THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Trị liệu cho Đỗ Mạc Hiên (1)

- Lão sư, chiêu thương pháp này...

Tiến vào phòng, Trịnh Dương cũng không nhịn được nữa mà hỏi một câu.

- Chiêu thương pháp này là thứ ta mới vừa sáng tạo ra, hiện tại ta sẽ niệm tu luyện pháp quyết cho con nghe!

Trương Huyền đọc qua công pháp một lần.

- Cái này... Cái này...

Nghe khẩu quyết xong, Trịnh Dương bối rối.

Chiêu thương pháp này thực sự quá cao minh, so sánh với những thương pháp mà trước đây hắn đã học được quả thực là rác rưởi không thể rác rưởi hơn được nữa.

Trước đó hắn cảm thấy bộ này thương pháp xiên xiên vẹo vẹo, tư thế không dễ nhìn, hóa ra căn bản không phải là như vậy.

Chiêu này trọng ý không trọng hình, có thể thi triển rất xấu, cũng có thể thi triển hoa lệ không gì sánh được. Tuy chỉ có một chiêu, thế nhưng lại vượt qua vô số thương pháp, thiên biến vạn hóa, uy lực vô tận.

- Được rồi, ta đã truyền thụ hoàn chỉnh bộ thương pháp này cho con, không được sự cho phép của ta không cho phép tự mình truyền ra ngoài!

Trương Huyền nói.

- Vâng!

Trịnh Dương quỳ gối, long trọng dập đầu mấy cái.

Hắn chìm đắm trong thương pháp nhiều năm cho nên đương nhiên biết rõ bộ thương pháp này quý giá ra sao. Đồng thời cũng hiểu rõ, một khi tiết lộ ra ngoài sẽ mang đến gió tanh mưa máu ra sao.

- Tuy rằng chiêu thương pháp này đơn giản, thế nhưng lại là cơ sở của tất cả thương pháp, thời gian còn có hơn mười ngày nữa. Ta hi vọng con có thể có đột phá lớn lao, không nên phụ một phen tâm huyết của ta!

Trương Huyền nhắn nhủ.

- Lão sư yên tâm!

Bên trong ánh mắt của Trịnh Dương mang theo vẻ kiên định, tiếp theo hắn ngẩng đầu lên, nói:

- Lão sư, không biết chiêu thương pháp này có tên gọi là gì?

- Tên? Ta còn chưa lấy, nếu như con thích thì cứ tùy tiện lấy một cái tên đi!

Trương Huyền vung tay lên rồi nói.

Tuy rằng chính hắn đã gọi nó là Thiên Đạo thương pháp, thế nhưng chỉ là cách gọi chung. Chiêu số vẫn nên có tên chiêu số, bản thân hắn cũng lười suy nghĩ thì cứ để vị học sinh này suy nghĩ đi.

- Vâng!

Biết bản tính của lão sư, Trịnh Dương cố nén sự khiếp sợ sắp ngất xỉu mà đi ra ngoài.

Hắn rời đi, Trương Huyền xoa xoa mi tâm của mình.

Vương Dĩnh, Lưu Dương đã được giải quyết mầm họa trong cơ thể, nhất định sẽ tăng tiến như gió. Mà Viên Đào, Triệu Nhã được kích hoạt thể chất, nhất định tiến bộ sẽ càng nhanh hơn. Duy chỉ có Trịnh Dương này là hơi yếu hơn mọi người. Chỉ là hiện tại có chiêu thương pháp này, sau hơn mười ngày rốt cuộc là ai hơn ai một bậc cũng khó mà nói được. Lại gọi mấy học sinh tới, sau khi chỉ điểm vài câu, lúc này Trương Huyền mới rời khỏi học viện.

...

- Các ngươi nói... Đỗ Mạc Hiên đã quỳ gối trước cửa một ngày?

- Tuy rằng Đỗ Mạc Hiên bởi vì một lần bệnh nặng mà cạnh tranh chức vị gia chủ thất bại. Thế nhưng cũng là nhân vật có tiếng tăm, quỳ gối trước cửa một ngày... Chẳng lẽ đối phương đúng là danh sư?

- Nếu như thật sự, trước đó chúng ta đã đoán sai rồi...

...

Trương Huyền rời khỏi phủ đệ, học tập thương pháp, truyền thụ thương pháp, không ngờ lúc này toàn bộ Thiên Huyền Vương thành đã sôi sùng sục lên.

Nếu như nói chuyện Lăng Thiên Vũ trước đó rất nhiều người không tin. Thế nhưng Đỗ Mạc Hiên quỳ gối trước cửa một ngày đã khiến cho bọn họ dao động.

Đường đường là thành viên của một trong bốn gia tộc lớn nhất, trưởng lão Đỗ gia, là nhân vật tuyệt thế đã từng cạnh tranh chức vị gia chủ mà lại quỳ gối ở trước cửa người khác. Sợ rằng cũng chỉ có danh sư mới có được loại quyết đoán này.

- Qua xem tình huống một chút đi!

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu như thực sự là danh sư, phải dành thời gian giao hảo mới là vương đạo!

...

Tin tức này truyền ra, vô số thế lực lớn, gia tộc lớn đã không nhẫn nại được nữa. Cả đám nhao nhao phái người tìm hiểu tin tức, thậm chí một ít gia chủ quản sự, đầu lĩnh một phương cũng đã tự mình đến.

La Trùng chính là một người trong đó.

Hắn là hội trưởng luyện khí sư công hội của Thiên Huyền Vương thành, là luyện khí sư nhất tinh trung kỳ. Cũng là luyện khí đại sư cấp bậc cao nhất trong Thiên Huyền Vương quốc.

Binh khí mà hắn luyện chế, coi như là Thẩm Truy bệ hạ cũng phải tốn số một tiền lớn để mua, vô số quan to quý nhân muốn mà không thể có được. Mỗi một cái mà hắn luyện chế đều có vô số người tung hô, đưa giá lên trên tận trời.

Vốn bằng vào địa vị, thân phận của hắn, coi như có danh sư tới đây cũng không cần phải chú ý, không cần lấy lòng, kết giao.

Chung quy lại, tuy luyện khí sư không bằng danh sư, thế nhưng cũng là tồn tại có địa vị cực kỳ cao bên trong các nghề nghiệp cửu lưu, cũng có tôn nghiêm và địa vị của bản thân.

Chỉ là... Hắn vẫn tự mình đến đây.

Bởi vì người khác không biết, chỉ có chính hắn là hiểu rõ, gần đây hắn luyện khí trước sau không có cách nào làm được tĩnh tâm như nước. Đồ vật mà hắn luyện chế thường thường sẽ sụp đổ ở bước cuối cùng, trở thành phế phẩm.

Đủ bước luyện khí không khác nhau chút nào so với trước đây, vốn hắn tưởng rằng là vấn đề thể lực tinh lực cho nên cũng chuyên tâm điều dưỡng mấy ngày, kết quả... Lại không có một chút thay đổi nào.

Đường đường là đệ nhất luyện khí sư của Thiên Huyền Vương quốc, lại không có cách nào luyện khí... Một khi chuyện này truyền đi, không nói tới việc địa vị sẽ chịu ảnh hưởng, mà sợ rằng đối thủ, kẻ thù trước đây cũng sẽ nghe tiếng mà đến, khiến cho hắn rớt xuống ngàn trượng.

Vì lẽ đó, sau nghe thấy trong thành lại có một vị danh sư đến, hắn cũng không nhịn được nữa mà lặng lẽ tới đây. Hắn muốn nhìn một chút, xem có phải là thật hay không.

Nếu như là thật, dù cho tiêu tốn và đánh đổi to lớn hơn nữa thì hắn cũng phải biết rõ vấn đề, cũng để tiện giải quyết.

- Quả nhiên là Đỗ Mạc Hiên!

Đứng ở một góc đường phố, nhìn người trung niên đang quỳ gối giữa đường ở cách đó không xa, La Trùng đã nhận ra được.

Vị trưởng lão tiếng tăm to lớn nhất Đỗ gia này, toàn bộ cao tầng trong Thiên Huyền thành, người không biết hắn không nhiều, lúc trước hắn ta còn cầu hắn luyện chế một thanh bảo kiếm. Cho nên coi như ở rất xa, chỉ cần nhìn một chút thì vẫn nhận ra được.

- Tên này luôn luôn cẩn thận, bảo hắn cam tâm tình nguyện quỳ xuống như thế, như vậy người bên trong ở tòa phủ đệ này tất có thể giúp hắn giải quyết vấn đề, hơn nữa... Còn khiến cho hắn vui lòng phục tùng!

Chỉ liếc mắt nhìn qua thì trong lòng La Trùng đã có phán đoán.

Nếu như người trong phủ đệ không có thân phận đủ cao, có thủ đoạn có thể giúp hắn giải quyết vấn đề thì Đỗ Mạc Hiên quỳ xuống như vậy tương đương với việc làm cho bản thân mất mặt, chắc chắn hắn ta sẽ không làm.

Kẽo kẹt!

Ngay khi hắn đang suy đoán lung tung thì cửa lớn của phủ đệ kẽo kẹt rồi mở ra, một quản gia tên mập mạp đi ra.

- Lão gia nhà chúng ta bảo ngươi đi vào trong!

Bàn tay lớn của Tôn Cường vẫy một cái.

- Đa tạ Tôn quản gia hỗ trợ nói một tiếng...

Đỗ Mạc Hiên hưng phấn vội vã đứng lên.

- Đi thôi!

Chương 162: Trị liệu cho Đỗ Mạc Hiên (2)

Tôn Cường cũng không phí lời mà dẫn đầu đi trước dẫn đường, mấy người tiến vào đình viện, cửa lớn của phủ đệ lần thứ hai đóng chặt lại.

- Đi vào!

- Đỗ Mạc Hiên đã đi vào rồi. Chỉ cần nhìn hành động khi đi ra của hắn một lúc nữa là có thể biết rõ!

- Đúng vậy, tiếp tục chờ đi...

...

Tai mắt của rất nhiều thế lực lớn ẩn giấu ở xung quanh nhìn thấy hắn tiến vào phủ đệ cùng không vội vã rời đi mà từng người, từng người tiếp tục đưa mắt tập trung vào đây.

La Trùng cũng không vội vã mà yên tĩnh chờ đợi.

...

- Là ta có mắt mà không thấy núi thái sơn, kính xin Dương sư tha tội!

Vừa tiến vào phòng, Đỗ Mạc Hiên không còn vẻ nghi hoặc và kiêu ngạo như trước đó mà trực tiếp phủ phục xuống dưới mặt đất.

- Đứng lên đi!

Trương Huyền khoát tay áo một cái.

Từ học viện trở về, tìm một nơi yên lặng không có người, hắn lại lần thứ hai ngụy trang thành dáng vẻ Dương Huyền, trở lại phủ đệ.

Lần này hắn một lát cũng đã hơn nửa ngày, cũng tiêu diệt kiêu ngạo của tên này, cho nên lúc này hắn mới bảo Tôn Cường gọi hắn ta đi vào.

- Xin Dương sư không để ý tới hiềm khích mà lúc trước cứu ta!

Đỗ Mạc Hiên cũng không đứng dậy mà tiếp tục quỳ ở trên mặt đất.

- Nếu ta đã bảo ngươi đi vào thì tự nhiên sẽ ra tay, đứng lên đi!

Trương Huyền lạnh nhạt nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, sắc mặt của Đỗ Mạc Hiên lúc này mới vui vẻ, lại sốt ruột vội vàng đứng dậy.

Ánh mắt của Đỗ Viễn theo ở phía sau cũng sáng lên, đồng thời cũng có chút nghi hoặc.

Không phải trước đây phụ thân bị bệnh nặng hay sao? Chẳng lẽ, vị danh sư trước mắt này, trước đây đã có thể trị hết bệnh hay sao?

- Biết tại sao trước kia ta lại nói ngươi là súc sinh hay không?

Trương Huyền nhìn sang rồi nói.

- Biết!

Đỗ Mạc Hiên đáp một tiếng.
Tôn Cường, Đỗ Viễn cũng không nhịn được gật đầu một cái.

Trước đó vị Dương sư này chỉ liếc mắt nhìn đã nói Đỗ trưởng lão là súc sinh, vốn hắn tưởng rằng là đối phương đang nhục mạ mình. Mà bây giờ nhìn lại, e rằng cũng không đơn giản như vậy.

Chỉ là, thứ khiến cho bọn họ nghi hoặc và không hiểu chính là, rốt cuộc là chuyện gì mà có thể khiến cho hắn ta bị mắng là súc sinh, không những không có một chút tức giận nào mà vẻ mặt còn rất là hưng phấn?

Chỉ là bọn hắn không nghi hoặc quá lâu thì âm thanh của Trương Huyền đã vang lên.

- Mười năm trước, người người đều biết ngươi bị bệnh, tu vi giảm mạnh, mà trên thực tế, nếu như ta không nhìn nhầm, ngươi... hòa máu của Tuyết lang thú vào trong thân thể, mưu toan thay máu của mình!

- Làm như vậy sẽ dẫn đến trong thân thể Lang thú kịch độc, mỗi khi đến buổi trưa, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều mọc ra đầy lông trắng. Người không ra người, thú không ra thú, trạng thái như súc sinh, ta nói có đúng không?

- Đúng vậy, Dương sư nói không sai một chút nào!

Đỗ Mạc Hiên vội vàng gật đầu.

Tuy rằng trước đó người này nói hắn là súc sinh hắn đã biết rõ nhất định đối phương đã nhìn ra chứng bệnh của mình. Nhưng giờ khắc này đối phương nói không sai một chút nào thì trong lòng hắn vẫn tràn ngập chấn động như cũ.

Không hổ là danh sư chân chính, ánh mắt kinh người, đây chính là chuyện mà ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng không nhìn ra vấn đề a.

- Chuyện này...

- Máu của Tuyết lang thú? Toàn thân mọc lông trắng?

Nghe thấy lời nói của Trương Huyền, tới giờ mấy người Tôn Cường, Đỗ Viễn mới hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Đặc biệt là người sau, thân thể hắn không khỏi run lên.

Khó trách mỗi ngày buổi trưa phụ thân hắn đều uống trà lạnh, có thói quen không gặp bất luận người nào. Vốn là hắn tưởng đây là thói quen nhiều năm của phụ thân, thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại là vì nguyên nhân này. Mỗi khi đến buổi trưa toàn thân sẽ mọc ra lông trắng... Hắn sợ bị người khác nhìn thấy cho nên mới cố ý trốn!

Một người trên dưới đều là lông... Không phải là súc sinh thì là cái gì?

Khó trách Dương sư một câu nói ra, không những phụ thân không phản bác mà còn trực tiếp quỳ ở ngoài cửa... Căn nguyên là ở đây.

- Tuyết lang thú là man thú thất phẩm, thực lực tương đương với võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh. Toàn thân có lông trắng, tốc độ như gió, máu tươi của nó là một trong các vật liệu chủ yếu để luyện chế Thông Huyền đan. Thứ này có tác dụng khơi thông kinh mạch, đề cao tu vi. Ngươi dùng máu tươi của Tuyết lang thú để thay máu, chắc hẳn đã nhìn qua một số bí tịch, lầm tưởng một khi thành công sẽ khiến cho tu vi của ngươi tiến nhanh a!

Không để ý tới mọi người đang khiếp sợ, Trương Huyền tiếp tục nói.

- Vâng!

Đỗ Mạc Hiên cười khổ, vội vàng gật đầu.

Đúng như vị Dương sư này nói như đúc, lúc trước quả thực hắn đã nhìn thấy ghi chép bên trên một quyển bí tịch, cho nên cho rằng chỉ cần thay máu thành công thì nhất định có thể một lần bước vào Thông Huyền cảnh, trở thành cao thủ võ giả thất trọng.

Ai biết được có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại trở thành bắt đầu của một cơn ác mộng.

Mỗi ngày toàn thân đều mọc đầy lông trắng, người không ra người quỷ không ra quỷ, dù cho chỉ có chừng nửa canh giờ, thế nhưng thống khổ mà hắn phải chịu đựng cũng có thể tưởng tượng ra được.

Có thể kiên trì được mười năm cũng là do tâm trí của hắn cứng cỏi, bằng không, nhất định đã sớm tự sát rồi.

- Là ban đầu khi ta còn nhỏ không phân biệt được thật giả đãtùy tiện tin tưởng... Mong Dương sư cứu ta!

Đỗ Mạc Hiên ôm quyền nói.

Bây giờ suy nghĩ một chút, lúc trước thực sự là đầu óc hắn có vấn đề a.

Trong lúc vô tình có được một quyển thư tịch cổ, vốn hắn còn tưởng rằng đây là chí bảo, đặc biệt là hắn còn thâm nhập vào trong Bất mao chi địa, lợi dụng rất nhiều thủ đoạn để săn giết một đầu Tuyết lang thú, dùng nó để thay máu. Vốn hắn tưởng rằng tu vi sẽ đại thành, trực tiếp tiếp nhận vị trí tộc trưởng. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại biến thành kết quả này.

Không phải là đầu óc có vấn đề thì là cái gì chứ?

- Không phân biệt được thật giả? Bản bí tịch kia... Là thật hay!

Trương Huyền nói.

- Là thật?

Đỗ Mạc Hiên còn muốn nói gì đó, thế nhưng sau khi nghe thấy Trương Huyền nói như thế, toàn thân không khỏi chấn động, nói:

- Sao có thể có chuyện đó? Nếu như là thật thì làm sao ta lại biến thành như vậy chứ...

Nếu như bản bí tịch kia là thật, như vậy làm sao bản thân hắn có khả năng trở thành người không ra người quỷ không ra quỷ nhiều năm như vậy chứ?

Làm sao có khả năng tu vi lại từ Ích Huyệt cảnh rút lui trở thành Đỉnh Lực cảnh, từ đây hoàn toàn thất bại cơ chứ?

Chương 163: Ăn nhiều chết no (1)

- Mặc dù bí tịch là thật, thế nhưng nơi quan trọng nhất đã bị người ta hủy hoại, không đầy đủ, cho nên lúc này mới dẫn đến dáng vẻ của ngươi bây giờ!

Trương Huyền không tiếp tục nói về đề tài này nữa mà chuyển hướng, hắn nói:

- Được rồi, hiện giờ ta sẽ thi châm cho ngươi, giúp ngươi giải quyết mầm họa trong cơ thể!

- Vâng!

Đỗ Mạc Hiên vội vã bước lên phía trước.

Trương Huyền xoay cổ tay một cái, lấy ra ngân châm, ngón tay búng một cái, một cây ngân châm đã bay qua phía đối phương.

Thiên Đạo thư viện chỉ có giới thiệu cơ bản và chỗ thiếu hụt, cũng không có phương pháp giải quyết. Chỉ là vấn đề của Đỗ Mạc Hiên lại có chút tương tự với thê tử của Lăng Thiên Vũ, là kinh mạch bế tắc, dẫn đến máu tươi của Tuyết lang thú không có cách nào phát huy tác dụng bình thường được.

Muốn giải quyết, chỉ cần hóa giải những chỗ bế tắc này đi là được.

Vấn đề thế này, đối với Trương Huyền mà nói, đơn giản đến cực điểm. Thiên Đạo công pháp tu luyện ra chân khí trong suốt như nước, bất luận chỗ bế tắc gì, chỉ cần chân khí xông tới là có thể giải quyết được dễ dàng.

Sưu Sưu Sưu Sưu!

Liên tục có mấy chục cây ngân châm đâm vào trong cơ thể Đỗ Mạc Hiên.

Đỗ Mạc Hiên chỉ cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, những áp bức ở trong người trước đó khiến cho hắn mỗi một thời khắc đều khiến cho thú tính của hắn như muốn bộc phát. Lúc này trong nháy mắt tất cả như nước sông bị phóng ra, dọc theo kinh mạch nhanh chóng chảy xuôi, trải rộng ra toàn thân.

Ken két! Ken két!

Những lực lượng này vừa mới tiến vào thân thể đã khiến cho chân khí trong cơ thể của hắn trong nháy mắt đã tăng lên với biên độ lớn, một trận tiếng vang giống như tiếng pháo vang vọng, từng cái từng cái huyệt đạo ở bên ngoài thân thể nổ tung.

Sưu sưu sưu sưu!

Vô số linh khí lăng không xuất hiện, điên cuồng truyền vào trong cơ thể hắn, trong nháy mắt hắn đã từ Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong đột phá.

Ích Huyệt cảnh sơ kỳ!

Ích Huyệt cảnh trung kỳ...

...

Trong nháy mắt hắn đã đạt đến Ích Huyệt cảnh đỉnh phong, thậm chí còn không có ý dừng lại.

Ầm!

Thân thể lay động một trận, rốt cục tu vi đang nhanh chóng tăng trưởng ngừng lại, thú tính trước đó khiến cho hắn mỗi ngày đều lo sợ bất an cũng đã biến mất không thấy hình bóng.

Võ giả thất trọng, Thông Huyền cảnh sơ kỳ!

Hắn lại có thể một lần từ Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong, đột phá đến Thông Huyền cảnh, tăng trưởng ròng rã hơn một cấp bậc lớn.

- Ta...

Nhìn biến hóa của thân thể, dù tâm chí hắn kiên định thì hốc mắt cũng không nhịn được đỏ lên.

Những mười năm, nỗi đau khổ này vẫn dằn vặt hắn, mỗi ngày đều trở nên giống như dã thú, toàn thân nổi lên lông trắng. Vốn hắn tưởng rằng sinh thời không có biện pháp nào nữa, hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại bị vị Dương sư trước mắt này một lần giải quyết, thậm chí... Tu vi còn có đột phá! Phịch Phịch!

Quỳ rạp xuống mặt đất, lúc này Đỗ Mạc Hiên rất thành thật, thật lòng, cũng không có nửa phần giả tạo:

- Đa tạ ân tái tạo của Dương sư...

Không chỉ giúp hắn giải quyết mầm họa mà còn khiến cho thực lực của hắn tăng lên đến Thông Huyền cảnh, loại ân tình này không những có thể xưng tụng là tái tạo mà còn có thể so với phụ mẫu.

Bây giờ, nếu hắn về đến gia tộc, tuyệt đối sẽ được xếp lên trên khá cao, không có người nào dám xem thường hắn nữa.

Có thể có được kết quả như thế, đừng nói là quỳ một ngày, coi như quỳ một năm cũng là đáng giá.

- Còn không mau lấy ra những thứ kia?

Tâm tình kích động bình phục lại, lúc này Đỗ Mạc Hiên nhìn về phía nhi tử mình rồi nói.

- Vâng!

Đỗ Viễn vội vã lấy ra một xấp kim phiếu ở trong lồng ngực rồi đưa tới.

Vốn Đỗ Viễn còn cảm thấy, việc quỳ ở ngoài cửa, một lần lấy ra nhiều kim phiếu như vậy là do phụ thân phát điên. Thế nhưng bây giờ hắn mới biết, không những không điên mà vẫn rất là tinh mắt.

Thông Huyền cảnh a...

Coi như mất đi mười năm thì sao chứ? Cha dựa vào thực lực như bây giờ, nếu như lại cạnh tranh gia chủ thì tất nhiên sẽ là nhân tuyển đầu tiên, không ai có thể cướp được.

Hơn nữa, coi như không trở thành gia chủ được, dựa vào thực lực Thông Huyền cảnh, muốn kiếm thêm mấy trăm vạn kim tệ cũng sẽ đơn giản hơn không ít.

- Đây chính là năng lực của danh sư...

Đơn giản có thể làm cho đi một người đi lên tới đỉnh phong, cũng có thể đơn giản làm cho một người ngã vào địa ngục. Đây chính là danh sư, là nghề nghiệp cao quý mà toàn bộ đại lục cũng phải tôn sùng không gì sánh được! Lúc trong lòng hắn đang cảm khái thì đã nhìn thấy Tôn Cường đi lên, lại lấy kim phiếu tiếp ở trong tay ắn rồi mới bắt chuyện, nói một tiếng:

- Đỗ trưởng lão, Đỗ công tử, xin mời, lão gia nhà chúng ta muốn nghỉ ngơi!

- Vâng, ngày hôm nay quấy rối Dương sư, hôm nào ta lại đến bái phỏng!

Biết đối phương đang hạ lệnh trục khách, Đỗ Mạc Hiên không do dự mang theo Đỗ Viễn lùi ra ngoài.

Vừa mới đi ra tới cửa thì bên tai hắn đã vang lên thanh âm nhàn nhạt của Trương Huyền:

- Bí tịch dung hợp máu tươi của Tuyết Lang Vương thiếu đi vài tờ, là do người khác hay là vô tình, có lẽ có thể tra ra được a!

- Chuyện này...

Thân thể Đỗ Mạc Hiên cứng đờ, hắn lần nữa xoay người, nói:

- Đa tạ Dương sư chỉ điểm...

Nói xong hắn xoay người rời đi.

Năm đó Đỗ Mạc Hiên nắm giữ tư cách có thể cạnh tranh chức vị gia chủ, dưới tình huống xuôi dòng thuận gió như vậy mà lại đột nhiên tu luyện công pháp nguy hiểm không biết tên. Muốn mưu toan đạt đến Thông Huyền cảnh, nếu như nói không có ai mê hoặc, không có những nguyên nhân khác. Sợ rằng sẽ không có ai tin tưởng cả.

Vì lẽ đó, trước khi hắn đi Trương Huyền cố ý chỉ điểm một câu, đương nhiên, sau đó làm thế nào là chuyện của hắn.

...

- Mười năm trước Đỗ Mạc Hiên bị một cơn bệnh nặng dẫn đến tu vi giảm mạnh, không có cách nào tranh cướp vị trí gia chủ... Sợ rằng lần này quỳ ở đây là muốn cầu vị danh sư này hỗ trợ giải quyết chứng bệnh a!

Ở bên ngoài, La Trùng nhớ tới nhiều chuyện liên quan tới Đỗ Mạc Hiên, hắn không nhịn được suy đoán.

- Nếu như vấn đề của Đỗ Mạc Hiên có thể giải quyết, như vậy nhất định chuyện của ta cũng có thể giải quyết được...

Bệnh của Đỗ Mạc Hiên lúc trước ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng không thể giúp gì được. Tuy rằng hắn cũng không biết tình huống cụ thể, thế nhưng hắn lại biết những năm này đối phương đã tìm không ít thầy thuốc, thế nhưng đều không thể giúp được gì.

Vấn đề khó như vậy mà vị danh sư này cũng có thể giải quyết. Có lẽ vấn đề hắn đột nhiên không có cách nào tĩnh tâm luyện khí được nữa có thể dễ dàng xử lý a!

Trong lúc đang suy tư, cửa lớn đang đóng chặt lần thứ hai kẽo kẹt, từ từ mở ra. Hắn lập tức nhìn thấy hai người Đỗ Mạc Hiên, Đỗ Viễn đi ra ngoài.

- Không biết vấn đề của hắn đã được giải quyết chưa...

Vội vàng nhìn sang, trong lúc đang không xác định thì hai mắt La Trùng đột nhiên trợn tròn, cả người cứng ngắc đứng tại chỗ:

- Thông Huyền cảnh? Chuyện này... Chuyện này... Làm sao có khả năng chứ?

Vừa nãy khi Đỗ Mạc Hiên đi vào hắn đã nhìn thấy rõ ràng, là võ giả ngũ trọng Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong, làm sao... Vừa đi vào không tới mười phút, khi đi ra đã biến thành Thông Huyền cảnh rồi chứ?

Hơn nữa quan trọng nhất là tinh thần phấn chấn, tuyệt nhiên không giống dáng vẻ trước đó.

Chương 164: Ăn nhiều chết no (2)

Chuyện gì thế này?

Không phải là thật đó chứ!

Coi như danh sư có thể giúp người, chỉ điểm đột phá thì cũng phải có một mức độ...

Gần mười phút từ Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong đột phá đến Thông Huyền cảnh...

La Trùng dùng sức dụi dụi con mắt, chỉ lo mình nhìn nhầm.

Hắn lại nhìn qua, kết quả phát hiện ra... Không có một chút vấn đề nào, đối phương thực sự là Thông Huyền cảnh, hơn nữa hẳn là vừa mới đột phá, không có cách nào áp chế khí tức trong cơ thể lại cho nên mới dễ nhìn thấy như vậy. Bằng không, cường giả thực lực như vậy, chỉ cần không thể hiện ra tu vi, coi như là hắn cũng rất khó phát giác ra được.

- Tôn huynh, cáo từ!

Trong lúc khiếp sợ thì đã thấy Đỗ Mạc Hiên cáo từ Tôn quản gia rồi xoay người rời đi.

- Qua đó hỏi một chút...

Nghĩ tới đây hắn cũng không nhịn được nữa mà sốt ruột vội vàng đuổi theo.

- Đỗ trưởng lão...

- Hóa ra là La đại sư!

Đỗ Mạc Hiên nhận ra hắn tức thì vội vàng khom người.

- Tòa phủ đệ này là...

Cũng không phí lời, La Trùng trực tiếp mở miệng hỏi.

- Đây là chỗ ở của Dương sư!

Biết hắn muốn hỏi thứ gì, Đỗ Mạc Hiên gật đầu trả lời.

- Thực sự là danh sư?

Con ngươi của La Trùng co rụt lại.

- Dương sư là người có năng lực lớn, nếu như La đại sư có chỗ gì không hiểu có thể thỉnh cầu chỉ điểm, chỉ là... Dương sư đến Thiên Huyền Vương quốc là vì muốn thả lỏng tâm cảnh, không quá tình nguyện bị người ta quấy rối...

Đỗ Mạc Hiên nói.

- Không muốn bị người ta quấy rối?

Trên mặt La Trùng có chút khó coi.

Tuy rằng địa vị của hắn cũng không thấp, thế nhưng bảo hắn đi quấy rối một vị danh sư chân chính, hắn vẫn không dám.

- Kỳ thực cũng không cần khổ sở, Dương sư mới vừa nói qua, bất kể là ai, muốn tìm người giải quyết vấn đề thì trước tiên cứ giao ra ba trăm vạn kim tệ, bất kể có thể giải quyết hay không đều không trả lại.

Lại nhớ lời nhắn nhủ của Tôn quản gia trước khi ra ngoài, Đỗ Mạc Hiên lại nói tiếp:

- Dương sư thân là danh sư, đương nhiên không để vào mắt những vật ngoài thân này, chi sở dĩ yêu cầu như vậy là vì muốn đặt một ngưỡng cửa. Nếu không phải vậy, người người đều đến thỉnh cầu người chỉ điểm. Khi đó cũng không cần nghỉ ngơi mà bận bịu đến chết nha...

Vừa nói, trong lòng hắn cũng cảm khái, một ngưỡng cửa cũng đã ba trăm vạn, danh sư không hổ là danh sư, tốc độ kiếm tiền thực sự quá nhanh. Hắn trở thành trưởng lão Đỗ gia nhiều năm như vậy, tất cả số tiền lưu động, cố định, tích trữ tính gộp lại cũng chỉ có con số này mà thôi.

- Như vậy cũng được...

Nghe thấy tiền có thể giải quyết vấn đề, La Trùng thở phào nhẹ nhõm, lại vội vàng gật đầu.

Ba trăm vạn tuy nhiều, thế nhưng đối với luyện khí đại sư như hắn cũng không tính là gì.

- Đa tạ đã báo cho ta biết. Vừa vặn ta có chuyện muốn thỉnh giáo, cho nên ta cũng không nói nhiều nữa!

Nói xong La Trùng đi tới tòa phủ đệ trước mắt.

Phủ đệ trang trí không xa hoa, thậm chí rất là phổ thông, nếu không phải được mấy người Đỗ Mạc Hiên xác nhận thì hắn cũng không dám tưởng tượng ra. Người trọ ở nơi này là một vị danh sư chân chính.

Trước tiên đưa ra ba trăm vạn kim phiếu, dưới sự dẫn dắt của Tôn Cường, La Trùng đi vào trong phòng, sau đó lập tức nhìn thấy một người trung niên đang yên lặng ngồi ở trong phòng, khí tức cả người như có như không. Nếu như không phải tận mắt nhìn bằng mắt thường thì hắn cũng không cảm nhận ra được.

- Thật là lợi hại!

Con ngươi hắn lập tức co rụt lại.

La Trùng là cường giả võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh, người khiến cho hắn không cảm giác được tu vi chỉ có hai loại khả năng. Thứ nhất, tu vi so với hắn cao minh hơn quá nhiều, thứ hai, chân khí mà đối phương tu luyện có độ tinh khiết cực cao, đã vượt xa hắn.

Bất kể là loại nào cũng đều nói rõ vị danh sư trước mắt này, danh xứng với thực.

Thu hồi tâm tính tự kiêu của luyện khí sư, hắn đi tới trước mặt Trương Huyền rồi nói:

- Tại hạ La Trùng bái kiến Dương sư!

- Được rồi, ta nghe tiểu Cường nói, ngươi là một vị luyện khí sư sao?

Trương Huyền có chút nghi hoặc hỏi. Luyện khí sư giống như luyện đan sư, đều thuộc về nghề nghiệp có địa vị khá cao bên trong các nghề nghiệp cửu lưu, địa vị tôn sùng, không nghĩ tới người như vậy mà cũng chạy tới cầu hắn.

- Vâng!

La Trùng gật đầu.

- Ngươi gặp phải vấn đề gì mà không có cách nào giải quyết?

Trương Huyền hỏi.

- Hồi bẩm Dương sư, không biết làm sao gần đây ta luyện khí vẫn luôn thất bại, trước sau không tìm được nguyên do. Hy vọng có thể được Dương sư chỉ điểm!

La Trùng không có chút ẩn giấu nào mà trực tiếp mở miệng nói.

- Ngươi luyện khí cho ta nhìn một chút!

Trương Huyền nói.

- Vâng!

Cổ tay La Trùng rung lên, một bộ công cụ sử dụng để luyện khí lập tức xuất hiện ở trong phòng.

Là luyện đan sư nhất tinh, hội trưởng luyện đan sư công hội, những thứ đồ này, trên cơ bản hắn đều mang theo bên người.

Nhóm lửa, rèn, dung hợp kim loại, rèn luyện...

Đủ loại bước đi thành chuỗi được thi triển làm cho người ta có một loại cảm giác như nước chảy mây trôi.

Chừng nửa canh giờ sau, một thanh trường kiếm đã xuất hiện ở trong tay của hắn. Chỉ là ngay ở bước cuối cùng, khi sắp kết thúc luyện khí thì trên trường kiếm vang lên một tiếng thanh thúy, bên trên lập tức xuất hiện vết nứt.

Thất bại!

Đúng như hắn nói, rèn không tạo được công.

Nhìn thấy ngay cả một thanh trường kiếm đơn giản nhất cũng không thể rèn được, La Trùng rất là ủ rũ.

Thanh kiếm này chỉ là phàm phẩm, không có bất luận hàm lượng kỹ thuật gì cả. Như vậy cũng không thành công, thật không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Hắn không nhịn được ngẩng đầu nhìn về phía người danh sư trước mắt rồi nói:

- Kính xin Dương sư chỉ điểm sai lầm!

- Muốn chỉ điểm?

Trương Huyền đứng dậy, đi vài bước tới trước mặt đối phương, lại nhặt thanh trường kiếm đã bị nát lên rồi cúi đầu liếc mắt nhìn. Hắn thở dài một tiếng, nói:

- Nếu như ta không nhìn nhầm...

- Ngươi như vậy là do ăn nhiều chết no!

Chương 165: Tác dụng của Thư tịch màu vàng? (1)

- Cái gì?

Sắc mặt La Trùng lập tức trở nên khó coi.

Coi như ngươi là danh sư thì cũng không thể cố ý làm nhục ta chứ?

Bất kể nói như thế nào thì ta cũng là hội trưởng luyện khí sư công hội, thân phận cao quý, mở miệng đã nói ta ăn nhiều chết no...

Ta thành thật, thật lòng tới đây thỉnh giáo ngươi, thế nhưng lại nhận được một câu trả lời như vậy, cũng quá không đặt ta vào trong mắt...

Tôn Cường ở bên cạnh đã sớm biết lão gia nhà mình sẽ nói ra lời nói kinh người như vậy, nghe thấy câu này hắn vẫn không khống chế lại được như cũ, suýt chút nữa đã va đầu vào trên tường.

Đại lão gia của ta, người nói thẳng như vậy với một vị luyện khí sư... Thật sự tốt hay sao?

Khục khục, coi như là người không có thân phận, nếu nói như ngươi, sợ rằng cũng phải tìm ngươi liều mạng a...

Hơn nữa quan trọng nhất chính là... Người ta không luyện khí được, đến tìm ngươi, muốn được chỉ điểm mà ngươi lại trực tiếp mở miệng nói đối phương ăn nhiều chết no... Có phải là đã quá kiêu ngạo hay không?

Luyện khí và ăn nhiều chết no có quan hệ gì chứ?

Khả năng duy nhất có quan hệ chính là không ăn no không có khí lực, nhưng đối với cường giả Thông Huyền cảnh như La hội trưởng cũng không thành vấn đề a!

- Không cần phải gấp!

Nhìn ra đối phương kích động, Trương Huyền khẽ nở nụ cười, hắn không để ý tới một chút nào:

- Ngươi không cần phải nhanh chóng phủ nhận như vậy. Hiện giờ ta hỏi ngươi, gần đây có phải mỗi ngày đều ăn Long Lân Hà hay không (1)?

- Không sai, như vậy thì có vấn đề gì chứ?

La Trùng nghi hoặc nhìn sang.

Long Lân Hà là động vật đặc thù sinh trưởng trong Hồng Hồ, là mỹ vị ngon miệng, là một trong các loại đồ ăn mà nhân vật thượng tầng trong Thiên Huyền Vương quốc thích ăn nhất. Trước đây hắn cũng thường ăn, cũng không xuất hiện chuyện gì dị thường, lẽ nào chuyện luyện khí không được có quan hệ với chuyện này sao?

- Ăn là tốt rồi, nếu như ta không đoán sai, nhóm Long Lân Hà này đều ở trong nhóm gần đây mà ngươi mua được a.!

Trương Huyền nói tiếp.

La Trùng gật đầu, đồng thời trong lòng cũng có chút kỳ quái.

Đối phương làm sao biết?

Long Lân Hà của hắn chính là nhóm mà mấy ngày trước đây hắn mới mua được, có tới mấy ngàn con, xếp vào hai rương lớn. Vì muốn để cho nó tươi cho nên hắn còn chuyên môn nuôi ở bên trong hồ nước ở trong đình viện.

Bản thân hắn trước khi ăn đều tuyển chọn tỉ mỉ, tất cả đều còn sống, không thể có vấn đề gì khác. Hơn nữa sau khi ăn, thân thể cũng không xuất hiện điều gì dị thường, không có hiện tượng đau bụng, làm sao lại có quan hệ tới việc luyện khí không có cách nào thành công cơ chứ?
- Như vậy là được rồi!

Trương Huyền khẽ mỉm cười, hai tay chắp ở sau lưng, nói:

- Ngươi có biết Long Lân Hà sinh sản khi nào không?

- Sinh sản khi nào sao?

La Trùng càng thêm kỳ quái, hắn cứ ăn, chuyện này làm sao hắn biết được chứ?

- Ta biết...

Hắn đang muốn hỏi dò thì Tôn Cường ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói.

- Ngươi nói một chút đi!

Trương Huyền gật đầu.

- Thời điểm sinh sản của Long Lân Hà bình thường là vào cuối mùa hè đầu mùa thu, cũng chính là khoảng thời gian này!

Tôn Cường nói.

Hắn mở cửa hàng buôn bán nhiều năm ở Thiên Vũ, tuy rằng không dùng vật này, thế nhưng những tri thức sinh hoạt này hắn vẫn biết một ít.

- Không sai, chính là mùa này!

Trương Huyền gật đầu. Hiện tại vừa mới khai giảng không bao lâu, chính là cuối mùa hè đầu mùa thu, cũng là thời điểm Long Lân Hà sinh sản.

Nghe thấy hắn nói như thế, La Trùng cảm thấy đầu mình mơ hồ, sắp phát điên rồi.

Dương sư, ta tới đây là muốn chỉ điểm tại sao không có cách nào luyện khí, không phải tìm đến ngươi để nghiên cứu Long Lân Hà sinh sản khi nào... Nó sinh sản khi nào liên quan gì đến ta, con cũng không phải là của ta a...

- Không cần phải gấp gáp, ngươi không có cách nào thành công luyện khí là có quan hệ với chuyện này! Dường như nhìn ra sự kỳ quái của hắn, tiếp theo Trương Huyền lại mở miệng nói:

- Long Lân Hà, trời sinh tính lạnh, là đồ ăn thuộc tính Âm, ăn nhiều sẽ làm dương khí của yếu bớt người ta. Đương nhiên, loại yếu bớt này nhỏ bé không đáng kể, đối với người ta cũng không có ảnh hưởng gì quá xấu!

- Chỉ là, nếu như Long Lân Hà sau khi sinh sản thì lại không giống nữa!

- Loại Long Lân Hà này sẽ đem tinh hoa toàn thân truyền vào cho đời sau. Vì lẽ đó bản thân rất là yếu ớt, hơn nữa trong cơ thể sẽ xuất hiện một loại vật chất mê hoặc tinh thần người ta. Nếu ăn nhiều, sẽ làm cho phản ứng của tinh thần trì độn...

Nói đến đây, Trương Huyền ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía hắn rồi nói:

- Có phải hiện tại ngươi vẫn cảm thấy không có cách nào tiến vào tâm cảnh đệ nhị trọng, tâm như chỉ thủy. Không chỉ có như vậy, còn phập phồng thấp thỏm, cho nên mới khiến cho trình độ luyện khí gặp khó, cho nên không có cách nào thành tài được hay không?

Bất kể là luyện đan hay là luyện khí, tâm cảnh rất quan trọng, nếu như không có tâm cảnh vững vàng, muốn thành công trên cơ bản không có khả năng.

- Lẽ nào... thực sự là bởi vì ăn Long Lân Hà nhiều hay sao?

Toàn thân chấn động La Trùng, chân lùi về phía sau hai bước.

Quả thực gần đây hắn luyện khí vẫn cảm thấy không có cách nào tập trung tinh thần, không làm được chuyện tâm như chỉ thủy, bình tĩnh không lay động. Hắn dùng hết các loại phương pháp cũng không được. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới... lại có quan hệ với việc ăn Long lân hà.

Long Lân hà vừa mới trải qua sinh sản lại xuất hiện một loại vật chất mê hoặc tinh thần con người... Nếu không phải đối phương nói ra thì hắn cũng không thể tin được, làm sao trước đây bản thân hắn chưa từng nghe nói qua chứ?

- Không sai, vạn vật đều tự biết bảo vệ mình, Long Lân Hà cũng là như thế. Lúc vừa mới sinh sản xong chính là thời điểm nó suy yếu nhất. Mà xuất hiện loại vật chất này cũng là vì giữa mạng, kết quả... Vẫn bị bắt tới làm thành mỹ vị!

Trương Huyền lắc lắc đầu.

- Ta sai rồi, sau này ta sẽ không ăn Long Lân Hà nữa, kính xin Dương sư chỉ điểm cho ta nên nên làm gì bây giờ!

Sắc mặt trở nên trắng bệch, La Trùng do dự một chút rồi vội vã ôm quyền.

Tuy rằng hắn thích ăn Long Lân Hà, thế nhưng cũng không thể sánh bằng luyện khí, cho nên đương nhiên thứ sau vẫn quan trọng hơn.

- Cái này...

Bị đối phương hỏi, Trương Huyền sửng sốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau