THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thay da đổi thịt

- Luyện thử trước đã!

Mặc dù chưa biết được công pháp này có còn khuyết điểm nào nữa không nhưng Trương Huyền vẫn không hề do dự, bắt đầu tu luyện theo phương pháp được ghi lại bên trong Thiên Đạo thần công.

Lỗ chân lông toàn thân được mở rộng để hấp thụ linh khí vào trong cơ thể.

Sau đây là tên bốn tầng đầu tiên, võ giả cần vượt qua.

Tầng một: Tụ Tức, tầng hai: Đan Điền, tầng ba: Chân Khí, tầng bốn: Cốt Bì.

Ở tầng đầu tiên - Tụ Tức, võ giả cần học được cách cảm thụ được linh khí xung quanh, sau đó tập hợp nó vào trong cơ thể, học cách có thể nhìn thấu được linh khí, đồng thời dùng suy nghĩ để kiểm soát đúng hướng đi và sự chuyển động của linh khí bên trong.

Ở tầng hai - Đan Điền. Đầu tiên, võ giả phải khai thông đan điền, vì đan điền là nơi chứa đựng linh khí. Sau khi tập luyện tầng này, thân thể người bình thường được thay đổi trở nên khỏe mạnh hơn, đồng thời trở thành một võ giả chân chính.

Đến tầng ba - Chân Khí cảnh, võ giả phải biết cách tập trung linh khí vào trong đan điền để tạo nó thành chân khí của riêng mình.

Khi đã chuyển sang tầng bốn - Cốt Bì cảnh, chân khí được chứa đầy trong đan điền trước đó sẽ tự động di chuyển đến các bộ phận khác trong cơ thể, hòa tan vào từng cơ quan khiến cho thân thể trở nên mạnh mẽ hơn, sức chịu đựng của tim và phổi cũng nhiều hơn. Lúc này, võ giả đó đã thật sự trở thành một cường giả (1).

Ba tầng đầu tiên chỉ là nền tảng cơ bản để võ giả luyện tập. Kể từ tầng thứ tư trở đi họ mới chính thức trở thành một cường giả, cơ thể sẽ không còn bị bệnh tật và sẽ càng ngày càng mạnh hơn.

Phương pháp tu luyện trong Hồng Thiên Cửu Trọng quyết, chủ yếu dựa trên việc chân khí tràn ra khỏi đan điền. Bởi vì nhờ có việc này mà thân thể của võ giả mới được cải thiện trở nên tốt hơn. Bên cạnh đó, các bộ phận khác như xương cốt, cơ bắp, da thịt cũng có một sự thay đổi lớn, nhờ đó mà da xương trở nên mạnh mẽ hơn.

Ngược lại, cách luyện công trong Thiên Đạo thần công hoàn toàn khác biệt. Không chỉ nhờ chân khí trong cơ thể, Thiên Đạo thần công còn nhờ vào linh khí hấp thu được từ trời đất để thay đổi cơ thể. Chân khí và linh khí cùng lúc di chuyển và thấm sâu vào các cơ quan trong cơ thể, làm tăng tốc độ hấp thụ trong cơ thể.

Rào... rào... rào!

Tất cả linh khí tập trung lại với nhau tạo thành một luồng khí cực lớn, như dòng nước chảy vào trong mỗi kinh mạch, thấm sâu vào từng cơ quan trong cơ thể. Còn chân khí thì giống như một người thợ sửa cầu đường, di chuyển đến đâu sẽ bổ sung đến đấy những chỗ mà linh khí đi qua nhưng chưa sửa lại.

Không bao lâu sau, khi cơ thể đã hấp thụ đầy đủ cả hai tầng chân khí và linh khí, cơ bắp và xương cốt của Trương Huyền trở nên rắn chắc hơn, giống như vừa được lửa tinh khiết đốt qua, tỏa ra ánh sáng ôn hòa, trong suốt, long lanh.

Ầm... ầm!

Không biết chân khí đã di chuyển được bao nhiêu vòng trong thân thể, sau khi nghe một tiếng “ầm” chấn động, Trương Huyền cảm thấy cơ thể mình như vừa phá vỡ một cảnh giới nào đó, trở nên nhẹ nhõm và thoải mái hơn nhiều.

Thân thể trước đó vẫn còn nặng nề như bị trói lại bằng dây xích sắt thì bây giờ lại khác hẳn, nhẹ nhàng linh hoạt, mọi cử động đều có thể tự do thực hiện dễ dàng tùy theo suy nghĩ, hắn bây giờ giống như một con sâu nhỏ vừa phá kén thành bướm.

- Vậy là đã tu luyện xong... ta đã đột phá xong tầng bốn - Cốt Bì cảnh rồi sao?

Trương Huyền mở to mắt nhìn xung quanh, đến bây giờ hắn vẫn chưa dám tin tưởng vào sự thật trước mắt.

Võ giả tứ trọng - Cốt Bì cảnh, mục tiêu đột phá chính là thoát khỏi xiềng xích của thân thể, tiến vào một cảnh giới mới, nhưng mà hắn chỉ mới tu luyện được bao lâu đâu? Một canh giờ? Hay hai canh giờ?

- Thối quá!

Nghe mùi hôi từ cơ thể bốc ra, Trương Huyền cảm thấy khó hiểu. Nhìn trên người mình, lúc này hắn mới phát hiện ra trên người hắn bây giờ có vô số đất bẩn.

Tầng Cốt Bì cảnh thông qua việc hấp thụ chân khí vào cơ thể để bài tiết những chất bẩn từ bên trong cơ thể ra bên ngoài, giúp thay đổi gân cốt và da thịt, để chúng mạnh mẽ hơn.

Con người từ lúc sinh ra đến lúc trưởng thành, vì để sinh tồn sẽ ăn đủ loại đồ ăn, do vậy chất bẩn tích tụ trong cơ thể sẽ càng lúc càng nhiều. Ở tầng Cốt Bì cảnh, nhờ việc hấp thụ chân khí để loại bỏ đi những chất bẩn đó, giúp võ giả vượt qua được cảnh giới hiện tại, thoát ly thân thể nặng nề mà tiến tới cảnh giới mới, thân thể trở nên nhẹ nhàng và tự do hơn.

- Đã sớm nghe kể nhiều về việc tập luyện ở tầng Cốt Bì cảnh nhưng lại chưa từng thấy ai có thể bài tiết ra nhiều chất bẩn như ta!

Nhìn cơ thể bẩn thỉu của mình, Trương Huyền cũng không nhịn được nữa, hắn vội vàng lấy thùng gỗ ra vừa tắm vừa lẩm bẩm nói một mình.

Võ giả ở tầng bốn - Cốt Bì cảnh có thể thay da đổi thịt, khiến cho cơ thể mạnh mẽ hơn. Đây là một việc rất tốt. Thế nhưng từ trước đến nay hắn lại chưa từng nghe nói qua, Cốt Bì cảnh còn giúp người ta bài tiết ra nhiều chất bẩn như vậy, khiến cho khắp người hắn đều bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

Chỉ một lát, Trương Huyền đã tắm xong xuôi. Hắn chợt nhận ra cơ bắp toàn thân lúc này có sự thay đổi rất lớn, trắng trẻo như ngọc, sáng bóng như gương. Ngay cả những vết sẹo trước đó đều đã biến mất hết rồi. Thân thể hắn bây giờ giống như một đứa trẻ sơ sinh, ngay cả làn da còn mịn màng hơn trẻ mới sinh nữa.

- Chân khí của ta...

Đang bất ngờ vì những biến đổi của cơ thể, trong lúc vô ý nhìn về phía đan điền, hắn lại càng khiếp sợ hơn.

Chân khí đục ngầu trong đan điền lúc trước giờ tất cả đều đã biến thành những luồng khí trong suốt như nước, tỏa ra một hơi thở thật thuần khiết.

Không cần nhìn cũng biết được khí này chắc chắn có cấp bậc cao hơn cả ba mức độ chân khí cơ bản rồi!

- Không những tái tạo lại cơ thể mà ngay cả chất lượng của chân khí cũng tăng cao. Thiên Đạo thần công thật sự quá lợi hại rồi!

Trương Huyền vô cùng kinh hãi.

Người khác muốn đột phá Cốt Bì cảnh thì cần phải bồi bổ liên tục, nếu không tốn mấy năm tu luyện thì chắc chắn không thể nào thành công được. Vậy mà hắn thì ngược lại, chỉ cần dùng hai canh giờ là có thể đột phá được rồi. Hơn nữa chất lượng chân khí cũng trở nên tốt hơn. Rốt cuộc Thiên Đạo Đồ Thư Quán đã tạo ra cuốn sách gì thế này?

Cái này đúng là quá biến thái rồi, còn mạnh hơn lẽ thường nữa!

- Thử dùng lực một chút đã! Sau khi đột phá Cốt Bì cảnh sẽ tiến lên võ giả ngũ trọng - tầng Đỉnh Lực. Một khi bước vào cảnh giới này, người tu luyện sẽ có được sức mạnh cực lớn.Cách ký túc xá tầm mấy chục mét có một cột đá dùng để đo lực được đặt ở đó.

Loại đá này được đặt khắp nơi trong trường, giúp học sinh có thể kiểm tra tu vi của mình mọi lúc mọi nơi.

Khi võ giả tiến lên đến tầng năm - Đỉnh Lực cảnh, ngay lập tức cơ thể sẽ sở hữu một nguồn lực cực kỳ mạnh mẽ, hai cánh tay trái phải có thể đánh ra được những quyền sức mạnh nặng đến một ngàn kg.

Sức lực cỡ này đã không còn là sức lực của người bình thường nữa, mà nó ngang bằng với sức mạnh của trâu và ngựa luôn rồi.

Sau khi tu luyện theo nội dung ghi trong Thiên Đạo thần công, cơ thể Trương Huyền đã thay đổi, gân cốt trở nên mạnh mẽ hơn, lại còn đột phá thành công tầng Cốt Bì cảnh. Vì thế hắn cũng muốn thử một chút, xem rốt cuộc sức lực của hắn đã đến mức nào rồi, có phải là có một sức mạnh to lớn như người ta thường nói hay không.

Tập trung suy nghĩ, cố gắng tịnh tâm, lòng bàn chân chạm đất, đầu gối đột nhiên co lên, lưng và thân thể co lại như một cây cung lớn, cánh tay như mũi tên lao mạnh về hướng tảng đá, lóe ra những luồng tia sáng chói mắt.

Bùm!

Sau khi Trương Huyền đánh một đấm trên cột đá, có một luồng ánh sáng xuất hiện và chuyển động xung quanh.

- 5 đỉnh!

Phía trên cột đá hiện lên một con số.- Cái này... cái này... làm sao có thể như vậy được?

Con ngươi Trương Huyền co rút lại, vẻ mặt ngơ ngác nhìn cột đá.

Đây là thật hay giả?

Bình thường ở Đỉnh Lực cảnh, sức lực ở giai đoạn đầu sẽ tương đương với đỉnh một, giai đoạn giữa tương đương với đỉnh hai, gia đoạn sau tương đương với đỉnh ba và thời kỳ đỉnh cao sẽ tương đương với đỉnh bốn.

Hắn chỉ mới đột phá Cốt Bì cảnh, vừa lên được Đỉnh Lực cảnh, vậy mà đã có sức mạnh ở đỉnh năm rồi, cái này... Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Thật sự quá bất ngờ rồi!

- Chắc chắn là nhờ Thiên Đạo thần công rồi, không chỉ thay đổi cơ thể, còn nâng cấp chất lượng chân khí lên cao hơn cả ba mức độ cơ bản của chân khí...

Sau một lúc lâu, Trương Huyền mới lấy lại bình tĩnh, hắn liền suy đoán trong lòng.

Hắn có phải là thiên tài hay không, việc này hắn hiểu rất rõ.

Lý do hợp lý nhất cho vấn đề này này chính là nhờ hắn tu luyện theo quyển sách Thiên Đạo thần công.

Bộ công pháp này không chỉ giúp cải thiện cơ thể, thay da đổi thịt, lọc sạch chân khí, giúp nó thăng cấp lên trên cả ba mức độ chân khí cơ bản, còn giúp sức mạnh của hắn tăng nhanh, cho nên hắn chỉ vừa mới bước qua võ giả ngũ trọng - Đỉnh Lực cảnh mà đã có được sức mạnh ở đỉnh cao nhất - đỉnh năm.

Thật quá đáng sợ rồi!

- Trong học viện chỉ có một vài lão sư xuất sắc mới có thể đạt tới võ giả ngũ trọng!Ở học viện Hồng Thiên, chỉ có một ít giáo viên đạt thành tích cao mới tu luyện đến võ giả ngũ trọng - Đỉnh Lực cảnh. Những giáo viên khác như Tào Hùng - người có thực lực tương đương với hắn là hoàn toàn không thể đạt đến được cảnh giới này.

- Thực lực của ta hiện giờ đã ở cấp bậc này rồi, có lẽ ta cũng nên đi tìm sách luyện công ở tầng năm thôi...

Thực lực tu luyện tiến bộ càng nhanh, vấn đề cũng theo đó mà phát sinh.

Trước đó ở Tàng Thư Các, tất cả những quyển sách tu luyện ở tầng bốn hắn đọc được bây giờ đã không còn tác dụng nữa rồi. Nếu như muốn tiếp tục tu luyện thì chỉ còn cách đi đến Tàng Thư Các thêm một chuyến nữa để tìm sách tu luyện ở tầng năm.

- Bây giờ trời cũng chưa quá tối. Lão sư ở Tàng Thư Các chắc vẫn còn chưa đóng cửa...

Trương Huyền gãi đầu, đi đến Tàng Thư Các lần nữa.

Vì để phòng ngừa một số người mạo hiểm tu luyện những cấp bậc cao cấp hơn so với thực lực của họ nên học viện đã đặt ra một quy định. Đó là việc tu luyện phải phù hợp với cấp bậc, người ở cấp bậc nào sẽ xem công pháp ở cấp bậc ấy, không được xem công pháp có cấp bậc cao hơn.

Chỉ một lát sau, Trương Huyền đã tới Tàng Thư Các.

- Sao lại tới nữa?

Thấy Trương Huyền, Mặc lão giữ Tàng Thư Các liền nhướng mày hỏi.

Tiểu tử bồng bột đó, vừa mới đi không bao lâu liền trở lại đây làm cái gì?

- Dạ thưa Mặc lão, cháu muốn xem quyển sách công pháp tu luyện ở tầng năm ạ!

Trương Huyền xấu hổ đáp.

Hắn không thể nói sự thật rằng bản thân hắn vừa đột phá trong một thời gian ngắn như vậy được.

Nếu nói ra sự thật, cho dù đối phương không đánh hắn chết thì cũng nhốt hắn lại làm chuột bạch để nghiên cứu thôi.

Ở tầng Cốt Bì cảnh và Đỉnh Lực cảnh, chân khí cũng không có sự biến đổi lớn nên chỉ cần là người không hiểu về chân khí, cho dù thực lực có mạnh đến đâu đi nữa cũng không thể nhìn ra được cấp bậc hiện tại của hắn. Cho dù Mặc lão có thực lực cao cường đến đâu cũng vẫn không thể nhìn ra được. Hắn cũng sẽ không ngờ được rằng Trương Huyền chỉ mới vừa trở về một lát đã có thể đột phá và bước sang cấp bậc khác rồi.

- Sách luyện võ ở tầng năm? Ngươi lại muốn làm cái gì nữa đây?

Vẻ mặt Mặc lão tối sầm, một chút yêu thích cuối cùng mà hắn dành cho người này cũng đã mất sạch.

Sách công pháp tầng bốn vừa không sao chép lại cũng không chịu tu luyện, vậy mà còn bày đặt chạy tới đây mượn sách tu luyện ở tầng năm? Giỡn chơi hả?

- Mặc lão à, thật ra hôm nay lúc ta nhận học sinh, có một phụ huynh đã hỏi ta về vấn đề tu luyện võ giả ở tầng năm nhưng ta lại không biết trả lời thế nào. Vì vậy phụ huynh đó có chút xem thường ta. Cho nên ta muốn... xem trước một ít, tìm ra đáp án trước. Để về sau nếu có gặp lại tình huống tương tự, ta cũng có thể trả lời lưu loát được!

Trương Huyền đã sớm nghĩ ra cái cớ, hắn vội vàng nói.

- Đúng là có vài phụ huynh tính tình không được tốt lắm.

Nghe Trương Huyền giải thích xong, Mặc lão gật đầu, nghiêm túc nói:

- Ngươi có thể xem, nhưng tuyệt đối không được luyện thử! Tầng thứ tư còn chưa luyện xong, nếu luyện tầng thứ năm chắc chắn sẽ bị tẩu hỏa nhập ma. Đến lúc đó ngay cả thần tiên cũng không cứu được đâu!

- Dạ, cái này ta hiểu được ạ!

Trương Huyền vội trả lời.

- Được rồi, ngươi vào đi!

Mặc lão phất tay, tiếp tục nhắm mắt lại:

- Công pháp tầng năm để ở hàng cuối cùng!

- Dạ!

Trương Huyền nhanh nhẹn đi vào trong.

- Giả dối! Hám danh!

Thấy hắn đi vào, Mặc lão lại mở miệng nói thêm bốn chữ đánh giá về hắn.

(1) Cường giả: Võ giả mạnh, có thực lực và sức chịu đựng cao hơn những võ giả thông thường.

Chương 17: Có người ám sát

Bị phụ huynh hỏi thì có sao đâu! Dù sao hắn cũng chỉ là một lão sư đứng chót thôi. Nếu không trả lời được cũng là điều rất bình thường.

Đằng này vì làm ra vẻ ta đây là dân tri thức, lại cố tình chạy đến đây để xem trước công pháp tầng năm. Đây không phải giả dối, hám danh thì là cái gì?

- Ngày mai ta phải đi gặp viện trưởng để nói chuyện thôi. Cái loại lão sư tính tình nóng nảy, nông nổi như thế này nên sớm bị đuổi ra khỏi học viện thì tốt hơn.

Mặc lão hừ lạnh, lặng lẽ đưa ra quyết định.

Cái tên hám danh, lại còn không lo cố gắng tu luyện đàng hoàng. Người như vậy có giữ lại học viện cũng chỉ gây phá hoại kỷ luật, nếp sống của học viện thôi.

Trương Huyền không hề biết rằng chỉ vì hai lần gặp gỡ này, hắn đã bị Mặc lão cho vào danh sách những người cần bị đuổi khỏi trường rồi. Nếu hắn biết được, chắc phải “dở khóc dở cười” (1) trước tình huống này thôi.

Thực ra tất cả những câu nói mà hắn nói lúc nãy đều chỉ là cái cớ mà thôi.

Hiện tại tu vi của hắn đã đạt đến trình độ này rồi.

Cho nên cũng không thể vì vấn đề không có công pháp, làm uổng phí thời gian hắn tu luyện lên cao hơn chứ.

Không bao lâu sau, Trương Huyền đã tìm thấy sách công pháp tầng năm ở hàng cuối cùng.

Trong học viện này, người nổi tiếng có thực lực cao nhất cũng chỉ mới đạt đến võ giả ngũ trọng mà thôi. Vì vậy, nếu có ai có thể tu luyện đến tầng sáu - Ích Huyệt cảnh, sẽ có đủ tư cách trở thành trưởng lão của trường.

Nơi này chỉ là thư viện dành cho lão sư, nên không có những ghi chép về công pháp ở tầng sáu. Còn công pháp tầng năm thì bị đặt ở hàng cuối cùng.

- Sách tu luyện ở tầng năm ít hơn nhiều so với sách tu luyện ở tầng bốn.

Cùng là sách công pháp, nhưng sách tu luyện ở tầng bốn thì lại có rất nhiều. Có đến hai, ba ngàn quyển. Trong khi đó sách tu luyện ở tầng năm, nhiều nhất cũng chỉ có tầm một ngàn quyển. Ít hơn một nửa so với sách công pháp ở tầng bốn.

Thực ra nếu suy nghĩ kỹ thì đây cũng là một việc rất bình thường. Tất cả mọi việc đều phải đi theo hướng từ thấp lên cao. Càng lên cao lại càng khó hơn. Nên người đạt được tu vi cao cũng càng ít hơn. Mặc dù thời gian học viện này tồn tại cũng không ngắn, nhưng số người có thể trở thành võ giả ngũ trọng chắc chắn sẽ ít hơn rất nhiều so với số người đạt đến võ giả tứ trọng.

Đó là lý do tại sao những quyển sách ghi chép, sách tu luyện ở tầng năm ở đây lại có ít đến vậy.

Lắc đầu, không muốn nghĩ đến những chuyện này nữa, Trương Huyền tiện tay rút ra một quyển sách rồi bắt đầu đọc.

Hơn nửa canh giờ sau.

Hơn ngàn quyển sách công pháp trên giá sách ở hàng cuối cùng đã bị lật ra hết. Thiên Đạo Đồ Thư Quán cũng theo đó mà tạo nên những quyển sách tương ứng.

Đạt được mong muốn, Trương Huyền mỉm cười, chào tạm biệt Mặc lão rồi về nhà.

Thấy người này lại tiếp tục lật đại, đọc đại giống ban nãy, ngay cả việc ngừng lại một lát để suy nghĩ về vấn đề cũng không có, Mặc lão lại cảm thấy khó chịu. Trong lòng hắn lại tiếp tục mắng Trương Huyền một trận nữa.

Trở về nhà lần nữa.

Trương Huyền tiếp tục hành động giống như cũ, xem lại tất cả quyển sách vừa sao chép trong đầu để tìm ra các câu, các phần chính xác.

Không bao lâu sau, thư viện lại tạo ra thêm một quyển sách. Nhưng lần này nó không còn là quyển sách không tên nữa mà đã được ghi sẵn bốn chữ to “Thiên Đạo thần công” trên bìa sách.

Có sách rồi Trương Huyền lại tiếp tục tu luyện.

Võ giả ngũ trọng - Đỉnh Lực cảnh thật ra chính là bước tu luyện nâng cấp thêm cho tầng Cốt Bì cảnh. Mục đích rất đơn giản, chính là để người tu luyện có khả năng điều khiển một cách thành thạo chân khí của bản thân. Mỗi cấp bậc sẽ có nguồn sức mạnh khác nhau. Trên thực tế Đỉnh Lực cảnh là tầng rèn luyện, nâng cao trình độ phối hợp hoạt động giữa chân khí và cơ bắp.

Phối hợp càng tốt, sức lực được sinh ra sẽ càng lớn.

Nhìn thấy những dòng miêu tả về Đỉnh Lực cảnh trên Thiên Đạo thần công, Trương Huyền ngừng suy nghĩ, tập trung tinh thần cẩn thận điều khiển luồng chân khí trong veo như nước ở đan điền, dần dần di chuyển nó đi khắp cơ thể, hòa tan hoàn toàn vào các bộ phận trong cơ thể.

Thiên Đạo thần công thật xứng đáng là quyển công pháp tuyệt vời với hơn ngàn quyển sách được tổng hợp bên trong. Dựa theo phương pháp ghi bên trong sách, tốc độ tu luyện của Trương Huyền tăng lên rất nhanh. Chân khí cũng nhanh chóng di chuyển đến các cơ bắp và hòa tan vào trong đó.

Sức mạnh của cơ thể và độ phối hợp của chân khí cũng tăng cao.

Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ!

Đỉnh Lực cảnh trung kỳ!

Đỉnh Lực cảnh hậu kỳ!

Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong!

Ầm ầm!

Sau hai canh giờ, cơ thể Trương Huyền chấn động lần nữa.
Hắn mở mắt ra, vẻ mặt tràn đầy bất ngờ, kích động như khó mà tin được vào sự thật này:

- Cái này... mình đã trở thành võ giả ngũ trọng đỉnh phong rồi sao?

Hắn cứ tưởng rằng bản thân phải cần rất nhiều thời gian để tu luyện thành võ giả ngũ trọng. Nhưng hắn nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, nhờ tập luyện theo phương pháp ghi trong Thiên Đạo thần công, hắn giống như lúc trước chỉ cần tốn có hai canh giờ thôi, đã có thể đạt tới ngũ trọng đỉnh phong rồi.

Đối với chủ nhân thân thể này lúc trước, tu luyện là một việc khó như lên trời. Nhưng ngược lại đối với một người có Thiên Đạo thần công như Trương Huyền, tu luyện cũng chỉ là việc đơn giản như ăn cơm, uống nước mỗi ngày.

Chỉ tốn thời gian chừng nửa đêm, hắn từ một võ giả tam trọng - Chân Khí cảnh đã tu luyện đến võ giả ngũ trọng đỉnh phong. Đây thật sự là quá sức tưởng tượng rồi.

Hơn nữa, bởi vì hắn không có phương pháp tu luyện ở tầng sáu, cũng không biết mở huyệt đạo nào cho đúng, nên mới ngừng lại. Chứ nếu hắn có sẵn công pháp tầng sáu ở đây thì chắc chắn bây giờ cũng đã đột phá thành công, trở thành võ giả lục trọng - Ích Huyệt cảnh - một võ giả mạnh trong Hồng Thiên học viện rồi.

Võ giả lục trọng - Ích Huyệt cảnh, để tu luyện phải khai thông (3) hết tất cả huyệt đạo trên cơ thể. Huyệt đạo được mở ở đâu, chân khí ở đó sẽ càng mạnh mẽ hơn, sức mạnh cũng tăng lên rất nhiều.

Nghe người ta nói, trên cơ thể một người sẽ có tất cả 108 huyệt đạo, nhưng chỉ có 72 huyệt đạo là có thể khai thông. Muốn mở được hết những huyệt đạo này cần phải đi theo một trình tự nhất định. Bởi vì thể trạng mỗi người khác nhau nên trình tự mở huyệt của mỗi người cũng khác nhau. Phải làm đúng trình tự mới đạt được hiệu quả tốt nhất, còn bằng không nếu làm không đúng cách, cả đời cao nhất cũng chỉ có thể mở ra được ba mươi đến bốn mươi cái huyệt đạo là cùng, cũng không thể nào tiến bộ thêm được nữa.

Cái này cũng rất giống việc làm sạch bùn trong nước sông, nếu từ từ dọn sạch bùn theo hướng từ đầu sông đến cuối sông thì sẽ có thể dọn sạch được hết bùn trong sông. Ngược lại, nếu bắt đầu làm sạch bùn ở giữa dòng sông trước, không chỉ không thể làm sạch con sông mà không khéo còn làm tắc nghẽn dòng nước, khiến nó không thể chảy tiếp được.

Đây cũng chính là đạo lý để mở huyệt đạo, nếu không giải huyệt đạo đúng theo trình tự, huyệt đạo khác có thể sẽ bị chặn lại, kết quả là cả đời cũng không thể mở thêm huyệt đạo nào nữa.Cho nên khi còn chưa có công pháp Trương Huyền cũng không dám tu luyện bừa.

Nhưng mà tính ra hắn cũng không cần phải gấp gáp làm gì, chỉ cần một đêm đã có thể đột phá lên hai cấp bậc lớn, đối với người khác mà nói, đây đã là một chuyện rất hạnh phúc rồi nên hắn rất hài lòng với cấp bậc hiện tại của mình.

- Nếu không phải là tình huống bất đắc dĩ, tốt nhất mình không nên để lộ ra tu vi thực của bản thân.

Bản thân là một người xuyên không, kiếp trước hắn đã từng xem qua rất nhiều sách và ti vi về vấn đề này, đạo lý “người giỏi hơn thường bị ghét” hắn vẫn nhớ rất rõ.

Hắn vốn là lão sư tệ nhất trường, lại đột nhiên trở thành võ giả ngũ trọng trong vòng một đêm, được thừa hưởng sức mạnh ở tầng năm đỉnh phong. Việc này nếu đến tai người khác, họ còn không tìm tới kiếm chuyện với hắn mới là việc lạ.

Vì thế việc hắn đạt tới Đỉnh Lực Cảnh đỉnh phong, tốt nhất không nên nói cho ai biết. Chuyện này càng giữ bí mật càng tốt.

- Thử một chút xem lần này sức mạnh của mình đã đạt đến mức nào rồi!

Quyết định xong, Trương Huyền lại đi đến trước cột đá đo lực.

Người khác khi đạt tới Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ chỉ có sức mạnh ở một đỉnh. Hắn lại có sức mạnh năm đỉnh. Bây giờ hắn đã đạt tới đỉnh phong, nên muốn kiểm tra xem rốt cuộc là sức mạnh đã đạt đến mức nào rồi.

Bùm!

Cột đá đo lực lóe ra ánh sáng chói lọi, sau đó hiện lên hai chữ.

Tám đỉnh!
- Sức mạnh ở tám đỉnh sao? Sức mạnh gần bằng với những cường giả đã mở được bốn huyệt đạo ở Ích Huyệt cảnh!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Thông thường khi đạt tới Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong sẽ có được sức mạnh ở bốn đỉnh. Sau này khi đã lên tới Ích Huyệt cảnh, cứ mỗi lần mở một huyệt đạo, sức mạnh sẽ tăng lên thêm một đỉnh lực.

Hắn chỉ mới đạt tới Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong đã có sức mạnh tám đỉnh, ngang với sức mạnh của một cường giả mở bốn huyệt đạo ở lục trọng.

- Đúng là Thiên Đạo thần công có khác, thật lợi hại.

Trương Huyền tràn đầy vui mừng khen tặng một câu. Hắn đang định tìm cái gì đó ăn đỡ một chút rồi đi ngủ để lấy lại sức sau một thời gian dài luyện tập liên tục như vậy, lại chợt nghe thấy tiếng động lạ.

- Đã tối rồi còn có người tới đây để làm gì?

Trương Huyền nhíu mày.

Tu vi tăng lên, nhĩ lực và thị lực cũng tăng lên theo. Hắn rõ ràng nghe thấy được tiếng động ở cách đây không xa. Có người đang trốn ở ngoài nhìn về khu ký túc xá này.

- Nhìn theo tầm mắt của người kia, nơi hắn ta đang quan sát chính là phòng của mình. Vậy chắc chắn bây giờ hắn vẫn chưa phát hiện ra nơi mình đang đứng rồi!

Lúc này Trương Huyền không có ở trong phòng. Hắn đang đứng ở phía sau cột đá đo lực cách sân ký túc xá một khoảng cách nhất định. Bởi vì hắn đã giảm thấp hơi thở nên đối phương vẫn chưa phát hiện ra hắn.

- Để xem là ai muốn kiếm chuyện với mình!

Không nghĩ tới chỉ mới vừa tu luyện xong đã có người muốn gây chuyện với hắn, trong lòng Trương Huyền tràn đầy thắc mắc.

Xem kỹ lại trí nhớ của chủ nhân thân thể này lúc trước, mặc dù hắn cũng thường hay bị người ta ức hiếp nhưng việc nửa đêm lẻn tới nhà hắn để đánh giết lại chưa từng xảy ra.

- Cho dù là ai đi nữa, cũng không thể để hắn nhận ra mình!

Đang tính đi qua dạy dỗ đối phương một trận, Trương Huyền chợt nghĩ đến một vấn đề.

Tất cả người trong học viện hiện nay đều biết hắn là một người vô dụng, chỉ mới đạt đến võ giả tam trọng - Chân Khí cảnh. Nên nếu như lúc này để lộ ra hắn đã là võ giả ở ngũ trọng đỉnh phong, không phải sẽ khiến cho mọi người chịu một cú sốc lớn sao?

Hơn nữa một khi tin tức này bị truyền ra, hắn chắc chắn sẽ trở thành đối tượng nghiên cứu của rất nhiều người.

Vì vậy mặc kệ đối phương là ai đi nữa, cũng không thể để người đó nhận ra hắn chính là Trương Huyền.

Nghĩ đến đây, Trương Huyền lại nhớ đến mấy cao thủ kiếp trước nhìn thấy trên phim. Hắn liền tiện tay xé một tấm vải ở góc áo cột lên mặt.

Vù!

Trang bị xong xuôi hết, bàn chân Trương Huyền nhẹ đạp lên mặt đất một cái, lợi dụng bóng đêm từ từ tiến tới gần đối phương.

Mặc dù tu vi hắn chỉ vừa mới thăng cấp, cũng chưa từng học qua môn võ phòng thân nào, nhưng nhờ có Thiên Đạo thần công, sức mạnh hiện giờ của hắn cũng rất lớn. Lại nhờ việc quen thuộc địa hình, hắn dễ dàng di chuyển đến một nơi cách sau lưng đối phương mười mét, vẫn chưa bị phát hiện.

Ở một khoảng cách gần như thế, hắn nhìn thấy đối phương đang che mặt, mặc một bộ đồ đen nấp trong bóng tối, nên cũng không biết được đối phương là ai.

- Tên nhóc, muốn trách thì nên trách ngươi háo sắc đến liều mạng, dám táy máy tay chân với tiểu thư của chúng ta!

Trốn sau một cây đại thụ, nhìn về hướng bóng người đang nấp trong bóng tối, Trương Huyền loáng thoáng nghe được giọng nói đối phương lẩm bẩm.

- Giọng nói này nghe quen quen...

Trương Huyền nhíu lông mày.

Giọng nói này Trương Huyền đã từng nghe qua rồi nhưng nghe được ở đâu thì hắn không tài nào nhớ nổi.

Vù vù!

Đang suy nghĩ xem giọng nói đó là do chính hắn từng nghe được hay đó là ký ức của chủ nhân thân thể này lúc trước, đối phương đã bay tới trước ký túc xá của hắn, cổ tay khẽ động. Ánh sáng chợt lóe lên. Không biết từ lúc nào trong tay đối phương đã xuất hiện một thanh chủy thủ sắc bén.

(1) Dở khóc dở cười: Tình huống trớ trêu, oái ăm làm người ta không biết nên vui hay buồn.

(2) Khai thông: Mở.

Chương 18: Bị lừa

- Muốn giết ta sao?

Thấy đối phương lấy chủy thủ ra, Trương Huyền nhướng lông mày nói thầm.

Thật may mắn vì hắn tu luyện liên tục nên vẫn chưa ngủ. Nếu không, với khả năng đi lặng lẽ, không nghe một tiếng động nào của tên sát thủ này, chắc hắn cũng đã sớm bị giết rồi.

- Trước tiên cần phải biết rõ thằng cha này là ai mới được!

Trương Huyền biết, loại người thừa cơ hội đêm tối để đánh lén hắn chắc chắn không chỉ có một mình. Phía sau đối phương không chừng còn có cả một tổ chức chống lưng. Do vậy nếu hắn không biết được người muốn giết hắn là ai, dù lần này có giết được đối phương đi nữa, sau này chắc hẳn vẫn còn kẻ khác đến tìm giết hắn. Nếu không tiêu diệt được tổ chức kia, vậy đừng mong có được giấc ngủ yên ổn.

- Ai đó?

Trong lúc suy nghĩ xem nên dùng cách gì để đối phương có thể chủ động nói ra tên tổ chức phía sau lưng hắn, Trương Huyền bất chợt nghe được một giọng nói nhỏ truyền đến. Không biết từ lúc nào người áo đen cầm chủy thủ ban nãy đứng phía trước ký túc xá đã di chuyển đến một chỗ cách hắn không xa.

Trương Huyền mặc dù có luyện võ nhưng chưa từng theo dõi người khác. Thế nên khi nhìn thấy đối phương lấy chủy thủ ra, hắn hơi căng thẳng. Ngay lúc đó, hơi thở của hắn lộ ra, bị đối phương phát hiện.

- Ta...

Chỉ mới qua một khoảng thời gian ngắn đã bị đối phương phát hiện, lông mày Trương Huyền nhướng lên. Hắn đang tính xông tới đánh tên kia một trận, bất chợt nghĩ ra một ý kiến hay.

- Ta là người muốn lấy mạng cái tên lão sư Trương Huyền vô dụng! Còn ngươi là ai?

Trương Huyền khẽ nói. Hắn cố gắng đè thấp giọng xuống để người khác không nghe ra được là giọng ai.

Nếu tên sát thủ này đã tới đây để giết hắn, chỉ cần hắn cũng đưa ra mục đích giống như vậy là có thể dụ được đối phương nói ra sự thật rồi.

- Ngươi tới đây là để giết Trương Huyền sao?

Người áo đen rất bất ngờ. Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng lén lút và cái khăn che trên mặt Trương Huyền, hắn cũng tin tưởng hơn một chút.

- Đúng vậy, cái tên lão sư tệ nhất trường này, có giữ lại hắn cũng chỉ gây hại thêm cho học sinh thôi!

Trương Huyền tự nói xấu bản thân mình mà không hề đỏ mặt, xấu hổ.

- Ồ, vậy ngươi ra tay đi. Ta ở đây canh chừng giúp ngươi!

Người áo đen nói.

- Hả?

Vẻ mặt Trương Huyền đầy ngạc nhiên. Hắn nhanh trí từ chối:

- Hay là ngươi ra tay trước thì tốt hơn. Dù sao hai người chúng ta đều có chung mục đích, ai ra tay cũng giống nhau cả thôi!

- Ngươi ra tay trước đi. Thật ra ta không muốn giết hắn, chỉ tính dạy dỗ hắn một trận thôi. Nhưng nếu như ngươi có thể giết được hắn, vậy càng tốt.

Người áo đen thúc giục.

- Dạy dỗ một trận sao?

Trương Huyền cảm thấy khó hiểu. Nếu tính dạy dỗ hắn một trận, tên kia còn lấy chủy thủ ra làm gì? Hắn nhịn không được hỏi tiếp:

- Sao ngươi lại muốn dạy dỗ hắn?

- Hừ, cái tên khốn kiếp đó dám vô lễ, sàm sỡ tiểu thư nhà ta. Ta tính cắt đứt luôn cái thứ “đồ chơi kia” của hắn! Để hắn biến thành một tên thái giám!

Giọng nói của người áo đen đầy oán hận.

Nghe được lời nói đầy tàn nhẫn, ác độc kia, Trương Huyền giật mình hoảng sợ. Hắn chợt cảm thấy mát lạnh dưới hông.

Nếu như hôm nay hắn đi ngủ như mọi khi, chỉ sợ đến lúc thức giấc là có thể đi hầu hạ hoàng thượng luôn rồi.

Hả!

Bà nó, rốt cuộc ngươi là ai mà lại ác độc như vậy chứ?

Sàm sỡ tiểu thư nhà ngươi?

Trương Huyền cố gắng nhớ kỹ lại tất cả mọi việc từ trước khi xuyên qua đến sau khi xuyên qua. Suy nghĩ rất lâu nhưng hắn vẫn không thể nào nhớ ra được. Hình như từ trước đến giờ hắn chưa từng sàm sỡ tiểu thư nhà nào cả.

- Ta từng nghe nói qua Trương Huyền là một tên vô dụng, không xứng làm lão sư, chứ chưa từng nghe nói đến việc hắn sàm sỡ con gái. Việc này rốt cuộc là sao?

Trương Huyền lên tiếng hỏi. Hắn thực sự không nhịn được nữa rồi.

- Hừ, cái tên khốn kiếp đó đúng là thứ mặt người dạ thú (1)! Hắn mà là lão sư cái nỗi gì? Là tên súc sinh thì có! Tiểu thư nhà chúng ta... Không nói nữa, càng nghĩ càng thấy tức!

Giọng nói trầm thấp của người áo đen lúc này đang đầy giận dữ.

- ...

Trương Huyền chỉ cảm thấy đầu óc mông lung, dường như có nhiều ngôi sao đang xoay xung quanh.

Đó là chuyện gì mà nghiêm trọng đến nỗi người kia lại mắng hắn là “đồ súc sinh” kia chứ? Rốt cuộc hắn đã làm gì với vị tiểu thư kia? Hơn nữa, vị tiểu thư kia là ai? Nếu vị tiểu thư kia là một người xinh đẹp vậy cũng dễ hiểu thôi. Nhưng nếu nàng ta là một người xấu xí, quái dị, thanh danh cả đời của hắn sẽ bị hủy hết. Như vậy chẳng phải hắn đã bị lỗ nặng rồi sao?

- Sao ngươi lại muốn giết hắn?

Mắng xong, người áo đen đột nhiên nhìn Trương Huyền hỏi.

- Ta hả?

Không ngờ được đối phương sẽ hỏi mình, Trương Huyền sững sờ. Sau một lát, hắn nghiến răng đáp:

- Ta... ta cũng ghét cái tật sàm sỡ nữ nhân của hắn!

- Ồ, ngươi cũng biết hắn hay sàm sỡ nữ nhân hả? Vậy hắn sàm sỡ ai thế?

Vẻ mặt người áo đen đầy cảnh giác.

- Hắn...

Trương Huyền hừ một tiếng:

- Ta cũng không có nghĩa vụ phải báo cáo cho ngươi biết hết mọi việc!

- Cũng đúng, vậy ngươi ra tay giết hắn trước đi. Chúng ta đều có chung mục đích nên ai ra tay giết cái tên Trương Huyền kia trước chẳng được.Người áo đen thấy Trương Huyền không trả lời, cũng không nói thêm gì nữa. Mặc dù trong lòng hắn có rất nhiều nghi ngờ nhưng cũng không hỏi thêm gì cả, phất tay áo.

- Vẫn là để ngươi lên trước thì tốt hơn! Ta mà ra tay trước, hắn chỉ có một con đường duy nhất là chết. Vậy nên ngươi đi trước đi, sau khi ngươi thiến hắn xong, ta sẽ giết chết hắn.

- Việc này...

Người áo đen do dự. Lúc này ánh mắt của hắn không tin tưởng nhìn về phía Trương Huyền.

Hắn đang nghi ngờ.

Làm gì có chuyện nào trùng hợp như vậy chứ? Hắn vừa đang định tới thiến Trương Huyền, đằng sau lưng lại xuất hiện thêm một tên che mặt cũng tới để giết hắn ta? Nếu không phải chưa biết thực lực của tên che mặt kia có mạnh hơn hắn không, hắn đã sớm ra tay đánh cho tên kia ngất xỉu rồi.

- Sao nào? Ngươi không tin ta hả? Nếu không muốn giết hắn, vậy nửa đêm nửa hôm ta chạy tới đây làm gì? Ngươi tưởng ta rảnh rỗi lắm chắc!

Nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ từ đối phương, Trương Huyền nói.

- Ừm!

Nghe Trương Huyền nói như thế, người áo đen do dự một lát sau đó gật đầu.

Cũng đúng. Giờ đã là nửa đêm rồi. Nếu hắn ta không muốn giết Trương Huyền, nửa đêm che mặt chạy tới đây làm cái gì?

- Không phải ta không tin ngươi. Nếu hai ta đã có chung mục tiêu, vậy cùng nhau ra tay luôn đi!

Người áo đen suy nghĩ kỹ, nói.

Hắn vẫn cảm thấy kẻ trước mặt này có chút không đáng tin.

- Ngươi quá cẩn thận rồi. Yên tâm đi, ta là người có nguyên tắc, nói một là một! Nhưng nếu ngươi đã không tin ta...

Trương Huyền không nói linh tinh nữa, phất tay áo nói:

- Vậy thì hai ta cùng xông lên!

Nói xong liền phóng lên phía trước.

- Võ giả ngũ trọng đỉnh phong?

Thấy tốc độ di chuyển của Trương Huyền, người áo đen liền nhận ra tu vi của hắn, vội đề khí theo sát phía sau.

Thấy hắn ta đã theo sát, Trương Huyền vội vàng nhìn lại.

Ầm ầm!

Thiên Đạo Đồ Thư Quán chấn động, trong đầu xuất hiện một quyển sách.

Trương Huyền đã dự đoán trước rồi. Chỉ cần đối phương vội vàng đuổi theo hắn, chắc chắn sẽ phải sử dụng võ lực của bản thân. Đến lúc đó, Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể tìm ra được khuyết điểm và cả tên tuổi, xuất thân của hắn ta.

Nhìn trên bìa sách.

Trương Huyền bắt gặp hai chữ “Diêu Hàn” ghi trên đó.

- Cái tên này rất quen... Hình như hắn đã nghe qua ở đâu rồi thì phải?

Trương Huyền bất ngờ, lập tức lật trang thứ nhất ra xem.

- Diêu Hàn, là quản gia ở phủ thành chủ Bạch Ngọc thành, là võ giả lục trọng - Ích Huyệt cảnh sơ kỳ, đã mở được tám huyệt đạo!

.........

- Là hắn ta?Nhìn thấy ba chữ “Bạch Ngọc thành”, Trương Huyền lập tức nhớ ra.

Đây không phải là cái tên quản gia đã xông đến mắng hắn vào hôm nay, lúc hắn nhận Triệu Nhã làm học viên đó sao? Quản gia Bạch Ngọc thành, hóa ra lại chính là hắn ta.

Hèn chi giọng nói và tên của hắn ta lại rất quen.

Chỉ là...

Nói như vậy, vị tiểu thư trong miệng hắn ta là Triệu Nhã sao... Ta có làm gì nữ tử đâu, sao hắn ta lại chạy đến đây đòi thiến ta chứ?

- Dám vu oan cho ta, cho dù thực lực ngươi mạnh hơn, ta cũng sẽ cố gắng dạy cho ngươi một trận nhớ đời.

Càng nghĩ hắn càng tức giận.

Nếu như đây là chuyện xấu xa do tiền thân (1) làm, hắn sẽ cố gắng nhận lấy. Bởi vì hắn đã xuyên vào thân thể của người ta. Nhưng vấn đề ở đây là... cả hắn và tiền thân đều chưa từng làm gì sai cả, vậy mà phải mang tiếng là sàm sỡ nữ tử nhà người ta. Thực sự đáng giận.

Nghĩ đến đây Trương Huyền lại tiếp tục nhìn xuống phía dưới sách.

- Võ công tu luyện là: Bạch Ngọc Chu Thiên công!

- Các kỹ năng luyện được là: Huyền Thân chưởng đại thành, Huyền Thân quyền đại thành...

- Khuyết điểm: mười sáu chỗ. Thứ nhất: huyệt Mệnh Môn ở ngay mông, không tập trung chú ý vào động tác đánh... Thứ hai... Thứ ba...

Giống như trước, trong sách lúc này đã ghi chép đầy đủ khuyết điểm của hắn ta.

Đã mở được tám huyệt đạo, vậy thực lực hiện tại của người này là mười hai đỉnh. Nếu trực tiếp đánh nhau, hắn chắc chắn không phải là đối thủ của Diêu Hàn.

Nhưng mà...

- Ích Huyệt cảnh thì sao? Sức mạnh mười hai đỉnh thì thế nào? Hôm nay nếu ta không dạy dỗ ngươi một trận ra trò, Trương Huyền ta sẽ tự hủy đi tên của mình!

Hừ!

Nghĩ đến đây, Trương Huyền ngừng lại.

- Sao vậy?

Thấy Trương Huyền dừng lại, vẻ mặt người áo đen hoài nghi hỏi.

- Mau nhìn bên kia xem, đĩa bay kìa!

Trương Huyền chỉ tay về hướng sau lưng đối phương.

- Đĩa bay? Đĩa bay là cái gì?

Người áo đen bất ngờ, vội vàng xoay người ra sau nhìn. Vừa quay qua, hắn lập tức để lộ cái mông có chứa huyệt Mệnh Môn về phía Trương Huyền.

Người áo đen lúc này vẫn đang đầy tò mò và thắc mắc về “đĩa bay” tên kia nói rốt cuộc là cái gì?

Ta đá ngươi!

Cơ hội đến rồi, Trương Huyền cũng không do dự, mang theo giận dữ đạp thật mạnh vào mông đối phương.

Bốp!

Diêu Hàn còn chưa kịp phản ứng lại bị đá một đá thật mạnh vào huyệt Mệnh Môn. Hắn lảo đảo một cái, văng về phía trước, đụng đầu vào một tảng đá cách đó không xa, lập tức bể đầu chảy máu.

Muốn thiến ta? Có tin hay không chỉ cần vài phút, lão tử đây cũng có thể thiến ngươi?

Càng nghĩ càng thấy tức, Trương Huyền lại phóng tới lần nữa, ngồi trên người Diêu Hàn, dùng sức thật mạnh đánh liên tiếp vào người đối phương.

Hừ, cường giả Ích Huyệt cảnh, tu vi ở mười hai đỉnh thì thế nào? Còn nghĩ mình lợi hại lắm sao? Chỉ cần bị người ta biết được nhược điểm, huyệt Mệnh Môn, sau đó bất ngờ đánh lén, ngươi vẫn chết thôi!

- Ngươi...

Diêu Hàn không thể ngờ rằng cái tên mới vừa nãy muốn hợp tác với mình đánh Trương Huyền lại đột nhiên nổi điên lên đánh mình. Hơn nữa hắn còn đánh trúng Mệnh Môn của mình, khiến toàn thân mình cứng ngắc, không nhúc nhích được. Muốn đánh trả cũng không còn sức. Điều này làm Diêu Hàn tức giận đến run rẩy.

Không phải nói là hai người đều cùng chung mục đích đánh Trương Huyền sao?

Bà nó chứ!

Không giữ chữ tín gì hết!

Vậy còn bày đặt nói làm người có nguyên tắc?

Với lại... nói thế nào đi nữa ngươi cũng là võ giả ngũ trọng - Đỉnh Lực cảnh, là cường giả, là người tài giỏi trong số những người tài giỏi rồi. Vậy mà lúc đánh nhau lại chẳng có chút phong độ nào cả. Không biết xấu hổ lừa gạt ta rồi đánh lén, còn ngồi trên người ta, đánh vào mặt ta...

Kỹ thuật võ công đâu?

Động tác đánh đâu?

Phương pháp tu luyện đâu?

Ngay cả tên du côn ngoài đường cũng không đánh như hắn...

Diêu Hàn cảm thấy trên mặt đau rát. Hắn tức đến muốn phát điên lên rồi.

Cho tới bây giờ, hắn mới biết được, hắn đã bị cái tên che mặt này lừa rồi.

Hơn nữa còn bị lừa thảm hại.

(1) Mặt người dạ thú: Nhìn bên ngoài thì tử tế nhưng trong lòng lại chứa những suy nghĩ độc ác, nham hiểm.

(2) Tiền thân: Chủ nhân thân thể này lúc trước.

Chương 19: Đổ tội

Sau khi đánh Diêu Hàn một trận, Trương Huyền cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Trương Huyền cúi đầu nhìn lại đối phương. Diêu Hàn bây giờ đã bị đánh tơi tả, mặt nạ bị rơi trên đất để lộ ra gương mặt bầm tím, sưng to như đầu heo. Hiện giờ ngay cả mẹ hắn cũng chưa chắc nhận ra được con trai mình.

- Ôi...

Sau khi hết giận, Trương Huyền lấy lại tỉnh táo, hắn nghĩ:

“Cái tên đáng ghét này dù sao cũng là quản gia của thành chủ Bạch Ngọc thành, lại còn là thúc thúc của học viên ta. Vậy chỉ dạy dỗ một trận thôi vậy, không nên giết hắn ta làm gì”.

Dù sao đi nữa hắn cũng là “Diêu thúc” của Triệu Nhã. Nếu mình thật sự giết hắn, làm sao còn đủ tư cách để làm lão sư của nữ tử chứ? Về sau cũng rất có thể sẽ không thể nào tươi cười thân thiện với nhau được như lúc trước nữa.

Hơn nữa, Bạch Ngọc thành nổi tiếng là một trong ba thành lớn và phát triển nhất ở Thiên Huyền vương quốc.Vì vậy người có thể làm thành chủ ở đây chắc chắn không phải kẻ kém cỏi. Phía sau thành chủ nhất định còn có một thế lực lớn hơn nữa. Nếu quản gia của hắn bị giết, người làm thành chủ như hắn tất nhiên sẽ phái người điều tra cho rõ. Một khi tra ra được là mình làm, đến lúc đó mới thực sự là gặp rắc rối lớn.

Hắn chỉ mới tới thế giới này trong thời gian ngắn, vẫn chưa xây dựng được thế lực riêng của bản thân. Nên tốt nhất là làm việc gì cũng phải biết điều một chút vậy.

“Không thể để hắn hoài nghi là mình làm được”.

Trương Huyền nghĩ thầm.

Không thể giết, vậy chỉ còn cách thả hắn ta đi. Một người chạy tới đánh lén mình, lại bị người khác đánh lén lại. Nói thế nào đi nữa cũng rất kỳ lạ. Hắn ta chắc chắn sẽ nghi ngờ mình thôi.

Đúng rồi. Thật khéo hắn vừa nghĩ ra một cái tên. May quá có người chết thay rồi. Mà hôm nay nếu không phải tại cái tên kia đến kiếm chuyện với hắn, hắn thật tình không nhớ tên người nọ đâu nha...

Hắn chợt nhớ đến một người.

Chính là cái người đi chung với Thẩm Bích Như sáng nay, người đã cười nhạo hắn là đồ rác rưởi - Thượng Bân.

Dù sao đi nữa, cái tên đáng ghét này cũng là cháu trai của Thượng Thần trưởng lão. Do đó đổ tội cho hắn cũng không có gì to tát. Bởi vì nếu Diêu Hàn biết là Thượng Bân làm, chắc hắn ta cũng không dám trả thù đâu!

Mà nếu có trả thù đi nữa cũng chẳng sao. Bọn họ đánh nhau, không liên quan gì đến hắn. Không phải là điều tốt sao?

Nghĩ đến đây Trương Huyền nhìn về phía người đã bị đánh đến thay đổi hình dạng - Diêu Hàn, thấp giọng nói:

- Ta và Trương Huyền vốn có mâu thuẫn với nhau. Sáng nay hắn làm ta rất tức giận nên buổi tối ta mới tính đến đây để đánh hắn một trận cho hả giận! Nhưng nếu như hắn bị ngươi thiến, Bích... nàng ấy nhất định sẽ tưởng là do ta làm, lại hiểu lầm tức giận, vậy ta biết phải làm sao? Có trách thì trách ngươi tới đây không đúng lúc, gặp phải ta!

- ...

Bấy giờ Diêu Hàn mới hiểu ra tại sao mình lại bị người ta đánh. Hắn muốn cãi lại tên kia nhưng miệng đã sưng to như khúc lạp xưởng, không thể nói nổi một tiếng nào.

- Cút!

Thấy Diêu Hàn đã hiểu ý tứ trong lời nói của mình, Trương Huyền không tiếp tục nói nhảm nữa. Hắn đứng dậy, đá một cước thật mạnh vào người Diêu Hàn, làm người này văng ra xa mười mấy mét.

- Tên đáng ghét!

Trong lòng Diêu Hàn thầm mắng. Hắn cũng hiểu, nếu đêm nay cứ cố chấp đánh với cái tên che mặt kia, khẳng định người bị đánh vẫn là mình thôi. Cho nên hắn cắn răng nhẫn nhịn, xoay người rời đi.

Đồng thời hắn cố gắng nhớ kỹ hai đặc điểm quan trọng của tên đáng ghét kia. Thứ nhất, cái tên này và Trương Huyền có quen biết với nhau, vừa bị Trương Huyền chọc tức sáng nay. Thứ hai, Trương Huyền là tình địch của hắn. Cả hai người họ đều đang theo đuổi một nữ tử. Trong tên nàng có một chữ “Bích”.

Chỉ cần nhớ kỹ hai đặc điểm này, hắn tin rằng sẽ có thể sớm điều tra ra được người ra tay đánh hắn đêm nay là ai.

Thấy Diêu Hàn đã rời đi, Trương Huyền giờ đây mới dám thở phào nhẹ nhõm, chỉnh đốn lại một chút rồi trở lại ký túc xá.

Nhắc đến chuyện này hắn lại cảm thấy thật nguy hiểm. Nếu không phải tối nay do hắn mê tu luyện mà không ngủ, thật không biết bây giờ đã xảy ra chuyện gì rồi.

Cũng may là tạm thời đã hết nguy hiểm.

“Muốn sống được ở cái thế giới này... Thực lực là điều rất quan trọng!”

Ngồi trên giường trong ký túc xá, Trương Huyền thầm nghĩ.

Nếu như tối nay tu vi hắn vẫn chưa tiến bộ thì dù hắn có biết khuyết điểm của Diêu Hàn đi nữa, cũng đánh không lại hắn ta. Người thua thảm hại chắc chắn chính là hắn.

Bởi vậy việc quan trọng nhất bây giờ là phải cố gắng nhanh chóng tăng tu vi của bản thân, thực lực càng mạnh càng tốt.

Suy nghĩ một hồi, Trương Huyền dần chìm vào giấc mộng đẹp.

Ngày hôm sau, khi trời vừa sáng hắn đã tỉnh lại. Mặc dù mới ngủ chưa đến hai canh giờ, lại còn bị Diêu Hàn làm phiền một lúc, nhưng Trương Huyền vẫn không thấy buồn ngủ chút nào. Hắn cảm thấy giống như cũ, tinh thần sảng khoái, cả người dồi dào năng lượng.
- Nên đến lớp rồi!

Sau khi mặc xong quần áo, Trương Huyền nói thầm một tiếng, liền bước nhanh đến lớp học của mình.

Không bao lâu, Trương Huyền đã đến lớp. Vừa đẩy cửa bước vào, hắn đã nhìn thấy nhóc mập đang vui vẻ đứng đợi hắn, thấy hắn đến liền hưng phấn tiến lên chào đón.

- Trương lão sư, lão sư đã đến rồi à. Lão sư nhìn nè, ta đã quét sạch sẽ cái phòng này rồi đó.

Hắn ta chính là học viên cuối cùng hắn đã thu nhận - Viên Đào.

Hôm qua hắn có hù dọa cậu nhóc mập này vài câu. Nhưng thật không ngờ hắn ta lại tin là thật. Không chỉ hôm nay đến sớm nhất, còn quét dọn lớp học sạch sẽ nữa chứ!

- Rất tốt!

Trương Huyền gật đầu.

- He he, lão sư cũng đã nói ta làm tốt rồi. Vậy lão sư có phải nên thưởng cho ta cái gì đó không? Công pháp, kỹ thuật võ công hay vài quyển sách gì đó cũng được ạ...

Nghe được lời khen của Trương Huyền, nhóc mập liền toét miệng cười nói.

Cái thằng nhóc này đúng là “được voi đòi tiên”, mới nghe khen đã đòi quà rồi.

- Ngươi tạm thời ngồi đợi đi. Chờ các bạn khác đã đến đủ, lão sư sẽ phổ biến cách học cho mấy người nắm rõ!

Trương Huyền phất tay.

Người tới đầu tiên là nhóc mập. Người thứ hai tới chính là nam hài Trương Huyền cá cược thắng được - Lưu Dương!

Chỉ là thái độ của Lưu Dương khác một trời một vực với nhóc mập. Hắn nhìn Trương Huyền với ánh mắt đầy khinh thường, vẻ mặt biểu lộ ba chữ “không cam tâm”.

Hắn cảm thấy Trương Huyền đánh cược thắng hắn cũng là do may mắn thôi. Thế nên một thiên tài như hắn phải học với một lão sư chẳng ra gì như vậy, đây là điều sỉ nhục với hắn. Mạng hắn thật khổ.

Người thứ ba đến lớp là thiếu niên có sở trường dùng thương - Trịnh Dương.

Nhờ sự chỉ dẫn của Trương Huyền, bây giờ thực lực dùng thương của hắn đã tăng lên gấp đôi. Chỉ cần nhìn sơ qua một lần là có thể nhìn ra vấn đề của hắn. Điều này làm cho Trịnh Dương rất khâm phục Trương Huyền. Có thể nói trong số tất cả các học viên, hắn là người duy nhất cam tâm tình nguyện bái Trương Huyền làm lão sư.

Người thứ tư đến là Vương Dĩnh. Nữ tử nhút nhát này, lúc đến nơi nhìn thấy trong lớp còn có những học sinh khác nữa, liền đỏ mặt trốn vào một góc.

........

- Vậy là hôm nay đã có thể giải quyết được vấn đề trên người mình rồi...Triệu Nhã có chút hưng phấn nói.

Ngày hôm qua, sau khi lão sư tệ nhất trường bảo có thể giúp nàng giải quyết vấn đề trên thân thể, lúc trở về nàng vừa lo lắng vừa mong chờ, mệt mỏi đến nửa đêm mới ngủ được.

Mặc kệ là hắn nói thật hay nói dối, chỉ cần hôm nay lên lớp nàng sẽ biết được sự thật thôi!

Nghĩ đến đây Triệu Nhã liền nhanh chóng rửa mặt, chải đầu, mặc quần áo xong sau đó ra khỏi phòng.

Nàng là con gái thành chủ, hơn nữa còn là con gái của thành chủ Bạch Ngọc thành, người nằm trong danh sách mười thứ hạng đầu tiên trong đợt kiểm tra học sinh mới. Chính vì vậy, nàng không cần phải ở ký túc xá tập thể như các học sinh bình thường khác, mà có hẳn một cái sân nhỏ riêng. Ở đó có rất nhiều phòng. Một trong số đó là phòng của Diêu thúc. Cái phòng được xây cách phòng nàng khá gần.

- Diêu thúc, ta đi học đây!

Thấy gian phòng kia không hề phát ra động tĩnh gì, Triệu Nhã nói xong liền tính đi ra ngoài.

- Tiểu thư, tiểu thư chờ ta một lát, để ta đi chung với tiểu thư!

Tiếng nói của người nam tử trung niên vang lên. Cửa được mở ra, Diêu Hàn cũng bước ra.

Vừa nhìn thấy bộ dạng của hắn, Triệu Nhã vô cùng ngạc nhiên. Nàng đứng sững người tại chỗ:

- Diêu thúc, thúc làm sao vậy... Đã xảy ra việc gì?

Triệu Nhã chỉ nhìn thấy một gương mặt tím bầm, hốc mắt đen sì, sưng to. Chỉ sau một đêm mà Diêu Hàn đã thay đổi nhiều đến nỗi ngay cả Triệu Nhã nàng cũng không nhìn ra. Đáng lẽ ra người đứng trước mặt nàng lúc này phải là thúc thúc quản gia có vẻ mặt uy nghiêm chứ? Đằng này... Nếu không nhờ giọng nói quen thuộc kia, chắc nàng thực sự không nhận ra hắn là ai rồi.

- À, hôm qua ta luyện công hăng say quá, không cẩn thận đã tự đánh mình bị thương!

Diêu Hàn nói.

- ...

Có ai luyện công mà lại tự đánh mình đâu?

Hắn còn có thể nghĩ ra cái cớ nào đáng tin hơn một chút được không?

- Diêu thúc à, rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra vậy? Là ai đã đánh thúc? Nếu thúc không nói thì ta sẽ mách việc này với phụ thân!

Triệu Nhã nổi giận đùng đùng nói.

- Tiểu thư, tiểu thư không cần quan tâm đến việc này đâu. Đây là vấn đề của riêng ta... nên để ta tự mình giải quyết được rồi! Tiểu thư vẫn nên tranh thủ đi học trước thì tốt hơn. Ta cũng muốn xem thử coi cái tên lão sư kia là người thế nào. Nếu như hắn giống với lời đồn là một tên vô dụng, ta sẽ lập tức nói việc này với thành chủ để Hồng Thiên học viện đổi lão sư khác cho tiểu thư...

Diêu Hàn vẫy mạnh tay, làm một động tác thật khí phách. Có điều bởi vì động tác quá mạnh nên làm rách vết thương. Cơn đau ập đến làm đầu hắn chảy đầy mồ hôi.

- Thôi được!

Thấy hắn không chịu nói, Triệu Nhã cũng không nhiều lời. Hai người đi về phía lớp học của Trương Huyền.

- Diêu thúc, hay là thúc trở về nghỉ ngơi trước đi. Vết thương nặng như vậy... Để ta tự mình đến lớp được rồi. Thúc không cần đi theo đâu!

Đi một chút, thấy Diêu Hàn run rẩy, đầu đầy mồ hôi, Triệu Nhã nhịn không được khuyên.

Hôm qua Trương Huyền ra tay rất nặng, không nương tay chút nào. Nên mặc dù hắn đã dùng thuốc trị thương, nghỉ ngơi mấy canh giờ vẫn cảm thấy cơ thể rất nặng nề và mệt mỏi. Có thể kiên trì đi một đoạn đường này là đã rất tốt rồi!

- Tiểu thư à, lúc thành chủ giao tiểu thư cho ta chăm sóc, đã căn dặn thật kỹ ta phải thay tiểu thư chọn được một lão sư ưu tú. Thế nhưng tiểu thư lại chọn cái người vô dụng đó làm lão sư, bảo ta không biết phải ăn nói thế nào với thành chủ đây.

Diêu Hàn nói:

- Bây giờ mặc kệ tiểu thư có nói thế nào đi nữa, ta cũng sẽ vạch trần bộ mặt thật của hắn, để tiểu thư biết được hắn thực sự chỉ là cái thứ vô học mà thôi! Chỉ tại tiểu thư quá ngây thơ nên mới bị hắn lừa. Với cái trình độ kia của hắn chắc chắn không thể nào thu thêm được học sinh nào nữa. Chờ lát nữa tới nơi tiểu thư hãy nhìn kỹ thử xem lớp học của hắn có bao nhiêu học sinh là rõ...

Két!

Cửa phòng được đẩy ra, chủ tớ hai người liền nhìn vào lớp học.

Lúc này, Trương Huyền và bốn học sinh mới đang đứng trong lớp.

Chương 20: Vương Dĩnh khiếp sợ

Diêu Hàn vừa nghe được tin tức tiểu thư nhà hắn muốn nhận Trương Huyền làm lão sư, vô cùng giận dữ nên chưa kịp tìm hiểu xem Trương Huyền đã thu nhận được mấy học sinh rồi.

Mới ban nãy hắn còn đang rất mạnh miệng tuyên bố Trương Huyền không thể nào nhận thêm được một học sinh thứ hai nào khác. Nên giờ đây khi nhìn thấy đám người Vương Dĩnh đang ngồi trong lớp học, Diêu Hàn thấy thật nhục nhã. Hắn có cảm giác như chính mình vừa tự tát cho mình một bạt tai vậy.

- Ta chào lão sư!

Triệu Nhã cũng cảm thấy rất xấu hổ. Nàng đỏ mặt, muốn tìm một cái lỗ trốn cho qua chuyện.

- Ngươi không bị sao hết hả?

Một lát sau, Diêu Hàn chầm chậm đi tới gần, nhìn thấy Trương Huyền đang đứng cách đó không xa, hắn ngạc nhiên hỏi.

Tối qua tên đáng ghét kia ra tay đánh hắn nặng như vậy, hắn vốn nghĩ rằng Trương Huyền sẽ còn bị đánh nặng hơn hăn nhiều. Cho dù không bị đánh đến ngu ngốc thì ít nhất cũng bị tàn phế thôi, vậy mà tại sao... người này không có bị thương gì cả? Ngay cả một vết xước nhỏ ở trên da cũng không có?

Thật ra mục đích hắn tới đây không phải vì để xem Trương Huyền dạy thế nào như những gì hắn đã nói với Triệu Nhã. Mà là để xem thử cái tên Trương Huyền vô dụng kia bị đánh đến mức độ nào rồi. Nhưng kết quả thì sao? Diêu Hàn hắn rõ ràng là một cường giả võ giả lục trọng - Ích Huyệt cảnh, vậy mà đi đánh lén người ta còn bị người khác đánh tơi tả, bầm giập. Đã vậy cái tên hắn muốn đánh lén - Trương Huyền - lại không hề chịu chút tổn hại nào. Ngay cả một vết thương nhỏ cũng không có... Hắn cảm thấy có chút uất ức, không thể chấp nhận được sự thật này.

- Ta có thể bị gì chứ?

Mặc dù Trương Huyền biết Diêu Hàn đang nghĩ gì nhưng trên mặt vẫn không để lộ ra, giả vờ như không biết chuyện gì cả. Hắn nhìn Triệu Nhã hỏi:

- Vị võ giả tàn tật này là...

- Võ giả tàn tật?

Triệu Nhã bất ngờ, đang tính trả lời, chợt một giọng nói vang lên cắt đứt lời của nàng.

- Ngươi mới là võ giả tàn tật đó!

Diêu Hàn tức giận đến nỗi muốn hộc máu. Hắn cố kiềm chế cơn giận, nhướng mày, phất tay áo, cất cao giọng nói:

- Ta chính là đại quản gia của thành chủ Bạch Ngọc thành - Diêu Hàn!

- Ôi chao, nếu ngươi đã là một võ giả tàn tật rồi, nên đi khỏi đây nhanh lên. Nếu lỡ xui xẻo chết ngay trong lớp học của ta, vậy ta biết phải giải thích thế nào với mọi người đây!

Trương Huyền giả vờ như không nghe thấy lời ông nói, phất tay nói:

- Đóng cửa, tiễn khách!

- Ngươi...

Diêu Hàn nắm chặt tay. Hắn tức muốn điên luôn rồi.

Hắn là ai chứ?

Là đại quản gia của thành chủ Bạch Ngọc thành, người có quyền thế rất cao. Ngay cả lão sư chủ nhiệm ở phòng giáo dục của Hồng Thiên học viện còn phải nể mặt hắn mấy phần. Vậy mà hiện tại thì sao? Hắn bị cái tên lão sư vô dụng nhất trường mắng là người tàn tật, còn đuổi ra khỏi lớp. Hỏi sao hắn không tức giận cho được?

- Ta muốn xem thử coi ngươi dùng cách gì để dạy mấy học sinh đó.

Diêu Hàn cố gắng đứng thẳng người, chắp hai tay sau lưng, kiêu ngạo nói.

- Ồ, nếu ngươi cũng biết như vậy, nên nhanh chóng ra ngoài mới phải chứ? Đừng làm lãng phí thời gian của lớp. Chúng ta cũng cần phải tập trung học tập, vì vậy cần một không gian yên tĩnh tuyệt đối. Chỗ này đâu phải nơi hạng người tạp nham nào cũng có thể vào được!

Trương Huyền không kiên nhẫn phất tay, giống như Diêu Hàn đang nói về một đề tài xa xôi nào đó mà hắn không tài nào hiểu nổi.

- Ngươi... ngươi nói ai là hạng người tạp nham hả?

Diêu Hàn hét lớn, bởi vì quá tức giận. Trên khóe miệng hắn lại tràn ra không ít máu tươi, Diêu Hàn giận đến nỗi toàn thân đều run rẩy:

- Ngươi có tin hay không ngay, bây giờ ta chỉ cần dùng một chưởng là có thể giết chết ngươi...

- Triệu Nhã, nàng mau đuổi hắn ta ra ngoài, lão sư mới có thể giúp nàng giải quyết vấn đề được.

Lười cãi nhau với Diêu Hàn, Trương Huyền phất tay.

- Diêu thúc, thúc... thúc ra ngoài trước đi! Ta phải vào học rồi!

Nghe Trương Huyền nói như thế, ánh mắt Triệu Nhã sáng lên. Nàng đi đến trước mặt Diêu Hàn nói.

- Ta không đi đâu cả. Ta phải bắt cái tên khốn kiếp kia nói cho rõ ràng. Hắn đang chửi ai tạp nham hả? Diêu Hàn ta là một cường giả lục trọng - Ích Huyệt cảnh. Bất kể ta đi đến đâu, mọi người cũng phải kính trọng, nể mặt. Vậy mà lão sư thối tha đó lại dám nói ta là người tàn tật, còn đuổi ta ra ngoài...

Rầm!

Còn chưa nói dứt lời, Diêu Hàn đã bị Triệu Nhã đẩy ra cửa. Ngay sau đó hắn cảm thấy trước mặt tối đen. Cửa đã bị đóng chặt. Nếu không phải hắn nhanh nhẹn né tránh thì đã sớm bị cánh cửa đập vào mặt rồi.

- Tiểu thư...

Diêu Hàn tức giận đến run người. Hắn đứng ngoài cửa nhìn chằm chằm cánh cửa, lông mày nhướng lên cao, vẻ mặt vô cùng khó chịu.

Nếu như người đuổi ông ra là Trương Huyền, hắn chắc chắn đã ra tay đánh người này từ nãy giờ rồi. Thế nhưng người đuổi hắn ra lại là tiểu thư. Có đánh chết hắn, hắn cũng không dám ra tay với tiểu thư đâu. Vậy nên cơn tức này hắn sẽ trút giận hết lên người Trương Huyền.
Hắn thật sự nghĩ không ra, cái tên đáng ghét kia có tài cán gì mà có thể khiến cho tiểu thư nghe lời như vậy chứ?

- Diêu thúc à, làm phiền thúc đứng chờ ở bên ngoài nhé. Chúng ta đến giờ học rồi!

Triệu Nhã nghĩ rằng chuyện của bản thân nàng nên để mình nàng giải quyết là được rồi. Bởi vậy nàng sẽ không để cho bất cứ ai biết được bệnh của mình. Đặc biệt là Diêu thúc thúc. Nếu muốn lão sư Trương Huyền giúp nàng chữa bệnh này, trước tiên phải đuổi Diêu thúc ra ngoài đã.

- Được rồi, vậy ta chờ tiểu thư bên ngoài. Nếu có chuyện gì tiểu thư cứ gọi, ta sẽ xông vào ngay lập tức!

Nghe được lời nói của tiểu thư, Diêu Hàn tức giận muốn nổ tung. Bởi vì hắn biết được không thể tự ý xông vào nữa rồi. Thế nhưng hắn cũng đâu còn cách nào khác nên chỉ đành cắn răng nhẫn nhịn trả lời.

Sau khi Diêu Hàn ra ngoài, trong phòng lúc này chỉ còn lại năm học sinh mới. Trương Huyền nhìn quanh phòng một lần:

- Nếu tất cả các ngươi đều đã nhận ta làm lão sư, vậy từ nay trở đi, các ngươi chính là sư huynh muội đồng môn (1) với nhau. Do đó hãy cố gắng giúp đỡ lẫn nhau. Đừng có làm việc gì gây tổn hại đến thanh danh của ta!

- Thanh danh?

Nghe Trương Huyền nói xong, năm học sinh nhìn nhau...

Lão sư à, hình như lão sư cũng đâu còn thanh danh gì nữa đâu?

Ôi chao, dù chúng ta có muốn giữ thanh danh cho lão sư, cũng không có để mà giữ...

- Cách dạy của lão sư không giống những người khác. Ta sẽ tập trung dạy theo khả năng của mỗi người. Nên phương pháp mà mỗi người học được cũng khác nhau! Chính vì vậy, các ngươi không cần phải so sánh bài học của mình với bạn khác. Bởi vì nó sẽ không giống nhau đâu.

Trương Huyền vờ như không thấy vẻ mặt “bó tay” của mấy học sinh dành cho hắn lúc nãy. Hắn vẫn tiếp tục nghiêm nghị nói:

- Bây giờ lão sư sẽ đi vào căn phòng nhỏ bên kia, đọc đến tên ai thì người đó nhanh chóng vào phòng!

Mặc dù lớp học của Trương Huyền không lớn lắm, chỉ khoảng một trăm mét vuông thôi. Nhưng mà cũng may bên trong còn một căn phòng nhỏ để hướng dẫn riêng cho từng học sinh.

Năm học sinh ở đây, mỗi người có một tài năng và khuyết điểm riêng. Bởi vậy muốn thống nhất thành một phương pháp chung dạy cho cả năm người là điều rất khó, cũng không thể làm được.

- Vương Dĩnh, nàng là học viên đầu tiên ta thu nhận, nên nàng vào trước đi!

Vừa nói xong, Trương Huyền liền dẫn đầu đi vào phòng nhỏ.

- Dạ!

Vương Dĩnh vốn là một nữ tử ngoan ngoãn. Nên sau khi nghe Trương Huyền nói xong, nàng liền vội vàng đi theo phía sau, không hề cãi lại câu nào.

.............

Trong lòng Vương Dĩnh có chút hối hận.

Hôm qua nàng bị lạc đường nên mới gặp Trương Huyền để hỏi đường. Ai dè đâu lại bị lão sư này lừa gạt làm học viên của hắn luôn.

Lúc mới đầu nàng cũng chưa hiểu ra chuyện này rốt cuộc là sao? Nhưng hiện tại nàng đã hiểu ra một điều, đó là lão sư này hình như chỉ là một người vô dụng mà thôi.Mấy lão sư khác chỉ cần nàng đánh ra vài quyền là đã nhận ra được trên đùi nàng đang bị thương. Vậy mà lão sư này đã không nhìn ra thì thôi đi, lại còn nói láo rằng có thể giúp nàng trị lành vết thương...

Lúc trước phụ thân nàng cũng đã tìm rất nhiều thầy thuốc nổi tiếng để chữa cái chân bị thương này của nàng, thế nhưng không có một ai chữa khỏi cả. Vậy mà Trương Huyền lại nói có thể trị được. Nếu không phải lừa gạt, vậy là cái gì?

Hơn nữa hôm qua Lưu lão cũng đã kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện về lão sư này.

Giờ nàng mới biết được, hóa ra lão sư này đã từng có sự tích “huy hoàng” như vậy. Là lão sư duy nhất ở học viện Hồng Thiên từ trước đến nay có điểm kiểm tra bằng không, cũng là giáo viên có thực lực kém nhất trường... Nàng thật xui xẻo mới gặp phải hắn, bị hắn lừa còn tin là thật nữa chứ.

- Chẳng chắc ca ca nàng thường nói, bên ngoài có rất nhiều người xấu...

Trước đây, ca ca nàng thường dặn nàng phải cẩn thận. Bởi vì bên ngoài có rất nhiều người xấu. Vậy mà nàng lại không tin. Hiện tại mới hiểu ra mình đã bị lão sư này lừa rồi, nàng cảm thấy rất tủi thân.

Nàng đang suy nghĩ xem nên làm thế nào để bỏ đi khóa học với lão sư này. Thậm chí nàng còn đang tính chịu nghe ca ca mắng một trận để nhờ ca ca nói với học viện thay lão sư khác cho nàng. Bỗng nhiên nàng lại nghe được một âm thanh quen thuộc vang lên.

- Biểu diễn võ thuật của nàng một lần nữa cho lão sư xem nào!

Trương Huyền đang ngồi ở giữa phòng, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn nàng.

Lần trước lúc hắn gặp Vương Dĩnh, vẫn chưa kích hoạt Thiên Đạo Đồ Thư Quán, nên hắn vẫn chưa biết được nàng có khuyết điểm gì.

- Dạ!

Mặc dù muốn hủy bỏ khóa học, nhưng dù sao Vương Dĩnh cũng là một nữ tử ngoan. Thế nên sau khi chần chờ một chút nàng vẫn gật đầu đồng ý. Rất nhanh đã đánh xong một bộ quyền pháp.

- Ừm!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Mặc dù nữ tử Vương Dĩnh này có chút ngốc nghếch nhưng thực lực luyện võ quả thật không tệ chút nào.

- Lão sư ơi, thật ra ta muốn...

Vương Dĩnh hơi do dự, nàng đang muốn xin Trương Huyền hủy bỏ khóa học của mình. Nhưng nàng còn chưa kịp nói hết câu, người đối diện đã lên tiếng.

- Chân của nàng, nếu như lão sư không nhìn lầm, nó đã bị thương từ hai năm trước, lúc đấu võ với người khác!

Trương Huyền nói.

- Lão sư... sao lão sư lại biết việc đó?

Vương Dĩnh vô cùng ngạc nhiên, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời. Nàng trợn tròn đôi mắt kinh ngạc nhìn Trương Huyền.

Hôm qua nàng chỉ nói rằng chân nàng đang bị thương, chứ chưa từng nói ra nguyên nhân tại sao. Vậy mà nàng thật không ngờ Trương Huyền không chỉ có thể nói ra được lý do nàng bị thương, mà còn có thể nói rõ được thời gian nàng bị thương nữa chứ. Điều này quả thật khiến nàng rất kinh ngạc.

- Trên đùi của mỗi người đều có ba huyệt đạo chính. Bao gồm huyệt sức mạnh, tốc độ và khả năng nhạy bén. Khi đó, lúc nàng chiến đấu với đối thủ, trong lúc vô tình đã bị đối thủ chạm vào huyệt sức mạnh! Sau khi bị đụng phải, huyệt sức mạnh của nàng đã bị phong bế nên không thể phát huy hết sức mạnh như người bình thường được nữa!

Trương Huyền lạnh nhạt nói.

- Cái này...

Vương Dĩnh bị thuyết phục, nét mặt ửng hồng vì vui mừng.

Phụ thân nàng đã từng mời qua hết tất cả các đại phu nổi tiếng trong nước để chữa trị chân cho nàng. Người nổi tiếng nhất trong số đó - Nguyên Ngữ đại sư cũng từng nói như vậy. Nhưng mà ngay cả hắn cũng không biết được huyệt sức mạnh nằm ở nơi nào, vì vậy mà không có cách nào để trị khỏi.

Nếu muốn trị khỏi, chỉ còn một cách duy nhất đó là mời được một cường giả siêu cấp, võ giả Tông Sư cảnh bát trọng, người tu luyện chân khí trên tam phẩm. Bằng không, chân nàng sẽ không có cách gì chữa trị khỏi được.

Lúc đầu nàng cho rằng lão sư vô dụng này chỉ vì lừa gạt nàng làm học viên nên mới giả vờ nói là hắn biết cách chữa trị thôi. Nhưng mà nàng thật không ngờn lời nói của hắn lại giống y hệt những lời mà Nguyên Ngữ đại sư đã từng nói. Hỏi sao nàng không khiếp sợ cho được?

- Lão sư ơi, vậy... lão sư có thể chữa khỏi không ạ?

Vương Dĩnh không nhịn được hỏi.

- Chỉ là việc nhỏ!

Trương Huyền thản nhiên đáp.

- Việc nhỏ sao?

Đôi mắt Vương Dĩnh mở to đầy khiếp sợ, vui vẻ đến hơ thở cũng trở nên dồn dập.

(1) Đồng môn: Bạn cùng học một lão sư.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau