THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Trương Huyền quyết định (2)

Nhìn tốc độ lần này, một khi bị đánh trúng tuyệt đối sẽ bị thương nặng.

- Ngăn cản...

Vẻ mặt dữ tợn, Trịnh Dương muốn giơ trường thương trong tay lên để ngăn cản, thế nhưng hắn lại phát hiện ra trước sau mình vẫn chậm một bước.

Hắn biết một côn này sẽ đánh trúng mình, hắn không còn biện pháp gì khác cho nên không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại.

Vốn hắn tưởng rằng mình sẽ lập tức miệng phun máu tươi, từ trên Học Chiến thai rơi xuống dưới. Thế nhưng không nghĩ tới đợi nửa ngày cũng không có động tĩnh. Hắn vội vàng mở mắt ra thì đã lập tức nhìn thấy một hình bóng không cao lớn lắm, thế nhưng lại kiên định khiến cho người ta có thể tin cậy đang đứng ở phía trước.

Trường côn của tên học viên thứ sáu đang điên cuồng đánh tới lại bị hắn kẹp vào giữa hai ngón tay, bất kể đối phương dùng sức thế nào cũng không thể tránh thoát.

- Trương lão sư...

Chỉ liếc mắt nhìn qua thì hắn đã nhận ra được.

Đạo thân ảnh trước mắt này chính là Trương Huyền lão sư.

Người... Không phải người không ở học viện hay sao? Làm sao lại đến đây rồi...

Người dùng ngón tay kẹp lấy côn của đối phương quả thực là Trương Huyền. Hắn đi theo phía sau Viên Đào, vừa tới đến đã nhìn thấy cảnh này cho nên lập tức nhảy tới.

Còn chừng mười ngày nữa chính là ngày đánh cược cùng Lục Tầm lão sư, này mấy tên tiểu tử này không thể bị tổn thương, bằng không cũng đừng mong đánh cược gì nữa!

Chu Thiên bởi vì Thượng Thần bị mình lật đổ cho nên căm hận trong lòng. Hắn biết mình không phải là đối thủ của Trương Huyền cho nên cố ý dùng ngôn ngữ làm mấy người Trịnh Dương tức giận, chỉ sợ cũng là có ý đồ này.

Chỉ cần đám người Trịnh Dương bị thương, khi sư giả bình trắc hắn sẽ phải thua không thể nghi ngờ.

Bởi vậy, thấy thời gian không kịp, hắn trực tiếp nhảy qua.

- Trương Huyền, ngươi có ý gì vậy? Học sinh của ngươi muốn tiến hành khiêu chiến Học Chiến thai, thân là lão sư, ngươi còn muốn ra tay đối với học trò của ta hay sao?

Nhìn thấy hắn xông lại, Chu Thiên không có bao nhiêu bất ngờ, hai mắt sáng lên.

- Ra tay đối với ngươi học sinh của ngươi? Ngươi cả nghĩ quá rồi!

Ngón tay búng một cái, trường côn của đối phương lập tức bị cắt thành vài đoạn, Trương Huyền vỗ tay một cái, mí mắt khẽ nhấc lên.

- Vậy ngươi nhảy lên Học Chiến thai là có ý gì? Chẳng lẽ muốn đổi ý? Chỉ là, dường như đã chậm, mấy vị học sinh này của ngươi đã đồng ý khiêu chiến Học Chiến thai, hơn nữa đã làm cho năm vị học sinh của ta bị tổn thương. Cho nên tỷ thí ngày hôm nay cũng phải tiếp tục, không tiếp tục cũng phải tiếp tục, không thể thuận theo ngươi! Trừ phi...

Nói đến đây, khóe miệng Chu Thiên nhếch lên, cười lạnh:

- Trừ phi, chính ngươi chịu thua, thừa nhận học sinh của ngươi không bằng học sinh của ta!

- Không thể chịu thua!

- Ngày hôm nay coi như dùng hết toàn lực, chúng ta cũng sẽ chiến thắng...
Nghe thấy đối phương trào phúng trần trụi, mấy người Trịnh Dương xiết chặt nắm đấm, sắc mặt đỏ lên.

Nếu như ngày hôm nay chịu thua thật, như vậy sau này bọn họ cũng không thể ngẩng đầu lên được ở học viện nữa.

- Chịu thua?

Trương Huyền lắc lắc đầu:

- Ngươi chưa tỉnh ngủ hay sao?

- Hừ, đã như vậy thì lại tiếp tục, kính xin Trương lão sư xuống cho!

Chu Thiên vung ống tay áo:

- Học sinh giao đấu với nhau, lão sư như ngươi nhúng tay vào khó tránh khỏi có chút lấy lớn ép nhỏ a!

- Đừng có gấp!

Trương Huyền khẽ mỉm cười, nói:

- Ta không chịu thua, cũng không nói muốn tiếp tục giao đấu trên Học Chiến thai!

- Không tiếp tục? Tỷ thí trên Học Chiến thai đã bắt đầu, sẽ không thể dừng lại. Hiện giờ mới hối hận cũng đã chậm.

Chu Thiên hừ lạnh nói.

- Quyết định của học trò ta là của ta, nếu bọn họ khiêu chiến Học Chiến thai, đương nhiên ta không có gì để hối hận!
Trương Huyền nhìn sang mấy học sinh của mình, nói:

- Chỉ là... Ta cảm thấy khiêu chiến Học Chiến thai nho nhỏ quá vô vị, không bằng trực tiếp đếnSư Chiến thai, không biết ngươi có dám đồng ý hay không?

- Cái gì? Khiêu chiến Sư Chiến thai? Không phải tên này điên rồi đó chứ?

- Có phải là đầu óc có vấn đề hay không?

- Sư Chiến thai là học sinh khiêu chiến lão sư, mấy học sinh của hắn vừa nãy ta cũng đã nhìn qua. Khiêu chiến Học Chiến thai cũng khó mà thắng lợi được mà còn muốn khiêu chiến lão sư? Đây không phải là nằm mơ hay sao?

...

Các lão sư khác và học viên khác của phòng học sinh nghe thấy Trương Huyền nói, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm, sững sờ tại chỗ.

Học Chiến thai, học sinh bất mãn đối với lão sư thì có thể khiêu chiến tất cả học sinh dưới trướng bọn họ, bức ép nhận sai. Mà Sư Chiến thai là nơi học viên trực tiếp khiêu chiến vị lão sư này, một khi thắng lợi, nhận sai chỉ là thứ yếu, bất kể là tôn nghiêm hay là mặt mũi, đều sẽ phải chịu sỉ nhục rất lớn.

Đương nhiên, học sinh có đẳng cấp thấp hơn lão sư không ít, chiến đấu không thể thắng được. Cho nên vì công bằng, đối chiến ở Sư Chiến thai, nhất định lão sư phải hạ thấp tu vi, giống như học sinh vậy.

Dù vậy, cũng không phải là công bằng thật sự.

Người có thể làm lão sư, bất kể là tầm mắt, nắm giữ đối với chiến đấu đều hơn xa học viên, coi như là cùng cấp bậc thì người sau cũng không thể thắng lợi được.

Không những mọi người sửng sốt, ngay cả mấy người Trịnh Dương, Triệu Nhã cũng lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã ngất đi.

Vốn bọn hắn thấy mấy người mình khiêu chiến Học Chiến thai đã đủ coi trời bằng vung, không biết trời cao đất rộng rồi. Thế nhưng Trương lão sư càng lợi hại hơn, vừa mở miệng đã là Sư Chiến thai...

Người... Đang đùa hay sao?

Vị Chu Thiên lão sư này, tuy rằng ở trong chư vị lão sư không có tu vi cao, chỉ là võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh sơ kỳ. Thế nhưng... Cũng là lão sư thật sự, không phải là tồn tại mà những tiểu nhân vật nhất trọng Tụ Tức cảnh như bọn họ có thể chiến thắng.

- Sư Chiến thai? Ngươi muốn để cho những học sinh này khiêu chiến ta?

Chu Thiên có cảm giác như đang được nghe chuyện cười êm tai nhất trên thế giới.

- Sao vậy? Không dám sao?

Trương Huyền nhìn sang hắn.

- Ha ha, là chính ngươi muốn chết!

Chu Thiên cười to một tiếng, nói:

- Được, ta đồng ý, nếu như ngươi thắng, ta có thể trực tiếp cho ngươi mười viên Sinh Tức hoàn, nhưng nếu như thua... Khà khà, cũng không cần ngươi phải giao ra đồ vật gì cả, chỉ cần trực tiếp quỳ xuống cho ta là được!

Chương 157: Truyền thụ thương pháp (1)

- Được, chỉ cần ngươi không quỵt nợ là được.

Trương Huyền cười cợt, trực tiếp đồng ý.

- Trương lão sư...

Nghe thấy hắn lại đưa ra quyết định này, vẻ mặt mấy người Triệu Nhã đều có chút lo lắng.

Đùa gì vậy chứ?

Tuy rằng mấy ngày nay tu vi của bọn họ tiến bộ không ít, thế nhưng muốn chiến đấu cùng một vị lão sư... cũng là chuyện không thể!

Trực tiếp đồng ý, đây không phải là chờ chịu thua hay sao?

- Nếu ngươi đã tự tin như thế, được lắm, bọn họ cùng tiến lên, hay là từng người từng người xa luân chiến?

Chu Thiên cười khanh khách nhìn về phía bọn họ.

Trương Huyền chỉ có năm học sinh, coi như hạ thấp tu vi, xa luân chiến thì cũng không phải là đối thủ của hắn.

- Xa luân chiến? Ngươi cả nghĩ quá rồi, chỉ bằng vào thực lực như vậy của ngươi, ta tùy tiện chỉ một học sinh cũng đã có thể đánh bại ngươi nha!

Trương Huyền lắc đầu.

- Ngươi...

Thấy đối phương xem thường mình như vậy, sắc mặt Chu Thiên trở nên hết sức khó coi.

Không thèm để ý tới tên này, Trương Huyền nhìn về phía mấy người Triệu Nhã.

Bị hắn nhìn, trong lòng tất cả mấy người đều trở nên căng thẳng.

Học Chiến thai bọn họ cũng không thắng được, lúc này còn khiêu chiến lão sư...

- Vừa rồi mấy người các ngươi không có chiến đấu, để cho các ngươi khiêu chiến Chu lão sư, thực sự là... giết gà dùng đao mổ trâu, Trịnh Dương, ngươi lên đi!

Trương Huyền nhìn quanh một vòng, tiện tay chỉ tay về phía một người.

Nghe thấy hắn nói như thế, hai mắt tất cả mọi người xung quanh đều tối sầm lại.

Đại ca, ngươi trang bức như vậy có khỏe không?

Coi như thật sự muốn trang bức thì cũng phải phù hợp với thực tế a?

Tên Trịnh Dương này trước tiên không nói thực lực ra sao. Thế nhưng hắn vừa mới đại chiến một hồi, thể lực gần như đã tiêu hao sạch sẽ, ngươi không thấy hắn ngay cả thương cũng không cầm nổi, hiện tại để hắn giết một con gà, sợ rằng cũng không giết chết được. Lúc này ngươi còn bảo hắn đi đối chiến cùng Chu Thiên?

Hơn nữa còn... giết gà dùng đao mổ trâu?

Giết gà dùng đao mổ trâu cái lông a!

Nhìn dáng vẻ của tên này, coi như Chu Thiên không ra tay, sợ rằng cũng không kiên trì được bao lâu rồi sẽ tự mình ngã xuống a...

Không những mọi người có biểu cảm quái lạ mà ngay cả khóe miệng của Trịnh Dương cũng co giật một chút. - Lão sư, con...

Hắn sắp phát điên rồi.

Có phải Trương lão sư đang nói đùa hay không?

Hắn có bao nhiêu cân nặng hắn tự mình biết rất rõ ràng, hiện tại tùy tiện chỉ một học sinh nào đến hắn cũng không chống đỡ được. Lại còn đối chiến với Chu Thiên lão sư... Đừng nói hắn ta áp chế tu vi đến võ giả nhất trọng, coi như áp chế tới mức tu vi gần như không có... thì hắn cũng không chiến thắng được a!

Hắn đang muốn nói cho Trương lão sư tình huống thân thể của mình. Thế nhưng còn chưa dứt lời thì đã nghe thấy thanh âm nhàn nhạt của đối phương vang lên:

- Không cần phải vui vẻ, đánh bại vị Chu lão sư này rồi cao hứng cũng không muộn!

Cao hứng?

Cao hứng cái lông a!

Con sắp khóc nha, người không có nhìn ra sao?

Thân thể Trịnh Dương lay động, hắn cảm giác bất cứ lúc nào mình cũng sẽ ngất đi.

- Đây là tự bản thân ngươi muốn chết...

Thấy cảnh này, Chu Thiên tưởng là Trương Huyền đang cố ý khiến cho hắn không chịu nổi. Hắn tức giận tới mức khóe miệng co giật, trong mắt có hung quang đại thịnh.

- Trước khi chiến đấu, ta muốn dạy hắn một chiêu thương pháp, Chu lão sư cảm thấy không có vấn đề chứ?

Không để ý tới sắc mặt kỳ dị của mọi người xung quanh, Trương Huyền nhìn về phía Chu Thiên rồi nói.

- Gần gả ra ngoài mới nghĩ tới việc mua nhẫn, sợ rằng hơi muộn nha!

Chu Thiên hừ lạnh rồi nói. - Chậm hay không quan trọng lắm. Chỉ cần có thể thắng được ngươi là được!

Trương Huyền cười nhạt, sau đó đi tới trước mặt Trịnh Dương, nói:

- Đến đây, để lão sư dạy cho ngươi một chiêu thương pháp, nhìn thật kỹ, cố gắng học!

Nói xong hắn tiếp nhận trường thương từ trong tay đối phương, bàn tay run lên, lập tức đánh ra ngoài.

Chiêu này nhìn qua không có bất kỳ kết cấu gì cả, tùy ý đến cực điểm, căn bản không giống như là chiêu số mà lại giống như là tùy tiện đâm ra, đùa giỡn vậy.

- Tên này... Không phải tới đây là để chọc cười mọi người đó chứ!

- Đây mà hắn cũng gọi là thương pháp sao? Cho đầu heo đực lại đây, để nó nhìn một chút sợ rằng cũng không bằng lợn cái. Đây cũng gọi là thương pháp hay sao?

- Ta đã từng thấy người lừa phụ, mẫu. Thế nhưng đây lại là lần thứ nhất nhìn thấy lừa học sinh, có lẽ Trịnh Dương xong đời rồi!

- Bái vào một lão sư như vậy, dù có lợi hại đến đâu cũng sẽ xong đời a...

Trương Huyền truyền thụ ở trước mặt mọi người, không có ẩn giấu một chút nào. Tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng toàn bộ dáng vẻ của chiêu kia, mỗi một người đều cảm thấy đầu óc mình như ngừng chuyển động.

Cái này cũng gọi là thương pháp?

Coi như là thiêu hỏa côn, chọn hỏa diễm cũng tinh diệu hơn gấp mấy lần so với chiêu số này...

- Học được không?

Không để ý tới mọi người đang nghị luận, Trương Huyền nhìn về phía Trịnh Dương rồi hỏi.

- Học...

Trịnh Dương khóc.

Chiêu này cũng nói là học được sao?

Hắn từ lúc sáu tuổi đã bắt đầu lần thứ nhất nắm lấy thương... Chiêu số so với chiêu này còn lợi hại hơn rất nhiều...

- Được rồi, nếu đã học được thì đi lên đánh bại Chu lão sư đi!

Trương Huyền gật gật đầu, bàn tay vỗ vỗ lên trên người Trịnh Dương.

Nghe thấy lời nhắn nhủ của hắn, Trịnh Dương đang muốn khóc ra thành tiếng thì đã cảm thấy nơi bàn tay của Trương lão sư tiếp xúc với bả vai hắn có một luồng chân khí hùng hậu trong nháy mắt đã dọc theo kinh mạch tuôn ra.

Đạo chân khí này hùng hậu không gì sánh được, hơn nữa lại còn tinh khiết đến cực điểm. Đi tới đâu, nơi trước kinh mạch tích tụ trong cơ thể đều nhao nhao bị phá tan. Giống như thân thể trong nháy mắt phá vỡ một loại gông xiềng nào đó, như ăn đại bổ đan. Cảm giác toàn thân mệt mỏi biến mất hầu như không còn, cả người lần nữa khôi phục lại, tinh thần tràn ngập.

Mệt mỏi cũng giống như bị bệnh nặng, cũng là do kinh mạch bế tắc dẫn đến, những chỗ bế tắc này dưới chân khí tinh khiết của Trương Huyền, căn bản không tính là gì.

- Đừng chống lại, vận chuyển dọc theo phương hướng chân khí của ta, điều chỉnh hô hấp!

Chương 158: Truyền thụ thương pháp (2)

Trong lúc hắn đang cảm thấy kỳ quái thì bên tai vang lên tiếng truyền âm của Trương lão sư.

Biết lão sư không hại mình, Trịnh Dương vội vàng tập trung tinh thần, điều chỉnh hô hấp.

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!

Đạo chân khí tiến vào trong cơ thể kia lập tức dọc theo kinh mạch, lại dùng phương thức đặc thù vận chuyển. Trong một sát na, Trịnh Dương cảm giác như mình đã biến thành một thanh trường thương bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm thủng bầu trời vậy.

- Đây là... phương pháp vận chuyển nội tức của Thương pháp?

Vào giờ phút này, Trịnh Dương có ngốc đến mấy cũng đã hiểu rõ đang xảy ra chuyện gì.

Bất kể là thương pháp hay là võ kỹ, không chỉ có chiêu số, quan trọng nhất chính là phương pháp vận chuyển nội tức.

Chỉ có nội tức vận chuyển đúng thì mới có thể thôi thúc rathương pháp, phát huy ra uy lực mạnh nhất. Bằng không, cái gọi là chiêu số, nhiều nhất cũng chỉ đẹp đẽ hơn một chút. Thế nhưng uy lực lại hầu như không có.

Tuy rằng Trịnh Dương chưa từng tiếp xúc qua thương pháp lợi hại gì cả. Thế nhưng từ nhỏ đã làm bạn với thương, đã sớm hòa thương pháp vào trong cốt tủy. Cho nên phương pháp vận chuyển nội tức vừa mới hình thành ở trong người thì hắn đã hiểu rõ. So với tất cả thương pháp mà học được, thậm chí đã từng gặp qua còn cao minh hơn rất nhiều!

Chiêu vừa nãy xem ra rất bình thường, kẻ ngu si cũng có thể học được. Thế nhưng một khi phối hợp với bộ tâm pháp này, như vậy sẽ hóa phức tạp thành đơn giản, đại xảo không công!

- Không ngờ trên đời này lại có chiêu số lợi hại như thế...

Trong nháy mắt vẻ mặt hắn đã trở nên si ngốc, quả thực là không thể tin được.

Chiêu này đã không thể dùng hai từ huyền diệu để hình dung nữa, quả thực chính là khó có thể tưởng tượng ra được.

Trong lúc đang kích động, trong tai hắn lại vang lên tiếng của lão sư.

- Đừng do dự, nhanh làm quen với phương pháp vận chuyển nội tức, sau đó cố gắng xứng đôi cùng thương pháp!

- Vâng!

Biết Trương lão sư đang truyền thụ cho hắn thương pháp cao minh cho nên Trịnh Dương không dám tiếp tục suy nghĩ lung tung mà tập trung tinh thần, cảm ngộ khí tức vận chuyển.

Mỗi một võ kỹ đều sẽ có phương pháp vận chuyển nội tức đặc thù. Giống như lót đường cho người tu luyện vậy, mở kinh mạch bế tắc ra từng chút một, phiền phức không gì sánh được, cần phải tiêu tốn rất nhiều tinh lực.

Lấy Trịnh Dương hiện giờ làm ví dụ, tu vi hắn chỉ là võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh. Trong cơ thể chỉ có nội tức, ngay cả chân khí cũng không hình thành, muốn học chiêu này rồi mở ra con đường vận chuyển nội tức, không có một hai năm, trên cơ bản là chuyện không thể.

Chỉ là, hiện tại thì lại không giống nữa.

Chân khí của Trương lão sư tinh khiết đến cực điểm, đi tới đâu, tất cả các nơi bế tắc trong cơ thể đều trở nên thông thuận, không tới hai hô hấp đã mở ra một vòng tuần hoàn thông suốt, nội tức nhanh chóng di chuyển, không còn một chút ràng buộc nào nữa.

- Cái này... đã luyện thành rồi sao?

Nội tức trở nên thông suốt, Trịnh Dương nhất thời hiểu rõ, bộ thương pháp hắn muốn triệt để học được cũng phải chìm đắm mấy năm.

- Được rồi, trước tiên đạo chân khí này sẽ ở lại bên trong cơ thể của con. Con cứ tiếp tục giả vờ không có khí lực, khi chiến đấu cùng với Chu Thiên nhất định phải một đòn đánh trúng!

Âm thanh của Trương Huyền tiếp tục truyền đến.

Biết ý của hắn, Trịnh Dương âm thầm gật gật đầu, đồng thời trong lòng cũng có chút kỳ quái... Vì sao chân khí của Trương lão sư lại có thể ở lại trong cơ thể hắn, mà không xuất hiện sự xung đột?

Công pháp tu luyện của võ giả không giống nhau thì thuộc tính chân khí cũng không giống nhau. Bởi vậy, chân khí của một người tiến vào trong cơ thể của người khác, đừng nói là không thể giúp đột phá mà còn rất dễ xung đột, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma. Chân khí của Trương lão sư tiến vào trong cơ thể hắn, không ngờ lại không có một chút xung đột và mâu thuẫn nào. Chuyện này khiến cho hắn có chút khó mà tin nổi.

Chỉ là, hắn cũng biết, lúc này không phải lúc nghĩ những thứ này, hắn ôm quyền, nói:

- Chu lão sư, đến đây đi!

Nói xong hắn lắc lư đi đến Sư Chiến thai.

Nhìn thấy dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng sẽ bị gió thổi bay của hắn, mọi người đang xem trò vui không khỏi giương mắt nhìn nhau.

Trời, thật sự tới chiến sao?

Học thương pháp mà ngay cả một con heo cũng có thể thi triển, thân thể bất cứ lúc nào cũng sẽ té xỉu, ngươi đánh thế nào đây...

Da mặt của Chu Thiên cũng run run, trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ.

Trúng kế.

Nhất định tên này đã sớm quyết định bỏ người học sinh này, lại cố ý khiến cho hắn không chịu nổi.

Dạy một chiêu ngay cả gà cũng không giết chết được để đối phó với bản thân... Chẳng phải đã cho thấy, bản thân hắn ngay cả gà cũng không bằng hay sao?

- Trương Huyền, xem như ngươi lợi hại!

Cho rằng đối phương đang cố ý nhục nhã bản thân, Chu Thiên cắn răng một cái, cũng nhảy lên tỷ thí thai.

- Mong rằng Chu lão sư hạ thủ lưu tình...

Ra vẻ suy yếu, Trịnh Dương gian nan giơ trường thương lên. Nhìn thấy hắn làm ra một động tác đơn giản như vậy mà cũng mệt đến mức đầu đầy mồ hôi, tất cả mọi người đều không biết nên nói gì.

Sư Chiến thai, nơi này đã rất nhiều năm không có ai khiêu chiến, không nghĩ tới lần thứ nhất khiêu chiến lại có thể khôi hài như vậy.

Chuyệ này truyền đi, sợ rằng cũng kinh thiên địa khiếp quỷ thần.

- Lão sư... không bằng để con thay Trịnh Dương đi!

Triệu Nhã không nhịn được nói một câu.

- Cứ nhìn là được!

Trương Huyền cũng không có giải thích.

Thấy dáng vẻ như đã định liệu từ trước của lão sư, trong lòng Triệu Nhã tràn ngập nghi hoặc, thế nhưng nàng cũng không dám hỏi nhiều mà lần nữa nhìn lại trên đài.

- Lưu tình? Muốn trách thì trách Trương lão sư của ngươi đi!

Đoán ra dụng ý của Trương Huyền, trong lòng Chu Thiên như phún lửa.

- Như vậy... Học sinh thất lễ vậy!

Trịnh Dương biết nếu không tự mình ra tay thì đối phương sẽ do thân phận hạn chế mà không xuất thủ trước. Hắn cũng không phí lời, trường thương run lên, trực tiếp đâm thẳng tới.

Mũi thương run run giống như không hề có một chút sức mạnh nào cả.

Chính là chiêu số rác rưởi vừa nãy Trương Huyền đã dạy hắn.

- Hừ!

Nhìn thấy tên này vẫn dám sử dụng chiêu này, Chu Thiên càng thêm tức giận. Miệng hừ lạnh một tiếng, áp chế tu vi đến võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh, cũng không sử dụng binh khí mà dùng bàn tay để nghênh đón.

Tay không đấu với trường thương!

Dù vậy, dưới đài cũng không có một người nào xem trọng Trịnh Dương. Tất cả đều cảm thấy nhất định tên này sẽ chịu xui xẻo.

- Chính là lúc này...

Thấy đối phương quả nhiên xem thường mình, tay không nghênh đón thương, ánh mắt Trịnh Dương sáng lên, đạo chân khí của Trương Huyền trong cơ thể hắn đột nhiên tuôn ra. Cả người hắn trong nháy mắt đã thay đổi, nếu như nói vừa nãy là con cừu ngoan ngoãn thì lần này, không ngờ đã biến thành lão hổ hung mãnh.

Ầm ầm!

Một đạo thương mang đâm thẳng ra, đâm thẳng vào ngực của Chu Thiên.

- Cái gì?

Con ngươi co rụt lại, lông tơ trên người Chu Thiên đột nhiên dựng đứng lên.

Chương 159: Ca tới đây là muốn làm cho ngươi mất mặt (1)

Thân là lão sư, lại là cường giả võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh, coi như Chu Thiên không học được thương pháp thì vẫn có thể nhìn ra sâu cạn của chiêu này.

Thương mang gào thét, uy lực mười phần, áp bức không khí giống như cơn lốc gào thét, đừng nói là áp chế tu vi, coi như dùng hết toàn lực thì sợ rằng cũng khó có thể chống lại được!

Một tiểu tử Tụ Tức cảnh, làm sao lại có thể một lần bùng nổ ra lực lượng to lớn như vậy chứ?

Hắn cảm thấy sắp phát điên rồi.

- Trương Huyền, con mẹ nó ngươi chơi ta...

Lúc này hắn có ngốc tới mấy cũng biết mình đã bị trúng kế.

Khó trách tên này lại tự tin như vậy, Trịnh Dương này từ khi nào mạnh như vậy chứ?

Trong lòng không kịp nghĩ nhiều nữa, hắn cũng không dám tiếp tục áp chế lực lượng, hai cỗ chân khí từ trong bàn tay dâng trào ra, muốn phong lại thương mang.

Chỉ là, chiêu Thiên Đạo thương pháp này ngaycar loại võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh, lại là đại sư thương pháp như Vương Sùng cũng không chống đỡ được, huống chi là hắn.

Ohanh!

Báng thuơng mạnh mẽ đánh lên trên ngực, miệng Vương Sùng ngòn ngọt, phun ra một ngụm máu tươi. Thân thể lập tức bay ngược ra ngoài, từ trên Sư Chiến thai rơi xuống mặt đất, vô cùng chật vật.

Yên tĩnh.

Yên lặng như tờ.

- Cái gì?

- Một thương đánh bại Chu Thiên lão sư?

- Trời ạ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

...

Sau khi há hốc mồm, mọi người ồ lên một trận.

Vốn bọn họ tưởng rằng Chu lão sư ra tay đối phó với một học sinh bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống đất như vậy, một ngón tay là có thể ung dung nghiền ép được. Thế nhưng... Trước mắt là trò quỷ gì vậy chứ?

Dưới một thương của học sinh này, Chu lão sư không chỉ làm trái quy tắc phóng thích tất cả lực lượng mà vẫn bị một lần đán bay như cũ...

Không phải ta nhìn nhầm đó chứ?

Ai đó có thể nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì không?

Con mắt của mấy người Triệu Nhã, Lưu Dương, Viên Đào cũng trợn tròn, có chút khó mà tin nổi nhìn về phía Trịnh Dương.

Tên này mỗi ngày đều ở cùng bọn họ, thực lực ra sao bọn họ đều biết rất rõ ràng, làm sao... lại mạnh như vậy chứ?

Hơn nữa... Người khác mạnh mẽ thì cũng chỉ là lợi hại thêm một chút... Chuyện có vẻ như có chút đột nhiên quá mức a!

Cường giả võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh, bị một thương đánh bay...

Có phải chúng ta đang nằm mơ hay không?

Không phải là nằm mơ, là chiêu thương pháp kia! Mấy người đồng thời quay mặt nhìn về phía Trương Huyền.

Bọn họ cũng phát giác ra, mặc dù Trịnh Dương có thể đại triển thần uy, thế nhưng nhất định là chiêu thương pháp do Trương lão sư hắn dạy cho.

Chỉ có điều... Chiêu thương pháp này nhìn thế nào cũng thấy giết không chết gà, làm sao lại trâu bò như vậy chứ?

Cánh tay của học sinh Chu Thiên vốn đang giơ lên, định vỗ tay dương oai cho lão sư. Thế nhưng bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, lời nói còn chưa hô ra thì đã xuất hiện kết quả này, vẻ mặt mỗi người như mơ, không biết làm sao bây giờ.

- Lão sư...

Sau khi kịp phản ứng lại, tất cả đều chạy tới, nâng Chu Thiên dậy.

- Ngươi...

Đứng dậy, điều tức một chút. Lúc này Chu Thiên mới cảm thấy thoải mái hơn nhiều, hắn lạnh lùng nhìn về phía Trương Huyền. Lúc đang muốn nói chuyện thì đã thấy Trịnh Dương cầm trong tay trường thương đi tới, lại ôm quyền nói:

- Chu lão sư, đa tạ!

- Phốc!

Nghe thấy hắn nói như thế, Chu Thiên hơi đỏ mặt, phun ra một ngụm máu tươi.

Đa tạ muội muội ngươi a!

Lão tử hận không thể đánh chết ngươi tại chỗ, ai biết được thương pháp của ngươi lại quái dị như thế chứ...

Đường đường là lão sư lại thua một học sinh...

Hắn chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát như bị người ta mạnh mẽ đánh vào.

- Chu lão sư, vừa nãy ngươi đã nói, nếu như ta thắng thì ngươi sẽ cho ta mười viên Sinh Tức hoàn, xin lão sư lấy ra! Trịnh Dương hưng phấn bước lên phía trước.

Tuy rằng tức giận thế nhưng Chu Thiên cũng biết, lần này mất mặt là chuyện khó tránh khỏi. Nếu như thua trên Sư Chiến thai mà lại chống chế thì sẽ mất hết mặt mũi.

Cắn răng một cái, hắn từ túi áo lấy ra một cái bình ngọc rồi đưa tới.

Vội vàng tiếp lấy, Trịnh Dương mở nắp bình ra, quả nhiên bên trong có một loạt Sinh Tức hoàn, khí tức truyền ra ngoài, linh khí bức người.

- Lão sư...

Vội vàng đưa Sinh Tức hoàn tới trước mặt Trương Huyền, vẻ mặt Trịnh Dương rất là hưng phấn.

Vừa giữa trưa bọn họ đến phòng học sinh cãi lộn đó là vì Trương lão sư cần những tư nguyên này, tuy rằng khổ cực... thế nhưng cuối cùng vẫn thành công.

- Đáng ghét!

Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, trong lòng Chu Thiên nhỏ máu.

Một lão sư một tháng mới có thể có được một viên, mười viên Sinh Tức hoàn, đối với hắn cũng là một số của cải lớn.

Đương nhiên, hắn cũng sẽ không để cho Trương Huyền thoải mái.

- Hừ, Trương Huyền, cho ngươi thì sao chứ? Những Sinh Tức hoàn này là do học sinh ngươi thắng giúp ngươi. Vốn ngươi đã không tư cách nắm giữ, ta không tin ngươi có thể ung dung thoải mái dùng nó!

Có được những đan dược này thì thế nào chứ?

Học sinh nhọc nhằn khổ sở giúp ngươi đạt được, ngươi còn không biết ngại đi dùng sao?

Chỉ cần không cần, cũng giống như không đạt được nó a!

- Dùng?

Trương Huyền tiếp nhận bình ngọc, lắc lắc đầu nói:

- Loại đồ vật rác rưởi này, ai thèm dùng?

Nói xong, bàn tay run lên.

Tõm tõm!

Bình ngọc đã bị hắn ném vào trong bể nước cách đó không xa.

- A?

- Chuyện này...

Thấy cảnh này, toàn bộ mọi người giật nảy mình, Chu Thiên cũng sững sờ tại chỗ.

Hắn ta làm cái gì vậy?

Chương 160: Ca tới đây là muốn làm cho ngươi mất mặt (2)

Đây chính là mười viên Sinh Tức hoàn, giá trị mấy ngàn kim tệ nha, trực tiếp ném đi?

Ngay cả mấy người Trịnh Dương, Triệu Nhã cũng sững sờ đứng tại chỗ.

- Không cần cảm thấy kỳ quái như vậy. Tuy rằng Sinh Tức hoàn có thể trợ giúp người tu luyện nhanh chóng hội tụ linh khí, nhưng nếu dùng nhiều sẽ làm cho người ta xuất hiện tính ỷ lại, không tốt đối với tu luyện về sau!

Nhìn thấy bọn họ như vậy, Trương Huyền xoay cổ tay một cái rồi lấy ra một cái bình ngọc, ném cho mọi người:

- Đây là đồ vật mà ta chuẩn bị cho các ngươi, dùng hết ta lại đi kiếm một chút!

Trong lúc nghi hoặc, mấy người Triệu Nhã tiếp nhận bình ngọc, vừa mở ra nhìn một chút, cả đám giật nảy mình.

- Sinh Tức đan?

Trong bình ngọc có từng viên từng viên đan dược tròn vo tỏa sáng, tỏa ra mùi thơm xuyên vào xương cốt.

Không ngờ lại là... Sinh Tức đan!

Đây mới chân chính là đan dược, đối với võ giả tu luyện có tác dụng cực mạnh, Sinh Tức hoàn so sánh với nó, quả thực chính là chênh lệch giữa bùn nhão và bảo thạch, không thể cùng so sánh được.

- Đây là Sinh Tức đan mấy vạn kim tệ một viên ở bên ngoài hay sao? Một lần hắn lấy ra hai bình, mấy chục viên?

- Nhiều như vậy đan dược chính thức đưa cho học sinh dùng?

Thân thể chúng nhân run rẩy một cái, cảm giác mình sắp phát điên rồi.

Nhiều Sinh Tức đan như vậy, chí ít giá trị cũng tới mấy trăm ngàn kim tệ, ném cho học sinh tùy tiện dùng...

Trời ạ, có cần phá sản như thế hay không?

Khó trách người ta không để Sinh Tức hoàn vào mặt, nói đùa, ai có nhiều Sinh Tức đan như vậy thì cũng không để thứ đồ chơi kia vào mắt nha.

- Phốc!

Chu Thiên thân thể run rẩy một cái, suýt chút nữa đã ngất đi tại chỗ.

Hắn chỉ cảm thấy hai gò má mình đỏ chót, bị đánh tới mức sắp bị phế tới nơi rồi.

Tùy tiện dạy học sinh một chiêu số rác rưởi mà lại có thể đánh mình giống như chó chết, Sinh Tức hoàn mà bản thân hắn xem như bảo bối quý trọng không ngớt thì người ta lại coi như rác rưởi ném đi như thế...

Đại ca, không phải ngươi là lão sư có đãi ngộ tiền lương kém cỏi nhất trong học viện hay sao? Từ khi nào trở nên trâu bò như thế cơ chứ?

- Lão sư... Những thứ này đều là của chúng con sao?

Không những mọi người phát rồ mà mấy người Triệu Nhã cũng không thể tin được.

- Đương nhiên là cho các ngươi, không phải ta nói với các ngươi rồi sao? Làm học sinh của ta, học viện chỉ có một ít đồ nwh vậy cần gì phải tranh chứ?

Trương Huyền ra vẻ chỉ tiếc mài sắt không thành kim, lắc đầu một cái. Cổ tay xoay một cái, một cái hồ lô xuất hiện ở trong lòng bàn tay hắn:

- Vương Dĩnh, đùi con bị thương, kinh mạch bị hao tổn, đây là Dưỡng Thể dịch mà ta chuyên môn tìm cho con. Sauk hi trở về hòa với nước ngâm ba ngày liên tục, tất cả mầm họa sẽ bị tiêu trừ!

- Lưu Dương, con luyện sai võ kỹ, Ôn Mạch đan này là thứ mà ta tìm được ở trong luyện đan sư công hội. Cố gắng tu luyện trong thời gian ngắn thì tổn thương trước đó cũng có thể giải quyết!

- Vâng!
Vương Dĩnh, Lưu Dương đi lên phía trước, tiếp nhận hai loại đồ vật.

- Dưỡng Thể dịch? Lẽ nào là Dưỡng Thể dịch của luyện đan sư công hội?

- Ngươi đã nghe nói qua rồi sao?

- Đương nhiên ta đã nghe nói qua, lúc trước ta nghe nói vật này có thể làm cho kinh mạch đã bị tổn thương nhanh chóng khôi phục cho nên mới sai người hỏi thăm một chút, một hồ lô như vậy có người nói cũng cần ba mươi vạn kim tệ!

- Ba mươi vạn? Thật hay giả vậy?

- Ôn Mạch đan là đan dược chân chính, giá trị so với Sinh Tức đan còn cao hơn. Có người nói một viên đã có giá hai mươi vạn kim tệ. Luyện đan sư hoặc là luyện đan học đồ mua có lẽ có thể rẻ hơn một chút. Thế nhưng cũng không rẻ được bao nhiêu.

- Hai mươi vạn? Nói như vậy, không phải hắn vừa ra tay đã là năm mươi vạn rồi hay sao?

- Còn có nhiều Sinh Tức đan như vậy, gộp lại đã hơn một trăm vạn rồi? Lại còn tiện tay đưa cho học sinh?

- Trương lão sư còn thu học sinh không? Ta muốn gia nhập vào làm môn hạ của hắn...

...

Trong đám người có không ít người kiến thức rộng rãi. Ôn Mạch đan, Dưỡng Thể dịch, không tính là thứ bí ẩn, cho nên rất nhiều người đều nghe nói qua. Vừa nghe đến giá trị của nó, mỗi người lần nữa trở nên điên rồ.

Lão sư sơ cấp của học viện, tiền lương một tháng cũng chỉ là ba, bốn trăm kim tệ, cao cấp cũng không quá một ngàn, tiện tay lấy ra hơn trăm vạn đưa cho học sinh tu luyện...

Không nói tới lão sư khác... Tên Chu Thiên này, học sinh chiến thắng cho nên mới được khen thưởng Sinh Tức tán, ngươi nhìn người ta một chút mà xem, tiện tay đưa ra đều là đan dược chính thức, dược dịch cực phẩm...

Con mẹ nó, cùng là lão sư, làm sao lại chênh lệch lớn tới như vậy chứ?

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt hâm mộ tập trung vào trên người mấy người Triệu Nhã, tất cả ánh mắt khinh bỉ đều tập trung lên trên người Chu Thiên.

Nhìn thấy những ánh mắt này, Chu Thiên suýt chút nữa đã lần thứ hai phun ra máu tươi.
Trương Huyền, ông nội ngươi!

Nhất định ngươi cố ý.

Cố ý lấy ra những thứ đồ này ở trước mặt ta chính là muốn đánh vào mặt của ta...

Ta đường đường là người chưởng quản việc phân phát vật tư trong học viện, là lão sư có công việc béo bở nhất, bây giờ lại bị người ta xem thường không đáng giá một xu...

- Đi thôi!

Sau khi chia đồ vật xong, Trương Huyền khoát tay áo một cái rồi dẫn đầu đi ra ngoài, nhẹ như mây gió, không không nhiễm bụi trần.

Phí lời, chuyện này còn cần phải nói sao, đương nhiên là cố ý rồi!

Không phải ngươi muốn đánh vào mặt của ta hay sao? Vậy ta sẽ đánh vào mặt của ngươi.

Nói thật cho ngươi biết, ca ca ta tới đây chính là đến làm cho ngươi mất mặt!

- Vâng!

Thấy lão sư rời đi, mấy người Trịnh Dương mới từ trong kinh ngạc phản ứng lại, choáng váng đi theo ở phía sau. Đồng thời khuôn mặt từng người có chút lúng túng, ửng hồng.

Vốn bọn họ muốn tranh thủ chút tài nguyên cho lão sư, giành vẻ vang cho người, ai biết... Đến cuối cùng bọn họ mới phát hiện ra, Trương lão sư căn bản không quan tâm tới những tư nguyên này.

Cũng đúng a, người có thể tiện tay lấy ra nhiều đan dược như vậy, nhiều dược liệu như vậy, một ít cái gọi là Sinh Tức tán, Sinh Tức hoàn sao có thể được người để vào mắt cơ chứ?

- Lão sư, những đan dược này thực sự... quá quý trọng...

Khi mọi người lần nữa trở lại lớp học, Triệu Nhã đi lên phía trước rồi nói.

Lần trước nàng đã nhận một gốc Hàn Dương Mẫu thảo, nếu lại lấy thêm những đan dược này, thực sự quá là băn khoăn...

- Cố gắng tu luyện, giành thắng lợi trong sư giả bình trắc cho ta là được!

Trương Huyền xua tay nói.

- Lão sư yên tâm, nhất định chúng ta sẽ cố gắng thật nhiều...

Nghe thấy hắn nói như thế, mấy người Triệu Nhã đồng thời gật đầu.

Lão sư đã vì bọn họ mà trả giá nhiều như vậy, nếu như lại thua, khi đó chính bọn họ cũng cảm thấy sẽ không có mặt mũi nào gặp người nữa.

- Tốt!

Nhìn thấy tinh thần của mọi người như thế, Trương Huyền thoả mãn gật gù, lại quay đầu nhìn sang:

- Trịnh Dương, ngươi theo ta lại đây!

Nói xong hai người đi vào gian phòng nhỏ.

Trịnh Dương biết chắc là chuyện về bộ thương pháp mà ngày hôm nay hắn đã học tập, vừa vặn trong lòng hắn cũng tràn ngập nghi hoặc, cho nên hắn không dám do dự mà vội vàng đi theo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau