THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1626 - Chương 1630

Chương 1626: Trương Huyền thuế biến (2)

Nói còn chưa dứt lời, liền hô một tiếng, cái lô đỉnh to lớn kia liền từ trên trời giáng xuống, phía dưới cuộn trào hỏa diễm mãnh liệt lập tức đốt hắn xì xì vang vọng, một mùi thơm tung bay.

- Ừng ực!

Đám người Xích Viêm Sư, Thiết Bối Hùng đều nuốt ngụm nước bọt, cả đám cảm thấy yết hầu phát khô. Mẹ nóm quá biến thái, may mắn bọn chúng thần phục, nếu không, chỉ sợ khẳng định giống như tên này, muốn sống không được, muốn chết không xong... Nhất là khuôn mặt của Hùng Hổ thú... Trước kia giống như gấu giống như hổ oai phong lẫm liệt, mà bây giờ, không khác con cóc, bẹp như cái bánh...

- Thầy Trương!

Không để ý tới Kim Nguyên đỉnh đánh vui vẻ, Mi trưởng lão vội vàng theo sau. Ở đây không dám công khai gọi đối phương là viện trưởng, chỉ có thể lấy xưng hô Thầy Trương.

- Thực lực của “Hoàng” kia cực mạnh, ta thấy nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, quay đầu xin tổng bộ lại giải quyết...

Hắn đi tới trước mặt, vội vàng truyền âm.

Vừa rồi Hoàng kia, phất tay tầm đó liền để Thánh giả nhất trọng tăng lên tới tam trọng, loại năng lực này, thực quá đáng sợ. Viện trưởng tùy tiện đi tìm, hơn nữa còn không mang theo Kim Nguyên tiền bối... Hắn sợ sẽ gặp nguy hiểm. Loại sự tình này, phương pháp xử lý tốt nhất, chính là báo cáo tổng bộ, để Danh Sư cấp bậc cao hơn xuống.

- Hoàng kia thấy thuộc hạ trung thành bị giết, tất nhiên sẽ chạy trốn, tổng bộ phái người đến, ít nhất phải tốn hao mười ngày nửa tháng, đã không còn kịp rồi!

Trương Huyền lắc đầu.

Tên kia là Vu Hồn không trọn vẹn, đối với hắn có giúp lớn cực trợ, sao có thể mượn tay người khác. Một khi Danh Sư của tổng bộ đến, nhiều nhất ban thưởng vài câu, chỗ tốt cũng đừng nghĩ, còn không bằng tự nghĩ biện pháp giải quyết.

- Cái này...

Mi trưởng lão dừng lại một chút:

- Vậy ta để thầy Mộc cùng các trưởng lão khác tới, mọi người có thể chiếu ứng lẫn nhau...

- Không cần, ngươi ở lại chỗ này, ta vào xem sao, một khi nguy hiểm, không cần ngươi nói, cũng sẽ tự mình trốn ra được!
Trương Huyền vung tay.

Thực lực của Hoàng kia ít nhất cũng phải đến Thánh giả tứ ngũ trọng, sở dĩ hắn dám đi tìm, một là có Ngoan Nhân, mấu chốt nhất là trong đầu còn có một bản Thiên Đạo chi thư! Cái này là trước kia thời điểm thu Tưởng Thanh Cầm viện trưởng làm học sinh hình thành, đến bây giờ còn không có cam lòng sử dụng, coi như tên kia mạnh mẽ đến đâu, còn có thể mạnh qua Thiên Đạo sao?

Một quyển sách trấn xuống, Ngoan Nhân cũng phải quỳ, chớ nói chi là một Vu Hồn không trọn vẹn. Đương nhiên, chuyện này ai cũng không thể nói, coi như Mi trưởng lão chân tâm thật ý với hắn, cũng không thể tiết lộ.

- Viện trưởng...

Thấy hắn không nghe khuyên ngăn, khăng khăng muốn vào, Mi trưởng lão vội vàng chặn ở phía trước.

- Được rồi, bây giờ ngươi ra ngoài, để đám người Xích Viêm Sư gọi tất cả Linh thú chiến đấu trở về, tập hợp ở Vân Vụ lĩnh! Sau đó nói cho Triệu Bính Tuất trưởng lão, đã hoàn thành đàm phán, để học sinh tham dự chiến đấu quay về học viện nghỉ ngơi!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Liên tục chiến đấu thời gian dài như vậy, khẳng định cũng mệt mỏi!

- Chuyện này... Vâng!
Thấy viện trưởng ra lệnh, Mi trưởng lão không dám cự tuyệt, chỉ có thể nhẹ gật đầu.

- Đây là hai trăm viên linh thạch thượng phẩm, ngươi điều tra một chút lần này đến cùng chết bao nhiêu học viên, thống kê thành sách, dùng những cái này đi trợ cấp!

Trương Huyền than thở một tiếng, lấy ra một đống linh thạch thượng phẩm. Không nhiều không ít, vừa vặn hai trăm. Mặc dù hắn yêu tài như mạng, nhưng có một số việc phải làm. Vân Vụ lĩnh thú triều, là bởi vì hắn trộm Địa Mạch linh dịch đưa tới, chết nhiều học viên như vậy, hắn phải chiệu trách nhiệm. Linh thạch không thể vãn hồi tính mạng của đối phương, nhưng có thể để cho người nhà trải qua càng tốt hơn, cũng coi là một loại chuộc lỗi.

- Chuyện này... Viện trưởng, trợ cấp học viên, tự có học viện bỏ ra, sao có thể để ngươi tự móc tiền túi!

Thấy hắn lấy ra nhiều linh thạch thượng phẩm như vậy, Mi trưởng lão giật nảy mình, vội vàng phất tay. Mặc dù đối phương là viện trưởng, nhìn thấy học viên chết, muốn trợ giúp, nhưng cũng không cần bản thân xuất tiền, học viện thậm chí Danh Sư đường, nắm giữ chính sách đối ứng. Những Danh Sư này, vì nhân tộc mà chết, vì đại nghĩa mà chết, tự nhiên không thể để cho bọn hắn không có tiếng tăm gì biến mất.

- Cầm đi!

Trương Huyền nhíu mày, khoát tay áo:

- Mặc kệ học viện làm thế nào, đây là của ta!

- Vâng!

Thấy ánh mắt của hắn trong suốt, là chân tâm thật ý muốn đưa những linh thạch này cho học viên vì chiến đấu mà mất mạng, Mi trưởng lão đành phải nhận lấy. Đối với vị tân viện trưởng trước mắt này, lần nữa bội phục nhiều hơn mấy phần. Cũng chỉ có người chân chính đại công vô tư, xem tiền tài không có gì như vậy, mới có tư cách làm viện trưởng!

- Về sau ta cũng phải học tập viện trưởng, có đức độ...

Trong lòng hơi động, âm thầm làm quyết định.

- Được rồi, nhanh làm đi, nơi này có ta là được, không cần lo lắng...

Giao phó xong, Trương Huyền khoát tay áo, không nói thêm lời, dọc theo lộ tuyến Minh Lý Chi Nhãn nhìn ra, nhanh chân đi vào hang núi.

Chương 1627: Một ngón tay (1)

Rất nhanh đi tới chỗ trước đó tràn đầy xương trắng, mặc dù trên mặt đất tản mát rất nhiều khôi giáp, nhưng mà nhìn kỹ lại, trên những xương cốt này đều có chút hoa văn tinh tế, hẳn là ở Phong Sư điện nhận được tiên hiền công nhận lưu lại. Nói cách khác đây đều là Danh Sư.

Mỗi một Danh Sư, đều là tài phú của nhân loại, Danh Sư đường, tốn hao vô số tài nguyên bồi dưỡng thành, ở đây bị giết nhiều như vậy, huyết nhục tan rã, suy nghĩ một chút cũng cảm giác đáng sợ. Chỉ từ điểm đó, cũng có thể thấy được tội lỗi của Hùng Hổ thú, cho dù chết trên một trăm lần cũng không đủ.

- Vì nhân tộc mà hi sinh, vì đạo nghĩa mà không sợ, các ngươi là anh hùng của nhân loại, không thể để cho thi cốt một mực phơi bày ở đây!

Thần sắc của Trương Huyền ảm đạm, bàn tay nhẹ nhàng nhấn một cái, lập tức xuất hiện một cái hố cực lớn, chân khí tuôn ra, chậm rãi để hài cốt tụ trên mặt đất vào trong đó. Hài cốt đã vỡ vụn, không biết là ai, không bằng an táng chung một chỗ, sinh thời cùng một chỗ chiến đấu, sau khi chết chôn cùng một chỗ, cũng không có gì tiếc nuối. An táng xong những hài cốt này, kích hoạt Minh Lý Chi Nhãn, Trương Huyền tiếp tục nhìn lại.

Dấu vết của Hoàng lưu lại, biến mất ở dưới vị trí hài cốt lúc trước.

- Chẳng lẽ ở dưới?

Dưới đống hài cốt là một vùng bình địa, cũng không có bất kỳ cái gì, đưa tay sờ một cái, cũng không có cơ quan. Không có cái gì, vậy đi nơi nào? Minh Lý Chi Nhãn nhìn thấy dấu vết, chính là biến mất ở nơi này, tuyệt sẽ không sai.

- Chẳng lẽ...

Đột nhiên, một ý nghĩ từ trong đầu xông ra, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, một Linh thú rơi xuống đất.

- Thiên Nghĩ Phong Mẫu, tra nhìn một chút, phía dưới này có không gian chồng chất hay không!

Không gian chồng chất liên quan không gian pháp tắc, lấy thực lực của hắn bây giờ còn không cách nào dò xét. Thiên Nghĩ Phong Mẫu trời sinh mẫn cảm với không gian, có thể nhẹ nhõm phân biệt. Phong Mẫu nhẹ gật đầu, cái mũi kề trên mặt đất hít hà, dọc theo chung quanh dạo qua một vòng, sau đó đứng dậy.

- Chủ nhân, nơi này thật có một không gian chồng chất, có điều không phải rất lớn, có nên đi vào nhìn xem hay không?

- Quả nhiên!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Vốn hắn chỉ là suy đoán, đã không có ở đây, lại không phát hiện loại hình kiến trúc như Địa Cung, vậy liền có thể là không gian chồng chất, không nghĩ tới lại thật.

- Đương nhiên phải vào! Trương Huyền không chút do dự.

Mục đích tới nơi này, chính là muốn tìm kiếm “Hoàng” trong miệng Hổ Hùng thú, phát hiện không gian chồng chất sao có thể không vào? Nếu như đối phương ở bên trong, lấy thủ đoạn cùng năng lực của nó, khẳng định cực kỳ nguy hiểm, suy nghĩ một cái, Trương Huyền ngẩng đầu:

- Ngươi đừng vào, nói cho ta biết phương pháp đi vào là được.

Trong chồng chất không gian này, vô cùng có khả năng tồn tại một vị Thánh giả tứ, ngũ trọng, Thiên Nghĩ Phong Mẫu là Hóa Phàm cửu trọng, tùy tiện đi vào, vô cùng có khả năng gặp phải nguy hiểm.

Loại không gian này, đều có phương pháp tiến vào, không nắm giữ năng lực không gian, không phát hiện được không nói, coi như biết, cũng không thể nào đi vào. Thật giống như lúc trước thầy Khổng lưu lại không gian ở Phong Thánh đài, không tìm ra sai lầm của tâm đắc, là không thể nào mở ra. Cái trước mắt khẳng định cũng giống vậy, nhưng Thiên Nghĩ Phong Mẫu đã có thể phát hiện, tất nhiên có phương pháp tiến vào bên trong.

- Tốt, ta giúp chủ nhân mở ra cửa vào, trực tiếp đi vào là được!

Không biết trong không gian này tồn tại cái gì, nhưng thấy chủ nhân không cho nó vào, Thiên Nghĩ Phong Mẫu cũng không bắt buộc, gật đầu nói.

Phong Mẫu lại ở trên mặt đất ngửi một lát, hai tay vồ mạnh.

Xoẹt! Tựa như đồ vật gì bị xé nứt, một lỗ thủng cao cỡ một người xuất hiện. Trương Huyền hít sâu một hơi, cổ tay khẽ đảo, một quyển sách xuất hiện ở trước ngực, để Ngoan Nhân bảo vệ bản thân, lúc này thân thể mới nhoáng một cái, đi vào.

Đi vào lỗ thủng, lập tức thấy rõ tình huống bên trong, quả thực là một không lớn không gian, đường kính chỉ có bảy, tám mét, so với thầy Khổng lưu lại nhỏ không biết gấp bao nhiêu lần.

Bên trong cũng không nhìn thấy Thanh Giác Long thú trước đó gặp, chỉ có một tế đàn không lớn, cao cỡ một người, đường kính khoảng nửa mét, không giống tế đàn bình thường bày đầy đồ vật, phía trên không có vật gì. Dạo qua một vòng, không hề phát hiện thứ gì, Trương Huyền nhíu mày.

Minh Lý Chi Nhãn quan sát tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm, Hoàng kia tuyệt đối đã đi vào nơi này, nhưng vì sao cái gì cũng không có?

Xem như là Vu Hồn, cũng không cách nào trốn tránh Minh Lý Chi Nhãn, huống chi bản thân hắn cũng là một Vu Hồn sư, thật muốn có thứ này, tuyệt đối không chỗ che thân. Đang định quan sát kỹ một vòng, đột nhiên, một thanh âm sắc nhọn đâm vào màng nhĩ, tựa như có đồ vật gì phá không đánh tới.

Còn không kịp phản ứng, liền cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ đột nhiên xung kích về phía sau lưng.

Ông!

Bên ngoài thân có một màng ánh sáng xuất hiện, là Kích Không phù lúc trước lấy được từ trong tay Dư Thừa. Kích Không phù này có thể ngăn cản một kích toàn lực của Thánh giả nhất trọng, vì an toàn, hắn vẫn luôn cất giữ trên người, chưa hề để vào không gian giới chỉ, giờ phút này gặp nguy hiểm, liền kích hoạt.

Răng rắc!

Kích Không phù có thể chống đỡ một kích toàn lực của Thánh giả nhất trọng, cùng thanh âm sắc nhọn sau lưng va chạm một cái, ngay cả nửa cái hô hấp cũng không chống đỡ, lập tức vỡ vụn ra, lực lượng cuồng bạo đánh vào trên lưng của hắn, cả người giống như bị xe lửa đụng, kìm lòng không được bay ra ngoài.

Bành!

Nặng nề đụng ở trên vách tường phía trước, đập ra một cái hố to.

Phốc!

Trương Huyền phun ra một ngụm máu tươi. Mặc dù có Kích Không phù thủ hộ, nhưng cũng bị trọng thương. Thiên Đạo chân khí vận chuyển, khôi phục thương thế, lúc này Trương Huyền mới xoay người lại. Trước mắt không có bóng người, cũng không có Vu Hồn Thanh Giác Long thú trước đó, chỉ lơ lửng một ngón tay khô quắt. Vừa rồi bị công kích, hẳn là ngón tay này thả ra lực lượng.

Chương 1628: Một ngón tay (2)

- Một ngón tay, đánh nát Kích Không phù, đả thương ta?

Con ngươi Trương Huyền co rụt lại, cảm thụ không ra trong ngón tay có lực lượng hay không, nhưng có thể tuỳ tiện kích thương mình, thật rất kinh khủng.

- Ngươi chính là “Hoàng” trong miệng Hoàng Kim Hùng Hổ thú?

Ổn định hô hấp, thấy đối phương không có tiếp tục công kích, Trương Huyền hỏi.

- Hắc hắc, có thể tìm tới nơi này, ngươi cũng rất có bản lĩnh!

Trong ngón tay có một đạo ý niệm truyền tới, nói là Thượng Cổ thú ngữ. Nghe thanh âm, chính là Vu Hồn Thanh Giác Long thú trước đó.

- Xem ra không sai rồi, không nghĩ tới đường đường Vu Hồn Thanh Giác Long thú, thế mà giấu ở trên một ngón tay!

Trương Huyền nhíu mày.

Vu Hồn không có khả năng đơn độc tồn tại, trước đó hắn liền nghi ngờ, đến cùng là chuyện gì xảy ra, nhìn thấy cái này mới biết được, đối phương tất nhiên là gửi ở trong đó, mới sống lâu như vậy.

Giống như Mặc Hồn Sinh gửi ở trên Cửu Thiên Liên Thai. Chỉ cần có vật dẫn, hoàn toàn có thể kiên trì thời gian rất lâu. Nhưng mà ngón tay không phải cơ thể sống, muốn gìn giữ sức sống, liền cần hấp thu lực lượng huyết nhục, có lẽ... Đây chính là nguyên nhân để Hùng Hổ thú dùng Danh Sư hiến tế. Danh Sư chân khí tinh thuần, lực lượng huyết nhục hơn xa tu luyện giả bình thường, đối với tử vật mà nói tuyệt đối là đại bổ.

- Nhãn lực không tệ, trẻ tuổi như vậy liền có loại hiểu biết này, xem ra ngươi không phải học viên bình thường, cũng không phải học sinh của vị trưởng lão bên ngoài kia!

Thấy hắn không nói ra lai lịch, ngón tay hừ nhẹ.

- Không sai, ta đích xác không phải học sinh của Mi trưởng lão...

Trương Huyền lắc đầu.

- Có thể thuần phục chín đại Vương giả của Vân Vụ lĩnh, quả nhiên có chỗ hơn người, ta thích nhất nuốt Danh Sư thiên tài như ngươi, chỉ cần nuốt, liền có thể bổ đầy huyết nhục, để ta lại kéo dài 50 năm tuổi thọ!
Ngón tay cười hắc hắc, tựa như nắm giữ một đôi mắt tham lam, muốn thôn phệ người.

- Kéo dài 50 năm tuổi thọ?

Trương Huyền nhìn qua:

- Ngươi thôn phệ huyết nhục Danh Sư tới kéo dài tuổi thọ? Ngón tay này là cái gì, lại có thể để ngươi tránh né thời gian suy?

Trong Vu Hồn hồn lực ngũ suy, có thời gian suy, nương theo thời gian trôi qua, cho dù có huyết nhục tiếp tế, hồn lực cũng sẽ dần dần suy yếu. Xem như Vu Hồn sư, cũng không có khả năng tồn tại lâu dài, vĩnh viễn sống sót. Mặc Hồn Sinh bị nhốt ở trong Cửu Thiên Liên Thai, hoàn toàn tách biệt thế gian, dù vậy, lực lượng cũng suy giảm lợi hại, lực lượng Hóa Phàm cửu trọng đỉnh phong, mười không còn một. Tên này nhờ vào một ngón tay liền sống sót, chẳng lẽ có gì đó cổ quái?

- Ngươi biết thời gian suy?

Ngón tay nghi ngờ.

Không ít người biết Vu Hồn sư, nhưng đối với hồn lực ngũ suy, biết lại không nhiều, dù sao cũng là bí mật nghề nghiệp, nhưng kẻ trước mắt này rõ ràng như thế, chẳng lẽ cũng là một vị Vu Hồn sư?

- Đương nhiên biết! Không chỉ biết cái này, còn biết, ngươi không nhận được Vu Hồn sư truyền thừa, mặc dù lấy hình thái Vu Hồn tồn tại, trên thực tế là bám vào cộng sinh, mà không phải đoạt xá!
Trương Huyền tiếp tục nói.

Đối phương không công kích, thư viện không cách nào kiểm tra, mới vừa rồi đối với công kích hắn, sử dụng lực lượng, trong đầu đã hình thành thư tịch, biến thành kiến thức của mình.

Vốn cho rằng tên này nắm giữ Vu Hồn sư truyền thừa, mới sống lâu như vậy, hiện tại xem ra, căn bản không có chuyện như vậy. Chỉ là dùng phương pháp đặc thù, cột hồn phách của mình vào trên ngón tay kia, sau đó dựa vào thôn phệ huyết khí của Danh Sư, duy trì sinh mệnh, trên thực tế không có bất cứ quan hệ nào với Vu Hồn truyền thừa.

Có thể để cho hồn phách sống lâu như thế, ngón tay này tất nhiên không đơn giản. Chỉ tiếc, hồn phách của Thanh Giác Long thú cùng ngón tay này có quan hệ cộng sinh, cũng không phải đoạt xá, vừa rồi đánh lén là hồn phách, thư viện không biểu hiện ra lai lịch của ngón tay. Nếu không cũng sẽ không cần dây dưa với đối phương, trực tiếp một sách đập chết rồi.

- Có thể nói ra lai lịch của ta, tuổi không lớn lắm, kiến thức thật không ít, nhưng càng như vậy, càng không giữ được ngươi! Không đến không gian chồng chất của ta, ngược lại cũng thôi, đã đi vào, hôm nay liền đừng đi nữa...

Ngón tay kinh ngạc một chút, nhưng lập tức cười lạnh.

Ông!

Ngay sau đó một cổ lực lượng cường đại lan tràn ra, trước đó Trương Huyền ở trong sơn động nhìn thấy huyễn ảnh Thanh Giác Long thú lần nữa nổi lên, mang theo sát cơ nồng đậm, tựa hồ muốn thôn phệ hắn.

- Đàng hoàng nói chuyện với ngươi, vì cái gì nhất định phải ăn ta? Ngươi xác định có thể thành công?

Thấy đối phương bất cứ lúc nào cũng sẽ động thủ, Trương Huyền đang định ném Thiên Đạo chi thư ra, liền nghe bên tai vang lên thanh âm hung ác.

- Giao tên này cho ta đi...

- Giao cho ngươi?

Bản thân không có ra lệnh, Ngoan Nhân từ trước tới nay không chủ động làm việc, làm sao đột nhiên muốn xuất thủ? Còn không có nghi ngờ bao lâu, liền nghe thanh âm của tên này tiếp tục vang lên.

- Đúng... kia là xương ngón tay của ta!

Chương 1629: Ta cũng là Ngoan Nhân (1)

- Của ngươi?

Trương Huyền sững sờ.

Căn cứ Ngoan Nhân miêu tả, lúc trước từng cùng thầy Khổng đại chiến, người bị chém giết, chỉ lưu lại một giọt máu, trải qua hơn vạn năm bồi dưỡng, thành một trái tim. Nói cách khác, sau khi chiến đấu xong, hẳn là hài cốt không còn, làm sao toát ra xương ngón tay?

- Không sai, mặc dù ta không biết chuyện gì xảy ra, rất nhiều nhớ mất đi, nhưng có thể xác nhận, đây là ngón tay của ta khi còn sống! Nói cách khác, tên này chiếm thể xác của ta!

Ngoan Nhân nghiến răng nghiến lợi.

Thân là cường giả đỉnh cao của đại lục, coi như mượn nhờ một giọt máu phục sinh, mất đi vô số trí nhớ, nhưng đối với đồ vật của bản thể, còn có thể nhìn ra được. Ngón tay này, vốn chỉ là một đoạn xương cốt, Thanh Giác Long thú kia bám vào ở phía trên, thôn phệ khí huyết Danh Sư, lúc này mới có huyết nhục.

- Ngươi muốn đoạt lại?

Trương Huyền hiểu được, nhíu mày.

- Đương nhiên!

Ngoan Nhân cắn răng, trái tim bỗng nhiên nhảy lên, một đạo sát lục chi khí nồng đậm phun ra ngoài, thẳng tắp vọt tới ngón tay.

- Cái gì?

Vu Hồn Thanh Giác Long thú vừa rời ngón tay, cảm nhận được sát lục chi khí, dọa đến run rẩy, rít lên một tiếng, vội vàng chui trở về, đồng thời thở phào:

- Ngoan Nhân, cứu ta...

Ầm ầm!

Nương theo nó nói, Trương Huyền lập tức cảm thấy lại có một cỗ sát lục khí tức từ trong ngón tay phun ra, cùng trái tim đụng nhau. Hai cỗ khí tức cường đại va chạm, toàn bộ không gian chồng chất nhịn không được run run, tựa như lúc nào cũng sẽ không chịu nổi nổ tung.

- Ngươi là ai?

Ngay sau đó, trong ngón tay có một cỗ ý niệm to lớn truyền đến, cho người ta cảm giác nghiền ép. Kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước, đi tới biên giới không gian chồng chất, con mắt Trương Huyền trợn tròn. Trong ngón tay hắn rõ ràng cảm nhận được ý niệm của đối phương... Thế mà giống như trái tim trong Thiên Đạo chi thư!

- Ta là ai? Ta là Ngoan Nhân!

Ngoan Nhân nói. - Ngươi nói bậy, ta mới là Ngoan Nhân...

Trong ngón tay truyền đến ý niệm.

- Hai Ngoan Nhân?

Trương Huyền nháy mắt.

Tình huống gì đây? Coi như hắn xem qua vô số thư tịch, tính toán thấy qua việc đời, cũng cảm thấy có chút ngây ngất.

- Đánh rắm! Lão tử không thể giả được, ngươi tính toán là Ngoan Nhân gì?

Ngoan Nhân gào thét.

- Năm đó Ngoan Nhân ngạo Ttiếu thiên hạ, ngay cả thầy Khổng cũng chưa từng e ngại, làm sao có thể thần phục một Danh Sư nho nhỏ, nghe mệnh lệnh của hắn? Ngươi bớt ở chỗ này ném tên tuổi của ta, ngoan ngoãn để cho ta thôn phệ, nếu không, ta liền giết ngươi và chủ nhân của ngươi...

Ngón tay hừ lạnh.

- Muốn thôn phệ ta? Vậy nhìn xem ai bản lĩnh lớn hơn đi!
Ngoan Nhân rít lên một tiếng, trái tim bỗng nhiên nhảy mạnh, một cổ lực lượng cường đại lập tức nâng Thiên Đạo chi thư lên, thẳng tắp vọt tới ngón tay.

Ầm!

Nhẹ nhàng xoay chuyển, ngón tay chỉ tới. Oanh minh một tiếng, Ngoan Nhân run rẩy, không ngừng lay động, như nhận lấy trọng thương, Thiên Đạo chi thư cuồn cuộn lấy lần nữa rơi vào trong lòng bàn tay Trương Huyền.

- Thầy Trương, nhanh giải trừ áp chế, nếu không chúng ta đều có thể chết ở chỗ này...

Ngoan Nhân truyền lại ý niệm.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Trương Huyền cau mày.

- Hẳn là khi còn sống ta quá mạnh, tùy tiện một giọt máu, một đốt xương ngón tay, cũng có thể huyễn hóa thành một sinh linh đơn độc, trước khi bản tôn chết, những ý niệm này có thể thống nhất quản lý, thậm chí hội tụ thành một, nhưng sau khi bản tôn chết... Đản sinh ý thức, đều cảm thấy mình là Ngoan Nhân. Muốn lần nữa khôi phục, nhất định phải thôn phệ đối phương, nếu không... chỉ có thể bị đối phương thôn phệ, ý niệm biến mất!

Ngoan Nhân vội vàng truyền tới suy đoán của hắn.

- Còn có chuyện như vậy?

Trương Huyền nháy mắt. Nhỏ máu tái sinh... Cái này cũng quá cường đại đi!

- Ân, tên này thôn phệ không biết bao nhiêu Danh Sư, hấp thu lực lượng trong đó, mạnh mẽ hơn ta rất nhiều, không giải trừ áp chế, căn bản không chống chọi được...

Giải thích xong, Ngoan Nhân tiếp tục nói.

- Giải trừ áp chế?

Trương Huyền cau mày.

Thiên Đạo chi thư có giam cầm đối phương hay không, quả thực chỉ là nhất niệm của hắn, nhưng thật muốn buông ra, tên này liền có khả năng không còn nghe phân phó, bỏ trốn mất dạng. Bất kể nói thế nào, cũng là người đối kháng thầy Khổng, bị Thiên Đạo chi thư áp chế, sẽ ngoan ngoãn nghe lời, một khi thoát ly, làm sao có thể lại nghe mệnh lệnh?

- Còn tưởng rằng bao nhiêu lợi hại, dám cùng ta tranh giành, chết đi cho ta...

Chương 1630: Ta cũng là Ngoan Nhân (2)

Hai người trò chuyện chỉ ở một cái chớp mắt, ngón tay ở trên không trung một chiêu đánh lui Ngoan Nhân, lòng tin tăng nhiều, cười lạnh. Dị Linh tộc lấy thôn phệ nhân loại tiến bộ, thôn phệ Danh Sư hiệu quả càng tốt, mặc dù Ngoan Nhân mượn nhờ lực lượng Địa Cung biến thành trái tim, nhưng lại chưa từng tiếp xúc nhân loại, lực lượng kém xa ngón tay thường xuyên thôn phệ Danh Sư. Huống chi, ngón tay chính là chỗ linh hoạt nhất trong thân thể, trái tim không thể sánh bằng.

Ầm ầm!

Lực lượng ầm vang, ngón tay điểm tới tâm tạng, sát lục chi khí nồng đậm, như một thanh kiếm sắc, bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm thủng người.

- Nhanh giúp ta giải trừ...

Cảm nhận được lực lượng của đối phương, Ngoan Nhân tràn đầy lo lắng, một đạo ý niệm nghênh đón tiếp lấy, đồng thời vội vàng hô.

- Không cần giải trừ, trực tiếp niêm phong tên này lại là được...

Trương Huyền lắc đầu.

Giải trừ khẳng định là không thể nào, một khi buông ra, chẳng khác nào trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá bơi. Hắn mới sẽ không ngốc như thế. Đã không giải trừ là không cách nào chiến thắng, vậy liền trực tiếp niêm phong ngón tay kia lại, không cần thiết chơi đùa, cùng lắm thì trong tay mình có hai kẻ hung hãn, để chính bọn hắn làm ầm ĩ đi.

Đang định điều ra quyển Thiên Đạo chi thư trong đầu, trong lòng đột nhiên động một cái. Bản Thiên Đạo chi thư này đã có thể áp chế Ngoan Nhân, vậy có thể tiếp tục trấn áp ngón tay trên không trung kia không? Có thể làm được mà nói, thì không cần lãng phí nữa. Thứ này quá trân quý, càng là bảo bối bảo mệnh, ít dùng một cái là một cái, có thể bớt thì bớt.

- Đi!

Nghĩ đến điểm này, lại không chần chờ, tinh thần khẽ động, Thiên Đạo chi thư trấn áp Ngoan Nhân lập tức bay ra, thẳng tắp ngăn cản ngón tay.

Phần phật!

Ngón tay đang muốn chém giết trái tim, liền cảm thấy một cỗ lực lượng lớn lao bao phủ hắn, vô luận làm sao cũng không thoát được.

- Đây là cái gì...

Nó la hét một tiếng, muốn chạy trốn, lại phát hiện phảng phất như bị tảng đá đè thân thể, không thể động đậy. Thư tịch trước mắt, ẩn chứa thiên địa đại đạo, tựa như lồng giam, bao phủ không gian bốn phía.

- Ha ha, ngươi không phải cười nhạo ta sao? Nhìn ngươi có thể chạy thoát hay không...

Thấy tên này cũng giống như mình, bị thư tịch nghiền ép, Ngoan Nhân cười to một tiếng. Tên này mới vừa nói hắn là giả, nếu không Ngoan Nhân dám đấu với thầy Khổng, làm sao sẽ chỉ nhận thua một học viên Hóa Phàm cửu trọng, hiện tại đoán chừng cũng rõ ràng, không chỉ hắn, coi như là Ngoan Nhân chân chính phục sinh, cũng phải quỳ!

Đại sát khí này của thầy Trương thật đáng sợ, quá tà môn. Dưới Thiên Đạo, không chỗ che thân, mặc ngươi thực lực ngập trời, mặc ngươi quyền thế vô song, mặc ngươi anh hùng vô địch... Đều không có tác dụng gì! Mạnh còn có thể mạnh hơn ông trời sao? Chỉ cần không bằng, cũng chỉ có phần bị nghiền ép!

- Không... Nghe được nó chế giễu, ngón tay càng hoảng sợ.

Răng rắc một tiếng, trong nháy mắt bị thu vào thư tịch. Tên này không biết thôn phệ bao nhiêu Danh Sư, mạnh mẽ hơn Ngoan Nhân rất nhiều, nhưng ở trước mặt Thiên Đạo chi thư, vẫn yếu ớt giống như trứng gà, không đỡ nổi một đòn.

Hô!

Thấy quả nhiên có tác dụng, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, bàn tay nhẹ nhàng vồ một cái, Thiên Đạo chi thư trở lại lòng bàn tay, nhẹ nhàng mở ra, đã nhìn thấy một ngón tay, cùng một trái tim, song song phong ấn ở trong đó. Trước đó phong ấn trái tim, chỉ chiếm cứ nửa tờ giấy, hiện tại cộng thêm một ngón tay, hoàn toàn phủ đầy. Nói cách khác, bản Thiên Đạo chi thư này, mặc dù phong ấn hai đại gia hỏa, nhưng đã không dung nạp được cái khác.

- Ta mới thật, ngươi là giả!

- Ta mới thật, ngươi là giả!

Một cái nửa trên trang sách, một cái ở nửa dưới, trái tim cùng ngón tay nhìn nhau, không ai nhường ai, tràn đầy tức giận, nghiến răng nghiến lợi. Đến bây giờ ngón tay tựa hồ không thể tin được. Nó là xương tay của Ngoan Nhân biến thành, cường giả năm đó có thể chiến đấu với thầy Khổng, coi như Thánh giả cửu trọng đến, cũng có thể thừa cơ chạy trốn, mà bây giờ lại bị vây ở trong một bản thư tịch thoạt nhìn có chút cổ xưa.

- Đây rốt cuộc là địa phương nào?

Gầm thét vài câu, liều mạng giãy dụa, lại phát hiện vô luận giãy dụa như thế nào cũng không tránh thoát. Quyển sách này như nắm giữ Thiên Đạo ý niệm, cao cao tại thượng, xem thường vạn vật, ai dám phản kháng cũng có thể tuỳ ý gạt bỏ. Đừng nói hắn, chỉ cần sinh hoạt ở dưới Thiên Đạo, mặc kệ cường giả lợi hại như thế nào, cũng phải nghe theo mệnh lệnh.

- Đừng vùng vẫy vô dụng, ngoan ngoãn để cho ta thôn phệ, xong hết mọi chuyện...
Trái tim hừ lạnh.

- Để ngươi thôn phệ? Ngươi nằm mơ! Ngươi nhất định sẽ bị ta thôn phệ... Còn có thầy Trương kia, cũng phải chết! Các ngươi hết thảy đều phải chết, đắc tội Ngoan Nhân ta, ta muốn các ngươi chôn cùng...

Ngón tay oa oa kêu loạn.

Tiếng la còn không có kết thúc, liền thấy một ngón tay nhẹ nhàng rơi xuống, bắn tới nó, đầu ngón tay ẩn chứa một cỗ chân khí tinh thuần nồng đậm.

Bành!

Còn không kịp phản ứng, liền lăn lộn mấy vòng, đi loạn ở trong trang sách, bị chân khí đánh trúng, có chút không kịp thở. Đạo chân khí này, giống như khắc tinh của nó, có thể nhẹ nhõm áp chế lực lượng toàn thân nó.

- Im miệng!

Trương Huyền nhíu mày.

Coi như ngươi còn mang theo ý thức khi còn sống, cảm thấy mình là Ngoan Nhân, đến nơi này chỉ là một hình vẽ đơn giản, cần ngậm miệng lại!

- Ngươi dám đánh ta? Ngươi có biết ta là ai không...

Ngón tay giống như trái tim trước đó mới vừa đi vào, không chút chịu phục, cực kỳ phách lối. Còn cho mình là Vương giả Dị Linh tộc đỉnh phong năm đó tung hoành thiên địa, ngay cả thầy Khổng cũng phải kiêng dè không thôi.

Bành!

Nói còn chưa dứt lời, Trương Huyền tiếp tục bắn đi. Muốn tên này chịu phục, chỉ có một biện pháp, chính là đánh! Bị Thiên Đạo chi sắc phong ấn, hắn chính là Chúa Tể chí cao vô thượng, muốn giết cứ giết, căn bản không cần thương lượng. Bành bành bành! Liên tục mấy lần, ngón tay trong thư tịch cảm thấy suýt chút nữa tắt thở.

- Ngươi...

Gầm thét mấy tiếng, ngón tay rốt cuộc hiểu rõ tình cảnh, không dám tùy tiện, không nói thêm gì nữa.

- Ngươi là ai? Thanh Giác Long thú kia lại là chuyện gì xảy ra, vì cái gì một ngón tay có hai ý thức? Cẩn thận nói ra, nếu không... Ngoan Nhân, ta sẽ để ngươi hung ác không nổi!

Lại dạy dỗ một hồi, thấy tính khí của tên này đã bị san bằng, Trương Huyền mới thản nhiên nhìn tới. Cái gì Ngoan Nhân hung ác, ở trước mặt ta chính là gà, có tin ta nháy mắt liền giết ngươi hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau