THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1616 - Chương 1620

Chương 1616: Trương Huyền thủ đoạn (thượng) (2)

Thánh thú khác cũng không nói thêm gì nữa. Có thể không chiến đấu liền nhận được chỗ tốt tự nhiên tốt nhất. Mặc dù thực lực của bọn hắn hùng hậu, nhưng liều mạng với Danh Sư đường, vẫn không dám.

Sơn động lập tức lâm vào yên tĩnh, Mi trưởng lão thấy thành công kéo dài thời gian, nhịn không được thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng âm thầm nghi ngờ... Viện trưởng muốn biết vị trí cụ thể của Linh thú phi hành làm gì?

Nhiều Linh thú như vậy, điều động tất cả lão sư của Danh Sư học viện cũng cảm thấy đau đầu, huống chi một người.

...

Đi theo sau lưng Hắc Linh Báo, Trương Huyền ra sơn động, lập tức nhìn thấy bốn phía có mấy chục con Linh thú Bán Thánh, Tòng Thánh chạy chung quanh, nhìn chằm chằm.

- Hai vị, thực lực của ta thấp... Đám Thánh thú này ở chung quanh quanh quẩn, sợ sẽ gây bất lợi cho ta... Có thể để bọn chúng lui xuống trước hay không?

Trương Huyền rụt cổ.

- Rống!

Thấy Danh Sư Tằm Phong cảnh cư nhiên nhát gan như thế, khóe miệng hai Hắc Linh Báo vung lên, tràn đầy cười lạnh.

- Lão sư nhất định muốn mang ta tới, ta thật sự rất sợ hãi, nhìn Linh thú phi hành, cũng không phải ta nguyện ý... xin hai vị thương xót, chỉ cần không để bọn chúng ở chung quanh, hai viên linh thạch thượng phẩm này, chính là của các ngươi...

Cổ tay khẽ đảo, lấy ra hai viên linh thạch thượng phẩm ném tới, trong mắt Trương Huyền tràn đầy cảnh giác nhìn bốn phía, như không có cảm giác an toàn. Tiếp nhận linh thạch, con mắt của hai Hắc Linh Báo lập tức sáng lên. Tuy bọn chúng là Bán Thánh, nhưng hưởng thụ tài nguyên không nhiều, hai viên linh thạch thượng phẩm, đã coi như tài phú không nhỏ.

- Rống!

Thu hai viên linh thạch, hai Hắc Linh Báo vung móng vuốt, rống lên một tiếng. Chung quanh tất cả Linh thú Tòng Thánh, Bán Thánh nghe được mệnh lệnh, nhao nhao lui về phía sau, thời gian nháy mắt liền biến mất. Mặc dù thực lực của Hắc Linh Báo không phải mạnh nhất trong đó, nhưng là người hầu của mấy đại Vương giả, nói chuyện không có ai dám vi phạm.

- Rống!

Thấy chư thú rời đi, hai Hắc Linh Báo ngẩng đầu lên, nhìn về phía Trương Huyền, tràn đầy kiêu ngạo, ý tứ rất đơn giản... Ngươi can đảm nhỏ như vậy, làm sao thành Danh Sư?

- Ha ha!

Đối với bọn chúng chế giễu, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, cổ tay khẽ đảo.

Hô! Một thân ảnh giống như đúc xuất hiện, hai người đồng thời nhoáng một cái, giống như quỷ mị, thời gian nháy mắt đi tới trước mặt hai con Hắc Linh Báo, đồng thời bắn ra một quyền!

Bành! Bành!

Tốc độ quá nhanh, hai Hắc Linh Báo ngay cả phản ứng cũng không kịp, liền bay rớt ra ngoài, nằm trên mặt đất không ngừng run rẩy.

- Hoặc là thần phục với ta, hoặc chết!

Hai Trương Huyền phân biệt đi tới trước mặt hai Hắc Linh Báo, bàn chân giẫm lên đầu của đối phương, thần sắc lạnh nhạt nhìn qua.

- Rống...

Hắc Linh Báo không nghĩ tới thái độ của tên này chuyển biến nhanh như vậy, rõ ràng chỉ có thực lực Tằm Phong cảnh, bọn chúng là Bán Thánh cũng ngăn không nổi, tất cả đều bối rối. Mấy tức qua đi, liền có quyết định, một giọt máu tươi từ trong mi tâm bay ra, rơi vào trước mặt Trương Huyền. Hắc Linh Báo... thần phục!

- Không tệ, trước gọi những Linh thú Bán Thánh, Tòng Thánh kia, kêu đến từng con, nói Hoàng Kim Hùng Hổ thú triệu hoán!

Thấy chúng thuần phục, Trương Huyền phân phó.

- Rống! Không dám vi phạm, hai Hắc Linh Báo gật một cái, xoay người đi ra ngoài. Thấy chúng nó rời đi, tinh thần Trương Huyền khẽ động, Tử Dương thú cùng Kim Nguyên đỉnh xuất hiện ở trước mắt.

- A Tử, Đỉnh Đỉnh, một lát nữa đánh những Linh thú này thần phục cho ta...

- Vâng, chủ nhân!

Tử Dương thú gật đầu.

- Hắc hắc, ta thích nhất chuyện như vậy, chủ nhân, không nghe lời không thần phục, có thể cho phép ta luyện thành than hay không?

Trong thanh âm của Kim Nguyên đỉnh tràn đầy kích động. Làm Danh Sư học viện trấn viện Thánh khí, nó từ trước tới nay rất rụt rè, có rất ít cơ hội xuất thủ.

- Có thể!

Trương Huyền gật đầu.

Lần này tới, chính là đồ sát Vân Vụ lĩnh, không thần phục... Chỉ có một con đường có thể đi, chính là nhất định phải chết!

Rống!

Không lâu sau, một Linh thú Tòng Thánh được Hắc Linh Báo hô tới, hai phút đồng hồ sau, quỳ gối ở trước mặt Trương Huyền, hoàn toàn thần phục. Lại mấy phút đồng hồ sau, ba Linh thú Bán Thánh thần phục. Sau mười phút, tất cả Tòng Thánh, Bán Thánh trước đó loạn chuyển ở chung quanh đều toàn bộ nghe theo mệnh lệnh của Trương Huyền.

- Xong rồi, các ngươi giống như trước đó, tán ở chung quanh, không nên để cho Linh thú khác nhìn ra, Hắc Linh Báo, mang ta đi chỗ Linh thú phi hành!

An bài xong, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Những Tòng Thánh, Bán Thánh này dễ thuần phục hơn tưởng tượng một chút, chỉ có hai con không nghe lời, bị Kim Nguyên đỉnh luyện thành xỉ than. Trải qua giết gà dọa khỉ, Linh thú khác không dám có chút phản kháng, tất cả đều ngoan ngoãn nghe lời.

- Chủ nhân, toàn bộ Linh thú phi hành đều tập trung ở sơn cốc bên kia...

Sau khi nhận chủ, giờ phút này Hắc Linh Báo cũng tận tâm tận trách, ở phía trước dẫn đường. Trương Huyền, thu Tử Dương thú, phân thân cùng Kim Nguyên đỉnh vào Thiên Nghĩ Phong Sào, lúc này mới theo ở phía sau, sải bước đi qua.

Chương 1617: Thủ đoạn của Trương Huyền (hạ) (1)

Linh thú phi hành cách chỗ chứa đựng Địa Mạch linh dịch cũng không gần, cưỡi Hắc Linh Báo một đường chạy như điên, tiếp cận năm phút mới đến. Là một sơn cốc to lớn, đường kính chừng hai ba dặm.

Trương Huyền vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn nhìn sang, giống như Hoàng Kim Hùng Hổ thú nói, quả thực có khoảng ba ngàn, hơn nữa lực lượng của những Linh thú này, đều đạt đến Hóa Phàm thất trọng trở lên. Bầy Linh thú phi hành cường đại như thế, nếu quả thật phóng về phía Hồng Viễn thành, chỉ sợ sẽ rất khó ngăn cản. Coi như về sau chém giết toàn bộ, cũng tạo thành thất lớn cực tổn.

- Nhiều Linh thú chất thành một đống như vậy, nhất định phải bố trí trận pháp, mới có thể không để chúng chạy trốn!

Trương Huyền nhíu mày.

Linh thú thực sự nhiều lắm, nhất định phải bố trí đại trận, mới có thể bao phủ toàn bộ, nếu không một khi chạy trốn, báo tin Hoàng Kim Hùng Hổ thú, Mi trưởng lão liền có khả năng gặp nguy hiểm.

- Cái địa hình này, rất thích hợp Chi Dương huyễn trận cấp sáu! Liền bố trí trận này...

Trương Huyền hít sâu một hơi, quan sát địa hình chung quanh, tính toán một hồi, một trận pháp xuất hiện ở trong óc. Mặc dù không có khảo hạch đẳng cấp Trận Pháp sư, nhưng lý giải với trận pháp sớm đã đạt đến lục tinh đỉnh phong, căn cứ địa hình suy tính trận pháp, rất đơn giản liền có thể hoàn thành. Cổ tay khẽ đảo, một đống trận kỳ xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Thân thể nhảy lên, Trương Huyền đi tới bầu trời.

- Rống!

Tất cả Linh thú thấy có người tới, tất cả đều hoảng sợ, đang định bay lên công kích, hai Hắc Linh Báo liền chui ra, rống lên một tiếng:

- Vị này là thầy Trương tới đàm phán với Vương giả, muốn nhìn trận doanh Linh thú phi hành của chúng ta, thuận tiện bố trí trận pháp, chư vị không nên kinh hoảng, an tâm đợi là được!

Nói là thú ngữ, tất cả Linh thú đều có thể nghe hiểu.

Thấy người hầu ở trước mặt Vương giả mở miệng, tất cả Linh thú không còn ý kiến, tất cả đều nằm sấp xuống. Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, chân khí trong cơ thể vận chuyển, trận kỳ trong tay lơ lửng bay lên, thẳng tắp bắn về bốn phía.

Hô!

Chi Dương huyễn trận thành hình, một đoàn mê vụ lập tức bao vây tất cả Linh thú phi hành ở bên trong. Trước đó biết hắn muốn bày trận, tất cả Linh thú cũng không có kinh hoảng, toàn bộ đều an tĩnh nằm nguyên tại chỗ.

- Bắt đầu đi!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, phân thân xuất hiện. Hai người thẳng tắp vọt xuống dưới, đi vào mê vụ.

Rống! Rống! Rống!

Phía dưới lập tức vang lên tiếng rống của Linh thú. Những Linh thú này, lực lượng mạnh nhất cũng chỉ là Tằm Phong cảnh đỉnh phong, căn bản không phải đối thủ của Trương Huyền cùng phân thân, ngay cả Tử Dương thú cùng Kim Nguyên đỉnh cũng không cần triệu hoán. Mỗi tiến lên mấy bước, liền có một Linh thú thuần phục. Hắn bên này thuần thú, trong sơn động, Mi trưởng lão đầu đầy mồ hôi. Từ khi Trương Huyền rời đi đến bây giờ, đã một canh giờ, tất cả Thánh thú đã xuất hiện hoài nghi.

- Làm sao vẫn chưa trở lại? Học sinh của ngươi đến cùng đang làm gì?

Vẻ mặt của Hoàng Kim Hùng Hổ thú trầm thấp. Để học sinh của Mi trưởng lão đi nhìn quân đoàn Linh thú phi hành, dựa theo tình huống bình thường, hơn mười phút liền có thể qua lại, đã lâu như vậy còn không thấy tung tích, ngu nữa cũng sẽ cảm giác có vấn đề. - Học sinh của ta chỉ là Tằm Phong cảnh, có gì làm được cái gì?

Trong lòng Mi trưởng lão lo lắng, trên mặt lại không biểu hiện ra, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Học sinh này của ta có chút cẩn thận, đoán chừng là quan sát kỹ lực lượng và số lượng của tất cả Linh thú, chúng ta đều ở nơi này, chẳng lẽ các ngươi còn lo lắng sẽ chạy hay sao?

- Chạy? Ngươi ở đây, coi như hắn chạy cũng lật không nổi sóng lớn...

Hoàng Kim Hùng Hổ thú hừ lạnh một tiếng:

- Xích Viêm sư, ngươi qua nhìn một chút, xem tên này đến cùng làm cái quỷ gì? Nhân loại từ trước tới nay gian xảo, tuyệt đối không nên trúng quỷ kế!

- Vâng!

Xích Viêm sư nhẹ gật đầu, liền đi ra ngoài.

- Chậm đã...

Mi trưởng lão vội vàng đứng lên:

- Một học sinh mà thôi, làm sao, đường đường Vương giả của Vân Vụ lĩnh, lại nhát gan như vậy?
- Nhát gan? Không cần phải để ý đến hắn, Xích Viêm sư, qua nhìn một chút!

Mặc kệ đối phương kéo dài, Hoàng Kim Hùng Hổ thú lắc lắc móng vuốt. Thấy Xích Viêm sư muốn đi ra, Mi trưởng lão nhẹ nhàng cười một tiếng, đứng dậy:

- Sớm nghe nói thực lực của Hoàng Kim Hùng Hổ Vương mạnh mẽ, có dám so đấu với ta một trận không? Cũng để ta lĩnh hội một chút, thực lực Thú tộc cường đại như thế nào!

- So đấu với ta?

Không nghĩ tới hắn sẽ đưa ra loại yêu cầu này, Hoàng Kim Hùng Hổ thú nhướng mày.

- Thế nào, không dám?

Mi trưởng lão nói.

- Có gì không dám!

Hoàng Kim Hùng Hổ thú hừ lạnh một tiếng, đứng dậy.

- Vậy thì tốt rồi, vị Xích Viêm Vương này, không bằng lưu lại quan chiến, ta vượt qua Hoàng Kim Hùng Hổ Vương, không ngại khiêu chiến ngươi một chút!

Mi trưởng lão ngạo khí nói.

Khiêu chiến đối phương, tự nhiên là vì kéo dài thời gian, mặc dù không biết mục đích của viện trưởng là gì, nhưng đã an bài nhiệm vụ, liền không thể cản trở.

- Tốt!

Xích Viêm sư nhẹ gật đầu.

Một người một thú, đều là tồn tại đỉnh phong nhất trong Hồng Viễn Đế quốc, cả hai giao chiến, tự nhiên có ý nghĩa hơn nhiều đi tìm một tiểu gia hỏa Tằm Phong cảnh.

- Vậy thì tới đi!

Sợ Hoàng Kim Hùng Hổ thú kịp phản ứng, phương pháp kéo dài thời gian mất đi hiệu lực, Mi trưởng lão hét dài một tiếng, thân thể nhoáng một cái, đi đầu đánh về phía Thánh thú. Lực lượng của Thánh giả nhất trọng đỉnh phong bộc phát, cả sơn động đều bị chân khí tràn ngập, bàn tay nhẹ nhàng đè ép, nham thạch cũng có chút không chịu nổi, tựa như lúc nào cũng sẽ vỡ ra.

- Ha ha, nếu chỉ có chút thực lực ấy, liền hổ thẹn xưng hào thập đại trưởng lão ah...

Chương 1618: Thủ đoạn của Trương Huyền (hạ) (2)

Cảm nhận được áp lực lăng không mà đến, Hoàng Kim Hùng Hổ thú chẳng những không có e ngại, ngược lại gào thét, móng vuốt to lớn nâng lên, bổ về đằng trước.

Tê lạp!

Không khí tựa như bị xé nứt, gió lốc hiu hiu, phát ra thanh âm nghẹn ngào, công kích của Mi trưởng lão liền bị hóa giải. Sau một khắc, đuôi của Hoàng Kim Hùng Hổ thú lăng không quét tới, như roi thép, một khi bị đánh trúng, coi như thực lực của Thánh giả nhất trọng đỉnh phong mạnh mẽ, khẳng định cũng sẽ trọng thương!

Hô!

Không dám mạnh mẽ chống đỡ, thân thể Mi trưởng lão nhoáng một cái, tránh thoát đi.

Sưu!

Đúng lúc này, Hoàng Kim Hùng Hổ thú lại quất tới một vuốt, Mi trưởng lão người ở trên không trung, không cách nào tránh né, đành phải ra quyền đón đỡ. Quyền, trảo đối đầu, chỉ cảm thấy ngực buồn bực, bay ngược ra, sống lưng nặng nề đụng vách tường, đập ra một cái hố to.

Linh thú, Thánh thú bởi vì tố chất thân thể cùng lực lượng, đều cường đại hơn nhân loại đồng cấp một tia, vị này càng là Thánh thú lợi hại nhất của Vân Vụ lĩnh, mặc dù thực lực của Mi trưởng lão không yếu, nhưng muốn mạnh mẽ chống đỡ, lại có chút làm không được.

- Ha ha, đường đường thập đại trưởng lão, lực lượng cũng không gì hơn cái này!

Một chiêu đắc thủ, Hoàng Kim Hùng Hổ thú hổ gầm một tiếng, chấn lỗ tai người có chút choáng váng, thân thể khổng lồ lao về phía trước. Rồng theo mây, hổ theo gió, mặc dù Hoàng Kim Hùng Hổ thú không phải lão hổ, nhưng cũng là một loại Thánh thú loại hổ, còn chưa tới trước mặt, liền giống như một cơn lốc tập qua, Mi trưởng lão kìm lòng không được lui về phía sau, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường kiếm xuất hiện, bỗng nhiên đâm tới.

Chỉ bằng vào man lực, khẳng định chống chọi không được đối phương, chỉ có thể sử dụng vũ khí.

Sưu sưu sưu!

Trường kiếm kéo ra kiếm hoa, hóa thành từng đạo kiếm mang thẳng tắp đâm tới. Dường như biết chiêu số của hắn, Hoàng Kim Hùng Hổ thú cũng không tránh né, hít sâu một hơi, da lông toàn thân trở nên ngăm đen, tựa như tạo thành lân phiến đặc thù.

Đinh đinh đinh!

Kiếm mang rơi vào trên da lông, lại bị chặn ở bên ngoài, rốt cuộc không đâm vào được.

- Cái gì?

Mi trưởng lão sầm mặt lại.

Sớm biết tên này mạnh mẽ, nhưng không nghĩ đến cường đại như thế! Một kiếm này của hắn, thế mà ngay cả da lông cũng không đâm thủng, phòng ngự cũng quá lợi hại đi! Khó trách Vân Vụ lĩnh mười đại Thánh thú, đều đạt đến Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, lại đều nghe nó, chỉ là loại phòng ngự này, liền có thể để vô số Thánh thú, thậm chí tu luyện giả chùn bước.

- Hồng Diệp Thập Tam kiếm!
Biết không cẩn thận sẽ bị thương, không dám dừng lại, một kiếm bị chặn, Mi trưởng lão nhíu mày, cổ tay khẽ đảo, chân khí trong cơ thể lập tức dựa theo quỹ tích đặc thù vận chuyển. Trường kiếm phát ra thanh âm sắc nhọn, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ phá không mà đi.

Hồng Diệp Thập Tam kiếm, là tuyệt chiêu võ kỹ mạnh nhất của hắn! Lúc trước Hỏa Long Thánh thú, chính là thua ở dưới chiêu này, mới cam tâm tình nguyện thành thú sủng.

Xì xì xì!

Kiếm mang ở trên không trung hình thành một mảnh lá đỏ, gào thét lên bay tới đằng trước, mang theo lực uy hiếp xé nát hết thảy.

- Có chút ý tứ! Nhưng loại trình độ này liền muốn thắng ta, nằm mơ!

Nhìn thấy hắn thi triển ra một kiếm như vậy, Hoàng Kim Hùng Hổ thú cũng hơi kinh ngạc, nhẹ nhàng cười một tiếng, móng trước xoay chuyển, lộ ra móng vuốt sắc bén ngăm đen, lần nữa bổ xuống.

Đinh đinh đinh!

Móng vuốt cùng lá đỏ đối đầu, Hoàng Kim Hùng Hổ thú lui về sau một bước, Mi trưởng lão thì phun ra máu tươi, bay ngược ra sau, rơi trên mặt đất, vẻ mặt trắng bệch. Lần này dùng hết toàn bộ lực lượng, đã bị trọng thương. Vội vàng xoay người ngồi dậy, nuốt một viên đan dược chữa thương, mới cảm giác thoải mái hơn một chút.

- Thế nào? Thực lực của ta cũng không tệ lắm a?

Thấy Mi trưởng lão thua, Hoàng Kim Hùng Hổ thú cười ha ha một tiếng, mặc dù cũng bị thương nhẹ, nhưng so với đối phương, lại chênh lệch rất nhiều. Nói cách khác, tỷ thí lần này, người sau căn bản không phải đối thủ.

- Lợi hại!
Mi trưởng lão đứng dậy, muốn không thừa nhận cũng không được. Quả thực không phải là đối thủ. Người cùng thú đồng cấp bậc, vẫn có chênh lệch nhất định. Nếu không, Tử Dương thú cũng sẽ không mệnh danh người mạnh nhất Danh Sư học viện.

- Vậy thì tốt, so cũng so xong, Xích Viêm sư, mau mau đi qua, nhìn xem tiểu tử kia đến cùng làm cái quỷ gì, đến bây giờ cũng chưa trở lại, nếu như dám làm ra chuyện bất lợi với Vân Vụ lĩnh, giết!

Một lần nữa trở lại chỗ ngồi, Hoàng Kim Hùng Hổ thú phân phó.

- Vâng!

Xích Viêm sư nhẹ gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

- Cái này... Không vội...

Vẻ mặt Mi trưởng lão biến đổi, đang muốn qua ngăn cản, chỉ thấy Hoàng Kim Hùng Hổ thú lạnh lùng nhìn qua:

- Thế nào, Mi trưởng lão còn muốn so với ta một trận?

- Ta...

Thân thể hắn run lên.

Tình huống hiện tại của hắn khẳng định không thể lại chiến đấu, thật muốn động thủ, tất sẽ chết ở chỗ này. Mặc dù không biết viện trưởng đang làm gì cần hắn kéo dài thời gian, nhưng hiện tại đã kéo không được, làm sao bây giờ?

- Còn không mau đi!

Cũng nhìn ra mục đích kéo dài của hắn, Hoàng Kim Hùng Hổ thú phất tay.

- Vâng!

Xích Viêm sư cũng không dừng lại, thân thể nhoáng một cái, thời gian nháy mắt liền biến mất tại nguyên chỗ.

- Viện trưởng...

Thấy nó biến mất, biết rốt cuộc đuổi không kịp, sắc mặt của Mi trưởng lão trắng nhợt, thân thể như một bãi bùn nhão:

- Ta đã tận lực...

Chương 1619: Các ngươi đi ra một chút! (1)

Xích Viêm Sư đi ra sơn động, nhanh chân bay về phía vị trí sơn cốc của Linh thú phi hành, rất nhanh thì tới gần.

- Tại sao nơi này có thể có huyễn trận?

Xích Viêm Sư nhướng mày.

Xuất hiện ở trước mắt chính là một trận pháp cự đại, bao phủ toàn bộ chung quanh, bên trong thỉnh thoảng truyền ra tiếng Linh thú rống lên, hai Hắc Linh Báo trước đó mang tiểu tử kia tới, đang đứng ở nbốn phía, vẻ mặt cảnh giác.

- Hắc Linh, đây là có chuyện gì?

Xích Viêm Sư đi tới gần, ánh mắt băng lãnh.

- Xích Viêm Vương giả...

Nhìn thấy nó xuất hiện, Hắc Linh Báo giật nảy mình, vội vàng giải thích:

- Là như vậy, thầy Trương kia là Trận Pháp đại sư, vừa đến liền bố trí trận pháp ở chỗ này, sau đó... không thấy, chúng ta không tìm được!

- Ngu xuẩn!

Xích Viêm Sư trừng mắt.

Đối phương ở đây bày trận, rõ ràng không có ý tốt. Hai người này lại không ngăn cản, thật là ngu xuẩn!

Huyễn trận không ngăn cách khí tức, Linh thú trong đó cũng không chết, hoàn toàn có thể rõ ràng cảm thụ ra. Đã không phải đối phó những Linh thú này, bố trí trận pháp làm gì? Hắn đang kỳ quái, liền thấy trận pháp chậm rãi tán đi, một thanh niên từ phía dưới bay tới., chính là học sinh của Mi trưởng lão.

Lúc này vẻ mặt Trương Huyền hơi trắng bệch, có chút mê mang. Hơn một canh giờ thuần phục, coi như thể lực của hắn rất mạnh, cũng cảm thấy thân khốn mệt mỏi, may mắn tất cả Linh thú phi hành đều đã nhận chủ, thành thú sủng của hắn. Trong đó cũng không thiếu xương cứng, không muốn thuần phục, hết thảy một quyền đấm chết.

- Tiểu tử, ngươi đang làm gì?

Thấy hắn xuất hiện, Xích Viêm Sư gầm lên giận dữ.

- Không có gì, A Tử, Đỉnh Đỉnh, trước đánh tên này một trận, ta khôi phục một chút lại nói...

Nhìn thấy Xích Viêm Sư, Trương Huyền cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, lấy ra một viên đan dược cấp sáu khôi phục thể lực nuốt xuống, khẽ đảo cổ tay, Tử Dương thú cùng Kim Nguyên đỉnh lập tức vọt tới.

Thấy có Thánh giả nhất trọng đỉnh phong có thể đánh, Kim Nguyên đỉnh kêu quái dị một tiếng, lập tức xông tới.

Bành!

Xích Viêm Sư còn không kịp phản ứng, liền bị đụng bay, dính vào trên vách núi đá, hộc từng ngụm máu. Nhưng còn không có đợi nó nôn hết, quả đấm của Tử Dương thú đập tới.
Bành bành bành bành!

Một Thánh thú, một Thánh khí, hai đại cao thủ liên hợp, Xích Viêm Sư căn bản ngăn cản không nổi, thời gian nháy mắt liền bị đánh hoàn toàn thay đổi, muốn chạy trốn cũng trốn không thoát, muốn la cũng gọi không ra. Không lâu sau, tên này đành phải lệ rơi đầy mặt ngoan ngoãn nhận chủ, không dám nói nhảm. Cái này gọi là chuyện gì, chỉ đi ra nhìn một chút, bị đánh thành như vậy, còn có thiên lý hay không? Còn có vương pháp hay không?

- Chủ nhân!

Sau khi hiến tế linh hồn, mặt mũi của Xích Viêm Sư sưng đỏ nhìn qua.

- Bây giờ ngươi đi về lừa gạt hai vị Vương giả ra!

Lúc này Trương Huyền cũng hoàn toàn khôi phục, duỗi lưng một cái, thản nhiên nói.

- Lừa gạt hai vị ra?

Khóe miệng Xích Viêm Sư co giật, con mắt nháy mấy lần.

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu.

Trong sơn động tổng cộng có mười vị Vương giả, toàn bộ đi ra, coi như Kim Nguyên đỉnh cùng Tử Dương thú cộng lại, cũng rất khó chiến thắng, chớ nói chi là thuần phục. Lại nói, rất nhiều Thánh thú chung một chỗ, tất cả mọi người sẽ biểu hiện có chút cốt khí, nếu không mặt mũi còn đâu? Muốn thuần phục sẽ rất khó. Đơn độc thu thập, liền dễ dàng hơn không ít, cũng đơn giản hơn không ít.

- Được rồi!

Linh hồn bị khống chế, Xích Viêm Sư không có cách nào cự tuyệt, đành phải đáp ứng, lập tức ngẩng đầu lên: - Hiện tại bộ dáng của ta như vậy... Bọn chúng cũng phải tin tưởng mới được...

Vừa rồi Kim Nguyên đỉnh quá mức hưng phấn, ra tay có chút ác, toàn thân tên này bị đánh hoàn toàn thay đổi, đã không còn hình dạng.

- Uống hồ lô linh dịch này đi!

Truyền vào mấy đạo Thiên Đạo chân khí vào một hồ lô Địa Mạch linh dịch, đưa tới. Thực lực của đối phương cao hơn hắn quá nhiều, kích cỡ lại lớn như thế, truyền Thiên Đạo chân khí vào rượu, chí ít cần mười mấy hồ lô, thật muốn uống hết, cũng sẽ say mèm. Cho dù không say, toàn thân mùi rượu, vào sơn động cũng rất dễ dàng bị phát hiện. Mà Địa Mạch linh dịch hòa vào Thiên Đạo chân khí, hiệu quả chữa thương càng tốt hơn, một hồ lô là đủ.

- Linh dịch?

Tiếp nhận hồ lô, Xích Viêm Sư mở nút chai, chỉ ngửi một cái, mắt liền tối sầm lại. Xem như tìm được gia hỏa trộm đồ... không nghĩ tới bây giờ thành chủ nhân của nó! Cái này gọi là chuyện gì!

Buổi sáng hôm nay còn cùng Vương giả khác chung một chỗ, cắn răng nghiến lợi chửi loạn, chỉ cần bắt được tất nhiên sẽ chém hắn thành muôn mảnh... Hiện tại liền quỳ trên mặt đất, mặt mũi cung kính... nhân sinh thật là tịch mịch như tuyết ah... Mặc dù lòng buồn bực, nhưng Xích Viêm Sư vẫn uống cạn hồ lô Địa Mạch linh dịch. Linh khí vừa tiến vào trong cơ thể, trước đó trọng thương lập tức hoàn hảo như lúc ban đầu, hoàn mỹ khôi phục.

- Cái này, cái này...

Xích Viêm Sư nháy mắt.

Nó quá quen thuộc Địa Mạch linh dịch, trước kia uống rất nhiều khôi phục lực lượng, làm sao... còn có thể chữa thương?

- Ta tăng thêm chút dược liệu, có thể cấp tốc khôi phục thương thế, chỉ phải hiệu trung với ta, giúp ngươi tăng lên tới Thần Thức cảnh, cũng không tính quá khó!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Vâng!

Xích Viêm Sư gật đầu.

Để đồ vật ngưng tụ linh khí tinh thuần như Địa Mạch linh dịch, nắm giữ hiệu quả chữa thương như thánh dược, tuyệt đối là thần kỹ. Chủ nhân như thế, có lẽ thật có giúp nó tăng thực lực lên, xung kích Thần Thức cảnh.

- Đi thôi!

Dặn dò một tiếng, Trương Huyền không nói thêm lời.

Linh thú đã thuần phục, sống chết ở một ý niệm của hắn, cũng không sợ đối phương làm phản.

- Chủ nhân...

Chương 1620: Các ngươi đi ra một chút! (2)

Thấy Xích Viêm Sư rời đi, Tử Dương thú đi tới, tràn đầy bội phục. Vân Vụ lĩnh vẫn là tai hoạ ngầm của Danh Sư học viện, năm đó lão viện trưởng cũng không thể làm gì, vị tân viện trưởng này ngược lại tốt, vừa đến liền thuần phục hết Bán Thánh, Tòng Thánh, ngay cả mười đại Vương giả của đối phương cũng thuần phục một con, xem ra vẫn còn tiếp tục... Chỉ sợ không bao lâu, Vân Vụ lĩnh giằng co với Danh Sư học viện không biết bao nhiêu năm, sẽ biến thành phụ thuộc của nhân loại, không còn uy hiếp.

- Vân Vụ lĩnh mười đại Vương giả, lừa qua toàn bộ, thu thập cả đám, hiện tại bọn chúng đi ra, chúng ta không phải là đối thủ, chờ thuần phục nhiều hơn, như vậy liền thoải mái!

Còn tưởng rằng đối phương lo lắng, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Thấy Vân Vụ lĩnh chiến đấu với nhân loại, hắn liền nghĩ kỹ, lúc này mới yêu cầu đàm phán. Chỉ có như vậy, mới có thể thuận lợi đi vào Vân Vụ lĩnh, đánh tan từng cái. Mười đại Vương giả tập hợp lại, rất lợi hại, hắn cũng hết cách rồi, nhưng lừa gạt cả đám ra, chỉ cần thu phục bốn cái trở lên, lại thêm Kim Nguyên đỉnh, Tử Dương thú, cùng rất nhiều khôi lỗi Dị Linh tộc... Coi như muốn phản kháng, cũng không có biện pháp.

Bên này Mi trưởng lão còn không biết ý định của Trương Huyền, đang thở hổn hển, tràn đầy lo lắng.

Hô!

Đang không biết hiện tại viện trưởng thế nào, chỉ thấy Xích Viêm Sư đi đến.

- Đã xảy ra chuyện gì? Hắc Linh cùng tiểu tử kia đâu?

Thấy nó đi vào, Hoàng Kim Hùng Hổ thú nhướng mày, bảo tên này đi tìm người, làm sao lại trở về?

- Tiểu tử kia thông minh muốn chết, bị dọa đến trực tiếp chạy trốn, Hắc Linh đuổi theo cũng không đuổi kịp, ta truy xét một chút, cũng không xác định đi phương hướng nào, Thiết Bối Hùng, Thanh Trúc Địa Long, các ngươi theo ta đi tìm xem!

Xích Viêm Sư hừ một tiếng.

- Chạy trốn?

- Ha ha, Mi viện trưởng, cái này là học sinh của ngươi? Thấy được nguy hiểm, liền ném lão sư ở nơi đây, bản thân chạy trước?

- Danh Sư cũng có kỳ hoa như thế, thật là hiếm thấy!

Nghe được tiểu tử kia chạy trốn, ngay cả lão sư cũng không cần, Vương giả khác đều nở nụ cười. Đều nói Danh Sư chú trọng truyền thừa, lão sư ở đây đàm phán, tiểu tử kia lại chạy nhanh như vậy, quả thực mất mặt xấu hổ.

- Viện trưởng chạy trốn?

Mi trưởng lão cũng choáng váng. Mặc dù hắn không tin, nhưng Xích Viêm Sư không cần thiết nói như vậy!

- Tốt, ta đi theo ngươi nhìn xem, tìm được tiểu tử này, nhất định phải nhận thức một chút, Danh Sư học viện cũng có nhân vật như vậy!

Một con Thiết Bối Hùng đứng dậy.

- Ha ha, ta cũng đi xem một chút!

Thanh Trúc Địa Long cũng đứng lên. Hai người này, giống như Xích Viêm Sư, đều là Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, thực lực như vực sâu, thấy không rõ lắm đến cùng cao bao nhiêu.

- Đi nhanh về nhanh, chính sự quan trọng!

Thấy hai thú muốn đi ra ngoài, Hoàng Kim Hùng Hổ thú nhíu mày.

- Yên tâm đi!

Xích Viêm Sư nhẹ nhàng cười một tiếng, mang theo hai Thánh thú đi ra ngoài.

- Mi trưởng lão, hiện tại ngươi còn có lời gì muốn nói? Học sinh thân truyền của mình lại là bộ đức hạnh này... Còn mặt mũi nào giảng đại đạo lý? Giảng nhân nghĩa đạo đức với ta?

Hai thú rời đi, Hoàng Kim Hùng Hổ thú cười lạnh.

Thân chính mới có thể phục người, ngươi thân là một trong thập đại Danh Sư, học sinh thân truyền lại tham sống sợ chết, nói ra, cũng không cần sống, mất mặt cũng có thể mất chết.

- Ta...

Mi trưởng lão xiết chặt nắm đấm, muốn nói cái gì, nhưng nói không nên lời.

Mặc dù hắn không tin thầy Trương sẽ chạy trốn, nhưng vị viện trưởng này đến cùng đang làm gì? Luôn mồm cần đàm phán, hiện tại qua hơn một canh giờ, một câu không nói, mục đích là cái gì cũng không rõ ràng, nên làm cái gì bây giờ?

- Hắc hắc, không cần đoán, khẳng định là học sinh của Mi trưởng lão, nhìn thấy chúng ta có nhiều Linh thú phi hành như vậy, biết một khi chiến đấu, thua không nghi ngờ, dọa đến bỏ trốn! - Hẳn vậy, ta còn cho rằng Danh Sư có cốt khí, không nghĩ tới, so với Thú tộc chúng ta càng tệ...

Đám Vương giả đều nở nụ cười.

- Được rồi, không cần nhiều lời, Mi trưởng lão, ngươi cũng không cần tiếp tục kéo dài thời gian, nhanh liên hệ các trưởng lão khác, đáp ứng điều kiện, nếu không hôm nay đừng nghĩ đi.

Hoàng Kim Hùng Hổ thú cười lạnh, trong giọng nói mang theo uy hiếp.

- Ta...

Mi trưởng lão than thở một tiếng, đang muốn nói chuyện, chỉ thấy bên ngoài sơn động truyền đến tiếng bước chân, lập tức nhìn thấy Thiết Bối Hùng đi đến.

- Tiểu tử kia thật tà môn, không biết từ nơi nào tìm đến mấy vị cao thủ, ta cùng Xích Viêm Sư đánh không lại, Hổ Đầu thú, Thiết Xỉ Lang, các ngươi theo chúng ta đi giết chết hắn!

- Còn tìm cao thủ?

- Cao thủ như thế nào, ba người các ngươi cũng đánh không lại? Muốn chúng ta hỗ trợ?

Hổ Long Thú, Thiết Xỉ Lang đứng dậy.

- Ta cũng không biết, hẳn không phải là trưởng lão học viện, động tác nhanh lên, nếu không, ta sợ đám người Xích Viêm Sư gánh không được!

Thiết Bối Hùng lo lắng thúc giục.

- Được rồi!

Hai Vương giả bàn giao với Hoàng Kim Hùng Hổ thú một tiếng, bước nhanh ra ngoài. Mới vừa đi một hồi, Thiết Xỉ Lang lại đến:

- Người của bọn hắn hơi nhiều, Thanh Khứu Tượng, Linh Hoang Vượn, Thiết Lân Thú, Bạch Nhĩ Thú, bốn người các ngươi theo ta đi!

- Thầy Trương... tìm ai tới?

Mi trưởng lão không hiểu ra sao, sắp choáng váng rồi.

- Cái này...

Nhìn chung quanh, chỉ còn lại có một mình mình, Hoàng Kim Hùng Hổ thú cũng bối rối.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau