THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1646 - Chương 1650

Chương 1646: Viện trưởng là hắn? (2)

Liễu Tuyền nở nụ cười:

- Lần này ta tìm đều là gương mặt lạ trong quân đội, coi như đánh một trận, cũng không có người biết ai làm!

- Như vậy cũng tốt! Tên này có biết hay không cũng không sao, chỉ cần đừng để Phi Nhi biết là được...

Thẩm Quân vẫy tay.

- Ân!

Liễu Tuyền gật đầu, đang muốn tiếp tục nói chuyện, liền thấy hai vị Danh Sư đi tới:

- Xin hỏi hai vị là Thẩm Quân Thẩm đại thiếu, cùng Liễu Tuyền liễu đại thiếu?

- Không sai, đúng là chúng ta!

Thấy người không quen biết đến hỏi thăm, hai người nhíu mày, chính muốn nói chuyện, liền thấy mắt tối sầm lại, bị hai cái bao tải trùm đầu. Ngay sau đó... Lốp bốp… một hồi đau đớn kịch liệt, hai người cảm thấy như có trên vạn người ra tay với bọn họ, bị thiên quân vạn mã dầy xéo...

Không biết bao lâu, hai người chậm rãi tỉnh lại. Lúc này mới phát hiện toàn thân đã không có một địa phương hoàn chỉnh, xương cốt đứt gãy, mặt mũi bầm dập, răng đi bảy tám phần, xem như cha ruột cũng không nhận ra được. Mới đi đến học viện, cái gì cũng không có làm... Tại sao lại bị đánh? Hơn nữa thảm như vậy? Mấu chốt là... ngay cả ai ra tay cũng không biết... Có thể nói cho ta biết, đến cùng đã xảy ra chuyện gì không?

- Nhất định là Trương Huyền kia làm...

Qua không biết bao lâu, hai người nghiến răng nghiến lợi nói. Ngu nữa cũng có thể đoán ra. Bọn họ chạy tới giáo huấn Trương Huyền, kết quả... bị đánh, muốn nói cùng tên kia không quan hệ, tuyệt đối không tin!

- Thẩm đại thiếu, làm sao bây giờ?

Liễu Tuyền nhịn không được hỏi.

- Còn có thể làm sao? Trước về phủ đệ, bẩm báo tộc trưởng, nhất định phải cho tiểu tử này một giáo huấn, cho hắn biết, tứ đại gia tộc chúng ta không phải dễ trêu...

Thẩm Quân gào thét.

Hiện tại bộ dáng này khẳng định là không thể tham gia buổi lễ tân viện trưởng kế vị. Đã như vậy, vậy liền trở về bẩm báo phụ thân, để Trương Huyền biết, muốn đánh người của bốn đại gia tộc, cũng phải nhìn nắm đấm của mình có đủ cứng rắn hay không.

...

Diễn võ trường rộng rãi bát ngát, đã chất đầy người, lít nha lít nhít, số lượng vượt qua 10 vạn. Đại điển kế vị của tân viện trưởng cử hành ngay ở chỗ này, xung quanh rất nhiều Hoàng đế đế quốc, Danh Sư đường đường chủ, cường giả thế lực khắp nơi đã ngồi xuống, chuẩn bị tham gia thịnh hội.
- Lập tức liền muốn bắt đầu!

- Tân viện trưởng hẳn không phải Triệu trưởng lão, chính là Lục trưởng lão, mặc dù thực lực hai người này rất mạnh, nhưng vẫn kém lão viện trưởng rất nhiều!

- Đúng vậy, đáng tiếc lão viện trưởng mất tích, đến bây giờ còn chưa trở về, ai cũng không biết sống hay chết! Căn cứ học viện để lộ ra tin tức, hẳn là dữ nhiều lành ít!

- Tân viện trưởng mới vừa kế vị, liền thỏa hiệp với Vân Vụ lĩnh, qua một hồi xuất hiện, chúng ta cùng một chỗ chất vấn!

- Được, khuất phục Linh thú, ta không phục... Muốn biết, đến cùng đáp ứng đối phương điều kiện gì!

...

Dưới đài nghị luận ầm ĩ, ánh mắt tất cả mọi người tập trung ở trên đài cao, muốn nhìn một chút tân viện trưởng đến cùng là ai!

Hô!

Đang nghị luận, liền có mấy lão giả bay tới.

- Chư vị yên tĩnh!

Nói chuyện là Triệu Bính Tuất.
Tất cả mọi người sững sờ, hắn xuất hiện, chẳng lẽ... Tân viện trưởng là Lục Phong? Mặc dù nghi hoặc, nhưng tất cả mọi người vẫn đình chỉ thảo luận.

- Hai năm trước lão viện trưởng mất đi tung tích, Danh Sư học viện liền nằm ở trạng thái chia rẽ, mặc dù không xuất hiện sơ suất lớn, nhưng cũng làm trái tổ huấn! Ba ngày trước, do thầy Mộc dẫn đầu, thập đại trưởng lão tuyển chọn, rốt cục tuyển cử ra tân viện trưởng!

Ngắm nhìn bốn phía, thanh âm của Triệu Bính Tuất lang lãng vang lên, mang theo lực xuyên thấu, tất cả mọi người có thể nghe rõ ràng.

- Hôm nay là đại điển kế vị của tân viện trưởng, hi vọng hắn có thể dẫn đầu học viện chúng ta, càng đi càng xa, một lần nữa đi về phía huy hoàng! Tốt, hiện tại tiến hành khâu thứ nhất của đại điển, cho mời viện trưởng lên đài!

Nương theo thanh âm kết thúc, một bóng người, chậm rãi từ dưới đài cao đi lên. Nhìn thấy bóng người này, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, nhất là học sinh của học viện, cả đám mở to hai mắt nhìn, không thể tin được.

- Hội trưởng đi lên làm gì?

- Không phải là bởi vì mâu thuẫn với Lục trưởng lão, muốn làm loạn chứ!

- Phá Luyện Đan sư công hội, đại náo Y Sư học viện, làm Luyện Đan sư học viện không còn bóng người... Nngược lại cũng thôi, dù sao cũng là tiểu đả tiểu nháo ở trong học viện, hiện tại nhiều người nhìn như vậy...

- Nguy rồi, mau kéo hội trưởng xuống...

Mọi người Huyền Huyền hội đều bị dọa sợ, thiếu chút nữa ngất đi. Hội trưởng một mực thích quấy rối, bọn họ đã sớm biết, nhưng hôm nay là đại điển kế vị của tân viện trưởng, vô số Danh Sư, Hoàng đế từ bên ngoài tới xem lễ... Ngươi chạy lên làm loạn, không phải muốn chết sao? Một khi truyền về tổng bộ Danh Sư đường, tội danh bao lớn, căn bản không có cách nào tiếp nhận!

- Lão sư... Muốn làm gì?

- Lão sư...

Không chỉ người Huyền Huyền hội, mấy người Lạc Thất Thất, Vương Dĩnh cũng ngẩn ngơ. Sự tình Trương Huyền là tân viện trưởng, cũng không có nói qua cho bọn hắn, do đó không ai biết, cũng giống như những người khác, thấy lão sư lên đài, là cố ý làm loạn... thời điểm mọi người đang choáng váng, không biết chuyện gì xảy ra, thanh âm của Triệu Bính Tuất vang lên lần nữa.

- Ta người giới thiệu cho mọi một chút, vị này chính là tân nhiệm viện trưởng của Danh Sư học viện chúng ta... Trương Huyền!

- Tân nhiệm viện trưởng?

- Hội trưởng biến thành viện trưởng?

- Cái này... Làm sao có thể?

Toàn bộ diễn võ trường đầu tiên là yên tĩnh như chết, sau đó toàn bộ xôn xao, tất cả sư đồ mở to hai mắt nhìn, cảm giác sắp điên rồi. Triệu Bính Tuất, Mi Trúc, Chung Đỉnh Thuần, Tương Thanh Cầm, Vệ Nhiễm Tuyết... trong mấy người này, ai cũng có thể tiếp nhận, trong lòng cũng có chuẩn bị... nhưng tên này... con mẹ nó ai có thể nói cho ta biết, đến cùng xảy ra chuyện gì không?

Chương 1647: Khiêu chiến viện trưởng (1)

- Đây chính là Trương Huyền ngươi nói? Thoạt nhìn còn càng nhỏ hơn!

Trên diễn võ trường, chỗ các Hoàng đế, Chữ Dĩ nhướng mày. Ban đêm liền biết tin tức này, tân viện trưởng là một Danh Sư tứ tinh chỉ có 20 tuổi, dù đã sớm chuẩn bị, nhưng tận mắt thấy, vẫn cảm thấy không thể tin được. Thầy Trương trước mắt này, so với trong tưởng tượng còn muốn trẻ tuổi. Thập đại trưởng lão điên rồi sao? Vậy mà để một mao đầu tiểu tử như vậy làm viện trưởng?

- Không phải nói thầy Mộc tự mình tuyển ra sao? Thầy Mộc đâu?

Một vị Hoàng đế nhịn không được nói.

Mọi người đồng loạt nhìn lại, tìm một vòng, nhưng không phát hiện tung tích.

- Thầy Mộc có chuyện quan trọng, hình như trong đêm hôm qua liền rời đi...

Ngọc Thần Thanh nói.

- Trong đêm rời đi?

Chữ Dĩ cười lạnh:

- Ta nhìn không phải có chuyện quan trọng, mà không muốn thấy trò cười này a!

Hắn thấy, để một gia hỏa chỉ có 20 tuổi làm viện trưởng của Danh Sư học viện, tuyệt đối là trò cười từ đầu đến đuôi.

- Chử huynh, đừng vội kết luận như vậy, cùng thầy Trương ở chung, có lẽ ngươi sẽ có cách nhìn không đồng dạng...

Thấy tên này ý kiến lớn như thế, Ngọc Thần Thanh biết cũng giải thích không thông, đành phải nói một câu.

- Chỉ mong như vậy...

Chữ Dĩ hất ống tay áo.

Một màn đồng dạng, cũng phát sinh ở vị trí Danh Sư đường, mấy vị đường chủ chạy tới, nhìn thấy tân viện trưởng trẻ tuổi như thế, cả đám sắc mặc nhìn không tốt. Nghe được dưới đài thảo luận, Trương Huyền lắc đầu, mấy bước đi tới đài cao. Để hắn làm viện trưởng, loại nghi ngờ này, khẳng định sẽ tồn tại.

- Mặc dù thầy Trương trẻ tuổi, nhưng lại có thiên phú và năng lực không gì sánh kịp, trải qua thầy Mộc cùng thập đại trưởng lão chúng ta liên hợp đề cử, kế nhiệm thành viện trưởng thứ 104 của Danh Sư học viện!

Không để ý tới mọi người thảo luận, đại thủ vẫy một cái, Triệu Bính Tuất tiếp tục nói:

- Hiện tại tiến hành hạng thứ nhất, Đáp Vấn hội! Chư vị có nghi vấn gì, cần hỏi Trương viện trưởng không?

- Ta có!

Vừa dứt lời, một lão giả đứng lên.

Danh Sư đường đường chủ của Hồng Trì đế quốc, Ngũ Nguy Thiên! Ngũ Nguy Thiên là một vị Danh Sư lục tinh đỉnh phong, ở trong tất cả đế quốc đều có địa vị cùng danh vọng cực cao, năm đó bình chọn thập đại trưởng lão, chỉ kém một phiếu, bại ở trong tay Triệu Bính Tuất, nếu không viện trưởng Luyện Khí học viện, trừ hắn ra không còn có thể là ai khác.

- Không biết thầy Ngũ có nghi vấn gì? Triệu Bính Tuất nhướng mày.

Đổi lại những người khác, có thể trách mắng vô lễ, nhưng vị trước mắt này, xem như hắn cũng không có tư cách.

- Muốn trở thành viện trưởng của Danh Sư học viện, phải có tu vi ngạo nhân, nếu không làm sao phục chúng?

Ngũ Nguy Thiên nhướng mày, trên người phát ra một cỗ khí tức cường đại:

- Tại hạ là Hồng Trì đế quốc Danh Sư đường đường chủ, địa vị khẳng định không thể so với viện trưởng, nhưng cũng muốn khiêu chiến tu vi của viện trưởng, hy vọng có thể vui lòng chỉ giáo!

- Khiêu chiến tu vi?

- Đây là trần trụi làm mất mặt a...

- Đúng vậy, tiểu tử này chỉ có 20 tuổi, coi như từ trong bụng mẹ bắt đầu tu luyện, cũng có thể có bao nhiêu tu vi? Ngũ Nguy Thiên đường chủ không nói hai lời, khiêu chiến tu vi... Quả thực một chút mặt mũi cũng không cho!

...

Nghe được thầy Ngũ nói, tất cả mọi người đều xôn xao. Đối với Danh Sư, tuy giáo thư dục nhân quan trọng, nhưng không có đủ thực lực chống đỡ, đồng dạng cũng không thể làm người tin phục! Thật giống như một Hóa Phàm cảnh, muốn chỉ điểm cường giả Thánh cảnh, tu vi không đủ, nói dễ nghe đi nữa, cũng phải tin tưởng mới được! Mới mở miệng liền muốn khiêu chiến tu vi, có thể nói là ơđánh mặt, không muốn lưu thể diện.

- Thầy Ngũ, thầy Trương mới là Tằm Phong cảnh sơ kỳ, làm sao có thể giao đấu với Thánh giả nhất trọng đỉnh phong như ngươi...

Không nghĩ tới đối phương sẽ trực tiếp khiêu chiến, Triệu Bính Tuất sầm mặt lại, chẳng qua nói còn chưa dứt lời, liền thấy thầy Trương khoát tay áo, thản nhiên nhìn tới.

- Ngũ đường chủ đúng không! Ngươi muốn khiêu chiến tu vi của ta?
- Không sai, mong viện trưởng thành toàn!

Ngũ Nguy Thiên cười lạnh.

Hắn là muốn cho đối phương đâm lao phải theo lao.

- Khiêu chiến tu vi, có thể đáp ứng, nhưng ta muốn trước thời hạn hỏi một chút, như thế nào là tu vi?

Trương Huyền hỏi.

- Tu vi chính là thực lực, chính là năng lực chiến đấu!

Ngũ Nguy Thiên nói.

- Vậy thì tốt, ta là một Thuần Thú sư, để cho thú sủng của mình chiến đấu, có tính là thực lực hay không?

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Thú sủng là Thuần Thú sư thuần phục, là năng lực của hắn, tính toán...

Chẳng biết tại sao đối phương hỏi như vậy, Ngũ Nguy Thiên vẫn gật đầu. Thuần Thú sư cùng thú sủng từ trước tới nay chung một chỗ chiến đấu, giống như võ giả dùng binh khí vậy.

- Thừa nhận đây là thực lực của ta thì tốt rồi...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, vẫy tay một cái:

- A Tử, giao tên này cho ngươi...

- Vâng!

Nương theo một tiếng hét lớn, mọi người lập tức nhìn thấy một Thánh thú to lớn từ trên trời giáng xuống, móng vuốt thô to đánh tới.

- Cái gì?

Không nghĩ tới đột nhiên toát ra một Thánh thú Thần Thức cảnh, Ngũ Nguy Thiên còn không kịp phản ứng, liền bị một vuốt đập xuống mặt đất, hộc từng ngụm máu. Thời điểm Tử Dương thú còn là Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, thập đại trưởng lão liền không có ai là đối thủ, hiện tại đột phá Thần Thức cảnh, mặc dù Ngũ Nguy Thiên không yếu, nhưng kém một đoạn rất lớn.

- Tốt, ta giới thiệu cho mọi người một chút, đây là thú sủng ta thu phục!

Thấy Tử Dương một tay đập đối phương không rõ sống chết, Trương Huyền cũng không đi quản, nhìn quanh một vòng, thản nhiên nói.

- Tử Dương thú không phải thú sủng của lão viện trưởng sao? Làm sao bị thầy Trương thuần phục?

Chương 1648: Khiêu chiến viện trưởng (2)

- Hình như thực lực của Tử Dương tiền bối so với trước kia càng thêm cường đại...

- Thực lực của thú sủng, cũng đại biểu Thuần Thú sư, nếu Tử Dương thú là thú sủng của thầy Trương, như vậy liền cho thấy, hắn nắm giữ sức chiến đấu siêu việt Thánh giả nhất trọng đỉnh phong!

...

Nghe được giới thiệu, phía dưới một hồi yên lặng.

Sở dĩ Thuần Thú sư mạnh mẽ, là bởi vì thú sủng, đối phương có sủng vật lợi hại như vậy, ai còn dám nói thực lực hắn không đủ?

- Có thể thuần phục Tử Dương thú, quả thực có thực lực nhất định, có điều, chỉ có thực lực là mãng phu, muốn làm học viện viện trưởng, còn cần có tâm cảnh khắc độ siêu nhiên! Ta muốn cùng viện trưởng tỷ thí tâm cảnh khắc độ, không biết viện trưởng có thể thành toàn hay không!

Dưới đài lại một giọng nói vang lên.

Triệu Bính Tuất nhìn lại.

Nói chuyện chính là Nguyên Cương đế quốc Danh Sư đường Liêu Thông đường chủ. Vị Liêu đường chủ này, thực lực hơi kém Ngũ Nguy Thiên một chút, nhưng làm người trầm ổn, am hiểu tâm cảnh khắc độ, nghe nói đã đạt đến lục tinh đỉnh phong 2 0.9, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá, đến Danh Sư thất tinh!

- Tỷ thí tâm cảnh khắc độ?

Trương Huyền sững sờ.

- Không sai!

Liêu Thông đường chủ gật đầu.

Đối phương nắm giữ Tử Dương thú, hơn nữa còn là Thánh thú Thần Thức cảnh, nhờ vào võ lực, muốn chiến thắng, gần như không có khả năng, chỉ có những biện pháp khác, để hắn tiến thoái lưỡng nan. Một khi thành công, cái gọi là đại điển kế vị cũng chẳng khác nào biến thành chuyện cười.

- Tốt, không biết tỷ thí như thế nào?

Trương Huyền nhấc mí mắt.

- Rất đơn giản, ngươi ta từng người thi triển Sư Ngôn Thiên Bẩm, ai có thể mê hoặc đối phương, người đó liền chiến thắng...

Liêu Thông đường chủ cười lạnh.

- Mê hoặc?

Trương Huyền lắc đầu:

- Đổi điều kiện đi, ta không muốn khi dễ ngươi...

Sư Ngôn Thiên Bẩm của hắn, phối hợp Sư Giả chi tâm, ngay cả mười vạn Linh thú ở Vân Vụ lĩnh cũng có thể mê hoặc thần phục tại chỗ, ngươi một Danh Sư lục tinh, ở đâu ra tự tin?
- Ngươi...

Thân thể nhoáng một cái, Liêu Thông đường chủ suýt chút nữa tức chết. Ta đường đường Danh Sư lục tinh đỉnh phong, tâm cảnh khắc độ đến 2 0.9, muốn khiêu chiến ngươi, thế mà ngươi nói không muốn khi dễ ta? Vớ vẩn!

- Thế nào, không dám?

Liêu Thông đường chủ cắn răng.

- Đã cố chấp như vậy, so thoáng một chút cũng không sao, như vậy đi, vừa rồi vị Ngũ đường chủ kia đã bị thương, ngươi trước cứu hắn đi...

Ánh mắt Trương Huyền lóe lên, thanh âm mang theo ý vị đặc thù.

- Vâng...

Liêu Thông đường chủ sửng sốt một chút, vội vàng đi tới trước mặt, vận chuyển chân khí, bàn tay lớn vồ một cái, rút Ngũ đường chủ từ dưới đất ra, mới vừa làm xong những thứ này, đột nhiên sửng sốt một cái. Đối phương nói chuyện, hắn liền đi làm, rất rõ ràng, đã bị mê hoặc.

- Ngươi...

Khuôn mặt xanh xám, đang muốn nói chuyện, liền nghe thanh niên trên đài vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua:

- Ngươi tu luyện có chút vấn đề, gần đây có phải vẫn cảm thấy yết hầu phát khô, Hổ Dương huyệt mơ hồ đau hay không? Tự đánh hai bạt tai, có thể phá giải...

- Tự tát bạt tai?

- Cái này... Liêu Thông đường chủ sẽ không ngốc như thế chứ? - Cái này rõ ràng là cố ý...

...

Nghe nói như thế, mười vạn sư đồ, tất cả đều sững sờ, đang muốn nhìn Liêu Thông đường chủ làm như thế nào, chỉ thấy hắn sửng sốt một chút, trong ánh mắt không thể tin được của mọi người, mạnh mẽ quất tới khuôn mặt của mình.

Ba! Ba!

Liên tục hai tát, một chưởng so với một chưởng ác hơn, lập tức miệng đầy máu tươi.

- Hiện tại chồng cây chuối, để chân khí trong cơ thể nghịch chuyển!

Không để ý tới mọi người kinh ngạc, Trương Huyền tiếp tục nói. Không chần chờ, Liêu Thông đường chủ chồng cây chuối, mấy khí tức qua đi, vẻ mặt trở nên sưng tấy.

- Đây là có chuyện gì?

- Chẳng lẽ là... Sư Ngôn Thiên Bẩm?

- Xem như Sư Ngôn Thiên Bẩm, cũng không có khả năng để một vị Danh Sư đường đường chủ, nói đánh liền đánh, nói chồng cây chuối liền chồng cây chuối a?

- Không biết, chẳng qua ta biết, so tâm cảnh khắc độ với thầy Trương, vị Liêu Thông đường chủ này, rõ ràng đã thua, hơn nữa thua rất hoàn toàn!

...

Nhìn thấy Liêu Thông đường chủ mới vừa rồi còn lời thề son sắt, muốn cho Trương Huyền khó coi, lại tự đánh mặt, chồng cây chuối, tất cả mọi người ngây ngất, muốn giải thích cũng không biết giải thích như thế nào.

Tất cả mọi người là Danh Sư, đều nắm giữ năng lực Sư Ngôn Thiên Bẩm, nhưng một câu nói, để hắn tự mình hại mình, làm ra dáng vẻ không thể tưởng tượng, lại làm sao cũng làm không được. Cái này đã nhảy ra hạn chế Sư Ngôn Thiên Bẩm!

- Trừ khi... thầy Trương cũng không phải đang đùa hắn, mà là nói không có sai lầm chút nào, để Liêu Thông đường chủ không cách nào cãi lại, thân thể không tự chủ được thuận theo...

Một vị Danh Sư lục tinh nhịn không được nói.

Mặc dù Sư Ngôn Thiên Bẩm có thể trong thời gian ngắn khống chế thân thể Danh Sư, nhưng cũng phải nói ra chính xác nhất, phù hợp ngôn ngữ đại đạo. Đối phương để Liêu Thông đường chủ làm như vậy, mặc dù không biết tại sao, nhưng khẳng định không có sai lầm, nếu không, coi như tâm cảnh khắc độ của thầy cao hơn Trương Liêu Thông đường chủ, cũng không có khả năng nói gì nghe nấy, không có thể phản bác chút nào.

Phốc!

Một lát sau, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Liêu Thông đường chủ phun ra một ngụm máu tươi, té ngã trên đất, lập tức đứng dậy, lần nữa nhìn về phía đài cao, vội vàng ôm quyền, trong mắt không có nửa phần nghi ngờ, ngược lại mang theo bội phục nồng đậm.

- Ân cứu mạng của thầy Trương, Liêu Thông vô cùng cảm kích...

Chương 1649: Học sinh chiến đấu (1)

- Cứu mạng?

Vị tân viện trưởng này, lợi dụng Sư Ngôn Thiên Bẩm, để hắn mất mặt ở trước mọi người, chẳng những không nổi giận, ngược lại cảm tạ ơn cứu mệnh... Tận mắt nhìn thấy, đều để mọi người không hiểu ra sao. Sự tình biến hóa, làm cho người rất không thể tưởng tượng nổi.

- Tại hạ nóng lòng cầu thành, trong tu luyện xuất hiện chỗ nhầm lẫn, từ đó làm cho chân khí trong cơ thể chạy không thoải mái, Hổ Dương huyệt mơ hồ phát đau, thận lực suy kiệt, vốn cho rằng không phải đại sự gì, chỉ cần về sau chú ý liền có thể giải quyết!

Thấy mọi người mê man, Liêu Thông đường chủ lắc đầu, tiến về phía trước một bước:

- Trải qua thầy Trương chỉ điểm mới biết, cái này đã thương tới căn bản thân thể. Tự đánh hai tát, mở ra long khê huyệt, xích dương huyệt ở cổ! Huyệt vị mở ra, trước đó ràng buộc lập tức không trở ngại. Sau đó lại chồng cây chuối, để chân khí trong cơ thể lưu thông trôi chảy... Mới một lần hành động giải quyết tai hoạ ngầm!

- Ta nghi ngờ Trương viện trưởng, phát động khiêu chiến, nhưng hắn không những không so đo, còn giúp ta chữa thương... có lòng dạ của Danh Sư chân chính! Từ hôm nay trở đi, Danh Sư đường của Nguyên Cương đế quốc ta, ủng hộ hắn làm viện trưởng, chết không thay đổi!

Liêu Thông đường chủ giơ tay lên nói.

- Còn có thể như vậy?

- Đánh hai bạt tai, sau đó chồng cây chuối, liền giải quyết tai hoạ ngầm...

Dưới đài xôn xao, nhiều người đưa mắt nhìn nhau, nếu không phải tận mắt thấy trước đó làm khó, thật hoài nghi có phải vị Liêu đường chủ này cùng đối phương hát đôi hay không.

- Trương viện trưởng này...

Ở vị trí hoàng đế, Chữ Dĩ nuốt ngụm nước bọt:

- Xem ra thật có chút thực lực!

Trước đó hắn cùng mấy vị đường chủ tràn đầy nghi ngờ, cảm thấy người trước mắt này còn quá trẻ, lên làm viện trưởng tất là có nguyên nhân khác, nhìn thấy liên tục giải quyết hai vị đường chủ nghi ngờ, cấp tốc mau lẹ, không dây dưa dài dòng, nghiễm nhiên có phong độ của tông sư, trong lòng không khỏi xuất hiện biến hóa.

- Tiếp tục xem đi, ta vẫn cảm thấy quá trẻ tuổi...

Một vị Hoàng đế bệ hạ khác lắc đầu.

Mặc dù tuổi tác không phải nhân tố quyết định Danh Sư, nhưng cũng ảnh hưởng cực lớn, không có tuế nguyệt lắng đọng, tâm tính, phẩm đức, đều khó tránh khỏi có chỗ tùy tiện, để cho người ta không dám tin phục. - Tâm cảnh khắc độ của thầy Trương, ngay cả Liêu đường chủ cũng không sánh nổi, tại hạ bội phục.

Đang khi nói chuyện, lại có một lão giả đứng lên:

- Nhưng muốn trở thành viện trưởng nhất định phải có bản lĩnh giáo thư dục nhân, tại hạ bất tài, chỉ điểm qua mấy học sinh, hơn nữa hôm nay đều đến nơi này. Không biết học sinh của thầy Trương ở đâu, có thể để bọn hắn luận bàn một chút, chứng minh giảng bài ưu khuyết hay không?

- Học sinh luận bàn?

- Đề nghị này đủ hung ác!

...

Nghe nói như thế, chung quanh xôn xao.

Chức trách của lão sư là giảng bài, là thủ đoạn phán xét ưu khuyết trực tiếp nhất, chính là giáo dục học sinh, học sinh càng mạnh, nói rõ càng mạnh.

Đường đường viện trưởng của Danh Sư học viện, không có năng lực truyền thụ học sinh, nói dễ nghe đi nữa cũng uổng công. Có thể nói lão giả này, so với hai người trước còn ác hơn! Nếu như nói Ngũ Nguy Thiên, Liêu Thông chỉ là đánh mặt, tên này tương đương ép người lên ngõ cụt.

Thầy Trương này là thiên tài, năng lực bản thân rất mạnh, nhưng chỉ hai mươi tuổi, thực lực lại chỉ có Tằm Phong cảnh, có thể có bao nhiêu học sinh lợi hại? Soạt!

Lão giả này vừa dứt lời, một trung niên đứng lên, hai tay chấn động, một khí tức cỗ hùng hậu xông thẳng lên trời. Lại là Thánh giả nhất trọng hậu kỳ! Loại thực lực này, coi như ở Danh Sư học viện cũng là trưởng lão.

- Viện trưởng... người kia là Bạch Thác đế quốc Danh Sư đường Tiết Thương Vân đường chủ! Vị này nếu như không nhìn lầm, hẳn là học sinh thân truyền của hắn Hồng Lâm... đã theo hắn học tập qua một trăm năm, ba mươi lăm năm trước liền đạt đến Thánh giả nhất trọng...

Triệu Bính Tuất vội vàng truyền âm.

- Giáo dục vượt qua một trăm năm?

Trương Huyền không còn gì để nói.

Điên rồi, Thánh giả nhất trọng hậu kỳ, lại theo một vị đường chủ học tập vượt qua trăm năm, bất kể thực lực hay ánh mắt, khẳng định đều là cực cao, có thể nói, cùng cấp bậc vô địch. Đổi lại yêu cầu khác, có lẽ còn có thể từ chối, nhưng học sinh này ở giữa tỷ thí, liên quan sư đạo tôn nghiêm cùng năng lực cơ sở của lão sư, căn bản không từ chối được.

Nói cách khác, đối phương khiêu chiến, làm Danh Sư, kiêm học viện viện trưởng, tiếp cũng phải tiếp, không tiếp cũng phải tiếp, không thể lui về phía sau, cũng không cách nào lui về phía sau. Không hổ là người mạnh nhất của một phương Danh Sư đường, cả đám đều không phải đèn đã cạn dầu. Trong lòng đang cảm khái, trung niên nhân tên Hồng Lâm liền nhìn lại, hai tay ôm quyền:

- Tại hạ nguyện cùng học sinh của viện trưởng chiến một trận, không biết các vị ở chỗ nào?

- Chúng ta ở đây!

Vừa dứt lời, mấy thanh âm thanh thúy vang lên. Mọi người đồng loạt nhìn lại, lập tức nhìn thấy đám người Vương Dĩnh, Trịnh Dương đứng lên. Bọn họ là khách khanh trưởng lão của học viện, lễ kế vị của tân viện trưởng, tự nhiên không thể vắng mặt. Lúc này Vương Dĩnh đã đột phá Hợp Linh cảnh, đạt đến Kiều Thiên cảnh. Kiều Thiên cảnh mười sáu mười bảy tuổi, đi đến bất kỳ địa phương nào, cũng được cho là thiên tài tuyệt đỉnh, nhưng thật muốn tỷ thí với Hồng Lâm, lại kém một đoạn thật lớn.

- Không có hi vọng chiến thắng...

Võ Kỹ học viện viện trưởng Tu Trường Thanh lắc đầu.

Đám người Vương Dĩnh là hắn mời tới, làm khách khanh trưởng lão, biết rất rõ ràng thực lực của bọn hắn. Cơ sở đánh rất kiên cố, cùng cấp bậc được cho hàng đầu, nhưng cường giả Thánh cảnh như Hồng Lâm thực quá cường đại, coi như áp chế tu vi, nhờ vào nhãn lực cùng kiến thức, cũng có thể nhẹ nhõm nghiền ép! Sáu đại cấp bậc, căn bản không phải cơ sở vững chắc hoặc lý giải chân ý vũ khí sâu, liền có thể bù đắp.

- Các ngươi là học sinh của viện trưởng? Ha ha, ta có thể áp chế tu vi đến giống như các ngươi, chiến đấu với các ngươi!

Chương 1650: Học sinh chiến đấu (2)

Thấy đám người Vương Dĩnh đi tới, mạnh nhất không qua Kiều Thiên cảnh, Hồng Lâm nhịn không được cười to. Loại thực lực này, một hơi có thể thổi chết mấy cái, không cần nghĩ, cái tỷ thí này, hắn thắng chắc!

- Vậy thì tới đi!

Vương Dĩnh hét dài một tiếng, đi đầu nhảy lên đài cao, Hồng Lâm nở nụ cười, cũng đi theo. Thấy hai người giương cung bạt kiếm, lập tức liền muốn chiến đấu, Trương Huyền đang định nói hai câu, liền nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Vương Dĩnh sư tỷ, thân là thân truyền của lão sư, tự mình ra tay, quá mất thân phận, vẫn là ta cái học sinh giảng bài này làm thay đi!

Hô!

Thanh âm kết thúc, một bóng người già nua rơi vào trên đài, khom người với Trương Huyền:

- Học sinh bái kiến lão sư!

- Ân!

Nhìn thấy đối phương, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, cười khổ một tiếng, làm sao hắn quên mất đối phương chứ? Không phải người khác, chính là viện trưởng Ma Âm viện Tưởng Thanh Cầm. Đây chính là học sinh bái sư chân chính, hoàn toàn có thể thay thế Vương Dĩnh chiến đấu.

- Đây không phải Tưởng viện trưởng sao?

- Một trong Thập đại trưởng lão Tưởng viện trưởng là học sinh của thầy Trương?

- Đùa giỡn a? Làm sao có thể?

- Không biết Danh Sư chú trọng nhất sư đạo truyền thừa sao, Tưởng viện trưởng là Danh Sư lục tinh đỉnh phong, làm sao có thể loạn nhận lão sư? Loại sự tình này đã mở miệng, liền tuyệt sẽ không đùa giỡn!

- Mặc dù biết thật sự, nhưng vì cái gì khó tin như vậy?

- Ahh, thầy Trương thuần phục thú sủng của lão viện trưởng... Hiện tại Tưởng viện trưởng là học sinh của hắn, sao cảm giác giống như đang nằm mơ!

...

Trương Huyền thu Tưởng Thanh Cầm làm học sinh, chưa hề truyền ra ngoài, trừ thập đại trưởng lão không người biết được, tất cả sư đồ dưới đài, lần đầu tiên nghe nói tin tức này, tất cả đều mắt lớn trừng mắt nhỏ. Một Danh Sư tứ tinh thu Danh Sư lục tinh đỉnh phong làm học sinh, coi như tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy có phải trò đùa hay không. - Tưởng viện trưởng...

Tiết Thương Vân đường chủ ở dưới đài thân thể nhoáng một cái, thiếu chút nữa ngất đi. Còn tưởng thực lực của đối phương thấp, có thể có học sinh Kiều Thiên cảnh cũng rất không tệ, rút cuộc thoáng cái toát ra một trưởng lão thực lực còn mạnh hơn hắn, còn đánh thế nào? Đang buồn bực, liền nghe Tưởng Thanh Cầm ở trên đài nhẹ nhàng cười một tiếng, thanh âm phá không truyền đến.

- Ngươi là học sinh của Tiết Thương Vân đường chủ? Ha ha, ta có thể áp chế tu vi đến giống như ngươi, cùng ngươi chiến đấu!

Nghe nói như thế, Hồng Lâm ở đối diện nheo mắt. Đây là hắn vừa rồi nói với tất cả học sinh của thầy Trương, đối phương một chữ không đổi đưa trở về.

- Ngươi...

Biết không cách nào tránh né, Hồng Lâm cắn răng la lên:

- Vậy thì tới đi!

Đang khi nói chuyện, lòng bàn tay nhiều ra một thanh trường kiếm.

Ầm! Vạch ra một đạo kiếm mang, thẳng tắp đâm về phía trước. Không thể không nói, tên này lý giải với kiếm pháp, cực kỳ cao minh, đã đạt đến cảnh giới nhân kiếm hợp nhất, coi như không thể so với Trương Huyền, nhưng không kém đám người Vương Dĩnh.

Nói cách khác, thật để cho đám người Vương Dĩnh đi lên tỷ thí, muốn chiến thắng, hầu như không có khả năng. Coi như không nói nhãn lực, kiến thức, chỉ nói đối phương có mấy trăm năm kinh nghiệm chiến đấu, cũng không phải mấy học viên không có trải qua sinh tử chiến kia có thể so sánh.

Nhưng chút năng lực nhỏ nhoi ấy, đối với Tưởng viện trưởng mà nói, liền không coi vào đâu, nhẹ nhàng cười một tiếng, lòng bàn tay nhiều ra một đàn ngọc, ngón tay nhẹ nhàng khảy một cái, một tiếng đàn lanh lảnh lập tức vang lên.

Leng keng!

Bình bạc chợt phá, chuông đồng vang minh. Hồng Lâm còn không kịp phản ứng, kiếm mang phía trước liền vỡ vụn thành từng mảnh, ngay sau đó bị đánh bay, từ trên đài cao bay ra ngoài, hóa thành một tia sáng, biến mất ở trước mắt mọi người. Xem ra coi như không chết, cũng phải nằm trên giường nhiều ngày.

- Ma Âm sư thất tinh?

Tiết Thương Vân chợt đứng lên.

Dựa theo tình huống bình thường, coi như thực lực của Tưởng viện trưởng vượt qua Hồng Lâm, nhưng muốn cùng cấp bậc tuỳ tiện đánh bại hắn cũng rất khó, trừ khi đối phương lý giải tiếng đàn đã đạt đến thất tinh!

Loại Ma Âm sư cấp bậc này, hắn gặp gỡ cũng chỉ có thể trốn bao xao liền trốn bao xa, tuyệt không dám chọi cứng. Trước kia Tưởng viện trưởng ở trong thập đại trưởng lão, không lộ ra trước mắt người đời, nhận Trương Huyền làm thầy, ngược lại cũng thôi, loại thực lực này vậy mà cũng nhận...

Nổi điên làm gì a? Đang nghi ngờ, cảm thấy không thể nào hiểu được, liền nghe cách đó không xa, Vệ Nhiễm Tuyết cùng là một trong thập đại trưởng lão buồn bực nói.

- Đáng giận, để tên này ra danh tiếng! Thầy Trương đối với ta có tình nghĩa bán sư, ta cũng coi như nửa môn sinh... Đối phó loại người này, học sinh giảng bài cũng lãng phí, ta lên là đủ rồi...

- Vệ viện trưởng cũng là học sinh của hắn?

Mắt Tiết đường chủ tối sầm lại.

- ...

Tất cả sư đồ của học viện cũng nhoáng một cái, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền ở trên đài, cả đám khóe miệng co giật. Đại ca... Thánh thú trấn viện là thú sủng của ngươi chúng ta nhịn; thành lập Huyền Huyền hội, để hơn phân nửa học viện trở thành hội viên, cũng nhịn; truyền thụ Luyện Đan, để mấy vạn học sinh của Luyện Đan học viện, nắm giữ tình nghĩa bán sư, cũng có thể nhịn... Nhưng thập đại trưởng lão ít nhất hai vị là học sinh của ngươi... Cái này tuyệt không thể nhịn đi! Danh Sư học viện là nhà ngươi mở sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau