân chính, nhất định không có máy nói dối như vậy, cũng không biết đối phương thông qua sát hạch thế nào, lại học tập được nhiều tri thức như vậy.

- Bất kể như thế nào, sau này phải cẩn thận đọc sách, thư viện chung quy vẫn chỉ là vật ngoại thân mà thôi!

Một suy nghĩ hiện lên trong đầu hắn.

Đối với hắn mà nói, thư viện lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là ngoại vật, nếu như cái gì mình cũng không biết mà vẫn mượn dùng nó, ứng phó với loại nơi tụt hậu lại phía sau như Thiên Huyền Vương quốc thì còn có thể, một khi tiến vào nơi càng phồn hoa thì nhất định sẽ bị người ta nhìn thấu.

Vì lẽ đó, bất kể thế nào, việc dự trữ tri thức của bản thân cũng rất quan trọng.
Ý nghĩ này xuất hiện rất khó hơn ngăn chặn, tinh thần Trương Huyền khẽ động, hắn không nhịn được lần nữa nhìn về phía thiên đạo thư viện.

Nếu để hắn học thư tịch bên ngoài, muốn học tập sẽ rất chậm. Thế nhưng xem thư tịch trong thư viện, tốc độ sẽ nhanh hơn gấp mấy lần, điểm ấy hắn đã tự mình trải qua.

Tuy rằng thư tịch trong thư viện chỉ cần hơi chuyển động suy nghĩ một chút là có thể nhìn thấy và tìm đọc, thế nhưng trước sau cũng không phải là tri thức của mình.

Cũng giống như kiếp trước vậy, gặp phải vấn đề như thế có thể tìm tòi, kiểm tra. Thế nhưng đồ vật chung quy vẫn không ở trong đầu của mình, không có cách nào ung dung vận dụng, thông hiểu đạo lí.

Chỉ có hoàn toàn ghi vào đầu của bản thân thì mới được tính được là chân chính có học vấn.

- Hả? Cái kia là cái gì?

Tinh thần tiến vào trong thư viện, đột nhiên hắn nhìn thấy được chỗ không đúng.

Ở nơi sâu xa của vô số giá sách nơi, chẳng biết từ lúc nào lại xuất hiện một quyển thư tịch màu vàng.

Có thể xác định, tuyệt đối hắn chưa từng thấy quyển thư tịch này trước đây.

- Lại đây!

Bàn tay chộp một cái, bản thư tịch màu vàng này nhẹ nhàng chấn động, rơi xuống lòng bàn tay của hắn.

Thư tịch rất mỏng, không có bao nhiêu nội dung, tiện tay mở ra, Trương Huyền lập tức có chút choáng váng.

Chỉ có một tờ, hơn nữa bên trên nội dung gì cũng không có, tất cả đều là một mảnh trống không.

- Sách này có tác dụng gì chứ?

Trương Huyền có chút không hiểu rõ.

Từ khi nào thư viện xuất hiện một quyển sách như vậy, hắn không biết, cũng không biết vì sao mà nội dung bên trong lại trống không, cái gì cũng không có ghi chép.

- Trước tiên cứ mặc kệ đã, vẫn nên học tập nội dung khác thì hơn...

Nghiên cứu nửa ngày cũng không nhìn ra thư tịch màu vàng này có tác dụng gì, Trương Huyền lắc đầu một cái, cũng không tiếp tục để ý nữa. Khi lần thứ hai nhìn về phía Thiên Đạo trong thư viện trước mắt, lúc này bên trong đã sinh ra rất nhiều sách vở, hắn định cố gắng xem xét, khiến cho chúng trở thành tri thức của chính mình.

Suy nghĩ khẽ động, còn chưa kịp có động tác thì thư tịch màu vàng trong tay đột nhiên lay động một trận, biến thành một đạo ánh sáng sáng lạn, dưới ánh sáng bao phủ, nội dung ghi chép trong sách vở của thư viện trong nháy mắt đã truyền vào, tiến vào trong đầu của hắn.

Trương Huyền còn chưa kịp phản ứng lại thì trước mắt đã tối sầm lại, lập tức ngất đi.

Chú thích:

Long lân hà: Đây là tên một loại tôm.

Chương 167: Sự kiện ngũ tinh (1)

Trần phủ, bởi vì có một vị luyện đan sư chính thức trấn thủ cho nên ở trong Thiên Huyền Vương quốc cũng rất là nổi tiếng, được xem là danh môn vọng tộc.

Vốn loại gia tộc này sẽ không thiếu đan dược, chắc phải người người như rồng, vẻ mặt tự hào mới đúng. Mà tình cảnh hiện tại lại rất bi thảm, toàn bộ phủ đệ đều chìm đắm ở trong khí tức nặng nề.

- Được rồi, cứ dựa theo điều lệ này mà chấp hành, bất kỳ người nào cũng không thể dị nghị, nếu không, trực tiếp trục xuất ra khỏi gia tộc!

Bên trong đại điện khí phách tiêu điều, Trần Tiêu đan sư nhìn quanh một vòng rồi nói.

Vì mời một gia hỏa tên là Trương Huyền luận đan, kết quả đối phương một câu nói ra mạng hắn không còn lâu, cảm nhận sinh cơ trong thân thể suy yếu, cho nên trong lòng hắn tràn ngập thất lạc. Vừa về đến gia tộc đã bắt đầu sắp xếp hậu sự.

Hắn là luyện đan sư, khi còn sống, toàn bộ Trần gia có thể phồn vinh thịnh vượng, một khi hắn chết đi, tất nhiên các thế lực mơ ước gia tộc hắn sẽ vận dụng các loại lực lượng. Khi đó chuyện gia tộc suy yếu chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Vì lẽ đó, vì đề phòng chuyện như vậy xảy ra cho nên hắn mới định ra gia quy, để tộc nhân bán đi tất cả sản nghiệp, mai danh ẩn tích, rời xa Vương thành, sau này đừng trở về nữa.

- Gia chủ...

Nghe thấy hắn nói như thế, một mảnh tiếng khóc vang vọng.

Đang hưởng thụ cơm ngon áo đẹp, đột nhiên phải rời xa gia tộc, xa cách nơi này, không ít người đều khó mà tiếp nhận được chuyện này.

- Được rồi, khóc sướt mướt như vậy còn ra thể thống gì nữa. Trần Thông, đi làm đi!

Trần Tiêu đan sư nói xong lại vung tay lên.

Trần Thông là con trai của hắn, biết rõ thời gian không nhiều cho nên hắn đã bổ nhiệm nó làm gia chủ mới.

- Vâng!

Trần Thông gật đầu, lúc đang muốn rời đi thì đột nhiên một người thanh niên đi tới trước mặt hắn, ghé vào lỗ tai của hắn rồi nói gì đó. Sau khi nghe xong hai mắt hắn không nhịn được sáng lên, vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía trước rồi nói:

- Phụ thân...

- Làm sao vậy?

Trần Tiêu đan sư nâng chén trà lên, lông mày nhíu lên, trong lòng mang theo sự giận dữ.

Hắn vẫn cho rằng nhi tử mình biết nặng nhẹ, làm sao cũng không nghe lời như vậy chứ?

Chẳng lẽ nó không biết sở dĩ Trần gia hưng thịnh là bởi vì hắn là luyện đan sư chính thức hay sao? Nếu như không còn lực uy hiếp của hắn, những tiền tài đạt được bằng vào luyện đan những năm qua, chỉ bằng vào bọn họ, làm sao có thể bảo vệ được đây?

- Phụ thân, trong Vương thành có một vị danh sư mới tới, có lẽ... Hắn ta có thể giải quyết vấn đề trên người của người...

Nhìn ra trên mặt phụ thân có vẻ không vui, Trần Thông không dám do dự, trực tiếp mở miệng.

- Danh sư? Không phải tin tức giả đó chứ?

Trần Tiêu đan sư lắc đầu nói. Nếu như thật sự là danh sư, hắn thân là luyện đan sư nhất tinh, làm sao ngay cả một chút tin tức cũng không đạt được?

- Thật giả hay không con không biết, ngày hôm qua con đã nghe được tin tức cho nên mới phái Trần Đào qua đó. Vị danh sư này tên là Dương Huyền, không những đã giải quyết bệnh tật của thê tử Lăng Thiên Vũ, ngay cả Đỗ Mạc Hiên của Đỗ gia cũng quỳ gối trước cửa, hơn nữa...

- Hơn nữa cái gì?

- Hơn nữa, Đỗ Mạc Hiên đi vào không tới mười phút đã từ Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong biến thành cao thủ Thông Huyền cảnh.

Trần Thông vội nói:

- Quan trọng nhất chính là... hội trưởng Luyện khí sư công hội, La Trùng cũng tới bái phỏng, lúc đi ra, càng khen không dứt miệng, nói hắn ta là danh sư chân chính...

Hắn còn chưa dứt lời thì đã nghe một tiếng leng keng vang lên, chén trà trong tay phụ thân hắn rơi xuống đất, tiếp theo ánh mắt không còn lưu luyến với cuộc sống trở nên đỏ chót, chẳng khác nào có lửa đang thiêu đốt, hắn nói:

- Vị danh sư này ở đâu, nhanh dẫn ta đi gặp...

- Hiện tại mới đi? Con còn muốn bán của cải để lấy tiền mặt..

Trần Thông thầm nói một câu, hắn còn không phản ứng lại thì đã thấy tình cảnh bi thảm. Vị phụ thân cảm giác bất cứ lúc nào cũng sẽ tắt thở của hắn đã đi tới trước cửa, một mặt xua tay, một mặt hô to:

- Bán của cải lấy tiền mặt làm gì, động tác nhanh lên một chút...

- ...

Trần Thông.
- ...

Người của Trần gia.

Tiếng khóc vang vọng trong phòng trong nháy mắt im bặt, miệng tất cả mọi người há hốc giống như bị nhét vào một quả trứng gà, không nói thành lời. Mỗi một người đều nhìn về phía gia chủ đột nhiên thay đổi thái độ, cả đám trợn mắt há hốc mồm.

...

Tiền Các Lão ở trong Thiên Huyền Vương quốc không có bất luận thực quyền gì cả. Thế nhưng địa vị lại cực kỳ quan trọng, mỗi nửa tháng đều được Thẩm Truy bệ hạ gọi đến Vương cung, tự mình thỏi thăm.

Bởi vì hắn là con mắt của bệ hạ, tin tức lan truyền t trong vương quốc, ở bên ngoài đều được hắn thu nhặt rồi đóng thành sách, để cho bệ hạ tham khảo.

Có những tin tức này, Thẩm Truy bệ hạ mới có thể duy trì sự anh minh uy phong quyết đoán, khiến cho Vương quốc phát triển không ngừng, không bị cường địch vờn quanh.

Vì lẽ đó, dù cho là nhân vật chân chính nắm thực quyền trong Vương quốc cũng không dám đắc tội với hắn. Sợ bị hắn truyền ra tin tức không thật, dẫn đến bị vương quyền kiêng kỵ.

Ngày hôm nay lại là ngày thống kê tập hợp tin tức, trời vừa mới sáng hắn đã đến nơi chuyên môn làm việc.

Lúc này, trong phòng đã có vô số người, mỗi một người đều đang nghị luận sôi nổi.

- Cãi nhau còn ra thể thống gì nữa?

Nhìn những tên thuộc hạ này không đi làm việc, trái lại còn lớn tiếng cãi vã, Tiền Các Lão sầm mặt lại.

- Vâng!

Sắc mặt mọi người tức thì biến đổi, nhao nhao trở lại vị trí của mình.

- Các lão...

Một người trung niên đi tới.

- Ồ, mấy ngày gần đây có chuyện gì quan trọng xảy ra hay sao?

Tiền Các Lão ngồi xuống, mí mắt nhấc lên rồi hỏi.

Công việc của hắn chính là như vậy, hỏi dò các chuyện quan trọng, thống nhất tập hợp lại. Sau đó sẽ cân nhắc có cần báo lên bệ hạ hay không.

- Trong mười ngày này, chuyện nhất tinh có mười bảy, nhị tinh mười hai, tam tinh ba chuyện...

Người trung niên này do dự một chút, lại đưa tới một cái bảng.

Bên trên có rất nhiều sự kiện, có phân chia chủ thứ nặng nhẹ, khiến cho người ta tiện theo dõi và thống kê. Thông thường sẽ căn cứ vào trình độ quan trọng mà phân ra tinh cấp.

Chương 168: Sự kiện ngũ tinh (2)

Nhất tinh là cấp thấp nhất, đều không quan trọng, nương theo đẳng cấp tinh cấp càng cao thì trình độ quan trọng cũng lại càng lớn, ngũ tinh cao nhất, đã tương đương với ngoại địch xâm lấn, Vương quốc sắp bị lật đổ.

Nghe thấy mọi người báo cáo, Tiền Các Lão tiện tay tiếp nhận bảng, lại cúi đầu nhìn xuống.

- Tiểu vương gia Trấn Bắc Bạch Tốn, khiêu chiến nhi tử của tể tướng Liễu Thành, còn đả thương hắn, giữa hai gia tộc lớn xuất hiện tranh cãi... Đánh giá, nhất tinh!

- Thượng thư Lộc Trọng ngày hôm trước cưới vợ bé, là người của Thiên Vũ Vương quốc, thân phận cụ thể không rõ... Đánh giá, nhất tinh!

- Mười bảy người của Thiên Huyền thương đoàn ở trong Mai Tuyết lĩnh gặp sơn phỉ tập kích, toàn quân bị diệt, rất có thể sơn phỉ là đạo tặc mấy tháng trước chạy trốn... Đánh giá, nhất tinh!

...

Nhất tinh, tuy rằng chỉ là sự kiện không được trọng thị nhất, nói thì rất đơn giản, thế nhưng trên thực tế lại có quan hệ không nhỏ. Dùng việc thứ nhất, Bạch Tốn khiêu chiến nhi tử của tể tướng mà nói, một khi không cẩn thận xử lý sẽ rất dễ dàng khiến cho mâu thuẫn trở nên gay gắt, khiến cho hai đại nhân vật có quyền lợi lớn trong triều đình xuất hiện tranh chấp, do đó làm cho quốc sự rung chuyển.

Chỉ là, những người này đã có thói quen xử lý những việc này cho nên xe nhẹ chạy đường quen, tâm tình không có dao động quá lớn.

- Được, đánh giá rất hợp lý!

Sau khi xem xong mười bảy sự kiện nhất tinh, Tiền Các Lão gật gật đầu, lại nhìn về phía tờ thứ hai, phía trên này trên cơ bản đều ghi chép sự kiện nhị tinh.

- Tây nam Bách Lĩnh sơn xuất hiện tai nạn, mấy ngàn người trôi giạt khắp nơi, không nhà để về, hiện nay đã yên ổn... Đánh giá, nhị tinh!

- Thiên Huyền tiền quỹ ký phát ra kim phiếu mới nhất, mệnh giá lớn nhất có thể đổi thành trăm vạn... Đánh giá, nhị tinh!

- Hoài Nam hầu đột phá Thông Huyền cảnh hậu kỳ, trở thành cao thủ xếp hạng thứ mười trong Vương quốc... Đánh giá, nhị tinh!

...

Những việc này trên cơ bản đều có quan hệ với chính trị, thế cuộc của Vương quốc, rõ ràng trình độ quan trọng so với nhất tinh còn lớn hơn nhiều.

Sauk hi xem xong mười hai sự kiện nhị tinh, Tiền Các Lão lần nữa gật đầu, những đánh giá này vẫn không có vấn đề gì cả, hợp lý có thứ tự.

Mở tờ thứ ba ra, hắn nhìn về phía sự kiện tam tinh cao nhất.

- Giáo sư công hội Hồng Thiên học viện bãi miễn chức vụ chủ nhiệm phòng giáo dục của Thượng Thần trưởng lão, nhận định sát hạch của Trương Huyền lão sư trong sát hạch giáo viên là không chính xác... Đánh giá, tam tinh!

- Sau mười hai ngày Trương Huyền lão sư và Lục Tầm lão sư sẽ tiến hành sư giả bình trắc... Đánh giá, tam tinh!

...

- Chuyện giáo sư công hội và học viện tự động tăng lên một tinh, Lục Tầm lão sư là tồn tại có khả năng trở thành danh sư nhất trong toàn bộ Thiên Huyền Vương quốc, cũng tự động tăng lên một tinh, hai chuyện này trở thành tam tinh, không sai!

Xem xong những sự kiện này, Tiền Các Lão lần nữa gật đầu.

- Những chuyện này không thành vấn đề... Chỉ là, là...

Vẻ mặt người trung niên kia có chút do dự. - Có chuyện gì?

Tiền Các Lão nhướng mày lên.

- Là một chuyện xảy ra trong hai ngày nay, chúng ta không có cách nào đánh giá Tinh cấp, vừa nãy đang thảo luận việc này...

Người trung niên kia nói.

- Ồ? Nói ta nghe một chút!

Tiền Các Lão nhìn sang phía hắn.

- Ba ngày phía trước, trong Vương thành có một vị gọi là Dương Huyền đến, tự xưng là danh sư, giải quyết chứng bệnh của thê tử Lăng Thiên Vũ...

Người trung niên kia nói.

- Ồ, chuyện này ta đã nghe nói qua. Ta còn đặc biệt đi giáo sư công hội kiểm tra, bên trong ghi chép của Vương quốc không có tên của người nọ, có lẽ là Lăng Thiên Vũ chơi mánh lới, không cần để ý tới. Như vậy đi, xếp vào bên trong sự kiện nhất tinh đi!

Tiền Các Lão nói.

Danh sư, mỗi một người đều giống như chấm nhỏ, được muôn người chú ý, Vương quốc chỉ cần có một vị danh sư trấn thủ thì thực lực tổng hợp sẽ được tăng mạnh, nếu như đối phương thực sự là danh sư, làm sao có khả năng lặng lẽ không một tiếng động đi đến Vương thàn mà mọi người lại không biết cơ chứ?

- Sự kiện nhất tinh?

Người trung niên kia cười khổ:
- E rằng không đơn giản như vậy, nếu như chỉ chữa khỏi cho thê tử của Lăng Thiên Vũ, tính là sự kiện nhất tinh cũng đã đủ rồi. Thế nhưng... Ngay hôm qua, Đỗ Mạc Hiên trưởng lão của Đỗ gia trong tứ đại gia tộc, quỳ gối trước cửa đình viện đối phương một ngày. Sau khi đi vào khoảng chừng mười phút, lúc đi ra đã từ võ giả ngũ trọng Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong đột phá đến Thông Huyền cảnh!

- Cái gì? Thực lực tăng mạnh?

Tiền Các Lão sững sờ, vẻ mặt nghiêm túc:

- Nếu như nói như vậy, có thể tính là nhị tinh...

- Buổi chiều ngày hôm qua, hội trưởng luyện khí sư công hội La Trùng đại nhân tiến vào phủ đệ, sau khi rời đi, mặt mày hồng hào, khen không dứt miệng, nói là danh sư chân chính...

Không thèm quan tâm tới đánh giá của hắn, người trung niên kia tiếp tục nói.

- La Trùng...

Tiền Các Lão đột nhiên đứng dậy, hai mắt trợn tròn.

La Trùng là ai chứ?

Hội trưởng luyện đan sư công hội, là một trong những nhân vật chân chính đứng ở vị trí cao nhất trong Thiên Huyền Vương quốc.

Hắn cũng cho rằng là như vậy, chẳng lẽ... Vị Dương Huyền này là danh sư thật hay sao?

- Như vậy... Như vậy... Chuyện này, có thể tính làm tam tinh...

Tiền Các Lão không nhịn được nói.

Hắn còn chưa dứt lời thì âm thanh của người trung niên kia lại vang lên.

- Sáng sớm hôm nay, hội trưởng Âu Dương Thành luyện đan sư công hội, Trần Tiêu đan sư cũng đến tòa phủ đệ này. Chỉ là, tất cả đều bị quản gia chặn ở ngoài cửa, không cho vào cửa, không những mấy người này không đi mà còn không có một câu oán hận nào...

- Cái này, chuyện này...

Sắc mặt Tiền Các Lão lúc đỏ lúc trắng, thân thể lung lay như sắp sụp đổ:

- Đây là... Tứ tinh, không, là sự kiện ngũ tinh, mau viết những chuyện này ra, ta muốn báo lên bệ hạ, dùng tốc độ nhanh nhất!

- Ngũ tinh?

- Không cần xác định lại hay sao?

Sự kiện ngũ tinh... Trong toàn bộ Thiên Huyền Vương quốc, đã mấy chục năm rồi chưa từng xuất hiện.

Mọi người trước đó còn đang thảo luận không có cách nào quyết định được cấp bậc, sau khi nghe thấy Tiền Các Lão nói lời này, sắc mặt cả đám ngưng trọng, tất cả ồ lên.

Chương 169: Vang vọng Vương thành (1)

- Ngươi nói là ngay cả La Trùng hội trưởng cũng khen không dứt miệng?

- Đỗ Mạc Hiên còn quỳ một ngày, lúc rời đi, không những cả người hăng hái mà tu vi còn gia tăng?

- Xem ra chúng ta đều đoán sai rồi. Vị Dương Huyền này tuyệt đối là danh sư thật sự!

- Chỉ có danh sư thật sự thì mới có thể làm cho Đỗ Mạc Hiên quỳ xuống can tâm tình nguyện, mới có thể làm cho La Trùng hội trưởng cũng khâm phục không thôi...

- Nhanh chuẩn bị danh thiếp để ta đi xin bái kiến!

- Cái gì? Bất luận người nào của Dương phủ cũng không thấy? Nếu muốn đi gặp Dương sư, trước hết phải giao nộp ba trăm vạn kim phiếu, hơn nữa còn không trả lại?

- Làm như vậy rất đúng, người người đều muốn gặp danh sư, nếu như người nào cũng đòi gặp. Như vậy một ngày Dương sư cũng không làm được gì, có một ngưỡng cửa cũng có thể ngăn cản một ít người có dụng tâm khác trà trộn...

...

Tình huống như vậy hầu như xuất hiện ở bên trong tất cả các gia tộc lớn của Vương thành.

Tất cả mọi người đồng thời sợ hãi.

Những người trước đó coi người nọ là tên lừa đảo, mỗi người đều trở nên trầm mặc.

...

Không biết bất tỉnh được bao lâu, Trương Huyền lần nữa mở mắt ra.

- Chuyện này...

Khi tỉnh lại, chuyện thứ nhất chính là hắn cảm thấy trong đầu của mình đột nhiên có thêm vô số tri thức, sách vở trước đó bị thư tịch màu vàng bao phủ, tất cả tri thức đã khắc vào trong đầu, tuy hai mà một.

- Thư tịch màu vàng này có thể chuyển hóa tri thức trong thư viện thành của ta sao?

Vẻ mặt Trương Huyền không thể tin được.

Trước đó Thiên Đạo thư viện chỉ có thể lợi dụng lật xem, tìm đọc, tri thức trong đó vẫn ở trên thư tịch mà không phải khắc ở trong đầu hắn. Hiện giờ thì tốt rồi, tất cả đều khắc vào đầu rất rõ ràng, thành một phần ký ức của hắn, tuy hai mà một. Nói cách khác, bây giờ coi như hắn không lợi dụng Thiên Đạo thư viện thì cũng có khái niệm rõ ràng đối với luyện đan, tu luyện, là một luyện đan sư thực sự.

- Vậy bản thư tịch màu vàng kia đâu rồi?

Tinh thần tập trung vội vàng nhìn lại về thư viện, thư tịch màu vàng vẫn lơ lửng ở giữa, chỉ có điều sau khi mở ra lại rỗng tuếch, không ngờ tờ giấy trống không kia lại biến mất không còn tăm hơi.

- Chuyện này...

Trương Huyền chớp chớp hai mắt.

Giấy biến mất, bản thân hắn lại vô duyên vô cớ đạt được nhiều tri thức như vậy, xem ra quả thực thư tịch có loại công hiệu này.

- Không biết thư tịch màu vàng này hình thành thế nào, phương thức chuyển hóa tri thức này quả thực quá nhanh a...

Vốn hắn chỉ coi như học tập tri thức trong Thiên Đạo thư viện có tốc độ rất nhanh, muốn xem hết mấy trăm ngàn bản thư tịch mà những ngày qua sưu tập, không có mấy tháng, một hai năm cũng không làm được. Thế nhưng lần này thì tốt rồi, thư tịch màu vàng tỏa sáng, tất cả đã biến thành tri thức của bản thân hắn, muốn học tập cực kỳ dễ dàng.

- Cái gì? Ta lại có thể bất tỉnh suốt cả đêm sao?

Từ trong vui sướng khi thu được tri thức tỉnh lại, hắn nhìn ra phía ngoài một chút, không nhìn thì thôi, vừa nhìn vào hắn không hỏi im lặng. Bởi vì một lần hôn mê, không ngờ đã trải qua một đêm. Duỗi duỗi người, lúc hắn đang muốn tìm chút thức ăn thì đã thấy quản gia Tôn Cường đi vào.

- Lão gia, hội trưởng luyện đan sư công hội Âu Dương Thành và Trần Tiêu đan sư đi đến bái phỏng.

- Âu Dương Thành? Trần Tiêu đan sư?

Trương Huyền sững sờ.

Hiện tại hắn là danh sư Dương Huyền chứ không phải là Trương Huyền đan sư, căn bản không quen biết đối phương, đối phương chạy tới đây làm gì chứ?

- Đúng vậy, hơn nữa... Đã chờ ở bên ngoài hai canh giờ!

Tôn Cường có chút im lặng nói.

Vị lão gia này quả thực là có thể ngủ, trời tối ngày hôm qua trở về, ngày hôm nay mặt trời lên cao mới dậy... ngẫm lại cũng thật là biết ngủ.

Bản thân hắn không dám quấy nhiễu cho nên không thể làm gì khác hơn là nói với đối phương lão gia đang nghỉ ngơi, ai biết hai người kia không ngờ lại không cho hắn quấy rối, mạnh mẽ chờ ở bên ngoài hơn hai canh giờ... Cũng thật là giỏi chịu đựng.

- Lão gia, Trần Tiêu đan sư đã nộp ba trăm vạn kim tệ, người xem...

- Để bọn họ vào đi!

Trương Huyền xua tay.

Tôn Cường đi ra ngoài, không lâu sau, Âu Dương hội trưởng và Trần Tiêu đan sư đã đi tới.

- Xin chào Dương sư!

Không dám ra vẻ, hai người đi vào phòng rồi trực tiếp khom người chào.

Vốn Trần Tiêu đan sư muốn bản thân tới đây một mình, thế nhưng khi suy nghĩ một chút hắn vẫn cảm thấy mặt mũi không đủ cho nên mới cố gắng kéo Âu Dương Thành tới đây.

Chương 170: Vang vọng Vương thành (2)

- Không cần khách khí, hai vị sáng sớm đã đến tìm ta, nếu như ta không nhìn nhầm, có lẽ là... Vị Trần Tiêu đan sư này không còn sống được lâu nữa, muốn tìm kiếm phương pháp giải quyết a!

Lúc trong lòng đang kỳ quái vì sao hai người này lại tới đây, đột nhiên linh quang trong đầu lóe lên, Trương Huyền tức thì nghĩ ra nguyên do.

Trần Tiêu này bị nguyền rủa trúng tử khí quấn quanh cho nên không còn sống được lâu nữa. Lúc trước khi luận đan, hắn cảm thấy đối phương bội ước, không đáng để cứu cho nên cũng không nhiều lời. Có lẽ tên này không tìm được phương pháp giải quyết, sau khi nghe nói có một vị danh sư xuất hiện cho nên mới tìm tới.

Như vậy cũng tốt, vừa vặn có thể khiến cho hắn xuất huyết một chút, cũng coi như báo thù thay người ủy thác với hắn kia.

Hắn đột nhiên nhớ tới chuyện này, hai người Âu Dương Thành, Trần Tiêu đan sư nghe thấy hắn nói như thế suýt chút nữa đã sợ đến trực tiếp quỳ xuống, ngất đi tại chỗ.

Danh sư, không phải trước tiên thường diễn luyện võ kỹ, hoặc là luyện đan, kém cỏi nhất cũng phải bắt mạch mới có thể nhìn thấu sự cố và mấu chốt hay sao?

Làm sao vừa mới thấy mặt đã nói ra...

Đây là ánh mắt hay sao? Đoán mạng cũng không lợi hại như thế a!

Trong lòng kinh ngạc, đồng thời sắc mặt Trần Tiêu đan sư càng tái nhợt, trong lòng lo sợ.

Liếc mắt đã nhìn ra được, bệnh của ta nghiêm trọng như vậy sao?

Có phải ngay cả ngày mai cũng không sống tới được hay không?

- Lô đỉnh kia đâu? Vứt đi chưa? Còn nữa, chuyện đồng ý với người khác, không nghĩ biện pháp hoàn thành, cho rằng đối phương chết rồi mà muốn chống chế, làm tổn hại tới thân phận luyện đan sư a!

Coi như không thấy vẻ mặt kinh ngạc của hai người, Trương Huyền nhớ tới nội dung trước đó hắn nhìn thấy ở bên trên thư tịch, miệng tiếp tục nói.

Nói xong thấy không ai trả lời, hắn không nhịn được ngẩng đầu lên thì đã thấy sắc mặt Âu Dương Thành và Trần Tiêu đan sư trước mắt tái mét, giống như bị hoá đá.

Đặc biệt là người sau, toàn thân run rẩy giống như động kinh, cũng không nhịn được nữa mà đầu gối mềm nhũn, ngã quỵ xuống dưới mặt đất.

- Dương sư cứu ta... Cầu Dương sư cứu ta...

Trần Tiêu đan sư đã doạ tới điên rồi.

Chuyện hắn đạt được lò luyện đan, không ai biết, coi như lúc trước Trương Huyền cũng chỉ là suy tính ra hắn từng chiếm được bảo bối trên thân người chết, cũng không biết cụ thể là cái gì. Thế nhưng vị trước mắt này thì tốt, mạch không bắt, người không nhìn, mở miệng đã nói ra...
Ngươi là thần tiên hay sao?

Không phải vậy... thì làm sao biết được...

- Những lời Dương sư nói đều là sự thật hay sao?

Tuy rằng không biết rốt cuộc vì sao mà Trần Tiêu đan sư dính dáng tới tử khí, giờ khắc này thấy biểu cảm của hắn, Âu Dương Thành đã biết vị Dương sư trước mắt này nói không sai một chút nào.

Trong lòng hắn không nhịn được phục sát đất.

Cái gì cũng không làm, chỉ liếc mắt nhìn đã biết bệnh tình, chứng bệnh thậm chí còn là nguyên nhân sinh bệnh... Quả thực quá nghịch thiên!

- Đúng vậy...

Thấy vẻ mặt bọn họ giống như gặp phải quỷ, lúc này Trương Huyền mới nhớ đến, bản thân hắn là danh sư Dương Huyền, cũng không quen biết hai người. Cho nên hắn hắng giọng lúng túng nói:

- Cứu ngươi rất đơn giản, đầu tiên là mai táng lô đỉnh kia cùng với cố nhân của ngươi, sau đó lại hoàn thành chuyện mà hắn nhắn nhủ... Cuối cùng, dùng một chút đan dược có linh khí sung túc, lại điều dưỡng nửa năm, như vậy có lẽ đã đủ rồi!

Kỳ thực muốn giải quyết vấn đề của đối phương cũng không khó, cũng không phải hắn ta thật sự phải chết mà là chịu nguyền rủa, chỉ cần hoàn thành một cách nghiêm túc, không tiếp tục tiếp xúc với lô đỉnh thì sức mạnh nguyền rủa sẽ phai nhạt, lâu dần cũng sẽ khỏi hẳn.

- Đa tạ Dương sư chỉ điểm! Nghe thấy mình có thể cứu, Trần Tiêu đan sư vội vàng gật đầu, không có một chút hoài nghi nào.

Có thể nhanh chóng nhìn ra chỗ mấu chốt, người ta nói có thể giải quyết thì nhất định có thể giải quyết được.

Đã biết được phương pháp, hai người ở lại hay không cũng không cần thiết cho nên mới xoay người rời đi.

Mãi khi đi ra tới cửa lớn, Trần Tiêu đan sư vẫn có cảm giác như đang ở trong mơ.

Chuyện lớn khiến cho hắn ưu sầu mấy ngày, không ngại bán của cải gia sản để lấy tiền mặt, chuyển nhà... Cứ như vậy đã được giải quyết xong?

- Không cần nghĩ ngợi nhiều, danh sư một câu đáng giá nghìn vàng, đừng nhìn hắn nói đơn giản như vậy. Thế nhưng trên thực tế lại là đúng bệnh hốt thuốc, người khác không học theo được đâu!

Nhìn ra hắn đang nghi hoặc, ánh mắt Âu Dương Thành tràn ngập sùng bái liếc mắt nhìn về phía sau, lại cảm khái nói một câu.

...

Trần Tiêu đan sư, Âu Dương Thành hội trưởng cũng tiến vào đình viện, sau đó đi ra ngoài. Chuyện này lần thứ hai trở thành chuyện quan tâm nhất của các thế lực lớn.

- Hai vị luyện đan sư này đi vào chưa tới năm phút đồng hồ mà đã trực tiếp đi ra? Chẳng lẽ không giải quyết được vấn đề hay sao? Cẩn thận điều tra cho ta, để xem đường đường là hai vị luyện đan sư, rốt cuộc đã gặp phải vấn đề gì mà cần phải tìm danh sư để hỏi ý kiến!

- Ngươi nói... ở nhà Trần Tiêu đan sư đã tổ chức tang sự, thậm chí còn viết di chúc, định bán của cải gia sản để lấy tiền mặt... Sau khi gặp Dương sư trở về đã lập tức đổi vải trắng thành vải đỏ, một mảnh chúc mừng, ngươi nói xem có giải quyết được hay không?

- Bản thân bị bệnh gì đó, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, vừa gặp Dương sư không tới năm phút đồng hồ đã thuận lợi giải quyết...

- Xem ra chúng ta đều sai rồi. Người chúng ta có thể biết được nhiều nhất cũng chỉ là danh hiệu và tên tuổi của danh sư nhất tinh. Mà vị Dương sư này lợi hại như vậy... Liệu có phải đã vượt qua nhất tinh rồi hay không?

- Vượt qua danh sư nhất tinh?

Tin tức lan truyền ra, toàn thành chấn động.

Cái tên Dương Huyền, ngay hôm nay đã vang vọng toàn bộ Vương thành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau