THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1621 - Chương 1625

Chương 1621: Hiến tế Vân Vụ lĩnh (1)

Mười Đại Thánh thú, mỗi một con đều có thể so với thập đại trưởng lão của Danh Sư học viện! Một học sinh của Mi trưởng lão, tìm người nào có thể để cho chín Thánh thú cùng đi ra? Chẳng lẽ các trưởng lão khác đều tới? Không đúng, nếu là như vậy, bên ngoài nhiều Bán Thánh, Tòng Thánh thế kia, khẳng định đã sớm bẩm báo, không đến mức tin tức gì cũng không có!

- Mi Trúc, ngươi đến cùng đang giở trò quỷ gì?

Hoàng Kim Hùng Hổ hơi híp mắt, nhìn lại.

- Ta? Ta một mực ở nơi này, không biết gì a...

Mi trưởng lão sắp muốn khóc.

Hắn chính là cái đánh xì dầu, phối hợp diễn kịch, viện trưởng muốn làm gì, là thật không rõ ràng...

- Không biết? Tốt nhất đừng giở trò gian gì với ta, Vân Vụ lĩnh ta có thể ở dưới mí mắt của Danh Sư học viện tồn tại nhiều năm như vậy không ngã, tuyệt không phải đơn giản như mặt ngoài...

Thấy biểu lộ của đối phương quả thực không biết, Hoàng Kim Hùng Hổ thú uy hiếp một tiếng.

- Linh thú các ngươi trải rộng toàn bộ Vân Vụ lĩnh, nếu quả thật có thủ đoạn gì, làm sao có thể không biết?

Mi trưởng lão nói.

Hoàng Kim Hùng Hổ thú nhẹ gật đầu, chuyện này cũng là nó nghi ngờ. Thật muốn có vấn đề, những Vương giả kia khẳng định sẽ báo cáo, để Vương giả khác ra ngoài, nói rõ có năng lực giải quyết.

- Trước không cần để ý đến, chỉ cần đừng để vị Mi trưởng lão này rời đi, Danh Sư học viện khẳng định sẽ sợ ném chuột vỡ bình, coi như không đáp ứng điều kiện, cũng sẽ nghĩ biện pháp giải quyết!

Trong lòng đã tính toán, cảm thấy không có vấn đề gì, Hoàng Kim Hùng Hổ thú đang muốn nói chuyện, chỉ thấy Xích Viêm Sư đi đến. Ngay sau đó Thiết Bối Hùng, Hổ Đầu thú, Thiết Xỉ Lang... chín đại Vương giả khác đều đến, ở giữa theo một thanh niên, đầu buông xuống, thoạt nhìn cực kỳ chật vật. Chính là học sinh chạy trốn của Mi trưởng lão.

- Lão đại, tên này bị chúng ta bắt được...

Mấy bước đi tới trước mặt, Xích Viêm Sư khẽ nói.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì? Để các ngươi tất cả đều ra ngoài?

Hoàng Kim Hùng Hổ thú nghi ngờ nhìn qua.

- Là như vậy...

Hổ Đầu thú đi tới trước mặt, thiết trảo chỉ Trương Huyền:

- Tên này không biết dùng thủ đoạn gì, tìm tới mấy Danh Sư lợi hại, cùng chúng ta chiến đấu ở bên ngoài... - Danh Sư?

Hoàng Kim Hùng Hổ thú chớp mắt.

- Không sai!

Thiết Xỉ Lang cũng tới.

- Danh Sư nào? Là thập đại trưởng lão của học viện?

Hoàng Kim Hùng Hổ thú tiếp tục hỏi.

- Hình như không phải, chúng ta cũng không nhận ra, nhìn dung mạo cực kỳ lạ lẫm, như vậy đi, ta lấy ra thi thể của bọn hắn, để ngươi xem một chút...

Thiết Bối Hùng hừ một tiếng, đi tới cách đối phương không đủ ba mét. Nói còn chưa dứt lời, vài Thánh thú đồng thời gào thét, đồng loạt ra tay.

Ầm ầm!

Xích Viêm Sư, Hổ Đầu thú, Thiết Xỉ Lang, Thiết Bối Hùng, bốn đại Thánh thú ở trong Vương giả Vân Vụ lĩnh, đều tính toán là mạnh, đồng thời ra tay, lực lượng như núi lở đất nứt, giang hà chảy ngược. Hoàng Kim Hùng Hổ thú còn không kịp phản ứng, liền bị bốn móng vuốt đánh trúng.

Bành!
- Các ngươi chơi cái gì...

Hô một tiếng, Hùng Hổ thú bay ngược ra, sống lưng đụng gãy mấy thạch nhũ, phun ra từng ngụm máu tươi. Đám Thánh thú này đi theo nó hơn ngàn năm, tin tưởng lẫn nhau, ai có thể nghĩ tới lại đột nhiên ra tay. Hơn nữa còn tàn nhẫn như vậy! Trong nháy mắt Hoàng Kim Hùng Hổ thú liền bị trọng thương, lục phủ ngũ tạng trong thời gian ngắn khó khôi phục.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì...

Rơi xuống đất, Hoàng Kim Hùng Hổ thú thở hổn hển, cảm giác lực lượng toàn thân bị đánh mất tám chín phần mười, hai mắt đỏ thẫm, nhịn không được gào thét.

- Chủ nhân!

Không để ý tới nó rống, Xích Viêm Sư, Thiết Bối Hùng… đồng loạt xoay người, nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa.

- Ân!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Trương Huyền không còn chật vật như trước đó, chắp hai tay sau lưng, ở dưới các Thánh thú vây quanh đi ra, tựa như một Đế Vương cao cao tại thượng.

- Vân Vụ lĩnh mười đại Vương giả, hiện tại đã có chín cái thần phục ta... Hoàng Kim Hùng Hổ thú, ngươi chỉ có hai con đường có thể đi, một là trở thành thú sủng của ta, hai là… chết!

- Thần phục?

Con ngươi Hùng Hổ thú co rụt lại, khó mà tin được nhìn về phía chín đại Vương giả.

Bọn chúng đều là Thánh thú, có kiêu ngạo của mình, làm sao sẽ thần phục một nhân loại, hơn nữa chỉ là tiểu nhân vật Tằm Phong cảnh? Không chỉ nó kỳ quái, Mi trưởng lão cũng điên rồi.

Còn tưởng viện trưởng thật tới đàm phán, đã làm xong tâm lý bị người nhục mạ, không nghĩ tới ra ngoài hơn một canh giờ, mười đại Vương giả thuần phục chín cái... Xem ra, Linh thú phía ngoài khẳng định cũng khó có thể may mắn thoát khỏi, đều thành thú sủng...

Sớm biết năng lực thuần thú của vị tân viện trưởng này rất cường đại, nhưng như vậy cũng không tránh khỏi quá cường đại, quá nghịch thiên a! Thuần phục như vậy, có khi nào Thánh thú, Linh thú trên toàn bộ đại lục đều thành thú sủng của ngươi hay không? Nghe theo ngươi phân phó? Hắn bên này ngớ ra, đám người Xích Viêm Sư cũng nhìn về phía lão đại trước đó, Vương giả mạnh nhất Vân Vụ lĩnh.

- Thần phục đi, chủ nhân là người có đại bản lĩnh, thần phục hắn, tuyệt đối mạnh hơn ở Vân Vụ lĩnh ra không được!

- Đúng vậy, chúng ta bị vây ở Vân Vụ lĩnh nhiều năm như vậy, mặc dù nơi này thành lãnh địa của chúng ta, không ai dám vào, Danh Sư học viện cũng kiêng kị ba phần, thoạt nhìn rất uy phong, nhưng khác bị nhốt trong lồng ở chỗ nào? Dù sao ta cũng chịu đủ rồi!

- Không thần phục liền chết, chớ do dự...

...

Chương 1622: Hiến tế Vân Vụ lĩnh (2)

Thành thú sủng của Trương Huyền, đã không còn tôn nghiêm của Vương giả trước đó, mấy Đại Thánh thú đồng loạt an ủi.

- Để ta thần phục? Nằm mơ!

Thấy tất cả thuộc hạ đều phản bội, Hoàng Kim Hùng Hổ thú mặt mũi dữ tợn:

- Các ngươi không nghi ngờ, vì cái gì nơi này có thể hội tụ nhiều Địa Mạch linh dịch như vậy, để cho Linh thú, Thánh thú chúng ta sử dụng mà không suy kiệt sao? Hôm nay ta sẽ nói cho các ngươi biết...

Hoàng Kim Hùng Hổ thú gào thét một tiếng, giãy dụa đứng dậy, thân thể nhoáng một cái, nhảy vào trong ao đã khô cạn cách đó không xa, thanh âm chậm rãi.

- Hoàng tôn kính, xin ban cho ta lực lượng, diệt trừ những Thú tộc phản bội này...

Lần này nói không phải ngôn ngữ nhân loại, mà là Thượng Cổ thú ngữ.

- Hoàng?

Nghe được thú ngữ, Trương Huyền nhíu mày, một dự cảm bất tường từ trong lòng xông ra. Trước đó hắn liền kỳ quái, đồ vật hiếm có như Địa Mạch linh dịch, coi như địa hình của Vân Vụ lĩnh đặc thù, muốn ngưng tụ nhiều như vậy, cũng không có khả năng, hiện tại xem ra, chỉ sợ không đơn giản như vậy.

Hơn nữa, mấu chốt nhất là, Linh thú, Thánh thú nơi này thực nhiều lắm. Vật cạnh thiên trạch, bất kỳ chỗ nào, số lượng cường giả đều có hạn. Nhiều Linh thú như vậy, tu vi đều cao như vậy, muốn nói không khiến người ta kỳ quái, đó là giả.

Mi trưởng lão cũng biến sắc, hắn là Thuần Thú sư lục tinh đỉnh phong, mặc dù không hoàn toàn biết Thượng Cổ thú ngữ, nhưng cũng có thể nghe hiểu một chút, lúc này đối phương dùng thú ngữ tiến hành một loại nghi thức, triệu hoán đặc thù nào đó. Một khi thành công, tất nhiên sẽ xuất hiện biến cố.

- Viện trưởng...

Tràn đầy lo lắng, vội vàng nhìn về phía Trương Huyền.

- Đừng có gấp, này có khả năng liên quan tới bí mật Ngô Dương Tử tiền bối mất tích mà ngươi nói...

Trương Huyền nhíu mày.

Thuần phục đám người Xích Viêm Sư, tự nhiên cũng hỏi thăm một ít chuyện, nhưng những người này đều chỉ có thể coi là nhân tài mới nổi, gần một ngàn năm nay mới trưởng thành, chuyện trước đó cũng không rõ ràng.

Căn cứ miêu tả của bọn nó, tất cả bí mật đều khống chế ở trên người Hoàng Kim Hùng Hổ thú. Nguyên nhân chính là như thế, hắn mới nắm giữ quyền uy không thể khiêu chiến ở Vân Vụ lĩnh, là người thứ nhất danh xứng với thực.

Ầm ầm!

Trong lúc nói chuyện, linh khí nồng nặc từ chỗ sâu trong hang núi lăn mình mà đến, tựa như trời sụp, đè lên mọi người không thở nổi. Nguyên bản trong ao chứa đựng linh dịch, giờ phút này như một tế đàn to lớn, Hoàng Kim Hùng Hổ thú tựa hồ hiến tế cái gì đó, thu hút cỗ uy áp cường đại này hạ xuống.
- Thật mạnh...

Cảm nhận được cỗ lực lượng này, vẻ mặt Mi trưởng lão trắng bệch, cả người kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước, cắn răng gắng gượng. Thực sự quá cường đại, đâm thẳng tâm linh, coi như hắn là Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, cũng có chút chống chọi không được.

- Viện trưởng...

Thực lực như hắn cũng không thể chống cự, viện trưởng làm sao bây giờ? Vội vàng nhìn về phía trước, chỉ thấy viện trưởng cách đó không xa, lưng eo thẳng tắp, nhíu mày, lạnh lùng nhìn phía trước, như không có cảm nhận được áp lực.

Toàn thân Mi trưởng lão chấn động, hắn cũng chống chọi không được, Vương giả như Xích Viêm Sư càng là nằm một chỗ, nhưng viện trưởng một chút việc cũng không có, chuyện này sao có thể?

Ầm ầm!

Trong lòng khiếp sợ còn chưa kết thúc, linh khí ở trên không trung, giống như ngưng tụ thành thực chất, một hư ảnh uyển như sương khói ngưng tụ thành Thanh Giác Long thú, lơ lửng ở phía trên, cho người ta một loại ảo giác nghiền nát linh hồn.

- Hậu nhân của ta, kêu gọi ta làm gì?

Thanh âm hùng vĩ vang lên, nói vẫn như cũ là Thượng Cổ thú ngữ, nhưng cho người ta cảm giác xuyên việt thời không.

- Đây là... Thượng Cổ thú ngữ thuần túy!

Mi trưởng lão lạnh cả người.
Hậu nhân bắt chước thú ngữ, mặc dù phát âm rất tiếp cận, nhưng không có loại cảm giác tang thương xuyên thấu lịch sử, thiếu một loại khí thế Viễn Cổ hồng hoang.

Bên tai nghe được thanh âm này, nặng nề, trầm ổn, chỉ bằng vào thanh âm ngữ điệu, liền có thể để vô số Linh thú, Thánh thú thần phục, nghe xong liền biết, cái hư ảnh này, tuyệt đối là nhân vật tuyệt thế từ Thượng Cổ sống sót tới nay.

Quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy đám người Xích Viêm Sư, Hổ Đầu thú nằm rạp trên mặt đất run lẩy bẩy, ngay cả một chút lực lượng phản kháng cũng không có. Huyết mạch Thánh thú áp chế, ai cũng không có cách nào. Lần nữa nhìn về phía viện trưởng, ý định ngăn cản thay đối phương, để đối phương rời đi, lại thấy hắn vẫn đứng tại chỗ, nhìn hư ảnh trước mắt, nhíu mày, không biết nghĩ cái gì.

- Hoàng, hậu nhân thỉnh cầu ngươi ban cho ta lực lượng, chém giết những phản đồ này!

Hoàng Kim Hùng Hổ thú quỳ rạp xuống đất, dùng thú ngữ hô.

- Ngươi hiến tế cái gì?

Hư ảnh thản nhiên nói.

- Ta hiến tế vị Danh Sư lục tinh đỉnh phong này của Danh Sư học viện, Thuần Thú học viện viện trưởng, lấy máu tươi của hắn cung cấp nuôi dưỡng ngươi...

Hoàng Kim Hùng Hổ thú hí dài.

- Danh Sư lục tinh đỉnh phong?

Hư ảnh lắc đầu:

- Chưa đủ!

- Còn có học viên này của hắn...

Hoàng Kim Hùng Hổ thú chỉ Trương Huyền, nói xong lại cảm thấy tên này yếu một chút:

- Chỉ cần Hoàng ban cho ta lực lượng, ta sẽ lập tức phát động đại quân, săn giết càng nhiều Danh Sư...

- Thành giao, nếu như vi phạm lời hứa của mình, ngươi hẳn phải biết hậu quả!

Ầm ầm!

Nương theo hư ảnh nhàn nhạt nói, một cỗ lực lượng nồng đậm thẳng tắp truyền vào Hoàng Kim Hùng Hổ thú, người sau vốn trọng thương, khí tức liên tục tăng lên.

Chương 1623: Hùng Hổ thú cường đại (1)

Nhìn một màn này ở trong mắt, sắc mặt Mi trưởng lão trắng nhợt:

- Viện trưởng, đi mau! Đây là cưỡng ép tăng lên lực lượng, nếu ngươi không đi liền nguy hiểm...

Loại cưỡng ép truyền vào lực lượng này, có thể chữa trị thương thế không nói, thậm chí còn có thể để cho thực lực của Hoàng Kim Hùng Hổ thú nâng cao một bước, thật muốn như vậy, ai cũng trốn không thoát.

Nói còn chưa dứt lời, lực lượng của Hùng Hổ thú đã khôi phục lại Thánh giả nhất trọng đỉnh phong như trước, không có quá nhiều dừng lại, đã đột phá cảnh giới, đạt đến Thần Thức cảnh. Lực lượng cuồn cuộn, khí tức như biển. Thần Thức cảnh sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ... tu vi một đường chạy như điên.

Tất cả Vương giả hiệu trung với Trương Huyền thấy cảnh này, tất cả đều bị dọa đến run lẩy bẩy. Sớm nghe nói Vương giả chân chính của Vân Vụ lĩnh, nắm giữ lực lượng đặc thù, nhưng không nghĩ tới đáng sợ như thế! Nếu trước thời hạn biết kết quả này, đánh chết cũng không phản bội, bây giờ tốt rồi, làm không cẩn thận tất cả đều chết ở chỗ này.

Răng rắc!

Thời điểm chúng thú run lẩy bẩy, lực lượng của Hùng Hổ thú đã đột phá Thần Thức cảnh, đạt đến Thánh giả tam trọng, lúc này mới chậm rãi ngừng lại.

- Được rồi, nhớ kỹ ngươi hứa hẹn!

Hư ảnh trong sơn động hừ một tiếng, chậm rãi tản ra, như chưa hề xuất hiện.

- Ha ha! Bọn phản đồ, hôm nay các ngươi liền bị trừng phạt a!

Cảm nhận được lực lượng hùng hậu trên người, Hoàng Kim Hùng Hổ thú rít lên một tiếng, móng vuốt bổ xuống, niêm phong lại cửa động, dù ai cũng không cách nào chạy trốn. Nó là Vương giả của Vân Vụ lĩnh, từ trước tới nay nói một không hai, hiện tại thuộc hạ tập thể phản bội, còn đánh hắn trọng thương, trong lòng sớm đã nổi giận phát điên.

Ầm ầm!

Lực lượng Thánh giả tam trọng cuồn cuộn, cả sơn động tựa hồ muốn không chịu nổi, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Chủ nhân...

Nhìn thấy nó trở nên cường đại như thế, đám người Xích Viêm Sư đều bị dọa đến run lẩy bẩy, cả đám khuôn mặt trắng bệch. Thánh giả tam trọng Thai Anh cảnh, đan điền hội tụ thành nguyên anh, lực lượng tăng không chỉ một lần, cường đại như thế, coi như chúng nó liên thủ cũng không phải đối thủ! Có thể đoán được, thật muốn chiến đấu, không bao lâu sẽ chết ở chỗ này. Hiện tại chỉ có thể gửi hi vọng vào chủ nhân, hi vọng hắn có thể lần nữa sáng tạo kỳ tích.
- Mi Trúc, trước đó để ngươi đáp ứng, lại không đồng ý, hiện tại không chỉ ngươi chết, ta sẽ còn để Linh thú phi hành tiến công Hồng Viễn thành, để Danh Sư học viện các ngươi trả giá thật lớn!

Hoàng Kim Hùng Hổ thú mặt mũi dữ tợn.

Ầm ầm!

Hô xong, đi đầu đập tới Mi trưởng lão, khí tức cuồng bạo tạo thành một chưởng ấn to lớn, thẳng tắp hạ xuống.

- Hồng Diệp Thập Tam kiếm!

Không dám do dự, hét lên một tiếng, trường kiếm của Mi trưởng lão xuất hiện ở trong lòng bàn tay, lăng không nghênh đón. Vừa ra tay liền dùng tuyệt chiêu mạnh nhất. Kiếm mang hình thành lá đỏ, tiếp xúc chưởng ấn, lập tức vỡ thành bụi phấn, ngay sau đó trường kiếm trong tay Mi trưởng lão răng rắc một tiếng, vỡ thành mấy đoạn, rơi đầy đất.

Phốc!

Chịu đến lực lượng phản phệ, Mi trưởng lão phun mạnh máu tươi, bay ngược ra, lần nữa đâm vào trên vách đá, vẻ mặt như giấy trắng. Vừa rồi hắn thi triển kiếm này, có thể để cho Hoàng Kim Hùng Hổ thú lui về phía sau một bước, giờ phút này đừng nói lui về phía sau, ngay cả ngăn cản cũng làm không được. Thực lực của đối phương, đã đạt đến mức làm người nghe kinh hãi. Coi như Tử Dương thú tiền bối cùng Kim Nguyên đỉnh tiền bối liên thủ, chỉ sợ cũng khó chống chọi.

- Thầy Trương, đi mau...
Hắn rít lên một tiếng, mình chết không quan trọng, nhưng viện trưởng không thể có chuyện! Nếu không, toàn bộ học viện sẽ tiếp tục tan rã, lần nữa rơi vào tình trạng hỗn loạn.

- Đi? Ha ha, mê hoặc nhiều thuộc hạ của ta phản bội như vậy, muốn đi, đi được sao?

Bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Trương Huyền, Hoàng Kim Hùng Hổ thú bay lên, lật tay một cái, nghiền ép xuống.

- Cẩn thận!

Mi trưởng lão trưởng lão cực kỳ lo lắng, Hoàng Kim Hùng Hổ thú công kích, ngay cả hắn cũng ngăn cản không nổi! Huống chi viện trưởng chỉ là Hóa Phàm cửu trọng. Cố nén trọng thương trên người, muốn nghênh đón ngăn cản, còn không có bay lên, liền cảm thấy áp lực cuồng bạo đập vào mặt, tựa hồ muốn nghiền thân thể của hắn thành bụi phấn. Đối phương thực quá cường đại, chỉ bằng vào khí tức, liền để hắn chống chọi không được.

- Các ngươi ai cũng chạy không được!

Hùng Hổ thú cười lạnh, bàn tay thô to rơi xuống, mặt đất phát ra thanh âm kẹt kẹt... như tùy thời không chịu nổi, sụp đổ ra một cái hố to.

- Viện trưởng...

Biết không cách nào chống cự, cũng chạy trốn không được, Mi trưởng lão tuyệt vọng. Làm sao cũng không nghĩ tới kết quả sẽ như thế.

- Chạy không thoát? Ai nói ta muốn bỏ chạy?

Ngay thời điểm hắn cảm thấy hẳn phải chết không nghi ngờ, một thanh âm nhàn nhạt vang lên, lập tức, liền cảm thấy một cỗ sát khí nồng đậm, từ trên người thầy Trương mãnh liệt xông tới. Tựa như gió lốc.

Ầm ầm!

Bị cỗ sát khí kia xung kích, công kích đầy trời tan thành mây khói, vẻ mặt của Hoàng Kim Hùng Hổ thú vốn cực kỳ phách lối, còn không có kịp phản ứng liền ngẹo cổ, đầu lưỡi phun ra, từ không trung rớt xuống, đâm ở trên mặt đất, đập ra một cái hố to.

- Đỉnh Đỉnh, đánh chết hắn cho ta!

Chương 1624: Hùng Hổ thú cường đại (2)

Trương Huyền phân phó một tiếng, Kim Nguyên đỉnh lập tức vọt ra, thẳng tắp đụng tới!

Bành!

Thanh âm hoàng chung đại lữ vang lên, Hoàng Kim Hùng Hổ thú bị Kim Nguyên đỉnh va chạm, lập tức thất điên bát đảo, răng rơi đầy đất, máu tươi lan tràn, hoàn toàn bối rối.

Vốn cho rằng nhận được lực lượng của Hoàng quán đỉnh, đến Thánh giả tam trọng, nhất định có thể huyết tẩy mọi người, để Danh Sư học viện rung động, nằm mơ cũng không nghĩ tới, còn chưa kịp phát uy, liền bị một cỗ khí tức kích động linh hồn, đánh từ không trung rơi xuống.

Còn nữa... Cái Thánh khí này là cái quỷ gì? Mặc dù thực lực của đối phương không kém hắn, nhưng Thánh khí, phòng ngự vô địch, lại thêm lực lượng cuồng bạo, đánh như thế nào?

Bành!

Đang không hiểu ra sao, lô đỉnh lần nữa gầm thét bay tới, lại đâm một phát. Thanh âm như trời sụp đổ vang lên bên tai, Hoàng Kim Hùng Hổ thú mắt tối sầm lại, thân thể to lớn vạch ra một cái hố to, lăn ra ngoài, người đầy bụi bặm cùng đá vụn.

- Chuyện này...

- Sau khi Hùng Hổ thú tấn cấp, cũng chống chọi không được?

Đám người Xích Viêm Sư, Hổ Đầu thú nuốt nước bọt.

Nhìn tình cảnh này, vừa rồi thời điểm Kim Nguyên đỉnh đánh bọn hắn, là hạ thủ lưu tình. Nếu không khẳng định sẽ bị đâm chết tại chỗ. Đám Thánh thú trước đó còn cảm thấy hối hận đều rụt lại, may mắn không có kêu ra, nếu không, nằm ở phía trước chính là bọn chúng.

- Ha ha, quá sung sướng, rất lâu không dùng toàn lực rồi, tiểu thú thú, ngươi chờ, nhìn Đỉnh gia của ngươi hôm nay luyện ngươi thành xỉ than!

Liên tục hai lần, đụng đến Hoàng Kim Hùng Hổ thú suýt chết, Kim Nguyên đỉnh hưng phấn rít lên một tiếng. Thực lực của nó mạnh mẽ, Thánh giả bình thường căn bản không chịu được, cũng chỉ có tên này, mới có thể để cho nó phát huy toàn lực.

- Cái này...

Mi trưởng lão nháy con mắt, muốn ngất đi.
Mới vừa rồi còn cảm thấy hẳn phải chết không nghi ngờ, cái này... thay đổi cũng quá nhanh đi! Mặc dù lực lượng của Kim Nguyên đỉnh mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng là Thánh khí, không có người sử dụng, khó mà phát huy ra lực lượng mạnh nhất, cho nên hai bên giao chiến, cũng không cho rằng nó có thể chiến thắng.

Cải biến chiến cuộc chính là sát lục chi khí làm người sợ hãi kia! Nó từ đâu tới? Nếu như không có đạo khí tức này, coi như Kim Nguyên đỉnh tiến lên, khẳng định cũng sẽ bị Hùng Hổ thú đánh lui, mà không phải đơn phương chịu ngược như hiện tại.

Vội vàng nhìn về phía viện trưởng cách đó không xa, chỉ thấy thần sắc hắn thản nhiên, như đã sớm biết sẽ có kết quả này, một chút kinh ngạc thậm chí sợ hãi cũng không có. Trên thực tế, đối với Trương Huyền mà nói, thật đúng là không tính cái gì.

Mặc dù Hoàng Kim Hùng Hổ thú nhận được Hoàng “quán đỉnh”, thực lực tăng nhiều, đạt đến Thánh giả tam trọng, nhưng lá bài tẩy của hắn lại không chỉ là Tử Dương thú cùng Kim Nguyên đỉnh, còn có Ngoan Nhân càng cường đại hơn.

Tên này thôn phệ một phần ba bản chép tay của thầy Khổng, so với thời điểm trước đó mới vừa nhìn thấy còn lợi hại hơn, đừng nói Thánh giả tam trọng sơ kỳ, xem như tứ trọng, ngũ trọng, một đạo sát lục chi khí tiến lên, cũng chỉ có phần mê muội, ngã xuống bị đòn. Hoàn toàn không phải đồng cấp, không thể so sánh nổi.

Bành bành bành bành!

Kim Nguyên đỉnh hưng phấn liên tục đánh tới, chỉ bảy tám lần, Hùng Hổ thú liền vết thương đầy người, thoi thóp bất cứ lúc nào cũng sẽ chết.

- Tốt, trước ngừng một chút!

Thấy tên này càng đánh càng cao hứng, Trương Huyền vội vàng ngăn cản.
- Chủ nhân, vừa rồi nó muốn giết ngươi, để cho ta đánh chết là được...

Kim Nguyên đỉnh vẫn chưa thỏa mãn, thật vất vả gặp được một cái kháng đánh như thế, làm sao cũng phải đánh thống khoái a.

- Trước lưu một mạng, ta còn có việc muốn hỏi nó!

Trương Huyền nói.

Vừa rồi tế tự Hoàng giả, còn có tất cả sự tình kỳ quái của Vân Vụ lĩnh, còn phải cẩn thận hỏi thăm. Một khi đánh chết, chẳng khác nào mất đi tin tức đầu nguồn. Nghe nói như thế Kim Nguyên đỉnh mới mặt mũi lộ vẻ tức giận lui xuống.

Trương Huyền đi tới trước mặt Hùng Hổ thú, cúi đầu nhìn sang, khóe miệng không khỏi co giật. Không thể không nói, Kim Nguyên đỉnh thật ngoan độc, lô đỉnh to lớn va chạm đối phương, lúc này Hùng Hổ thú đã bị đánh hoàn toàn thay đổi, đâu còn có chút diện mạo Vương giả của Vân Vụ lĩnh. Đầu lâu to lớn nhăn nhăn nhúm nhúm, như một cái bánh bao thịt bị đè xẹp, còn là loại không có nhân bánh kia. Nếu không phải mình kịp thời ngăn cản, khẳng định đã treo ngay tại chỗ. Cổ tay khẽ đảo, lấy ra một chút Địa Mạch linh dịch rót vào, để nó khôi phục một chút sinh cơ, lúc này mới nhìn qua.

- Thần phục ta, hoặc chết!

Chỉ cần trước để tên này thần phục, mới có thể thu được càng nhiều tin tức, nếu không, nghĩ một đằng nói một nẻo, nói cũng không thể tin.

- Thần phục? Nằm mơ! Mệnh của ta là của “Hoàng”, chỉ cần dám giết ta, “Hoàng” nhất định sẽ báo thù cho ta, thu lại tính mạng của các ngươi...

Cảm nhận được thương thế trên người tốt hơn chút ít, Hoàng Kim Hùng Hổ thú cắn chặt miệng.

- Hoàng? Hoàng kia của ngươi, nếu ta đoán không lầm, là một đạo Vu Hồn không trọn vẹn a? Chỉ vào nó báo thù cho ngươi?

Vẻ mặt Trương Huyền cổ quái nhìn qua.

Vừa rồi thời điểm Hoàng kia xuất hiện, chuyên môn dùng Minh Lý Chi Nhãn quan sát, hẳn là một Vu Hồn còn sống. Sở dĩ có thể trợ giúp Hùng Hổ thú tăng lên lực lượng, hẳn là dùng một loại bí pháp đặc thù nào đó.

Vu Hồn bí tịch, hắn chỉ lấy được từ Hóa Phàm cảnh nhất trọng đến cửu trọng. Có thể để cho Hùng Hổ thú trong thời gian ngắn tăng lên hai cấp bậc, “Hoàng” này, chỉ sợ đã đạt đến Thánh giả ngũ trọng. Dù chỉ là một đạo tàn hồn, thực lực như thế, có thể bắt lấy, đối với hắn cũng có chỗ tốt cực lớn.

Chương 1625: Trương Huyền thuế biến (1)

- Vu Hồn? Hoàng là thần linh, là Thánh thú từ Thượng Cổ, ngươi dám bất lợi với Vân Vụ lĩnh, đã xúc phạm tôn nghiêm của nó, khẳng định sẽ chém ngươi thành muôn mảnh, rút linh hồn đi, báo thù cho ta...

Hoàng Kim Hùng Hổ thú hét.

Xem ra nó cực kỳ trung thành với Hoàng kia, thậm chí mang theo tôn sùng nồng đậm. Căn bản không tin tưởng đối phương là Vu Hồn, mà định nghĩa thành Thần Linh. Trương Huyền lắc đầu, một cái tàn hồn mà thôi, coi như lợi hại hơn nữa, lại có thể mạnh bao nhiêu? Thật đáng sợ như thế, cũng không đến mức canh giữ ở Linh Vụ Sơn không xuống được.

- Nếu như Hoàng này mạnh mẽ như ngươi nói, nhìn thấy bộ dạng của ngươi bây giờ, khẳng định đã tới a?

Trương Huyền nói.

- Hoàng sẽ không bỏ rơi ta, các ngươi như vậy với ta, nó nhất định sẽ giết ngươi...

Hoàng Kim Hùng Hổ thú hét.

Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong mắt vẫn lộ ra vẻ khủng hoảng. Nó cùng Hoàng này, là quan hệ lợi ích, nó hiến tế vật phẩm, đối phương ban cho lực lượng, hoặc Địa Mạch linh dịch. Coi như thật bị đánh chết, lại chọn một người phát ngôn mà thôi, không có khả năng xuất thủ cứu giúp, bằng không thì cũng không có khả năng trơ mắt, tùy ý nhìn đại đỉnh của đối phương đánh hắn thành cái dạng này. Nhìn ra nó khủng hoảng, Trương Huyền biết mình ly gián có tác dụng, tinh thần khẽ động, Sư Giả chi tâm nhúc nhích, Sư Ngôn Thiên Bẩm vang lên:

- Vừa rồi nghe nói ngươi muốn hiến tế ta và Mi trưởng lão, chẳng lẽ những năm gần đây, ngươi dùng sinh mệnh Danh Sư tiến hành tế tự?

Tên này mới vừa nói, muốn dùng Mi trưởng lão và mình hiến tế, còn cộng thêm tất cả Danh Sư, đối phương lập tức đáp ứng, xem ra loại giao dịch này đã thành ăn ý, tiến hành rất lâu rồi. Kết hợp với trước đó tới đây, nhìn thấy rất nhiều thi cốt, không khó đoán ra cái gọi là tế tự, là dùng tính mạng Danh Sư tới tiến hành. Loại sự tình này liên quan cực lớn, đối phương tất nhiên sẽ không để cho Thánh thú khác biết, chỉ có thể hỏi thử xem, có lẽ sẽ nhận được đáp án muốn biết.

- Ngươi nói bậy...

Hoàng Kim Hùng Hổ thú vội vàng lắc đầu, mới nói phân nửa, lập tức nhìn thấy thanh niên trước mắt, thân thể càng ngày càng thẳng tắp, như một Thần Linh vĩ đại, muốn không thừa nhận nhưng cảm thấy làm sao cũng nói không ra miệng, tiếng nói xoay chuyển, như không khống chế nổi, mở miệng nói:

- Không sai! Hoàng sẽ thôn phệ huyết nhục của Danh Sư, sau đó ban cho linh dịch, ban cho Linh thú thời cơ đột phá!

Trước đó Trương Huyền dùng Sư Ngôn Thiên Bẩm, chỉ có tác dụng với nhân loại, còn tác dụng với Linh thú lại không lớn như vậy, mà bây giờ lĩnh ngộ Sư Giả chi tâm, thì xem như Linh thú cũng có thể tuỳ tiện bị mê hoặc.

- Thôn phệ huyết nhục của Danh Sư?
Mi trưởng lão xiết chặt nắm đấm, thân thể run rẩy. Vốn cho rằng uy hiếp của Thánh thú ở Vân Vụ lĩnh, không ảnh hưởng đại cục, không nghĩ tới lại là ác ma ăn người. Sớm biết như thế, khẳng định sớm đã diệt sát chúng. Đối phương lấy Danh Sư hiến tế, sợ rằng không biết duy trì liên tục bao nhiêu năm, không biết bao nhiêu Danh Sư chết trên tay bọn họ.

- Những bạch cốt trong sơn động kia, có phải là di thể của Danh Sư hay không?

Vẻ mặt của Trương Huyền cũng khó coi, hỏi tiếp.

- Phải! Cái kia là Danh Sư bao năm qua xông vào, đều bị Hoàng thôn phệ huyết nhục, chỉ để lại một đống bạch cốt! Vì báo đáp, nó cũng dùng đại lực lượng cải biến địa hình, tạo thành một đại trận tự nhiên, hội tụ Địa Mạch linh dịch, để Linh thú ở Vân Vụ lĩnh càng ngày càng mạnh mẽ!

Hùng Hổ thú nói tiếp.

Mặc dù nó không dám trắng trợn săn giết Danh Sư, nhưng hàng năm thí luyện mất tích, đủ loại nguyên do biến mất không phải số ít, một năm giết chết mười mấy người, mấy trăm người, dễ như trở bàn tay.

- Hoàng này đã thôn phệ huyết nhục Danh Sư, tất nhiên không phải Vu Hồn đơn thuần, nó ở nơi nào?

Lửa giận trong lòng thiêu đốt, Trương Huyền tiếp tục hỏi.

Vu Hồn, là linh hồn, muốn sống sót, cần thân thể tẩm bổ, nếu không rất dễ bị hồn lực ngũ suy ảnh hưởng, càng ngày càng yếu. Lúc trước sở dĩ Mặc Hồn Sinh có thể sống sót vài vạn năm, là bởi vì Cửu Thiên Liên Thai, không có thần vật này, hắn khẳng định đã sớm biến mất ở trong dòng sông lịch sử. Có thể sống không biết bao nhiêu năm, còn lấy huyết nhục Danh Sư làm thức ăn, khẳng định không chỉ là Vu Hồn đơn giản như vậy.
- Nó ở nơi nào ta cũng không rõ ràng, mỗi lần chỉ có ở đây hiến tế, nó mới xuất hiện...

Hùng Hổ thú nói.

- Ở đây hiến tế?

Trương Huyền cau mày, Minh Lý Chi Nhãn nhìn chung quanh. Nơi này trước đó tới qua một lần, cũng chuyên môn nhìn qua, nhưng không phát hiện cái gì. Hoàng này đã xuất hiện ở đây, tế tự ở đây, chẳng lẽ có chỗ gì đặc thù? Minh Lý Chi Nhãn chiếu rọi, chung quanh vẫn không có gì đặc thù, như hang núi bình thường.

- Đúng rồi, vừa rồi tên kia xuất hiện qua, có thể nhìn ra quỹ tích không...

Đột nhiên nhớ tới một việc, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Đối phương là Vu Hồn, vô tung vô ảnh, người khác khẳng định tra không đến, nhưng hắn có Minh Lý Chi Nhãn, muốn tìm kiếm, hẳn là có thể phát hiện một chút dấu vết để lại. Tinh thần tập trung, hoa văn trong mắt càng ngày càng nhiều, nhìn sang vị trí trước đó Hoàng xuất hiện, quả nhiên thấy được quỹ tích nhàn nhạt lan tràn trong sơn động.

- Đỉnh Đỉnh, giao tên này cho ngươi... Mặc ngươi xử trí!

Thấy có dấu vết lần theo, nên hỏi cũng hỏi xong, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhanh chân đi vào trong sơn động. Hoàng Kim Hùng Hổ thú này trợ Trụ vi ngược, săn giết Danh Sư, đã xúc phạm ranh giới cuối cùng của hắn, tự nhiên không thể lưu lại.

- Mặc ta xử trí? Quá tốt rồi... Ta thích như vậy!

Kim Nguyên đỉnh hưng phấn hét dài một tiếng, trực tiếp nhảy lên, thẳng tắp bay về phía Hùng Hổ thú.

- Ngươi muốn làm gì?

Nhìn thấy đối phương hưng phấn nhìn chằm chằm, Hoàng Kim Hùng Hổ thú bị dọa đến toàn thân cứng đờ:

- Thầy Trương, ta nguyện ý nhận ngươi làm chủ, xin đừng giết ta, ah...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau