THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1556 - Chương 1560

Chương 1556: Yên Hà đan vân (2)

Không có trả lời mấy người, con ngươi của Mộc sư đột nhiên co rụt lại, chỉ về phía trước.

Ầm ầm!

Nương theo hắn chỉ, chính giữa phế tích trước mắt, lần nữa oanh minh kịch liệt, một đoàn yên hà bảy màu sinh ra, tựa như ánh sáng chiếu rọi bốn phương.

- Đây là... Yên Hà đan vân?

- Yên Hà đan vân? Trong truyền thuyết, chỉ có luyện chế đan dược cấp tám, mới có thể xuất hiện...

- Đan dược cấp bậc càng cao càng nghịch thiên, cũng bị thiên địa khiển trách, Yên Hà đan vân chính là một loại thiên kiếp, chỉ tồn tại trong đan dược cấp tám, thầy Trương... đây là luyện chế đan dược gì? Vì sao sẽ xuất hiện cái này?

Thấy rõ ràng bộ dáng đám mây, mấy vị trưởng lão nhận ra được, cả đám sắp điên rồi. Yên Hà đan vân, tên như ý nghĩa, đồ vật khi Luyện Đan mới xuất hiện, chỉ có đến đan dược cấp tám, mới có thể hình thành, trước mắt nhưng xuất hiện một đóa, há không nói rõ, thầy Trương... lại luyện chế đan dược cấp tám?

- Không phải đan dược cấp tám, nếu như vậy, trong Yên Hà đan vân còn có kiếp số, không có... nói rõ luyện chế dược vật, vẫn chưa tới cấp tám, có điều, xem như chưa tới, cũng là cấp bảy đỉnh phong, hơn nữa chỉ sợ còn đạt đến... Đan Văn cảnh, mới có uy thế như thế!

Mộc sư nhíu mày nói.

Cảnh tượng đan dược cấp tám thành đan, hắn may mắn gặp một lần, không chỉ có Yên Hà đan vân, Luyện Đan sư còn phải thừa nhận lôi kiếp, chỉ có như vậy, thành đan mới có thể mượt mà sung mãn, vừa xuất hiện liền sinh ra linh trí. Trước mắt chỉ có đan vân, không có lôi kiếp, nói rõ cấp bậc còn chưa đủ.

- Đan Văn cảnh... đan dược cấp bảy đỉnh phong?

Khóe miệng mọi người co giật.

Cái này... chỉ sợ so với một ít đan dược cấp tám bình thường, cũng trân quý hơn a! Đan dược chia làm: Thành đan, sung mãn, hoàn mỹ, Đan Văn! Đan dược Đan Văn cảnh, toàn bộ Danh Sư học viện nhiều Luyện Đan sư như vậy, cũng chỉ nghe nói qua, chưa hề thấy tận mắt, thầy Trương luyện chế loại dược vật cấp bậc này, còn thành công... thật hay giả?

- Đi qua nhìn một chút!

Mấy vị trưởng lão cũng nhịn không được nữa, bay thẳng về phía trước...

Hoàng cung của Hồng Viễn đế quốc, một người trung niên đang ngồi ở trước bàn phê duyệt tấu chương. Hoàng đế bệ hạ của Hồng Viễn đế quốc, phụ thân của Ngọc Phi Nhi, Ngọc Thần Thanh! Thời khắc này, bút lông trong tay Ngọc Thần Thanh nhẹ nhàng khẽ động, chân khí vây quanh, tạo thành rất nhiều hình dạng dị thú, như rồng, như hổ, cho người ta một loại uy nghiêm không dám tới gần. Mặc dù không có thi triển thực lực, nhưng giơ tay nhấc chân liền uy áp thiên địa, thực lực của vị hoàng đế bệ hạ này, chỉ sợ không kém đám người Mi trưởng lão, đã đạt đến Thánh giả nhất trọng đỉnh phong.

- Bệ hạ, tiệc tối đã chuẩn bị ổn thoả!
Một tên thái giám đi đến.

- Ân!

Bút lông ngừng lại, Ngọc Thần Thanh xoa xoa mi tâm:

- Phi nhi nói thế nào? Có mời được Trương Huyền kia tới không?

- Bẩm báo bệ hạ, công chúa nói thầy Trương đã tiếp thiếp mời, đêm nay sẽ đến!

Thái giám cười nói.

- Vậy là tốt rồi, ta ngược lại muốn xem xem, đến cùng là dạng thanh niên tài tuấn gì, lại dám muốn nữ nhi của ta làm tỳ nữ hắn!

Ngọc Thần Thanh hừ một tiếng.

- Bệ hạ, thầy Trương này, ở học viện huyên náo động tĩnh rất lớn, hẳn là một người có bản lĩnh... nhưng bảo Lục công chúa làm tỳ nữ, giọng điệu thực có chút lớn!

Thái giám nói.
- Không sai, con gái của ta, thiên chi kiêu nữ, ta cũng không đành lòng nói nặng một câu, hắn lại dám trêu đùa, ta cũng muốn nhìn một chút, tên này đến cùng có ba đầu sáu tay hay không! Chờ một lát tới, ta nhất định sẽ giáo huấn một chầu, để hắn biết trời cao đất rộng...

Ánh mắt của Ngọc Thần Thanh lạnh lẽo, đang muốn tiếp tục nói chuyện, đột nhiên cảm thấy mặt đất oanh minh.

- Làm sao vậy? Đi xem một chút!

Ngọc Thần Thanh nhướng mày, khoát tay áo.

- Vâng!

Thái giám vội vã đi ra ngoài, không lâu sau vẻ mặt quái dị đi đến:

- Bẩm báo bệ hạ, là... tiểu viện Hoài Vương gia đưa cho thầy Trương, bị hắn... phá hủy!

- Hắn phá hủy?

Ngọc Thần Thanh sững sờ.

- Đúng vậy, thầy Trương này đi Luyện Khí học viện, Luyện Khí học viện sập, đi Y Sư học viện, Y Sư học viện sập, đi Luyện Đan học viện, Luyện Đan học viện tan hoang... Lần này, mới vừa trở lại chỗ ở của mình, chỗ ở cũng biến thành phế tích...

Thái giám vội nói.

- Đi đâu phá đó?

Khóe miệng của Ngọc Thần Thanh co giật:

- Cái này... tiệc tối hôm nay, ngươi xem có thể hủy bỏ hay không, hoặc là đừng để vị Trương Huyền này đến! Không được, tùy tiện hủy bỏ, thực sự không ổn, như vậy đi, ngươi đi mời Ngô Trận Pháp sư đến, để hắn hỗ trợ ở yến hội sảnh, bố trí hơn mười trận pháp gia cố, để phòng bất trắc!

- Vâng!

Thái giám nhẹ gật đầu.

Chương 1557: Thánh giả Bồ Đề thụ (1)

Đám người Mộc sư đuổi tới chỗ ở của Trương Huyền, lúc này mới phát hiện, Tử Dương tiền bối thi triển đại lực lượng, bao phủ mọi người ở bên trong, không có một ai bị thương, nhưng phòng ốc không được chiếu cố, tất cả đều biến thành phế tích, thật không nỡ nhìn. Thời khắc này thầy Trương đang đứng ở trước mặt một cái Khí đỉnh to lớn, chửi ầm lên.

- Trước khi Luyện Đan ngươi cam đoan như thế nào? Một đan dược cấp bảy nho nhỏ liền không chịu nổi, còn Thánh khí, Thánh cọng lông a...

Trương Huyền xác thực rất tức giận.

Tên này lời thề son sắt với mình, nói luyện chế đan dược cấp bảy không thành vấn đề, lúc này mới hao phí tâm lực, thi triển Sư Ngôn Thiên Bẩm, khống chế đám người Lỗ đan sư hỗ trợ Luyện Đan, tất nhiên không có xuất hiện bất kỳ sai lầm!

Đan dược đầy đủ năm, cộng thêm không có xuất hiện chút sai lầm, rất nhanh liền thành đan! Kết quả... trong nháy mắt thành đan, cản trở không phải đám người Lỗ đan sư, mà là Kim Nguyên đỉnh danh xưng trấn viện chi bảo này! Không có bao lại khí tức cuồng bạo của đan dược, ầm vang nổ tung. Mặc dù không có làm bị thương người, nhưng thật vất vả có phủ đệ, liền triệt để phế bỏ!

- Ta... cũng không biết ngươi muốn luyện chế đan dược nghịch thiên như thế a...

Bị chửi máu chó phun đầu, Kim Nguyên đỉnh cực kỳ oan ức. Nó là Thánh khí không giả, nhưng là Khí đỉnh, không phải đan lô, để nó luyện chế đan dược cấp bảy bình thường, cũng đã rất miễn cưỡng, kết quả còn luyện chế ra một viên đan dược vượt qua phạm vi năng lực chưởng khống... Không có bị nổ chết là tốt lắm rồi.

- Nếu không phải ngươi cuối cùng không chịu được, viên đan dược này, nhất định có thể đến cấp tám, hiện tại chỉ là Đan Văn cấp bảy, lãng phí nhiều vật liệu tốt như vậy...

Cũng biết không trách được đối phương, Trương Huyền hừ một tiếng nói. Nếu không phải tên này cuối cùng không chịu được, phẩm cấp đan dược khẳng định sẽ còn tăng trưởng. Thật đáng tiếc Phượng Ngô thụ của Tưởng Thanh Cầm, còn có rất nhiều dược liệu quý hiếm.

- Cấp tám? Đan Văn cấp bảy?

Lỗ đan sư ở một bên, giờ mới hiểu được nhóm người mình luyện chế ra dạng đan dược gì, cả đám kích động không ngừng run rẩy. Đại ca, Đoạn Tục đan, bản thân là đan dược cấp bảy, ngươi luyện chế ra Đan Văn cảnh, đã rất khủng bố, không ít Luyện Đan sư bát tinh thượng phẩm cũng chưa hẳn có thể làm được... Thế mà còn muốn luyện chế ra cấp tám? Ngươi là muốn nghịch thiên sao!

- Được rồi, may mắn đan dược không có tổn thương, nếu không, giết chết ngươi cũng bù không được!

Lại trách mắng hai câu, lúc này Trương Huyền mới hết giận, cất đan dược vào bình ngọc, nhìn thấy đám người Mộc sư, liền ôm quyền:

- Mộc sư, chư vị trưởng lão!

- Sư thúc... Ngươi mới vừa luyện chế, là Đoạn Tục đan?

Mộc sư nhận ra được, nhịn không được nói.

- Phải! Trương Huyền gật đầu, cũng không có gì phải giấu diếm.

- Đoạn Tục đan cấp bảy đỉnh phong, luyện chế ra Yên Hà đan vân... thủ pháp Luyện Đan này, quả thực quá khó tin nổi...

Mộc sư khen ngợi, nhịn không được hỏi:

- Đoạn Tục đan, có năng lực để cho người ta gãy chi nối tiếp, không biết sư thúc luyện chế viên đan dược này làm gì?

Loại đan dược này mang theo sinh cơ cực lớn, không nói có thể hoạt tử nhân, nhục bạch cốt, nhưng cũng không xê xích gì nhiều, huống chi còn luyện chế ra đan dược có thể so với cấp tám.

- Cứu một vãn bối!

Trương Huyền gọi Tử Dương thú đưa Ngụy Như Yên tới, lúc này mới lấy bình ngọc ra.

- Sư thúc muốn cứu người này?

Mộc sư nhướng mày.

- Không sai! Trương Huyền gật đầu.

- Thân thể của nàng quá hư nhược, uy lực đan dược lại quá mạnh, ta sợ dùng như vậy, sẽ hoàn toàn phản tác dụng...

Mộc sư vội nói.

Đây chính là đan dược có thể so với đan dược cấp tám, sinh mệnh lực mênh mông, xem như hắn đột nhiên dùng cũng không chịu nổi, để một nữ hài hôn mê bất tỉnh, xương thịt như củi mục dùng, chỉ sợ dược hiệu còn không có hoàn toàn phát huy, liền bị dược lực trong đó đốt tươi chết. Quá bổ không tiêu nổi, đây là định lý.

- Không sao cả!

Trương Huyền khoát tay, ngón tay búng một cái, mở nắp bình ra, ngay sau đó một cỗ linh khí tinh thuần, từ trong bình ngọc tuôn trào ra, một viên thuốc bay đến không trung, tựa như lúc nào cũng sẽ chạy thoát. Đan dược Đan Văn cấp bảy, mặc dù không có khả năng trong thời gian ngắn sinh ra linh trí, nhưng cũng có năng lực xu cát tị hung, nương theo thời gian trôi qua, sẽ trở nên giống như Kim Nguyên đỉnh, nắm giữ tư tưởng của nhân loại, lần thứ hai tiến hóa, biến thành hình người cũng chưa biết chừng.

- Muốn chạy trốn, tới!

Dường như biết gia hỏa này sẽ có cử động như vậy, Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, bàn tay lăng không trảo một cái, một cỗ lực lượng đặc thù bao phủ. Đan dược lơ lửng ở trên không trung, như nhận lấy một loại khống chế nào đó, không tự chủ được bay đi.

Biết đặc tính của loại đan dược cấp bậc này, hắn sớm liền chuẩn bị đủ loại thủ đoạn. Dùng chân khí đỡ lấy cằm của nữ hài, để nàng há miệng, nhẹ nhàng bắn ra, Đoạn Tục đan thẳng tắp chui vào cổ họng.

Xì xì xì xì...

Đan dược vừa tiến vào trong cơ thể, lập tức như sắt thép nung đỏ đi vào nước lạnh, phát ra thanh âm xì xì, sắc mặt của Ngụy Như Yên bắt đầu trở nên hồng nhuận, có điều, kéo dài không bao lâu, liền ngừng lại, vẫn ngủ say như cũ, không có bộ dáng thức tỉnh. Đưa tay đáp lên mạch tượng của đối phương, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Đổi lại người khác, quả thực sẽ giống như Mộc sư nói, quá bổ không tiêu nổi, không chịu nổi dược lực, sẽ sớm tử vong, nhưng nữ tử trước mắt không giống, Thánh dược Thập Diệp hoa cũng có thể độc chết, một viên đan dược thất cấp mà thôi, vào trong người, liền không sai biệt lắm hóa thành chất dinh dưỡng của độc thể. Mặc dù viên Đoạn Tục đan này, còn chưa đủ cứu sống nàng, nhưng thân thể đã khôi phục khỏe mạnh, trước đó ở trong bụng mẫu thân lưu lại thương thế, cũng hoàn toàn chữa trị.

- Thân thể khôi phục, coi như linh hồn ngủ mê mệt, trong thời gian ngắn cũng sẽ không có bất kỳ vấn đề gì...

Trước đó Ngụy Như Yên bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, hiện tại dù không tỉnh lại, nhưng thân thể khôi phục khỏe mạnh, đã không có lo lắng sinh mệnh.

- Cái này... Đoạn Tục đan nhập thể, vậy mà không tỉnh lại, vị vãn bối này của sư thúc, đến cùng bị bệnh gì?

Chương 1558: Thánh giả Bồ Đề thụ (2)

Mộc sư ngạc nhiên, ngay cả hắn cũng không chịu nổi Đoạn Tục đan, một bệnh nhân dùng không có việc gì không nói, thế mà còn không tỉnh lại, bệnh này có chút đáng sợ ah!

- Là thương thế phương diện linh hồn, thân thể khôi phục, chẳng qua linh hồn quá hư nhược, trong thời gian ngắn khó mà tỉnh lại.

Trương Huyền giải thích một câu, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhịn không được nhìn qua:

- Ngươi có Thánh dược tẩm bổ linh hồn không? Tốt nhất là sống... càng nhiều càng tốt!

Hắn nghĩ không ra, cũng tìm không thấy Thánh dược tẩm bổ linh hồn, nhưng Mộc sư có lẽ có.

- Thánh dược tẩm bổ linh hồn ta có một ít, có điều đều là sấy chế xong, tươi sống... thật không có!

Mộc sư chần chờ một chút, lắc đầu.

- Không có?

Trương Huyền lộ ra vẻ thất vọng.

Thánh dược sấy chế xong, hắn muốn tìm cũng có thể tìm được, đáng tiếc vô dụng với Ngụy Như Yên! Nhất định phải là còn sống.

- Thầy Trương, Thánh dược còn sống, ta ngược lại biết một cây!

Chung Đỉnh Thuần đi theo đằng sau đám người, một mực không lên tiếng đột nhiên mở miệng. Hắn là Y Sư học viện viện trưởng, biết rất nhiều dược liệu.

- Ồ? Ở nơi nào?

Trương Huyền vội vàng nhìn qua.

- Hoàng cung của Hồng Viễn đế quốc, có một gốc Thánh giả Bồ Đề thụ, nghe nói đối với tẩm bổ linh hồn có hiệu quả cực lớn...

Chung Đỉnh Thuần nói.

- Thánh giả Bồ Đề thụ?
Trương Huyền cau mày, loại cây này, nghe cũng chưa từng nghe qua.

- Nghe nói cây này là Tiên Tổ của Hồng Viễn hoàng thất mang về từ Mãng Nguyên, trồng ở trong hoàng cung, có hiệu quả tẩm bổ linh hồn, nguyên nhân chính là như thế, linh hồn của con cháu hoàng thất đều rất cường đại!

Chung Đỉnh Thuần chần chờ một chút nói:

- Nhưng đây là thứ trọng yếu nhất của hoàng thất, ta sợ bọn họ không nguyện ý cho mượn sử dụng!

- Không nguyện ý cho mượn?

Trương Huyền xoa cằm, trong lòng trầm tư:

- Đúng lúc hôm nay có yến hội, trước xem gốc Bồ Đề thụ kia có hiệu quả với Ngụy Như Yên hay không lại nói. Không có hiệu quả sẽ không cần mở miệng, nếu như có, cũng có thể thử xem!

- Đa tạ Chung viện trưởng nhắc nhở!

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Trương Huyền ôm quyền.

- Viện trưởng khách khí!
Chung Đỉnh Thuần vội vàng gật đầu, lại hỏi thăm mọi người vài câu, phát hiện loại Thánh dược tẩm bổ linh hồn này, quả thực không nhiều, lúc này Trương Huyền mới bất đắc dĩ lắc đầu.

- Viện trưởng, hiện tại ta liền phái người tới chữa trị tiểu viện...

Thấy phủ đệ của viện trưởng biến thành như vậy, ngay cả chỗ ở cũng không có, Triệu Bính Tuất mở miệng.

- Làm phiền Triệu viện trưởng!

Trương Huyền gật đầu.

Sớm biết luyện Đoạn Tục đan này nguy hiểm như thế, liền đi ngoài thành, làm hại hiện tại hắn cũng không có địa phương cư trú.

- Ân!

Triệu Bính Tuất không nói thêm lời, cùng tất cả trưởng lão xoay người trở lại học viện, bắt đầu tìm người hỗ trợ sửa chữa tiểu viện. Từ Phong Thánh đài trở về, chính là giữa trưa, sau đó đi trưởng lão viện giáo huấn, lại thêm Luyện Đan... một buổi chiều qua rất nhanh, bất tri bất giác, trời đã tối.

Nhìn chung quanh một vùng phế tích, Trương Huyền chần chờ một chút, thu Ngụy Như Yên vào Thiên Nghĩ Phong Sào, bàn giao đám người Tôn Cường, Vương Dĩnh đi học viện cư trú (*đám người Vương Dĩnh là khách khanh trưởng lão, ở học viện đã có chỗ ở), đang định đi hoàng cung tham gia yến hội, đột nhiên trong lòng hơi động, ngừng lại. Ánh mắt nhìn đi, lâu xá tiểu viện sụp đổ, hình thành một mảng lớn phế tích, lan tràn trên mặt đất, tựa như một cự long rong ruổi.

- Đây là... Địa Long?

Con ngươi Trương Huyền co rụt lại, phế tích lan tràn, kết hợp địa thế, giống như một cự long nằm rạp trên mặt đất. Nếu chỉ như thế, còn không đến mức để hắn ngạc nhiên, nhưng hắn nhớ tới điều kiện mở bảo tàng của Ngô Dương Tử! Nhà cũ, dưới Địa Long tam tinh! Đây đã là Địa Long... như vậy tam tinh ở nơi nào? Vội ngẩng đầu nhìn trời cao. Màn đêm đã tới, sao trời dày đặc, vô số ngôi sao giấu ở trong hư không tăm tối, tựa như ở trong tinh không bày cờ.

- Nhiều sao như vậy... Tam tinh là cái gì?

Mày Trương Huyền nhíu lại thành một đoàn.

Đối phương chỉ nói bốn chữ “Địa Long tam tinh”, nhưng không nói rõ chi tiết, là ba viên tinh thần nào, càng không nói phương vị cụ thể, Tinh Đấu đầy trời, làm sao đi tìm? Tìm được Địa Long, tìm không thấy tam tinh, liền không cách nào định vị, cũng không thể đào cả tiểu viện một lần! Lại nói, nếu như đào một lần có thể tìm ra, như vậy bảo vật khẳng định sớm liền không còn, căn bản không tới phiên hắn. Thân thể khẽ động, bay đến không trung, cúi đầu nhìn xuống dưới. Phế tích sụp đổ lan tràn trên mặt đất, giao tiếp với bầu trời đen nhánh, thoạt nhìn tựa như một cự long bất cứ lúc nào cũng sẽ bay lên bầu trời.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Biết tìm như vậy khẳng định tìm không thấy, Trương Huyền cũng không vội vã, trong mắt hoa văn nhúc nhích, thẳng tắp nhìn chỗ Địa Long cùng bầu trời va chạm.

Chương 1559: Xích Huỳnh quả (1)

Địa phương Địa Long cùng bầu trời giao tiếp, là một dòng sông, dọc theo chung quanh học viện, chậm rãi chảy xuôi, uốn lượn đến bóng tối không biết tên, không nhìn thấy cuối cùng. Dọc theo thân rồng nhìn lại, lan tràn về phía tiểu viện, có hồ nước, hoa cỏ cây cối tô điểm, như nhiều hơn từng mảnh tường vân, phụ trợ Địa Long phá không bay lượn.

Nghiên cứu hơn mười phút, sử dụng Minh Lý Chi Nhãn có chút đầu váng mắt hoa, lúc này mới nhịn không được lắc đầu, ngừng lại. Xem ra, đối phương nói tới tam tinh, cũng không phải nói tinh thần, càng không phải địa hình bố cục, chỉ nhìn như vậy, là nhìn không ra, cần phải từ từ nghiên cứu mới được.

Đã biết Địa Long là cái gì, chỉ cần hạ chút công phu, tam tinh hẳn là có thể tìm được. Ngô Dương Tử đã nói ra chỗ bảo tàng, tự nhiên hi vọng hậu nhân tìm được, mà không phải có thể ẩn tàng. Thu hồi tinh thần, đang định bay xuống, lần sau có cơ hội lại nghiên cứu, chỉ thấy một bóng người thẳng tắp bay tới.

- Hồ Yêu Yêu? Lúc này tới đây làm gì?

Minh Lý Chi Nhãn không sợ bóng tối, thoáng nhìn liền nhận ra được, có điều, đối phương như không thấy được hắn, thân ảnh nhanh chóng vọt tới, đi tới một cái chỗ cao trên phế tích, tìm kiếm khắp nơi. Mặc dù thực lực đạt đến Tằm Phong cảnh đỉnh phong, nhưng muốn ở trong bóng đêm tìm một người vẫn không dễ dàng, cổ tay khẽ đảo, một viên Dạ Minh Châu xuất hiện, mượn nhờ ánh sáng trong đó, quan sát khắp nơi.

- Trương lão sư...

Nàng nhịn không được la lên.

Thân là học đồ, đã đổi giọng xưng lão sư. Đang muốn trả lời, con mắt Trương Huyền đột nhiên rơi vào Dạ Minh Châu trong tay nàng, hào quang nhỏ yếu, phản chiếu ở trong hồ nước cách đó không xa, tựa như một ngôi sao.

- Chẳng lẽ...

Ánh mắt sáng lên, vội vàng nhìn lại mấy hồ nước xung quanh tiểu viện, quả nhiên thấy được ánh sáng của Dạ Minh Châu, chiếu ở trong nước, kêu gọi kết nối nhau, tựa như thiên hà treo ngược. Từ trên nhìn xuống, phế tích hình thành Địa Long, uyển như phi hành ở trong trời đêm, bị tinh thần tô điểm, tự mang một cỗ khí thế.

- Tòa phủ đệ này, trải qua sửa chữa, tổng cộng có tám hồ nước, địa hình đã không giống hơn hai ngàn năm trước... Địa Long tam tinh, cần tìm ra vị trí ba viên tinh thần, nhiều ngược lại không đúng!

Ngô Dương Tử nhắn lại nói là Địa Long tam tinh, nếu như Dạ Minh Châu phản chiếu ánh sáng ở trong hồ nước là “tinh”, như vậy hiện nay có tám tinh. Không phải đối phương nói sai, mà là biệt viện trải qua sửa chữa, hình dạng trước kia đã không tồn tại nữa.

- Như vậy có thể làm khó người khác, nhưng khó không được ta...

Trương Huyền mỉm cười.

Tu luyện giả khác, coi như Mộc sư tới, muốn từ tám hồ nước tuyển ra ba chỗ ở hai ngàn năm trước liền tồn tại, là cực kỳ phiền phức, hắn không giống, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, hồ nước có phải niên đại xa xưa hay không, liếc mắt liền có thể nhìn ra. Không lâu sau, liền xác định ba cái. Ba điểm sáng trong hồ nước, nối liền cùng một chỗ, một giao lộ của tiểu viện xuất hiện ở trước mắt. Vị trí này, ở phía trước chủ điện của phủ đệ, là một cây tùng to lớn, đứng sừng sững trên đó, xem ra không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng.

- Xem ra ở dưới gốc cây tùng này!

Xác định địa điểm, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng cười một tiếng, từ không trung bay xuống, xuất hiện ở trước mặt Hồ Yêu Yêu.

- Tìm ta có chuyện gì? - Trương lão sư, ngươi vì tìm bảo tàng, cũng quá liều mạng đi...

Hồ Yêu Yêu chỉ chung quanh, khuôn mặt ngớ ra. Ngươi không phải mới vừa vào ở sao? Làm sao biến thành như vậy? Coi như vì tìm bảo tàng Ngô Dương Tử lưu lại, cũng không cần biến phủ đệ thành phế tích chứ!

- Không phải bởi vì bảo tàng, là một chút ngoài ý muốn...

Trương Huyền xạm mặt lại:

- Ngươi không phải là nghe nói phủ đệ sụp đổ, đặc biệt tới nhìn xem chứ!

- Không phải, là... có chuyện muốn mời lão sư hỗ trợ!

Hồ Yêu Yêu vội nói.

Mặc dù Ngô Dương Tử có lưu lại bảo tàng, nhưng nhiều năm như vậy, vô số tiền bối của nàng đều tìm, tung tích gì cũng không phát hiện, nàng cũng không cảm thấy mình có thể tìm tới, nên không quá chú ý.

- Chuyện gì?

Trương Huyền kỳ quái. Mặc dù Hồ Yêu Yêu ở trước mặt hắn không nổi lên được bất luận sóng gió gì, nhưng ở trong học viện tuyệt đối là cường nhân hô phong hoán vũ, lại thêm thủ đoạn rất nhiều, còn có sự tình nàng không giải quyết được?

- Nói thật cho ngươi biết đi, ta cùng Đổng Hân, Long Thương Nguyệt cùng Tiết Chân Dương, phát hiện một bảo tàng, chỉ cần lấy được, có hai mươi phần trăm tỷ lệ, giúp chúng ta đột phá đến Bán Thánh...

Hồ Yêu Yêu cắn răng:

- Vốn bốn người chúng ta muốn một mình lấy đi bảo vật, nhưng hai gia hỏa thủ hộ thực sự quá mạnh, chúng ta không phải đối thủ, cho nên... Hy vọng có thể được ngươi trợ giúp!

- Ta?

Trương Huyền sững sờ.

Chuyện này lúc trước hắn nghe lén đã biết, Đổng Hân từng nói qua, đại khái tháng này thành thục, tính toán thời gian, quả thực không sai biệt lắm.

- Không sai, ngươi muốn thực lực có thực lực, muốn thủ đoạn có thủ đoạn, nếu như nói ai có thể giúp chúng ta nhận được món đồ kia, ngoại trừ ngươi, chúng ta thực nghĩ không ra...

Hồ Yêu Yêu lắc đầu.

Mặc dù bốn người bọn họ ở trong học viện hô phong hoán vũ, nhưng gặp phải tên này, lại như gặp ma, biến thành đồ đệ, đồ tôn, Đổng Hân thảm nhất, biến thành cháu chắt không nói, còn bị khai trừ.

Long Thương Nguyệt một mực không có hành động, ngược lại may mắn thoát khỏi. Vốn bốn người có ba cái cùng hắn có khúc mắc, không muốn tìm hắn hỗ trợ, nhưng món đồ kia sắp thành thục, một khi không lấy, sẽ để cho hai gia hỏa kia lấy đi, đến lúc đó, cái gì cũng không chiếm được, còn muốn đột phá ràng buộc liền khó hơn!

Suy đi nghĩ lại vẫn quyết định mời một người. Mặc dù tên này là phá hư chi vương, nhưng năng lực chân chính bày biện ở nơi đó, nếu không cũng không để bốn đại cao thủ bọn hắn liên tục hao tổn ba cái.

- Là cái gì? Có thể để cho tỷ lệ đột phá Bán Thánh tăng lên hai mươi phần trăm?

Trương Huyền kỳ quái.

Đi qua Phong Thánh đài, nhìn qua vô số tâm đắc đột phá, biết từ Tằm Phong cảnh đến Bán Thánh rất khó, tăng lên hai mươi phần trăm, đối với thiên tài như bọn hắn, tỷ lệ đã cực kỳ lớn. Hồ Yêu Yêu cắn môi, dưới Dạ Minh Châu phụ trợ, da thịt của Hồ Yêu Yêu tuyết trắng cùng dáng người yêu nghiệt, rung động lòng người:

- Dược liệu Thánh giả... Xích Huỳnh quả!

Chương 1560: Xích Huỳnh quả (2)

- Xích Huỳnh quả?

Trương Huyền sửng sốt một chút, con mắt nhịn không được tỏa ánh sáng. Thứ này hắn nghe nói qua, quả thực là một loại dược liệu Thánh giả, toàn thân đỏ tươi, một khi thành thục, có thể phát ra huỳnh quang, tựa như đom đóm, chiếu sáng bốn phía, cực kỳ xinh đẹp.

Thứ này hấp thu tinh hoa nhật nguyệt sinh trưởng, trăm năm thành thục một lần, cực kỳ thưa thớt, hơn nữa không cách nào nhân tạo bồi dưỡng, tuyệt đối là bảo vật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Dùng loại Xích Huỳnh quả này, mặc dù không cách nào đột phá Bán Thánh, nhưng quả thực có thể gia tăng tỷ lệ đột phá, khó trách bốn người động tâm, xem như hắn, tâm tư cũng sục sôi.

Mặc dù hiện tại tu vi của hắn chỉ là Đạp Hư cảnh sơ kỳ, cách Bán Thánh còn chênh lệch mấy cấp, nhưng lấy tốc độ tu luyện của hắn, chỉ cần tìm được công pháp, cắn răng khổ tu hai ba canh giờ liền tích lũy đủ.

Ở Phong Thánh đài tổng kết vô số kinh nghiệm, đột phá có lẽ không khó, nhưng có thứ này, hiệu quả khẳng định càng tốt. Dù sao hắn tu luyện Thiên Đạo công pháp, đột phá cần lượng lớn linh khí, mặc dù ở Vân Vụ lĩnh nhận được không ít Địa Mạch linh dịch, nhưng đến lúc đó có thể sử dụng hay không cũng khó nói. Dù sao độ tinh thuần của Địa Mạch linh dịch vẫn kém một chút, có thứ này, có thể nói... Bán Thánh có hi vọng!

- Không sai, chúng ta trải qua quan sát, cây này tổng cộng kết mười trái Xích Huỳnh quả, chỉ cần ngươi có thể giúp chúng ta lấy được... Mọi người có thể chia đều, mỗi người hai quả!

Hồ Yêu Yêu nói.

- Mỗi người hai quả?

Trương Huyền vuốt cằm:

- Tốt, ta đáp ứng!

Hắn là lâm thời gia nhập, có thể bình quân phân phối, cầm tới hai trái cũng không tệ lắm. Đương nhiên, cụ thể làm sao chia, khẳng định phải xem cống hiến lớn nhỏ, đến lúc đó lại thương nghị cũng không muộn.

- Đáp ứng?

Vốn cho rằng đối phương sẽ công phu sư tử ngoạm, muốn nhiều mấy quả, không nghĩ tới đồng ý sảng khoái như vậy, Hồ Yêu Yêu có chút không dám tin tưởng.

- Đương nhiên!

Trương Huyền gật đầu:

- Lúc nào xuất phát?
- Chỗ kia cách nơi này có chút xa, ngồi thú sủng của Đổng Hân, đại khái cần ba ngày mới có thể đến! Nói cách khác, một cái qua lại, không sai biệt lắm cần bảy tám ngày!

Hồ Yêu Yêu nói:

- Nếu như không có chuyện gì, hiện tại chúng ta có thể đi ngay!

- Bảy tám ngày?

Trương Huyền cau mày.

Ba ngày sau hắn còn phải kế vị, có đại nghi thức cần tham gia, khẳng định là đi không được.

- Đúng vậy, đây là tính toán thời điểm Xích Huỳnh quả thành thục, nhưng chỉ sợ còn phải ở nơi đó đợi mấy ngày, hoàn toàn thành thục mới có thể hái...

Hồ Yêu Yêu nói.

- Còn phải đợi?

Cứ tính toán như thế, chẳng phải vượt qua mười ngày nửa tháng? Thực sự quá chậm! Lâu như vậy, đã có thể xung kích Tòng Thánh, chỉ vì Bán Thánh, thực sự không có lời. Hơn nữa, chủ yếu nhất là chậm trễ sự tình.
- Ba ngày sau, tân viện trưởng của học viện xác lập, hiện tại đi, khẳng định sẽ chậm trễ...

Trương Huyền lắc đầu.

- A, chuyện này ta nghe nói, sau khi lão viện trưởng mất tích, vị trí viện trưởng một mực không công bố, hôm nay Mộc sư tới, chính là vì việc này, nhưng mà không biết viện trưởng rơi vào trên đầu ai... Theo ta suy đoán, không phải Lục Phong viện trưởng, chính là Triệu Bính Tuất viện trưởng! Hai người bọn họ khả năng lớn nhất.

Hồ Yêu Yêu lắc đầu, môi đỏ nhếch lên:

- Nhưng chuyện này cùng chúng ta có quan hệ gì, dù sao lão sư cũng không phải học sinh của học viện, còn quản viện trưởng làm gì?

Trương Huyền cùng Lục Phong viện trưởng huyên náo lớn như thế, bị đuổi ra học viện, ngay cả chỗ ở cũng không có, đường đường Yêu Nguyệt hội hội trưởng làm sao không biết! Ngươi nói ngươi không phải là học sinh học viện, còn quan tâm ai làm viện trưởng làm gì? Cái gì nghi thức thượng vị, cùng ngươi có nửa xu quan hệ?

- Cái này...

Trương Huyền cười khổ, thật là có quan hệ, đồng thời quan hệ rất lớn.

- Nhanh quyết định đi, Xích Huỳnh quả ngay ở mấy ngày nay thành thục, nếu như đi muộn ta sợ không kịp!

Thấy hắn còn suy nghĩ lễ kế vị của viện trưởng, Hồ Yêu Yêu lắc đầu.

- Như vậy đi, đêm nay giờ Tý xuất phát, cũng đừng ngồi thú sủng của Đổng Hân, tốc độ không đủ nhanh, ngồi của ta đi, như vậy trong ba ngày hẳn có thể vừa đi vừa về!

Chần chờ một chút, Trương Huyền nói.

Hiện tại hắn còn phải tham gia yến hội, dò xét Thánh giả Bồ Đề thụ có thể cứu chữa Ngụy Như Yên hay không, sau đó mới có thể xuất hành. Thú sủng của Đổng Hân, tu vi nhiều nhất tương đương nàng, Tằm Phong cảnh mà thôi, tốc độ quá kém, ngồi A Tử mà nói, lộ trình ba ngày, nửa ngày hẳn liền đến. Có thể tiết kiệm không ít thời gian.

- Thú sủng của ngươi? Tử Dực Thiên Hùng thú kia?

Hồ Yêu Yêu nhướng mày:

- Tốc độ chỉ sợ còn chậm hơn nha!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau