THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1566 - Chương 1570

Chương 1566: Thẩm Quân (2)

- Coi như Thẩm gia gia đại nghiệp đại, Thẩm thiếu gia này thực lực không yếu, nhưng bốn viên linh thạch thượng phẩm, cũng không phải nhỏ a!

- Cái này... cũng phải!

Hình Viễn gật đầu.

Hình gia cùng Thẩm gia, chênh lệch không quá lớn, coi như địa vị của hắn ở gia tộc không bằng Thẩm Quân, nhưng cũng sẽ không kém quá xa. Lấy thân phận trước mắt của hắn, muốn dùng linh thạch thượng phẩm cũng rất khó, hơn nữa mỗi lần số lượng đều sẽ không vượt qua mười viên, coi như thực lực đối phương cao hơn hắn, nhưng chắc hẳn cũng sẽ không chênh lệch quá nhiều.

Cho nên, một hơi lấy ra bốn viên, nhìn như trang nhã, chỉ sợ không dễ dàng như vậy. Đoán chừng, mục đích của hắn là vì đánh mặt Hình Viễn, không nghĩ tới đối phương lại thu... Nói cách khác, vốn là muốn làm bộ dáng, kết quả, gặp thầy Trương vô sỉ đệ nhất nhân, không chút khách khí, ngược lại để hắn xấu hổ... Đoán chừng hiện tại trong lòng vị Thẩm đại thiếu kia còn đang rỉ máu.

- Không sai...

Rõ ràng những việc này, con mắt Hình Viễn nhịn không được sáng lên, vừa rồi không thoải mái, lập tức tan thành mây khói. Lần nữa nhìn về phía thầy Trương, cảm thấy càng thêm bội phục, như ngưỡng mộ núi cao. Kỳ thật giống như hắn đoán, thời khắc này đáy lòng của Thẩm đại thiếu xác thực đang rỉ máu. Lấy ra bốn viên linh thạch thượng phẩm, một là vì chèn ép Hình Viễn, thứ hai là tranh mặt mũi cho mình, không nghĩ tới đối phương thật thu... Thật thu... Đồng thời thu thản nhiên như vậy, hùng hồn như thế! Ngươi thật là bạn của Hình Viễn? Sao không biết xấu hổ như vậy?

- Thẩm ca, tên kia là ai?

Trở lại chỗ ngồi, một thanh niên đi tới trước mặt, lặng lẽ truyền âm. Là một vị công tử của Liễu gia.

- Một người tham tiền!

Mặc dù buồn bực, nhưng Thẩm Quân vẫn hừ một tiếng.

- Tham tiền?

Liễu gia công tử cảm thấy ngờ vực. Danh Sư không phải đều là đại danh từ kẻ có tiền sao? Làm sao sẽ tham tiền?

Thẩm Quân tới, chỉ là một việc nhỏ xen giữa, Trương Huyền căn bản không thèm để ý, lúc này hắn nhìn về phía Hình Viễn cách đó không xa, truyền âm hỏi thăm.

- Ta nghe nói, hoàng cung có một gốc Thánh giả Bồ Đề thụ, đối với linh hồn có trợ giúp rất lớn, không biết có phải thật hay không?

- Thánh giả Bồ Đề thụ? Là có một gốc như thế!

Hình Viễn nhẹ gật đầu.

Làm hậu đại đích truyền của tứ đại gia tộc, tự nhiên biết một chút cơ mật của hoàng thất.

- Vậy ngươi biết trồng ở địa phương nào của hoàng cung không? Ánh mắt Trương Huyền sáng lên, nhịn không được hỏi.

- Hình như ở trong tẩm cung của bệ hạ, có người chuyên môn quản lý...

Hình Viễn nói:

- Đây là cơ mật của hoàng thất, cụ thể ta cũng không rõ lắm!

Đổi lại người khác, hắn khẳng định không nói, nhưng vị này là Trương Huyền, đối với hắn có ân cứu mạng, tự nhiên biết gì nói nấy.

- Tẩm cung?

Trương Huyền cau mày.

Mặc dù không biết tẩm cung của Hoàng đế ở nơi nào, nhưng chỉ cần cẩn thận tìm hẳn là rất dễ dàng tìm được. Chỗ ở của Hoàng đế, tất nhiên là trận pháp, phòng ngự nghiêm mật nhất, nhắm phương hướng này tìm, khẳng định không có vấn đề.

- Ân, xem ra tìm cơ hội, Vu Hồn đi qua nhìn một chút...

Đáy lòng Trương Huyền lặng lẽ suy tư.
Lấy thực lực của hắn bây giờ, cho dù có Minh Lý Chi Nhãn cùng Thiên Đạo thư viện, muốn thần không biết quỷ không hay đi tìm tẩm cung của Hoàng đế, khẳng định cũng làm không được, nhưng mà Vu Hồn không giống. Hồn phách vô hình vô chất, chỉ cần không gặp được cường giả Thánh cảnh am hiểu linh hồn, đối phương muốn phát hiện, nào có dễ dàng như vậy.

- Thất Thất, yến hội đại khái lúc nào mới có thể bắt đầu?

Nghĩ đến nơi này, quay đầu nhìn về phía nữ hài bên người.

- Hiện tại người còn chưa tới đủ, có lẽ còn phải nửa canh giờ!

Nhìn chung quanh một vòng, Lạc Thất Thất nói.

- Vậy là tốt rồi, ta có chút cảm ngộ, muốn tu luyện, ngươi thủ hộ thay ta, tuyệt đối không nên để cho người quấy rầy!

Trương Huyền bàn giao.

- Tu luyện? Ở đây?

Lạc Thất Thất trợn tròn mắt, nơi này nhiều người như vậy, lại là hiện trường yến hội, tất cả mọi người đang uống rượu, ca hát, cao đàm khoát luận... Ngươi muốn tu luyện?

- Ân!

Trương Huyền gật đầu.

- Được rồi!

Lạc Thất Thất gật đầu đáp ứng, không khỏi bội phục. Khó quái lão sư trong khoảng thời gian ngắn, tu vi liền tiến bộ nhanh như vậy, chỉ là phần cố gắng này, cũng không phải là nàng có thể so sánh.

- Đa tạ!

Cảm kích một tiếng, Trương Huyền không nói thêm gì nữa, ngồi xuống, tinh thần khẽ động, Vu Hồn đã rời đi. Hắn tu luyện Ma Âm, Kinh Hồng, lý giải hồn phách càng thêm thấu triệt, Vu Hồn ly thể lặng yên không một tiếng động, trong đại điện, không có một người phát hiện. Hồn phách đi ra đại điện, không có đi loạn khắp nơi, mà lặng lẽ bay lên, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, thẳng tắp nhìn bốn phía. Hoàng cung rất nhiều tiểu viện trận pháp bố cục lập tức hiện lên ở trong mắt.

- Chỗ kia trận pháp nhiều nhất...

Rất nhanh, tìm được tiểu viện trận pháp nhiều nhất. Đổi lại trước kia, nơi này nhiều trận pháp cấp sáu như vậy, xem như Vu Hồn, cũng không dám xâm nhập, nhưng lấy hắn hiện tại lý giải đối với trận pháp, trong phạm vi Hồng Viễn đế quốc, hầu như vô địch, lại thêm Minh Lý Chi Nhãn cùng Thiên Đạo thư viện, trận pháp lợi hại hơn nữa, ở trước mặt hắn cũng giống như mỹ nữ cởi sạch quần áo, lại không có bí mật gì có thể nói. Tránh thoát rất nhiều trạm gác ngầm, cơ quan cùng trận pháp, đi tới tiểu viện này.

Chương 1567: Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết (1)

- Quy Nguyên Nhất Khí đại trận?

Đứng ở trên tường, nhìn về phía tiểu viện, Trương Huyền nhướng mày:

- Lại là trận pháp cấp bảy?

Cái viện này ở trong vô số đình viện của hoàng cung, không tính là rộng rãi nhất, lớn nhất, nhưng trận pháp lợi hại nhất, đã đạt đến cấp bảy. Loại trận pháp cấp bậc này, vượt ra khỏi phạm trù của Hồng Viễn đế quốc, đạt đến phạm vi phong hào đế quốc.

- Xem ra, hẳn là nơi quan trọng nhất của hoàng cung, Thánh giả Bồ Đề thụ liền kia nên ở bên trong!

Mắt sáng lên, dựa theo Chung Đỉnh Thuần nói, Thánh giả Bồ Đề thụ là gốc rễ lập quốc của Hồng Viễn hoàng thất, đã như vậy, có lẽ thủ hộ rất sâm nghiêm, mà cái viện này, vừa vặn phù hợp điều kiện. Có thể cứu chữa Ngụy Như Yên hay không, chỉ có thể tự mình vào xem.

- Thực lực của ta bây giờ, phá giải trận pháp cấp bảy, cần phải hao phí một phen công phu rất lớn!

Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, nhìn một vòng, nhịn không được lắc đầu. Lấy thực lực của hắn bây giờ, muốn phá giải trận pháp này, tìm ra sinh môn, không hề phát giác lách vào, cũng có thể làm được, có điều, cho dù có Minh Lý Chi Nhãn cân nhắc, cũng cần một, hai canh giờ. Hiện tại người ở trong hoàng cung, nguy cơ trùng trùng, về thời gian khẳng định không kịp.

- Không có biện pháp!

Vu Hồn khẽ động, bẻ một nhánh cây, khống chế lực lượng, thẳng tắp ném vào trong viện. Ông! Như tảng đá rơi trên mặt hồ, đại trận bên trong cảm nhận được ngoại lực đụng đến, bỗng nhiên vận chuyển, phát ra thanh minh liên tiếp. Vô số kiếm quang lóe lên, trong chốc lát cành cây liền bị quấy thành phấn vụn. Lại là sát trận cường đại! Không đi quản kết cục của cành cây, hai mắt Trương Huyền như điện, nhìn thấy trận pháp vận chuyển, trong đầu thở nhẹ.

- Thiếu hụt!

Trận pháp không vận chuyển, giống như người không thi triển võ kỹ, Thiên Đạo thư viện là không cách nào sử dụng, kích hoạt trận pháp, liền có thể thuận lợi nhìn ra chỗ mấu chốt. Thức hải xuất hiện một quyển sách, nhìn qua rất nhanh, đối với đại trận này, lập tức rõ như lòng bàn tay. Thân thể nhẹ nhàng nhoáng một cái, tiến vào bên trong, tìm được vị trí hạch tâm, đạp tới một cước. Hô! trận pháp vận chuyển lập tức ngừng lại. Mặc dù Vu Hồn vô hình vô chất, lại có thể căn cứ ý niệm khống chế vật phẩm, hiện ra hình thái, muốn trận pháp đình chỉ, chỉ có thể sử dụng tuyệt chiêu của hắn, một cước phá trận pháp! Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, bay vào trong viện. Tiểu viện rộng lớn, cùng tiểu viện khác không có khác nhau quá nhiều, chỉ là không có nửa bóng người, cũng không tìm không thấy cái gọi là Bồ Đề thụ, chỉ có mấy bia đá cổ xưa đứng sừng sững.

- Chẳng lẽ đi nhầm?

Nhìn một vòng, Trương Huyền nhíu mày.

Dựa theo Chung Đỉnh Thuần nói, gốc Thánh giả Bồ Đề thụ này, có lẽ kích cỡ rất lớn, hiện tại trong viện trừ vườn hoa bình thường, thì không thấy bất kỳ cây cối gì, chẳng lẽ... vật trọng yếu nhất của Ngọc gia, cũng không ở địa phương trận pháp sâm nghiêm nhất?

Không có thứ này, bố trí trận pháp cấp bảy làm gì? Vì bao phủ mấy cái bia đá? Chẳng lẽ, những bia đá này còn muốn trân quý hơn Bồ Đề thụ? Trương Huyền nghi hoặc, nhịn không được nhìn sang. Bia đá cũ kỹ, không biết đã bao nhiêu năm, thoạt nhìn còn có chút tổn hại, từng hàng chữ lớn điêu khắc trên đó. Những chữ thể này, cũng không phải Thư Họa sư điêu khắc, không có loại ý cảnh đặc thù kia, thậm chí kiểu chữ cũng không tính công chính, nhưng chẳng biết tại sao, nhìn lên một cái, lại làm linh hồn người ta rơi vào trong đó, không cách nào tự kềm chế, phảng phất như có loại lực lượng đặc thù.

- Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết!
Con mắt Trương Huyền rơi vào tấm bia đá thứ nhất, một hàng chữ lớn vào vào mí mắt.

- Là phương pháp tu luyện hồn phách?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Còn tưởng rằng là cái gì, không nghĩ tới lại là pháp quyết tu luyện linh hồn. Hồn phách, luôn luôn là khó khăn nhất trong tu luyện, nhất là sau khi chức nghiệp Vu Hồn thất truyền, tu luyện giả đều lấy chân khí vi tôn, người tu luyện hồn phách rõ ràng xuất hiện thế yếu, cũng không có bao nhiêu pháp quyết lưu truyền.

Nguyên nhân chính là như thế, Vu Hồn của hắn một mực dừng lại ở Quy Nhất cảnh đỉnh phong, không cách nào tiếp tục tu luyện. Thậm chí trước đó Tiên Thiên thai độc, cũng không cách nào áp chế. Vốn cho rằng trong viện này, sẽ có Thánh giả Bồ Đề thụ, không nghĩ tới, lại là phương pháp tu luyện hồn phách! Thứ này đối với người khác, không tính là cái gì, muốn tu luyện rất khó, nhưng đối với hắn, có thể là đồ tốt. Từ chỗ Mặc Hồn Sinh nhận được pháp quyết tu luyện Vu Hồn từ Hóa Phàm nhất trọng đến cửu trọng, một mực không tìm được phương pháp tu luyện hồn phách thích hợp bổ sung, có lẽ cái gọi là Thiên Chùy Ngưng Hồn Quyết này, có thể tạo được tác dụng.

- Thiếu hụt!

Ánh mắt quét tới bia đá, một quyển sách xuất hiện ở trên giá sách. Hiện tại ở trong hoàng cung, tình cảnh nguy hiểm, không có thời gian tu luyện, cũng không có thời gian nhìn kỹ, trước thu vào lại nói. Có kinh nghiệm ở Phong Thánh đài, sao chép văn tự trên bia đá, chỗ ánh mắt đến, nội dung trên tấm bia đá khắc sâu vào trong óc, hình thành thư tịch. Rất nhanh, ghi chép lại văn tự trên mấy tấm bia đá, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm. Mặc kệ có hữu dụng hay không, lấy trước lại nói. Trở về có rảnh rỗi, từ từ nghiên cứu.

- Người nào?

Mới vừa thu vào hết, đang định rời đi tiểu viện, tiếp tục tìm kiếm, liền nghe một tiếng hét lớn vang lên, ngay sau đó một cổ lực lượng cường đại thẳng tắp tập kích tới Vu Hồn.

- Nguy rồi!

Trương Huyền sầm mặt lại, Vu Hồn khẽ động tránh thoát công kích, vội vàng xoay người nhìn lại, chỉ thấy một trung niên, ánh mắt lấp lánh nhìn qua. Chừng bốn mươi tuổi, một thân quần áo lộng lẫy, khí tức cực kỳ cường đại, cho người ta cảm giác áp bách to lớn, nhất là hai mắt, như một vòng xoáy, như có thể nhìn thấy hắn tồn tại.

Chương 1568: Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết (2)

- Cường giả am hiểu linh hồn...

Con ngươi Trương Huyền co rụt lại. Nhìn thấy bộ dáng của đối phương, hắn lập tức biết, đối phương cũng không phải có thể nhìn thấy, mà là am hiểu linh hồn, có thể cảm ứng được hắn tồn tại. Giống như Vệ Nhiễm Tuyết lúc trước. Xem ra có thể tọa trấn Hồng Viễn đế quốc, chấn nhiếp vô số đế quốc, vương quốc không dám dị động, hoàng cung này quả thực không có đơn giản như tưởng tượng, xem như Vu Hồn cũng không phải có thể tùy ý ra vào.

- Dám xông vào hoàng cung, thật to gan!

Như cảm ứng được hắn đang quan sát, trung niên nhân quát lạnh, một quyền công kích tới. Lực lượng cường đại, trong nháy mắt cuồn cuộn, đã đạt đến Thánh giả nhất trọng đỉnh phong. Loại cường giả này, xem như cường đại nhất của Hồng Viễn đế quốc rồi.

- Trốn!

Biết chắc không phải đối thủ, Trương Huyền không dám do dự, thân thể nhoáng một cái, thẳng tắp vọt ra ngoài.

- Muốn chạy trốn? Hoàng cung há là địa phương ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?

Cảm ứng được sinh mệnh lẫn vào trong này muốn chạy trốn, trung niên nhân nhíu mày, bàn tay lớn vồ một cái. Ầm ầm! Một chưởng ấn cự đại hạ xuống, hết thảy đường lui chung quanh đều bị phong kín.

- Mặc dù hắn nhìn không thấy ta, nhưng am hiểu linh hồn, có thể cảm ứng được ta tồn tại... Không trốn thoát được, làm không cẩn thận thực sẽ bị chém giết...

Bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt ngưng trọng, toàn thân Trương Huyền kéo căng. Lần này mức độ nguy cơ còn lớn hơn lúc gặp được Vệ Nhiễm Tuyết. Vệ Nhiễm Tuyết là Danh Sư học viện, bất kể nói thế nào, cũng sẽ lưu chút chỗ trống, mà người trước mắt, công kích hung hãn, không lưu tình chút nào, dường như nhất định muốn chém giết hắn. Cũng đúng, một sinh mạng thể không biết tên xông vào hoàng cung, đổi lại ai, chỉ sợ cũng khó an tâm. Thân ảnh nhanh chóng tránh né, có điều, chưởng lực của đối phương quá hùng hậu, vẫn bị quét trúng một cái, toàn thân đau rát, đã bị thương nhẹ.

- Không được, trốn tránh như vậy, khẳng định tránh không khỏi!

Trương Huyền tràn đầy lo lắng, nhưng đáy lòng lại không bối rối, mà cẩn thận phân tích tình huống trước mắt. Lực lượng hồn phách của hắn, chỉ có Quy Nhất cảnh, đối phương là Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, cách biệt quá xa, căn bản không tránh né được. Một mực tránh né, chỉ có bị đánh chết. - Mượn nhờ trận pháp...

Mắt Trương Huyền sáng lên, trong nháy mắt liền có quyết định. Muốn đánh thắng đối phương, nhờ vào thực lực của hắn, khẳng định làm không được, hiện tại chỉ có thể dựa vào Quy Nguyên Nhất Khí đại trận trong viện. Thông qua thư viện, đã biết thiếu hụt cùng mấu chốt của trận pháp, muốn thoát thân, chỉ có thể lợi dụng nó. Nghĩ đến nơi này, cũng không do dự, thân ảnh nhoáng một cái, đi tới trước mặt tiết điểm của trận pháp, mà lúc này, công kích của đối phương đã rơi xuống.

- Vận chuyển!

Không dám do dự, bàn chân điểm một cái. Ầm ầm! Trận pháp mới vừa rồi bị hắn dừng lại, trong nháy mắt kích hoạt, một trận mê vụ bao phủ trung niên nhân ở bên trong.

- Đi!

Biết coi như đối phương quen thuộc trận pháp, muốn xông ra cũng cần một chút thời gian, không dám tiếp tục do dự, tinh thần Trương Huyền nhoáng một cái, thẳng tắp xông ra tiểu viện.
- Đáng giận...

Trung niên nhân hiển nhiên không nghĩ tới, đối phương có thể khống chế trận pháp, tức giận đến oa oa kêu loạn, đợi hắn từ trong trận pháp đi ra, thân ảnh của đối phương đã biến mất không thấy gì nữa, rốt cuộc không cảm ứng được.

- Đến cùng là cái gì?

Đứng ở trên bầu trời tiểu viện, nhìn Trương Huyền đã mất đi tung tích, khuôn mặt trung niên nhân xanh xám. Mặc dù những bia đá này ghi lại nội dung, huyền diệu cao thâm, đối phương nhìn một chút, khẳng định khó có thể lý giải được, không cần lo lắng mất đi, nhưng ra vào hoàng cung như chỗ không người, còn có thể khống chế trận pháp cấp bảy, khó tránh khỏi có chút quá khoa trương! Nếu không phải trận pháp trong tiểu viện vận chuyển, đưa tới hắn hoài nghi, cố ý tới xem một chút, bằng không cũng sẽ không phát hiện.

- Xem ra, hoàng cung an toàn còn cần gia cố...

Mắt hắn sáng lên, không biết đối phương là Thánh thú hay nhân loại, biện pháp duy nhất chính là gia cố phòng ngự của hoàng cung, đợi đối phương xuất hiện lần nữa, trực tiếp chém giết....

- Nguy hiểm thật!

Chạy ra tiểu viện, Trương Huyền không dám tiếp tục phi hành, mà tinh thần khẽ động, hướng chui vào một tiểu viện cách đó không xa. Trận pháp của những tiểu viện này Minh Lý Chi Nhãn đều có thể xem thấu, không cần lo lắng xúc động, liên tục chạy hết tốc lực vài trăm mét, lúc này mới tránh qua, tránh né tinh thần của đối phương lục soát, nhịn không được thở phào nhẹ nhõm. Không hổ là hoàng cung của Hồng Viễn đế quốc, vẫn có cường giả am hiểu công kích linh hồn. Cũng đúng, Bồ Đề thụ đã có thể tẩm bổ linh hồn, hồn phách của thành viên hoàng thất tất nhiên mạnh mẽ, biết một chút võ kỹ linh hồn cũng không tính là gì. Như vậy muốn ở trong hoàng cung tùy ý đi tìm Thánh giả Bồ Đề thụ, liền không quá dễ dàng.

- Chơi đùa nửa ngày, yến hội chỉ sợ cũng sắp bắt đầu, sau này tìm cơ hội lại tới!

Biết lần này rút dây động rừng, địa phương có Bồ Đề thụ tất nhiên phòng ngự càng thêm nghiêm mật, coi như tìm tới, làm không cẩn thận cũng sẽ bị bắt, chần chờ một chút, Trương Huyền quyết định trước trở về rồi hãy nói. Dù sao tình huống của Ngụy Như Yên cũng không tệ, trong thời gian ngắn không có nguy hiểm tính mạng, không cần thiết mạo hiểm. Tinh thần khẽ động, lần nữa nằm ở trên mái hiên, Trương Huyền nhìn kiến trúc lộng lẫy lít nha lít nhít chung quanh, nhịn không được vò đầu.

- Nhưng... đại sảnh yến hội ở đâu ấy nhỉ?

Chương 1569: Vu Hồn lần nữa tấn cấp (1)

Mới vừa rồi bị trung niên nhân đuổi giết, hoảng hốt chạy bừa, một đường tiến vội, phương hướng hoàn toàn điên đảo, hoàng cung rộng lớn, vô số kiến trúc tương tự, để hắn mặt mũi choáng váng, không tìm được vị trí yến hội sảnh. Cho nên, đường đường Trương đại viện trưởng của Danh Sư học viện... lạc đường!

Thân thể khoảng cách gần, còn có thể cảm ứng được, hiện tại đâu đâu cũng có trận pháp, toàn bộ hoàng cung, khắp nơi đều có cường giả, khí tức bị cắt đứt, làm sao tìm được? Bay lên cao, cũng có thể tìm được đường ra, nhưng đã trải qua chuyện vừa rồi, hắn biết hoàng cung vô số cường giả, thật muốn bay lên, sợ rằng sẽ bị lập tức xem như bia ngắm đánh chết! Càng quan trọng hơn là, trước đó người trung niên kia khẳng định còn không có từ bỏ, một khi ngoi đầu lên, liền có thể đuổi tới. Vừa rồi trong sân, có trận pháp che chở, còn có thể thuận lợi chạy trốn, nếu trên không trung bị chặn đứng, tốc độ, địa hình đều không chiếm ưu thế, làm không cẩn thận chạy trốn cũng không được.

- Chỉ cần dọc theo một phương hướng, xuyên qua tất cả đình viện, nhất định có thể rời hoàng cung...

Tìm không thấy phương hướng, cũng không dám bay ra ngoài, xoa xoa mi tâm, Trương Huyền đành phải dùng biện pháp ngốc nhất. Truyền thuyết nói, rơi vào sơn động đen kịt, không biết phương hướng cũng không nhìn thấy tình huống xa xa, muốn sống đi ra, chỉ có một phương pháp, vịn một bên tường, một mực tiến lên, mặc kệ hốc bao sâu, luôn có thể đi ra. Hiện tại hắn dùng chính là phương pháp này, phòng ốc khắp nơi cơ bản giống nhau, kiến trúc tầng tầng lớp lớp, dựa theo đường cũ tìm, đụng vào trung niên kia không nói, có lẽ sẽ còn càng đi càng xa, khó có thể ra ngoài. Phương pháp duy nhất là mặc kệ phương hướng, dọc theo một con đường đi đến cùng! Hoàng cung lại lớn, chung quy có thời điểm đi ra, một khi rời nơi này, liền có thể phân rõ địa hình, lần nữa trở lại sảnh yến hội.

- Nhắm phương hướng này đi!

Nghĩ đến nơi này, liền quyết định một phương hướng, nhanh chân đi thẳng về phía trước. Thân là Vu Hồn, bức tường không có bất kỳ tác dụng ngăn cản, có thể nhẹ nhõm xuyên qua, chỉ là trận pháp khá phiền toái, ngẫu nhiên còn có cao thủ tuần tra, cần phải cẩn thận. Nhưng có Minh Lý Chi Nhãn, lại thêm Thiên Đạo Vu Hồn, có thể hoàn mỹ khống chế khí tức, chỉ cần không phải cường giả Thánh cảnh am hiểu linh hồn, muốn phát hiện, gần như không có khả năng. Liên tục xuyên qua sáu, bảy tiểu viện, một tiểu viện cự đại xuất hiện ở trước mắt.

- Đây là địa phương nào?

Cái viện này, rõ ràng khác biệt nơi trước đó chứa đựng bia đá, càng rộng rãi, chung quanh có một Phong Tức trận đứng sừng sững, tựa hồ sợ đồ vật gì tiết lộ ra.

- Chẳng lẽ hoàng cung này cũng có bí mật gì không muốn người biết?

Phong Tức trận, mục đích chính yếu nhất là che đậy khí tức, để khí tức bên trong không cách nào tán dật, người bên ngoài dò xét không vào, nơi này bí mật như vậy, chẳng lẽ có cái gì người không nhận ra? Không vội vã tiến lên, đứng ở trong viện nhìn bốn phía.

- Giống như là nơi khảo hạch, sẽ không phải đã rời hoàng cung chứ? Trong viện có rất nhiều đá đo lực dùng để khảo thí lực lượng, thoạt nhìn như một nơi khảo hạch. Hoàng cung làm nhiều đồ vật này như vậy làm gì? Trương Huyền nghi ngờ dạo qua một vòng, cuối tiểu viện, là hai bức tường chỉnh tề, thoạt nhìn như đường hầm chật hẹp, phía trên điêu khắc văn tự lít nha lít nhít.

- Phương pháp gia tăng hồn phách, có bảy loại, thứ nhất, ý niệm bức thiết. Thứ hai, đối mặt e ngại, hoảng sợ... rất nhiều cảm xúc. Thứ ba…

Hai bên bức tường viết đầy các loại phương pháp tu luyện, đều liên quan tới linh hồn.

- Những cái này thật đơn giản...

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền liền hiểu được, hai bên mặt tường ghi chép pháp quyết tu luyện linh hồn cực kỳ đơn giản, thuộc về trụ cột nhất, ngay cả Thiên Đạo Dẫn Hồn quyết lúc trước hắn tu luyện cũng không bằng. Chỉ thích hợp Hợp Linh cảnh, tu luyện giả vừa mới bắt đầu chạm đến linh hồn sử dụng. Trên vách tường ghi rất nhiều, lít nha lít nhít không biết bao xa, nhìn một hồi, nhịn không được đi về phía trước mấy bước.
- Công pháp trong này, hình như thâm ảo hơn một chút...

Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Bên trong ghi lại linh hồn pháp quyết tu luyện, hiển nhiên cao thâm hơn phía ngoài không ít, mặc dù so với Vu Hồn pháp quyết vẫn kém một đoạn, nhưng cũng là công pháp tu luyện linh hồn, thường xuyên luyện tập, có trợ giúp hồn lực gia tăng.

- Đường hầm này thật dài, chẳng lẽ bên trong sẽ càng ngày càng thâm ảo?

Giương mắt nhìn vào trong, phát hiện đường hầm tĩnh mịch không biết lan tràn đến địa phương nào, Trương Huyền nhịn không được hiếu kỳ. Chỉ đi mấy bước này, hắn liền phát hiện, càng vào trong nội dung trên vách tường càng thâm ảo, tiếp tục tiến lên có thể cũng có trợ giúp với hắn hay không?

- Dù sao cách nửa canh giờ còn có một đoạn thời gian, qua nhìn một chút!

Dù sao từ khi hắn rời sảnh yến hội đến bây giờ, chẳng qua chừng mười phút mà thôi, còn có một đoạn thời gian, không bằng tiếp tục nhìn xem. Nhanh chóng đi về phía trước, quả nhiên giống như tưởng tượng, càng đi về phía trước, pháp quyết tu luyện liên quan tới hồn phách càng cao thâm, mặc dù hắn thấy, rất nhiều chưa hẳn thực dụng, nhưng cũng không tính yếu.

- Ân? Làm sao lối đi này, hình như có chút áp lực?

Lại đi một hồi, ngay lúc sắp nhìn thấy cuối cùng, đột nhiên Trương Huyền bén nhạy phát hiện, bốn phía thông đạo như có áp lực gì áp bách lấy hồn phách, tuy rất yếu ớt, không quan sát kỹ, căn bản không cảm giác được.

- Mặc kệ là cái gì, nhìn xong lại nói!

Chương 1570: Vu Hồn lần nữa tấn cấp (2)

Biết phía trước còn có pháp quyết tu luyện cao thâm hơn, Trương Huyền cũng không do dự, tiếp tục tiến lên. Tu luyện công pháp, nông cạn hay phức tạp, đối với hắn không có khác biệt lớn, chỉ cần có thể thu vào, liền có thể cống hiến cho Thiên Đạo công pháp hội tụ, đã tới, liền một mạch thu hết lại đi. Ánh mắt dọc theo bức tường, không ngừng đảo qua, phía trên viết nội dung, từng quyển từng quyển xuất hiện ở trong thức hải. Nội dung cuối đường hầm, đã có chút tương tự Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết trước đó nhìn qua, mặc dù còn hơi không bằng, nhưng cũng không tệ như trước đó thấy.

- Từ dễ đến khó, cái lối đi này, hẳn là chỗ hoàng thất để hậu bối học tập pháp quyết linh hồn...

Nhìn đến nơi này, hắn rốt cuộc minh bạch. Thông đạo vừa bắt đầu, là pháp quyết tu luyện đơn giản nhất, thích hợp mới vừa tiếp xúc linh hồn, càng vào trong càng cao thâm, đến đằng sau, đã dung hợp mấy tấm bia đá trước đó. Có thể học đến nơi này, chỉ sợ nắm giữ đối với linh hồn, coi như không bằng hắn, cũng tương đương trung niên kia. Xem ra mấy tấm bia đá kia, là căn cơ tu luyện hồn phách của Hồng Viễn hoàng thất, khó trách thủ hộ sâm nghiêm như thế.

- Không còn Vu Hồn truyền thừa, phương pháp tu luyện hồn phách, vẫn là quá đơn giản...

Nhìn xong một phần công pháp cuối cùng, Trương Huyền lắc đầu. Những pháp quyết này, đối với người bình thường là không tệ, nhưng hắn tiếp thu qua Vu Hồn truyền thừa, lại nhìn những thứ này, lại có chút trò trẻ con. Thật giống như nghiên cứu sinh, lại nhìn chương trình học cao trung.

Nhưng dù là công pháp như vậy, hoàng thất này, khẳng định cũng sưu tập không biết bao nhiêu năm, hao tốn không biết bao nhiêu công sức. Bởi vì những công pháp này, mặc dù đơn giản, lại hết sức hệ thống, hoàn toàn có thể bồi dưỡng ra một vị cường giả am hiểu công kích linh hồn. Thu hồi ánh mắt, Trương Huyền nhìn về phía trước. Cuối đường hầm, là cánh cửa không lớn, như có lực lượng gì gia trì, sít sao khép kín. Đưa tay đẩy tới, phát hiện cực kỳ chắc chắn.

- A!

Trương Huyền nhướng mày, hồn lực bỗng nhiên vận chuyển. Răng rắc! Cánh cửa ầm vang mở ra, một đại điện rộng lớn xuất hiện ở trước mắt. Ầm ầm! Vừa mới đi vào, lập tức cảm thấy một cảm giác áp bách mạnh mẽ thẳng tắp dâng lên, tựa hồ muốn xé rách linh hồn của hắn.

- A!

Thiên Đạo Vu Hồn vận chuyển, toàn bộ hồn phách lập tức nhộn nhạo lên một tầng ánh sáng, áp lực lập tức giảm mạnh. Ngẩng đầu nhìn lại đại sảnh, lúc này mới phát hiện, vừa rồi gây áp lực cho hắn, là bốn bức tượng. Những bức tượng này vô cùng cao lớn, có tay cầm trường kiếm, có tay cầm đại đao, còn chưa tới trước mặt liền cho người ta cảm giác áp bách mãnh liệt, phảng phất như muốn xé rách hồn phách. Trong đại sảnh, linh khí nồng đậm như thực chất, có chút tương tự như lúc trước đi vào Hóa Thanh trì.

- Những thứ này... Rõ ràng đều là linh khí tẩm bổ hồn phách? Ánh mắt Trương Huyền sáng lên, linh hồn hấp thu linh khí, không giống thân thể hấp thu, càng thêm nhu hòa, nếu không, cũng không cần buồn rầu vì Ngụy Như Yên như thế.

- Những linh khí này, mặc dù có thể tẩm bổ linh hồn, nhưng Ngụy Như Yên rơi vào hôn mê sâu, không cách nào chủ động hấp thu, coi như tới, cũng không thể dùng...

Ngụy Như Yên rơi vào hôn mê sâu, không thể chủ động hấp thu, chỉ có thực vật tẩm bổ linh hồn, chậm chạp tẩm bổ. Mặc dù những linh khí này có chỗ tốt cực lớn với hồn phách, nhưng không có khả năng chủ động chui vào trong linh hồn hư nhược, tiến hành bổ dưỡng, muốn sử dụng, còn cần chủ động hấp thu mới được.

- Nàng không thể, ta ngược lại có thể, không bằng trước gia tăng thực lực hồn phách, hồn phách mạnh, cứu nàng nắm chắc liền lớn một chút!

Mặc dù những linh khí này, không cách nào cứu chữa Ngụy Như Yên, nhưng lại trợ giúp hắn rất lớn, hoàn toàn có thể để cho hồn thể trở nên càng thêm cường đại, như vậy cứu người liền có nắm chắc hơn.
- Xem trước một chút, có thể dung hợp Vu Hồn công pháp mới hay không!

Tinh thần khẽ động, đắm chìm trong thức hải.

- Chính xác!

Từ chỗ Mặc Hồn Sinh lấy được pháp quyết tu luyện Vu Hồn, dung hợp rất nhiều bí tịch mới vừa thu vào, thấp giọng hô một tiếng, một quyển sách rớt xuống.

- Thiên Đạo Vu Hồn Đạp Hư cảnh...

Nhẹ nhàng mở ra, ánh mắt Trương Huyền sáng lên. Lúc trước nhìn đến Thiên Chuy Ngưng Hồn quyết, cùng nhiều công pháp trong thông đạo như vậy, dung hợp công pháp Mặc Hồn Sinh cho, rốt cục được như nguyện có pháp quyết tu luyện Vu Hồn bát trọng.

Trước đó hắn chỉ tu luyện đến Quy Nhất cảnh đỉnh phong, giờ phút này có công pháp Đạp Hư cảnh, chung quanh lại có nhiều linh khí thích hợp tu luyện linh hồn, không do dự nữa, lúc này khoanh chân ngồi xuống. Công pháp Đạp Hư cảnh vận chuyển ở trong óc, hồn thể to lớn như một Tụ Linh trận cường đại, lập tức thôn phệ linh khí hướng tán dật chung quanh vào trong cơ thể.

Cô cô cô cục cục… một trận giòn vang, hồn lực của Trương Huyền phát sinh biến hóa nhanh chóng. Ầm ầm! Không lâu sau, liền oanh minh một tiếng, đột phá đến Đạp Hư cảnh. Đạp Hư cảnh trung kỳ! Đạp Hư cảnh hậu kỳ! Đạp Hư cảnh đỉnh phong! Sau nửa canh giờ, tu vi liền đến Đạp Hư cảnh đỉnh phong, lực lượng 20 triệu đỉnh!

- Quá tốt rồi!

Hồn lực gia tăng, tư duy càng thêm mau lẹ, tinh thần cũng càng thêm tràn đầy, đứng dậy, lúc này mới phát hiện, linh khí nồng nặc chung quanh, trải qua hắn đột phá, đã bị thôn phệ không sai biệt lắm. Trước đó, bốn bức tượng chèn ép hắn, cũng mất đi ánh sáng lộng lẫy, như tiêu hao sạch sẽ năng lượng, bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ vụn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau