THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1611 - Chương 1615

Chương 1611: Sư giả chi tâm (1)

- Danh Sư?

Thân thể Trương Huyền cứng ngắc.

Trùng sinh đến bây giờ, hơn nửa năm, gặp qua không ít Danh Sư, bất kể tứ tinh, ngũ tinh, hay lục tinh đỉnh phong, đều có hỉ nộ ái ố, cũng có tư dục tình cảm như người bình thường. Bởi vậy, mặc dù hắn cũng là Danh Sư, nhưng cho tới nay, đều không cảm thấy nghề nghiệp này nặng bao nhiêu, thấy cảnh này mới hiểu được, trong lòng mỗi một tu luyện giả, có thể không cần tính mạng, có thể hi sinh, chỉ cần vì nhân tộc, cái gì cũng có thể bỏ qua! Bởi vì ta là một vị... Danh Sư! Hai chữ không nhiều, nhưng nặng nề, gánh chịu lấy hi vọng của nhân tộc!

- Không sai!

Triệu Bính Tuất cũng nhẹ gật đầu:

- Danh Sư, không riêng gì vinh dự, càng nhiều hơn chính là trách nhiệm, thật giống như Lục Phong, đã xin đi Địa quật, dù là bỏ mình, cũng muốn bảo vệ tôn nghiêm của Danh Sư!

- Địa quật?

Trương Huyền run rẩy.

Thông qua quan sát thư tịch, hắn biết đây là địa phương nào. Địa quật, chiến trường nối liền ngoại vực của đại lục cùng Dị Linh tộc, nguy cơ trùng trùng, hơi không cẩn thận sẽ chết, Lục Phong... đã đi Địa quật? Cái này không khác gì chịu chết!

- Lục viện trưởng giúp Vưu Hư nói chuyện, là bởi vì bọn hắn quan hệ tốt, là tình cảm, là nhân tính! Danh Sư đường chưa từng mất hết nhân tính, coi như năm đó thầy Khổng, cũng chưa từng bóp chết, ngược lại cổ vũ tính cách này phát triển, nói như vậy mới có thể để cho nhân tộc càng thêm tràn đầy! Nếu Danh Sư mất bản tính tính khí, đều chỉ là một cái khuôn đúc đi ra, ngược lại là tai nạn của nhân tộc!

Mi trưởng lão nói.

- Cái này...

Trương Huyền nói không ra lời.

Người là động vật có tình cảm, có tính cách, mới có thể đi càng xa. Nếu như chỉ nghĩ Thiên Đạo, mà đi diệt nhân dục, chỉ sợ không cần Dị Linh tộc ra tay, bản thân liền sẽ tự hủy diệt. Có lẽ nguyên nhân chính là như thế, Danh Sư học viện, mới không ngại để học sinh tranh đấu, để kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn.

- Danh Sư có thể ích kỷ, có thể vì bằng hữu cùng người thân suy nghĩ, cũng có thể vì bảo vật tranh đấu, nhưng thấy được vấn đề trên chủng tộc, phải bài trừ hết thảy thành kiến, dù bỏ mình, cũng phải dũng cảm tiến tới, đây mới là nghề nghiệp này nên làm!

Mi trưởng lão nói tiếp:

- Cũng là dự tính ban đầu khi thầy Khổng sáng lập Danh Sư!

- Nguyên lai... Đây mới là Danh Sư!

Trương Huyền nhắm mắt lại.

Trước đó nhìn thấy Danh Sư, có tốt, cũng có xấu, vẫn cảm thấy không khác gì người bình thường, cũng chỉ vì tư lợi, bây giờ mới biết, ý nghĩ này là sai lầm.

Danh Sư có thể ích kỷ, có thể tự lợi, thậm chí có thể vì việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi tranh đấu, nhưng thật gặp phải đại sự chủng tộc, tuyệt sẽ không lùi bước! Đây mới là Danh Sư nên làm, phải làm.
Trong nháy mắt, tâm linh của hắn giống như nhận được tẩy lễ. Hắn là người xuyên việt, kiếp trước, rất nhiều truyền thống văn hóa tốt đã biến mất, học sinh đã không tôn trọng lão sư, rất nhiều lão sư cũng mất sư đạo tôn nghiêm, thậm chí còn làm ra sự tình trái sư đức.

Đi tới thế giới này, mặc dù cũng cảm ngộ đến nghề nghiệp lão sư vĩ đại, nhưng vẫn ôm tâm thái kiếp trước, có chút tản mạn. Cho tới giờ khắc này mới hiểu được, đã gánh chịu thân phận này, thì phải có trách nhiệm cùng nghĩa vụ của mình! Phải nâng lên gánh nặng trên bờ vai.

Răng rắc!

Ngực Trương Huyền có một thanh âm vang lên, như đồ vật gì phá kén thành bướm, ngay sau đó một cỗ khí tức mênh mông đặc thù, từ trên trời giáng xuống, rơi vào trên người, để hắn phóng ra quang mang, tựa như thần chỉ.

- Chẳng lẽ là...

Nhìn thấy viện trưởng đột nhiên phát ra biến cố, Triệu Bính Tuất, Mi trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, con ngươi đột nhiên co rút lại, thanh âm phát run:

- Sư giả chi tâm!

Sư giả chi tâm, giống như Minh Lý Chi Nhãn, là Danh Sư mới có thể có được, chỉ có tin tưởng vững chắc bản tâm, thành sư giả chân chính, mới có cơ hội càng đi càng cao.

Truyền thuyết, chỉ có đi đến Danh Sư bát tinh, giáo hóa muôn phương mới có thể có, không nghĩ tới thầy Trương mới tứ tinh cũng đã lĩnh ngộ! Nắm giữ sư giả chi tâm, đã không hạn chế ở nhân tộc, xem như Linh thú, Man thú, đều có thể dùng Sư Ngôn Thiên Bẩm mê hoặc, để chúng trở thành học sinh, chân chính hữu giáo vô loại.

Năm đó, thầy Khổng lĩnh ngộ sư giả chi tâm, trong rất nhiều đệ tử, không chỉ có nhân tộc, càng có Thú tộc, thậm chí Dị Linh tộc. Sư giả chi tâm, so với Thiên Nhận Danh Sư cũng không kém chút nào!

- Viện trưởng lĩnh ngộ sư giả chi tâm... Xem ra Hồng Viễn Danh Sư học viện chúng ta, thật muốn càng đi càng xa...

Hai đại trưởng lão kích động đến toàn thân run rẩy.

Sư giả chi tâm cực kỳ thưa thớt, trong lịch sử toàn bộ Danh Sư đường, có thể lĩnh ngộ cũng không nhiều! Viện trưởng thế mà cũng lĩnh ngộ, có thể đoán được, sau này thành tựu tất nhiên vô lượng! Hồng Viễn Danh Sư học viện, cũng tất nhiên vang danh thiên hạ, trở thành Thánh địa người người hướng tới. - Triệu viện trưởng, sư giả chi tâm quá quan trọng, ngàn vạn không thể tiết lộ tin tức, nếu không, một khi thầy Trương bị Dị Linh tộc ngấp nghé... Chúng ta tất nhiên sẽ trở thành tội nhân thiên cổ!

Bàn tay vội vàng trảo một cái, bố trí xuống cấm chế ở chung quanh, không cho tin tức tiết lộ, Mi trưởng lão vội vàng nói. Danh Sư lĩnh ngộ sư giả chi tâm, về sau tiến bộ sẽ càng lúc càng tăng nhanh, trở thành tồn tại đỉnh phong nhất, chỉ là vấn đề thời gian. Một khi tin tức tiết lộ, bị Dị Linh tộc biết, khẳng định sẽ gặp phải vây giết, vì an toàn, bọn họ phải giữ bí mật.

- Yên tâm đi, ta lấy thân phận Danh Sư thề, không tiết lộ chuyện này...

Triệu Bính Tuất lập tức phát ra thệ ngôn.

- Ta cũng lấy thân phận Danh Sư thề…

Mi trưởng lão cũng gật đầu.

Thời điểm hai người nói chuyện, lực lượng đặc thù trên không trung biến mất, Trương Huyền chậm rãi mở mắt, ánh mắt kiên định, như có lôi điện thiểm thước. Lĩnh ngộ sư giả chi tâm, hắn lý giải cái gì là “sư” nên làm, cái gì không nên làm, khác biệt hoang mang như trước kia.

- Mi trưởng lão, để bọn hắn đình chỉ chiến đấu, nói Danh Sư học viện tân nhiệm viện trưởng, muốn đàm phán với bọn hắn!

Trương Huyền hít sâu một hơi, thản nhiên nói.

- Đàm phán?

Hai vị trưởng lão sững sờ, Mi trưởng lão vội vàng nói:

- Không được! Viện trưởng, sở dĩ không nói chuyện này cho ngươi, chính là sợ ngươi làm như vậy! Một khi tiết lộ thân phận, xuất hiện biến cố, chúng ta ai cũng đảm đương không nổi!

- Đúng vậy, Danh Sư học viện thật vất vả có một vị viện trưởng để mười đại viện trưởng đồng ý, thầy Mộc cũng thừa nhận, chúng ta không muốn biến mất lần nữa...

Triệu Bính Tuất vội vàng nói.

- Ngày mai trên nghi thức, không phải cũng tiết lộ thân phận của ta sao?

Trương Huyền lắc đầu.

Dù sao cũng phải tiết lộ, ngày mai sẽ tiết lộ, coi như hôm nay tiết lộ, lại có thể thế nào?

- Không giống, ngày mai nghi thức kế vị kết thúc, ngươi liền có tư cách khống chế viện trưởng lệnh, viện trưởng lệnh liền có thể bảo hộ ngươi an toàn... Hiện tại tuyệt đối không được!

Mi trưởng lão nói.

Chương 1612: Sư giả chi tâm (2)

- Viện trưởng lệnh?

Trương Huyền cau mày.

- Không sai, viện trưởng lệnh sẽ gia trì ý niệm của tất cả học viên trong Danh Sư học viện, một khi Dị Linh tộc muốn đối phó, sẽ bị ý niệm ngăn cản... Như vậy mới có thể bảo hộ ngươi an toàn!

Mi trưởng lão giải thích.

- Đã như vậy... lão viện trưởng mất tích, có viện trưởng lệnh hay không?

Trương Huyền nói.

- Đương nhiên là có...

- Vậy vì cái gì cũng mất tích? Không rõ sống chết?

Trương Huyền nhìn qua.

- Cái này...

Mi trưởng lão á khẩu không trả lời được.

- Nguy hiểm một mực tồn tại, bọn họ còn không sợ, ta sợ cái gì!

Nhìn rất nhiều Danh Sư phía dưới tre già măng mọc, Trương Huyền nói. Đồng dạng là Danh Sư, bọn họ tre già măng mọc, chết cũng không sợ, hắn lại có gì có thể lo lắng?

- Tốt, hiện tại ta liền nói, có điều, ta sẽ nói ta cùng Triệu Bính Tuất trưởng lão nguyện ý thương lượng, mong viện trưởng thứ lỗi!

Chần chờ một chút, Mi trưởng lão nói.

Coi như thầy Trương không sợ, bọn họ cũng không muốn để Danh Sư học viện không có viện trưởng.

- Ân!

Biết cái này là ranh giới cuối cùng của đối phương, Trương Huyền không nói thêm lời. Thu lại cấm chế chung quanh, Mi trưởng lão bay xuống dưới.

- Chư vị Vương giả của Vân Vụ lĩnh có ở đây không, ta Mi Trúc, nguyện ý đại biểu Danh Sư học viện, đàm phán với các ngươi!

Ầm ầm!

Thanh âm của Thánh giả nhất trọng đỉnh phong truyền bá ra, như sóng âm to lớn, lan tràn khắp nơi, trong nháy mắt bao phủ cả sơn mạch. - Đàm phán?

- Vì sao phải đàm phán? Những Linh thú này đang xâm phạm tôn nghiêm của nhân tộc, quyết không thể bỏ qua!

- Không sai, một khi đàm phán, làm sao xứng với các Danh Sư bị thương?

...

Nghe được cần đàm phán, Danh Sư phía dưới lập tức xôn xao. Đàm phán là biểu hiện của yếu thế! Đường đường Danh Sư học viện, bị Linh thú công kích, không những không giết trở về, còn cần đàm phán, quả thực quá mất mặt.

- Muốn đàm phán, cũng được, tới Vân Vụ lĩnh, cho các ngươi cơ hội đàm phán!

Một thanh âm hùng vĩ phương pháp phía sau Linh thú truyền tới. Hẳn là Thánh thú, Linh thú cường đại nhất của Vân Vụ lĩnh, cũng chính là Vương giả.

- Đi Vân Vụ lĩnh? Mi viện trưởng, không thể đáp ứng!

- Không sai, đây là để các ngươi rơi vào hang hổ...

- Một khi bị bọn họ bắt, tôn nghiêm của Danh Sư học viện chúng ta ở đâu?

...

Các Danh Sư càng thêm lo lắng. Đối phương yêu cầu, nghe xong liền không có ý tốt. Vân Vụ lĩnh là nơi ở của bọn hắn, một khi qua, vô cùng có khả năng bị vô số Bán Thánh, Tòng Thánh, Thánh giả vây công, muốn chạy trốn cũng trốn không thoát! Huống chi, nhân loại cùng Linh thú chiến đấu, đàm phán trước, rõ ràng yếu thế, lại chạy đến hang ổ của đối phương, đây không phải mặc người chém giết sao?

Đường đường Danh Sư học viện, trụ cột vững vàng của nhân loại, làm sao có thể nhận oan ức! Một khi tin tức truyền đi, đối với nhân tộc chẳng phải là khủng hoảng rất lớn?

- Viện trưởng...

Phía dưới nghị luận ầm ĩ, Mi trưởng lão ở trên không trung nhịn không được nhìn về phía Trương Huyền. Đi Vân Vụ lĩnh đàm phán, quả thực quá nguy hiểm.

- Đáp ứng!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Viện trưởng nghĩ lại...

Triệu Bính Tuất vội vàng ôm quyền.

- Không cần, nếu như không đi hang ổ, sao có thể thấy Vương giả của bọn chúng?

Trương Huyền vẫy tay.

- Cái này...

Mi, Triệu hai vị trưởng lão nhìn nhau, từng người than thở. Quả thực là như vậy. Đám Thánh thú này, càng thêm tiếc mệnh, nếu không, cũng sẽ không để nhiều Linh thú xung phong như vậy. Không đáp ứng, đối phương không có khả năng đi ra.

- Tốt, chúng ta đáp ứng!

Biết viện trưởng đã làm ra quyết định, hai người không nói thêm lời, trong lòng âm thầm quyết định coi như liều chết cũng phải bảo vệ đối phương, Mi trưởng lão tiến về phía trước một bước, lập tức mở miệng.

- Cái gì? Mi viện trưởng...

- Viện trưởng không thể đáp ứng...

Nghe được hắn mở miệng, phía dưới lần nữa xôn xao.

- Được rồi, đây là Danh Sư học viện làm ra quyết định, tất cả Danh Sư lập tức lui về phía sau, đến Lôi Viễn phong tập hợp!

Mi trưởng lão cũng không giải thích, người ở trên không trung vung tay.

Chương 1613: Lại đến Vân Vụ lĩnh (1)

- Vâng!

Mặc dù Danh Sư tất cả phía dưới không cam lòng cùng uất ức, nhưng nghe được là quyết định của Danh Sư học viện, vẫn gật đầu, lui ra chiến trường, lùi về phía sau.

- Triệu viện trưởng, ngươi lưu lại an bài học sinh, tạm thời không nên phát sinh xung đột với đám Linh thú, ta cùng Mi trưởng lão đi Vân Vụ lĩnh là được!

Thấy mọi người rút đi, Trương Huyền nói.

- Cái này không được, ta phải theo viện trưởng...

Nghe được để hắn rời đi, Triệu Bính Tuất lo lắng, vội vàng lắc đầu. Coi như gần đây Viện trưởng tiến bộ rất lớn, cũng chỉ là Tằm Phong cảnh sơ kỳ mà thôi, đi Vân Vụ lĩnh tràn đầy Thánh thú, quả thực là chịu chết, coi như hắn liều mạng, cũng muốn theo ở phía sau, bảo đảm an toàn.

- Thế nào, tôn ta làm viện trưởng, hiện tại ngay cả mệnh lệnh cũng không nghe?

Trương Huyền nhướng mày:

- Nếu như không nghe, các ngươi đều không cần đi, một mình ta qua là được!

- Viện trưởng...

Triệu Bính Tuất lo lắng.

- Những học sinh kia quả thực cần phải an bài, Triệu viện trưởng, ngươi đi về trước đi!

Mi trưởng lão khoát tay áo, sau đó truyền âm:

- Ngươi trở về lập tức chuẩn bị, đồng thời tìm đám người thầy Mộc, thời gian là hai canh giờ, trong hai canh giờ nếu chúng ta không ra, trực tiếp công kích... Ta đi theo bên người viện trưởng, dùng hết tính mạng cũng phải bảo đảm hắn an toàn trong hai canh giờ!

- Chuyện này...

Triệu Bính Tuất sửng sốt một chút, lập tức gật đầu:

- Được!

- Đi thôi!
Mặc dù không biết đối phương truyền âm nói cái gì, nhưng Trương Huyền không thèm để ý, nói một tiếng, cùng Mi trưởng lão ngồi Thánh thú bay về phía Vân Vụ lĩnh. Triệu Bính Tuất thì cắn răng, vội vã bay về Danh Sư học viện. Người ở trên không trung, không khỏi xiết chặt nắm đấm.

- Viện trưởng, ngươi ngàn vạn lần không thể có chuyện gì...

Hắn biết viện trưởng muốn đi đàm phán, là vì tất cả Danh Sư phía dưới, làm như vậy thoạt nhìn có sai lầm uy nghiêm của học viện, nhưng vì bảo vệ hy vọng của nhân tộc, mang bêu danh trên lưng mình, chỉ vì có thể để cho càng nhiều Danh Sư không bị thương tổn, phần lòng dạ cùng khí phách này... Bọn họ đích xác không chọn lầm người!

Thầy Trương là Danh Sư có thể dựa vào... Một vị Danh Sư chân chính lĩnh ngộ sư giả chi tâm! Giống như thầy Khổng năm đó, trách trời thương dân, đại nghĩa thiên hạ. Có lẽ, bọn họ thật chứng kiến một truyền kỳ sinh ra.

Tốc độ của Thánh thú cực nhanh, chẳng mấy chốc liền đi tới Vân Vụ lĩnh, Mi trưởng lão đứng ở trước cửa sổ, trung khí mười phần, thanh âm vang vọng bốn phương.

- Danh Sư học viện Mi Trúc, đúng hẹn đến đây, không biết chư vị Vương giả ở đâu, mong rằng ra gặp một lần!

- Còn mời ngồi lên lưng Ưng thú, nó sẽ mang ngươi tới tìm chúng ta, Thánh thú của ngươi, vẫn là lưu ở ngoài núi đi! Ta sợ đàm phán không tốt, hại nó mang tiếng bất nghĩa!

Một thanh âm nhàn nhạt truyền tới.

Hỏa Long Thánh thú của Mi trưởng lão cũng là thú loại, hiện tại người cùng thú đàm phán, một khi xảy ra vấn đề, nó giúp chủ nhân, chẳng khác nào phản bội Thú tộc, giúp Thú tộc, tương đương với phản bội chủ nhân, vô luận làm như thế nào cũng lưỡng nan.

- Được!

Bàn giao Thánh thú một tiếng, thân thể Mi trưởng lão nhoáng một cái, bay ra lưng thú, lăng không trảo một cái, chân khí bao vây Trương Huyền, rơi vào trên lưng Ưng thú cách đó không xa. - Thu!

Ưng thú hí dài một tiếng, giương cánh bay lên. Tên này đã đạt đến Tằm Phong cảnh, bộ lông xám xanh, thân thể trôi chảy như sấm sét. Tương tự Thanh Ưng Thú trước đó Trương Huyền thuần phục, chẳng qua càng thêm cường đại.

- Viện trưởng, ngươi trước đừng cho thấy thân phận, liền nói... là một học sinh của ta! Một khi bọn chúng nổi điên, ta sẽ nghĩ biện pháp đưa ngươi ra ngoài...

Mi trưởng lão lặng lẽ truyền âm.

- Không cần phiền toái như vậy, không cho thấy thân phận làm sao đàm phán?

Trương Huyền lắc đầu.

- Cái này... Đám Thánh thú này từ trước tới nay không hợp Danh Sư học viện chúng ta, coi như không phát sinh sự tình hai ngày nay, cũng muốn san bằng bọn hắn... Chỉ tiếc đám người kia một mực núp ở trong hang ổ không ra, những năm này học viện phái qua rất nhiều người, thậm chí hoàng thất cũng phái không ít, đều bặt vô âm tín, đoán chừng bị hạ độc thủ!

Mi trưởng lão nói.

- Phái không ít người?

Trương Huyền nhướng mày, đột nhiên nhớ tới ban đầu ở đằng sau Địa Mạch linh trì nhìn thấy vô số thi cốt. Làm không cẩn thận, những cái kia chính là đội ngũ mà hoàng thất, hoặc Danh Sư học viện phái ra.

- Vân Vụ lĩnh, quanh năm mây mù, địa hình phức tạp, dễ thủ khó công, đám Thánh thú kia ở lại chỗ này, như một cây gai cắm ở trong cổ họng nhân loại, đã sớm muốn diệt trừ, chỉ tiếc... quá khó!

Nói đến đây, Mi trưởng lão giống như nhớ ra cái gì đó, vẻ mặt nghiêm túc:

- Hơn nữa, đám Thánh thú này cũng không phải chỉ chiếm núi làm vua đơn giản như vậy, lão viện trưởng biết một chút, có điều chưa kịp nói tỉ mỉ liền mất tích! Căn cứ tư liệu lịch sử ghi chép, năm đó Ngô Dương Tử tiền bối mất tích, có vẻ như liên quan đến Vân Vụ lĩnh!

Trương Huyền híp mắt lại.

Hắn biết rất nhiều về Ngô Dương Tử, thậm chí còn chiếm được bảo tàng đối phương lưu lại, nếu quả thật liên quan đến Vân Vụ lĩnh, chỉ sợ phía sau cũng liên lụy đến Dị Linh tộc.

- Chẳng lẽ... liên quan đến Ngoan Nhân?

Chương 1614: Lại đến Vân Vụ lĩnh (2)

Nhận được bảo tàng của Ngô Dương Tử, từng chuyên môn hỏi thăm qua Ngoan Nhân, nhưng mà tên này chỉ còn lại có trái tim, rất nhiều ký ức đều biến mất, chỉ biết sự tình Địa Cung, nhiều thì không hiểu rõ.

Nhưng Ngô Dương Tử mất tích liên quan đến Dị Linh tộc... Chẳng lẽ đám Thánh thú này cũng có liên hệ nào đó? Có lẽ thật có khả năng! Ở Hồng Viễn thành tới gần Danh Sư học viện như thế, bắt một cường giả đến gần vô hạn Thánh giả nhị trọng, chỉ bằng vào Dị Linh tộc, chỉ sợ khó mà làm được.

- Vâng, nguyên nhân chính là như thế, vì điều tra chân tướng, cũng có cường giả Thánh cảnh lẻn vào, đáng tiếc không thành công, nơi này bảy trăm năm trước ta cũng đã tới... Lúc ấy nếu không phải lão viện trưởng cứu, khả năng đã sớm chết...

Mi trưởng lão hơi đỏ mặt nói.

Bảy trăm năm trước, thực lực của hắn có thành tựu, cũng muốn dò la xem chỗ này đến tột cùng, lặng lẽ lẻn vào, kết quả đi không bao xa, liền bị đánh sắp tử vong, nếu không nhờ lão viện trưởng, đâu còn có hắn hôm nay.

- Ah!

Không nghĩ tới Mi viện trưởng còn có loại kinh nghiệm này, Trương Huyền mỉm cười. Mặc dù hắn đi vào một chuyến, nhưng Vân Vụ lĩnh quả thực rất kỳ lạ. Nếu không phải nhờ vào Vu Hồn, đừng nói trộm đi Địa Mạch linh dịch của đối phương, sợ rằng sẽ giống như Ngụy Trường Phong, bị đánh chết tại trận.

- Cho nên, một lát nữa tận lực không cần cho thấy thân phận, nếu không ta sợ sẽ xuất hiện biến cố...

Nói hết nguyên do, Mi trưởng lão nói.

- Ân, đến lúc đó tùy cơ ứng biến đi!

Trương Huyền gật đầu.

Nếu quả thật liên quan nhiều như vậy, Thánh thú của Vân Vụ lĩnh biết mình là viện trưởng, làm không cẩn thận thật sẽ nổi điên. Cho dù có Tử Dương thú cùng Kim Nguyên đỉnh, nhưng nơi này tích tụ vô số Thánh thú, Tòng Thánh, Bán Thánh, muốn chạy trốn, cũng không dễ dàng như vậy. Thời điểm hai người nói chuyện, Ưng thú dưới thân bay qua mê vụ nồng đậm, đi tới một ngọn núi. Trương Huyền nhìn một chút, lại là chỗ hắn quen thuộc, vị trí có Địa Mạch linh dịch.

- Thu!

Ưng thú kêu một tiếng, bay thẳng xuống, thân thể Mi trưởng lão nhoáng một cái, rơi trên mặt đất, Trương Huyền theo sát ở phía sau.

- Danh Sư học viện Mi Trúc mang theo học sinh đến, mời các Vương giả của Vân Vụ lĩnh ra gặp mặt!

Tiến về phía trước một bước, khí tức Thánh giả nhất trọng đỉnh phong của Mi trưởng lão xao động mà ra.

- Mi viện trưởng, đi vào rồi nói sau!

Thanh âm nhàn nhạt từ sơn động phía trước truyền đến, ngay sau đó hai Hắc Linh Báo tu vi Bán Thánh đi ra, nhìn về phía hai người, làm ra tư thế xin mời, giống như là hai hộ vệ. - Đi!

Mi Trúc hít sâu một hơi, gật gật đầu, đi đầu vào trong. Trương Huyền nhìn quanh hai bên một vòng, phát hiện chung quanh vẫn có không ít Tòng Thánh, Bán Thánh thủ hộ, chẳng qua số lượng so với lần trước ít hơn nhiều lắm. Xem ra, hẳn là chiến đấu với Danh Sư học viện, bị phái ra.

Dọc theo sơn động đi vào trong, rất nhanh thì tới hang động trước đó chứa đựng linh dịch, lập tức nhìn thấy mười Thánh thú Thánh giả nhất trọng đỉnh phong ngồi ở trong đó, thấy bọn họ đi vào, ánh mắt cả đám như điện, mang theo sát cơ. lạnh lùng

- Mi Trúc, mang theo học sinh Tằm Phong cảnh liền tới đây, lá gan không nhỏ a!

Một Hùng Hổ thú Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, ánh mắt băng lãnh nhìn qua. Danh Sư học viện Mi Trúc, Thuần Thú học viện viện trưởng, Thánh thú ở Vân Vụ lĩnh cũng sớm có nghe thấy.

- Ta đã đến, chúng ta vẫn là thương nghị một chút, Danh Sư học viện chiến đấu với Vân Vụ lĩnh, làm sao giải quyết tốt hậu quả đi! Tiếp tục đánh xuống như vậy, ta sợ sẽ lưỡng bại câu thương!

Mi trưởng lão khoát tay áo.

- Lưỡng bại câu thương? Lưỡng bại câu thương thì thế nào? Nhân loại các ngươi trộm đi Địa Mạch linh dịch của chúng ta, chặt đứt căn cơ của chúng ta, cùng lắm thì cá chết lưới rách, giết thống khoái a!

Một Xích Viêm sư Thánh giả nhất trọng đỉnh phong nói.

- Trộm đi Địa Mạch linh dịch? Mi trưởng lão nhướng mày.

- Không sai, đây là địa phương chúng ta chứa đựng Địa Mạch linh dịch, hiện tại rỗng tuếch, chỉ có nhân loại các ngươi mới hèn hạ như thế...

Xích Viêm sư nói.

Mi trưởng lão quay đầu nhìn thoáng qua, quả nhiên thấy cách đó không xa, có một cái ao to lớn, mặc dù không còn đồ vật gì, nhưng vẫn có thể cảm nhận được linh khí nồng nặc trong đó.

Nơi này là chỗ trung tâm nhất của Vân Vụ lĩnh, vô số Thánh thú, Tòng Thánh trấn giữ, loại tình huống này, có thể trộm đi linh dịch... Đây rốt cuộc là vị cao nhân nào làm? Phải biết lúc trước hắn thực lực đại thành, đừng nói nơi này, ngay cả giữa sườn núi cũng chưa tới, liền bị đánh suýt chút nữa chết. Có thể đi vào, đồng thời trộm đi đồ vật, còn có thể sống đi ra... Quả thực là thay nhân tộc ra một ngụm ác khí.

- Chuyện này ta cũng không biết rõ tình hình!

Trong lòng tràn đầy bội phục, nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra ngoài, Mi trưởng lão khoát tay áo:

- Các ngươi nói là nhân tộc làm, có chứng cứ gì không? Là ai làm?

- Không biết rõ tình hình? Một câu không biết rõ tình hình liền muốn lừa gạt?

Hùng Hổ thú hừ một tiếng.

- Không phải lừa gạt, các ngươi chưa bắt được chứng cứ, chính là không có chứng cứ, tìm ta cũng vô dụng, ta chỉ đại biểu Danh Sư học viện! Chúng ta vẫn là nói chuyện song phương chiến đấu đi!

Mi trưởng lão không dây dưa vấn đề này:

- Giữa chúng ta ma sát va chạm, Danh Sư đường sẽ không quản lý, một khi làm lớn chuyện, sinh linh đồ thán, chỉ sợ Vân Vụ lĩnh các ngươi liền không có cần thiết tồn tại, sẽ bị xóa đi! Điểm ấy không cần ta nhiều lời, các ngươi hẳn cũng rõ ràng, bằng không thì không có khả năng bình an vô sự nhiều năm như vậy!

- Trước kia có Địa Mạch linh dịch, chúng ta có hi vọng tấn cấp, hiện tại không giống...

Nghe được hắn nói, móng vuốt của Hùng Hổ thú vẫy một cái:

- Muốn hoà giải cũng được, chỉ cần Danh Sư học viện đền bù chúng ta năm vạn viên linh thạch thượng phẩm, hỗ trợ ở Vân Vụ lĩnh kiến tạo năm trăm tụ linh đại trận cấp sáu, ta liền lập tức lệnh Linh thú rút về!

Chương 1615: Trương Huyền thủ đoạn (thượng) (1)

- Năm vạn viên linh thạch thượng phẩm? Còn năm trăm đại trận? Nằm mơ sao? Đổi điều kiện đi!

Mi trưởng lão sầm mặt lại.

Quả thực là công phu sư tử ngoạm. Năm vạn viên linh thạch thượng phẩm, cả Danh Sư học viện lật một lần, cũng không bỏ ra nổi! Lại nói, Danh Sư học viện cũng không sợ các ngươi, chỉ là lo lắng sinh linh đồ thán mà thôi, thực sự không được, điều động toàn bộ lực lượng, đồng dạng có thể san bằng Vân Vụ lĩnh! Nhưng mà như thế mọi người tổn thất đều rất lớn, làm đất trời oán giận, có thể tránh khỏi, liền tận lực tránh khỏi.

- Đổi điều kiện? Không được, chỉ có một điều kiện này, đáp ứng liền đáp ứng, không đáp ứng, tiếp tục chiến đấu! Nói thật cho các ngươi biết, ta còn không có phái ra Linh thú phi hành, một khi bắt đầu, chỉ bằng những học viên không biết bay của các ngươi, có thể ngăn cản? Chỉ cần đánh vào Hồng Viễn thành, cũng không phải thương vong mấy chục người đơn giản như vậy, đến lúc đó, nhìn các ngươi làm sao giải thích với tổng bộ, làm sao giải thích với bách tính phổ thông!

Hoàng Kim Hùng Hổ thú hừ lạnh nói.

Danh Sư học viện bảo hộ một phương an toàn, nếu thật để cho Linh thú phi hành của đối phương xông vào nội thành trắng trợn chém giết, lực công tín của học viện khẳng định bị nghi ngờ cùng phá hư. Lòng tin của Nhân tộc đối với Danh Sư đường, cũng bởi vậy dao động.

- Ngươi... Đây là uy hiếp?

Ánh mắt của Mi trưởng lão phát lạnh.

Đường đường Danh Sư học viện, thế mà bị một đám Thánh thú uy hiếp, quả thực sai lầm nghiêm trọng! Nếu không phải lúc trước tổng bộ nể tình đám Thánh thú này có thể rèn luyện học viên, càng có thể mang đến cảm giác nguy cơ cho tất cả Danh Sư, để bọn họ quyết chí tự cường, khẳng định đã sớm ra tay diệt tuyệt! Làm sao đến mức để chúng diễu võ giương oai.

Danh Sư không thể nhục.

Đây không phải lời nói suông, cũng không phải giả, thật dám nghi ngờ, không ngại ra tay xóa đi. Năm đó Vu Hồn nhất mạch, cường đại như thế, không phải cũng biến mất ở trong dòng sông lịch sử sao? Thậm chí Độc sư quỷ dị như vậy, cũng không dám xây dựng Độc điện ở bên ngoài? Đang muốn nổi giận, cùng đối phương cá chết lưới rách, liền nghe viện trưởng truyền âm vang lên bên tai:

- Nghĩ biện pháp hỏi ra đội ngũ Linh thú phi hành của bọn chúng ở nơi nào, thuận tiện để cho ta đi qua!

Mi trưởng lão sững sờ.

Hỏi cái này làm gì? Đi qua? Nhìn đội ngũ Linh thú phi hành? Nhưng viện trưởng yêu cầu, đành phải nhíu mày, nhìn về phía Hoàng Kim Hùng Hổ thú:

- Cho dù Vân Vụ lĩnh có Linh thú phi hành, số lượng cũng có hạn đi, Danh Sư học viện Thánh giả mấy trăm, ngăn lại những thứ này, không tính là gì! Muốn uy hiếp, cũng phải lấy ra năng lực thực tế, nói như vậy, ngươi cảm thấy ta sẽ sợ?

- Số lượng có hạn? Vân Vụ lĩnh ta, Linh thú phi hành trọn vẹn ba ngàn, hơn nữa mỗi một con đều có tốc độ cực nhanh, coi như Danh Sư học viện có nhiều cường giả Thánh cảnh, muốn ngăn cản cũng không dễ dàng như vậy! Chỉ cần xông ra mấy trăm con, liền có thể tạo thành phá hư rất lớn... Thậm chí, chúng ta có thể không xung kích Đế đô, xung kích một chút tiểu thành thị xung quanh, ta không tin các ngươi có nhiều Thánh giả tọa trấn như vậy?

Hoàng Kim Hùng Hổ thú cười lạnh, ý uy hiếp lộ rõ trên mặt.

- Ba ngàn? Mi trưởng lão cười nhạo:

- Đoán chừng đều là Hóa Phàm nhất, nhị trọng thậm chí còn không đến Hóa Phàm cảnh a, đám ô hợp mà thôi, nhiều hơn nữa, Danh Sư học viện ta lại có sợ gì!

Linh thú phi hành, mặc dù có thể phi hành, cũng phải nhìn thực lực. Một chút Hóa Phàm cũng không có đến, thậm chí chỉ là Hóa Phàm nhị, tam trọng, coi như biết bay lại như thế nào? Danh Sư học viện tùy tiện phái mấy học sinh, liền có thể nhẹ nhõm bắn giết.

- Hóa Phàm nhất, nhị trọng? Xem ra Mi trưởng lão không biết thực lực của Vân Vụ lĩnh chúng ta! Ba ngàn Linh thú phi hành, đều có thực lực Hóa Phàm thất trọng trở lên! Ngươi cảm giác Danh Sư học viện có năng lực chặn lại?

Hoàng Kim Hùng Hổ thú nói.

- Hóa Phàm thất trọng trở lên? Giọng điệu thật lớn!

Mi trưởng lão lắc đầu, vẻ mặt không tin.

Vân Vụ lĩnh chỉ lớn như vậy, làm sao có thể có nhiều Linh thú phi hành cường đại thế kia? Tài nguyên cũng không đủ ah! Huống chi, đám Linh thú chiến đấu với học sinh kia càng nhiều vô số kể. Tài nguyên của Vân Vụ lĩnh, có thể nuôi sống nhiều Linh thú cường đại như vậy sao?

- Không tin?

Hoàng Kim Hùng Hổ thú cau mày. - Ngươi nói khoa trương như thế bảo ta tin tưởng... các ngươi đã không có thành ý, ta nhìn cũng không cần nói chuyện!

Mi trưởng lão vẫy tay, dừng lại một chút:

- Đương nhiên, để cho ta tin tưởng cũng rất đơn giản, hoàn toàn có thể phái Thánh thú, mang học sinh của ta qua nhìn một chút, thật có nhiều Linh thú cường đại như vậy, ta sẽ đưa tin cho các trưởng lão khác, thậm chí còn có thể hiệp thương với Ngọc Thần Thanh bệ hạ!

- Nếu ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy thì tốt, Hắc Linh Báo, các ngươi mang học sinh này của Mi trưởng lão qua mở mang kiến thức quân đoàn Linh thú phi hành của chúng ta!

Hoàng Kim Hùng Hổ thú hừ một tiếng.

Mặc dù nó nói hung mãnh, kỳ thật cũng rất e ngại Danh Sư học viện. Bồi dưỡng được nhiều Danh Sư như vậy, tàng long ngọa hổ, chỉ đối phó học sinh còn có tự tin, nhưng đánh với lão sư, coi như dựa dẫm địa thế, cũng khẳng định sẽ bị tiêu diệt!

Thậm chí coi như các lão sư không ra tay, chỉ cho học sinh rèn luyện, bọn chúng cũng sẽ tổn thương nặng, bao nhiêu năm nghỉ ngơi lấy lại sức, hủy hoại chỉ trong chốc lát. Nguyên nhân chính là như thế, mới có thể đàm phán, liền tận lực đàm phán.

- Rống!

Hai Bán Thánh Hắc Linh Báo trước đó thủ ở cửa ra vào lên tiếng, đi đến.

- Mi trưởng lão, ngươi tận lực kéo dài thời gian, không cần tới xung đột, bảo vệ tốt bản thân là được...

Truyền âm bàn giao, Trương Huyền đứng dậy đi theo Hắc Linh Báo ra ngoài.

- Vâng!

Mặc dù không biết mục đích của viện trưởng là gì, nhưng Mi trưởng lão vẫn lên tiếng, ngẩng đầu nhìn qua:

- Hiện tại học trò của ta qua nhìn, nếu quả thật như các ngươi nói, sẽ bẩm báo học viện tình hình thực tế, sau đó lại làm giải quyết! Thật có nhiều Linh thú quân đoàn như vậy, điều kiện các ngươi nói, cũng không phải là không thể đáp ứng...

- Ồ? Vẫn là Mi trưởng lão dễ nói chuyện, vậy chúng ta liền đợi đi...

Hoàng Kim Hùng Hổ thú nhẹ gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau