THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1631 - Chương 1635

Chương 1631: Tài phú của Hùng Hổ thú (1)

- Ta...

Biết bị vây ở trong thư tịch, lại hết cách rồi, ngón tay không còn phách lối như trước đó, đành phải mở miệng:

- Ta là một đốt xương tay của Ngoan Nhân, ngủ say vạn năm mới nắm giữ ý thức, Thanh Giác Long thú là Hoàng giả của Vân Vụ lĩnh, ta vì mau chóng thức tỉnh, bắt linh hồn hắn vào, để hắn dựa theo yêu cầu của ta làm việc...

Hắn nói sự tình một lần.

Giống như trước đó suy đoán, năm đó Ngoan Nhân cùng thầy Khổng chiến đấu, đã trải qua cái gì, không người có thể biết, nhưng có thể khẳng định là, đoạn xương ngón tay kia lưu giữ được.

Khi còn sống Ngoan Nhân sớm đã đạt đến cảnh giới nhỏ máu trùng sinh, đoạn xương ngón tay này, mặc dù bị thương rất lớn, ngủ say vạn năm, cuối cùng vẫn ra đời ý thức của mình.

Sau đó, trong lúc vô tình bị Hoàng giả của Vân Vụ lĩnh phát hiện. Vì mau chóng tăng thực lực lên, nó liền dùng phương pháp đặc thù bắt hồn phách tên này, để nó kéo dài hơi tàn sống sót. Sau đó lấy tàn hồn này khống chế tất cả Thánh thú ở Vân Vụ lĩnh, lấy hội tụ Địa Mạch linh dịch, tăng thực lực lên làm đại giá, bắt Danh Sư cho nó thôn phệ!

Làm cường giả siêu cấp có thể so với thầy Khổng, giúp Hùng Hổ thú tăng thực lực lên vẫn rất đơn giản, ai biết gặp Trương Huyền nắm giữ Thiên Đạo chi thư, lúc này mới bị bắt, đánh không còn ra hình dáng.

Còn Ngô Dương Tử, hơn hai ngàn năm trước, từng có vài Dị Linh tộc tới nơi này, tìm xin giúp đỡ. Lúc đó Ngoan Nhân vừa vặn thôn phệ xong mấy Danh Sư, lâm vào ngủ say, Thanh Giác Long thú biết mục đích của đối phương, phái Thánh thú ra tay, hỗ trợ bắt Luyện Khí đại tông sư kia.

Mặc dù Thanh Giác Long thú chỉ là một đạo tàn hồn, nhưng bị Ngoan Nhân nắm trong tay nhiều năm như vậy, cũng biết không ít bí mật, ngay sau đó nói cho Dị Linh tộc... Về sau, đám người kia mới ở Địa Cung khôi phục trái tim, để Ngoan Nhân có ý thức của mình. Có thể nói, trước đó trái tim tỉnh lại, là nhờ ngón tay này ban cho.

- Thầy Trương, để cho ta thôn phệ tên này, thực lực của ta khẳng định có thể khôi phục càng nhiều...

Nên hỏi đã hỏi một lần, Trương Huyền còn có một số việc chưa nghĩ thông suốt, đang muốn tử cân nhắc tỉ mỉ, liền nghe bên tai vang lên truyền âm, nói chuyện là trái tim.

- Thôn phệ?

- Không sai! Nếu ta đoán không lầm, mặc dù lúc trước Ngoan Nhân bị giết, nhưng khẳng định lưu lại không ít hậu chiêu, giống chúng ta loại nắm giữ ý thức đơn độc này cũng không ít, muốn khôi phục đỉnh phong lần nữa, chỉ bằng vào hấp thu linh khí, dù mười vạn năm cũng làm không được... Biện pháp duy nhất chính là, tìm được những ý thức phân tán này, thôn phệ tất cả!

Trái tim nói:

- Chỉ cần thôn phệ đầy đủ, coi như không khôi phục được toàn bộ thực lực, nhưng sẽ không kém quá nhiều! - Ân!

Trương Huyền gật đầu.

Nhìn thấy xương ngón tay cũng tự xưng Ngoan Nhân, hắn liền đoán ra. Trong Linh thú có một loại phương pháp bồi dưỡng cường giả, không khác cách này bao nhiêu, bình thường sẽ nuôi dưỡng rất nhiều, để chúng tự giết lẫn nhau, cuối cùng còn dư lại chính là người mạnh nhất. Ngoan Nhân biết mình hẳn phải chết, trước thời hạn lưu lại một tay, hẳn là lưu lại rất nhiều thứ như trái tim, ngón tay, mà muốn hoàn toàn phục sinh, cũng chỉ có thể tập hợp chúng lại với nhau, thôn phệ là được.

- Tốt, chỉ cần hiệu trung với ta, không chỉ này cái, ta còn sẽ giúp ngươi tìm được Ngoan Nhân khác, để ngươi trở nên càng ngày càng mạnh!

Trương Huyền thản nhiên nói.

Đối với hắn ai là Ngoan Nhân quá râu ria, chỉ cần có thể hiệu trung với mình, giúp mình làm việc là tốt rồi. Trái tim Ngoan Nhân này, đã đi theo bên người rất lâu, cũng đã trải qua không ít chuyện, nếu như có thể hoàn toàn thuần phục, tự nhiên tốt nhất. Còn ngón tay kia, tàn sát nhiều Danh Sư như vậy, nuốt huyết nhục của bọn hắn, coi như có thể thần phục, cũng sẽ không dùng.

- Hiệu trung?

Trái tim trầm lặng.

Mặc dù bị vây ở trong thư tịch, nhưng ý thức của nó trước sau là Ngoan Nhân rong ruổi thiên địa, thậm chí cùng thầy Khổng chiến đấu qua, để hắn hoàn toàn hiệu trung, vẫn còn có chút khó. - Không sai!

Cũng không nhiều lời, hai tay Trương Huyền chắp sau lưng, tùy ý nó lựa chọn. Nắm giữ Thiên Đạo thư viện, hắn đã có vốn liếng ngạo khiếu thiên địa, đối phương thần phục cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi, không thần phục, cũng có thể xông ra một vùng trời mới.

- Được, ta đồng ý!

Không có trầm lặng bao lâu, trái tim mở miệng đáp ứng. Không đáp ứng cũng không được ah, nó tận mắt chứng kiến qua tất cả thủ đoạn cùng năng lực của thanh niên này, so với những Danh Sư cửu tinh trong truyền thuyết kia còn kinh diễm hơn. Có lẽ vị này, thật có thể dẫn nó đi càng xa, thậm chí vượt qua... thầy Khổng! Đáp ứng, hoàn toàn khôi phục, thậm chí trở nên càng mạnh; không đáp ứng, một mực bị vây ở trong thư tịch, vĩnh viễn không vươn mình lên được, chỉ cần không ngốc, đều sẽ làm ra lựa chọn chính xác nhất.

- Hiến tế linh hồn đi!

Thấy đối phương đáp ứng, Trương Huyền nói.

Chỉ có hiến tế linh hồn, đối phương sống chết, mới ở trong ý niệm của mình, mới có thể hoàn toàn tin tưởng đối phương. Nếu không chỉ bằng vào vài câu hứa hẹn, một khi phản bội, xem như hắn cũng không chịu đựng nổi.

- Vâng!

Cũng không do dự, trái tim lập tức truyền tới một cỗ ý niệm, rơi vào mi tâm Trương Huyền, lóe lên chui vào thức hải. Cảm nhận được cỗ ý niệm này, Trương Huyền nhẹ gật đầu. Trước kia trấn áp trái tim này, để hắn nghe theo bản thân phân phó, mà bây giờ là hoàn toàn thần phục, có linh hồn hiến tế, chẳng khác nào hoàn toàn do hắn khống chế, giống như thuần phục thú sủng, vô điều kiện nghe theo mệnh lệnh của mình, không dám phản bác.

- Chủ nhân!

Linh hồn hiến tế tương đương nhận chủ, trái tim lại không còn cao ngạo trước kia, hạ thấp tư thái.

- Gọi thiếu chủ đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng, thiếu chủ!

Chương 1632: Tài phú của Hùng Hổ thú (2)

Trái tim lên tiếng.

- Làm sao thôn phệ? Cần ta giúp không?

Trương Huyền nói.

- Bẩm báo thiếu chủ, thực lực của ta bây giờ còn không bằng hắn, nếu như ngươi có thể cho ta mượn dùng bản chép tay của thầy Khổng một chút, liền có thể bảo đảm hoàn toàn thôn phệ hắn!

Trái tim nói.

- Mượn dùng bản chép tay của thầy Khổng?

Trương Huyền cau mày.

Nhận được bản chép tay của thầy Khổng dễ dàng sao, lần trước ngụy trang Dương Huyền, đã bị nuốt lấy một phần ba, hiện tại còn đánh chủ ý nó nữa.

- Thiếu gia, Dị Linh tộc nuốt nhân loại tăng thực lực lên, ngón tay kia càng nuốt Danh Sư, bất kể ý niệm hay thực lực, đều mạnh hơn ta rất nhiều. Không mượn bản chép tay của thầy Khổng, khẳng định không phải đối thủ, làm không cẩn thận còn sẽ bị hắn thôn phệ!

Trái tim nói.

- Được rồi, bản bản chép tay của thầy Khổng này chỉ còn lại hai phần ba chữ viết, ngươi nói cho ta biết cần phải mượn bao nhiêu, mới có thể thôn phệ đối phương?

Trương Huyền nói.

- Cái này... Ta cũng không xác định!

Trái tim chần chờ.

- Như vậy đi, ta trước đánh ngón tay này trọng thương, sau đó ngươi lại ra tay, hẳn là có thể tiết kiệm giúp ta.
Suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

Ở bên ngoài, hắn khẳng định không phải đối thủ, nhưng bị vây ở trong Thiên Đạo chi thư, Thiên Đạo chân khí chính là vũ khí đáng sợ nhất. Làm xong quyết định, cũng không nhiều lời, Trương Huyền cầm Thiên Đạo chi thư trong tay, rót vào một đạo chân khí.

- Ah...

Bị chân khí tập kích, ngón tay liên tục lăn lộn, không lâu sau liền không còn thanh âm. Thấy cảnh này, trái tim vội vàng xông lên, một cỗ ý niệm to lớn phun ra ngoài, đối đầu ở trong Thiên Đạo chi thư. Không biết qua bao lâu, ngón tay rốt cục ngừng lại, không còn kiêu căng khó thuần trước đó, an tĩnh nằm ở trong trang sách.

- Thiếu chủ!

Lại qua một đoạn thời gian, trong ngón tay có một đạo ý niệm vang lên. Trái tim hoàn toàn thôn phệ, để “Ngoan Nhân” kia thành tiếp tế của bản thân.

- Thiếu chủ, vừa thôn phệ tên này, hai cỗ ý niệm xung đột lẫn nhau, ta có thể sẽ ngủ say một đoạn thời gian, tàn hồn của Thanh Giác Long thú ở bên trong, ta đã thay ngươi xóa đi ý thức, có thể nhẹ nhõm luyện hóa, dùng để tẩm bổ Vu Hồn!

Thanh âm của Ngoan Nhân tiếp tục vang lên, sau đó một tia lực lượng hồn phách tinh thuần, theo ngón tay truyền ra. Cảm nhận được linh hồn tinh thuần, ánh mắt Trương Huyền sáng lên. Hoàng giả kia, mặc dù chỉ là một đạo tàn hồn, nhưng đã đạt đến Thánh giả tứ, ngũ trọng, hồn phách cực mạnh, chỉ cần luyện hóa, hồn lực của mình tất nhiên sẽ tăng lên rất nhiều.

Nhưng bây giờ không phải thời điểm luyện hóa, còn có rất nhiều sự tình cần xử lý. Nhìn thoáng qua bản chép tay của thầy Khổng, thấy lại bị nuốt mất hơn ba trăm chữ, không sai biệt lắm một phần ba, Trương Huyền nhíu mày, thu vào không gian giới chỉ.
Người khác nhận được bản chép tay của thầy Khổng, sẽ coi là Thánh bảo, chà đạp giống như hắn, đoán chừng trong thiên hạ chỉ có một. Rời đi không gian chồng chất, phân phó Thiên Nghĩ Phong Mẫu thôn phệ.

Chém giết Hoàng làm hại Danh Sư, về sau Vân Vụ lĩnh sẽ không còn uy hiếp, cũng coi như có bàn giao đối với mấy Danh Sư chết đi, có. Không gian chồng chất không lớn, lại thêm thực lực của Thiên Nghĩ Phong Mẫu tăng tiến rất nhiều, chỉ dùng không đến nửa canh giờ, liền thôn phệ sạch sẽ.

Thu tổ ong vào, Trương Huyền đi ra ngoài, lần nữa trở lại chỗ chứa đựng linh dịch trước đó, chỉ thấy Hoàng Kim Hùng Hổ thú nằm trên mặt đất, đã bị đánh thành bánh thịt, chết không thể chết lại. Kim Nguyên đỉnh thấy hắn tới, vẻ mặt lập tức lấy lòng tiến lên đón.

- Chủ nhân, tên này đã bị đánh chết, đồ tốt cũng có không ít...

Nó cười hắc hắc, một cái không gian giới chỉ từ trong Kim Nguyên đỉnh bay tới, rơi vào tay Trương Huyền.

- Không gian giới chỉ?

Trương Huyền sững sờ, lập tức bừng tỉnh hiểu ra.

Thánh thú đã có thể mở ra không gian giới chỉ, tên này là Vương giả ở Vân Vụ lĩnh, sống ít nhất một ngàn năm, lại chém giết không biết bao nhiêu cường giả, sưu tập không biết bao nhiêu bảo bối. Trước đó một mực không nghĩ tới, không ngờ Kim Nguyên đỉnh đã thay hắn suy nghĩ.

Chủ nhân chết, không gian giới chỉ liền không còn cấm chế, ngón tay điểm một cái, một giọt máu tươi xâm nhập, Trương Huyền lập tức nhìn thấy không gian trong đó.

So với không gian giới chỉ của hắn lớn gấp bội, đường kính mấy trăm mét, đủ loại bảo vật tích tụ như núi, chỉ riêng linh thạch trung phẩm, liền có hơn ngàn vạn. Linh thạch thượng phẩm chất thành một đống, cũng có mấy trăm viên. Các loại dược liệu, đan dược, khoáng thạch trân quý, càng là đếm mãi không hết. Vũ khí cũng có mấy trăm, đến Linh cấp tuyệt phẩm, liền có ít nhất ba bốn mươi kiện, thậm chí Bán Thánh cũng có ba kiện!

- Lợi hại...

Trương Huyền líu lưỡi.

Trùng sinh đến nay, hắn cần cù chăm chỉ kiếm tiền, một chút thịt cũng không buông tha, vốn cho rằng giá trị bản thân đã không ít, nhưng so với Vương giả đỉnh phong của Vân Vụ lĩnh, vẫn kém một đoạn thật lớn.

Cũng khó trách, lúc trước Vân Vụ lĩnh ngay cả Ngô Dương Tử đại tông sư cũng bắt, bảo bối của người sau khẳng định bị vơ vét không ít. Mặc dù hai ngàn năm trước, Hoàng Kim Hùng Hổ thú này khả năng còn chưa ra đời, nhưng làm Vương giả đỉnh phong nhất, người phát ngôn của Thanh Giác Long thú, rất nhiều đồ vật vẫn truyền thừa xuống.

Chương 1633: Nghiệp chướng ah! (1)

Những bảo vật này có thể nói giá trị xa xỉ, trọng yếu nhất chính là, còn có rất nhiều viên nội đan Thánh thú. Mặc dù tuổi thọ Thánh thú dài hơn nhân loại, nhưng cuối cùng sẽ chết, lại thêm chiến đấu tổn thương, nhiều năm tích luỹ xuống, nội đan Thánh thú trong không gian giới chỉ, đã đạt đến mức làm người nghe kinh hãi, chừng mấy trăm viên!

Mỗi một viên đều có giá trị không nhỏ, thật muốn bán ra, tuyệt đối là cái giá trên trời. Nhìn tất cả bảo vật một lần, Trương Huyền sợ hãi thán phục. So sánh với tên này, lúc trước cái gọi là giàu có của hắn, thật giống như nhà quê, nghèo đến không có cách nào gặp người.

- Lấy được nhiều đồ tốt như vậy, công lao của ngươi không nhỏ! Cần ta ban thưởng gì không?

Tràn đầy cao hứng, Trương Huyền nhìn về phía Kim Nguyên đỉnh cách đó không xa. Cái không gian giới chỉ này, khẳng định không có tùy thân mang theo, nếu không phải tên này thẩm vấn, có lẽ liền bỏ qua, Kim Nguyên đỉnh bình thường có chút tưng tưng tự luyến, nhưng thời khắc mấu chốt vẫn rất đáng tin.

- Hắc hắc, chỉ cần chủ nhân đừng quên giúp ta tăng thực lực lên là tốt rồi...

Kim Nguyên đỉnh nói.

- Yên tâm đi!

Trương Huyền gật đầu.

Tên này là vũ khí Thánh cấp hạ phẩm, chỉ cần trình độ luyện khí của hắn lại tăng, hoàn toàn có thể giúp tăng cấp bậc. Lúc trước có thể thuận lợi thuần phục đối phương, cũng là bởi vì hứa hẹn chuyện này, nếu không coi như Trương Huyền, nắm giữ thiếu hụt của đối phương, nhưng đường đường là Danh Sư học viện hộ viện Thánh khí, cũng không có khả năng dễ dàng đáp ứng như thế!

Có uy hiếp, có chỗ tốt, mới có thể để cho thuộc hạ trung thành, nếu chỉ uy hiếp mà không có hy vọng cùng tiền đồ, thời gian lâu dài, sớm muộn gì cũng sẽ sinh ra dị tâm. Cùng Kim Nguyên đỉnh đi ra sơn động, lập tức nhìn thấy đám người Xích Viêm Sư, Hổ Đầu thú tiến lên đón.

- Thế nào?

Trương Huyền nhìn qua.

- Bẩm báo chủ nhân, tất cả Linh thú đang chiến đấu, đã tập hợp xong xuôi, đều ở dưới chân núi, chờ đợi chủ nhân xử lý!

Xích Viêm Sư vội nói.

Trải qua chuyện lúc trước, bọn chúng đối với vị chủ nhân tuổi không lớn lắm này, tất cả đều khăng khăng một mực, không dám tiếp tục sinh ra hai lòng.

- Đi qua nhìn một chút!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, nhanh chân đi tới chân núi. Linh thú của Vân Vụ lĩnh, chỉnh tề xếp ở dưới chân núi, lít nha lít nhít hơn mấy vạn, Trương Huyền đi tới trước mặt, lập tức đưa tới bạo động, cả đám mở to hai mắt nhìn, không rõ ràng cho lắm. Bọn chúng đang chiến đấu với Danh Sư học viện, liền bị gọi đến nơi này, đến cùng xảy ra chuyện gì, Vương giả cùng nhân loại lại đàm phán thế nào, một mực đều không biết. - Linh thú muốn tăng thực lực lên, không chỉ hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, linh khí, còn cần học tập nhân loại, tiến hành tu luyện...

Đi tới trước mặt, Trương Huyền cũng không nói nhảm, âm thanh vang lên.



Hắn đến chân núi, Mi trưởng lão cũng đã tới Lôi Viễn phong. Theo hai người đi Vân Vụ lĩnh đàm phán đến bây giờ đã tiếp cận hai canh giờ, Triệu Bính Tuất trưởng lão đã tập trung tất cả học sinh tới, cũng mang theo thầy Mộc cùng với mấy đại trưởng lão khác tới. Thấy chỉ có một mình hắn về, viện trưởng không thấy tung tích, vẻ mặt mọi người khó coi. Triệu Bính Tuất nhịn không được tiến lên đón:

- Viện trưởng đâu, hắn thế nào?

- Mi Trúc, sao ngươi có thể để viện trưởng đi mạo hiểm như vậy, một khi xảy ra chuyện, làm sao bàn giao với học viện?

Vệ Nhiễm Tuyết trừng mắt, hận không thể đánh Mi trưởng lão một trận. Nghe được Triệu Bính Tuất trở về nói viện trưởng vì ngăn cản chiến đấu, giảm bớt học viên tổn thương, đi tới Vân Vụ lĩnh, tất cả mọi người điên rồi, xém có bị dọa chết tươi.

Vân Vụ lĩnh là địa phương nào? Linh thú, Thánh thú tung hoành, chỉ cần nhân loại đi vào, cơ bản là có đi không về, hiện tại thật vất vả có một vị tân viện trưởng, nếu như vì vậy mà chôn vùi, bọn họ tuyệt đối là tội nhân của lịch sử, ai cũng rửa không sạch.

- Ta... Mi trưởng lão cười khổ.

Viện trưởng muốn làm gì, coi như muốn ngăn trở, có thể ngăn cản được sao?

- Được rồi, đều đừng nói nữa, tại sao ngươi trở lại, hiện tại sư thúc ở đâu? Tình huống Vân Vụ lĩnh thế nào?

Cắt đứt mọi người chất vấn, thầy Mộc nhìn lại:

- Ta nghe nói mười đại Vương giả của Vân Vụ lĩnh, không có một cái nào là hạng người bình thường, cực kỳ cừu thị nhân loại, tùy tiện qua đàm phán, khẳng định gặp không ít phiền phức a!

Những người khác cũng nhìn lại.

- Phiền phức...

Mi trưởng lão không biết mở miệng như thế nào. Phiền phức là có, chẳng qua không phải bọn họ. Xoắn xuýt một hồi, sắp xếp ngôn ngữ một chút, Mi trưởng lão mới mở miệng.

- Tình huống là như vậy, mười đại Vương giả hẹn chúng ta ở trong một sơn động, trao đổi giải quyết sự tình như thế nào, viện trưởng... đi ra ngoài một chuyến, sau đó, sau đó... Mười đại Vương giả, có chín cái biến thành thú sủng của hắn... Ba ngàn Linh thú phi hành, tất cả đều nhận chủ! Nói cách khác, hiện tại trừ những Linh thú đang chiến đấu, tất cả Thánh thú, Tòng Thánh, Bán Thánh ở Vân Vụ lĩnh, đều là tài sản riêng của viện trưởng...

Còn chưa nói xong, nghe được chung quanh không còn thanh âm, nghi ngờ ngẩng đầu lên, chỉ thấy tất cả trưởng lão cùng thầy Mộc đều mở to hai mắt nhìn, tròng mắt cả đám muốn rớt xuống đất, giống như điên.

Mặc kệ ai nghe được tin tức này, đoán chừng cũng sẽ có biểu lộ tương đồng. Chạy đi đàm phán, để tất cả Linh thú, Thánh thú của người ta thuần phục... Thật hay giả? Ngươi đây không phải đàm phán, mà là đi bứng hang ổ của người ta! Có cần khoa trương như vậy hay không?

- Sự thật chính là như thế...

Biết mọi người không tin, vẻ mặt của Mi trưởng lão bất đắc dĩ.

Nói thật, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, xem như hắn cũng không thể tin được đây là sự thực. Linh thú ở Vân Vụ lĩnh là tai hoạ ngầm, từ khi Danh Sư học viện thành lập đến nay liền tồn tại, không biết bao nhiêu vị viện trưởng, đều nghĩ biện pháp, kết quả đều không công bại lui.

Vị Trương viện trưởng này ngược lại tốt, còn không có tham gia lễ kế vị, liền bứng hang ổ của người ta! Không chỉ đứt rễ, còn thuần phục tất cả Linh thú, Thánh thú, tương đương tăng thêm một giúp đỡ to lớn cho Danh Sư học viện. Cộng thêm toàn bộ lực lượng của Vân Vụ lĩnh, thực lực tổng hợp của học viện trực tiếp tăng lên, ở trong tứ đại học viện dưới Thanh Nguyên đế quốc, có lẽ cũng có thể tăng lên một thứ tự.

Chương 1634: Nghiệp chướng ah! (2)

- Hiện tại Viện trưởng đi nơi nào?

Nghe xong sự tình truyền kỳ như thế, hai mắt Triệu Bính Tuất choáng váng.

- Hắn bảo ta về trước an bài học viên, bản thân còn lưu ở Vân Vụ lĩnh!

Mi trưởng lão nói.

- Chung Đỉnh Thuần, ngươi mang những học viên này về Y Sư học viện điều trị; Tu Trường Thanh, ngươi để học viên của Võ Kỹ học viện, tùy thời chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Các trưởng lão khác theo ta đi Vân Vụ lĩnh!

Biết vị sư thúc này của mình còn ở Vân Vụ lĩnh, thầy Mộc phân phó. Học viên trọng thương cần cấp bách cứu chữa, Y Sư học viện không thể đổ trách nhiệm cho người khác, lúc này vạn nhất Linh thú công kích lần nữa, chiến lực của Võ Kỹ học viện mạnh nhất, khẳng định sẽ xông lên đầu.

- Vâng!

Chung Đỉnh Thuần, Tu Trường Thanh đồng thời gật đầu.

- Đi thôi!

Thầy Mộc gật đầu, mang theo tất cả trưởng lão bay về phía Vân Vụ lĩnh.

- Mau nhìn, đó là cái gì?

Còn chưa tới trước mặt, mọi người liền thấy vô số Linh thú, tích tụ ở dưới chân núi, cả đám nằm rạp trên mặt đất, trong ánh mắt mang theo nhu hòa, lại không còn hung ác dữ tợn trước đó.

Phía trước nhất Linh thú, một thanh niên đạp ở trên lưng một vị Thánh giả, thanh âm nhàn nhạt vang xa, linh khí bốn phía hội tụ như đóa hoa, từ không trung tản mát, tất cả Linh thú nghe như si như say. Danh Sư ngũ tinh mới có năng lực nói tụ linh khí, miệng phun hoa sen!

- Đây là... giảng bài cho Linh thú?

Tất cả Danh Sư ngẩn ngơ.

Thấy qua giảng bài cho học sinh, tu luyện giả, còn là lần đầu tiên thấy giảng bài cho Linh thú. Mấu chốt nhất là, những Linh thú này thế mà cả đám nghiêm túc nghe giảng, thậm chí còn có chút dùng mũi, móng vuốt làm bút viết trên mặt đất...
- ... Được rồi, chương trình học hôm nay liền tới đây, chư vị giải tán đi!

Đang khiếp sợ, liền nghe thanh âm của Trương Huyền truyền tới.

- Rống!

- Rống!

Nghe nói như thế, tất cả Linh thú chẳng những không tản ra, ngược lại đều giương đầu lên, thanh âm xông thẳng vân tiêu, ngay sau đó từng con bò dậy, mi tâm hiện ra một giọt máu tươi, thẳng tắp bay tới Trương Huyền.

- Con mẹ nó...

Nhìn xem máu tươi đầy trời, muốn chôn vùi cả hắn, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, thiếu chút nữa ngất đi. Ta là tùy tiện giảng bài, lại không có ý để các ngươi nhận chủ... Lại nói, coi như nhận chủ, cũng không nên tranh cướp như vậy, tiếp cận mười vạn Linh thú, mỗi người một giọt máu... Đầy đủ làm cái bể bơi...

Hắn phát điên, thầy Mộc, tất cả trưởng lão càng muốn điên. Viện trưởng không chỉ thu phục mười đại Vương giả, thuần phục tất cả Linh thú ở Vân Vụ lĩnh. Mười vạn Linh thú, ra lệnh một tiếng, coi như đế quốc nhất đẳng Hồng Viễn đế quốc, cũng trong nháy mắt rơi vào tay giặc!

- Một người để nhiều Linh thú nhận chủ như vậy, giải quyết nhiều tai hoạ ngầm như vậy... Cái này, cái này... Công lao lớn không có cách nào cân nhắc, ta phải bẩm báo Thú đường!
Mi trưởng lão run rẩy.

Dưới một bài học, tất cả Linh thú của Vân Vụ lĩnh trực tiếp nhận chủ, có thể nói tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả... Công lao thực sự quá lớn! Lại thêm thuần phục mười đại Vương giả, vô số Tòng Thánh, Bán Thánh, giải quyết tai hoạ ngầm cho học viện...

Nếu trước đó nói, hắn là Thuần Thú sư thất tinh bình thường, không có bất kỳ cống hiến gì, mà bây giờ công lao lớn... nghĩ cũng không dám nghĩ! Thật đúng là không ra tay thì thôi, vừa ra tay... Làm cho tất cả mọi người nổi điên!

- May mắn ta thông minh, hỗ trợ xin Thuần Thú sư thất tinh, không có để hắn tới khảo hạch, nếu không toàn bộ Thuần Thú học viện... Ai biết sẽ biến thành dạng gì!

Mi trưởng lão khiếp sợ, đồng thời cũng thở dài một hơi. Nhìn thấy tình cảnh của Luyện Khí học viện, Y Sư học viện, Luyện Đan sư học viện, sợ tân viện trưởng sẽ tới khảo hạch Thuần Thú sư, cho nên liền trước thời hạn xin, hiện tại xem ra đây tuyệt đối là cách làm sáng suốt nhất. Nếu không, tất cả Linh thú, Thánh thú của toàn bộ học viện đều nhận hắn làm chủ... Thuần Thú sư khác còn không vỡ tổ!

- Đi qua đi...

Ngăn chặn khiếp sợ trong lòng, lúc này mọi người mới đồng loạt bay đến trước mặt, liền nhìn biểu lộ muốn khóc của thanh niên.

- Bái kiến viện trưởng!

Mọi người ôm quyền.

- Các ngươi đã tới... Những Linh thú này, đều điên rồi sao? Nhất định muốn nhận ta làm chủ... Mi trưởng lão, ngươi là Thuần Thú học viện viện trưởng, có biện pháp nào cắt đứt không?

Giống như thấy được cứu tinh, mắt Trương Huyền thấu đỏ nhìn qua. Hắn thật chỉ là giảng bài, muốn đám thú kia nghe lời mà thôi, thật không muốn chúng nhận chủ ah!

- Cắt đứt? Không có...

Mi trưởng lão vội vàng lắc đầu.

Những Linh thú này, người khác muốn phục tùng một con cũng khó, bây giờ toàn bộ thuần phục, thế mà còn có biểu tình này... Viện trưởng, ngươi làm như vậy, sẽ bị Thuần Thú sư khác đánh chết! Có nghe hay không, vẻ mặt Trương Huyền bi phẫn, chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi suýt phun ra, nhịn không được nói.

- Nghiệp chướng ah!

Chương 1635: Ngụy Như Yên thức tỉnh (1)

Đối với Trương Huyền mà nói quả thực là nghiệp chướng, thuần phục vài con Thánh thú, thực lực cùng nội tình có thể tăng lên rất nhiều, nhưng nhiều Linh thú như vậy hoàn toàn không cần thiết. Nhưng những cái thứ này nhất định muốn nhận chủ, cả đám không buông tha, không đáp ứng, tất nhiên làm ra càng động tĩnh lớn, thật vất vả bình phục Vân Vụ lĩnh, khẳng định còn sẽ xảy ra chuyện!

Cho nên, hắn... thật là bị buộc! Cực kỳ oan ức! Cái này gọi là chuyện gì! Không nói cái khác, hấp thu nhiều linh hồn Linh thú như vậy, chính là một gánh nặng rất lớn, nếu không phải Vu Hồn của hắn cường đại, vượt qua mười mét, chỉ sợ sớm đã tinh thần hỗn loạn, hoàn toàn điên rồi!

Dù vậy, cũng cảm giác mê muội, trong mắt che kín tơ máu. Nước mắt chảy ra, ngưng nghẹn không thôi. Ta thật chỉ muốn giảng một khóa mà thôi, không phải muốn thuần phục các ngươi... Cầu xin các ngươi bỏ qua cho ta đi...

...

Chơi đùa tiếp cận năm, sáu canh giờ, lúc này mới thu lại tất cả Linh thú hiến tế linh hồn. Trương Huyền cũng mệt mỏi suýt hôn mê. Chẳng qua cũng biết hiện tại còn không phải lúc nghỉ ngơi, hồn phách của Ngụy Như Yên tu dưỡng ở trong Thánh giả Bồ Đề thụ đã vượt qua một ngày, hiện tại cũng gần như thanh tỉnh, là thời điểm đi xem một chút.

Nếu không lại xuất hiện biến cố gì, làm không cẩn thận Bồ Đề thụ mới vừa cứu sống, lại sẽ xảy ra vấn đề. Tiên Thiên Độc Hồn thể thực quá cường đại, xem như hắn cũng không dám coi thường. Rời Vân Vụ lĩnh, vội vã bay về phía hoàng cung. Mặc dù đêm đã khuya, nhưng Vân Vụ lĩnh động tĩnh huyên náo lớn như vậy, Ngọc Thần Thanh cũng không có nghỉ ngơi, nghe được hắn tới vội vàng nghênh đón.

- Bồ Đề thụ lại không có xuất hiện biến cố gì chứ?

Nhìn thấy Ngọc Thần Thanh, Trương Huyền vội vàng hỏi.

- Không có...

Ngọc Thần Thanh không hiểu ra sao.

- Đi qua nhìn một chút!

Cũng không giải thích, ở dưới vị hoàng đế bệ hạ này dẫn đầu, vội vã đi vào hoàng cung, tới trước mặt đại thụ, chỉ thấy Bồ Đề thụ xanh biếc, không có diện mạo trúng độc, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

- Thầy Trương, chúng ta liền cáo từ trước, có gì phân phó, thông báo một tiếng, ta sẽ lập tức phái người tới...

Biết hắn có chuyện phải xử lý, Ngọc Thần Thanh cũng thức thời ôm quyền rời đi. Thấy tiểu viện lần nữa không có một ai, tinh thần của Trương Huyền khẽ động, Vu Hồn ly thể, thẳng tắp nhìn sang Bồ Đề thụ.

Linh hồn của Ngụy Như Yên trải qua Bồ Đề thụ tẩm bổ, đã cực kỳ cường đại, nhẹ nhàng vồ một cái, thân thể phóng ra, khống chế hồn phách, chậm rãi cùng nàng kết hợp. Hồn phách cùng thân thể kết hợp cũng không dễ dàng, may mắn Trương Huyền tu luyện Thiên Đạo Vu Hồn, coi như hồn phách xâm nhập thân thể người khác, cũng sẽ không xuất hiện bài xích quá lớn... Dù vậy, cũng hao tốn tiếp cận nửa canh giờ, mới hoàn mỹ phù hợp hồn phách cùng thân thể cho Ngụy Như Yên.

- Tỉnh lại!

Làm xong những chuyện này, ngón tay điểm lên mi tâm đối phương. Ông… một tiếng thanh thúy vang lên, Ngụy Như Yên một mực hôn mê, chậm rãi mở mắt. Không thể không nói, mặc dù Ngụy Như Yên này quanh năm bệnh nặng, nhưng dung mạo lại cực đẹp, so với Vương Dĩnh cũng không kém chút nào, nhất là ánh mắt, bởi vì không có trải qua xã hội vẩn đục, thoạt nhìn có chút đơn thuần như trẻ con, sáng rực rỡ loá mắt. - Ngươi là...

Nhìn thấy thanh niên trước mắt, Ngụy Như Yên lộ ra vẻ kỳ quái. Lúc Trương Huyền mới vừa nhìn thấy nàng chính là ngủ mê mệt, mặc dù hắn làm rất nhiều chuyện, nhưng trên thực tế, nữ tử vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy ân nhân cứu tỉnh mình.

- Tại hạ Trương Huyền, là một vị Danh Sư, đã hoàn toàn chữa khỏi chứng bệnh của ngươi!

Trương Huyền gật đầu.

- Chữa khỏi bệnh của ta?

Ngụy Như Yên có chút không tin.

Từ nhỏ đến lớn, vẫn bị ốm đau quấn quanh, tìm vô số Y Sư, Danh Sư, đều không làm nên chuyện gì, từ sâu trong nội tâm, nàng đã nhận mệnh. Lần trước hôn mê, vốn cho rằng rốt cuộc không tỉnh lại nữa, không nghĩ tới chẳng những tỉnh, còn có người nói chứng bệnh đã hoàn toàn chữa khỏi, thực sự... không thể tin được.

- Ngươi lên thử một chút liền biết!

Trương Huyền cũng không giải thích, mỉm cười.

- Lên? Nghi ngờ nhìn thoáng qua, bàn tay Ngụy Như Yên nhẹ nhàng chống mặt đất, muốn đẩy bản thân lên, đột nhiên thân thể khẽ động, đằng không bay lên bảy tám mét, suýt chút nữa đụng vào đại thụ cách đó không xa.

- Ah...

Sợ tới mức rít lên một tiếng, vốn cho rằng sẽ trực tiếp quẳng xuống đất, không nghĩ tới cánh tay vung lên, một cỗ gió lốc to lớn, nhẹ nhàng nâng lên nàng chậm chạp rơi xuống.

- Cái này, cái này...

Hai mắt trừng tròn xoe, cả người Ngụy Như Yên nghĩ bối rối. Những năm này một mực bệnh nặng, mặc dù thực lực của phụ thân là Thánh giả, nhưng nàng lại chưa bao giờ tu luyện qua. Bàn tay nhẹ nhàng đẩy một cái, người liền bay lên, hơn nữa có thể nhẹ nhõm rơi xuống đất... Rõ ràng đã có thực lực rất cao. Đến cùng xảy ra chuyện gì?

- Ngươi từ nhỏ bệnh nặng, phục dụng đại lượng bảo vật, dược liệu trân quý, mặc dù trước đó không có phát huy tác dụng, nhưng bây giờ thân thể hoàn toàn khôi phục, dược hiệu dung hội quán thông, để ngươi có được thực lực Tằm Phong cảnh đỉnh phong!

Thấy nàng không hiểu, Trương Huyền cười nói.

Ngụy Trường Phong vì cứu nữ nhi, không biết cho nàng phục dụng bao nhiêu bảo vật, lại thêm trước đó Đoạn Tục đan có thể so với đan dược cấp tám, cho dù Ngụy Như Yên chưa hề tu luyện qua, nhưng lực lượng trong cơ thể hùng hậu, không kém cường giả Tằm Phong cảnh đỉnh phong! Thậm chí còn cường đại hơn Bán Thánh bình thường! Chỉ là không có pháp môn tu luyện, cũng không học qua võ kỹ, không biết sử dụng mà thôi!

- Tằm Phong cảnh đỉnh phong?

Ngụy Như Yên ngẩn người.

Từ nhỏ bệnh nặng, hi vọng lớn nhất của nàng chính là qua sinh hoạt giống như thường nhân, chưa hề nghĩ tới, còn có thể tu luyện, còn có lực chiến đấu mạnh mẽ như thế. Nhưng bây giờ... đã thực hiện!

- Đa tạ ân cứu mạng của thầy Trương...

Biết đều là nhờ thanh niên này ban tặng, cũng không do dự, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.

- Xin đứng lên!

Trương Huyền đỡ nàng dậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau