THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1651 - Chương 1655

Chương 1651: Danh Sư học viện khiếp sợ (thượng) (1)

Không để ý tới mọi người khiếp sợ, sau khi Tưởng viện trưởng đánh bay Hồng Lâm, thu đàn mà đứng, đứng ở trên đài cao nhìn quanh một vòng, trong ánh mắt mang theo lạnh lùng:

- Còn có ai nghi ngờ lão sư giảng bài không? Tại hạ muốn tới giao đấu!

Dưới đài yên lặng, trước đó có ý tưởng này đều không dám nói nửa câu. Một trong thập đại trưởng lão, lại là Ma Âm sư thất tinh, đánh như thế nào cũng thua ah!

- Tiết đường chủ, ngươi còn có học sinh không? Ta có thể dốc sức gánh vác...

Thấy không có người trả lời, Tưởng viện trưởng nhìn về phía Tiết Thương Vân. Mấy học sinh sau lưng Tiết đường chủ, thấy ánh mắt của hắn nhìn tới, tất cả đều rụt cổ, đầu cũng không dám ngẩng lên. Thực lực của bọn hắn không bằng Hồng Lâm, người sau bị đánh thành cái dạng kia, ai còn dám nhiều lời?

- Danh Sư đường Bạch Thác đế quốc ta, thừa nhận thầy Trương là viện trưởng, không có dị nghị!

Tiết Thương Vân ôm quyền.

Hắn lên cũng không phải đối thủ, chớ nói chi là học sinh.

- Ở đây năm đại Danh Sư đường, ba cái thừa nhận, Trì Diêu đế quốc Bạch đường chủ, còn có Mạc Cao Viễn đường chủ, các ngươi thì sao?

Triệu Bính Tuất thở phào nhẹ nhõm.

Đại điển kế vị thời gian vội vàng, Danh Sư đường ở xung quanh chỉ có bốn cái, cộng thêm Hồng Viễn đế quốc, chẳng qua năm cái mà thôi.

- Trì Diêu đế quốc chúng ta không có dị nghị!

Bạch đường chủ chỉ là phó, ba đường chủ trước cũng không phải đối thủ, mình tự nhiên không cần phải nói, vội vàng đứng lên ôm quyền.

- Hồng Viễn Danh Sư đường chúng ta, luôn ủng hộ thầy Trương là viện trưởng!

Mạc Cao Viễn cũng đứng lên.

Hắn tận mắt chứng kiến thầy Trương này đi tới Hồng Viễn thành, từng bước một quật khởi, càng là người trước nhất đồng ý, đương nhiên sẽ không phản bác.

- Vậy thì tốt, nếu như mọi người không có dị nghị, liền tiến hành khâu tiếp theo! Triệu Bính Tuất gật gật đầu.

Đáp Vấn hội, kỳ thật chướng ngại lớn nhất chính là Danh Sư đường của đế quốc khác, hiện tại đã thừa nhận, chẳng khác nào giải quyết vấn đề cơ bản.

- Triệu trưởng lão, chúng ta có vấn đề còn muốn hỏi Trương viện trưởng!

Đúng lúc này, một đám học sinh dưới đài đồng loạt đứng lên, có khoảng mấy trăm. Người cầm đầu, là người trước kia ở Vân Vụ lĩnh chiến đấu, chém giết nhiều Linh thú nhất. Học viên năm thứ tư Chu Thần Thanh!

Người nhà của hắn, bị Linh thú Vân Vụ lĩnh chém giết, bởi vậy trong lòng mang theo cừu hận to lớn, từ khi đi vào Danh Sư học viện lên, liền dốc lòng diệt đám gia hỏa chống lại nhân tộc kia. Vì người báo thù rửa hận.

Đáng tiếc Danh Sư đường xuất phát từ các loại cân nhắc, luôn không có động thủ, thực lực hắn có hạn, một cây chẳng chống vững nhà, liền không có bất kỳ biện pháp nào. Vốn cho rằng lần thú triều này, có thể để cho học viện thay đổi chán chường trước kia, hoàn toàn tiêu diệt Vân Vụ lĩnh, ai biết tân viện trưởng kế vị đàm phán với đối phương... Thỏa hiệp!

Lửa giận trong lòng hắn có thể tưởng tượng được, cho nên tất cả học sinh có thể đứng lên, đều là nghe hắn nói... Muốn một cái công đạo! Trước đó người lên tiếng ủng hộ, cơ bản đều là Huyền Huyền hội, chỉ là nhìn thấy tân viện trưởng là hội trưởng của bọn hắn, lập tức không nói nữa, trên vạn người chỉ còn lại có mấy trăm.

- Mời nói!

Triệu Bính Tuất nhíu mày.

- Ta muốn hỏi Trương viện trưởng một chút, lúc nào Danh Sư đường tiến hành chiến đấu với Linh thú ở Vân Vụ lĩnh! Chu Thần Thanh nói.

Trực tiếp hỏi chuyện của mình, như vậy có chút không lễ phép, khiêu chiến uy quyền của viện trưởng, nói như vậy, càng phù hợp thân phận của mình.

- Hỏi chính đề rồi!

- Xem ra không chỉ chúng ta quan tâm sự tình Vân Vụ lĩnh, những học sinh này cũng muốn biết đáp án!

- Nhìn vị tân viện trưởng kia trả lời như thế nào!

...

Nghe được Chu Thần Thanh hỏi, đám người Chử Dĩ liếc mắt nhìn nhau, từng người gật đầu. Thân là Hoàng đế đế quốc phụ thuộc xung quanh, ai làm viện trưởng cũng không đáng kể, trọng yếu là tân viện trưởng này, có năng lực bảo hộ bọn hắn hay không! Sự tình Vân Vụ lĩnh xử lý không tốt, bọn họ tất nhiên hoài nghi năng lực của đối phương. Một đám Linh thú cũng hết cách, làm sao có thể vì đế quốc bọn họ đứng ra?

- Chiến đấu?

Còn nghĩ là vì sự tình gì, nghe được muốn hỏi cái này, Trương Huyền cùng Triệu Bính Tuất liếc mắt nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười, người sau kìm lòng không được lắc đầu:

- Không cần tiếp tục chiến đấu! Tai hoạ ngầm ở Vân Vụ lĩnh đã giải quyết triệt để, về sau không cần lo lắng phát sinh thú triều, nguy hiểm cho an toàn của nhân loại!

- Giải quyết triệt để?

Chu Thần Thanh cùng tất cả học viên liếc mắt nhìn nhau, từng người cau mày. Có ý tứ gì? Về sau không cần lo lắng... Là cam kết của những Vương giả ở Vân Vụ lĩnh kia sao? Nhưng thú chính là thú, loại hứa hẹn này làm sao có thể giữ lời? Thật nghĩ đơn giản như vậy, Danh Sư học viện đứng sừng sững nhiều năm thế kia, từng ra vô số viện trưởng kinh tài tuyệt diễm, cũng không đến mức không có bất kỳ biện pháp nào.

- Triệu trưởng lão đã nói khẳng định như vậy, chúng ta muốn biết học viện đáp ứng điều kiện gì, để Linh thú nhiều năm như vậy cũng không thể giải quyết, lại không phát sinh thú triều!

Chu Thần Thanh cắn răng, không quanh co lòng vòng nữa, mà nói thẳng.

- Viện trưởng, để ta nói đi...

Chương 1652: Danh Sư học viện khiếp sợ (thượng) (2)

Thấy đối phương hỏi vấn đề căn bản nhất ở đây, Triệu Bính Tuất nhìn Trương Huyền một cái, mỉm cười, đang muốn mở miệng, đột nhiên nhìn thấy một trưởng lão từ phía ngoài đoàn người vội vã bay tới. Còn chưa đến, liền nhịn không được la lên:

- Viện trưởng, chư vị trưởng lão... Không xong!

- Xảy ra chuyện gì?

Thấy một trưởng lão ở đại điển kế vị viện trưởng hốt hoảng như vậy, Triệu Bính Tuất nhướng mày.

- Bẩm báo Triệu trưởng lão, bên ngoài, bên ngoài...

Vẻ mặt lão giả này trắng bệch, cả người kìm lòng không được run rẩy:

- Bị tất cả Linh thú, Thánh thú của Vân Vụ lĩnh... bao vây!

- Bao vây?

Lời này đối với Triệu Bính Tuất cùng Trương Huyền không có cảm thấy cái gì, nhưng vẻ mặt tất cả trưởng lão cùng học viên dưới đài đều thay đổi. Đường đường Danh Sư học viện, bị Linh thú bao vây... Khái niệm gì?

Tương đương bị ngăn ở trong lồng, coi như muốn chạy trốn cũng khó! Mọi người đứng dậy, đang muốn đi xem một chút, liền nghe một hồi vang lên ầm ầm kịch liệt, từng đạo phong minh dồn dập, xao động ở trên trời.

Hô hô hô!

Nhìn lên, lập tức nhìn thấy ba Thánh thú cao lớn bay tới! Chính là ba vị Vương giả Thanh Trúc Địa Long, Bạch Nhĩ Thú, Thiết Lân thú ở Vân Vụ lĩnh. Còn chưa tới trước mặt, khí tức Thánh giả nhất trọng đỉnh phong liền bao phủ xuống, chèn ép không gian xung quanh phảng phất như ngưng kết.

Sau lưng bọn chúng, là chỉnh tề hơn mười Linh thú Tòng Thánh, ngay sau đó là hơn ba mươi Linh thú Bán Thánh! Nếu như chỉ là mười mấy con này, còn không cách nào làm cho mười vạn sư đồ của Danh Sư học viện sợ hãi, sau lưng bọn chúng, thế mà còn theo sát một quân đoàn Linh thú phi hành chỉnh tề! Chừng ba ngàn, kém nhất cũng đạt đến Hóa Phàm thất trọng, cao càng là cửu trọng, từng con hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, như chỉ cần ra lệnh một tiếng, liền sẽ lập tức lao xuống, cho người ta tổn thương khó khôi phục.

- Tất cả Danh Sư chiến đấu chuẩn bị!

Một vị trưởng lão của Thuần Thú học viện sắc mặt trắng nhợt, nhịn không được rống lên.

Rầm rầm!

Tất cả Danh Sư phía sau hắn, đã trải qua một lần chiến đấu, sớm đã phối hợp có thứ tự, nghe nói như thế, tất cả đều đồng loạt lấy ra vũ khí, nhìn chằm chằm tất cả Linh thú trên không, cả đám mang theo cảnh giác. - Nguy rồi, không phải tộc ta, trong lòng ắt có dị tâm! Ta liền nói những Linh thú này không thể tin... Không nên đàm phán, lần này tốt rồi!

Vẻ mặt của Chử Dĩ cũng biến thành bạc màu.

- Trông cậy vào Linh thú có thể tuân thủ ước định, quả thực chính là chuyện cười! Nhiều Linh thú như vậy đồng thời bay tới, trước thời hạn không có bất kỳ báo trước gì, rất hiển nhiên đến có chuẩn bị, coi như Danh Sư học viện có thể ngăn cản lần tai nạn này, cũng sẽ nguyên khí đại thương...

Một vị Hoàng đế đế quốc khuôn mặt xanh xám.

- Đúng vậy, đại điển kế vị bị tất cả Linh thú công kích, tổn thất nặng, Trương viện trưởng này tuyệt đối có thể ghi vào sử sách...

Lại một vị Hoàng đế đế quốc khẽ nói.

Ba ngàn Linh thú phi hành, mấy chục con Tòng Thánh, Bán Thánh mặc dù mạnh mẽ, nhưng còn không đến mức để bọn hắn sợ hãi. Nội tình của Danh Sư học viện ở nơi đó, hoàng thất của Hồng Viễn thành cũng ở nơi đây, giải quyết không khó lắm, chỉ là... Chuyện này truyền đi, nhất định sẽ trở thành chuyện cười, để tiếng xấu muôn đời.

Rống! Rống! Rống! Ầm ầm! Ầm ầm!

Thời điểm mọi người ở đây âm thầm lắc đầu, tất cả sư đồ ý định tử chiến một trận, từng trận tê minh lần nữa vang tận mây xanh, ngay sau đó mặt đất lay động kịch liệt. - Đó là cái gì?

Một người hô lên, mọi người đồng loạt nhìn về phía sau, lần nữa ngẩn ngơ. Chỉ thấy ngoài Danh Sư học viện, khói bụi vây quanh, một đám Thanh Tị Tượng hình thể cao lớn đi đầu lao đến. Những Thanh Tị Tượng này, đều có thực lực Hóa Phàm ngũ trọng trở lên, cộng lại cũng mấy ngàn con, do một Thánh giả Thanh Tị Tượng dẫn đầu, mang theo khí tức làm người ta khủng hoảng. Bởi vì những Linh thú này hình thể to lớn, mỗi đi một bước, mặt đất đều rung động một cái, tựa như địa chấn, cho người rung động to lớn.

- Còn có Thanh Tị Tượng? Cái này không dễ đánh...

Nhìn thấy còn có nhiều quái vật khổng lồ da dày thịt béo như vậy, sắc mặt mọi người càng thêm khó coi. Một đám Linh thú phi hành liền khó có thể đối phó, huống chi lại thêm một đám Linh thú am hiểu va chạm, hình thể to lớn như thế.

- Chư vị, mở trận hình phòng ngự...

Thân thể Chu Thần Thanh run lên, vội vàng hét.

Soạt!

Tất cả học viên nghe được mệnh lệnh, đồng loạt mở trận hình phòng ngự, phòng ngừa đối phương vọt thẳng đụng tới, nghiền ép bọn họ.

Ngao ô! Ngao ô!

Mới chuyển đổi tốt đội hình, lại nghe được một tiếng gầm rú chói tai, ngay sau đó trong ánh mắt phát run của mọi người ở đây, một đám Thiết Xỉ Lang tuôn tới. Cũng có mấy ngàn, ở dưới một Thánh giả Thiết Xỉ Lang dẫn đầu, tuôn ra mà tới. Loại Linh thú này trời sinh tính giảo hoạt, mà lại am hiểu quần công, là thiên địch của nhân loại, một lần xuất hiện mấy ngàn, có thể nói là đại tai nạn!

- Xong...

Không chỉ đám người Chử Dĩ hoảng sợ biến sắc, ngay cả Ngọc Thần Thanh cũng da đầu nhảy loạn. Lão thái giám nói ở trước đại điển kế vị, sẽ tra rõ ràng, đáng tiếc đến bây giờ còn không có tới bẩm báo, xem như hắn cũng không biết, Mi trưởng lão đi tới Vân Vụ lĩnh đến cùng nói chuyện gì, để đám người kia ở thời khắc mấu chốt đồng loạt lao đến như vậy.

Rống! Rống! Rống!

Mọi người khiếp sợ không có kết thúc, ngay sau đó, lại nhìn thấy một đám Xích Viêm Sư ở dưới Thánh thú dẫn đầu đi tới, đồng dạng có mấy ngàn. Theo sát là Thiết Bối Hùng, Hổ Đầu thú, Hồng Hỏa Viên... Vân Vụ lĩnh chín đại Vương giả, xếp thành một hàng, sau lưng từng người mang theo mấy ngàn thuộc hạ hung mãnh, toàn bộ cộng lại, cũng có mấy vạn!

Nói cách khác, toàn bộ Vương giả của Vân Vụ lĩnh, cùng tất cả Linh thú, hầu như đều xuất động, cái này... Là tiết tấu muốn diệt cả Danh Sư học viện a! Vẻ mặt mọi người trắng bệch, nói không ra lời.

Chương 1653: Danh Sư học viện khiếp sợ (hạ) (1)

- Không phải nói đàm phán với đối phương, sẽ không xuất hiện thú triều sao? Tại sao có thể như vậy?

- Nhiều Linh thú, Thánh thú như vậy bao vây chúng ta, căn bản ngăn cản không nổi!

- Lần này xong!

- Chỉ sợ từ khi Danh Sư học viện thành lập đến nay, là nguy cơ lớn nhất, so với bốn ngàn năm trước, lúc Mạc Lưu Chân viện trưởng tại vị, gặp phải nguy cơ còn muốn lớn hơn...

Qua hồi lâu, mọi người mới yên lặng nói.

Nhiều Thánh thú, Linh thú như vậy dốc toàn bộ lực lượng, coi như Danh Sư học viện, cuối cùng có thể chiến thắng, khẳng định cũng là thắng thảm!

Mười vạn học sinh, có thể còn sống sót tuyệt đối không hơn một phần ba. Nếu thực như thế, tuyệt đối có thể ghi chép vào lịch sử! Mới vừa lời thề son sắt, sẽ không phát sinh thú triều, liền xuất hiện loại tình huống này, coi như tân viện trưởng kế vị thành công, cũng không có bất kỳ lực uy hiếp gì, thậm chí còn có thể biến thành trò cười cho thiên hạ!

- Thông qua vừa rồi biểu hiện, có thể thấy được thầy Trương thật có chút bản lĩnh, nhưng gặp được loại sự tình này, ai cũng không thể cứu vãn, chỉ có thể trách hắn xui xẻo!

Một vị Hoàng đế bệ hạ nói.

- Đúng vậy! Bất kể ứng đối như thế nào, làm được khá hơn nữa, tận lực giảm bớt thương vong cũng vô dụng! Đại điển kế vị bị nhiều Linh thú như vậy vây quét, bất kể làm thế nào, cũng sẽ trở thành viện trưởng thất bại nhất của Danh Sư học viện, không có cái thứ hai!

Chử Dĩ cũng lắc đầu, nhìn về phía Trương Huyền trên đài, đầy là đồng tình. Thông qua chuyện vừa rồi, hắn đối vị tân viện trưởng trẻ tuổi này cũng có chút bội phục, đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, thiên tài lại ưu tú, gặp được nhiều Thánh thú, Linh thú như vậy, cũng không có bất kỳ biện pháp nào.

Đang cảm khái, suy đoán đối phương giải quyết vấn đề này như thế nào, liền nghe chung quanh ồn ào, đột nhiên không dừng được, tất cả mọi người hô hấp dồn dập, dường như xảy ra đại sự gì.

- Làm sao vậy?

Hắn nhướng mày, nhìn về phía Ngọc Thần Thanh cách đó không xa.

- Tự xem đi!

Vị hoàng đế bệ hạ này của Hồng Viễn đế quốc không trả lời, mà chỉ chỉ.
- Nhìn cái gì?

Chử Dĩ sửng sốt một chút, vội ngẩng đầu, chỉ nhìn thoáng qua, con ngươi kìm lòng không được thu hẹp, thân thể cứng ngắc tại chỗ, yết hầu phát khô:

- Cái này, cái này... là cái gì?

Không chỉ hắn như vậy, trong nháy mắt toàn bộ học viện đều lặng ngắt như tờ, phảng phất như gặp quỷ. Triệu Bính Tuất cũng ngẩng đầu lên, liền thấy tất cả Thánh thú, Linh thú phi hành, chẳng biết lúc nào đã biến đổi trận hình, từ xa nhìn lại, vậy mà ở trên không bày ra một hàng chữ lớn, che khuất bầu trời, lan tràn hơn mười dặm, khí thế rộng rãi! Kiểu chữ rồng bay phượng múa, ngân câu thiết họa, tựa như Thư Họa sư lưu lại mặc bảo, mang theo ý vị đặc thù.

- Chúc mừng chủ nhân trở thành viện trưởng của Danh Sư học viện, công lao trác thế, tên lưu thiên cổ... chẳng lẽ, chẳng lẽ bọn chúng không phải tới quấy rối, đối nghịch? Mà là tới chúc mừng?

Đọc chữ viết phía trên, thanh âm của Chử Dĩ trống rỗng, cả người như gỗ. Vốn cho rằng nhiều Linh thú, Thánh thú như vậy, vây bọn hắn vào giữa, tất nhiên sẽ phát động công kích mãnh liệt, hoặc thừa cơ muốn chỗ tốt...

Nằm mơ cũng không nghĩ tới, không những không có làm như vậy, ngược lại chúc mừng. Chuyện gì xảy ra? Ầm ầm! Trong lòng nghi ngờ còn chưa kết thúc, ba vị Vương giả của Vân Vụ lĩnh ở trên không, đột nhiên đồng thời ôm quyền, mặt hướng Trương Huyền khom người nói:

- Thanh Trúc Địa Long, Bạch Nhĩ Thú, Thiết Lân thú, chúc mừng chủ nhân trở thành viện trưởng của Danh Sư học viện, đặc biệt chuẩn bị mười vạn ba ngàn hai trăm cân Vân Vụ hoa trà, xem như hạ lễ!

Soạt!
Nương theo tiếng nói kết thúc, không trung lập tức bay tới ba mươi Linh thú phi hành Bán Thánh, mỗi một con đều nắm một cái rương to lớn, chậm rãi đặt ở trên đài cao, nhẹ nhàng mở ra.

Ông!

Lập tức mùi trà thơm khắp nơi, từng đoàn từng đoàn sương mù từ trong rương bay lên, đủ mọi màu sắc, chiếu rọi toàn bộ đài cao như mộng ảo, giống như tiên cảnh.

- Đây là...

Ánh mắt Ngọc Thần Thanh trừng suýt rơi ra, bờ môi phát run:

- Vân Vụ hoa trà cấp bậc chí tôn?

- Vân Vụ hoa trà? Là chủng loại ngươi đưa cho chúng ta kia?

Chử Dĩ nhịn không được nói.

Làm đế quốc bệ hạ lân cận, cũng hưởng thụ qua Vân Vụ hoa trà, chỉ là số lượng cực kỳ ít ỏi, coi như địa vị cao quý, cũng không uống qua mấy lần. Dù vậy, tư vị kia, cảm giác kia, vẫn để cho người ta cả đời khó mà quên được. Nghĩ tới liền chảy nước miếng.

- Loại đưa cho các ngươi kia?

Ngọc Thần Thanh lắc đầu:

- Ngươi suy nghĩ nhiều, cho các ngươi chỉ là cấp thấp nhất, so sánh với cái này, rác rưởi cũng không bằng!

- Rác, rác rưởi cũng không bằng?

Chử Dĩ cùng mấy Hoàng đế bệ hạ khác, vẻ mặt trong nháy mắt biến thành xanh xám.

- Đừng hiểu lầm, không phải ta muốn đưa các ngươi kém, mà là loại Vân Vụ hoa trà cấp bậc này, coi như hoàng cung chúng ta... cũng không có!

Chương 1654: Danh Sư học viện khiếp sợ (hạ) (2)

Thấy biểu lộ của mấy người, biết chắc là hiểu lầm, Ngọc Thần Thanh vội vàng giải thích.

- Không có?

Mấy người sững sờ.

Hồng Viễn đế quốc quyền thế cao như vậy, cũng không có đồ vật này?

- Dạng Vân Vụ hoa trà này, mỗi một gốc đều ít nhất 200 năm trở lên, sau đó trải qua Địa Mạch linh dịch rèn luyện, nung trọn ba năm mới có thể hoàn thành... những lá trà kia của Hoàng thất chúng ta, đều không cao hơn ba năm, thuộc về loại kém nhất...

Ngọc Thần Thanh cười khổ.

Đồng dạng là Vân Vụ hoa trà, đối phương lấy ra cái này, mới chính thức gọi trà, của bọn họ, đoán chừng ngay cả cỏ cũng không bằng.

- Hoàng thất các ngươi cũng cầm không ra lá trà trân quý như thế, đám Thánh thú này thế mà, thế mà đưa mười vạn cân làm hạ lễ?

Đám người Chử Dĩ nhìn nhau một cái, cảm giác cổ họng phát lạnh, có chút nói không ra lời. Giá cả Vân Vụ hoa trà, bọn họ đều biết đến, coi như loại bình thường mà Ngọc Thần Thanh nói... cũng giá trị liên thành, vạn kim khó mua! Một hơi đưa ra mười vạn cân làm hạ lễ... Thủ bút này có phần dọa người! Trong lòng khiếp sợ còn chưa kết thúc, một tiếng cười trong sáng lại vang lên, chấn toàn bộ học viện, phát ra tiếng vang kịch liệt.

- Xích Viêm Sư, Thiết Bối Hùng, Hổ Đầu thú, cũng chúc mừng chủ nhân, trở thành viện trưởng của Danh Sư học viện, đặc biệt chuẩn bị ba mươi rương linh dược, Thánh dược xem như hạ lễ!

Soạt!

Thanh âm kết thúc, mười con Xích Viêm Sư, mười con Thiết Bối Hùng, mười con Hổ Đầu thú song song đi tới, trên lưng từng người chở một cái rương, đặt ở trên đài cao, nhẹ nhàng mở ra, lập tức mùi thuốc xông vào mũi, lan tràn mười dặm.

- Đây là... Minh Hoa Thánh dược, Hồng Diệp Thánh dược, Thải Cúc Thánh dược... Nhiều Thánh dược như vậy, xem như tìm khắp toàn bộ Y Sư học viện cũng không bỏ ra nổi!

- Đâu chỉ Y Sư học viện, không chỉ Thánh dược, còn có Thanh Diệp hoa, Phiêu Hương diệp, Mộc Tu thảo... Những linh dược này, mỗi một loại đều vô cùng thưa thớt, ta hoài nghi Đại Dược Vương của Hồng Viễn đế quốc, cũng không khả năng có!

- Các ngươi nhìn, kia có phải Thiên Kim hoa hay không? Năm đó ta hao tốn mười năm, đi khắp hai mươi đế quốc nhất đẳng cũng không mua được một gốc, nơi này... Lại có hơn nửa rương?

- Linh Lung Phệ Tâm thảo? Loại dược liệu này phối trí thành rượu ngon, có thể để người ta sống mơ mơ màng màng, thậm chí quên mất người mình thích nhất... vô cùng thưa thớt, lúc ta còn trẻ, vì quên đi một phần tình cảm, chuyên môn tìm kiếm, hao tốn ba năm mới tìm được một gốc chỉ lớn ba tháng, đây đều là... mấy trăm năm? ...

Nhìn thấy trong rương xuất hiện các loại linh dược, tất cả Danh Sư của Luyện Đan sư học viện cùng Y Sư học viện đều sắp muốn điên rồi. Những dược liệu này, mỗi một cây đều giá trị cực cao, vạn kim khó cầu, đối phương một hơi lấy ra ba mươi rương, hơn nữa mỗi một cây dược linh đều đầy đủ... Chỉ làm hạ lễ... Đây là lấy sạch toàn bộ Vân Vụ lĩnh a?

- Thiết Xỉ Lang, Thanh Tị Tượng, Hồng Hỏa Viên, cũng chúc mừng chủ nhân, trở thành viện trưởng của Danh Sư học viện, đặc bị chuẩn bị ba mươi rương các loại khoáng thạch, coi như hạ lễ!

Soạt!

Ba mươi rương linh dược, Thánh dược rung động còn không có hoàn toàn tiêu hóa, ba Vương giả cuối cùng cũng tiến về phía trước một bước, thanh âm hùng hồn vang lên.

Ầm ầm!

Mười con Thiết Xỉ Lang, mười con Thanh Tị Tượng, mười con Hồng Hỏa Viên cũng tới đài cao, từng người nâng cái rương, mở ra.

Ông!

Linh khí xao động, ánh sáng muôn màu. Các loại khoáng thạch trân quý, rất nhiều bảo vật quý hiếm xuất hiện ở trước mắt mọi người. - Đây là... Thanh Ngân thiết? Nghe nói loại sắt này, còn cứng rắn hơn Huyền Thiết, luyện thành vũ khí, phía trên tự nhiên mang theo một loại hoa văn màu xanh, vô cùng sắc bén, không dính một giọt máu... Vô số người cầu một hai cân mà không được, một rương này, cũng có vài chục tấn a?

- Ta nhìn thấy Huyết Ấn khoáng thạch, dùng thứ này bôi lên vũ khí, cương thiết lại khó hòa tan, cũng có thể tuỳ tiện hóa thành nước... Năm đó ta đi Luyện Khí sư công hội mua sắm, cấp bậc quá thấp, nên không có tư cách... Cho thầy Trương một rương?

- Những cái kia là kim cương, chỉ cần điêu khắc, hoàn toàn có thể biến thành kim cương đẹp nhất... Coi như giá trị không bằng mấy thứ kia, cũng không cần một rương, một rương đưa đi a!

- Những thứ này sẽ không phải là Tuyết Linh Thạch chứ? Trời sinh âm hàn, bội ở trên người, có thể để cho tu luyện giả thuộc tính âm hàn làm ít công to...

...

Những quáng thạch này vừa xuất hiện, Danh Sư ở Luyện Khí sư học viện đều điên rồi. Thân là Luyện Khí sư, nhận biết đủ loại khoáng thạch, biết mức độ trân quý, ba mươi rương trước mắt kia, giá trị cộng lại, coi như vơ vét toàn bộ Danh Sư học viện, thậm chí Hồng Viễn đế quốc cũng không bỏ ra nổi! Mà bây giờ chỉ là hạ lễ cho thầy Trương!

- Chu Thần Thanh, ngươi không phải nói ký hiệp nghị không bình đẳng gì, Danh Sư học viện chúng ta đền bù rất nhiều, mới để cho Linh thú ở Vân Vụ sơn triệt binh sao?

- Đúng vậy, những vật này, coi như Danh Sư học viện đào ba thước đất cũng không bỏ ra nổi a!

- Mấu chốt... Còn là người ta đưa tới!

...

Tất cả học viên vừa rồi đứng lên, đồng loạt nhìn về phía Chu Thần Thanh. Trước đó tên này nói, học viện vì để cho tân viện trưởng kế vị, không xuất hiện gợn sóng, bồi thường không biết bao nhiêu tiền, tang quyền nhục viện...

Bọn họ mới lòng đầy căm phẫn, đi ra truy vấn. Nhưng một màn trước mắt lại là tất cả Thánh thú Linh thú ở Vân Vụ lĩnh, không những không cần cái gì, còn tới tặng lễ... Thậm chí quý giá như thế! Nhìn đến nơi này, ngu nữa cũng biết, cái gọi là đưa bảo bồi thường, tang quyền nhục viện, tuyệt đối là giả...

- Ta, ta... làm sao biết?

Thân thể Chu Thần Thanh run rẩy, buồn bực sắp muốn khóc. Chạy đến hang ổ của người ta đàm phán, đổi lại ai cũng sẽ cảm giác được, khẳng định là yếu thế mới như vậy, nói nội dung, tất nhiên cũng là đánh mất tôn nghiêm, mất mặt xấu hổ... Ai có thể nghĩ tới, nói hùng tráng như vậy, cao điệu như thế? Để cho người ta sụp đổ cùng điên cuồng a... Mẹ nó! Đây thật là đàm phán? Mà không phải đi cướp đoạt?

Chương 1655: Mời Tiên Tổ (1)

- Không đúng! Các ngươi có chú ý hay không, vừa rồi bọn chúng nói không phải chúc mừng thầy Trương trở thành viện trưởng, mà là chúc mừng chủ nhân...

Thời gian lặng ngắt như tờ rất lâu, sau đó không biết ai hô lên. Trước đó khiếp sợ thực sự quá lớn, cho tới bây giờ mới phản ứng được.

- Đúng vậy! Nói là chúc mừng chủ nhân!

- Thánh thú nói chủ nhân, chỉ có một khả năng... Thú sủng!

- Các ngươi nói là, thầy Trương... thuần phục tất cả Vương giả ở Vân Vụ lĩnh? Lúc này bọn chúng mới chuyển hang ổ tới, xem như hạ lễ?

Một viên đá dấy lên ngàn cơn sóng, toàn bộ Danh Sư học viện xôn xao! Có thể trở thành học viên của Danh Sư học viện, không có một cái nào là kẻ ngu, một cái nháy mắt liền hiểu được.

Lập tức, cả đám giống như gặp quỷ nhìn về phía thanh niên trên đài cao vẻ mặt thản nhiên, chỉ hơn hai mươi tuổi kia, đều cảm thấy đầu óc suýt nổ. Nhất là tất cả học viên của Thuần Thú sư học viện, tất cả đều phát điên.

Bọn họ thuần phục một Linh thú, ít nhất phải tốn hao mấy năm, sớm chuẩn bị các loại bảo vật, mỹ thực, hợp ý, bỏ đi tôn nghiêm nịnh bợ, tựa như cầu gia gia, nịnh nãi nãi...

Nhưng vị kia ngược lại tốt, bất tri bất giác thuần phục Tử Dương thú, còn thuần phục tất cả Vương giả ở Vân Vụ lĩnh... Có cần khoa trương như vậy hay không? Đang choáng váng, liền nghe mấy vạn Linh thú trên bầu trời, trên mặt đất, đồng thời quỳ xuống đất, cả đám nhìn về phía thanh niên trên đài, đồng loạt hô lên.

- Hống hống hống hống rống rống...

- Là Thượng Cổ thú ngữ!

Trong đám người, một Thuần Thú sư lớn tuổi nói.

- Thượng Cổ thú ngữ? Nói là ý tứ gì?

Người chung quanh vội vàng hỏi.

Tinh thông Thượng Cổ thú ngữ không nhiều, xem như tất cả Danh Sư của Danh Sư học viện, cũng không phải ai cũng hiểu.

- Ta chỉ có thể nghe hiểu một bộ phận đơn giản...

Thuần Thú sư kia chần chờ một chút: - Hình như là đang nói... Chúc mừng chủ nhân, trở thành viện trưởng của Danh Sư học viện...

- Chủ nhân? Sẽ không phải những Linh thú này... Cũng bị thầy Trương thuần phục, trở thành thú sủng của hắn chứ?

- Hình như là thật...

- Thuần phục Vương giả của Vân Vụ lĩnh, thuận tiện thuần phục tất cả Linh thú của người ta?

- Hội trưởng, a không, chỗ viện trưởng đến, quả thực không có một ngọn cỏ ah...

Mọi người cảm thấy mí mắt xoay loạn.

Mới vừa nói xong, còn có thể khoa trương hơn một chút không, liền thấy cảnh này... Viện trưởng, ngươi xác định ngươi chỉ là Danh Sư tứ tinh, không phải thầy Khổng ngụy trang? Thậm chí coi như thầy Khổng, cũng chưa nghe nói qua lúc còn trẻ, một hơi thuần phục mấy vạn con Linh thú Thánh thú. Lần nữa nhìn về phía thanh niên trên đài cao, giống như thấy được quái vật.

- Xem ra cái gọi là đàm phán, là viện trưởng tự mình đi, căn bản không phải như chúng ta tưởng tượng, trả giá đánh đổi rất lớn, mà là... bứng hang ổ của người ta.

Tất cả học viên của Thuần Thú học viện tham gia chiến đấu, một vị đi đầu kịp phản ứng.

- Đúng vậy! Chạy tới trực tiếp thuần phục, mười đại Vương giả, tất cả Linh thú, không một may mắn thoát khỏi... Có loại năng lực này còn cần đàm phán cái gì! - Buồn cười, chúng ta còn luôn nghi ngờ! Khó trách vừa rồi Triệu trưởng lão nói về sau không cần lo lắng Vân Vụ lĩnh. Tất cả Linh thú biến thành thú sủng, làm sao có thể lại phát sinh thú triều?

- Danh Sư học viện thành lập trên vạn năm cũng không thể giải quyết Vân Vụ lĩnh, thầy Trương còn chưa kế vị, liền trước thời hạn giải quyết, đổi thành ta là thập đại trưởng lão, không chọn hắn làm viện trưởng, thì chọn ai?

Sau khi hết khiếp sợ, tất cả đều cười khổ.

Trước đó nghe được tin tức cùng Vân Vụ lĩnh đàm phán, cả đám đều cảm thấy khẳng định là làm ra sự tình tang quyền nhục viện gì. Hiện tại xem ra không phải, còn để Nhân tộc thở phào nhẹ nhõm. Một khi tin tức truyền đi, khẳng định sẽ làm cho cả Thanh Nguyên đế quốc khiếp sợ.

- Thuần phục tất cả...

Nhìn tất cả Linh thú trên bầu trời cùng chung quanh, hốc mắt Chu Thần Thanh đỏ bừng. Mục tiêu lớn nhất của hắn, là thay người nhà báo thù, mà bây giờ tất cả Linh thú đều hoàn toàn quy thuận, tương đương với đại thù được báo!

- Viện trưởng, cám ơn!

Liền ôm quyền, quỳ rạp xuống đất, ý sùng bái phát ra từ nội tâm, không có nửa điểm giả tạo.

- Được rồi, tất cả lui xuống đi!

Nhận lấy tất cả hạ lễ, Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Linh thú, Thánh thú làm ra màn này, trước đó hắn hoàn toàn không biết! Nếu biết, khẳng định đã sớm khuyên can, làm sao có thể tùy ý để bọn chúng quấy rối như vậy. Mặc dù làm như vậy vì tăng thể diện cho hắn, nhưng lòng vẫn rất buồn bực.

Tiền tài không thể lộ ra ngoài, ngươi lặng lẽ cho ta thật tốt, tất cả đều vui vẻ, xem như hạ lễ đưa tới, toàn bộ học viện đều biết, muốn âm thầm phát tài, đã không có khả năng.

- Vâng!

Xích Viêm Sư nhẹ gật đầu, mang theo tất cả Linh thú, Thánh thú chậm rãi lui xuống. Nhìn thấy Linh thú Thánh thú đầy trời đầy đất ngay ngắn trật tự, nghiêm ngặt dựa theo mệnh lệnh thi hành, tất cả Danh Sư nhìn nhau, cả đám lòng tràn đầy bội phục. Có viện trưởng này, lo gì học viện không chấn hưng!

- Tốt, nếu như mọi người không còn nghi vấn khác, chúng ta liền tiến hành khâu tiếp theo, tế bái Tiên Tổ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau