THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1576 - Chương 1580

Chương 1576: Ngọc Thần Thanh hoài nghi (2)

Ngọc Thần Thanh khoát tay áo. Mặc dù rất muốn bắt lấy gia hỏa phá hư kia, nhưng thân là Đế Vương, càng phải bình tĩnh ứng đối. Nói xong không tiếp tục để ý Ngọc Mộ Bạch, nhấc chân đi đến sảnh yến hội, còn chưa tới trước mặt, chỉ thấy lão thái giám sau lưng nhíu mày.

- Có chuyện gì, cứ nói đừng ngại!

Thấy hắn như vậy, biết lão gia hỏa này khẳng định nghĩ đến cái gì, Ngọc Thần Thanh nhìn qua. Vị thái giám này, theo hắn không biết bao nhiêu năm, thực lực từ lâu đạt đến Thánh giả, đối với rất nhiều chuyện luôn luôn nhạy cảm.

- Chỗ thầy Trương đến, gà bay chó chạy, ngay cả phủ đệ của mình cũng khó may mắn thoát khỏi... buổi tối hôm nay hắn tới hoàng cung, có thể... chuyện có quan hệ tới hắn hay không?

Lão thái giám nhịn không được nói.

Trương Huyền này quá quỷ dị, đến chỗ nào, không phải đổ sụp chính là xui xẻo... hôm nay hắn chạy đến sảnh yến hội, mặc dù là phòng ngừa ngoài ý muốn, chuyên môn để Trận Pháp sư gia cố... Nhưng ai ngờ địa phương khác sẽ xuất hiện vấn đề? Thật giống như hiện tại, sảnh yến hội không sao, nhưng Luyện Hồn điện xong... Có thể có liên quan gì hay không?

- Hắn?

Ngọc Thần Thanh cau mày.

Mặc dù đối phương nói nghe quá vô căn cứ, nhưng cũng không phải không có đạo lý. Nửa tháng này tên kia náo ra động tĩnh, xem như hắn cũng cảm thấy lông mày nhảy loạn. Muốn nói có một người, thật có thể làm được tình huống trước đó Ngọc Mộ Bạch nói, không cẩn thận thật là tên này!

- Không phải một canh giờ trước hắn liền đến, hơn nữa không ra khỏi cửa sao?

Ngọc Thần Thanh hỏi.

- Vâng, một mực không ra khỏi cửa, nhưng ở nguyên chỗ ngẩn người hơn nửa canh giờ!

Thái giám suy nghĩ nói.

- Ngẩn người?

- Ân, nếu như vừa rồi Thất vương gia nói, thật là Vu Hồn, có phải đoạn thời gian ngẩn người kia, là Vu Hồn ly thể hay không...

Thái giám chần chờ nói.

- Vu Hồn ly thể? Ngươi cảm thấy thầy Trương kia, là một vị Vu Hồn sư?

Ngọc Thần Thanh sầm mặt lại.

- Lão nô chỉ là đoán bừa...

Lão thái giám cười cười nói.

- Vu Hồn sư, thời kỳ Thượng Cổ đầu nhập vào Dị Linh tộc, không phải đã bị Danh Sư đường diệt sạch, truyền thừa bị cắt đứt sao? Trương Huyền này, thân là Danh Sư, làm sao có thể biết rõ còn cố phạm phải, đi học tập nghề nghiệp này? Ngọc Thần Thanh nhíu mày.

- Kỳ thật, có phải hay không, thử một lần liền biết...

Lão thái giám nói.

- Ân!

Ngọc Thần Thanh nhẹ gật đầu.

Không nghĩ nhiều nữa, hất ống tay áo, nhanh chân đi vào sảnh yến hội, vừa vào cửa, lập tức nhìn thấy nữ nhi của mình quần áo lộng lẫy, đang đứng ở trước mặt một thanh niên, xoay người rót rượu cho hắn. Nữ nhi của hắn vô cùng tôn quý, kim chi ngọc diệp, thế mà tên này để nàng rót rượu, lá gan thật quá lớn đi!

- Bệ hạ, vị này chính là Trương Huyền... thầy Trương!

Lão thái giám vội nói.

- Chính là hắn?

Ánh mắt Ngọc Thần Thanh phát lạnh, vốn có ý kiến với tên này, bây giờ liền đụng tới, để lửa giận của hắn xông lên trời.

- Phi Nhi, ngươi đang làm gì đó?
Ngọc Thần Thanh sầm mặt lại, hai bước đi vào gian phòng, ánh mắt trầm thấp:

- Đường đường công chúa, lại rót rượu cho người ta, còn thể thống gì?

Đối phương thu ngươi làm tỳ nữ, là đang vũ nhục ngươi, vũ nhục hoàng thất, ngươi còn tưởng thật? Một Danh Sư tứ tinh nho nhỏ, cho dù có chút thủ đoạn, nhưng có tư cách gì để ngươi rót rượu?

- Phụ hoàng, ngươi đã đến...

Nhìn thấy phụ thân đến, Ngọc Phi Nhi vội vàng đứng dậy hành lễ.

- Thẩm Quân (Liễu Tuyền, Hình Viễn...) tham kiến bệ hạ!

Những người khác trong phòng, tất cả đều đứng dậy, đồng loạt cúi đầu. Trương Huyền cũng đứng dậy, nhìn trung niên trước mắt này một cái, ôm quyền khom người. Mặc dù hắn thân là viện trưởng, địa vị không kém thậm chí càng cao hơn đối phương một đoạn, nhưng nghi thức kế vị còn chưa cử hành, không tiện hiển lộ thân phận, nên lễ tiết phải đủ.

- Ngươi chính là Trương Huyền?

Ngọc Thần Thanh nhìn lại.

- Phải!

Trương Huyền gật đầu.

Ngọc Thần Thanh không nói thêm gì nữa, xoay người đi đến chủ vị. Mặc dù muốn thử xem tên này đến cùng có chức nghiệp Vu Hồn sư hay không, nhưng thân là Hoàng đế, không có khả năng trực tiếp ra tay. Thật muốn làm như vậy, thân phận thấp không nói, cũng không cách nào bàn giao với Danh Sư đường. Thậm chí, còn có thể dẫn đến nữ nhi không vui.

- Cảm ơn mọi người có thể tới tham gia sinh nhật yến hội của tiểu nữ!

Ngọc Thần Thanh ngồi xuống, nhìn quanh một vòng, nhẹ nhàng cười một tiếng, mang theo khí thế đặc hữu của Đế Vương.

- Hôm nay là ngày vui, làm sao có thể mất hứng? La Phú, đi mời Bạch Âm Sư đến, để nàng gảy một khúc tặng mọi người!

- Tuân chỉ!

Lão thái giám nhẹ gật đầu, ngầm hiểu ý, lui ra ngoài.

- Bạch Âm Sư? Nhạc sĩ lợi hại nhất Hoàng cung, Ma Âm sư lục tinh, nàng có thể tự mình khảy một khúc, quả thực quá tốt rồi!

Nghe được Bạch Âm Sư, con mắt tất cả mọi người lập tức tỏa ánh sáng, hưng phấn đến vẻ mặt đỏ lên.

Chương 1577: Ma Âm đối kháng (1)

- Bạch Âm Sư?

Thấy mọi người hưng phấn như thế, Trương Huyền nhìn về phía Ngọc Phi Nhi.

- Bạch Âm Sư là Ma Âm sư phụ hoàng từ bên ngoài chuyên môn mời tới, nghe nói đã đạt đến lục tinh đỉnh phong, diễn tấu nhạc khúc, nghe một lần liền có thể khiến người ta say mê, linh hồn được tẩy lễ! Bình thường, chỉ có tiếp đãi sứ giả đế quốc khác, mới có tư cách nghe...

Ngọc Phi Nhi cũng kích động đến vẻ mặt thấu đỏ. Mặc dù chỉ là Ma Âm sư lục tinh, địa vị kém Luyện Đan sư, Luyện Khí sư rất nhiều, nhưng ở trong hoàng cung, vương phủ lại rất được tôn trọng. Thường xuyên lắng nghe, có thể để cho linh hồn được thoải mái, trở nên càng thêm cường đại, càng có thể hiển lộ rõ thân phận.

- Xem ra là Ma Âm sư loại hình biểu diễn!

Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Ma Âm sư chia làm hai loại hình sát phạt cùng biểu diễn. Tưởng viện trưởng thân là Danh Sư, phải đối kháng Dị Linh tộc, tự nhiên tu chính nhạc khúc sát phạt, loại người này, một khi diễn tấu, kim qua thiết mã, mang theo năng lực công phạt cường đại. Mà loại hình biểu diễn, người bình thường cũng có thể lắng nghe, có ích vô hại.

Nếu không, đều giống như Trương Huyền, đàn tấu lên, lông gà đầy đất, cũng không cần chiêu đãi sứ giả đế quốc khác, đoán chừng đàn tấu một lần, liền muốn khai chiến, không chết không thôi. Bạch Âm Sư này, có thể ở trong hoàng cung diễn tấu, nhiều người trẻ tuổi đều biết, cũng cực kỳ hưng phấn, không cần nghĩ, tất nhiên là loại hình biểu diễn, nghe xong thể xác và tinh thần có thể vui vẻ.

- Phi Nhi, tới!

Thấy con gái của mình vẫn cùng thầy Trương nói cười yến yến, trên mặt Ngọc Thần Thanh không vui.

- Vâng!

Ngọc Phi Nhi nhẹ gật đầu, đi tới bên cạnh phụ thân, ngồi xuống. Lão thái giám La Phú đi ra ngoài không lâu, liền trở về, phía sau đi theo một nữ tử mặc áo trắng, dáng người uyển chuyển, dung mạo xinh đẹp. Mặc dù hơi không bằng đám người Ngọc Phi Nhi, Lạc Thất Thất, nhưng cũng được cho trong trăm có một.

- Ma Âm sư Bạch Huyên bái kiến bệ hạ, Lục công chúa, chư vị tài tuấn!

Đi vào đại điện, Bạch Âm Sư doanh doanh cúi đầu, thanh âm như đàn, dễ nghe êm tai, làm cho lòng người không khỏi thoải mái.
- Không tệ!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Đối phương có thể thanh âm dung hợp tiếng đàn, thi triển ra hiệu quả Ma Âm mà không thương tổn người, thật có chút trình độ.

- Bạch Âm Sư không cần khách khí, hôm nay là sinh nhật của tiểu nữ, còn phải làm phiền ngươi diễn tấu một khúc, trợ hứng cho mọi người!

Ngọc Thần Thanh cười nói.

- Vâng!

Bạch Âm Sư nhẹ gật đầu, khoanh chân ngồi ở một bên, bàn tay phất một cái, một bộ đàn ngọc xuất hiện ở trước mặt. Thấy nàng lấy ra đàn ngọc, con mắt tất cả mọi người đều tỏa sáng.

- Đây chính là Ưng Vũ Cầm của Bạch Âm Sư a!
- Truyền thuyết thú sủng của Bạch Âm Sư, Thanh Vĩ Ưng vì cứu nàng mà chết, vì tưởng niệm đối phương, dùng lông đuôi của đối phương làm thành dây đàn, đồng thời tự mình phổ một thủ khúc, thanh minh ai oán, nghe xong làm cho lòng người đau thương!

- Ta cũng nghe qua, nghe nói ngày nhạc thành, xuất hiện cục diện tiên hạc khóc minh, Bạch Âm Sư mới danh tiếng vang xa, toàn bộ Đế đô, vô số cường giả, đều vì nghe một khúc của nàng mà cảm giác vinh hạnh!

- Không nghĩ tới bệ hạ vậy mà mời nàng tới, cái này đủ ta trở về khoe khoang ba ngày!

- Ba ngày? Đầy đủ ta khoe khoang ba tháng...

...

Thấy nàng lấy ra đàn ngọc, mọi người đều khó kiềm nén hưng phấn. Ma Âm sư loại hình chiến đấu, không gặp chiến sự, cơ bản danh khí không hiện, mà loại hình biểu diễn, nhạc khúc vừa ra, rất dễ dàng để cho người ta đổ xô tới, vì đó danh tiếng lan xa.

Nghe được mọi người thảo luận, Bạch Âm Sư nhẹ nhàng cười một tiếng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gảy dây đàn.

Leng keng!

Tiếng đàn lập tức vang lên, giống như từ Viễn Cổ truyền đến, đâm thẳng nội tâm. Ánh mắt Trương Huyền sáng lên, người trong nghề vừa ra tay liền thấy môn đạo, mặc dù đối phương không bằng Tưởng viện trưởng, nhưng đi là con đường khác, để cho người ta mơ màng.

Leng keng, leng keng!

Ngón tay của Bạch Âm Sư khẽ vuốt, thanh âm tiếp tục chảy xuôi, một cái nháy mắt, mọi người trong đại sảnh, phảng phất như đặt mình vào thảo nguyên rộng lớn, vô số chim tước kêu to ở chung quanh, hương hoa đập vào mặt, cực kỳ hưởng thụ.

Rất nhiều tài tuấn ở đây, toàn bộ nhịn không được nhắm mắt lại, tâm phi thần động. Ngay cả Thẩm Quân cũng híp mắt lại, say mê trong đó. Có thể trở thành một đại chức nghiệp truyền thừa, xem như hạ cửu lưu, cũng không thể khinh thường.

Thật giống như Thư Họa sư, đạt tới chỗ cao thâm, một bút có thể vẽ trăm vạn quân mã, xem như một chút tu luyện giả thực lực cực mạnh, cũng khó có thể chống chọi. Nhìn thấy mọi người đều rơi vào trong nhạc khúc, Bạch Âm Sư nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa.

Chương 1578: Ma Âm đối kháng (2)

Mới vừa rồi thời điểm tới, nàng đã nhận được ý chỉ của bệ hạ, thăm dò người trẻ tuổi này. Leng keng, leng keng! Thanh âm xoay chuyển. Nhạc khúc ở trong tai mọi người, vẫn say mê mê người như cũ, có điều, một cỗ áp lực linh hồn to lớn, lập tức lan tràn tới. Trương Huyền đang cẩn thận lắng nghe, ý định so sánh một chút, nhạc khúc loại hình biểu diễn này cùng loại hình sát phạt khác nhau ở chỗ nào, lập tức cảm thấy linh hồn run lên, nhạc khúc của đối phương mang theo khiêu khích cùng tiến công mãnh liệt.

- Thật to gan!

Lực lượng của Ma Âm sư xoay chuyển ở trong hồn phách, công kích của đối phương lập tức tiêu tán, Trương Huyền nhíu mày, ánh mắt lấp lánh nhìn sang. Thân là Ma Âm sư thất tinh, tự nhiên biết đối phương tuyệt đối cố ý. Nhưng mà hắn tới tham gia yến hội, cùng nàng cũng là lần đầu tiên gặp mặt, công kích mình làm gì? Chẳng lẽ... Đã biết hắn là Danh Sư học viện viện trưởng, cố ý đánh lén? Muốn đưa mình vào tử địa?

- Có khả năng, rất nhiều người đều nói, Hồng Viễn đế quốc không yên ổn, Danh Sư học viện vì bảo hộ an toàn của ta, thậm chí không tiếc giấu diếm tin tức... Có lẽ, nguy hiểm liền giấu ở chung quanh!

Trương Huyền sầm mặt lại.

Lạc Nhược Hi nói qua, Hồng Viễn thành là một trong mấy điểm kết nối của đại lục cùng ngoại vực, Dị Linh tộc tùy thời có thể đi vào, mục đích của Danh Sư học viện đúng là vì trấn áp tiết điểm này. Hồ Yêu Yêu cũng cực kỳ cảnh giác, không tiếc mai danh ẩn tích, còn có bi cảnh của Ngô Dương Tử, người mạnh như thế, cũng bị Dị Linh tộc bắt đi...

Những người này nói đến Hồng Viễn thành, đều giữ kín như bưng, chỉ sợ nơi này thật có không ít bí mật không muốn người biết. Bạch Âm Sư này, mặc dù danh khí rất lớn, để cho người ta kính trọng, nhưng vừa ra tay, liền tiến hành linh hồn uy áp với mình, tất nhiên có mưu đồ!

- A! Trừ khi ra tay, dùng thực lực tuyệt đối đối nghiền ép ta, dùng Ma Âm đối phó ta... ngươi suy nghĩ nhiều!

Ánh mắt Trương Huyền phát lạnh.

Hiện tại hắn chỉ là Đạp Hư cảnh sơ kỳ, đối phương dùng thực lực tuyệt đối nghiền ép, trừ ném Tử Dương thú ra, không có cách nào chống chọi, nhưng muốn dùng Ma Âm tiến công, nghĩ quá đơn giản đi! Ngay cả Tưởng viện trưởng cũng bái hắn làm thầy, ngươi một Ma Âm sư loại hình biểu diễn, cũng muốn đối phó, không phải đùa giỡn hay sao?

Cũng không nói chuyện, Trương Huyền giống như mọi người, híp mắt lại, giả bộ như đã say mê ở trong nhạc khúc, bàn tay thì nhẹ nhàng bưng lên một ly rượu không, cầm lấy một bầu rượu, chậm rãi đổ vào.

Rầm rầm!

Rượu vào chén, như Cao Sơn Lưu Thủy, lại giống như dòng suối nhỏ trong núi, thanh âm không lớn, nhưng xen lẫn ở trong, để nhạc khúc tiến công trước đó trì trệ.

- Ân? Cảm nhận được thanh âm này đúng lúc xuất hiện ở chỗ nhạc khúc dính liền, Bạch Âm Sư biết gặp phải cường giả, nhướng mày, thủ pháp đánh đàn bỗng nhiên biến đổi. Leng keng, leng keng, leng keng! Thanh âm tăng nhanh, mọi người lập tức cảm thấy thảo nguyên rộng lớn, tựa như có thiên quân vạn mã lao qua, bụi mù lượn lờ, mây đen biến ảo, đại địa chấn động.

- Đến hay lắm!

Đã sớm phỏng đoán nàng có thể như vậy, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, để bầu rượu xuống bàn, tay cầm một chiếc đũa, nhẹ nhàng gõ vào chén rượu, bầu rượu cùng trên mâm.

Đinh!

Mặc dù đây đều là gốm sứ, thanh âm đơn điệu, nhưng bên trong có rượu cùng đồ ăn, liền hiện ra thanh âm bất đồng. Đinh đinh đông, đinh đinh đông! Thanh âm không giống như đàn ngọc, nhưng mỗi một tiếng, đều vừa khéo rơi vào tiết điểm tiếng đàn biến hóa của đối phương, để cho người ta khí tức hỗn loạn. Nếu như tiếng đàn của Ma Âm sư như gợn sóng, như vậy mỗi khi Trương Huyền gõ một cái, đều đánh vào đáy gợn sóng, không chỉ kéo lấy tiếng đàn của đối phương, thậm chí ngay cả trái tim của nàng, cũng dựa theo nhịp điệu của hắn mà động.

- Nguy rồi? Cao thủ!

Lúc này Bạch Âm Sư mới hiểu được gặp phải đối thủ như thế nào, con ngươi co rút lại, vẻ mặt trắng bệch. Ma Âm đối công, nghe rất đơn giản, trên thực tế cực kỳ nguy hiểm, hơi không cẩn thận, tu vi tổn hại, nghiêm trọng, càng có khả năng tại chỗ tử vong.

Khẩu Phật tâm xà giết người, chức nghiệp càng văn nhã, càng mang theo sát cơ lớn lao. Giống như Danh Sư, giáo thư dạy người, làm gương sáng cho người khác, hòa ái dễ gần, một khi nổi giận, thiên địa có thể vì đó biến sắc, không người dám chặn! Ma Âm cũng như thế. Đối phương dùng đũa gõ chén rượu cùng bàn ăn, liền sinh ra uy lực lớn như vậy, nói rõ nắm giữ Ma Âm tuyệt đối vượt qua nàng, thậm chí cao không cách nào tưởng tượng!

Đổi lại trước kia, gặp được người mạnh như thế, khẳng định không dám nhiều lời, lập tức ôm quyền nhận thua, có thể trốn xa bao nhiêu thì xa bấy nhiêu, nhưng vừa rồi khiêu khích, đối phương đã xuống tay độc ác, gõ thanh âm, cùng tiếng đàn của nàng hoàn mỹ dung hợp, như so đấu chân khí, đã không cách nào đơn phương đình chỉ! Nói cách khác, một khi nàng dừng lại, công kích của đối phương, thế tất như súc tích hồng thủy, cuộn trào mãnh liệt, đến lúc đó... Chặn không nổi, nhẹ thì khổ học nhiều năm trôi theo nước chảy, nặng thì, trái tim nhảy ra cổ họng, tại chỗ tử vong!

- Đáng giận!

Nàng nhíu mày, không dám tiếp tục coi thường, hai tay đánh đàn, cả người đứng lên, bởi vì chân khí trong cơ thể vận chuyển quá nhanh, trên đầu bốc lên khói trắng.

- Ra tay độc ác sao? Vậy thì tốt, ta thành toàn ngươi!

Thấy tiếng đàn của đối phương càng ngày càng mạnh, Trương Huyền híp mắt, cũng không động thân, tay trái cầm lên một chiếc đũa khác, gõ lấy mặt bàn.

Đông đông đông!

Cái bàn là gỗ đặc thù, gõ lên thanh âm ngột ngạt, giống như trống trận, nặng nề mà thâm trầm. Mặc dù chỉ tăng thêm một chiếc đũa, nhưng lực độ công kích lập tức tăng lên không chỉ một lần. Phốc! Bản thân Bạch Âm Sư liền không phải đối thủ, lúc này Trương Huyền lại tăng thêm thanh âm, làm sao chịu được, sắc mặt trắng nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, kìm lòng không được va vào trụ đá trong đại điện.

- Lui? Lui được sao?

Trương Huyền vạch đũa một cái, chén đĩa trước mắt lập tức phát ra thanh âm tựa như chung đỉnh.

Phốc!

Bạch Âm Sư phun máu lần nữa, chân khí trong cơ thể tuôn trào, tựa như bị người đánh một quyền, cây cột sau lưng không thể kiên trì được nữa, bị nàng đụng gãy, bụi mù tản mát ra.

Chương 1579: Hắn là viện trưởng? (1)

Mặc dù cột đã gãy, nhưng đại điện được rất nhiều trận pháp gia cố bao phủ, trong lúc nhất thời ngược lại không sập được. Nhiều nhất là hơi bụi bặm, cũng không ảnh hưởng gì lớn.

- Làm sao vậy?

- Bạch Âm Sư làm sao bị thương?

- Xảy ra chuyện gì?

Hai bên giao chiến, chỉ ở một cái chớp mắt, Bạch Âm Sư trọng thương hộc máu, đụng gãy cây cột, lại thêm đại điện rung động, mọi người cuối cùng từ trong say mê tỉnh táo lại, cả đám hai mặt nhìn nhau, không rõ ràng cho lắm. Tấu nhạc tấu rất tốt, tại sao lại hộc máu, lui về phía sau, còn đụng gãy cột? Bạch Âm Sư, luôn luôn danh khí rất lớn, cũng rất dịu dàng, hôm nay đây là làm sao vậy?

- Xảy ra chuyện gì?

Ngọc Thần Thanh cũng sững sờ, vội vàng quay đầu nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa. Hắn là người biết chuyện, ngu nữa cũng biết, Bạch Âm Sư khác thường như thế, khẳng định có quan hệ tới thanh niên đang gõ chén rượu, đĩa ăn kia.

- Là Ma Âm đối kháng!

Con ngươi co rụt lại, như nhớ tới cái gì, nhịn không được bờ môi run rẩy. Ma Âm đối kháng, là Ma Âm sư mạnh mẽ cạnh tranh, giống như võ giả sinh tử đấu, cực kỳ nguy hiểm, hơi không cẩn thận, liền có khả năng một phương vẫn lạc.

Không phải để Bạch Âm Sư xò xét Trương Huyền có phải am hiểu linh hồn hay không sao? Làm sao lại Ma Âm đối công? Chẳng lẽ Trương Huyền kia là một vị Ma Âm sư? Trương Huyền khảo hạch Ma Âm sư, người biết chuyện chỉ có học viên canh giữ ở Ma Âm các, cùng hai vị viện trưởng, người khác biết cũng không nhiều, do đó xem như Ngọc Thần Thanh là Hoàng đế bệ hạ, cũng không rõ lắm. Nhưng lúc này thấy đối phương gõ bàn gõ chén rượu, lại không hiểu liền thật có vấn đề.

- Phụ hoàng, thầy Trương là khách quý của ta, một khi có chỗ sai lầm, mặt mũi của hoàng thất ở đâu...

Mặc dù không biết tại sao Bạch Âm Sư lại động thủ, nhưng biết chắc có quan hệ tới phụ hoàng, Ngọc Phi Nhi nhịn không được mở miệng.

- Ân!

Biết nữ nhi nói đúng, Ngọc Thần Thanh nhẹ gật đầu, nhịn không được mở miệng:

- Bạch Huyên âm sư, xin dừng tay đi!

Hắn không biết Ma Âm đối kháng hung hiểm, còn tưởng rằng Bạch Huyên vẫn đang thi hành mệnh lệnh của hắn.

- Ta...

Nghe được bệ hạ nói, Bạch Huyên đang muốn trả lời, lập tức cảm thấy tiếng đánh của đối phương truyền đến lần nữa, cảm giác áp bách mãnh liệt, để nàng kìm lòng không được lui về phía sau, chỉ có thể vội vàng đánh đàn hóa giải, ngay cả lời cũng nói không ra.
Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!

Liên tục lui về sau bảy tám bước, bởi vì chân khí sôi trào, mỗi một bước đều đạp mạnh xuống đất, sâu tới nửa thước. Bành! Sống lưng lần nữa đụng phải vách tường đại điện, lần này rất nhiều trận pháp gia cố ngăn cản, sau lưng lóe lên ánh sáng, lập tức ngừng lại.

- Ân?

Cảm nhận được phía sau có chỗ dựa, Bạch Huyên lập tức thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên nhớ tới cái gì, thân thể nhoáng một cái, dán chặt lấy mặt tường, nhẹ nhàng cười một tiếng, môi đỏ khẽ mở.

- Thanh thanh tử câm, du du ngã tâm, túng ngã bất vãng, tử ninh bất tự âm?

Là một bài ca tương tư, mặc dù triền miên, để người mê say, nhưng Trương Huyền nhướng mày, đột nhiên đứng dậy. Đối phương vốn đã chống chọi không được Ma Âm của hắn, nhưng lưng tựa gian phòng trận pháp gia cố, lấy lực lượng trận pháp, thế mà hóa giải công kích.

Trận pháp nói trắng ra là dựa theo phương vị đặc thù bố trí, có thể tụ lại linh khí, tiến hành công phạt, mê huyễn cùng rất nhiều hiệu quả đặc thù. Trận pháp gia cố, sở dĩ có thể củng cố tường thành, để nó không ngã, cũng không phải là để nó càng kiên cố hơn, mà là hóa giải lực lượng tiến công lên.

Thật giống như bọt biển, hóa giải lực lượng, bảo vệ đồ vật, tự nhiên cũng là chắc chắn. Bạch Huyên vốn cực kỳ bị động, thấy được trận pháp gia cố, che giấu trong đó, Trương Huyền công kích, thật giống như đánh lên bông, tiêu tán thành vô hình, lực công kích yếu đi, đối phương tự nhiên lấy lại tinh thần, lấy tiếng ca tiến hành phản công!

Tương tư đoạn trường! Đối phương hát là ca khúc tương tư, nếu hắn không cách nào phản kháng, sợ rằng sẽ lập tức ruột xuyên bụng nát, chết oan chết uổng! Có thể nói, mượn nhờ trận pháp gia cố, đối phương từ phòng ngự, biến thành chủ động tiến công, bị động ngược lại là hắn.

- Quả nhiên mỗi một chức nghiệp đều không thể khinh thường!

Mặc dù bị động, nhưng Trương Huyền không bối rối chút nào, ngược lại cười nhạt một tiếng, bàn tay vỗ bàn, cái chén đầy rượu lập tức bay lên. - Bài hát hay, ta kính Bạch Âm Sư một chén!

Trong âm thanh của hắn, cũng xen lẫn Ma Âm công kích, trong nháy mắt hóa giải tiếng ca của đối phương, sau một khắc, chén rượu thẳng tắp bay đi.

Phương hướng cũng không phải Bạch Âm Sư, mà là bức tường cách đó không xa. Leng keng! Chén rượu va chạm bức tường, lập tức va nát, mảnh vỡ chia năm xẻ bảy rơi xuống, nhưng để cho người ta kỳ quái là, những mảnh vỡ này còn không có rơi trên mặt đất, liền lơ lửng giữa không trung.

Ông!

Mảnh vỡ dừng lại, đại điện trước đó được trận pháp gia cố vững chắc, giống như bị đụng phải hạch tâm, lập tức ngừng vận chuyển. Những trận pháp gia cố này, thời điểm Trương Huyền đến liền dùng Minh Lý Chi Nhãn nhìn, chỗ trọng yếu nhất của trận pháp ở nơi nào, trong lòng sớm đã rõ ràng, giờ phút này trong chén rượu ẩn chứa chân khí của hắn, thoạt nhìn là mảnh vỡ bay loạn, trên thực tế là hắn cố ý gây nên, chỉ một chút, liền để tất cả trận pháp gia cố ngừng lại. Có thể nói, nguyên lý hoàn toàn tương đồng một cước phá trận pháp của hắn.

- Trận pháp đình chỉ? Nguy rồi...

Ngọc Thần Thanh nói dứt lời, đang chờ Bạch Âm Sư dừng lại, không nghĩ tới đối phương đầu tiên là ca hát, ngay sau đó thầy Trương đứng dậy ném chén rượu, trận pháp lập tức đình chỉ, vừa mới kịp phản ứng, muốn tiếp tục nói chuyện, liền thấy Bạch Âm Sư không có trận pháp gia cố trợ giúp, liền không chịu nổi Ma Âm tiến công, lần nữa cuồng phun máu tươi, bay về phía sau.

Ầm ầm!

Bức tường phía sau không có trận pháp phòng ngự, sao còn chịu được nàng va chạm, chỉ một chút liền sập một mảnh. Kẹt kẹt! Sảnh yến hội vốn bị đụng gãy cột trụ, lúc này bức tường lại sập, rốt cuộc kiên trì được, oanh minh một tiếng, trực tiếp sụp xuống.

- Đáng giận...

Ngọc Thần Thanh cảm thấy điên rồi.

Tên này quả nhiên đi đến đâu, sập đến đấy... Đã để Trận Pháp đại sư gia cố sảnh yến hội, kết quả vẫn như vậy! Ngươi là tới tham gia yến hội của Ngọc Phi Nhi, hay tới phá nhà? Nhưng lúc này cũng biết chửi vô dụng, bàn tay trảo một cái, một đạo chân khí hùng hậu tràn ngập ra, chống phòng ốc sắp ngã xuống trên không trung. Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, mặc dù bất lực với chuyện bức tường sụp đổ, nhưng để nó đình chỉ không rơi xuống, còn có thể làm được. Bất kể nói thế nào, cũng là sinh nhật yến hội của nữ nhi, mặc dù nhà sập không có khả năng đập tổn thương đám trẻ tuổi tài tuấn này, cũng mất mặt mũi ah!

- Đa tạ!

Dùng Ma Âm đánh bay Bạch Âm Sư ra ngoài, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, cười nhạt một tiếng, hiển thị rõ nho nhã. Nàng kia dùng tu vi tỷ thí, hắn khẳng định không phải đối thủ, nhưng dùng Ma Âm... Không phải tìm tai vạ sao? Nói xong xoay người nhìn về phía Ngọc Thần Thanh ở trong đại sảnh, nghĩa chính ngôn từ, đại nghĩa lăng nhiên:

- Bệ hạ, tại hạ là Danh Sư được Danh Sư đường thừa nhận, Bạch Âm Sư này, vừa thấy mặt liền tiến công ta, rõ ràng mưu đồ quấy rối, ta hoài nghi có thể có quan hệ tới Dị Linh tộc! Xin bệ hạ bắt lấy thẩm vấn, không nên để xảy ra sai sót!

- Dị Linh tộc?

Chương 1580: Hắn là viện trưởng? (2)

Ngọc Thần Thanh nhoáng một cái, thiếu chút nữa ngất đi. Ta bảo nàng thăm dò ngươi, tại sao lại dính líu tới Dị Linh tộc? Mặt khác, ngươi biến sinh nhật yến hội của nữ nhi ta thành như vậy, sảnh yến hội cũng phế đi, ta còn không kịp nói chuyện, ngươi nghĩa chính ngôn từ cái rắm ah!

- Nếu như bệ hạ không tin, hiện tại ta liền báo cho Danh Sư đường Mạc đường chủ, để hắn tới thẩm vấn, có lẽ liền có thể nhận xác định!

Thấy đối phương không nói lời nào, cũng không phái người, Trương Huyền biết Bạch Âm Sư này cùng đối phương ở chung lâu, khẳng định không tin, liền nói ngay. Thấy tên này còn muốn tìm Danh Sư đường, Ngọc Thần Thanh tức giận sắp muốn điên. Ta để Bạch Âm Sư thăm dò ngươi, mới sẽ xuất hiện loại tình huống này, ngươi đánh người gần phế, nhà cũng phá hủy, còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, để ý tới làm gì?

- Hôm nay là sinh nhật yến hội của nữ nhi ta, ngươi vừa đến, liền biến thành như vậy, hoàn toàn thay đổi, mặc kệ Bạch Âm Sư có công kích ngươi hay không, nơi này cũng sẽ không tiếp tục hoan nghênh ngươi! Thầy Trương, mời trở về đi!

Ngọc Thần Thanh hất ống tay áo, cố nén lửa giận trong lòng, khẽ nói. Mặc dù tức giận sắp giết người, nhưng Đế Vương vẫn có tôn nghiêm của Đế Vương, đối phương lại là Danh Sư, không dám làm quá phận.

- Không hoan nghênh?

Không nghĩ tới sẽ có người đánh lén, đối phương không những không thẩm vấn còn để hắn rời đi, Trương Huyền cau mày.

- Không sai, mời trở về đi! Hồng Viễn hoàng cung ta, từ hôm nay trở đi, không cho phép Trương Huyền ngươi đi vào, ngươi sẽ không còn là khách nhân của hoàng thất ta!

Ngọc Thần Thanh nói.

Đối phương là Danh Sư, hơn nữa cùng vài vị viện trưởng quan hệ không tệ, coi như hắn tức giận muốn nổ, cũng không thể nói lời quá ác.

- Phụ hoàng...

Không nghĩ tới sinh nhật yến hội sẽ diễn biến thành như vậy, Ngọc Phi Nhi vội mở miệng.

- Không cần nói, ý ta đã quyết!

Ngọc Thần Thanh phất tay.

- Không nghe thấy sao? Còn không lập tức rời đi!

Thấy tên này chọc bệ hạ tức giận, Thẩm Quân suýt chút nữa không cười ra tiếng, vội vàng đứng lên, lớn tiếng trách mắng.

- Được rồi!

Không nghĩ tới tham gia yến hội, lại bị người đuổi đi, Trương Huyền không khỏi im lặng. Chẳng qua đối với hắn, vốn cũng không có ý định ở lâu, lúc này lắc đầu đứng dậy, xoay người đi ra ngoài. - Lão sư, chờ ta một chút!

Lạc Thất Thất nhìn thoáng qua Ngọc Phi Nhi, nhanh theo sau.

- Thầy Trương...

Thấy sinh nhật yến hội vốn rất cao hứng, lại biến thành như vậy, vẻ mặt của Ngọc Phi Nhi cũng khó coi, cắn răng một cái, thân thể mềm mại đuổi theo.

- Phi Nhi!

Thấy nữ nhi rời đi, Ngọc Thần Thanh càng thêm tức giận, vẻ mặt âm trầm sắp nhỏ ra nước. Đang muốn nói chuyện, chỉ thấy lão thái giám La Phú khẽ đảo cổ tay, một ngọc bài xuất hiện ở trong lòng bàn tay, nhìn thoáng qua, vẻ mặt đột nhiên thay đổi.

- Bệ hạ...

Vội vàng đi tới gần, bờ môi lão thái giám run rẩy.

- Làm sao vậy?

Sắc mặt Ngọc Thần Thanh tái xanh. - Tân nhiệm viện trưởng của Danh Sư học viện, đã thăm dò được...

Lão thái giám không dám lên tiếng, vội vàng truyền âm.

- Thăm dò được? Là ai? Lục Phong hay Triệu Bính Tuất?

Ngọc Thần Thanh xoay đầu lại.

Đối với Danh Sư học viện viện trưởng, hắn không dám tức giận, mặc kệ đối phương có ở gần hay không.

- Đều không phải là, là, là... Trương Huyền!

Thanh âm của lão thái giám phát run.

- Trương Huyền? Mới vừa đi ra kia... Trương Huyền?

Mắt Ngọc Thần Thanh tối sầm lại.

- Vâng!

Lão thái giám vội vàng gật đầu, Ngọc Thần Thanh đứng lên, xông ra khỏi phòng:

- Thầy Trương, không vội đi, ta nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm...

- ...

Thẩm Quân.

- ...

Những người khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau