THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1571 - Chương 1575

Chương 1571: Viện trưởng là ai? (1)

Trong Hồng Viễn hoàng cung, hai thanh niên ăn mặc hoa lệ sóng vai tiến lên. Đều khoảng hai mươi tuổi, thực lực ở Quy Nhất cảnh.

- Ngũ ca, hôm nay sao ngươi lại rảnh rỗi, tới vượt quan?

Một người tuổi nhỏ hơn cười nói.

- Lần này Lục muội đột phá, một hơi xông qua bốn quan, ta lớn tuổi hơn nàng, nếu như xông không qua, phụ hoàng khẳng định sẽ trách cứ, đường đường nam tử hán, làm sao cũng không thể thua Lục muội ah!

Thanh niên được gọi là ngũ ca kia mắt sáng lên. Chính là Ngũ hoàng tử của Hồng Viễn đế quốc Ngọc Hồng, mà thanh niên nhỏ tuổi hơn, là Bát hoàng tử Ngọc Chinh.

- Trong rất nhiều huynh đệ tỷ muội, tam ca thiên phú cao nhất, thời điểm ở Quy Nhất cảnh cũng chỉ xông đến cửa thứ ba, vậy mà Lục tỷ trực tiếp đến cửa thứ tư, quá lợi hại, ta cũng muốn thử xem, xem có cơ hội xông càng xa hay không!

Ngọc Chinh cũng nhẹ gật đầu.

- Thiên Chùy hồn đạo, có chỗ tốt cực lớn khi rèn luyện linh hồn, nhưng cũng rất khó, tâm thần hơi không kiên định, liền sẽ hôn mê, ngươi gần đây bị phái ra trấn thủ biên ải, hẳn không có thời gian tu luyện hồn phách a, không chịu được, liền sớm rời đi!

Ngọc Hồng nói.

- Yên tâm đi ngũ ca, mặc dù những ngày này ở biên ải, ta cũng không có nhàn rỗi, một mực quan tưởng tôi luyện, coi như xông không đến cửa thứ ba, cũng không sai biệt lắm...

Ngọc Chinh tràn đầy tự tin.

- Vậy là tốt rồi!

Ngọc Hồng không nói thêm lời, hai người tới thông đạo mà trước đó Trương Huyền đi qua.

- Bắt đầu đi!

Liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hai người ngưng trọng, nhấc chân đi vào trong, mới vừa đi vài bước, liền cảm thấy trong đó áp bách mạnh mẽ, thân thể hai vị hoàng tử kìm lòng không được lắc lư hai lần, trên đầu ứa ra mồ hôi lạnh.

- Kiên trì!

Liếc mắt nhìn nhau, đồng thời cắn răng, tiếp tục đi về phía trước, nương theo đi càng sâu, lay động càng kịch liệt.

- Phốc!

Trước khi Ngọc Chinh không chịu nổi, phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân mềm nhũn, ngồi dưới đất:

- Ngũ ca, ta không chịu nổi, vẫn là cửa thứ hai, liền xem ngươi...

- Tốt!

Khuôn mặt Ngọc Hồng dữ tợn, răng cắn khanh khách rung động, tiếp tục đi về phía trước. Bức tường bốn phía, có pháp quyết tu luyện linh hồn, trong thông đạo, đối ứng cũng có lực lượng áp bách linh hồn, một cửa ải đại khái chừng năm mét, cả thông đạo tổng cộng chín quan, Quy Nhất cảnh có thể đi đến cửa thứ ba, coi như linh hồn tu luyện không tệ. Phốc! Lại đi vài bước, Ngọc Hồng cũng không chịu nổi, sắc mặt trắng nhợt, xụi lơ trên mặt đất. Mặc dù trong khoảng thời gian này không ngừng tu luyện linh hồn, nhưng vẫn không có xông vào cửa thứ ba! - Vẫn chưa được...

Hai vị hoàng tử liếc mắt nhìn nhau, từng người lắc đầu, tràn đầy cười khổ. Vốn cho rằng Lục công chúa một hơi đột phá đến cửa thứ tư, bọn họ cũng có cơ hội, không nghĩ tới, ngay cả cửa thứ ba cũng chưa tới, lối đi này, thực sự quá khó khăn! Tại chỗ điều tức một hồi, cảm thấy đâm nhói trong đầu biến mất, lúc này hai người mới đứng dậy, cùng đi ra ngoài.

- Xem ra thực lực của chúng ta còn chưa đủ, hiện tại ghi chép mới nhất hẳn là Lục tỷ a!

Ngọc Chinh nói.

- Hẳn vậy, qua nhìn một chút liền biết...

Nhẹ gật đầu, Ngọc Hồng đi tới trước mặt một bức tường, bàn tay nhẹ nhàng nhấn một cái. Tường ghi chép, có thể biểu hiện ghi chép của người vượt quan lưu lại. Ông! Một tiếng thanh minh, một hàng con số xuất hiện trước mắt, ghi chép: Cửa thứ nhất, hai tức!

- Hai tức? Lục tỷ quá lợi hại, cửa thứ nhất chỉ dùng hai tức liền qua?

Con mắt Ngọc Chinh trợn tròn, không thể tin được.

- Không thể nào... Coi như nàng có thể tới cửa thứ tư, nhưng cửa thứ nhất, cũng tuyệt không phải hai tức liền có thể thông qua, nhìn xem thành tích cửa thứ hai...

Ngọc Hồng sững sờ, nhíu mày, tiếp tục đi về phía trước. Ông! Lại một nhóm chữ xuất hiện, ghi chép: Cửa thứ hai, hai tức!

- Vẫn là hai tức?

Hai người nhìn nhau, nhịn không được sững sờ, vội vàng nhấn một cái nữa. Ông! Cửa thứ ba, hai tức! Cửa thứ tư, hai tức! Cửa thứ năm, hai tức! Cửa thứ sáu, hai tức!... trên tường ghi chép, từng dãy số cho thấy thành tích người vượt quan lưu lại, thẳng đến cửa thứ chín, đều chỉ dùng hai tức thời gian.
- Có người qua chín cửa... Hơn nữa mỗi một cửa đều dùng hai tức?

Hai vị hoàng tử không ngừng run rẩy, liếc mắt nhìn nhau, từng người từ trong ánh mắt đối phương nhìn ra hoảng sợ nồng đậm. Thật hay giả? Bọn họ ngay cả cửa thứ ba cũng xông không qua, đến cùng là người nào, không chỉ xông chín cửa, còn mỗi một cửa, chỉ dùng hai tức, không nhiều không ít? Cái này chỉ sợ đã không phải vượt ải, mà là... tản bộ a!

- Người lưu lại ghi chép, không có viết tên...

Nhìn xong ghi chép, nhưng không nhìn thấy tên, hai người đều cứng đờ.

- Đi mời Bạch thúc đến, hắn phụ trách lối đi này, khẳng định biết là ai lưu!

Một lát sau, Ngọc Hồng nhịn không được nói.

- Tốt!

Hai người vội vã rời đi, không lâu sau, một trung niên theo ở phía sau đi tới. Nếu như Trương Huyền ở đây, khẳng định có thể nhận ra, chính là cường giả Thánh giả nhất trọng đỉnh phong ra tay với hắn lúc trước.

- Chuyện gì, gấp gáp như vậy?

Trung niên nhân Bạch thúc nhíu mày. Hắn đang truy xét đồ vật tương tự Vu Hồn trước đó, không có thời gian theo hai vị hoàng tử chơi đùa lung tung.

- Bạch thúc, hai ngày này có phải là ngươi cùng phụ hoàng, ai tới vượt quan hay không? Lưu lại kỷ lục này, chúng ta làm sao phá?

Ngọc Hồng cười khổ nói.

- Vượt ải? Không có a!

Bạch thúc lắc đầu.

Hiện tại hắn một mực nghiên cứu bia đá, nào có thời gian tới đây vượt ải. Hoàng đế bệ hạ tự nhiên càng không có khả năng.

- Cái kia... Không phải ngươi cùng phụ hoàng, đây là ai lưu lại?

Nghe hắn phủ nhận, Ngọc Hồng sững sờ, bàn tay khẽ vỗ tường ghi chép. Ông! Ghi chép trước đó từng hàng hiện lên.

- Hai, hai tức?

Thân thể Bạch thúc không tự chủ được lắc lư, thiếu chút nữa ngất đi:

- Ta cùng bệ hạ, thực lực bây giờ, cũng chỉ có thể xông đến cửa thứ tám, hơn nữa... sau cửa thứ sáu, mỗi đi một bước, đều cần rất lâu, một cửa ải thậm chí cần nửa canh giờ mới có thể thông qua, hai tức liền qua ải, cái này, cái này... Đến cùng là ai?

Chương 1572: Viện trưởng là ai? (2)

Hắn cũng bối rối.

Thiên Chùy hồn đạo, là Tiên Tổ Ngọc gia, vì tôi luyện linh hồn hậu bối chuyên môn sáng tạo, trong đó mang theo uy áp mãnh liệt, có thể dùng để rèn luyện hồn phách... Nguyên nhân chính là như thế, Ngọc gia bọn họ vô cùng am hiểu linh hồn, ở trong rất nhiều đế quốc nhất đẳng cũng nổi danh. Không biết bao nhiêu năm, Ngọc gia xuất hiện vô số hậu bối kinh tài tuyệt diễm, đáng tiếc, từ đầu đến cuối không có người có thể xông qua cửa thứ chín, đi vào đại điện... làm sao có ghi chép? Hơn nữa chỉ dùng hai tức? Hôm qua Ngọc Phi Nhi xuất quan, thời điểm vượt quan, kỷ lục này còn không có...

- Chẳng lẽ...

Con ngươi co rụt lại, đột nhiên nhớ tới, hôm nay gặp phải gia hỏa tương tự Vu Hồn kia.

- Đi đại điện nhìn xem...

Hắn nhịn không được nữa, vội vã vòng qua thông đạo, thẳng tắp đi đến đại điện. Với tư cách người quản lý Thiên Chùy hồn đạo, coi như không thông qua hồn đạo, cũng có năng lực đi vào đại điện. Đẩy cửa vào, giương mắt xem xét, da mặt Bạch thúc co giật. Trước đó trong đại điện linh khí hùng hậu, giờ phút này biến mất sạch sẽ, bốn bức tượng Tiên Tổ dùng để ma luyện linh hồn, cũng ảm đạm vô quang, bàn tay nhẹ nhàng đụng một cái, soạt… vỡ vụn đầy đất, biến thành phế tích!

- Đáng giận... Đến cùng là ai?

Bạch thúc sắp muốn điên rồi. Cái điện đường này, ẩn chứa uy áp của tiền bối, hắn cũng không vào được, đến cùng là ai, không chỉ đi vào, còn biến thành như vậy? Đây rốt cuộc là hồn lực mạnh cỡ nào, mới có thể làm đến?

- Không được, phải đi bẩm báo bệ hạ...

Hắn nhịn không được nữa, thân thể nhoáng một cái, thẳng tắp lao tới đại điện của Hoàng đế. Trong đại điện nguy nga nhất Hoàng cung. Ngọc Thần Thanh mới vừa phê chuẩn xong tấu chương, nhắm mắt dưỡng thần.

- Bẩm báo bệ hạ, Danh Sư học viện đưa tin, ba ngày sau cử hành đại lễ tân viện trưởng kế vị, mời bệ hạ đích thân tới dự lễ!

Lão thái giám đi tới nói.

- Ân, đã biết, nói cho bọn hắn, ta nhất định sẽ tới!

Ngọc Thần Thanh nhẹ gật đầu.

Mặc dù Danh Sư học viện ở Hồng Viễn đế quốc, nhưng nếu bàn về địa vị hay lực ảnh hưởng, hắn cũng không sánh nổi học viện viện trưởng. Có thể lên làm viện trưởng, có thể nói, đã là người thứ nhất trong phạm vi Hồng Viễn đế quốc, xem như hắn cũng không dám phản bác.

- Tuân chỉ!

Lão thái giám phân phó một tiếng, lập tức có người đi ra ngoài.

- Đúng rồi, tân viện trưởng là ai? Bọn họ có nói không?

Lúc này Ngọc Thần Thanh mới nhớ ra, nhịn không được nhìn qua.

- Đối phương không nói, chỉ nói do Mộc sư từ tổng bộ tới, tự mình chủ trì!

Lão thái giám suy nghĩ một chút nói.
- Mộc sư? Danh Sư thất tinh, Mộc Viên?

Ánh mắt Ngọc Thần Thanh sáng lên.

- Vâng!

Lão thái giám gật đầu.

- Có thể để cho hắn tự mình chủ trì, xem ra không phải Lục Phong, thì hẳn là Triệu Bính Tuất, như vậy đi, ngươi phái người đi hỏi kỹ càng một chút, sớm biết, chúng ta cũng dễ chuẩn bị lễ vật!

Ngọc Thần Thanh khoát tay áo.

Nếu như là Lục Phong, bọn họ liền chuẩn bị dược liệu quý báu, nếu là Triệu Bính Tuất, thì chuẩn bị khoáng thạch trân quý. Hai người chủ tu chức nghiệp phụ trợ khác biệt, yêu thích tự nhiên không giống. Thân là Hoàng đế, am hiểu sâu đạo này, phải chuẩn bị từ sớm, tranh chiếm được niệm vui của tân viện trưởng, như vậy hoàng quyền của Ngọc gia bọn họ, liền có thể vĩnh cố.

- Bọn họ đã không nói... thần sợ hỏi thăm cũng không ra...

Lão thái giám cau mày.

Đối phương đã không có ghi rõ tân viện trưởng là ai, liền chắc chắn sẽ không nói, lại hỏi cũng hỏi không ra!

- Liền nói ta tự mình hỏi thăm, chắc hẳn mấy vị trưởng lão kia, sẽ cho ta mặt mũi! Huống chi, sớm biết viện trưởng mà thôi, cũng không phải đại bí mật gì.

Ngọc Thần Thanh khoát tay áo.

Thân là người chấp chính cao nhất của Hồng Viễn đế quốc, coi như không bằng Danh Sư học viện viện trưởng, nhưng không kém thập đại trưởng lão bao nhiêu, thật muốn hỏi, đối phương không có khả năng không nói. - Vâng!

Lão thái giám gật đầu.

- Đúng rồi, sinh nhật yến của Phi nhi bắt đầu chưa?

Đột nhiên nhớ tới sự tình yến hội, Ngọc Thần Thanh nhịn không được hỏi.

- A, bệ hạ chưa tới, sao có thể bắt đầu...

Lão thái giám gượng cười.

- Vậy thì tốt, ta đã đáp ứng nàng, hiện tại liền qua nhìn một chút...

Ngọc Thần Thanh đứng dậy:

- Đúng rồi, Trương Huyền Danh Sư có tới không?

- Bẩm báo bệ hạ, thầy Trương đến rồi!

Lão thái giám gật đầu.

- Có làm loạn không?

Ngọc Thần Thanh nhướng mày, không giận tự uy.

- Hắn vừa đến, liền ngồi không nhúc nhích, hẳn biết đây là hoàng cung, không dám tùy ý làm bậy...

Lão thái giám có con đường tình báo chuyên môn, sớm đã dò ra.

- Vậy là tốt rồi!

Ngọc Thần Thanh nhẹ gật đầu:

- Đi qua nhìn một chút!

Nói xong, đi đầu tới sảnh yến hội.

Chương 1573: Trương Huyền bị cự tuyệt (1)

- Cuối cùng cũng ra được!

Vu Hồn tu luyện tới Đạp Hư cảnh, Trương Huyền liền rời tiểu viện, một đường đi thẳng, không lâu sau liền đi ra hoàng cung. Ra hoàng thành cao ngất, không còn kiến trúc tương tự, lúc này mới nhận ra vị trí. Khí tức trên thân tận lực co rút lại đến thấp nhất, tìm tới cửa cung trước đó tiến vào, tìm được sảnh yến hội, đi vào.

Tinh thần khẽ động, Vu Hồn trở lại thân thể, nhịn không được phun ra một ngụm trọc khí. Lần này Vu Hồn ly thể, mặc dù không tìm được Thánh giả Bồ Đề thụ, nhưng thành công sưu tập đủ công pháp tu luyện Đạp Hư cảnh, đồng thời thành công tấn cấp, cũng không coi là uổng công một chuyến. Thuận tiện cũng biết trong hoàng cung, nắm giữ cao thủ am hiểu linh hồn, về sau coi như Vu Hồn muốn qua, cũng cần cẩn thận.

- Lão sư, ngươi tu luyện xong...

Thấy hắn mở mắt, Lạc Thất Thất ở một bên nói. Lão sư của mình tu luyện thật đúng là lạ, không chỉ không có hô hấp, ngay cả tim nhảy cũng mất, nếu không phải sớm nói với nàng là đang tu luyện, thật hoài nghi có phải đã chết hay không.

- Ân!

Trương Huyền gật đầu:

- Yến hội bắt đầu chưa?

- Người đã đến đông đủ...

Nhẹ gật đầu, Lạc Thất Thất đang muốn nói chuyện, liền nghe ngoài cửa, một tên thái giám hô to:

- Công chúa điện hạ đến!

Mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài, lập tức liền thấy một thân ảnh tịnh lệ chậm rãi đi tới. Hôm nay Ngọc Phi Nhi mặc váy dài màu tím, phía trên khảm nạm vô số bảo thạch, ở dưới Dạ Minh Châu chiếu rọi, sặc sỡ loá mắt. Trên mặt trang điểm nhẹ, phối hợp dung mạo xinh đẹp, để cho người ta nhìn lại, nhịn không được tim đập thình thịch. Quá đẹp! So với ở địa cung nhìn thấy, tựa như hai người.

- Công chúa điện hạ!

Ánh mắt Thẩm Quân sáng lên, lập tức lộ ra cuồng nhiệt, vội vàng nghênh đón tiếp lấy. Không để ý tới Thẩm đại thiếu tràn đầy cung kính, Ngọc Phi Nhi vừa tiến vào đại điện, hai con ngươi đen nhánh liền tìm kiếm khắp nơi, rất nhanh rơi vào trên người Trương Huyền.

- Thầy Trương, Thất Thất, các ngươi... Đến rồi!

Mấy bước đi tới trước mặt, vẻ mặt nữ hài cao hứng. Thầy Trương này, luôn luôn để cho người ta nhìn không thấu, mặc dù nàng phát thiếp mời, nhưng đối phương tới hay không, cũng không có nắm chắc. Tận mắt thấy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

- Phi nhi, hôm nay ngươi thật xinh đẹp!
Lạc Thất Thất trả lời.

Muốn nói xinh đẹp, hai người có thể nói tương xứng, mỗi người mỗi vẻ, có điều, hôm nay Ngọc Phi Nhi rõ ràng cẩn thận chuẩn bị, thoạt nhìn càng thêm động lòng người.

- Thẩm ca, đây chính là tiểu nhân vật tham tiền ngươi nói?

Liễu gia công tử nghi ngờ nhìn về phía Thẩm Quân. Vừa rồi không phải ngươi tiếp xúc sao? Làm sao ta cảm thấy Ngọc Phi Nhi công chúa quan tâm hắn còn nhiều hơn ngươi?

- A!

Vẻ mặt Thẩm Quân âm trầm.

Không cần đối phương nói, hắn cũng nhìn thấy. Hắn đã sớm dự định Ngọc Phi Nhi là nữ nhân của mình, Hình Viễn tranh với hắn, cũng bị thu thập vô cùng thảm, tên này từ đâu xuất hiện? Vốn cho rằng là người con tôm nhỏ tham tiền, hiện tại xem ra, cũng không phải là chuyện như vậy!

- Lục công chúa, chúng ta rất lâu không gặp, biết hôm nay là sinh nhật của ngươi, đây là ta chuyên môn chuẩn bị cho ngươi...

Thẩm Quân giấu không vui ở trong đáy lòng, nhẹ nhàng cười một tiếng, đi tới trước mặt, mở ra một cái hộp ngọc. Ông! Một cỗ linh khí nồng nặc lập tức xao động ra, để cho người ta hô hấp khó khăn.

- Nội đan Thủy Long Thánh giả nhất trọng?
Không biết ai nhịn không được hô lên.

- Nội đan Thánh thú?

- Thủ bút thật lớn!

Nghe được thanh âm này, cả phòng lập tức xôn xao, cả đám tràn đầy kinh hãi.

- Không sai, chính là nội đan Thủy Long Thánh giả nhất trọng, ta nghe nói qua thứ này, có thể tẩm bổ thân thể tu luyện giả, thường xuyên đeo, còn có thể khiến tâm tình người ta trầm ổn, tu luyện mau lẹ, liền cố ý đi biển sâu tìm được một viên đưa cho công chúa!

Nhìn thấy vẻ mặt mọi người kinh ngạc, Thẩm Quân nhẹ nhàng cười một tiếng, trong giọng nói tràn đầy đắc ý. Thủy Long, cũng không phải Long tộc, chỉ là một loại Thánh thú đặc thù sinh trưởng ở dưới biển sâu, nội đan có thần tác dụng tỵ thủy, tẩm bổ thân thể, định tâm, giá trị cực cao! Tu luyện giả quanh năm mang ở trên người, có thể để cho tu vi càng thêm tinh tiến, thân thể càng thêm cường đại. Có thể nói, giá trị viên nội đan này không dưới mấy trăm viên linh thạch thượng phẩm, mua cũng mua không được! Không hổ là Thẩm Quân, vừa ra tay liền làm cho tất cả mọi người chú ý, lễ vật của những người khác đều ảm đạm phai màu.

- Đa tạ...

Ngọc Phi Nhi cũng không nghĩ tới hắn sẽ đưa ra đồ vật trân quý như thế, sửng sốt một chút, lập tức đưa tay tiếp nhận, thu vào không gian giới chỉ. Thân là công chúa, đủ loại bảo vật gặp qua không ít, nội đan Thủy Long này, coi như trân quý, nhưng còn không đến mức để nàng thất thố.

- Ngươi thích là tốt rồi!

Thấy nàng nhận, khóe miệng Thẩm Quân vung lên, quay đầu nhìn về phía Trương Huyền:

- Hôm nay là sinh nhật công chúa, không biết Trương huynh chuẩn bị lễ vật gì, cho ta mở mang tầm mắt một chút?

Nghe được hắn nói, mọi người đồng loạt tập trung tới. Vừa rồi công chúa vừa vào cửa, liền hỏi thầy Trương này, tất cả mọi người nhìn ở trong mắt, ngu nữa cũng biết, Thẩm Quân đây là trực tiếp làm khó dễ.

- Ta? Không có chuẩn bị lễ vật!

Trương Huyền lắc đầu.

Trước khi hắn đi vào sảnh yến hội, mới biết là sinh nhật yến hội, nào có lễ vật gì? Không có chính là không có, hắn luôn nghèo khó, không bỏ ra nổi bảo bối như nội đan Thủy Long Thánh giả nhất trọng, lại nói, cho dù có, cũng không nỡ tặng, dù sao quan hệ với Ngọc Phi Nhi không sâu như Lạc Thất Thất. Dù sao cũng không bỏ ra nổi, còn không bằng dứt khoát thừa nhận.

- Không có chuẩn bị? Khụ khụ!

Chương 1574: Trương Huyền bị cự tuyệt (2)

Thẩm Quân sững sờ, lời chuẩn bị đến khóe miệng, lại nghẹn vào cổ họng, suýt chút nữa sặc chết. Vốn hắn muốn nhìn lễ vật của đối phương, một khi kém, vừa vặn chèn ép một chút, cũng dễ chứng minh lòng thành của mình, kết quả... Người ta căn bản không có? Những người khác cũng sửng sốt. Đường đường sinh nhật yến hội của công chúa, đã tiếp nhận thiếp mời tới, cái gì cũng không chuẩn bị, xác định không phải đang nói đùa?

- Trương huynh, cái trò đùa này không vui chút nào! Công chúa thành ý mời, chúng ta đều chuẩn bị lễ vật... Ngươi tay không mà tới, khó tránh khỏi có chút quá không tôn trọng a!

Thẩm Quân kịp phản ứng, cười lạnh.

- Thầy Trương là khách quý của ta, Thẩm Quân, lời này của ngươi là có ý gì?

Khuôn mặt xinh đẹp của Ngọc Phi Nhi trầm xuống, thấy công chúa thay đối phương nói chuyện, Thẩm Quân càng thêm tức giận:

- Công chúa, hôm nay là sinh nhật của ngươi, tất cả mọi người chuẩn bị lễ vật, mà thầy Trương tay không mà đến, rõ ràng không có để ở trong lòng...

- Hắn...

Ngọc Phi Nhi đang muốn nói, ta không có nói cho hắn biết hôm nay là sinh nhật, chỉ thấy Trương Huyền khoát tay áo, lập tức ngừng lại.

- Có lễ vật chính là tôn trọng? Ai lễ vật quý giá, người đó liền tôn trọng nhiều một ít? Ngươi ý tứ là... Phi Nhi công chúa, mời chúng ta tham gia yến hội, mục đích là vì lễ vật?

Trương Huyền nhìn qua:

- Công chúa... là tiểu nhân trục lợi?

- Ta... ta không phải ý tứ này...

Không nghĩ tới đối phương lý luận không đứng đắn như thế, bỗng chốc bị đưa vào mương, Thẩm Quân sững sờ, vẻ mặt trở nên khó coi:

- Ta chỉ nói là, ngươi tay không tới, là không tôn trọng với công chúa...

- Đúng a, ta tay không tới, không tôn trọng với công chúa, ngươi mang theo lễ vật trân quý chính là tôn trọng, ý tứ còn không phải nói, công chúa chỉ nhìn lễ vật không nhìn người? Ai có lễ vật, liền tôn trọng người đó?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ngươi vũ nhục công chúa như thế, là mục đích gì?
- Ngươi nói bậy! Ta vũ nhục công chúa lúc nào?

Thấy hắn càng nói càng xa, Thẩm Quân vội vàng nhìn về phía Ngọc Phi Nhi, tràn đầy lo lắng:

- Công chúa, đừng nghe hắn nói bậy, ta không phải ý tứ này...

Lạc Thất Thất ở một bên chớp chớp con mắt, suýt chút nữa bật cười. Miệng lưỡi của lão sư nàng thật là quá lợi hại. Sinh nhật của người ta, ngươi không cầm lễ vật ngược lại cũng thôi, cư nhiên hùng hồn như thế, nói năng đầy lý lẽ, nói người ta cầm lễ vật ngược lại sỉ nhục chủ nhân... những người khác cũng hai mặt nhìn nhau. Bọn họ đều chuẩn bị lễ vật, lấy ra, chẳng khác nào đang vũ nhục công chúa, không lấy ra, lại không lễ phép... Mặt giống như bị táo bón.

- Tốt, hôm nay ta mời mọi người, chỉ là vì tụ hội, ai lại đưa lễ vật, liền trực tiếp rời đi, không cần trở lại, về sau Ngọc Phi Nhi ta sẽ không chào đón!

Cắt đứt đối phương xin lỗi, Ngọc Phi Nhi hất ống tay áo.

- Ta...

Sắc mặt Thẩm Quân tái xanh, xiết chặt nắm đấm. Cầm lễ vật trân quý như vậy, vốn cho rằng có thể lấy được niềm vui của công chúa, không nghĩ tới hoàn toàn ngược lại, không có để nàng cao hứng, còn dẫn đến chán ghét! Chuyện này là sao! Thật là mất cả chì lẫn chài.

- Đều là cái tên này...

Lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Huyền, hất lên ống tay áo, xoay người trở lại trên vị trí của mình. Lúc này nói càng nhiều, càng lộ nhiều sai sót, còn không bằng trước giữ yên lặng, quay đầu lại tìm cơ hội dạy bảo tên này một chầu. Thân là truyền nhân của Thẩm gia, tuổi còn trẻ liền có thực lực như thế, trong cùng thế hệ lúc nào thua thiệt qua, không nghĩ tới thế mà bị một tiểu gia hỏa chỉ chừng hai mươi tuổi làm suýt chút nữa nín chết. Suy nghĩ một chút cũng cảm thấy buồn bực.... Lắc đầu không tiếp tục để ý gia hỏa sắp bị mình làm tức chết, Trương Huyền nhìn về phía công chúa trước mắt.
- Ngươi có phải tu luyện linh hồn hay không?

Vừa rồi Vu Hồn dọc theo hoàng cung dạo qua một vòng, mặc dù không tìm được Thánh giả Bồ Đề thụ, nhưng cũng phát hiện hoàng thất coi trọng linh hồn, Ngọc Phi Nhi này, nếu là thành viên hoàng thất, khẳng định cũng học tập.

- Có tu luyện một chút!

Ngọc Phi Nhi nhẹ gật đầu, mang theo nghi ngờ nhìn qua.

- Vừa rồi hỏi thăm Hình Viễn, biết được hoàng thất các ngươi am hiểu linh hồn, nhắm mắt trầm tư, sáng tạo cho ngươi một bộ pháp quyết tu luyện thích hợp linh hồn, liền tặng cho ngươi làm quà sinh nhật!

Trương Huyền truyền âm qua. Chạy khắp hoàng cung của người ta, học được Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết trên tấm bia đá, lại hấp thu linh khí nhà người ta không còn... Đạt được nhiều chỗ tốt như vậy, tự nhiên không thể bạc đãi đối phương. Nếu không trên tâm lý cũng băn khoăn.

- Linh hồn pháp quyết thích hợp?

Ngọc Phi Nhi sững sờ.

- Ân, là ta học tập hai đại chức nghiệp Ma Âm, Kinh Hồng, bản thân lĩnh hội, thích hợp thể chất của ngươi!

Trương Huyền nói.

Tu luyện Vu Hồn là bí mật, không thể nói cho người khác biết, trộm công pháp của người ta, càng không thể nói, chỉ có thể sửa chữa một chút, lấy hai đại chức nghiệp Ma Âm, Kinh Hồng làm che chở. Dù sao hai chức nghiệp này của hắn đều đạt đến đỉnh phong nhất của Danh Sư học viện, người khác muốn nghi ngờ, cũng nói không nên lời.

- Cái này...

Chần chờ một chút, Ngọc Phi Nhi cắn môi:

- Ta... Không cần!

- Không cần?

Trương Huyền sững sờ, hắn đã mở miệng, tất nhiên là công pháp không kém, thậm chí vượt xa Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết của đối phương... Đối phương thế mà không muốn! Đường đường Danh Sư học viện viện trưởng, đưa người công pháp, vậy mà... bị cự tuyệt! Cái này... là tình huống gì?

Chương 1575: Ngọc Thần Thanh hoài nghi (1)

- Thầy Trương chuyên môn vì ta sáng tạo công pháp, ta rất vui vẻ, nhưng ta không thể nhận!

Ngọc Phi Nhi lắc đầu.

- Ngươi có biết, công pháp của ta trân quý cỡ nào, chỉ cần tu luyện, hoàn toàn có thể để cho thực lực của linh hồn ngươi, gia tăng gấp đôi!

Trương Huyền cau mày.

Đây cũng không phải tự khen, xem như bản công pháp linh hồn rút gọn, cũng là dung hợp Vu Hồn, Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết cùng Ma Âm, Kinh Hồng, Ngọc Phi Nhi thật muốn học tập, tiến bộ trên linh hồn tuyệt đối là tiến triển cực nhanh. Về sau siêu việt Hoàng đế bệ hạ, thậm chí trung niên nhân ra tay với hắn kia, cũng ở trong tầm tay.

- Chính bởi vì trân quý, mới không thể nhận!

Ngọc Phi Nhi chần chờ một chút nói:

- Nếu không như vậy, ta lấy tài vật mua sắm...

Học công pháp đối phương vì mình sáng tạo, không có hồi báo, chẳng khác nào có tình nghĩa bán sư, Danh Sư đại lục, xem rất nặng tình nghĩa thầy trò, một khi có, chuyện khác đều chỉ có thể biến thành hy vọng xa vời. Mà mua sắm, tiền thanh toán xong, liền không liên quan vấn đề này.

- Được a!

Thấy đối phương kiên trì, Trương Huyền không để ý lắm, lắc đầu, ngón tay nhấn tới trán đối phương. Ông! Ngọc Phi Nhi chỉ cảm thấy thân thể mềm mại chấn động, một bộ pháp quyết tu luyện linh hồn hoàn chỉnh truyền vào thức hải.

- Cái này...

Chỉ nhìn thoáng qua, đôi mắt thanh tú của nàng liền trợn tròn, dọa đến không ngừng run rẩy. Bộ công pháp này quả thực quá huyền diệu, so với những công pháp nàng tu luyện kia, cao minh hơn không biết gấp bao nhiêu lần!

- Cái này... quá trân quý, chỉ sợ ta chi trả không nổi, nhất định phải đăng báo phụ hoàng, để người giải quyết...

Khuôn mặt Ngọc Phi Nhi đỏ lên, vội vàng nói. Vốn cho rằng đối phương sáng chế, coi như lại trân quý, cũng sẽ không mạnh hơn công pháp tổ truyền của gia tộc các nàng, nhìn thoáng qua mới biết được, bộ công pháp kia của gia tộc mình, ném tới trước mặt, đối phương có khả năng ngay cả nhặt cũng sẽ không nhặt, khác biệt thực sự quá lớn.

- Tùy tiện!

Trương Huyền lắc đầu.

Truyền công pháp ra, cũng coi như báo đáp ân tình hấp thu linh khí của hoàng thất, còn đối phương quyết định như thế nào, là chuyện của bọn hắn, cùng mình quan hệ không lớn. Bên này trò chuyện, bên kia vẻ mặt Thẩm Quân biến thành màu đen, tức giận đến không ngừng run rẩy, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo tạc, chỉ cảm thấy trên đầu xanh mơn mởn, tùy ý sinh trưởng. Khoảng cách khá xa, hai người lại truyền âm, không biết nói thứ gì, chỉ thấy Trương Huyền vỗ lên trán Ngọc Phi Nhi, vẻ mặt đối phương liền đỏ bừng... Trần trụi liếc mắt đưa tình, xem hắn như không có gì!

- Đáng giận, đáng giận! Liễu Tuyền, trở về giúp ta điều tra tên này đến cùng có lai lịch gì...

Thẩm Quân cắn răng khanh khách rung động, như muốn bóp nát chén rượu trong tay. Hắn mới từ bên ngoài về, không rõ ràng sự tình Đế đô, thầy Trương này lại không nói ra họ tên, không biết cũng rất bình thường!

- Tốt! Liễu Tuyền nhẹ gật đầu:

- Đoán chừng là học sinh của Danh Sư học viện, vừa rồi lúc ra cửa, phụ thân nói, ba ngày sau học viện tân viện trưởng kế vị, muốn dẫn ta qua nhìn đại tràng diện. Đến lúc đó, có thể đi vào Danh Sư học viện, mang mấy người đánh tên này một chầu, giúp ngươi hả giận!

- Tốt, quyết định như vậy đi, ta cũng mang mấy người, nhất định phải đánh hắn răng rơi đầy đất...

Thẩm Quân nghiến răng nghiến lợi...

Bạch thúc rời tiểu viện liền đi thẳng tới đại điện của Ngọc Thần Thanh.

- Bẩm báo Thất vương gia, hôm nay là sinh nhật của Lục công chúa, bệ hạ mới vừa đi sảnh yến hội...

Một tên thái giám đi tới.

- Tốt, ta đi qua đó...

Không dám dừng lại, Bạch thúc vội vã chạy về phía sảnh yến hội, rốt cục ở bên ngoài, đuổi kịp đội nghi trượng của Hoàng đế.

- Hoàng huynh...

Hắn vội vàng nghênh đón.

- Mộ Bạch, xảy ra chuyện gì lại gấp gáp như vậy? Ngọc Thần Thanh nhướng mày.

Bạch thúc gọi Ngọc Mộ Bạch, là Thất vương gia của Hồng Viễn đế quốc, thân đệ đệ của Ngọc Thần Thanh.

- Là như vậy, vừa rồi ta đi lĩnh hội bia đá...

Ngọc Mộ Bạch không dám giấu diếm, kỹ càng nói chuyện lúc trước một lần.

- Ngươi nói có đồ vật tương tự Vu Hồn, xuất hiện ở trong hoàng cung? Hơn nữa... Luyện Hồn điện bị hủy? Còn có người một hơi xông qua cửa thứ chín, mỗi một quan chỉ dùng hai tức thời gian?

Thân thể Ngọc Thần Thanh nhoáng một cái, vẻ mặt không thể tin được. Thân là Hoàng đế của đế quốc nhất đẳng, đã gặp đại sự nhiều lắm, nghe xong đối phương nói, vẫn cảm thấy giống như đang nghe thiên thư. Độ khó của thông đạo Luyện Hồn điện, hắn thân là nhân vật đỉnh phong nhất của Ngọc gia, tự nhiên biết rõ. Xem như hắn, kịch liệt chèn ép cũng không đột phá nổi cửa thứ tám... Mỗi một cửa, chỉ cần hai hô hấp... Không chỉ như thế, còn vọt tới chủ điện, hấp thu sạch linh khí trong đó, thậm chí ngay cả tượng Tiên Tổ cũng vỡ nát... Linh hồn này mạnh bao nhiêu?

- Vâng!

Ngọc Mộ Bạch gật đầu, tràn đầy lo lắng nhìn qua:

- Bệ hạ, có cần khởi động hộ cung đại trận, bắt tên kia ra hay không?

Hộ cung đại trận của Hồng Viễn đế quốc, ngay cả Thánh giả nhị trọng, tam trọng cũng có thể chống lại, coi như đối phương vô hình vô chất, cũng khẳng định trốn không thoát.

- Một khi khởi động đại trận, toàn bộ hoàng cung đều sẽ rơi vào khủng hoảng, người kia đã bị ngươi đuổi đi, không cách nào truy xét đến, có lẽ... Đã rời đi!

Ngọc Thần Thanh lắc đầu.

Hộ cung đại trận, không đến đế quốc sinh tử tồn vong, sẽ không mở ra, một khi vận chuyển, nhất định gây nên hỗn loạn, đến lúc đó, coi như hoàng đế như hắn, cũng giải thích không rõ. Lại nói, đối phương đến cùng là Vu Hồn, hay Thánh thú người mang dị năng, trước khi tra rõ ràng, coi như khởi động đại trận, muốn tìm, chỉ sợ cũng khó mà tìm được.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Ngươi phái thêm nhân thủ, tuần tra khắp nơi, một khi phát hiện không hợp lý, liền lập tức tới, cần phải bắt lấy hắn...

Suy tư một lát, Ngọc Thần Thanh nói.

- Vâng!

Ngọc Mộ Bạch nhẹ gật đầu.

- Được rồi, chuyện này ai cũng không được tiết lộ, một khi có tin tức, lập tức bẩm báo ta, hiện tại ta muốn đi tham gia sinh nhật yến hội của Phi Nhi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau