THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1581 - Chương 1585

Chương 1581: Ngọc Thần Thanh hối hận (1)

Ầm ầm!

Ngọc Thần Thanh vừa rời đi, gian phòng không còn chân khí gia trì, lập tức sập xuống, mảnh vụn, tảng đá bay loạn. Chư vị trẻ tuổi tài tuấn, vội vã vọt ra khỏi phòng, nhìn xem phế tích đầy đất, cùng Hoàng đế bệ hạ một bên gọi “hiểu lầm” vừa đi xa, cả đám hai mặt nhìn nhau.

- Bệ hạ này... là thế nào a?

Liễu Tuyền nuốt ngụm nước bọt, có chút ngẩn người. Mới vừa rồi nghĩa chính ngôn từ đuổi người ta đi, không lưu tình chút nào, hoàn toàn đắc tội, sau một khắc liền tiến lên nói hiểu lầm... Có thể trở mặt nhanh một chút không?

- Ta làm sao biết?

Thẩm Quân càng lơ ngơ.

Mới vừa rồi hắn thấy bệ hạ tức giận, còn giúp bỏ đá xuống giếng, hiện tại trở mặt, bản thân lập tức thành chuyện cười, đi cũng không được, ở lại cũng không xong.

- Cái kia... còn giáo huấn tên này sao?

Liễu Tuyền nhịn không được nói. Bệ hạ cũng nói là hiểu lầm, còn muốn tiếp tục giáo huấn hay không?

- Nhất định phải giáo huấn, có điều, tìm mấy cái lạ mặt, đừng để người ta biết ai là được!

Thẩm Quân mắt sáng lên.

Nếu như bệ hạ vẫn là thái độ trước đó, coi như tên này có thể để cho Phi Nhi công chúa ưu ái, thì có ích lợi gì? Hoàng thất, từ đầu đến cuối coi trọng mặt mũi, bệ hạ không đồng ý, nàng cũng không có cách nào!

Hiện tại vọt thẳng ra ngoài, thái độ rõ ràng thay đổi, áp lực của hắn lập tức trở nên to lớn! Đã như vậy, trước tiên đánh đối phương không dám suy nghĩ lung tung, nếu không, thực sự tiêu không được cơn giận này.... Hai người thương nghị như thế nào giáo huấn Trương Huyền, Ngọc Thần Thanh đã đuổi theo ra hoàng cung, chỉ thấy Ngọc Phi Nhi cùng Lạc Thất Thất đang đứng ở cách đó không xa, sớm đã không còn tung tích của Trương Huyền.

- Thầy Trương đâu?

Ngọc Thần Thanh vội vàng tiến lên, nhịn không được hỏi. Mặc dù hắn là Hoàng đế của Hồng Viễn đế quốc, nhưng đối phương là Danh Sư học viện viện trưởng, địa vị càng cao hơn hắn. Thật phải đắc tội, thậm chí không cần ra tay, chỉ cần tuyên bố ra ngoài, Danh Sư học viện không bảo vệ Hồng Viễn đế quốc nữa, vương triều của Ngọc gia bọn họ không cần đến nửa tháng, liền sẽ bị đế quốc khác nhìn chằm chằm chiếm đoạt!

Sở dĩ Ngọc gia có thể sừng sững không ngã, cũng không phải bản thân cường đại cỡ nào, mà là... Danh Sư học viện ở đây, không ai dám coi trời bằng vung tìm phiền toái mà thôi! Bởi vậy, cẩn thận nói ra, xem như hắn là Hoàng đế, địa vị ở Hồng Viễn đế quốc không ai bằng, nhưng so với Danh Sư học viện viện trưởng, vẫn kém rất lớn.
Không nói cái khác, trong triều chính, quan viên trên Đạp Hư cảnh, một trăm cái ít nhất có chín mươi chín cái nhận được chỗ tốt từ Danh Sư học viện, một khi xuất hiện biến cố, khẳng định nghe lệnh đối phương, quyết sẽ không nghe hắn!

Đây chính là hiện thực!

Vốn cho rằng, đối phương là Danh Sư không quyền không thế, coi như may mắn nhận được mấy vị viện trưởng yêu thích, cũng không tính là gì, dù sao thân phận của hắn cũng không kém thập đại trưởng lão... Nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại là tân nhiệm viện trưởng! Còn được thập đại trưởng lão thừa nhận, thầy Mộc khâm định! Nguyên nhân chính là như thế, hắn mới không để ý tới thân phận vọt ra.

- Lão sư nói có chuyện quan trọng phải đi xử lý, nên về trước...

Lạc Thất Thất nói.

- Đi?

Ngọc Thần Thanh ngẩn ngơ.

- Phụ hoàng, thầy Trương là ân nhân cứu mạng của ta, đến cùng đắc tội ngài chỗ nào, lại để Bạch Âm Sư ra tay với hắn?

Ngọc Phi Nhi thực nhịn không được, cũng không chú ý quân thần lễ tiết, bối phận cha con gì, mở miệng hỏi. Ma Âm đối đầu, người khác không hiểu, nàng am hiểu linh hồn nên biết một chút, Bạch Âm Sư đánh lén trước, thầy Trương mới giận dữ phản kích. Bên trong rõ ràng có cái bóng của phụ hoàng, nếu không coi như cho Bạch Âm Sư mười cái lá gan, cũng tuyệt không dám động khách nhân của mình!
- Ta...

Ngọc Thần Thanh im lặng, một lát sau, đành phải nói ra tình hình thực tế:

- Ngay trước khi yến hội bắt đầu, Luyện Hồn điện bị người dùng tốc độ trước đó chưa từng có vượt quan thông qua, đồng thời hấp thu hết linh khí trong đó, Tiên Tổ tượng cũng bị phá hư, ta hoài nghi là thầy Trương gây ra...

- Không có khả năng! Từ khi đi tới hoàng cung, lão sư một mực ở cùng với ta, làm sao sẽ đi Luyện Hồn điện phá hư!

Lạc Thất Thất lắc đầu.

Từ khi tới hoàng cung, hai người một tấc không rời, lão sư làm sao có thể thần không biết quỷ không hay rời đi, không để cho nàng biết?

- Phá hư Luyện Hồn điện, ta hoài nghi là Vu Hồn, thầy Trương không phải ngẩn người một hồi, động cũng không động sao?

Ngọc Thần Thanh nói tiếp.

- Hắn ở nơi đó ngẩn người, là biết hôm nay sinh nhật ta, chuẩn bị lễ vật cho ta, chuyên môn giúp ta sáng tạo ra một bộ pháp quyết luyện hồn...

Nghe được phụ thân nói, Ngọc Phi Nhi nhịn không được mở miệng, hốc mắt đỏ lên. Nàng chưa nói qua sinh nhật của mình, thầy Trương đi tới nơi này mới biết, ngay sau đó liền hao phí tâm huyết, sáng chế một bộ công pháp, kết quả... như vậy còn bị hiểu lầm! Thậm chí gặp phải công kích... Hắn có thể bởi vậy thương tâm gần chết hay không?

- Sáng tạo công pháp?

Ngọc Thần Thanh sửng sốt.

- Không sai, hiện tại ta liền viết ra công pháp hắn cho, ngài xem một chút, sáng chế loại công pháp cấp bậc này, còn có thời gian đi Luyện Hồn điện làm loạn hay không,!

Ngọc Phi Nhi cắn răng, lấy ra giấy bút, rồng bay phượng múa, không lâu sau, chép lại bộ công pháp thầy Trương truyền cho nàng. Tiện tay tiếp nhận, Ngọc Thần Thanh chỉ nhìn không đến nửa tờ, toàn thân liền cứng ngắc, cực kỳ xấu hổ, mặt đỏ như tôm luộc.

Bộ pháp quyết luyện hồn này quá mạnh, thậm chí cường đại hơn Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết tổ truyền của bọn hắn! Công pháp như thế này, coi như cấp bậc Danh Sư như thầy Mộc, muốn sáng chế không có mấy tháng cũng khó khăn, đối phương lâm thời sáng chế, tất nhiên hao phí vô số tâm huyết... Mà bản thân lại hoài nghi hắn làm loạn! Thật là không phân biệt tốt xấu, không biết nhân tâm tốt.

Chương 1582: Ngọc Thần Thanh hối hận (2)

- Bộ pháp quyết này, hoàn mỹ phù hợp thể chất Ngọc gia chúng ta...

Rất nhanh lật hết, Ngọc Thần Thanh hổ thẹn muốn chui vào kẽ đất. Bộ công pháp luyện hồn này, hoàn toàn căn cứ thể chất Ngọc gia bọn họ sáng tạo ra, ngoại nhân không cách nào tu luyện, cho nên, không cần hoài nghi, có phải tiền nhân lưu lại hay không.

Công pháp cao thâm như vậy, có thể đoán được, chỉ cần tu luyện, thực lực của toàn bộ Ngọc gia, ít nhất sẽ đề cao ba thành! Có thể nói, một phần công pháp này, đừng nói hủy Luyện Hồn điện, coi như làm sập nửa hoàng cung, thậm chí làm sập toàn bộ, hủy toàn bộ bia đá, giá trị cũng vượt xa! Đối phương ngưng thần sáng tạo công pháp, tự nhiên sẽ ngẩn người... Mà hắn hoài nghi, cố ý thăm dò không nói, còn đuổi người ta đi... Càng nghĩ càng thấy làm quá mức.

- La Phú, phủ đệ của thầy Trương không phải sập sao? Lập tức mời công tượng tốt nhất cả nước đi sửa, trước hừng đông, phải xây ra phủ đệ huy hoàng hơn cả hoàng cung!

Ngọc Thần Thanh quay đầu phân phó.

- Vâng!

Lão thái giám vội vã rời đi.

Phủ đệ lớn như thế, xây dựng cộng thêm gia trì trận pháp, khẳng định cần phải hao phí không ít, nhưng vậy thì thế nào? Chỉ cần có thể xin lỗi, một lần nữa giao hảo, đều đáng giá!

...

Trương Huyền không biết Hồng Viễn hoàng thất muốn giúp hắn xây dựng phủ đệ, lúc này, đã đi tới Lôi Viễn phong. Ngọn núi cao vút, tuyết trắng mênh mang, lộ ra rất thanh lãnh. Đi vào vị trí nhà gỗ trước đó của Tử Dương thú, khoanh chân ngồi xuống. Bây giờ cách giờ Tý còn có chút thời gian, mấy người Hồ Yêu Yêu chưa tới, vừa vặn truyền cho phân thân bí pháp Đạp Hư cảnh, để thực lực đối phương tăng lên.

- Bản tôn!

Phân thân xuất hiện ở trước mắt.

- Trước đó ngụy trang thầy Dương, đến cùng xảy ra chuyện gì? Sao lại làm sập cả Phong Sư điện?

Trương Huyền trực tiếp hỏi.

Mặc dù trong lòng có suy đoán, nhưng lúc đó uy lực quá mạnh, đến bây giờ còn có nhiều chỗ không nghĩ ra.

- Là Ngoan Nhân mượn nhờ bản chép tay của thầy Khổng, tạo thành hiệu quả!
Phân thân truyền tới một đạo ý niệm.

Trương Huyền lập tức rõ ràng, giống như hắn đoán không có chênh lệch quá lớn, Ngoan Nhân mượn nhờ bản chép tay của thầy Khổng, quả thực để khí tức trở nên thuần khiết, đã không còn sát lục, hơn nữa uy lực càng thêm cường đại. Lúc đó phân thân chính là mượn nhờ lực lượng của đối phương, mới uy phong như vậy, đè thầy Mộc, tính cả thập đại trưởng lão nói cũng nói không nên lời. Tinh thần khẽ động, lấy ra Thiên Đạo chi thư giam Ngoan Nhân cùng bản chép tay của thầy Khổng.

- Ta biểu hiện coi như cũng được a, ta đã nói, chỉ cần ngươi cho ta ăn, nhất định có thể giúp ngươi chơi lớn...

Vừa thấy được hắn, con mắt Ngoan Nhân liền tỏa sáng, giống như lấy lòng nói.

- Cho ngươi ăn, ngươi suy nghĩ nhiều...

Trương Huyền lắc đầu, mở bản chép tay của thầy Khổng ra, đang muốn nói đối phương “suy nghĩ nhiều”, đột nhiên ngây người, lên tiếng kinh hô:

- Đây là có chuyện gì?

Chỉ thấy chữ viết điêu khắc trên thẻ trúc, biến mất trọn mấy trăm chữ, bóng loáng cái gì cũng không nhìn thấy, tựa như bị người dùng đao gọt đi. Trước đó còn có chữ, hắn tự mình lật xem, đồng thời dùng cái này sư tự luyện tâm, làm sao... lúc này mới mấy ngày không thấy, liền biến mất?

- Không cho ta ăn những chữ này, làm sao có thể làm ra khí thế cường đại như vậy, ngay cả trận pháp cũng có thể nghiền ép, phòng ốc san bằng?
Ngoan Nhân nói.

- Nuốt ăn... Ngươi nuốt ăn những chữ này?

Trương Huyền mắt tối sầm lại.

Sớm biết phân thân không đáng tin cậy, không nghĩ tới cùng Ngoan Nhân một chỗ, càng không đáng tin cậy như thế! Đây chính là bản chép tay của thầy Khổng, trong đó còn ẩn chứa một bộ công pháp... Ngươi ăn mất, thiếu tay cụt chân, còn ngộ cái rắm ah!

- Đúng vậy!

Ngoan Nhân gật đầu.

Nghe hắn thừa nhận, Trương Huyền khóc không ra nước mắt. Chữ viết của thầy Khổng, vô luận Danh Sư nào nhận được, đều thích đáng bảo tồn, truyền thừa hậu thế, mình thì tốt rồi, trực tiếp ăn... Về sau thật có cơ hội nhìn thấy thầy Khổng, khẳng định sẽ cực kỳ xấu hổ!

Chuyện này là sao a! Nhưng hiện tại đã như vậy, trách cứ hai người này cũng vô dụng. Dù sao tình huống lúc đó, thầy Dương không xuất hiện, giải thích không rõ sẽ càng thêm phiền phức. Không còn xoắn xuýt, nhìn kỹ một cái, cả cuốn thẻ tre, chữ viết thiếu đi không sai biệt lắm một phần ba, nói cách khác, nếu như còn muốn để Dương Huyền xuất hiện loại hiệu quả lúc trước, quyển sách này còn có thể lại sử dụng hai lần!

- Quên đi...

Trương Huyền lắc đầu.

Mặc dù công pháp của thầy Khổng rất tốt, nhưng hắn có Thiên Đạo bí tịch, có hay không đều không tính là gì. Thu thẻ tre cùng Ngoan Nhân vào không gian giới chỉ, tinh thần khẽ động, truyền pháp quyết Đạp Hư cảnh cho phân thân.

Có pháp quyết có thể tiến bộ, phân thân cũng không do dự, mượn nhờ Địa Mạch linh dịch bắt đầu tu luyện. Thừa dịp hiện tại có công phu, Trương Huyền cũng vừa vặn quan sát thực lực của mình một chút.

Hồn lực đến Đạp Hư cảnh đỉnh phong, lực lượng 20 triệu đỉnh, cộng thêm chân khí 17 triệu đỉnh, cùng thân thể 8 triệu đỉnh, đã chừng 45 triệu đỉnh, so với cường giả vừa bước vào Bán Thánh cũng không kém chút nào!

Đạp Hư cảnh sơ kỳ, có thể so với Bán Thánh sơ kỳ, vượt vượt hai đại cấp, chỉ sợ Chiến Sư chân chính cũng khó có thể bằng được! Nghiên cứu không biết bao lâu, phát hiện linh hồn quá mạnh, thân thể lại có chút theo không kịp, lúc này mới đình chỉ tu luyện.

Lần này đợi không lâu, nghe phía ngoài có thanh âm Linh thú bay lượn, biết đám người Hồ Yêu Yêu tới, tinh thần khẽ động thu phân thân vào Thiên Nghĩ Phong Sào, đặt Tử Dương thú ở đằng sau nhà tranh, Trương Huyền đứng dậy đi ra ngoài.

Chương 1583: Nha Kiếm Linh Hổ (1)

- Thầy Trương!

Đi ra nhà tranh, liền thấy đám người Hồ Yêu Yêu, Tiết Chân Dương từ trên lưng Linh thú to lớn nhảy xuống. Hơn nửa tháng trước, tứ đại học hội hội trưởng còn sinh long hoạt hổ, không ai bì nổi, lúc này thấy hắn, như gà con thấy diều hâu, không những không còn càn rỡ như trước đó, cả đám còn cực kỳ xấu hổ. Tới đối nghịch, hiện tại biến thành vãn bối, coi như muốn kiêu ngạo cũng kiêu ngạo không nổi.

- Thầy Trương, bây giờ chúng ta xuất phát được không?

Hồ Yêu Yêu nghi ngờ nhìn qua.

- Ân!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy lên Linh thú đi!

Hồ Yêu Yêu nói một tiếng, liền muốn nhảy lên lưng Linh thú cách đó không xa.

- Không ngồi cái này, quá chậm...

Trương Huyền lắc đầu, tinh thần khẽ động, nói một tiếng, một Thánh thú hình vượn từ đằng sau nhà tranh đi ra.

- Tử Dương thú?

- Thánh thú của lão viện trưởng, Tử Dương tiền bối?

- Tiền bối không phải mất tích sao?

Đám người Hồ Yêu Yêu, Tiết Chân Dương giật nảy mình, cả đám giống như nhìn quái vật nhìn về phía thanh niên trước mắt. Bọn họ hầu như đều là thân truyền của viện trưởng, sự tình mười đại viện trưởng phái người tìm Tử Dương thú, tất cả đều nghe nói qua, làm sao... ở chỗ thầy Trương?

Hơn nữa nhìn bộ dáng, một người một thú quan hệ không giống bình thường? Chỉ có Đổng Hân không có ngoài ý muốn. Nàng tận mắt thấy thập đại trưởng lão tuyển cử vị trước mắt này trở thành viện trưởng, đồng thời nhìn thấy Tử Dương thú gọi hắn chủ nhân. Chỉ là chuyện này được giữ bí mật, không cho phép rò rỉ, không thể nói mà thôi.

- Tốc độ của nó nhanh hơn, có lẽ trong ba ngày có thể qua lại một vòng!

Trương Huyền cũng không giải thích, phân phó một tiếng:

- Tử Dương, chở chúng ta đi một chuyến!

- Vâng, chủ nhân!
Tử Dương thú nhẹ gật đầu, xương cốt toàn thân giòn vang, hình thể lập tức tăng gấp ba, trước đó chỉ cao hơn nhân loại một chút, mà bây giờ như một ngọn núi nhỏ. Khẽ vươn tay đặt cổ kiệu trên lưng Linh thú Đổng Hân lên lưng của nó.

- Đi thôi!

Thấy đường đường Thánh thú trấn viện, biến thành tọa kỵ, ba người Hồ Yêu Yêu, Tiết Chân Dương, Long Thương Nguyệt đến bây giờ cũng phản ứng không kịp, cả đám ngẩn người, giống như muốn điên rồi.

Tử Dương thú có bao nhiêu kiêu ngạo, bọn họ đã được nghe nói, giờ phút này Thánh thú kiêu ngạo thực lực cường đại kia, không chỉ nhận Trương Huyền làm chủ, còn cam nguyện làm tọa kỵ... Coi như tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng. Leo lên cổ kiệu, nhìn Tử Dương thú phi hành lướt nhanh như gió, mọi người vẫn không có tỉnh táo lại.

- Ta nghe lão sư nói qua, chỉ cần ai tìm được Tử Dương tiền bối, người đó là viện trưởng...

Buồn bực cả buổi, Tiết Chân Dương kìm nén đến sắc mặt đỏ lên. Lão sư hắn Tu Trường Thanh là Võ Kỹ học viện viện trưởng, từng chuyên môn nói qua, thầy Mộc đã nói, ai tìm được Tử Dương thú, người đó trở thành viện trưởng, hiện tại Thánh thú này nhận Trương Huyền làm chủ. Chẳng lẽ...

- Bị ép làm thôi, ai, không phải ta mong muốn!

Thấy hắn đoán ra, Trương Huyền cũng không có gì cần giấu diếm, than thở một tiếng, lắc đầu. Nếu không phải thấy viện trưởng có thể tùy ý đọc sách, hắn mới không nguyện ý làm, phiền toái. Vốn cũng không phải chuyện gì tốt, không cần thiết ngạc nhiên.

- Bị ép... làm?

- Không phải ngươi mong muốn?

Ba người Hồ Yêu Yêu, Tiết Chân Dương nhìn nhau, từng người mắt trợn trắng. Làm viện trưởng cũng có thể bị ép? Loại chuyện tốt này, làm sao không tới phiên chúng ta? Trên thực tế, chúng ta cũng muốn bị ép một chút...
- Hồ Yêu Yêu, ngươi đánh một quyền cho ta xem xem!

Không tiếp tục xoắn xuýt vấn đề này, Trương Huyền nhìn về phía Hồ Yêu Yêu. Đáp ứng Ngô Dương Tử phải chiếu cố hậu bối của đối phương, đương nhiên sẽ không nuốt lời.

- Vâng!

Biết hắn muốn hỗ trợ chỉ điểm, Hồ Yêu Yêu nhẹ gật đầu, đánh ra một quyền. Nhìn một hồi, biết nàng tu luyện thiếu hụt, Trương Huyền bắt đầu chỉ điểm.

Không thể không nói, Hồ Yêu Yêu gia học uyên thâm, lại thêm thiên phú cực mạnh, cơ sở vẫn tương đối vững chắc, trải qua chỉ điểm, tiến bộ rất nhanh, nhất là chức nghiệp Kinh Hồng, phối hợp dáng người yêu nghiệt, một khi múa, coi như Bán Thánh cũng khó chống chọi mị hoặc.

Nhìn thấy Hồ Yêu Yêu tiến bộ rõ ràng, mấy người khác rốt cuộc kìm nén không được, đến đây hỏi thăm. Trương Huyền cũng nhất nhất chỉ điểm. Bốn người đều chiếm được chỗ tốt cực lớn. Mặc dù muốn đột phá Bán Thánh rất khó, nhưng cũng để tu vi càng thêm vững chắc, chỉ cần lấy được Xích Huỳnh quả, đột phá tuyệt đối là mười phần chắc chín.

Nửa ngày thời gian, thoáng một cái đã qua. Đi tới vị trí Xích Huỳnh quả, mặt trời vừa vặn từ phương đông nhảy ra. Nói cách khác, Tử Dương thú đi còn nhanh hơn Trương Huyền dự liệu, thời gian nửa đêm liền tới, so với ngồi Linh thú của Đổng Hân, tốc độ tăng lên trọn vẹn mười lần. Cũng khó trách, thực lực của Tử Dương thú đã đến Thánh giả nhị trọng, bất kể là tốc độ hay sức chịu đựng, tự nhiên càng thêm cường đại hơn trước kia.

- Dừng lại ở chỗ này đi!

Đi tới một sơn cốc, mọi người rơi xuống.

- Tử Dương tiền bối tốt nhất không nên đi vào, bởi vì bên ngoài Xích Huỳnh quả thụ, có hai Linh thú thủ hộ, một khi phát hiện tiền bối, biết không bảo vệ được, sợ sẽ trực tiếp ra tay hủy Thánh dược! Thật muốn như vậy, coi như giết chúng nó cũng vô ích...

Đổng Hân mở miệng nói.

Linh thú không ngốc, biết tầm quan trọng của linh dược, một khi phát hiện khó chống chọi, vô cùng có khả năng ra tay hủy đi. Nếu thực như thế, chẳng khác nào tới không.

- Đúng vậy, thực lực mấy người chúng ta đều yếu hơn chúng nó, qua lời nói, mới không bị phòng bị, mới có thể đánh bất ngờ lấy linh dược đến tay...

Long Thương Nguyệt cũng nhẹ gật đầu.

Bọn họ chuyên môn nghiên cứu qua dược liệu này cùng Linh thú thủ hộ ở bên cạnh, nếu không mời thầy của bọn hắn, hoặc bất luận một vị trưởng lão nào là được, không cần thiết nhất định phải tìm Trương Huyền.

- Ta có thể che lấp khí tức, làm cho đối phương không phát hiện được!

Tử Dương thú nói.

Thân là Thánh thú Thánh giả nhị trọng, che lấp khí tức, để Linh thú không thể nhận ra, cực kỳ đơn giản.

Chương 1584: Nha Kiếm Linh Hổ (2)

- Không có đơn giản như vậy... Tiền bối nhìn sơn cốc này!

Đổng Hân lắc đầu.

- Sơn cốc?

Trương Huyền cùng Tử Dương thú đều nhìn về phía trước. Sơn cốc chật hẹp, thoạt nhìn như cái rương phong kín, trong đó linh khí nồng đậm, cho người ta một loại cảm giác chiếm hết phong thủy. Trong cốc mọc đầy đóa hoa màu đỏ thắm như cây xấu hổ, lít nha lít nhít, nhuộm cả sơn cốc đều biến sắc.

- Chẳng lẽ là... Chu Tu hoa?

Tên một loại cây xuất hiện ở trong óc, Trương Huyền nhướng mày. Chu Tu hoa, có chút tương tự cây xấu hổ kiếp trước, đụng phải vật lạ sẽ sớm báo động trước, sẽ còn căn cứ thực lực khác biệt cải biến màu sắc. Cường giả Thánh cảnh cùng Hóa Phàm cảnh, sẽ phát sinh biến hoá khác. Nguyên nhân chính là như thế, thứ này bình thường sẽ được phối trí thành đan dược, dùng để đo lường thực lực của tu luyện giả.

- Không sai, chính là Chu Tu hoa!

Đổng Hân cười khổ.

- Thì ra là thế...

Trương Huyền hiểu được.

Mặc dù Tử Dương thú có thể áp chế tu vi, làm cho đối phương không cách nào phát hiện, nhưng thời điểm đi đường, một khi tán dật lực lượng, sẽ tiếp xúc những Chu Tu hoa này, dễ dàng liền bị đo lường ra thực lực chân thật. Mặc dù đối phương nhìn thấy cường giả đi vào, tỷ lệ hủy đi Xích Huỳnh quả không lớn, nhưng mọi người không dám mạo hiểm.

- Vậy thì tốt, Tử Dương, ngươi đi nghỉ trước đi!

Biết tình huống, Trương Huyền khoát tay áo:

- Nếu thật xuất hiện nguy hiểm, cần ngươi ra tay cũng không muộn!

- Vâng, chủ nhân!

Tử Dương thú cũng không nhiều lời, bay về nơi xa, đi đến chỗ mọi người nhìn không thấy, bị thu vào tổ ong. Lấy thực lực của Trương Huyền bây giờ, chỉ cần đối phương không đến Bán Thánh, liền không khả năng là đối thủ của hắn, lại nói, thật có cường giả này, Thiên Nghĩ Phong Sào trong tay, tùy thời có thể thả Tử Dương ra, không có gì đáng ngại.

- Đi vào đi!

Mấy người không còn do dự, đi đến trong sơn cốc. Chu Tu hoa trong cốc lập tức nhộn nhạo, giống như truyền lại một loại tin tức nào đó.

- Thủ hộ Xích Huỳnh quả đến cùng là Linh thú gì?
Vừa đi về phía trước, Trương Huyền vừa nói.

- Là hai con Nha Kiếm Linh Hổ tu vi Tằm Phong cảnh đỉnh phong!

Hồ Yêu Yêu nói.

- Nha Kiếm Linh Hổ? Khó trách...

Trương Huyền gật đầu.

Nha Kiếm Linh Hổ mệnh danh Linh thú mạnh nhất dưới Bán Thánh, tuyệt không phải chỉ hư danh, đồng dạng Tằm Phong cảnh đỉnh phong, đám người Hồ Yêu Yêu liên hợp lại, chỉ sợ ngay cả một con cũng không chiến thắng nổi. Có hai đại gia hỏa này thủ hộ, Xích Huỳnh quả thực không dễ dàng nhận được. Đương nhiên, đối với mình ngược lại không tính là gì. Thật muốn động thủ, chỉ là sự tình hai quyền.

- Không chỉ như thế, hai con Nha Kiếm Linh Hổ hết sức giảo hoạt, mặc kệ bên ngoài xảy ra chuyện gì, tất nhiên có một con canh giữ ở trước mặt Xích Huỳnh quả, một khi xuất hiện biến cố, con thủ hộ liền có khả năng hủy cây... Cho nên chúng ta đi qua, không thể trực tiếp ngạnh công, mà phải nghĩ biện pháp hấp dẫn bọn hắn ra mới được!

Đổng Hân nói.

Nàng đặc biệt tới nghiên cứu mấy ngày, biết tập tính của hai con Nha Kiếm Linh Hổ.

- Đều hấp dẫn ra?

Trương Huyền cau mày.
- Vâng, cho nên, chúng ta sớm chuẩn bị Nhất Nguyên Trọng Thủy bọn chúng thích nhất, nhưng mà số lượng Trọng Thủy có hạn, chỉ có khoảng chừng bốn bình...

Đổng Hân cười khổ.

Dựa theo tình huống trước kia tân sinh đến, học hội bọn họ có thể kiếm một món hời, mấy chục bình Nhất Nguyên Trọng Thủy, không khó mua được, đáng tiếc tân sinh năm nay, đều gia nhập Huyền Huyền hội, tứ đại học hội bọn họ không kiếm được không nói, còn có rất nhiều lão sinh làm phản... thu nhập đại giảm, dùng hết tài sản cũng chỉ được bốn bình.

- Bốn bình Nhất Nguyên Trọng Thủy?

Con mắt Trương Huyền tỏa ánh sáng, một bình liền đủ hắn tu luyện Ngũ Diệu Kim Thân đệ tam trọng.

- Thứ này làm sao sử dụng?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Nha Kiếm Linh Hổ cực kỳ mẫn cảm với hương vị của Nhất Nguyên Trọng Thủy, ý tứ của ta rất đơn giản, đến lúc đó, mở ra bình ngọc, thu hút đối phương đến cướp đoạt, chỉ cần một con đi ra, người khác lần nữa bày ra trọng thủy, hẳn là có thể hấp dẫn con thứ hai ra...

Chần chờ một chút, Đổng Hân nói ra ý nghĩ của nàng:

- Đương nhiên, phải trước xác định Xích Huỳnh quả thành thục, không thành thục, coi như hấp dẫn ra cũng vô dụng...

- Như vậy rất khó!

Nghe được đối phương nói, Trương Huyền lắc đầu:

- Một khi Xích Huỳnh quả thành thục, coi như hai con Nha Kiếm Linh Hổ không ăn, cũng sẽ ngắt lấy, đến lúc đó, lực hấp dẫn đột phá Bán Thánh tuyệt đối vượt qua Nhất Nguyên Trọng Thủy, đồ lại tốt, cũng rất khó thu hút chúng! Coi như trái cây chưa thành thục, các ngươi làm như vậy, trí tuệ của đối phương không kém ai, đoán chừng cũng sẽ không trúng kế!

Cách Bán Thánh chỉ kém một tia, trí tuệ của Nha Kiếm Linh Hổ đã không kém nhân loại, muốn dùng loại biện pháp này lừa gạt, khó!

- Vậy làm sao bây giờ?

Đổng Hân nhịn không được nói, mấy người khác cũng đồng loạt nhìn qua.

- Như vậy đi, các ngươi đưa Nhất Nguyên Trọng Thủy cho ta, ta giúp các ngươi nghĩ biện pháp dẫn hai gia hỏa này ra!

Trương Huyền nói.

Chương 1585: Có người đến trước (1)

- Thầy Trương có biện pháp?

Đám người Hồ Yêu Yêu liếc mắt nhìn nhau, đồng thời ánh mắt sáng lên. Nhất Nguyên Trọng Thủy, mặc dù có lực hấp dẫn rất lớn với Nha Kiếm Linh Hổ, nhưng so với Xích Huỳnh quả sắp thành thục vẫn kém nhiều lắm, mặc dù bọn họ nghĩ ra biện pháp, nhưng cũng biết, khả năng thành công rất nhỏ. Nếu Trương Huyền có phương pháp, tự nhiên tốt nhất.

- Đương nhiên!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy thì quá tốt rồi!

Nghĩ tới thanh niên trước mắt này ngay cả Tử Dương thú cũng có thể thuần phục, càng trong vòng một canh giờ thuần phục hơn bốn trăm Linh thú, bốn người đều tràn đầy kích động.

- Nhận lấy!

Đám người Đổng Hân khẽ đảo cổ tay, lấy ra một bình ngọc. Xem ra vì công bằng, mỗi người đều mua một bình, đến lúc đó lại tập hợp. Tiếp nhận bình ngọc, nhẹ nhàng mở nắp bình ra, lập tức cảm thấy trong đó tràn ngập năng lượng thủy thuộc tính, thân thể kìm lòng không được nhảy lên, như muốn tu luyện Ngũ Diệu Kim Thân đệ tam trọng.

- Chờ xem đi, ta sẽ nghĩ biện pháp dẫn hai gia hỏa kia ra!

Biết bây giờ không phải lúc tu luyện, Trương Huyền khẽ đảo cổ tay thu bình ngọc vào không gian giới chỉ. Vật trân quý như Nhất Nguyên Trọng Thủy, dùng để thu hút Nha Kiếm Linh Hổ thực quá lãng phí, dù sao coi như không cần cái này, hắn cũng có biện pháp khác hấp dẫn chúng ra.

Thậm chí không cần hấp dẫn ra, nhờ vào Vu Hồn, liền có thể lấy ra cả cây. Đã không cần thiết lãng phí, còn không bằng bản thân cầm, tác dụng lớn hơn. Còn giá trị, cùng lắm thì sửa sang lại tâm đắc đột phá Bán Thánh, cho bọn hắn một phần, cam đoan bốn người đều có thể đột phá là được. Coi như nhận được Xích Huỳnh quả, có thể đột phá hay không, cũng là chuyện không xác định, giúp bọn hắn trăm phần trăm đột phá, có thể nói tuyệt đối kiếm lợi lớn!

- Đúng rồi, các ngươi còn có kế hoạch gì, không bằng cùng nhau nói nghe một chút, để ta cân nhắc xem có thể làm được hay không!

Thu trọng thủy lại, Trương Huyền tiếp tục hỏi.

- Chúng ta nghĩ dẫn hai gia hỏa kia ra, dùng trận pháp vây khốn, sau đó hái Xích Huỳnh quả xong liền rời đi, cái khác thì không có chuẩn bị...

Đổng Hân nói.

- Trận pháp? Muốn vây khốn Nha Kiếm Linh Hổ Tằm Phong cảnh đỉnh phong, cần có trận pháp ít nhất đến cấp sáu, hơn nữa còn phải nhanh chóng kích hoạt mới được... Các ngươi có dạng trận bàn này?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

- Ân! Vì phòng ngừa ngoài ý muốn, chúng ta mỗi người đều chuẩn bị một cái, theo thứ tự là khốn trận, huyễn trận, mê trận cùng sát trận!
Mọi người đã liên hợp, cũng không có gì phải giấu diếm.

- Mặc dù trận bàn cấp sáu có thể vây khốn đối phương, thậm chí chém giết, nhưng cần chân khí duy trì, một khi chân khí tiêu tán liền vô dụng... Tác dụng không quá lớn!

Trương Huyền lắc đầu.

Vật như trận bàn, mặc dù dùng thuận tiện, người không hiểu trận pháp cũng có thể sử dụng, nhưng cũng có chỗ xấu, cái kia chính là nhất định phải dựa vào chân khí mới có thể vận chuyển, coi như tu luyện giả tích lũy lại hùng hậu, nhưng chân khí chung quy có thời điểm tiêu hao sạch sẽ...

Bởi vậy, có thể dùng trận bàn ở thời gian ngắn khẩn cấp, nhưng duy trì thời gian dài liền khó khăn! Thực lực của Nha Kiếm Linh Hổ mạnh mẽ, bọn họ chém giết rất khó, chỉ bằng vào vây khốn liền muốn lấy được Xích Huỳnh quả, sẽ phiền phức hơn tưởng tượng. Khó trách muốn tìm bản thân, đối với bọn hắn mà nói, lấy ra biện pháp tốt nhất, xác suất thành công chỉ sợ ngay cả hai thành cũng không có. Sắc mặt mọi người đỏ lên, bọn họ cũng biết tình huống này.

- Thầy Trương, nếu như có thể giúp chúng ta lấy được Xích Huỳnh quả, mỗi người chúng ta chỉ cầm một trái, còn lại đều thuộc về ngươi...

Chần chờ một chút, Hồ Yêu Yêu cắn răng nói.

Ba người khác cũng đồng thời gật đầu. Chính bọn hắn đến, khả năng thành công nhỏ như vậy, thực sự không tiện lấy nhiều. Dù sao mục đích là đột phá Bán Thánh, chỉ cần có thể thành công, một trái, hai trái, hiệu quả đều giống nhau.

- Lấy được rồi nói sau...

Trương Huyền lắc đầu.

Đồ vật còn chưa lấy được, liền nghĩ phân phối, giống như nhìn vịt trời đang bay mà nghĩ tới vịt quay trên bàn vậy, không quá hiện thực. Mọi người cũng rõ ràng đạo lý này, đồng thời gật đầu, năm người tiếp tục đi về phía trước. - Vòng qua chỗ ngoặt, chính là vị trí của Xích Huỳnh quả, chúng ta cẩn thận một chút...

Nhìn địa hình một chút, Đổng Hân nhịn không được nhắc nhở một câu. Mọi người gật đầu, từng người ngừng thở. Mặc dù có Chu Tu hoa báo động trước, Nha Kiếm Linh Hổ khả năng sớm đã biết có người đi vào, nhưng chỉ cần thực lực không cao hơn đối phương, liền sẽ không kiêng kị, chỉ cần ẩn tàng tốt, tìm cơ hội ra tay, xác suất thành công còn là rất lớn.

- Không đúng!

Đi về phía trước mấy bước, đang muốn vòng qua hẻm núi, đột nhiên Trương Huyền nhíu mày.

- Làm sao vậy?

Thấy hắn dừng lại, mọi người không dám đi về phía trước. Không có trả lời câu hỏi của bọn hắn, Trương Huyền tiến về phía trước một bước, đi tới đằng sau một nham thạch, ngồi xổm xuống.

- Các ngươi nhìn...

Đám người Hồ Yêu Yêu cúi đầu nhìn lại, liền thấy phía sau nham thạch, có một đống bùn đất tươi mới, xem bộ dáng là từ bên ngoài mang vào, không hợp mặt đất trước mắt.

- Đây là...

Mọi người sững sờ.

- Sơn cốc này, linh khí đầy đủ, khí hậu khô hanh, vừa nhìn liền biết rất lâu không có nước mưa, mà những bùn đất này, mới mẻ ướt át... nếu không nhìn lầm, có người tiến vào trước chúng ta!

Trương Huyền nói.

Minh Lý Chi Nhãn có thể phân tích ra bản chất, nắm bùn đất này, người khác nhìn không ra cái gì, nhưng hắn có thể nhẹ nhõm nhìn thấy, cũng nhìn ra lai lịch.

- Có người đi vào?

Mấy người biến sắc.

Sở dĩ bọn họ để bụng Xích Huỳnh quả như thế, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là, những người khác không biết, tin tức độc nhất, một khi bị ngoại nhân biết, muốn có được, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau