THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1601 - Chương 1605

Chương 1601: Bồ Đề thụ sắp chết! (1)

- Không sai, chính là Hồ Ba Liệu Thương pháp!

Lộc Thành nhìn qua:

- Ngươi cũng biết công hiệu a?

- Phương pháp chữa thương này, kỳ thật cũng không phải chữa khỏi, mà là kích thích tiềm năng trong cơ thể, ngăn chặn thương thế trong thời gian ngắn, từ đó để sức chiến đấu khôi phục lại đỉnh phong! Là tình huống ở trên chiến trường cần khẩn cấp xử lý trọng thương, mới bất đắc dĩ dùng...

Ngô Hư gật đầu.

Giống như Trương Huyền đoán, bọn họ là Chiến Sư, vì chiến đấu mà sinh, khó tránh khỏi trọng thương. Một khi trọng thương mất sức chiến đấu, ý nghĩa bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

Bởi vậy Hồ Ba tiền bối sáng chế ra phương pháp chữa thương này, kỳ thật cũng không phải chữa thương, mà là kích hoạt tiềm năng trong cơ thể, để cho người ta không bị thương thế liên lụy, vẫn có thể phát huy ra sức chiến đấu mạnh nhất. Cái bí pháp này, từng cứu sống không biết bao nhiêu Chiến Sư, để bọn họ thoát ly nguy hiểm. Tình huống vừa rồi, không có cách nào lựa chọn, đành phải sử dụng.

- Nói không sai, vậy ngươi cũng biết bộ công pháp này thiếu hụt?

Lộc Thành tiếp tục hỏi.

- Thiếu hụt là... một khi hiệu quả kết thúc, thương thế sẽ tăng thêm...

Ngô Hư gật đầu.

- Không sai, thương thế xác thực sẽ tăng thêm, hơn nữa làm không cẩn thận tu vi sẽ tổn hao nhiều...

Lộc Thành lắc đầu:

- Thầy Trương này, biết loại tình huống này của ta, từ chiêu thứ nhất, liền hạ thủ lưu tình, không có công kích chỗ ta bị thương, nếu không... Đừng nói hơn một trăm chiêu, ba chiêu ta cũng chống không được, sẽ chết tại nguyên chỗ!

- Cái này...

- Không tin?

Lộc Thành lắc đầu:

- Hồ Ba Liệu Thương pháp áp chế thương thế, thật ra là áp chế thương thế ở một ít huyệt vị đặc thù, ta áp chế ở mấy huyệt hồng môn, chương hồi, một khi công kích mấy huyệt vị này, chân khí tất sẽ nổ tung, khó có thể khống chế thương thế!

Ngô Hư gật đầu.

Kích hoạt tiềm năng áp chế thương thế, kỳ thật là dùng chân khí phong bế thương thế, mà phong bế mệnh môn, ngay ở mấy huyệt đạo này.

- Ngươi nhìn...

Thấy hắn hiểu được, Lộc Thành cười khổ chỉ tay áo. Ngô Hư vội vàng nhìn lại, chỉ nhìn thoáng qua, con ngươi của Ngô Hư kìm lòng không được co rút lại. Chỉ thấy quần áo bên ngoài ở huyệt vị hồng môn, chương hồi… tất cả đều xuất hiện lỗ nhỏ, như kim đâm, không nhìn kỹ, căn bản không nhìn thấy.

- Đây là... Hắn, hắn lưu lại?

Thanh âm của Ngô Hư phát run.

- Không sai, chiêu thứ nhất, hắn liền phát hiện vấn đề của ta, cỏ dại quét tới, lúc ấy ta không biết, còn tưởng rằng thực lực của hắn không đủ, tiếp tục tiến công, đối phương vì không thương tổn ta, cưỡng ép biến chiêu, chỉ đại huyệt trước ngực...

Lộc Thành lắc đầu, vẻ mặt kính sợ: - Kỳ thật, nếu muốn sống chết quyết đấu, hắn một chiêu liền có thể chém giết ta, nhưng một mực hạ thủ lưu tình, mà ta... lại không tự biết mà thôi!

- Cái này, cái này...

Vẻ mặt Ngô Hư trắng bệch.

Dưới giao đấu kịch liệt như thế, còn hạ thủ lưu tình, kia là người sao? Quả thật qua đáng sợ!

- Thầy Trương này... Sâu không lường được! Về sau gặp được, tuyệt đối không nên đối địch...

Một lát sau, Lộc Thành nhịn không được nói.

- Vâng!

Ngô Hư gật đầu.

Ngay cả Lộc huynh cũng không phải đối thủ, hắn tự nhiên không dám trêu chọc.

- Được rồi, mau chóng chữa thương, sau đó ngươi cũng mau mau xung kích Bán Thánh, chỉ cần thành công, liền có cơ hội cùng chúng ta đi bốn đại học viện, tuyển chọn nhân vật mới, sau đó hoàn thành nhiệm vụ kia, nếu không sẽ không có cơ hội!

Lộc Thành nói.

- Yên tâm đi Lộc huynh, lần này ta nhất định phải xung kích thành công!

Ánh mắt Ngô Hư trong lóe lên một tia kiên định.



Đám người Hồ Yêu Yêu đột phá Bán Thánh, trên đường trở về, một mực củng cố tu vi, cố gắng tu luyện, mà Trương Huyền cũng củng cố tu vi vừa mới đến Tằm Phong cảnh. Một đường không nói chuyện, nửa ngày sau, trở lại Hồng Viễn thành. Từ rời đi đến trở về, tổng cộng chỉ hơn một ngày một đêm, ngày mới sáng lên không lâu, mọi người liền thấy Hồng Viễn thành xuất hiện ở trước mắt. - Đó là... phủ đệ của ta?

Tử Dương thú phi hành một hồi, Trương Huyền nhìn xuống dưới, lập tức ngẩn ngơ. Chỉ thấy trước đó một vùng phế tích, biến thành kiến trúc lộng lẫy, so với hoàng cung cũng không kém bao nhiêu. Nhất là trong đó loáng thoáng xuất hiện trận pháp, thế mà đều đạt đến cấp sáu, không chỉ hội tụ linh khí, còn uy lực vô tận.

- Tình huống gì thế này?

Trương Huyền choáng váng.

Mặc dù biết Danh Sư học viện sẽ sửa nhà cho hắn, nhưng không cần sửa xa hoa như thế a? Ngoại nhân thấy, còn tưởng rằng đây là hoàng cung!

- Đi xuống xem một chút!

Trong lòng kỳ quái, cáo từ đám người Hồ Yêu Yêu, để Tử Dương thú bay xuống. Mới vừa rơi xuống, chỉ thấy Tôn Cường tới đón.

- Đây là có chuyện gì?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Là Hồng Viễn hoàng thất muốn sửa nhà, không cách nào ngăn được, ta cũng hết cách rồi, chỉ có thể tùy bọn hắn...

Vẻ mặt Tôn Cường oan ức.

Danh Sư học viện hỗ trợ sửa nhà, hắn có thể hiểu được... nhưng Hoàng thất xông lại, liều mạng xây dựng, đây là muốn làm gì?

- Hoàng thất?

Trương Huyền nháy mắt.

Khuya hôm trước hình như bản thân là bị Hoàng đế bệ hạ đuổi đi, làm sao thời gian nháy mắt lại xây nhà cho hắn?

- Vâng, không chỉ như thế, Ngọc Thần Thanh bệ hạ đã tới thăm hỏi ba lần, nói muốn gặp ngươi...

Tôn Cường nói tiếp.

- Còn muốn gặp ta?

Trương Huyền càng thêm mê man.

Vị hoàng đế bệ hạ này hỉ nộ ái ố rất kỳ quái ah, để cho người ta không hiểu rõ nổi? Nhưng mê man không lâu, liền có người thông bẩm, Ngọc Thần Thanh bệ hạ lại tới!

- Để hắn vào đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

Mặc dù không biết trong hồ lô của đối phương bán thuốc gì, nhưng vừa vặn cũng muốn mượn Thánh giả Bồ Đề thụ của đối phương dùng một chút, người đã đến, vậy liền thuận tiện hỏi.

Chương 1602: Bồ Đề thụ sắp chết! (2)

- Vâng!

Tôn Cường đi ra ngoài, không lâu sau, Ngọc Thần Thanh bệ hạ liền đi tới, nhìn thấy hắn, vội vàng ôm quyền:

- Thầy Trương!

Phân chủ khách ngồi xuống, Trương Huyền nhìn qua:

- Bệ hạ, ngươi phái người giúp ta xây dựng phủ đệ, không biết là có chuyện gì?

- Trước đó có chút hiểu lầm, thấy phủ đệ của ngươi biến thành như vậy, mới phái công tượng tới, không biết thầy Trương có thoả mãn hay không?

Ngọc Thần Thanh vội nói.

- Hiểu lầm?

Trương Huyền lắc đầu:

- Không có gì!

Chuyện ngày đó, thật đúng là không để trong lòng. Người sai là mình, làm sập cả sảnh yến hội của con gái người ta.

- Thầy Trương không tức giận là tốt rồi!

Thấy trên mặt đối phương không có bất kỳ cái gì không vui, Ngọc Thần Thanh thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại chỉ sợ đắc tội đối phương. Chẳng qua xem ra, đối phương không để ở trong lòng. Cũng khó trách, Danh Sư có thể tiện tay sáng chế công pháp lợi hại như thế, tự nhiên rất mực khiêm tốn, không quan tâm những tục sự này.

- Ta nghe nói, hoàng thất các ngươi có một gốc Thánh giả Bồ Đề thụ, không biết ta có thể mượn dùng một chút hay không?

Lại hàn huyên một hồi, Trương Huyền trực tiếp mở miệng.

- Bồ Đề thụ?

Sắc mặt Ngọc Thần Thanh trắng nhợt, vẻ mặt khó xử:

- Cái này...

- Không tiện?

Trương Huyền cau mày.

Bản thân mượn dùng là vì cứu chữa Ngụy Như Yên, có tiền lệ của Thập Diệp hoa, đương nhiên sẽ không để nó tử vong, đối phương thật không muốn cho mượn, thật cũng không có cách nào!

- Không phải...

Ngọc Thần Thanh lắc đầu, than thở một tiếng:

- Nói thật với thầy Trương a, cây Thánh giả Bồ Đề thụ này, không biết nguyên nhân gì, đã xuất hiện khô héo, nhất là hai năm gần đây, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết... Ta dùng đủ loại thủ đoạn, nhưng không thể cứu vãn! Hiện tại... Mặc dù không tử vong, nhưng cũng không xê xích gì nhiều!

- Khô héo?
Trương Huyền sững sờ.

Còn tưởng rằng đối phương không muốn cho mượn dùng, không nghĩ tới gốc cây này khô héo.

- Đúng vậy, hai năm này, mời trên trăm Dưỡng Dược Sư tới, đáng tiếc, không có một chút tác dụng nào...

Vẻ mặt Ngọc Thần Thanh cô đơn.

Thánh giả Bồ Đề thụ xuất hiện biến cố, là một đại bí mật của hoàng thất, một mực che giấu rất kỹ, vốn hắn không muốn nói, thầy Trương đã hỏi thăm, biết rốt cuộc ẩn không nổi.

- Có thể mang ta đi nhìn xem hay không?

Chần chờ một chút, Trương Huyền nói.

- Thầy Trương muốn nhìn?

Ngọc Thần Thanh sững sờ.

- Không sai, ta có đọc lướt qua dưỡng dược, có lẽ có thể giúp ngươi tìm ra mấu chốt...

Trương Huyền giải thích.

Hắn từng giải quyết qua vấn đề dưỡng dược, không xa lạ gì nghề nghiệp này.

- Thầy Trương có đọc lướt qua dưỡng dược? Quá tốt rồi...

Nghe được hắn nói như vậy, ánh mắt Ngọc Thần Thanh sáng ngời, hưng phấn suýt chút nữa nhảy lên.

Thầy Trương này có vô số sự tích thần kỳ, gần đây hắn nghe đến lỗ tai mài ra vết chai, người khác giải quyết được hay không, hắn không dám xác định, nhưng vị này ra tay, có lẽ thật có hi vọng!Biết thầy Trương muốn giúp hắn điều trị Thánh giả Bồ Đề thụ, không do dự nữa, hai người trực tiếp ngồi Thánh thú phi hành, bay về phía hoàng cung. Đi vào hoàng cung, Ngọc Thần Thanh dẫn đường, lượn quanh không biết bao xa, lúc này mới đi đến một tiểu viện.

- Bồ Đề thụ ngay ở trong tiểu viện này...

Ngọc Thần Thanh chỉ về phía trước nói.

- Cái này?

Trương Huyền cau mày.

Cái viện này, hắn đích xác chưa từng tới, có điều, bên trong hầu như không có bất kỳ trận pháp gì, Thánh giả Bồ Đề thụ trân quý như thế, chẳng lẽ lại tùy ý bày đặt, không cần bất luận bảo hộ gì? Dường như nhìn ra hắn kỳ quái, Ngọc Thần Thanh nói:

- Bồ Đề thụ này, chỉ có tác dụng với tu luyện công pháp đặc thù, tẩm bổ linh hồn, nói trắng ra, chỉ có tác dụng với Ngọc gia chúng ta, những coi như người khác ở bên cạnh, cũng không có hiệu quả gì. Lại thêm bản thân đã có linh tính, không thích bị trận pháp bao phủ, cho nên...

- Ah!

Trương Huyền gật đầu.

Rất nhiều Thánh dược lợi hại giống như Thánh khí, nắm giữ linh trí của mình, bị trận pháp bao phủ, sẽ rất khó hấp thu thiên địa linh khí, quả thực không nguyện ý. Trong khi nói chuyện, hai người đẩy cửa đi vào, trong viện lập tức có mấy lão giả tiến lên đón, vẻ mặt cung kính:

- Bệ hạ!

Mấy này lão giả, tu vi đều đạt đến Thánh giả, hẳn là chuyên môn ở chỗ này chiếu cố Bồ Đề thụ.

- Thầy Trương, kia chính là Bồ Đề thụ!

Ngọc Thần Thanh chỉ về phía trước.

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một cây đại thụ đứng sừng sững ở trong viện, to hơn một người, cao mười mấy mét, thoạt nhìn vô cùng khí thế. Chỉ là lá cây đã khô héo, hơn nữa cực kỳ thưa thớt, thân cây cũng bắt đầu trắng bệch, hiện ra xu thế khô héo.

- Quả thực sắp chết!

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền nhíu mày.

Hiện tại là mùa xuân, vạn vật khôi phục, sinh cơ bừng bừng, cây đại thụ này lại cực kỳ suy bại, thậm chí bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, vừa nhìn liền biết bệnh rất nặng. Nếu không phải hoàng thất tài đại khí thô, chỉ sợ sớm đã chết.

- Ta có thể đến trước mặt nhìn xem hay không?

Khoảng cách xa như vậy, cũng nhìn không ra vấn đề, Trương Huyền nói.

- Đương nhiên có thể...

Ngọc Thần Thanh gật đầu, chẳng qua lời còn chưa nói hết, một lão giả trước đó nghênh đón tiến lên một bước:

- Bệ hạ, hiện tại ai cũng không thể tới!

Chương 1603: Trương Huyền đốt cây (1)

- Triệu lão, thầy Trương này, là ta chuyên môn mời tới hỗ trợ điều trị Bồ Đề thụ, có trình độ rất sâu với chức nghiệp dưỡng dược!

Thấy lão giả ngăn cản, Ngọc Thần Thanh vội vàng giới thiệu. Đây đều là Dưỡng Dược Sư chuyên nghiệp chuyên môn mời tới, nếu không phải bọn họ, gốc Thánh giả Bồ Đề thụ này khẳng định đã sớm chết.

- Điều trị Bồ Đề thụ? Hắn? Một gia hỏa lông còn chưa mọc đủ? Sẽ không phải là lừa đảo gì, hại chúng ta đánh bạc mạng già cứu lại nữa chứ!

Triệu lão liếc qua, trên mặt không vui.

- Triệu lão, thầy Trương là người có bản lĩnh lớn, không giống những người trước kia...

Ngọc Thần Thanh xấu hổ.

- Không giống? Hắc hắc, mỗi lần không phải đều nói như vậy? Kết quả thì sao?

Triệu lão hất ống tay áo:

- Nếu như ngươi không tin tưởng chúng ta, chúng ta đi là được, không cần thiết mời hết cái này đến cái khác, hại tất cả cố gắng trước đó của chúng ta uổng phí!

- Không sai, bệ hạ không tin tưởng chúng ta, rời đi là được!

Mấy lão giả khác cũng tới trước mặt, cả đám đều không quá cao hứng.

- Chuyện này, nếu như không tin, sao ta có thể giao Bồ Đề thụ trọng yếu nhất của Ngọc gia cho các ngươi điều trị...

Ngọc Thần Thanh vội vàng giải thích.

- Tin tưởng thì không cần mời những người không đứng đắn, lung ta lung tung khác, chúng ta sẽ dùng hết toàn lực, còn có thể cứu sống hay không, chỉ có thể dựa vào số trời, ta thực không muốn cứu giúp một lần nữa!

Triệu lão khẽ nói.

Những năm này Ngọc Thần Thanh mời không biết bao nhiêu Dưỡng Dược Sư, trong đó không thiếu mua danh cầu lợi, không những không chữa khỏi, còn làm hại Bồ Đề thụ bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, là bọn họ đánh bạc tính mạng cứu chữa, mới có thể bảo tồn.

Nguyên nhân chính là như thế, mỗi lần thấy dẫn người tới, bọn họ đều nhức đầu. Nhất là nhìn thấy vị này, chẳng qua hai mươi tuổi, liền tự xưng Dưỡng Dược Sư, còn có tạo nghệ rất sâu... Có thể tín nhiệm mới lạ.

Dưỡng dược, mặc dù không được xác lập là chức nghiệp đặc thù, nhưng lại có truyền thừa đặc biệt, hơn nữa giống như y đạo, không phải chỉ học được chút lý luận liền có thể làm tốt, càng nhiều hơn chính là thực tiễn. Hai mươi tuổi, coi như vừa ra đời bắt đầu học, lại có thể học tập bao nhiêu?

- Cái này... Ngọc Thần Thanh xoắn xuýt.

Muốn nói năng lực luyện đan, luyện khí của thầy Trương, hắn khẳng định không nghi ngờ, nhưng dưỡng dược... Còn thật không dám xác định. Đang không biết trả lời như thế nào, chỉ thấy thanh niên bên người, không để ý mọi người tí nào, thẳng tắp đi tới Bồ Đề thụ, trước cây bố trí trận pháp, một là trò đùa, căn bản ngăn không được, thời gian nháy mắt liền đến trước mặt, đưa tay sờ lên trên cành cây thô to.

- Ngươi làm gì?

Không nghĩ tới nói nhiều như vậy, tiểu tử này còn dám tới gần, hơn nữa đi sờ cây, đám người Triệu lão nhất thời nổ tung, cả đám tóc dựng lên, cảm giác quyền uy của mình bị khiêu chiến.

- Không làm cái gì...

Trương Huyền sờ qua đại thụ xong lắc đầu, nhìn về phía Ngọc Thần Thanh:

- Nếu như đám người kia muốn đi, đuổi đi là được, dù sao cũng không có tác dụng gì...

- Ngươi nói cái gì?

- Tiểu tử, ngươi từ nơi nào tới? Hồng Viễn đế quốc, dưỡng dược thế gia chỉ bấy nhiêu, ngươi là hậu nhân của ai?

- Tuổi không lớn lắm, nhưng giọng điệu không nhỏ...

Rất nhiều lão giả đồng thời nổ tung. Trước đó Ngọc Thần Thanh mời tới không ít Dưỡng Dược Sư, mặc dù rất có danh tiếng, nhưng vẫn rất tôn trọng bọn hắn. Dù sao ở Hồng Viễn đế quốc, mấy người bọn hắn xem như tồn tại đỉnh phong nhất... Cái tên này, thấy tiền bối không vấn an ngược lại cũng thôi, còn nói để nhóm người mình rời đi! Còn nói không có tác dụng gì... Thật to gan!

- Ta nói chính là sự thật, một chứng bệnh đơn giản như vậy, cũng nhìn không ra, còn nói có thể cứu sống hay không bằng số trời... Các ngươi là tới chữa bệnh, hay muốn gốc Bồ Đề thụ này chết sớm một chút?

Trương Huyền nhấc mí mắt.

Sau khi đi tới, hắn dùng Minh Lý Chi Nhãn liền nhìn ra một vài vấn đề, chẳng qua không dám xác định, lúc này mới tiến lên dùng thư viện kiểm tra, liền nhìn không sai biệt lắm. Chứng bệnh không phức tạp, nhưng chỉ bằng vào bề ngoài chẩn bệnh, lại rất khó.

- Ngươi...

Triệu lão nhướng mày, hừ lạnh một tiếng:

- Đơn giản? Ngươi biết gốc Bồ Đề thụ này mắc chứng bệnh gì sao?

- Coi như ta nói, các ngươi có thể nghe hiểu sao?

Trương Huyền thản nhiên nói.

Đám người kia, ở đây không biết bao lâu, ngay cả chứng bệnh gì cũng không biết, tra cũng không tra ra, giải thích khẳng định cũng không rõ ràng, lãng phí miệng lưỡi với đối phương, còn không bằng không nhiều lời.

- Ngươi...

Đám người Triệu lão tức giận suýt nổ, không ngừng run rẩy.

Dưỡng dược thế gia ở Hồng Viễn đế quốc, mấy người bọn họ tuyệt đối là đỉnh phong nhất, cường đại nhất, từ trước tới nay đều là xem thường người khác, còn là lần thứ nhất bị người xem thường như vậy. Nói có thể nghe hiểu sao... Tiểu tử, ngươi từ nơi nào xuất hiện? Cuồng như thế, kiêu ngạo như vậy, người nhà ngươi biết sao?

- Được rồi, bệ hạ, đừng chậm trễ, nếu không gốc Bồ Đề thụ này, sớm muộn gì cũng sẽ bị bọn họ giết chết...

Trương Huyền dọc theo tiểu viện dạo qua một vòng, khoát tay áo.

- Bị chúng ta giết chết? Tốt, ngươi thử nói xem, làm sao sẽ bị chúng ta giết chết...

Thấy tiểu tử này nói chuyện càng ngày càng quá mức, Triệu lão rốt cuộc kìm nén không được, mấy bước đi tới trước mặt. Rất có khí phách chỉ cần đối phương nói không đúng, sẽ ngay tại trận đánh chết. Cũng khó trách, cường giả Thánh cảnh, lại thêm nhân vật đỉnh phong của dưỡng dược thế gia, sớm đã quen người khác tôn trọng, coi như Ngọc Thần Thanh bệ hạ, cũng lễ ngộ rất nhiều, không dám ác ngôn đối mặt, tên này ngược lại tốt, tuổi không lớn lắm, lại không kiêng nể gì cả... Một chút cũng không có để hắn vào mắt!

Chương 1604: Trương Huyền đốt cây (2)

- Các ngươi ở chung quanh bày Cửu Cửu Hợp Linh trận, nếu như không nhìn lầm, là cưỡng ép giúp nó truyền vào linh khí, kích hoạt linh tính a?

Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nhìn tới.

- Ngươi biết Cửu Cửu Hợp Linh trận?

Triệu lão sững sờ.

Vừa rồi thấy gia hỏa này nói chuyện khó nghe, còn tưởng rằng giống như trước đây, là loại mua danh cầu lợi, không nghĩ tới, liếc mắt liền nhìn ra mục đích của bọn hắn.

Cửu Cửu Hợp Linh trận, là một trong mấy bí pháp bất truyền của dưỡng dược thế gia, có thể giúp linh dược thậm chí Thánh dược đánh mất linh tính một lần nữa kích hoạt linh tính, để nó lần nữa toả sáng thanh xuân, tất nhiều Dưỡng Dược Sư cũng không biết.

Thánh giả Bồ Đề thụ trước mắt này, đã khô cạn sắp chết, trải qua bọn họ nhiều phương diện dò xét, hẳn là linh tính tiêu tán, lúc này mới tốn hao đánh đổi to lớn, bố trí ra trận pháp, muốn kích hoạt. Chẳng lẽ, cái này có vấn đề?

- Không chỉ biết, nếu như ta không nhìn lầm, các ngươi còn tập hợp linh tính của mười tám loại Thánh dược, muốn mạnh mẽ truyền vào, kết quả... thất bại!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Cái này...

Triệu lão cùng mấy vị Dưỡng Dược Sư khác liếc mắt nhìn nhau, từng người nghẹn họng. Đối phương nói không sai, bọn họ đích xác tập hợp linh tính của mười tám loại Thánh dược, mưu toan bổ sung cho gốc Bồ Đề thụ này, kết quả... thất bại.

Chuyện này, chỉ có mấy người bọn họ biết, Hoàng đế bệ hạ cũng chưa nói qua, tên này làm sao biết được? Chẳng lẽ chỉ nhìn thoáng qua? Điều đó không có khả năng ah! Truyền vào linh tính, cực kỳ phiền phức, một khi thất bại, không có dấu vết tìm kiếm, xem như bọn họ cũng nhìn không ra, kẻ trước mắt này, làm sao có thể nhìn ra?

- Gốc Bồ Đề thụ này, bản thân còn sống, linh tính vẫn còn, nhưng các ngươi cưỡng ép truyền vào một loại linh tính khác, mưu toan đoạt xá... Nó còn có thể khoẻ mạnh, không bị các ngươi đùa chơi chết, đã rất may mắn rồi. Làm ra loại sự tình này, không biết mất mặt, thế mà còn ở nơi này diễu võ giương oai, cảm thấy có thể cứu sống... Người nào cho các ngươi tự tin cùng lá gan?

Trương Huyền nhíu mày, hơi vung cánh tay.

- Ngươi... Nói bậy! Chúng ta thông qua đủ loại phương pháp đặc thù đo lường, của Bồ Đề thụ đã biến mất, làm sao có thể còn sống?

Vẻ mặt của Triệu lão đỏ lên.

Mấy lão gia hỏa bọn hắn, là đo lường nhiều lần, lặp đi lặp lại xác nhận, nếu như linh tính còn sống, làm sao có thể không biết?

- Không sai, ta thông qua kim châm trắc linh pháp, thí nghiệm ba lần, đều không có linh tính! Lại nói, nếu như còn có linh tính, sao gốc Bồ Đề thụ này sẽ khô héo, lập tức tử vong?

Một lão giả đi lên phía trước. - Ta cũng dùng Thanh Yên Trắc Linh pháp độc môn khảo nghiệm, không có linh tính, điểm ấy chắc chắn một trăm phần trăm!

Lại một lão giả gật đầu.

Thánh dược có linh, đây là người người đều biết, một khi không xác định linh tính tử vong hoặc biến mất, liền truyền vào linh tính khác, quả thực giống như hắn nói, tương đương với cưỡng ép đoạt xá, đây không phải chữa bệnh, mà là giết thuốc!

Tất cả mọi người là chuyên gia dưỡng dược trứ danh, một khi chữa thuốc không thành biến thành giết thuốc, về sau còn mặt mũi nào sống sót? Mất mặt ch mất chết!

- Mặc dù chúng ta truyền vào linh tính thất bại, nhưng lại để cây cối nguyên bản khô quắt lần nữa đâm chồi, lá cây biến vàng cũng được làm dịu, rõ ràng Bồ Đề thụ đã đi về phương hướng tốt, chỉ cần kiên trì, tất nhiên có thể cứu sống, không cần thiết nghe một tiểu gia hỏa ở đây ăn nói bừa bãi!

Lại một lão giả khoát tay áo.

Nghe được hắn nói, mọi người gật đầu. Mặc dù truyền linh tính thất bại, nhưng lại để trước Bồ Đề thụ đâm chồi lần nữa, như toả sáng thanh xuân lần thứ hai. Đã như vậy, phải nói rõ phương hướng không sai.

- Không sai? Lá cây đổi xanh, nhưng các ngươi đã kiểm tra rễ cây chưa? Có dấu hiệu khôi phục không? Thân cây các ngươi đã kiểm tra chưa? Là trở nên thoải mái hay càng thêm khô quắt?

Trương Huyền nói.

- Cái này...

Mọi người chần chờ. Sau khi truyền vào linh tính, kiểm tra rễ cây, đúng là không tốt lắm, thân cây cũng càng thêm khô quắt, nhưng dung hợp linh tính mới, cũng sẽ có quá trình thích ứng, chẳng lẽ không đúng?

- Kim châm trắc linh pháp, có thể đo lường linh tính của linh dược, chẳng qua kim châm dài bao nhiêu, có đâm vào nội bộ thân cây không? Nếu như linh tính giấu ở trong đó, đo lường ra được sao?

Không để ý tới mọi người chần chờ, Trương Huyền tiếp tục hỏi.

- Cái này...

Lão giả mới vừa nói yên lặng.

Kim châm trắc linh pháp, là thông qua kim châm đâm vào, để linh tính làm ra phản ứng, tới khảo thí nó tồn tại hay không. Nếu như là một gốc dược liệu, cũng chẳng có gì, nhưng cây lớn như thế, quả thực không cách nào đâm thủng.

- Thanh Yên Trắc Linh pháp đạo lý cũng tương đồng, có thể khảo thí linh tính, nhưng nếu như linh tính của Bồ Đề thụ này ngủ say thì sao? Dùng phương pháp này thôi trắc, có phải giống như tiêu vong hay không?

Trương Huyền nhìn về phía một vị khác.

- Ây...

Lão giả này cũng nói không ra lời. Linh tính ngủ say, ở trong Thanh Yên Trắc Linh pháp, quả thực không khác chết chút nào.

- Nói nhiều như vậy vô dụng, vậy ngươi nói một chút, có biện pháp nào có thể cứu sống Bồ Đề thụ! Không nói ra được, tán dóc nhiều hơn nữa cũng uổng công!

Một lão giả cắt đứt Trương Huyền nói.

Những người khác đồng thời gật đầu. Có thể cứu sống mới là trọng yếu nhất, nếu không, nói nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng.

- Phương pháp?

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, xoay đầu lại:

- Bệ hạ, làm phiền ngươi phái người tìm mấy thùng dầu cùng lửa tới...

- Ta muốn đốt cây!

Chương 1605: Trương Huyền đốt cây (hạ) (1)

- Đốt?

- Là để ngươi cứu cây, cũng không phải giết cây!

- Vớ vẩn, quả thực sai lầm nghiêm trọng! Giết chết cây, ai không biết? Còn cần ngươi tới dạy?

...

Nghe được hắn nói, tất cả mọi người đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó đều gầm thét. Gia hỏa này có bị bệnh không! Mọi người nói không đáng một đồng, để hắn cứu chữa, lại muốn đốt cây...

Bồ Đề thụ này là bảo vật của hoàng thất Ngọc gia, mấy người liều mạng giữ lại, đều sợ đắc tội bệ hạ, bị chặt đầu, tên này thổi đến da trâu muốn nứt, vốn cho rằng có diệu chiêu gì, thế mà mở miệng muốn đốt cây... Đúng là điên!

Ngọc Thần Thanh cũng nhoáng một cái, thiếu chút nữa ngất đi. Vốn thầy Trương lời thề son sắt, nói đến rất nhiều lão giả ngậm miệng không nói gì, hắn cảm thấy khả năng thật có bản lĩnh, nghe nói như thế mới hiểu được... Ngươi đùa giỡn sao? Bồ Đề thụ vốn đã sắp chết, lại đốt, còn sống thế nào?

- Làm sao vậy? Muốn cứu Bồ Đề thụ liền động tác nhanh lên!

Thấy Ngọc Thần Thanh không nhúc nhích, Trương Huyền nhíu mày.

- Cứu?

Khóe miệng Ngọc Thần Thanh co giật. Ngươi xác định đây là cứu? Không phải nhìn nó còn có chút cành mầm, muốn hoàn toàn giết chết?

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu, chắp hai tay sau lưng, cũng không giải thích.

- Cái này...

Thấy không giống nói đùa, Ngọc Thần Thanh chần chờ một chút, xoay người phân phó lão thái giám: - Theo thầy Trương nói làm!

Mặc dù cảm giác đối phương đốt cây rất vớ vẩn, nhưng thân là Danh Sư học viện viện trưởng, lại thêm rất nhiều sự kiện truyền kỳ, hắn suy nghĩ, vẫn cảm thấy có lý do tin tưởng. Mấu chốt nhất là, mấy lão giả kia đã ở đây hai năm, Bồ Đề thụ không có một tia chuyển biến tốt đẹp, có thể nói, tử vong đang đếm ngược, thầy Trương đã tự tin như vậy, ai biết có thể lấy ngựa chết làm ngựa sống hay không, cho dù thật chết, cũng có thể nói là mệnh số, không có biện pháp nào khác.

- Bệ hạ nghĩ lại!

- Đừng nghe tên này ăn nói bừa bãi, Bồ Đề thụ đã thoi thóp, chịu không được chơi đùa...

Thấy bệ hạ thật nghe đối phương, để cho người ta lấy dầu lấy lửa, lão đám người Triệu tràn đầy lo lắng, vội vàng tiến lên. Bồ Đề thụ đã như lão nhân bệnh nguy kịch, bất cứ lúc nào cũng sẽ bỏ mình, còn muốn đi đốt, ngại chết không đủ nhanh sao?

- Chư vị đừng có gấp, thầy Trương chính là Danh Sư học viện... Danh Sư cao minh, đã làm như vậy, tất nhiên có đạo lý của hắn...

Ngọc Thần Thanh suýt chút nữa nói ra thân phận của Trương Huyền, vừa nghĩ tới tạm thời giữ bí mật, lúc này đổi giọng.

- Danh Sư kiến thức rộng rãi, tầm mắt rộng lớn không giả, nhưng trên Dưỡng dược, mấy người chúng ta tuyệt đối là đứng đầu nhất của Hồng Viễn đế quốc, còn chưa từng nghe nói qua đốt cây, có thể chữa thuốc!
Thấy bệ hạ bị người trước mắt này mê hoặc, Triệu lão cũng nhịn không được nữa, sợi râu trắng như tuyết lay động, giận không chỗ phát tiết. Bọn họ là tồn tại đỉnh phong nhất của dưỡng dược thế gia, mỗi người đều liên quan một truyền thừa, nhiều năm như vậy, gặp qua rất nhiều ca bệnh, nhưng chưa từng nghe nói, đốt cây có thể chữa thuốc. Giống như uống rượu độc giải khát, hoàn toàn trái ngược dược lý, tuyệt đối là không thể nào thực hiện.

- Đúng vậy, thuật nghiệp hữu chuyên công, xem như Danh Sư, cũng không có khả năng biết tất cả chức nghiệp, dù sao, không người có thể có bản lĩnh như thầy Khổng!

Lại một lão giả nói.

Truyền thuyết, thầy Khổng không chỉ là Danh Sư thuỷ tổ, càng tinh thông rất nhiều chức nghiệp, thậm chí hiện tại lưu truyền chức nghiệp, có rất nhiều đều là hắn biên soạn, sửa sang lại. Vị trước mắt này, xem như Danh Sư rất lợi hại, nhưng Danh Sư không phải cái gì cũng biết, cũng có khi thất thủ!

- Cái này...

Nghe được mấy vị lão giả nói, trong lòng Ngọc Thần Thanh cũng dao động, có điều nghĩ tới thân phận của đối phương, vẫn cắn răng:

- Chư vị không cần nói nhiều, ý ta đã quyết, nghe theo thầy Trương an bài!

Đang khi nói chuyện, lão thái giám đã dẫn người mang dầu cùng lửa tới. Thấy vị bệ hạ này, ở thời khắc mấu chốt còn có thể kiên định tín nhiệm bản thân, Trương Huyền thoả mãn nhẹ gật đầu, sắp xếp người giội dầu khắp cây, hết thảy chuẩn bị ổn thoả, lúc này mới nhen lửa.

- Gia tộc dưỡng dược trong thiên hạ, không có một vạn chí ít cũng tám ngàn, thủ đoạn chữa bệnh cho linh dược càng tầng tầng lớp lớp, mấy người các ngươi, ở Hồng Viễn đế quốc được cho không yếu, chẳng lẽ liền đại biểu, đã biết được hết thảy thủ đoạn chữa bệnh?

Trương Huyền không vội vã, quay đầu nhìn về phía mọi người. Đám người Triệu lão yên lặng. Thiên hạ tri thức, đủ loại truyền thừa đâu chỉ mấy vạn, ai dám nói đều gặp? Coi như thầy Khổng năm đó, cũng không dám nói như vậy! Nếu không, cũng không có khả năng đi ngang qua một quốc gia vắng vẻ, bị hai tiểu nhi nói á khẩu không trả lời được.

- Linh tính của Bồ Đề thụ cũng không phải tử vong, mà là ngủ say, các ngươi không biết rõ ràng liền ngông cuồng hạ dược, suýt chút nữa hại chết nó không nói, còn làm cả cây dở dở ương ương...

Trương Huyền lắc đầu, không nói thêm lời, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra. Vù vù! Bó đuốc rơi vào trên dầu, lửa lớn rừng rực, lập tức đốt lên.

- Thật đốt...

Khóe miệng đám người Triệu lão co giật.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau