THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1561 - Chương 1565

Chương 1561: Ngô Dương Tử bảo tàng (1)

Tử Dực Thiên Hùng thú, là nửa bước Tằm Phong cảnh, mà thú sủng của Đổng Hân, lại là Tằm Phong cảnh trung kỳ. Mặc dù tốc độ cái trước không chậm, nhưng thực lực bày biện ở đó, bộc phát có lẽ không yếu, nhưng muốn nói kéo dài, khẳng định vẫn là thứ hai. Cái sau đi một vòng, liền cần ba ngày, Tử Dực Thiên Hùng thú của ngươi, ba ngày muốn qua lại? Hơn nữa còn nửa đêm đi, đây không phải nói đùa thì là gì?

- Quyết định như vậy đi, tối nay giờ Tý, các ngươi tới Lôi Viễn phong ở ngoài thành chờ ta, đến lúc đó cùng lúc xuất phát!

Trương Huyền chẳng muốn giải thích nói.

- Vâng!

Thấy hắn không muốn nhiều lời, Hồ Yêu Yêu cũng không tiện hỏi, lên tiếng đáp ứng, thân thể mềm mại xoay chuyển, thẳng tắp đi về học viện. Thấy nàng rời đi, Trương Huyền cũng không lo lắng đi hoàng cung tham gia tiệc tối, mà đi tới trước mặt cây tùng to lớn trong viện.

Cây này là chỗ Địa Long tam tinh, bảo vật khẳng định ở phụ cận. Minh Lý Chi Nhãn lấp lóe, dọc theo thân cây dạo qua một vòng, tìm một hồi, cái gì cũng không thấy. Cũng đúng, nếu như chỉ bằng vào mắt thường liền có thể nhìn ra, khẳng định sớm đã bị lấy.

- Ngô Dương Tử tiền bối nói, tìm được chỗ Địa Long tam tinh, dựa theo tam tinh bày trận, thả xuống ba trận kỳ, đồ vật liền sẽ tự động nhảy ra...

Lúc trước Ngô Dương Tử nhắn lại, ở trong óc dạo qua một lần, cổ tay khẽ đảo, lấy ra ba trận kỳ, cùng một viên Dạ Minh Châu. Thân thể nhoáng một cái, lần nữa đi tới chỗ vừa rồi Hồ Yêu Yêu đứng, giơ Dạ Minh Châu lên, trong ba hồ nước xa xa xuất hiện dấu vết tựa như tinh thần.

- Đi!

Trương Huyền nhíu mày, ngón tay bỗng nhiên bắn ra.

Sưu sưu sưu!

Ba trận kỳ thẳng tắp cắm vào vị trí tinh thần.

Ông một tiếng, ba cây trận kỳ hình như xúc động Đại Long lan tràn ở trên mặt đất, không ngừng lay động, cây tùng cách đó không xa đột nhiên nứt ra, từ bên trong bắn ra một cái hộp sắt không lớn. Đưa tay chộp lấy, cầm hộp sắt ở trong lòng bàn tay. - Đây chính là bảo tàng Ngô Dương Tử tiền bối lưu lại? Quả nhiên bí ẩn!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Mặc dù cái hộp này từ trong cây tùng bắn ra, nhưng trên thực tế không ở trong cây tùng, mà giấu trong một không gian bí ẩn. Nói cách khác, nếu như không tìm được ba ngôi sao, cắm vào ba cây trận kỳ, coi như bổ thân cây thành bụi phấn, cũng không tìm được cái hộp này. Nếu đoán không sai, cấu tạo hẳn giống như không gian giới chỉ, giấu thứ này ở trong tiết điểm trận pháp, nguyên nhân chính là như thế, cái nhà này hơn hai nghìn năm qua, đổi không biết bao nhiêu chủ nhân, nhưng vẫn không bị phát hiện.

- Là Thiên Công cơ quan!

Sau khi cảm khái đối phương cẩn thận, lại nhìn về phía hộp sắt trong tay. Là Thiên Công cơ quan của Thiên Công viện, cực kỳ chính xác, không biết cấu tạo mà nói, căn bản không có khả năng mở ra, nhưng đối với Trương Huyền, không tính là gì.

Tinh thần khẽ động, trong đầu xuất hiện một quyển sách, đọc qua rất nhanh, ngón tay làm kiếm, liên tục điểm mười sáu chỉ. Răng rắc vang giòn, tiếng cơ quan vang lên, hộp mở ra. Tiến vào tầm mắt trước tiên, là khoáng thạch ngăm đen, chỉ lớn chừng quả đấm, nhưng cho người ta cảm giác hàn khí thấu xương.

- Cái hộp này mở ra, nói rõ ta khẳng định đã gặp bất trắc... Đang muốn cầm lấy, cơ quan đột nhiên vận chuyển, một thanh âm nhàn nhạt vang lên. Chính là thanh âm của Ngô Dương Tử.

- Ngươi thật sự gặp phải bất trắc...

Nhớ tới vị Luyện Khí đại sư này của Hồng Viễn đế quốc, bị vây ở Địa Cung không cách nào chạy ra cho đến chết, trong lòng liền kìm lòng không được buồn bã. Hắn cảm thấy những Dị Linh tộc kia, luyện thành khôi lỗi liền giết chết hắn, nhưng trên thực tế, đối phương là lợi dụng thuật luyện khí của hắn kéo dài tuổi thọ, đạt đến mục đích tiếp tục bảo hộ Ngoan Nhân.

- Mặc kệ ta có phải đã chết hay không, ngươi có thể tìm được vật này, đã nói lên có duyên với ta, đây là thứ trọng yếu nhất ta lưu lại, mong có thể đối xử tử tế!

- Khoáng thạch trong hộp, là Kim Tinh Huyền Thạch, ta hao tốn vô số tâm huyết mới lấy được, dùng để luyện khí, chỉ cần một chút, liền có thể để phẩm chất cao hơn một tầng.

- Kim Tinh Huyền Thạch? Đây chính là Kim Tinh Huyền Thạch?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên, hô hấp dồn dập. Nắm giữ trình độ luyện khí lục tinh đỉnh phong, biết rất nhiều các loại khoáng thạch trân quý, viên Kim Tinh Huyền Thạch này, chính là một loại cực kỳ trân quý trong đó. Không nói cái khác, chỉ nói Băng Vũ kiếm cấp bậc Bán Thánh kia, chỉ cần gia nhập một chút, liền có thể tấn cấp đến Thánh giả! Quá trân quý! Một khối lớn như thế, nếu như bán ra, chỉ sợ giá trị hơn vạn linh thạch thượng phẩm, thậm chí chưa hẳn có thể mua được! Giá trị quả thực không thể đo lường, khó trách Ngô Dương Tử xem như bảo vật giấu đi, quả thực là đồ tốt dùng tiền cũng mua không được.

- Kim Tinh Huyền Thạch, chỉ có thể tăng lên phẩm chất bảo vật, không tính là đồ tốt nhất, ta lưu lại vật thứ hai, là pháp quyết tu luyện độc môn Ngũ Diệu Kim Thân!

Thanh âm tiếp tục vang lên.

Trương Huyền nhìn lại trong hộp, quả nhiên thấy một bản bí tịch, trên đó viết Ngũ Diệu Kim Thân. Quyển sách này, hắn ở trong Địa Cung đã có được, lần nữa nhìn thấy, đã không còn kích động.

- Nếu như đằng sau ta cũng lưu lại bộ công pháp này, đã nói lên, cái kia là... giả! Cái này mới là Ngũ Diệu Kim Thân thật, dùng bộ pháp quyết này tu luyện, mới có thể chân chính nắm giữ kim thân bí ẩn, mà quyển kia, sẽ chỉ tẩu hỏa nhập ma...

Chương 1562: Ngô Dương Tử bảo tàng (2)

Thanh âm cơ quan tiếp tục vang lên.

- Giả?

Trương Huyền sững sờ, cầm lấy thư tịch, tinh thần khẽ động, trong đầu đã thêm một bản. Mở ra xem xét, lập tức lắc đầu. Bản này quả thực khác quyển trong Địa Cung, sai lầm ít hơn rất nhiều, nhưng đối với hắn, công pháp thật giả, không có bất kỳ ý nghĩa gì. Thiên Đạo thư viện, ở trong Địa Cung sớm đã bổ túc chỗ sai lầm, nói cách khác... Hắn tu luyện, không chỉ đúng nhất, so với nguyên bản còn cao minh hơn nhiều. Đối với người khác, là pháp quyết hại người, đối với hắn, chỉ cần được Thiên Đạo công pháp tiếp tế, liền có tác dụng lớn, không có bất kỳ ảnh hưởng.

- Dung hợp!

Tinh thần khẽ động, cùng Thiên Đạo Ngũ Diệu Kim Thân trong đầu dung hợp lại, lần nữa mở ra. ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

- Xem ra có thể tu luyện đệ tam trọng...

Trước đó sửa sang lại Ngũ Diệu Kim Thân, trừ nhất trọng, từ nhị trọng đến ngũ trọng, đều cần bảo vật hiếm có phụ trợ. Giống như nhị trọng, dùng chính là Địa Tâm Hồng Nham, tam trọng dùng Nhất Nguyên Trọng Thủy.

Nhất Nguyên Trọng Thủy, hắn nghe bọn người Hồ Yêu Yêu nói qua, giá cả mười viên linh thạch thượng phẩm mới có thể mua một bình, mà hắn muốn tu luyện hoàn thành, cần ít nhất mười bình! Nói cách khác cần 100 viên linh thạch thượng phẩm, mới có thể mua được.

Hắn không có nhiều tiền như vậy, nên chưa kịp tu luyện, mà dung hợp bản Ngũ Diệu Kim Thân chính xác, mặc dù tu luyện tam trọng vẫn cần Nhất Nguyên Trọng Thủy tẩm bổ, nhưng số lượng ít đi rất nhiều. Trước đó cần mười bình, mà bây giờ, một bình liền đủ! Nói cách khác, dựa theo Thiên Đạo công pháp tu luyện Ngũ Diệu Kim Thân tam trọng, chỉ cần một bình Nhất Nguyên Trọng Thủy liền có thể thành công, hiệu suất tăng nhiều.

- Đệ tứ trọng, ngũ trọng cũng cải thiện rất nhiều...

Tiếp tục nhìn xuống, mặc dù bản bí tịch này không có tác dụng lớn như trong tưởng tượng, nhưng cũng hoàn thiện một vài vấn đề của công pháp trước đó, để đằng sau sử dụng bảo vật, trở nên ít đi rất nhiều.

- Tên này ở Địa Cung, xem ra vẫn không yên lòng Dị Linh tộc...
Trương Huyền thu thư tịch vào không gian giới chỉ, không khỏi cảm khái. May mắn lúc ấy hắn tu luyện, đã sửa sang lại vô số thư tịch, lấy phương pháp chính xác truyền thụ cho Lạc Thất Thất, nếu không, hai người làm không cẩn thận sẽ tẩu hỏa nhập ma. Suy nghĩ một chút cũng có thể rõ ràng. Lúc ấy Ngô Dương Tử như vậy, làm sao có thể ném ra toàn bộ lá bài tẩy của mình? Vạn nhất để Dị Linh tộc lấy được Ngũ Diệu Kim Thân, há không thẹn với nhân tộc?

- Kiện bảo vật thứ ba, cũng là trọng yếu nhất, bởi vì ta nhận được thứ này, mới bị Dị Linh tộc ngấp nghé, nếu như ngươi là tu luyện giả bình thường, nhận được đồ vật này, hy vọng có thể giao cho Danh Sư đường, nếu như là Danh Sư, hi vọng xử lý cẩn thận, chớ nên rơi vào tay kẻ gian...

Thanh âm cơ quan tiếp tục vang lên.

- Giao cho Danh Sư đường?

Trương Huyền tiện tay lấy ra vật cuối cùng, là một tấm da dê cổ xưa, không biết đã bao nhiêu năm, lít nha lít nhít dùng một loại văn tự cổ quái ghi chú ra địa đồ.

- Đây là cái gì?

Nhìn một hồi, tìm khắp trong óc cũng nhận không ra, đành phải thu nhập da dê vào không gian giới chỉ. Mặc dù không biết đây là địa đồ gì, nhưng có thể để cho Ngô Dương Tử thận trọng như thế, đồng thời bị Dị Linh tộc ngấp nghé, nói rõ cái này cực kỳ quan trọng. Thiên Đạo thư viện, mặc dù có thể nhìn ra bản vẽ này thiếu hụt, lại chỉ là chất liệu, văn tự phía trên bày tỏ là địa danh, không có thiếu hụt, bởi vậy cái gì cũng không hiểu. Nói cách khác, không biết những chữ này, cho dù có hình cũng vô dụng, cụ thể trân quý ở nơi nào, thật đúng là không rõ lắm. - Nếu như hậu nhân của ta vẫn còn, hy vọng có thể đối xử tử tế với bọn họ, sự tình ta gây họa, lại liên lụy bọn hắn...

Giới thiệu xong ba kiện bảo vật, hộp sắt liền trống rỗng, thanh âm trong cơ quan mang theo tiêu điều. Xem ra thời điểm ghi chép những lời này, nội tâm Ngô Dương Tử tràn đầy xoắn xuýt, dường như cũng biết, một khi hắn xảy ra chuyện, người nhà cũng sẽ bị liên lụy.

- Yên tâm đi, hậu nhân của ngươi, hiện tại là học đồ của ta, ta sẽ chiếu cố thật tốt!

Trương Huyền lên tiếng.

Trước đó không biết thân phận của Hồ Yêu Yêu, thu làm học đồ, là muốn biết vị trí chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, hiện tại có được chỗ tốt, lại đáp ứng thỉnh cầu của đối phương, thái độ liền không đồng dạng, hoàn toàn có thể chỉ điểm đối phương. Coi như không thu làm thân truyền, ít nhất cũng để nàng thực chí danh quy.

- Đa tạ!

Tựa hồ nghe được hắn nói, thanh âm trong cơ quan chậm rãi tiêu tán, phảng phất như chưa từng xuất hiện qua.

- Hiện tại có hai vấn đề, một là địa đồ này đến cùng là cái gì? Thứ hai, tại sao lại gặp phải Dị Linh tộc ngấp nghé, cuối cùng bắt hắn đi?

Trương Huyền xoa xoa mi tâm. Đám người Hồ Yêu Yêu mai danh ẩn tích, Ngô Dương Tử cẩn thận như vậy, lại thêm thập đại trưởng lão cảnh giác, tất cả đều của mình, Hồng Viễn thành cũng không an toàn như trong tưởng tượng.

- Đúng rồi, hỏi Ngoan Nhân một chút có lẽ có thể biết...

Tinh thần khẽ động, nhớ tới một người. Những vật này, người khác không biết, nhưng Ngoan Nhân là ở lúc Thượng Cổ liền sống sót, có lẽ có thể biết một chút, có thể nhận ra văn tự trên bản đồ. Đang muốn lấy phân thân cùng Ngoan Nhân trong Thiên Nghĩ Phong Sào ra, đột nhiên nhướng mày, lập tức nhìn thấy một bóng người xinh đẹp thẳng tắp bay lượn tới.

Chương 1563: Yến hội (1)

Chính là Lạc Thất Thất.

- Ngươi tới thật đúng lúc!

Thấy nàng tới, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, truyền âm qua:

- Ta tìm được bảo vật của Ngô Dương Tử tiền bối!

Cổ tay khẽ đảo, lấy ra hộp sắt cùng ba kiện bảo vật. Lạc Thất Thất cùng hắn chung một chỗ nhận được truyền thừa, thậm chí nàng là thân truyền của đối phương, có quyền biết bảo vật là cái gì, thậm chí chia sẻ.

- Tìm được?

Lạc Thất Thất sững sờ, lập tức nhìn lại trong tay hắn.

- Kim Tinh Huyền Thạch?

Ánh mắt Lạc Thất Thất sáng lên, dường như không thể tin được.

- Ngươi biết vật này?

Trương Huyền nhìn qua.

Mặc dù hắn biết thứ này trong thư tịch, nhưng chưa từng thấy qua vật thật, bởi vậy nếu Ngô Dương Tử không giải thích, hắn cũng không rõ ràng, nữ tử trước mắt này, chỉ liếc nhìn liền nhận ra, chẳng lẽ nhãn lực còn lợi hại hơn mình? Phải biết trên luyện khí, hắn đã đứng ở đỉnh phong nhất của Hồng Viễn đế quốc, coi như Triệu Bính Tuất là Luyện Khí học viện viện trưởng, cũng còn kém rất xa.

- Ta từng gặp một lần, nhưng chỉ có lớn chừng hạt đào, liền có giá trị không nhỏ, lớn như thế, quá trân quý...

Lạc Thất Thất nhịn không được nói.

- Ngươi gặp qua?

Trương Huyền sửng sốt, dù chỉ lớn chừng hạt đào, cũng nói rõ gia thế của Lạc Thất Thất không đơn giản.

- Đúng vậy!

Lạc Thất Thất nhẹ gật đầu, lại nhìn hai đồ vật khác một lần, âm thầm may mắn bản thân không có luyện sai.

- Bản bí tịch chính xác này ngươi cầm, lúc rảnh rỗi ta giúp ngươi sửa chữa, càng thích hợp thể chất của ngươi hơn! Tiện tay ném Ngũ Diệu Kim Thân chính xác cho đối phương, Trương Huyền nói tiếp:

- Còn địa đồ này, ngươi có nhận biết là văn tự gì hay không?

- Chưa từng thấy qua!

Lạc Thất Thất lắc đầu, vẻ mặt mê man.

- Như vậy đi, thứ này trước lưu ở chỗ của ta, chờ ta nghiên cứu rõ ràng là cái gì, tìm được địa phương địa đồ miêu tả, lại mang ngươi đi!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Còn Kim Tinh Huyền Thạch, mấy ngày nay nghĩ biện pháp hòa tan, luyện chế một thanh vũ khí cho ngươi!

- Đa tạ lão sư!

Lạc Thất Thất gật đầu, trong mắt tràn đầy cảm kích. Ba món đồ này, đều cực kỳ trân quý, nhưng lão sư của mình không giấu diếm, đủ thấy nhân phẩm.

- Đúng rồi lão sư, ta tới là tìm ngươi đi tham gia yến hội...
Không thảo luận sự tình bảo vật nữa, Lạc Thất Thất nghĩ tới mục đích của mình, vội vàng nói. Ngọc Phi Nhi mời tham gia tiệc tối, cũng mời nàng cùng đám người Hình Viễn, sợ lão sư không đi, lại nghe nói tin tức phủ đệ sụp đổ, nên cố ý tới một chuyến.

- Đi thôi!

Nghĩ tới bản thân còn phải đi hoàng cung nhìn là Thánh giả Bồ Đề thụ, Trương Huyền cũng không chối từ, nhẹ gật đầu. Rời phế tích, hai người ngồi xe ngựa mà Lạc Thất Thất sớm chuẩn bị tốt, bay lượn mà ra. Không lâu sau, liền đi tới trước hoàng cung.

Không hổ là hoàng cung của đế quốc nhất đẳng, nguy nga cao ngất, khí thế kinh người, trước cửa cung cao lớn, hai hàng binh sĩ đứng thẳng, mỗi một cái đều nắm giữ thực lực Hóa Phàm lục trọng Kiều Thiên cảnh, mấy trăm người tổ hợp lại với nhau, cho người ta cảm giác áp bách cực mạnh.

Nội bộ Hoàng cung, đủ loại trận pháp lấp lóe, thấp nhất cũng đạt đến lục tinh sơ kỳ, không biết bố cục, tùy tiện xông vào, tất nhiên sẽ khốn ở trong đó, lại khó chạy ra. Từng bước cơ quan, coi như Thánh giả nhất trọng cũng không dám tùy tiện đặt chân. Có thư mời, nên không có người ngăn cản, đi theo một tên hộ vệ dẫn đường, một đường về phía trước, không lâu sau thì tới trước một cung điện to lớn.

- Bệ hạ đang ở đây cử hành yến hội...

Lạc Thất Thất chỉ về phía trước.

- Đúng rồi, nội dung yến hội là gì? Vì sao phải mời chúng ta?

Lúc này mới nhớ tới, Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Ngươi không biết?

Thấy lão sư cái gì cũng không biết, liền tới tham gia yến hội, Lạc Thất Thất không còn gì để nói.

- Thời điểm Ngọc Phi Nhi cho ta thư mời, ngươi cũng ở bên cạnh, không nói gì ta làm sao biết?

Trương Huyền kỳ quái.

- Được rồi!

Lạc Thất Thất sờ trán một cái, tràn đầy im lặng. Lão sư của mình cái gì cũng tốt, chính là IQ quá thấp. Người ta đường đường công chúa, mời ngươi tới tham gia yến hội, bất kể nói thế nào, cũng phải sớm hỏi thăm một chút, coi như không hỏi thăm, cũng sớm chuẩn bị, có chút tư thái a... Kết quả, không đi gọi hắn, chỉ sợ còn quanh quẩn ở trong phế tích, cái gì cũng không biết.

- Là yến hội sinh nhật của Ngọc Phi Nhi...

Lạc Thất Thất nói:

Chương 1564: Yến hội (2)

- Bệ hạ mời tất cả tuổi trẻ tài tuấn, cùng bằng hữu của nàng trong đế đô!

- Sinh nhật yến hội?

Trương Huyền nheo mắt.

- Đúng vậy, ngươi sẽ không ngay cả lễ vật cũng không chuẩn bị chứ?

Nhìn lão sư, vẻ mặt Lạc Thất Thất bất đắc dĩ.

- Chuẩn bị cái gì?

Trương Huyền lắc đầu.

Các ngươi lại không có nói là sinh nhật yến hội, cái gì cũng không biết đi tới, làm sao có thể chuẩn bị lễ vật? Lại nói, nữ hài tử thích gì, hoàn toàn không hiểu, suốt ngày vội vàng giống như con thỏ, cũng không rảnh đi tìm.

- Cái này...

Lạc Thất Thất lắc đầu.

Coi như ngươi không biết là sinh nhật yến hội, đường đường Hoàng đế bệ hạ mời, cũng phải chuẩn bị vài thứ, gia tăng chút cảm tình chứ, tay không đến... Đoán chừng cũng chỉ có lão sư của mình, mới có thể làm được.

- Như vậy đi, ta chỗ này có chút bảo bối, nếu không được, ngươi cầm trước...

Cổ tay khẽ đảo, Lạc Thất Thất lấy ra vài bảo vật nữ hài tử ưa thích. Trương Huyền nhìn lại, chỉ thấy trên tay nàng thêm ra bảy, tám loại đồ vật. Có lớn như bảo châu, kẹp tóc tài liệu trân quý chế tạo, túi thơm mùi đặc biệt... Mỗi một cái đều cực kỳ trân quý, có giá trị không nhỏ.

- Không cần! Dù sao cũng không muốn tham gia, thực sự không xong, rời đi là được, không tính là đại sự gì!

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn không muốn tham gia sinh nhật yến hội gì, đến hoàng cung, chỉ là muốn nghiên cứu Thánh giả Bồ Đề thụ có thể cứu Ngụy Như Yên hay không, nếu như đối phương bởi vì không có lễ vật mà khinh mạn, rời đi là được, không tính là gì.

- Rời đi?

Nhìn thấy vẻ mặt lão sư thành thật, không giống nói đùa, Lạc Thất Thất đành phải gật đầu:

- Được a! Ngọc Phi Nhi là bằng hữu của nàng, hai người ở chung rất lâu, biết tính khí cùng bản tính, sẽ không để ý lễ vật gì, chỉ cần thầy Trương đến là đủ rồi. Nhấc chân đi vào đại điện, điện đường cao ngất, trang trí hoa lệ, chỗ ánh mắt nhìn đến, cho người ta cảm giác ung dung hoa quý, thảm dày chừng nửa thước, dẫm đi lên, xốp mà co dãn. Minh Lý Chi Nhãn nhìn bốn phía, chỉ thấy trong ngoài đại điện che kín đủ loại trận pháp, có phòng ngự, có tiến công, càng nhiều hơn chính là gia cố.

- Ổn Cố trận cấp sáu đỉnh phong, Bàn Thạch trận cấp sáu đỉnh phong, Thành Tường Hậu Trọng trận cấp sáu đỉnh phong... lập nhiều trận pháp như vậy làm gì?

Nhìn một hồi, Trương Huyền nháy con mắt, không rõ ràng cho lắm. Trận pháp trong đại điện này, mặc dù cũng có chút phòng ngự tiến công, nhưng càng nhiều hơn là trận pháp gia cố. Kiến trúc hoàng cung to lớn như vậy, cơ bản đều là thợ thủ công đứng đầu nhất kiến tạo, trên vững chắc không thể nghi ngờ, coi như chấn động lớn hơn nữa cũng khó sụp đổ, bây giờ lại vô cớ thêm nhiều trận pháp củng cố như vậy, để cho người ta cảm giác quái lạ.

- Được rồi, dù sao cũng chuyện không liên quan đến ta...

Trương Huyền lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa. Dù sao hắn là tới tham gia yến hội, cái sảnh yến hội này, làm nhiều trận pháp hơn nữa, cũng không quan hệ gì tới hắn.

- Thất Thất, thầy Trương, các ngươi đã tới!

Còn chưa đi vào, chỉ thấy Hình Viễn cùng Ngô Chấn tiến lên đón. Hôm nay hai vị này đều mặc Danh Sư bào mới tinh, xem ra chuyên môn ăn mặc một phen, cực kỳ có tinh thần, khí chất bất phàm.

- Yến hội bắt đầu chưa?

Lạc Thất Thất hỏi.

- Còn không có, người còn chưa tới đủ...

Hình Viễn cười nói. - Vậy là tốt rồi!

Thấy chưa tới đủ, Lạc Thất Thất thở phào nhẹ nhõm. Đi theo sau lưng hai người vào đại điện. Toàn bộ điện đường chừng bảy tám trăm mét vuông, chỉ có bốn cây cột chống đỡ, nóc phòng vô số Dạ Minh Châu bao phủ, ánh sáng loá mắt, tựa như ban ngày. Tìm chỗ ngồi ngồi xuống, lúc này mới phát hiện, trong phòng đã tới bảy tám người, đều khoảng hai mươi, quần áo lộng lẫy, khí độ bất phàm. Chỉ nhìn dung mạo cùng cử chỉ đơn thuần, liền biết xuất thân không thấp.

- Đây đều là hậu bối của quyền quý đế quốc...

Hình Viễn thấp giọng nói.

Trương Huyền gật đầu, kỳ thật biết là sinh nhật yến hội, hắn liền hiểu được. Hoàng đế bệ hạ mời thanh niên tài tuấn tới, làm không cẩn thận, là muốn tuyển phò mã cho Ngọc Phi Nhi. Cho dù đối với võ giả Hóa Phàm cảnh, hai mươi tuổi còn sớm, nhưng hoàng gia coi trọng lợi ích, sớm kéo đối phương lên chiến xa, có thể để cho hoàng quyền càng thêm vững chắc.

Những thanh niên tài tuấn này, dù không phải học viên của Danh Sư học viện, nhưng từng cái thực lực bất phàm, trong đó cường đại nhất, thế mà tương đương đám người Hồ Yêu Yêu, đã là Tằm Phong cảnh đỉnh phong, cách Bán Thánh chỉ xa một bước. Hai mươi tuổi liền có thực lực như thế, coi như đặt vào Danh Sư học viện cũng là thiên tài siêu cấp!

- Hình Viễn, trong này có lẽ có không ít đối thủ cạnh tranh của ngươi a?

Lạc Thất Thất cười nói.

Làm hảo hữu, biết Hình Viễn một mực theo đuổi Ngọc Phi Nhi công chúa, chỉ là Tương Vương có mộng, Thần Nữ vô tình mà thôi.

- Cái này...

Hình Viễn hơi đỏ mặt, liếc qua Trương Huyền cách đó không xa, thấy hắn không lên tiếng, lúc này mới xấu hổ cười một tiếng:

- Ta biết mình không xứng với Ngọc Phi Nhi công chúa, sớm liền không có niệm tưởng kia...

Hắn là ưa thích Ngọc Phi Nhi, nhưng mà đối phương hờ hững với hắn, ngược lại đối với thầy Trương, dường như có tình cảm không nói rõ được, suy tư liên tục, cuối cùng quyết định từ bỏ. Không nói trước Trương Huyền là ân nhân cứu mạng của hắn, chỉ nói ở Danh Sư học viện làm ra những sự tình kia, xem như mười cái hắn cũng theo không kịp. Cùng tên này tranh, thật lo lắng sẽ bị người Huyền Huyền hội đánh tới cửa Danh Sư học viện cũng tìm không thấy.

- Đã sớm khuyên ngươi từ bỏ, ngươi lại không nghe, bây giờ có thể nghĩ thông suốt cũng không tệ!

Thấy hắn nói như vậy, Lạc Thất Thất cười cười. Bạn thân của nàng yêu thích, nàng biết rõ rõ ràng ràng, trong âm thầm cũng khuyên qua hắn, chỉ là đối phương không nghe. Hiện tại có thể từ bỏ, đối với hắn, cũng chưa chắc không phải chuyện tốt.

- Hình Viễn, hai vị bên cạnh ngươi rất lạ mặt ah, không biết là ai? Có thể thuận tiện giới thiệu cho ta không?

Mấy người đang nói chuyện, liền nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên, liền nhìn thấy một thanh niên hai mươi lăm, mươi sáu tuổi, bưng chén rượu đi tới, trên mặt mang nụ cười thản nhiên. Người thanh niên này bận áo xanh, ánh mắt như điện, dung mạo so với Hình Viễn chỉ mạnh không yếu, tự mang một phen ý vị của quý công tử. Chính là thực lực mạnh nhất trong rất nhiều tài tuấn, tu vi Tằm Phong cảnh đỉnh phong.

Chương 1565: Thẩm Quân (1)

- Làm phiền Thẩm đại thiếu tự mình tới hỏi thăm...

Nhìn người nọ, vẻ mặt Hình Viễn trầm thấp, mặc dù không vui, vẫn giới thiệu một câu:

- Hai vị này đều là công chúa bạn học, Danh Sư học sinh học viện, vị này là thầy Trương, vị này là cô Lạc!

- Nguyên lai là thầy Trương, cô Lạc, tại hạ Thẩm Quân!

Thẩm Quân liền ôm quyền, giơ ly rượu lên, đi đầu uống vào. Trương Huyền cùng Lạc Thất Thất cũng bưng chén rượu lên, uống một ngụm, bày tỏ đáp lễ.

- Vị Thẩm Quân này là công tử của Thẩm gia, một trong tứ đại gia tộc, trẻ tuổi tài tuấn, thực lực mạnh không nói, càng ở trong triều đình lập xuống công lao, được sắc phong tướng quân, là đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ nhất của Hình Viễn... Trước kia không ít lần ăn thiệt thòi ở trong tay đối phương!

Thấy hai người không biết, Ngô Chấn lặng lẽ truyền âm tới.

- Tứ đại gia tộc?

Trương Huyền nhìn qua.

- Ân, Hồng Viễn đế quốc, trừ hoàng thất, mạnh nhất chính là tứ đại gia tộc. Người trong tộc, không phải thực lực cường đại, chính là thân cư địa vị hiển hách, coi như hoàng thất, cũng không thể không trọng dụng. Hình Viễn Hình gia, chính là một trong số đó, còn có Ngô gia ta cùng Liễu gia! Dựa theo trình tự sắp xếp, Thẩm gia thứ nhất, Hình gia không sai biệt nhiều, thứ hai, Liễu gia cùng Ngô gia hơi yếu chút...

Ngô Chấn nói.

- Ngươi cũng là hậu bối của một trong tứ đại gia tộc?

Nghe được người trước mắt này cũng là người của tứ đại gia tộc, Trương Huyền kỳ quái. Trong ấn tượng, Ngô Chấn kém Hình Viễn một đoạn dài, vốn cho rằng gia tộc không có danh khí gì.

- Ta ở trong gia tộc là con thứ, kém dòng chính như Hình Viễn...

Ngô Chấn hơi xấu hổ.

Một vài đại gia tộc truyền thừa, cực kỳ chú trọng huyết mạch thân sơ, dòng chính cùng con thứ, địa vị chênh lệch rất xa. Hình Viễn là dòng chính của Hình gia, được coi trọng, địa vị cao, bảo vật nhiều liền rõ ràng. Hai người đối thoại, là ý niệm truyền âm, tốc độ cực nhanh, lúc này Thẩm Quân mới đặt chén rượu xuống, cười nhìn qua:

- Tại hạ tới, là có một chuyện muốn nhờ, không biết có nên nói hay không!

- Đã không tiện nói, ta khuyên ngươi vẫn là đừng nói!

Hình Viễn khoát tay áo, như biết hắn muốn nói gì, trực tiếp mở miệng cự tuyệt. - Tại hạ từ mười hai tuổi nhận biết công chúa, liền biết nàng là mục tiêu theo đuổi một đời của ta, cũng bởi vậy không ngừng cố gắng, lúc này mới có thể đạt tới địa vị cùng thực lực bây giờ, trong đó trả giá gian khổ, hai vị với tư cách Danh Sư, hẳn là biết rõ, vì thế mà chưa hề buông tha, chỉ vì ta muốn có một ngày có tư cách đứng ở trước mặt nàng...

Không để ý tới Hình Viễn, vẻ mặt Thẩm Quân ưu nhã nhìn qua, chậm rãi mở miệng. Hắn nói là quá khứ của Ngọc Phi Nhi, cùng nội tâm yêu thương. Nghe được những lời này, khuôn mặt Hình Viễn xanh xám. Mặc dù đáy lòng của hắn đã bỏ đi theo đuổi Ngọc Phi Nhi, nhưng tâm ý của hắn, rất nhiều người đều biết, tên này, ở đây thổ lộ, rất rõ ràng đang hao tổn mặt mũi của hắn.

- ... Cho nên, ta định một lát nữa hướng bệ hạ cầu thân, kính xin mấy vị đến lúc đó, giúp ta nói tốt vài câu?

Giới thiệu xong bản thân, Thẩm Quân cười khanh khách nhìn qua.

- Nói tốt, ngươi nằm mơ!

Hình Viễn cắn răng, tức giận đến sắp bạo tạc.

- Ta cũng không có trông cậy vào ngươi có thể thay ta nói tốt, không cần tự mình đa tình!

Thẩm Quân cũng không tức giận, cười cười, nhìn về phía Trương Huyền cùng Lạc Thất Thất:

- Ta chỉ hy vọng hai vị có thể thay ta nói tốt vài câu... Cái này là lễ gặp mặt, mọi người kết giao bằng hữu, không thành kính ý!

Nói xong vẫy tay một cái, một thanh niên từ phía sau đi tới, cổ tay khẽ đảo, đưa hai cái hộp ngọc tới trước mặt bàn. Nhẹ nhàng mở ra, linh khí lấp lóe, ánh sáng loá mắt, thế mà mỗi cái đều thả hai viên linh thạch thượng phẩm.
Lần thứ nhất gặp mặt, liền lấy ra thứ này, Thẩm Quân kia quyết đoán thật lớn. Thủ đoạn cũng đủ hung ác, chỉ cần là tu luyện giả, ai cũng không thể cự tuyệt, mà một khi tiếp thu, lát nữa Ngọc Phi Nhi thật đi ra, coi như không giúp đỡ nói chuyện, cũng sẽ không tiện phản đối. Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm. Không hổ là Thẩm gia đại thiếu, vừa đến, mặc kệ nhận biết hay không, liền tặng lễ, để ngươi không thể nào phản bác, thủ đoạn cao minh.

- Nói tốt vài câu, liền có bốn viên linh thạch thượng phẩm, Thẩm đại thiếu lợi hại! Thất Thất, người khác cho, không thu cũng không tiện, cầm đi!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Bốn viên linh thạch thượng phẩm, tương đương với bốn vạn viên linh thạch trung phẩm, coi như lấy thân gia hiện tại của hắn, cũng là một khoản tài phú không nhỏ, không cần thì phí.

- Vâng!

Biết vị lão sư này của mình, luôn hố chết người không đền mạng, đã dám thu, tự nhiên không quan tâm quỷ kế của đối phương, Lạc Thất Thất gật đầu, cầm lấy hộp ngọc.

- Ha ha, Trương huynh thẳng thắn, người bạn này ta kết giao định!

Cũng không nghĩ tới hắn sẽ thu, Thẩm Quân nhịn không được cười ha ha một tiếng, xưng hô cũng từ “thầy Trương” đổi thành “Trương huynh”, trước khi đi, cố ý khiêu khích nhìn Hình Viễn một cái, lúc này mới về vị trí của mình.

- Thầy Trương...

Thấy đối phương khiêu khích như thế, thầy Trương còn thu linh thạch, Hình Viễn tràn đầy lo lắng.

- Không cần khẩn trương, ngươi cùng Ngọc Phi Nhi ở chung lâu như vậy, nàng là vài câu nói tốt liền có thể khuất phục?

Thấy hắn không bình tĩnh, Trương Huyền nhíu mày.

- Cái này...

Hình Viễn sững sờ.

Nếu như nữ tử này, vài câu nói ngọt liền có thể đánh động, mình cũng không bị động như thế, theo đuổi lâu như vậy, cũng không có kết quả. Ngọc Phi Nhi có ý nghĩ của mình, hơn nữa cực kỳ quả quyết, chỉ cần quyết định, trâu chín cũng kéo không trở lại. Nguyên nhân chính là như thế, tình nguyện làm tỳ nữ cho thầy Trương, cũng không nguyện ý tiếp thu hảo ý của hắn. Loại tính cách này, làm sao có thể mấy câu liền có thể thay đổi.

- Đã không khuất phục, vậy vì cái gì có chỗ tốt không lấy!

Trương Huyền nói:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau