THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1636 - Chương 1640

Chương 1636: Ngụy Như Yên thức tỉnh (2)

- Vâng!

Đứng dậy, Ngụy Như Yên nhìn chung quanh một vòng, nhịn không được hỏi:

- Thầy Trương, cha ta ở đâu? Có biết tin tức ta tỉnh lại hay không?

Cho tới nay phụ thân vì nàng làm, đều nhìn ở trong mắt, hiện tại hoàn toàn khôi phục, cái thứ nhất muốn chia xẻ tự nhiên là đối phương. Một khi phụ thân biết mình tỉnh táo lại, còn có thể tu luyện, sợ rằng sẽ cao hứng không biết trời đâu đất đâu a.

Khóe miệng lộ ra nụ cười thản nhiên, mặc sức tưởng tượng biểu lộ của phụ thân sau khi biết tin tức này, ánh mắt của Ngụy Như Yên cong như trăng lưỡi liềm, tràn đầy ngọt ngào. Nhiều năm như vậy cha con sống nương tựa lẫn nhau, đã sớm có tình cảm cực kỳ thâm hậu.

- Ngụy Trường Phong hắn...

Nhìn thấy đối phương vui vẻ cùng trông đợi, Trương Huyền muốn nói cái gì, lại không biết mở miệng như thế nào.

- Cha ta làm sao?

Thấy thầy Trương này biểu lộ không đúng, trong lòng sinh ra một dự cảm không tốt, Ngụy Như Yên vội vàng hỏi.

- Hắn vì cứu ngươi... Đã hoàn toàn rời đi!

Trương Huyền lắc đầu nói.

Mặc dù có chút tàn nhẫn, nhưng sự thật như thế, chỉ có thể nói ra.

- Rời đi...

Gương mặt xinh đẹp của Ngụy Như Yên tái đi, thân thể mềm mại lắc lư, không thể tin được. Từ nhỏ đến lớn, phụ thân một mực theo cùng, kể chuyện xưa cho nàng, chữa bệnh cho nàng, đủ loại yêu cầu, y thuận tuyệt đối, chưa từng vi phạm qua, vốn cho rằng lần này hôn mê, bản thân sẽ đi trước một bước, làm sao cũng không nghĩ tới... Tỉnh táo lại, nghe được tin tức thứ nhất là cái này!

- Như Yên, con nhất định phải sống sót, mặc kệ trả giá lớn cỡ nào, cha cũng sẽ nghĩ biện pháp cứu ngươi!

- Dùng thuốc này, bệnh tình của ngươi sẽ khá hơn một chút...

- Con là nữ nhi kiên cường nhất của ta, vì con, ta có thể trả giá hết thảy, thậm chí sinh mệnh... ...

Lời của phụ thân, như còn quanh quẩn ở bên tai, mà người đã biến mất không thấy... Lần lượt mang theo nàng cầu Y Sư chẩn bệnh, lần lượt đi tìm linh dược... ký ức đếm không hết, đều là phụ thân cõng nàng, tìm kiếm khắp nơi, cầu người khắp nơi, mục đích lớn nhất là để nàng khôi phục, mà bây giờ nàng khôi phục... Phụ thân lại không nhìn thấy... Cha... Hốc mắt đỏ lên, nước mắt không ngừng rơi xuống, Ngụy Như Yên cắn chặt răng, nhìn lại:

- Cha ta chết như thế nào?

- Hắn vì cứu ngươi mà chết...

Cũng không bảo lưu, Trương Huyền nói toàn bộ chuyện lúc trước một lần. Bao quát Thập Diệp hoa có thể cứu chữa, Vưu Hư cho ra tin tức giả, Ngụy Trường Phong vì cứu nàng, lẻ loi một mình xông vào Vân Vụ lĩnh... Nghe được vì cứu nàng, phụ thân bị đánh đi không nổi, cũng muốn lấy được Vân Vụ hoa, Ngụy Như Yên xiết chặt nắm đấm, thân thể gầy yếu không ngừng run rẩy.

- Cha...

Nhẹ nhàng nỉ non một tiếng.

Tình thương của cha như núi, ân tình tựa như biển. Đây là phụ thân của nàng... Hít sâu một hơi, Ngụy Như Yên giống như làm ra quyết định gì đó, đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.

- Xin thầy Trương thu ta làm đồ đệ! Phụ thân vì nàng bỏ ra sinh mệnh, bản thân phải sống thật tốt, an ủi người trên trời có linh thiêng.

- Bái sư đi!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Đáp ứng Ngụy Trường Phong, phải chiếu cố con gái của hắn, liền quyết định thu Ngụy Như Yên làm đồ đệ. Hiện tại nàng đưa ra yêu cầu, vậy không cần bản thân nói nhiều.

- Học sinh Ngụy Như Yên bái kiến lão sư!

Quỳ rạp xuống đất, trịnh trọng dập đầu mấy cái, Ngụy Như Yên hành lễ bái sư. Biết đây là quy củ, Trương Huyền thản nhiên tiếp nhận.

- Lão sư, Vưu Hư hại chết phụ thân ta ở nơi nào?

Kết thúc lễ bái sư, Ngụy Như Yên đứng dậy, cắn chặt răng ngà. Có thể chống chọi ốm đau nhiều năm như vậy, mặc dù tuổi nàng không lớn lắm, nhưng tâm trí kiên định không kém Lộ Xung, thậm chí còn hơn. Vưu Hư đã hại chết phụ thân nàng, vậy mặc kệ đối phương có phải Danh Sư hay không, có phải phó viện trưởng hay không, đều sẽ đánh đổi khá nhiều!

- Ta biết ngươi khẳng định muốn tự tay báo thù, người đã sớm chuẩn bị cho ngươi...

Biết tâm tình của nàng, Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Đi theo ta!

Nói xong, tinh thần khẽ động, Tử Dương thú xuất hiện ở trước mắt, hai người đạp vào lưng thú, truyền âm cho Ngọc Thần Thanh nói một tiếng, thẳng tắp bay về phía phủ đệ của mình. Trở lại phủ đệ, để Tôn Cường mang Vưu Hư tới.

Lúc này Vưu Hư bị phong cấm tu vi, không còn diện mạo uy phong của viện trưởng trước đó, ngắn ngủi nửa tháng, đã gầy yếu tựa như da bọc xương, già chí ít hơn mười tuổi.

- Người này chính là hung thủ hại chết phụ thân ngươi, xử trí như thế nào, liền giao cho ngươi!

Biết trong lòng đối phương phẫn hận, không nói thêm lời, Trương Huyền khoát tay áo, xoay người đi ra ngoài. Báo thù cho phụ thân, dựa vào chính nàng, nếu như chút chuyện này cũng làm không được, cũng phải ỷ lại người khác, hắn sẽ cân nhắc có nên thu làm đệ tử hay không!

Chương 1637: Nguyên nhân lão viện trưởng chết (1)

Trở lại chỗ ở của mình, lúc này Trương Huyền mới phát giác được toàn thân mệt mỏi. Từ tìm kiếm Xích Huỳnh quả trở về đến bây giờ, gần hai ngày hai đêm, hầu như một chút cũng không có nghỉ ngơi, nhất là ở Vân Vụ lĩnh thuần phục tất cả Linh thú Thánh thú, hao tổn tinh thần cực lớn. Nếu không phải hồn thể to lớn, căn bản không kiên trì nổi, dù vậy sau khi trầm tĩnh lại, cũng cảm thấy đầu đau đớn kịch liệt.

- Trước khi Ngoan Nhân ngủ say, giúp ta luyện hóa Vu Hồn Thanh Giác Long thú, không còn ý thức, vừa vặn có thể khôi phục hồn phách tổn thương!

Trương Huyền thở ra một hơi, cổ tay khẽ đảo, một hồn phách tinh khiết xuất hiện ở trước mắt, tinh thần khẽ động, Vu Hồn ly thể. Vận chuyển pháp quyết, thôn phệ hồn phách trước mắt.

Xì xì xì xì...

Hồn phách tinh thuần của Thanh Giác Long thú, giống như hóa thành dòng suối ấm áp, tư dưỡng Vu Hồn bị hao tổn của hắn, để hắn trở nên càng thêm cường đại, càng thêm mượt mà, càng thêm óng ánh. Không lâu sau, liền hoàn toàn khôi phục, hơn nữa trở nên càng thêm lớn mạnh. Vu Hồn Thanh Giác Long thú, mặc dù chỉ là một bộ phận không trọn vẹn, không hoàn chỉnh, nhưng dù sao cũng đạt đến Thánh giả ngũ trọng, lực lượng tinh thuần, linh thạch thượng phẩm cũng kém xa tít tắp.

- Đáng tiếc không có pháp quyết tu luyện Tằm Phong cảnh... Nếu không, Vu Hồn tất nhiên có thể tiến thêm một bước!

Thôn phệ một hồi, cảm thấy đạt đến bão hòa, Trương Huyền đành phải lắc đầu, thu hồn phách tinh thuần vào. Hiện tại Vu Hồn của hắn, chỉ có công pháp Hóa Phàm bát trọng Đạp Hư cảnh, Tằm Phong cảnh còn không có sửa sang lại, coi như muốn tu luyện, cũng không có cách nào.

Trừ khi tăng lớn thể tích hồn phách, nhưng thật làm như vậy, chỉ sợ lại sẽ xuất hiện cục diện khó xử như ở Hóa Thanh trì, thân thể không xứng hồn thể, đến lúc đó thực lực chẳng những không có tăng trưởng, ngược lại sẽ trở nên yếu hơn.

- Đáng tiếc Vân Vụ lĩnh là chỗ của Linh thú, không có công pháp nhân loại tu luyện, nếu không tối nay có xung kích Bán Thánh thử xem...

Trong không gian giới chỉ của Hoàng Kim Hùng Hổ thú, nắm giữ đủ loại bảo vật, duy chỉ không có công pháp tu luyện. Pháp quyết tu luyện của Linh thú, Thánh thú khác biệt nhân loại, coi như giữ lại cũng vô dụng, cho nên, căn bản không có chứa đựng. Nếu không gom góp công pháp, cách hừng đông còn có một đoạn thời gian, hoàn toàn có thể trùng kích vào Bán Thánh.

- Được rồi, hừng đông chính là đại điển kế vị, chờ thành viện trưởng, tự do quan sát tất cả thư tịch, hoàn toàn có thể sưu tập được toàn bộ công pháp của Bán Thánh, Tòng Thánh...

Thở ra một hơi, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng. Đổi lại trước đó, không có công pháp, khẳng định Vu Hồn ly thể, tìm kiếm khắp nơi, mà bây giờ lĩnh ngộ Sư Giả chi tâm, lại thêm ngày mai liền trở thành viện trưởng chân chính, không cần thiết lại tiếp tục chơi đùa.

- Lão sư!

Đang định nghỉ ngơi một chút, liền nghe thanh âm của Ngụy Như Yên vang lên.

- Làm sao vậy?

Trương Huyền đi ra ngoài, để nàng báo thù thay phụ thân, chẳng lẽ còn chưa xuống tay sao?

- Lão sư, vừa rồi ta muốn chém giết Vưu Hư, hắn nói ra một số việc, liên quan đến Danh Sư học viện, ta không dám làm chủ, chuyên tới bẩm báo ngài!

Ngụy Như Yên nói.

- Chuyện gì!
Trương Huyền nhíu mày.

Vưu Hư này, trước đó liền cảm thấy có vấn đề, trải qua chuyện Bồ Đề thụ trúng độc, càng cảm thấy không có đơn giản như vậy. Nhưng nếu là cừu nhân của Ngụy Như Yên, tự nhiên do nàng xử trí, không nghĩ tới thật để cho hắn hỏi một số việc.

- Hình như liên quan nguyên nhân chân chính dẫn tới lão viện trưởng chết...

Vẻ mặt Ngụy Như Yên nghiêm túc:

- Nhưng hắn không có nói tỉ mỉ, mong lão sư đi qua tự mình hỏi thăm!

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, vừa định đi, chần chờ một chút, tinh thần khẽ động, Tử Dương thú xuất hiện ở trước mặt. Tên này đã từng là thú sủng của lão viện trưởng, trung thành tuyệt đối với hắn, nói ra nguyên nhân cái chết của lão viện trưởng, khẳng định phải để nó chính tai nghe. Hai người một thú đến vị trí tiểu viện của Vưu Hư. Thời khắc này vẻ mặt Vưu Hư trắng bệch, giống như gặp quái vật, thân thể không ngừng run rẩy.

- Ngươi hạ độc hắn?

Nhìn thấy bộ dáng này của đối phương, Trương Huyền nhíu mày. Thân là người dùng độc, hắn tự nhiên có thể nhìn ra, thời khắc này Vưu Hư cũng không phải đơn thuần sợ hãi, mà là thân trúng kịch độc. Ngụy Như Yên là Tiên Thiên Độc Hồn thể, muốn độc chết một Danh Sư đã phong ấn tu vi, dễ như trở bàn tay.

- Vâng!

Ngụy Như Yên gật đầu.
Mặc dù không biết rõ thể chất của mình, nhưng sự tình có thể hạ độc chết người, nàng vẫn rất rõ ràng. Nếu như tên này là hung thủ hại cha mình tử vong, tự nhiên không thể tuỳ tiện buông tha, phải dùng sức dằn vặt mới được. Nhưng mà không nghĩ tới nhanh như vậy liền không chịu nổi dằn vặt, nói ra bí mật để nàng khiếp sợ không thôi, lúc này mới vội vàng qua tìm lão sư, để cho hắn quyết định.

- Có phải... không đúng hay không? Vậy lần sau ta... không dám nữa!

Sợ lão sư tức giận, Ngụy Như Yên nhìn qua.

- Không có việc gì, làm không tệ!

Trương Huyền cười cười, thoả mãn nhẹ gật đầu. Biết sở trường của mình là cái gì, lại giỏi lợi dụng, mới có tư cách làm học sinh của mình.

- Vưu phó viện trưởng, chúng ta lại gặp mặt, lão viện trưởng đến cùng xảy ra chuyện gì? Nói đi!

Tinh thần Trương Huyền khẽ động, vận chuyển Sư Ngôn Thiên Bẩm nhìn sang. Hiện tại tâm cảnh khắc độ của hắn, đã đạt đến 2 1.1, có thể so với Danh Sư thất tinh, lại thêm Sư Giả chi tâm, hoàn toàn có thể để hắn ngoan ngoãn nói thật.

- Là ta nhất thời hồ đồ!

Ánh mắt Vưu Hư dần dần mê ly, nhịn không được mở miệng.

- Hai năm trước, lão viện trưởng triệu tập tất cả trưởng lão trong học viện, nói phát hiện một di tích thời thượng cổ, cái di tích này có khả năng dính dáng tới một bí mật to lớn, cần tiến đến dò xét. Lúc ấy ta cùng hơn hai mươi vị trưởng lão, nhận được mệnh lệnh đi tới!

- Ai biết vừa tiến vào di tích không lâu, liền gặp không gian phong bạo, thổi tan mọi người, ta lâm vào một không gian chồng chất, bị Dị Linh tộc bắt giữ...

- Bọn họ cho ta một bình đan dược, buộc ta cho đám người lão viện trưởng sử dụng...

- Ta thật sự không có ý định hại người, nhưng mà bọn họ đã hạ rất nhiều nguyền rủa lợi hại ở trên người ta, ta cũng là bị ép buộc...

Vưu Hư kỹ giảng giải một lần, vừa nói vừa khóc.

- Là độc dược ngươi dùng để so đấu với ta kia?

Vẻ mặt Trương Huyền khó coi.

- Vâng!

Vưu Hư gật đầu.

Chương 1638: Nguyên nhân lão viện trưởng chết (2)

- Đáng giận...

Tử Dương thú cắn răng khanh khách, tròng mắt đỏ hoe, thân thể khổng lồ không ngừng run rẩy, tức giận đến suýt nổ tung. Lão chủ nhân đối với hắn tốt như vậy, không nghĩ tới, thế mà bị hạ độc hại chết! Nếu như không phải tên này, coi như di tích kia thật có nguy hiểm, cũng không có khả năng toàn quân bị diệt, đến cuối cùng không ai trở lại.

- Thân là Danh Sư, không bảo vệ đồng loại, còn quy thuận Dị Linh tộc, trợ Trụ vi ngược, tàn sát đồng môn, ngươi còn có mặt mũi nào sống sót?

Trương Huyền híp mắt lại.

Độc dược của đối phương, hắn tự mình thử qua, không có giải dược mà nói, xem như Thánh giả nhất trọng đỉnh phong cũng có thể nhẹ nhõm độc chết. Mặc dù thực lực của Lão viện trưởng không yếu, nhưng không có đến Thánh giả nhị trọng, sau khi trúng độc lại bị Dị Linh tộc vây công, làm sao có thể sống được? Có thể nói, Vưu Hư này, quả thực là bại hoại của nhân tộc, sỉ nhục trong Danh Sư!

- Thánh giả Bồ Đề thụ của Hoàng thất, có phải cũng bị ngươi hạ độc hay không?

Trương Huyền trách mắng một tiếng, tiếp tục hỏi.

- Vâng!

Vưu Hư gật đầu.

- Vì cái gì?

Thánh giả Bồ Đề thụ, cùng Dị Linh tộc không có bất kỳ quan hệ gì, là đồ vật hoàng thất dùng để tăng tiến linh hồn, tại sao phải hạ độc hại chết?

- Nguyên nhân cụ thể, ta thật không biết, là bọn họ muốn ta làm như vậy, chỉ cần hoàn thành, liền giúp ta kéo dài 50 năm tuổi thọ...

Vưu Hư không dám giấu diếm.

Hắn thân trúng kịch độc, thực lực đã trăm không còn một, hiện tại lại trúng Sư Ngôn Thiên Bẩm của Trương Huyền, rất nhanh liền nói ra toàn bộ.

Vưu Hư này, tuổi thọ đến cuối cùng, càng già càng sợ chết, sau khi bị Dị Linh tộc bắt lấy, hứa hẹn giúp hắn kéo dài tuổi thọ, lại thêm đủ loại uy hiếp, tự nhiên là hoàn toàn hàng phục. Mặc dù ở sâu trong nội tâm, cũng biết như vậy là không đúng, nhưng càng đi càng xa, đã không cách nào quay đầu lại.

Còn chỗ di tích lão viện trưởng đi, hắn vừa tiến vào, liền bị Dị Linh tộc bắt, tình huống cụ thể cũng nói không rõ ràng, hỏi một hồi, cũng không hỏi ra gì. Độc chết Bồ Đề thụ, là được mệnh lệnh, nguyên do cụ thể lại không có tư cách biết.

- Chủ nhân, có thể để cho ta giết bại hoại nhân tộc này hay không?

Thấy thẩm vấn xong, Tử Dương thú cũng nhịn không được nữa, cắn răng nói.

- Hắn nhất định phải chết, nhưng mà liên quan nhiều như vậy, không thể chết ở trên tay chúng ta! Ta sẽ để thầy Mộc mang hắn về tổng bộ... Yên tâm đi, Danh Sư đường xử phạt phản đồ, là cực kỳ nghiêm khắc, hắn tiếp nhận còn thống khổ hơn tử vong!

Trương Huyền khoát tay áo. Nếu như Vưu Hư này không liên quan những vấn đề kia, giết thì giết, nhưng mà liên quan lão viện trưởng chết, dính dáng tới Dị Linh tộc, liền không thể giết được. Khẳng định phải báo cáo tổng bộ Danh Sư đường, để cho bọn họ tới xử lý.

- Vâng!

Tử Dương thú gật đầu.

Mặc dù rất muốn giết tên này, nhưng thân là thú sủng của lão viện trưởng, biết rất nhiều quy củ của Danh Sư, hắn chém giết, đối với tên này mà nói, thực sự quá tiện nghi. Đưa vào tổng bộ, vĩnh viễn điêu khắc lấy sỉ nhục, mới là trừng phạt lớn nhất.

- Ngươi thấy thế nào?

Trương Huyền nhìn về phía Ngụy Như Yên.

- Hết thảy nghe theo lão sư an bài!

Ngụy Như Yên gật đầu.

- Vậy thì tốt rồi!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Hiện tại ta liền liên hệ thầy Mộc!
Nói xong, kêu Tôn Cường tới, dặn dò một tiếng. Người sau lập tức đi ra ngoài, không đến mười phút, thầy Mộc liền bay tới, rơi vào trong viện.

- Sư thúc!

Vừa thấy mặt, thầy Mộc liền ôm quyền.

- Vưu Hư này phản bội nhân tộc, mưu hại Danh Sư học viện lão viện trưởng, hi vọng ngươi có thể mang về tổng bộ thẩm vấn!

Trương Huyền chỉ tay.

- Phản bội nhân tộc?

Con ngươi thầy Mộc co rụt lại:

- Sư thúc xác định?

Cái tội danh này cực lớn, nhất là đối với Danh Sư, một khi xác lập, hủy một đời không nói, còn sẽ bị tất cả mọi người phỉ nhổ.

- Ân!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy thì tốt, ta lập tức xử lý!

Thầy Mộc biết chuyện này không thể trì hoãn, bàn tay trảo một cái, dùng chân khí vây khốn Vưu Hư:

- Hiện tại ta liền mang hắn quay về tổng bộ, lễ kế vị của sư thúc, có khả năng không tham gia được...

Viện trưởng đã xác định, lễ kế vị chỉ là nghi thức mà thôi, hắn tham gia hay không đều không quan trọng. Trọng yếu là mang phản đồ của nhân tộc về.

- Ân!

Trương Huyền khoát tay áo.

Thầy Mộc không nói thêm lời, thân thể nhảy lên, thẳng tắp bay đi, rất nhanh liền biến mất.

Chương 1639: Bốn đại đế quốc (1)

Hồng Viễn hoàng cung, thấy Trương Huyền rời đi, lại không có xuất hiện sụp đổ, phá hư, Ngọc Thần Thanh thở phào nhẹ nhõm. Vị tân nhiệm Trương viện trưởng này, thiên phú, phụ tu, ánh mắt, hiểu biết, nhân phẩm... Đều rất tốt, thiếu hụt duy nhất chính là rất thích phá hủy. Mỗi lần tới, đều sợ mất mật, sợ hắn phá hủy hoàng cung. Lần này chẳng những không có phá nhà cửa, ngược lại cứu sống Bồ Đề thụ, xem như ra ngoài ý định.

- Bệ hạ!

Mới vừa trở lại ngự thư phòng, lão thái giám La Phú liền đi đến.

- Ân, bên Vân Vụ lĩnh thế nào?

Ngọc Thần Thanh nhìn lại.

Vân Vụ lĩnh gây ra động tĩnh lớn như vậy, với tư cách Hoàng đế bệ hạ của Hồng Viễn đế quốc, tự nhiên cũng thời khắc chú ý, thậm chí đều lệnh binh sĩ chuẩn bị xong, tùy thời tiến công.

- Bẩm báo bệ hạ, Vân Vụ lĩnh cùng Danh Sư học viện đã ngưng chiến!

La Phú vội vàng ôm quyền.

- Ngưng chiến?

Ngọc Thần Thanh cau mày.

Lúc ban ngày còn đánh hừng hực khí thế, không ai nhường ai, làm sao lại ngừng?

- Mi trưởng lão tự mình đi Vân Vụ lĩnh đàm phán, về sau chiến đấu liền kết thúc...

La Phú nói.

Đi tới Vân Vụ lĩnh, Trương Huyền một mực ở trên lưng Hỏa Long Thánh thú không có xuống, lại thêm giữ bí mật thân phận, hầu như không có người biết hắn đi cùng.

- Đàm phán?

Ngọc Thần Thanh nhìn qua:

- Ai yêu cầu trước?

Song phương giao chiến, ai đưa ra trước, liền đại biểu đã nhận thua, ở thế yếu.

- Bên học viện!

La Phú gật đầu.

- Học viện?

Ngọc Thần Thanh sửng sốt.
Đường đường Danh Sư học viện, nhận thua một đám Linh thú? Còn muốn Mi trưởng lão tự mình qua? Cái này... quá không thể tưởng tượng nổi!

- Đúng vậy, đàm phán là ở Vân Vụ lĩnh, tin tức cụ thể còn không có tìm hiểu ra, nhưng lúc chiều, tất cả Linh thú giao chiến với Danh Sư học viện đã lui về!

La Phú nói.

Linh thú cơ cảnh, cực kỳ bài xích nhân loại, lại thêm Vân Vụ lĩnh từ trước tới nay là vùng cấm của nhân loại, xem như hoàng thất của Hồng Viễn đế quốc, cũng rất khó điều tra tin tức.

- Có phải vì đại điển kế vị viện trưởng ngày mai, tiến hành một loại thỏa hiệp nào đó không!

Chần chờ một chút, Ngọc Thần Thanh gật đầu.

Hừng đông chính là nghi thức viện trưởng kế vị, mặc dù thông báo vội vàng, nhưng tất cả đế quốc nhất đẳng mà phạm vi học viện bao phủ, khẳng định vẫn sẽ phái người tới tham gia, nếu như nhìn thấy nhiều Linh thú tiến công nhân loại như vậy, sợ rằng sẽ mất đi lòng tin với tân viện trưởng.

- Hẳn là vậy, chúng ta đã phái người lẻn vào Vân Vụ lĩnh, nghe ngóng nội dung cùng tin tức đàm phán, không có gì bất ngờ xảy ra, trước đại điển viện trưởng kế vị diễn ra, có thể truyền trở về!

La Phú nói.

- Ân!

Ngọc Thần Thanh nhẹ gật đầu, đang muốn nói chuyện, chỉ thấy một tiểu thái giám vội vã đi đến.

- Bệ hạ!

Thái giám quỳ rạp xuống đất. - Đã xảy ra chuyện gì?

Biết đối phương muộn như vậy, không qua triệu hoán liền đi vào, khẳng định là có chuyện quan trọng, Ngọc Thần Thanh nhướng mày.

- Hoàng đế bệ hạ của bốn đế quốc Hồng Trì, Nguyên Cương, Bạch Thác, Trì Diêu đã đến Càn Hòa điện!

Tiểu thái giám vội nói.

- Đến? Bọn họ tới thật nhanh!

Ngọc Thần Thanh sững sờ, lập tức đứng dậy:

- Đi qua nhìn một chút!

Hồng Viễn Danh Sư học viện, mặc dù treo tên Hồng Viễn đế quốc, nhưng học sinh trong đó bao gồm mười đế quốc nhất đẳng xung quanh. Hồng Trì, Nguyên Cương, Bạch Thác, Trì Diêu, chính là quốc gia cách nơi này gần đây.

Nghe được tân viện trưởng kế vị, người cầm quyền cao nhất của đế quốc, tất cả đều tự mình chạy tới, để bày ra tôn trọng. Đi vào đại điện, quả nhiên thấy bốn vị trung niên ngồi ở vị trí khách nhân, khí tức như mây, cả đám thực lực bất phàm. Có thể trở thành người cầm quyền cao nhất của đế quốc nhất đẳng, thực lực ít nhất đều đạt đến Thánh giả nhất trọng đỉnh phong.

- Chử huynh, Hàn huynh, Thân huynh, Nhiếp huynh!

Ngọc Thần Thanh làm lễ ra mắt:

- Không đến ba ngày liền chạy tới, dọc đường khẳng định rất vất vả a!

Mặc dù bốn đại đế quốc, cách nơi này tương đối gần, nhưng không đến ba ngày liền chạy tới, khẳng định cũng hao tốn rất nhiều khí lực.

- Tân viện trưởng kế vị, chúng ta sao có thể không đến?

- Học viện là cơ sở để hơn mười đế quốc nhất đẳng chúng ta ổn định, thịnh hội như thế, không tự mình tham gia, chẳng phải quá thua thiệt?

- Lão viện trưởng mất tích đều hơn hai năm, rốt cục nghênh đón tân viện trưởng, tự nhiên phải gặp một lần!

...

Mấy vị trung niên đều cười cười. Bọn họ ở từng đế quốc, đều nói một không hai, không ai dám phản bác, nhưng so với Danh Sư học viện vẫn kém một chút. Nhận được thiệp mời, lập tức ném xuống tất cả sự vụ chạy tới.

- Đúng rồi, chúng ta vừa tới, không biết tân viện trưởng là vị nào? Triệu Bính Tuất trưởng lão hay Lục Phong trưởng lão?

Hàn huyên qua đi, một trung niên mở miệng hỏi.

Chương 1640: Bốn đại đế quốc (2)

Chính là Hoàng đế bệ hạ của Hồng Trì đế quốc, Chữ Dĩ. Nghe được hắn nói, ánh mắt của những người khác cũng tập trung tới, mới vừa tới Hồng Viễn thành, hơn nửa đêm liền đến hoàng cung, tự nhiên là vì hỏi rõ ràng, chuẩn bị cẩn thận lễ vật. Nếu không, đưa dược liệu cho trưởng lão Luyện Khí học viện, không những không có lưu lại ấn tượng tốt, làm không cẩn thận còn phản tác dụng.

- Đều không phải!

Nghe được suy đoán của bọn hắn, Ngọc Thần Thanh cười khổ lắc đầu. Lúc trước, hắn cũng cho rằng như vậy, thật muốn xuất hiện tân viện trưởng, tất nhiên sẽ là hai người này tuyển ra, nhưng kết quả lại là...

- Không phải?

Bốn vị Hoàng đế bệ hạ đều sững sờ, liếc mắt nhìn nhau:

- Vậy không biết là vị trưởng lão nào, mong Ngọc huynh trước thời hạn báo cho, chúng ta cũng có chuẩn bị!

Chữ Dĩ vội nói.

- Cái này...

Ngọc Thần Thanh chần chờ.

Tin tức của tân viện trưởng, trước mắt, còn không có công bố ra ngoài, mặc dù hắn trước thời hạn biết, cũng là dựa vào quan hệ.

- Làm sao? Ngày mai tổ chức đại lễ liền biết, chẳng lẽ Ngọc huynh còn không nguyện ý tiết lộ?

Một vị trung niên nhướng mày.

- Ngược lại không phải không nguyện ý tiết lộ, học viện đã không có trước thời hạn nói ra, tự nhiên có lý do khác... Ta vượt qua chức phận, bao biện làm thay, nói trước thời hạn, là không tôn kính học viện...

Ngọc Thần Thanh lắc đầu.

- Xem ra Ngọc huynh là không tin chúng ta a! Thân phận của chúng ta, sớm đã cùng Danh Sư học viện khóa lại, chặt chẽ không thể tách rời, chẳng lẽ còn chúng ta có thể tiết lộ tin tức sao?

Biết hắn lo lắng, Chữ Dĩ lắc đầu:

- Chúng ta muốn biết cũng chỉ là sớm chuẩn bị hạ lễ mà thôi!

- Cái này... Cũng được!

Biết không nói, đối phương khẳng định sẽ nghi kỵ, làm không cẩn thận còn dẫn đến các đế quốc không vui, Ngọc Thần Thanh không chần chờ quá lâu, liền gật đầu:

- Chuyện này là cơ mật của học viện, mong chư vị ở trên đại điển kế vị, giữ mồm giữ miệng!

Mấy vị trước mắt, đều là nhất quốc chi chủ, khẳng định cũng rõ ràng tính nghiêm trọng khi tiết lộ tin tức, nếu tân viện trưởng xuất hiện bất trắc, Danh Sư đường sẽ truy xét đầu nguồn, ai tiết lộ phong thanh, liền chờ bị hủy diệt đi. Bởi vậy, coi như nói cho bọn hắn, cũng không quá quan trọng, nhưng vẫn phải trước thời hạn nói rõ ràng.

- Yên tâm!
- Chúng ta giao tình nhiều năm như vậy, không cần hoài nghi!

Mấy người đồng thời nói.

- Vậy thì tốt, căn cứ tin tức của ta, tân viện trưởng này, là Trương Huyền!

Bàn tay lớn vỗ một cái, kích hoạt toàn bộ cấm chế trong cung điện, Ngọc Thần Thanh truyền âm qua.

- Trương Huyền?

- Thầy Trương?

Bốn vị Hoàng đế, tất cả đều liếc mắt nhìn nhau, cả đám tràn đầy nghi ngờ. Danh Sư học viện thập đại trưởng lão, bọn họ đều nghe qua, cũng gặp rất nhiều lần, nhưng Trương Huyền này từ nơi nào xuất hiện?

- Chẳng lẽ thầy Trương này từ tổng bộ tới?

Chữ Dĩ nhịn không được nói.

Những người khác cũng kỳ quái. Danh Sư học viện bồi dưỡng Danh Sư, đại biểu cho tương lai nhân tộc, trách nhiệm to lớn, viện trưởng cũng không phải ai cũng có thể làm. Trương Huyền này, trước đó chưa từng nghe qua tên, có thể là từ tổng bộ trực tiếp nhảy dù tới. Nhưng mà Tổng bộ, không phải bình thường không can dự sự tình phân bộ sao? Sao lần này trực tiếp phái một Danh Sư tới, còn làm viện trưởng?

- Cái này... Hắn không phải từ tổng bộ tới, cũng không phải trưởng lão học viện, mà là... tân sinh năm nay mới vừa thi vào học viện!

Thấy mọi người kỳ quái, Ngọc Thần Thanh giải thích.

- Tân sinh? - Mới vừa thi vào... Để hắn làm viện trưởng?

Tứ đại Hoàng đế bệ hạ, tất cả đều sững sờ, cả đám giống như gặp quỷ. Danh Sư học viện, là trụ cột vững vàng của nhân loại, ở trong lòng tất cả mọi người, đều không thể vũ nhục... Để một tân sinh mới vừa tiến vào học viện, làm viện trưởng? Ngươi đùa giỡn a?

- Ta biết tin tức này, để mọi người rất khó tiếp nhận, nhưng đây chính là sự thật!

Ngọc Thần Thanh cười khổ một tiếng.

Nói thật, lần đầu tiên hắn nghe được tin tức này, cũng không thể tin được. Nhưng tận mắt chứng kiến tất cả thủ đoạn của thầy Trương, lúc này mới tâm phục khẩu phục, bội phục đám người thầy Mộc nhìn xa cùng quyết đoán.

- Thầy Trương này, đến cùng có lai lịch gì?

Một lát sau, thực sự nhịn không được, một vị trung niên hỏi.

- Thầy Trương là một Danh Sư tứ tinh, năm nay chưa qua 20 tuổi! Mặc dù tuổi tác không lớn, nhưng có năm chức nghiệp lục tinh Luyện Khí sư, Luyện Đan sư, Y Sư, Ma Âm sư, Kinh Hồng sư... còn tinh thông thuần thú, trận pháp cùng dưỡng dược, là một vị thiên tài siêu cấp!

Ngọc Thần Thanh nói.

- Năm chức nghiệp lục tinh? Coi như phụ tu chức nghiệp nhiều hơn nữa, hắn cũng chỉ là Danh Sư tứ tinh, có tư cách gì trở thành viện trưởng?

- Đúng vậy, thế giới này không bao giờ thiếu thiên tài, chỉ cần không có đi đến mức nhất định, muốn làm viện trưởng, chỉ sợ cũng không có tư chất!

- Trên đường tới ta liền nghe nói, học viện vì đại lễ ngày mai, ủy khúc cầu toàn thỏa hiệp với Linh thú ở Vân Vụ lĩnh! Sẽ không phải lão viện trưởng mất tích, toàn bộ Danh Sư học viện trở nên tập tục không đúng chứ?

- Chuyện này ta cũng nghe nói, đường đường Danh Sư học viện, thế mà đàm phán với Linh thú, truyền đi còn thể thống gì! Hiện tại càng để một Danh Sư tứ tinh làm viện trưởng... Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Bốn vị Hoàng đế bệ hạ của đế quốc nhất đẳng, khuôn mặt đều xanh xám. Sự tình Linh thú ở Vân Vụ lĩnh giao chiến với Danh Sư học viện, bọn họ cũng nghe nói, đồng thời còn nghe nói nhân loại chủ động đàm phán.

Vốn cho rằng là hoang đường, không nghĩ tới còn có sự tình càng hoang đường! Để một tiểu gia hỏa miệng còn hôi sữa, chỉ có hai mươi tuổi làm viện trưởng? Đây là muốn làm gì? Thấy bốn vị bệ hạ như vậy, Ngọc Thần Thanh không biết mở miệng như thế nào. Nếu như chỉ nghe niên kỉ kỷ cùng cấp bậc của thầy Trương, quả thực có thể nghĩ như vậy, nhưng tận mắt thấy, mới biết thầy Trương thoạt nhìn không lớn kia, đến cùng có bao nhiêu lợi hại.

- Nhất định phải hỏi rõ ràng chuyện này, nếu không, Hồng Trì đế quốc chúng ta không nhận vị viện trưởng này!

- Nguyên Cương đế quốc chúng ta cũng không nhận!

- Bạch Thác đế quốc cũng không nhận...

...

Mấy vị Hoàng đế bệ hạ đồng thời đứng dậy, cả đám nhíu mày.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau