THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1541 - Chương 1545

Chương 1541: A Tử, ngươi giải thích cho mọi người một chút! (1)

Trong phòng khách, Chu phó viện trưởng cùng Thích viện phó đang truyền âm giao lưu.

- Ngươi nói hắn sẽ chạy trốn không?

Mặc dù hai người không biết chuyện cụ thể, nhưng viện trưởng ngày ngày phái người theo dõi, khẳng định là muốn xuất thủ với Trương Huyền.

- Nếu như không theo chúng ta đi, hoặc là nghĩ biện pháp chạy trốn, liền theo viện trưởng phân phó xử lý, giết chết tại chỗ!

Vẻ mặt Thích viện phó nghiêm túc.

- Chém giết một vị Danh Sư... Ta sợ đám người Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng khẳng định sẽ bạo tạc...

Chu phó viện trưởng lắc đầu, khắp khuôn mặt là lo lắng. Thời điểm nghe được mệnh lệnh này, trực tiếp giật nảy mình. Lấy uy tín của Trương Huyền ở trong học sinh, cùng quan hệ với đám người Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng, thật muốn giết chết... Luyện Đan sư học viện đoán chừng phiền phức lớn rồi!

- Đúng vậy, ta cũng lo lắng, có điều, hết cách rồi, đây là mệnh lệnh của viện trưởng! Yên tâm đi, hắn làm như vậy, khẳng định có đạo lý của hắn, chỉ cần chúng ta tuân thủ là được...

Mặc dù Thích viện phó cũng cảm thấy nhiệm vụ rất khó giải quyết, nhưng mà viện trưởng đã phân phó, tất nhiên có mục đích của mình, bọn họ tuân thủ một cách nghiêm chỉnh là tốt rồi.

- Cũng chỉ có thể như vậy...

Chu phó viện trưởng gật đầu, đang không biết như thế nào cho phải, liền thấy ngoài cửa bóng người lóe lên, một thanh niên đi đến.

- Chu phó viện trưởng, Thích viện phó!

Đi vào gian phòng, Trương Huyền ôm quyền. Chu Kình này, mới vừa tiến vào học viện, thời điểm chư vị lão sư nói công khóa liền gặp qua, từng giúp Lạc Nhược Hi sửa sang lại lớp học lâm thời.

- thầy Trương! Lần này chúng ta tới, là muốn mời ngươi đi học viện, có việc cùng ngươi thương nghị...

Thấy hắn cũng không chạy trốn, hai người thở phào nhẹ nhõm, Chu phó viện trưởng vội nói.

- Không biết là chuyện gì? Có thể thuận tiện cho biết không?

Trương Huyền nói.

- Cụ thể chúng ta cũng không biết, chỉ là tới mời thầy Trương qua...
Chu phó viện trưởng cười khổ lắc đầu:

- Mong rằng không nên từ chối...

- Được rồi, ta cũng muốn qua nhìn một chút!

Trương Huyền gật đầu, đây là lời trong lòng hắn, đối phương theo dõi, lại triệu hồi Kim Nguyên đỉnh, thật muốn nhìn một chút, đến cùng trong hồ lô muốn làm gì.

- Vậy liền quá tốt rồi... thầy Trương, mời!

Thấy hắn không những không chối từ, còn muốn đi qua, ánh mắt Chu phó viện trưởng sáng lên, vội vàng vẫy tay.

- Đi thôi!

Không nói thêm lời, Trương Huyền theo sát ở phía sau đi ra ngoài. Trụ sở của hắn cách học viện không xa, không lâu sau, liền đến trước trưởng lão nghị sự điện, đẩy cửa đi vào.

Một khí tức cổ điển hạo nhiên truyền lại. Trưởng lão nghị sự điện, từ khi Danh Sư học viện thành lập liền tồn tại, đã có không dưới trên vạn năm, kiến trúc cùng điêu khắc trong đó, đều hoàn toàn khác biệt hiện đại, còn không có tiến vào bên trong, liền cho người ta một cảm giác tang thương. Ánh mắt nhìn đi, thập đại trưởng lão ngồi ngay ngắn trong đó, chính giữa còn có một lô đỉnh cự đại.

- Ân? Mộc sư?

Con mắt thoáng nhìn, đột nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc, chính là Mộc Viên Mộc sư trước đó nhận hắn làm sư tổ. Tên này làm sao sẽ ở trong học viện? Trong lòng kỳ quái, lại không mất cấp bậc lễ nghĩa, ôm quyền đối với đám người Mi trưởng lão, làm xong mới xoay người nhìn về phía Lục Phong cách đó không xa, hai tay chắp sau lưng: - Hiền chất, gặp ta còn không hành lễ?

Dù sao đối phương muốn tìm bản thân phiền phức, cũng không cần thiết khách khí.

- Ngươi...

Tròng mắt Lục Phong hơi híp, suýt chút nữa tức chết. Tên này đến cùng là thần kinh lớn, hay yên tâm có chỗ dựa chắc? Tràng cảnh nghiêm túc như thế, chẳng lẽ không sợ hãi chút nào? Híp mắt lại, lật bàn tay một cái, cửa phòng kẹt kẹt... đóng kín, toàn bộ đại điện như có trận pháp vận chuyển, bầu không khí ngưng trọng.

- Trương Huyền, thân phận của ngươi đã bại lộ, chủ động nhận tội, có lẽ còn có thể nhận được khoan hồng, nếu không... Không chỉ ngươi chết, tất cả mọi người cùng ngươi tương quan cũng bị xử phạt!

Đóng cửa lại, ánh mắt của Lục Phong lấp lánh nhìn qua, trong mắt mang theo ý tiêu sát.

- Thân phận bại lộ?

Trương Huyền cau mày.

- Không sai, Đổng Hân, ngươi tới nói đi!

Lục Phong vẫy tay một cái.

- Vâng!

Đổng Hân tiến lên một bước:

- Trương Huyền, ta tận mắt thấy, ngươi dùng trận pháp vây khốn Tử Dương thú tiền bối, sau đó để hai mươi thuộc hạ Dị Linh tộc tiến hành vây đánh...

- Tận mắt thấy?

Nhìn thấy Đổng Hân, Trương Huyền sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ tới. Mười ngày trước, hắn giáo huấn Tử Dương thú một chầu, bởi vì trận pháp quá kém, để đối phương trốn ra... Chẳng lẽ nữ hài này, lúc ấy trốn ở trong tiểu viện của mình? Xem ra Hoài Vương gia làm trận pháp không quá tin cậy, trở về phải bố trí lần nữa, nếu không, phủ đệ của mình, sẽ thành hậu hoa viên của người khác, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?

- Không sai, ta có thể lấy thân phận Danh Sư thề, lúc ấy ngươi ở yên tại chỗ, chỉ huy thuộc hạ động thủ với Tử Dương thú tiền bối, từ xuất hiện đến kết thúc, tổng cộng nói ba câu, thứ nhất “muốn chạy trốn, Ngoan Nhân, đánh nó xuống cho ta!”, câu thứ hai “mấy người các ngươi, lên cho ta, đánh chết a!”, lúc nói câu thứ ba, Tử Dương tiền bối đã lâm vào hôn mê, ngươi nói một câu “lại ngất...”, có việc này không?

Chương 1542: A Tử, ngươi giải thích cho mọi người một chút! (2)

Đổng Hân nói, chuyện ngày đó, nàng cả đời cũng sẽ không quên, nhất là thanh niên trước mắt này tàn nhẫn, đánh chết cũng có thể nhớ.

- Trí nhớ của ngươi rất tốt...

Thấy đối phương nói tình hình ngày đó không sai chút nào, Trương Huyền có chút xấu hổ. Lúc đó không biết thân phận của Tử Dương thú, tự nhiên không ngại hành hung.

- Thừa nhận?

Nghe hắn không phủ nhận, mọi người đều ngẩn ngơ, một khi thừa nhận, chẳng khác nào ngồi vững thân phận... Chẳng lẽ, thật là Dị Linh tộc?

- thầy Trương, ngươi thật ra tay với Tử Dương thú tiền bối?

Mi viện trưởng cũng nhịn không được nữa. Tử Dương thú tiền bối mất tích, hắn là người thứ nhất phát hiện, bị mười mấy Dị Linh tộc bắt cóc, tìm tiếp cận nửa tháng không có manh mối, thế nào lại là vị trước mắt này?

- Ta... quả thực phái người đánh qua nó!

Trương Huyền gật đầu.

- Thừa nhận là tốt rồi!

Thấy hắn không có nguỵ biện, ngược lại thừa nhận, Lục Phong sững sờ, hai mắt lập tức tỏa ánh sáng, vội vàng quay đầu gào thét:

- Mộc sư, Kim Nguyên đỉnh tiền bối, các ngươi thấy được, hắn đã thừa nhận thân phận Dị Linh tộc, còn xin lập tức ra tay tru sát hắn.

- Trương Huyền, ngươi có lời gì muốn nói?

Mộc sư cau mày nhìn lại, trên người mang theo uy áp. Nếu như đối phương thực là Dị Linh tộc, như vậy liền không cần chú ý đến mặt mũi của Lạc sư, trực tiếp động thủ.

- Trước không vội, ta thừa nhận thân phận Dị Linh tộc hồi nào?

Nghe đối phương mới mở miệng liền chụp mũ chụp, Trương Huyền nhướng mắt.

- Thế nào, lại muốn cự tuyệt? Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, nguỵ biện cũng vô dụng, ngươi đã thừa nhận dùng hình với Tử Dương thú tiền bối, không phải Dị Linh tộc là cái gì?

Lục Phong cười lạnh. - Ta nói qua phái người đánh Tử Dương thú... Nhưng cùng Dị Linh tộc có quan hệ gì?

Trương Huyền lắc đầu.

- Ai cũng biết Tử Dương thú tiền bối là Thánh thú của Danh Sư học viện chúng ta, là thú sủng của lão viện trưởng, ra tay với hắn, chính là vũ nhục Danh Sư học viện chúng ta, vũ nhục Danh Sư...

Ánh mắt Lục Phong như điện, hí dài.

- Vũ nhục Danh Sư học viện, vũ nhục Danh Sư? Ngươi nghĩ thật nhiều...

Không nghĩ tới tên này sẽ liên tưởng như thế, vẻ mặt Trương Huyền bất đắc dĩ:

- Được rồi, ngươi đã cho rằng như vậy, ta cũng không thể nói gì hơn... Đành phải để Tử Dương thú đi ra nói chuyện đi!

Nói xong, cổ tay rung lên, Thiên Nghĩ Phong Sào xuất hiện, ngay sau đó lần nữa nhoáng một cái, thân thể khổng lồ, cao ngất của Tử Dương thú xuất hiện.

- Là Tử Dương tiền bối!

- Tiền bối không bị tổn thương chứ? Nhìn thấy nó xuất hiện, mọi người đầu tiên là sững sờ, sau đó tất cả đều nghi hoặc. Tử Dương tiền bối trước mắt, chẳng những không có bị thương suy yếu, ngược lại khí tức sung mãn, cho người ta một loại cảm giác áp bách mãnh liệt, dường như... thực lực so với trước kia còn cường đại hơn!

Không phải nói bị đánh bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong sao? Chuyện gì xảy ra? Đồng loạt nhìn về phía Đổng Hân cách đó không xa, muốn nghe giải thích của nàng.

Đổng Hân thì sắc mặt trắng nhợt, cũng không thể tin được. Nàng tận mắt thấy vị Thánh thú này, bị đánh toàn thân co giật, hôn mê bất tỉnh... Làm sao mười ngày ngắn ngủi không thấy, không những không có việc gì, còn cường đại như thế?

Mấu chốt nhất là... Ngày đó không phải vẫn muốn trốn sao? Lần này làm sao không nhúc nhích, cũng không bất kỳ địch ý nào với Trương Huyền? Không chỉ sắc mặt nàng thay đổi, Lục Phong ở một bên cũng toát ra dự cảm bất tường, toàn thân cứng đờ, đang muốn nói gì, liền nghe thanh niên cách đó không xa nhàn nhạt nói.

- A Tử, Lục Phong hiền chất này, nói ta phái người đánh ngươi, là Dị Linh tộc, ngươi giải thích với mọi người một chút đi!

- A Tử?

Mọi người nhoáng một cái, suýt chút nữa hộc máu. Bọn họ đều xưng tiền bối, ngươi xưng A Tử... Chẳng lẽ không sợ tiền bối trở mặt tại chỗ, một tay quất chết ngươi? Mi viện trưởng càng con mắt xoay loạn. Hắn là Thuần Thú sư, biết Tử Dương tiền bối có bao nhiêu kiêu ngạo. Xem như hắn, mỗi lần gặp đều cung kính, không dám thở mạnh, gọi như vậy... Có phải có chút quá khinh thường hay không? Nhưng khiếp sợ còn không có kết thúc, liền nghe tiền bối mà bọn họ tôn sùng, ôm quyền khom người, thanh âm vang lên:

- Vâng, chủ nhân!

- Chủ nhân?

- Tử Dương thú tiền bối... Xưng hô thầy Trương là chủ nhân?

Mắt Lục Phong tối sầm lại, chín đại Danh Sư cũng nhoáng một cái, cảm thấy thế giới quan vỡ tan. Tử Dương thú là ai? Thú sủng của lão viện trưởng, địa vị ở Danh Sư học viện cao hơn thập đại trưởng lão, gần với Kim Nguyên đỉnh, loại Thánh thú này, cao ngạo đến chân trời, bình thường tới nói chuyện cũng xa cách, bây giờ lại nhận Trương Huyền làm chủ, đến cùng là tình huống gì?

- Chủ nhân là Thiên... Danh Sư được Danh Sư đường công nhận, làm sao có thể là Dị Linh tộc? Quả thực là lời nói vô căn cứ! Hắn đánh ta, chỉ là vì để cho ta đột phá!

Không để ý tới mọi người khiếp sợ, Tử Dương thú chấn động hai tay, một cỗ khí tức cường đại sinh ra. Ầm ầm! Khí tức cường đại tựa như sóng lớn, cho người ta áp bách trên linh hồn. Vừa rồi liền nghĩ kỹ, nếu như nói là hiểu lầm, nó cũng cảm thấy không ngẩng đầu được lên, hình ảnh tiền bối khó giữ, đã để cho người ta phỏng đoán lung tung, còn không bằng nói thẳng là vì giúp nó đột phá! Dù sao thực lực của nó thực là Thánh giả nhị trọng.

- Thánh giả nhị trọng... Thần Thức cảnh!

- Tiền bối, đột phá...

Tất cả mọi người ngẩn ngơ. Tử Dương thú, loại Thánh thú trời sinh này, cực kỳ khó đột phá, lão viện trưởng cùng hắn ở chung nhiều năm như vậy, cũng không thành công, có thể thấy được khó bao nhiêu. Giờ phút này, không chỉ nhận chủ, còn đột phá... Mới vừa nói Trương Huyền đánh Tử Dương thú tiền bối, là Dị Linh tộc, đối phương liền tự mình đi ra bác bỏ tin đồn, còn tiện thể biểu hiện thực lực, thuận tiện nhận chủ. Kịch bản đảo ngược quá nhanh, tất cả mọi người phát mộng.

Chương 1543: Lão sư của ngươi là ai? (1)

- Không sai, những ngày này ta không liên hệ chư vị, là bởi vì đến mấu chốt đột phá, không thể phân tâm!

Tử Dương thú nói:

- Nếu như không phải chủ nhân, hiện tại ta vẫn là Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, muốn đột phá, hoàn toàn không có khả năng!

Nó nói ngược lại là lời nói thật. Trong khoảng thời gian này, trừ bị đánh, chính là bị đặt ở trong Thiên Nghĩ Phong Sào, ngay cả thân thể cũng giãn không ra, tức giận mãnh liệt, cũng thuận lợi đột phá cơ sở. Thần Thức cảnh, có quan hệ tới linh hồn, tâm cảnh, những ngày tối tăm nhục nhã không mặt trời kia, để tinh thần của hắn trở nên cứng cáp hơn. Nếu như không trải qua chuyện này, cho dù có nội đan của Hồng Viên thú, có thể đột phá hay không còn khó nói.

Mọi người nói không ra lời, tu luyện giả bế quan, mấy tháng, thậm chí mấy năm cũng là chuyện thường, đối phương chẳng qua bế quan nửa tháng mà thôi, không lâu a.

- Tử Dương thú tiền bối từng là thú sủng của lão viện trưởng, vì học viện làm bao nhiêu cống hiến, không cần ta nói, chắc hẳn mọi người cũng biết. thầy Trương vì để cho nó đột phá, bỏ bao công sức, hao phí tâm huyết... Các ngươi lại vu hãm hắn là Dị Linh tộc! Lục Phong, nếu như hôm nay ngươi giải thích không rõ, tội vu hãm này, khẳng định là chạy không thoát, coi như nháo đến Thanh Nguyên đế quốc, ta cũng phụng bồi tới cùng!

Triệu Bính Tuất nhướng mày, dẫn đầu đập bàn. Ngươi nói thầy Trương đánh Tử Dương thú, là Dị Linh tộc, bây giờ người bị hại đi ra bác bỏ tin đồn... Còn có lời gì để nói? Sắc mặt Lục Phong nhăn nhó, thân thể run rẩy, trên đầu nổi gân xanh, buồn bực sắp hộc máu. Vốn cho rằng lần này nhận được tin tức, nắm chắc có thể để cho Trương Huyền muốn sống không được muốn chết không xong, nằm mơ cũng không nghĩ tới, sẽ có dạng đảo ngược này...

Đổng Hân ở một bên, thân thể mềm mại cũng run rẩy, sắp ngất. Nàng tận mắt thấy, đối phương chỉ huy cấp dưới đánh Tử Dương thú, tàn nhẫn vô tình, làm sao trong nháy mắt, liền biến thành giúp nó đột phá? Đột phá, có không để ý tới sống chết cuồng ẩu như vậy sao?

- Không đúng, chẳng lẽ là...

Đột nhiên trong lòng hơi động, một ý nghĩ xông ra. Nghĩ đến điểm này, nàng vội vàng ôm quyền:

- Mộc sư, Kim Nguyên đỉnh tiền bối, chư vị trưởng lão, tại hạ có một ý tưởng, không biết có nên nói hay không!

- Hôm nay chỉ vì biết rõ chân tướng, có chuyện cứ nói đừng ngại!

Mộc sư gật đầu.

- Ta tận mắt thấy Trương Huyền phái người đánh Tử Dương thú tiền bối, nhưng hiện tại tiền bối giúp hắn nói chuyện... Có phải nhận lấy uy hiếp hoặc có việc gì khó nói hay không? Hoặc là, mục đích đánh là vì để cho hắn khuất phục?

Đổng Hân nói.

Trước mấy ngày mới bị đánh chết đi sống lại, hiện tại chẳng những không có địch ý, còn nhận chủ, đổi lại là ai, cũng khó mà tin được. Biến hóa nhanh như vậy, trừ thực tình thần phục, còn có một loại, cái kia chính là... nghĩ một đằng nói một nẻo! - Ngươi nói là uy hiếp?

Mộc sư cau mày, tất cả trưởng lão cũng sững sờ. Loại tình huống này, cũng không phải không có. Nếu thật là bị uy hiếp, lời nói cũng không phải chính xác, coi như bọn họ là Danh Sư, cũng rất khó phân biệt.

- Không sai, người người đều biết Tử Dương tiền bối, trung thành tuyệt đối với lão viện trưởng, viện trưởng đến cùng sống hay chết, còn không có tin tức xác thật, nó liền nhận người khác làm chủ, ta dù sao cũng không tin!

Ánh mắt Lục Phong sáng lên, tràn đầy khen ngợi nhìn Đổng Hân, khẽ nói. Lão viện trưởng đi di tích, một mực không về, học viện định tính chính là mất tích, cụ thể có phải chết hay không, còn không rõ ràng. Thật nghĩ như vậy, liền ý vị sâu xa. Chủ nhân sống chết còn chưa xác định, liền nhận người khác làm chủ, quả thực không thể tưởng tượng.

- Có phải Trương Huyền nắm trong tay một loại tin tức nào đó, lấy lão viện trưởng sống chết uy hiếp, bức bách Tử Dương tiền bối nhận chủ, giúp hắn nói chuyện hay không? Cũng có khi, dùng một loại thủ đoạn đặc thù nào đó không muốn người biết?

Trần Thừa Tuần đứng dậy nói, hắn và Lục Phong là trên một đường thẳng, đã không có cách nào lùi bước.

Mộc sư trầm tư, nếu vị lão hữu kia thật chưa chết, người khác coi đây là áp chế mà nói, y theo tính cách trung thành tuyệt đối của Tử Dương thú, ngược lại thật có khả năng đổi giọng.

- Bởi vì không cách nào phán định có phải bị uy hiếp hay không, cho nên... lời nói của Tử Dương thú tiền bối không đủ tin!

Lục Phong nói tiếp. - Ngươi... Đánh rắm!

Không nghĩ tới nó tự mình bác bỏ tin đồn, lại biến thành luận chứng hoang đường như vậy, sắc mặt Tử Dương thú đỏ lên, tức giận đến hét lớn:

- Ta nói mỗi một, đều xuất phát từ nội tâm, làm sao lại không thể tin?

- Tiền bối không nên kích động, Dị Linh tộc nhiều thủ đoạn, am hiểu linh hồn mê hoặc, không có cách nào xác nhận, trước đó ngươi có phải bị mê hoặc hay không, lời của ngươi, chúng ta thực rất khó phân biệt!

Lục Phong nói.

Thời kỳ Thượng Cổ, chức nghiệp Vu Hồn sư từng đầu nhập vào Dị Linh tộc, bởi vậy nắm giữ đối với hồn phách cực cao, ngươi trước mấy ngày mới bị đánh, bây giờ lại nói ra lời hoàn toàn trái ngược, đổi lại ai cũng cảm thấy không quá tin tưởng.

- Lục viện trưởng, cái suy luận này thành lập, ta có phải cũng có thể hoài nghi, ngươi đã bị Dị Linh tộc mê hoặc, cố ý tới hại một vị Danh Sư nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn hay không?

Từ khi vào phòng, Mạc Cao Viễn vẫn không lên tiếng đột nhiên mở miệng.

- Không sai! Danh Sư nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, đối với nhân tộc tác dụng bao lớn, có thể tưởng tượng được, Lục viện trưởng một mực nhằm vào, sẽ không phải đã là người của Dị Linh tộc chứ?

Mi trưởng lão cũng vuốt râu nói. Ngươi bảo Tử Dương thú nói không thể tin, vậy tốt... lời của ngươi lại có mấy phần có thể tin?

- Các ngươi...

Không nghĩ tới hai vị này trở tay một chút, liền chụp mũ lên đầu mình, Lục Phong suýt chút nữa nôn ra máu, đành phải khoát tay áo:

- Tốt, chúng ta không xoắn xuýt vấn đề này, sự tình Trương Huyền nắm giữ thuộc hạ Dị Linh tộc, là không có cách nào phản bác? Lúc trước hiện trường Tử Dương tiền bối bị bắt, chúng ta cũng qua nhìn, khí tức Dị Linh tộc, dấu vết rõ ràng như vậy, là căn bản không che giấu được!

Căn cứ Đổng Hân miêu tả, hắn không chỉ đánh Tử Dương thú, còn có một đám thuộc hạ Dị Linh tộc. Đây mới là mấu chốt nhất, trọng yếu nhất. Cộng thêm chư vị ở đây đều dò xét qua, biết những dấu vết kia đại biểu cái gì.

Chương 1544: Lão sư của ngươi là ai? (2)

Đám người Mi trưởng lão, Triệu viện trưởng đều nói không ra lời. Bọn họ đều gặp dấu vết chiến đấu lưu lại ở Lôi Viễn phong, cộng thêm tu vi hiện tại của thầy Trương, không có người trợ giúp, không thể nào là đối thủ của Tử Dương tiền bối. Thật chẳng lẽ có thuộc hạ Dị Linh tộc? Nếu như thế, thì thật rất phiền toái. Danh Sư, là cấm có liên quan tới Dị Linh tộc, nếu không, có miệng cũng giải thích không rõ.

- Thuộc hạ Dị Linh tộc... Các ngươi nói nhưng cái này sao?

Biết chuyện ngày hôm nay, không nói rõ ràng, cả đời sẽ dính bẩn, Trương Huyền cũng không nhiều lời, cổ tay khẽ đảo, một khôi lỗi xuất hiện ở trước mặt.

- Tin tưởng nhãn lực của chư vị có thể thấy được... Đây là dùng Dị Linh tộc luyện chế thành khôi lỗi!

- Không sai!

- Đây là lấy người thật luyện chế thành khôi lỗi!

Mọi người sững sờ, lập tức gật đầu. Làm Danh Sư lục tinh đỉnh phong, lại không giống Đổng Hân, nhìn thoáng qua, là khôi lỗi hay người thật, hoàn toàn có thể nhẹ nhõm nhận ra.

- Triệu viện trưởng hẳn phải biết, trước khi ta đến học viện, từng cùng đám người Thất Thất, Ngọc Phi Nhi công chúa, tiến vào một di tích, đồng thời may mắn nhận được Ngô Dương Tử tiền bối truyền thừa!

Trương Huyền nói tiếp.

- Ân!

Triệu Bính Tuất gật đầu. Chuyện này lúc trước hắn liền kỹ càng sửa sang lại thành sách, thông cáo những người khác.

- Những khôi lỗi này, chính là tiền bối dùng đại thủ pháp luyện chế, ta chẳng qua cơ duyên xảo hợp nhận được mà thôi!

Trương Huyền cười cười:

- Danh Sư là không thể liên quan tới Dị Linh tộc, nhưng hắn luyện chế thành khôi lỗi, để nhân tộc sử dụng, coi như vô công, cũng không ảnh hưởng gì chứ?

Mọi người sửng sốt, vốn cho rằng là Dị Linh tộc, kết quả lại là khôi lỗi, loại vật này, không có mệnh lệnh, căn bản không có cách hại người. Thu phục nhiều hơn nữa, cũng không ảnh hưởng toàn cục.
- Cái này đích xác là khôi lỗi vô ý thức, hơn nữa phương pháp rèn đúc tinh diệu vô song, cực kỳ tương tự thủ pháp của Ngô Dương Tử trong truyền thuyết...

Nhìn kỹ một cái, Mộc sư nhẹ gật đầu. Những khôi lỗi này, là Ngô Dương Tử ở khi Dị Linh tộc còn sống rèn luyện, đã dùng hết đủ loại tài liệu quý giá cùng phương pháp, mỗi một con đều giá trị cực cao.

- ... Những khôi lỗi này, trong cơ thể vẫn ẩn chứa sát lục chi khí, bảo lưu tập tính của Dị Linh tộc, coi như Ngô Dương Tử còn sống, cũng chưa chắc có thể thuần phục? Ngươi làm sao có thể để chúng ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh?

Nhìn ra mấu chốt, Mộc sư cau mày. Cái này mặc dù là khôi lỗi, nhưng sát lục chi khí trong cơ thể không hề yếu, hơn nữa nhìn thấy nhân loại, mang theo căm thù trời sinh. Người mạnh như thế, đừng nói Ngô Dương Tử, xem như hắn cũng chưa hẳn có thể thuần phục, gia hỏa này chỉ là Quy Nhất cảnh, lại làm được bằng cách nào?

Trương Huyền cau mày, để chúng ngoan ngoãn nghe lời, là bởi vì Ngoan Nhân, mà giải thích Ngoan Nhân, liền phải giải thích Thiên Đạo chi thư, liên quan bí mật lớn nhất của hắn… Thiên Đạo thư viện. Bởi vậy căn bản không thể nói.

- Hơn nữa, những khôi lỗi này, là Dị Linh tộc khi còn sống, thân thể bộ kiện bị thay thế! Không xuất hiện bất kỳ bài xích, nói rõ... trên chủ quan, là nguyện ý làm như vậy! Năm đó Ngô Dương Tử bị Dị Linh tộc bắt đi, động tĩnh huyên náo rất lớn, phân bộ của Thanh Nguyên đế quốc đều có hồ sơ, nếu như hắn thật có để để Dị Linh tộc ngoan ngoãn bị luyện chế, thậm chí nghe lời, thì làm sao có thể bị bắt, một đi không trở lại?

Mộc sư nói tiếp.

Thân là Danh Sư thất tinh, nhãn lực kinh người, biết phương pháp luyện chế loại khôi lỗi này, coi như Ngô Dương Tử lợi hại, muốn thành công cũng khó khăn.

- Mộc sư nói rất đúng, những cái này xem như khôi lỗi, lại làm sao luyện chế thành công? Loại thực lực như ngươi, làm sao thu phục?
Nghe được Mộc sư nói, ánh mắt Lục Phong sáng lên:

- Trừ khi, ngươi là Vương giả Dị Linh tộc, có thể để cho khôi lỗi ngoan ngoãn nghe lời, cam tâm bị giết, lúc này mới ở sau khi chết, tất cả nghe theo lời ngươi nói!

Trương Huyền sầm mặt lại.

Hắn tự nhiên không phải Vương giả Dị Linh tộc, nhưng Ngoan Nhân phải, thậm chí có thể là Hoàng giả! Lúc trước Ngô Dương Tử có thể luyện chế những Dị Linh tộc này thành khôi lỗi, chính là tên này ra lệnh. Nhưng mà thật muốn nói tỉ mỉ, bí mật của thư viện liền khó bảo toàn.

- Vì sao luyện chế thành công, ta thật không biết, đây là chuyện của Ngô Dương Tử tiền bối, còn thu phục!

Trương Huyền chần chờ một chút, nói:

- Là lão sư lo lắng an toàn của ta, cố ý thuần phục, giao cho ta!

- Lão sư của ngươi?

Lục Phong hừ lạnh:

- Là vị Danh Sư nào? Nói ra nghe một chút, ta cũng muốn nhìn một chút, là Danh Sư nào mạnh mẽ như vậy, thuần phục khôi lỗi chỉ thuần phục Vương giả Dị Linh tộc, ngoan ngoãn nghe một Danh Sư tứ tinh!

- Lão sư ta...

Trương Huyền mặt mũi xoắn xuýt, còn không có giải thích, một thanh âm nhàn nhạt, từ bên ngoài phòng truyền vào.

- Là ta!

Một cỗ khí tức cường đại tới cực điểm, trong nháy mắt đổ xuống.

Chương 1545: Bản tọa Dương Huyền! (1)

Cỗ khí tức này, như biển cả thủy triều, cho người ta một loại cảm giác không tránh né được, mà lại vô lực phản kháng. Mọi người trong nháy mắt tóc gáy dựng đứng, ngay cả Mộc sư, trái tim cũng lạnh xuống, thân thể cứng ngắc. Phảng phất như ở dưới cỗ khí tức này, không dám sinh ra ý niệm phản kháng, nếu không, sẽ bị giết chết tại chỗ, dù lấy thực lực của hắn, cũng không chống lại được. Kẽo kẹt! Kẽo kẹt! Khí tức cường đại chèn ép, phòng nghị sự trưởng lão không biết tồn tại bao nhiêu năm, đã không chịu nổi, xuất hiện vô số vết rách, ngay sau đó giòn vang, ầm vang sụp đổ.

- Chỉ bằng vào khí thế... loại bỏ toàn bộ trận pháp nơi này, bức tường sụp đổ...

Liếc mắt nhìn nhau, tất cả trưởng lão run rẩy. Phòng nghị sự trưởng lão này, không chỉ có kiến trúc, càng quan trọng hơn là, ẩn chứa vô số trận pháp cường đại, dựa theo tình huống bình thường, Thánh giả nhị, tam trọng toàn lực công kích, cũng chưa hẳn có thể phá vỡ.

Đối phương chỉ bằng vào khí thế, liền để trận pháp vỡ tan, bức tường sụp đổ, đến cùng đạt đến thực lực gì, mới có thể làm được? Vị lão sư này của Trương Huyền, đến cùng là loại cường giả cấp bậc nào? Nghĩ đến nơi này, mọi người đồng loạt ngẩng đầu, ngay sau đó liền thấy một bóng người nhàn nhạt, lơ lửng ở bầu trời cách đó không xa, dưới bụi mù xao động, thấy không rõ dung mạo, có điều, nhìn hình thể tuổi không lớn lắm, chỉ chừng ba mươi, mang theo uy nghiêm làm cho người không cách nào nhìn thẳng.

- Là các ngươi hoài nghi học sinh ta là Dị Linh tộc?

Bóng người nhẹ hừ một tiếng:

- Vậy ngươi xem ta có thể là Dị Linh tộc không?

Oanh!

Thanh âm không lớn, nhưng cho người một loại cảm giác thiên địa sụp đổ, uy nghiêm nồng đậm từ trên trời giáng xuống, đám người Lục Phong chỉ cảm thấy toàn thân xiết chặt, hô hấp khó khăn.

Ầm ầm!

Uy áp lan tràn bốn phía, toàn bộ kiến trúc dưới người bọn họ, không thể kiên trì được nữa, bắt đầu đổ sụp. Cái này cũng chưa tính kết thúc, gợn sóng uy áp dập dờn, thời gian nháy mắt, tiếp xúc những kiến trúc khác, nhẹ nhàng đụng một cái, trận pháp ẩn chứa trong đó lập tức vỡ nát, kiến trúc hùng vĩ cao lớn như tờ giấy, không đỡ nổi một đòn.

- Cái đó là... Phong Sư điện!

Đồng loạt nhìn kiến trúc nơi xa mới vừa đổ sụp, mọi người co giật, suýt chút nữa cắn đầu lưỡi. Cái kia là Phong Sư điện, ẩn chứa bài vị của vô số tiền bối thậm chí còn có tượng Khổng sư! Loại địa phương này, có ý niệm tiền bối thủ hộ, coi như bọn họ toàn lực ra tay, cũng sẽ không có bất kỳ tổn thương gì, mà bây giờ... Đối phương nói một câu liền sập! - Phong Sư điện sụp đổ, nói rõ rất nhiều ý niệm tiền bối, không dám chống chọi vị tiền bối này, thậm chí... ngay cả Khổng sư cũng rút lui!

Một trưởng lão lẩm bẩm.

Nghe nói như thế, toàn thân mọi người xiết chặt. Hắn nói không sai. Phong Sư điện, ẩn chứa ý niệm của Khổng sư cùng ý niệm vô số tiền bối thủ hộ, coi như Dị Linh tộc vây công, cũng sẽ thất bại tan tác mà về, đối phương không có công kích, chỉ bằng vào một câu nói, liền để nó sụp đổ, chỉ có một khả năng... Cái kia chính là thực lực quá mạnh, ngay cả Khổng sư lưu lại ý niệm cũng lùi bước, không dám chống lại! Xuất hiện loại tình huống này, hoặc là Khổng sư đích thân tới, hoặc thực lực để Khổng sư cũng kính trọng! Cái này... Làm sao có thể?

- Chẳng lẽ là... cường giả cấp bậc Thập Nhị Hiền?

Con ngươi co rụt lại, một vị trưởng lão giống như nhớ ra cái gì đó, thanh âm không khỏi phát run. Rất nhiều tiền bối trong Phong Sư điện, kém cỏi nhất cũng đạt đến Thánh giả, lại thêm tượng Khổng sư, ý niệm trong đó mạnh, Danh Sư bát tinh, Thánh giả lục thất trọng muốn bằng vào khí thế, nói một câu, liền loại bỏ nó cũng làm không được.

Truyền thuyết, chỉ có đến cấp bậc được Khổng sư thân truyền, cảnh giới Thập Nhị Hiền, mới có năng lực này. Vị trước mắt lại là loại cường giả đó? Nếu thật như thế, liền quá khoa trương! Sau khi Khổng sư biến mất, mạnh nhất chính là Thập Nhị Hiền, có điều Thập Nhị Hiền ở không lâu sau, cũng không còn tung tích, về sau ra đời không ít Thánh giả đỉnh phong, sáng lập đủ loại Thánh giả quý tộc. Những lão tổ quý tộc này, mạnh mẽ đến cực điểm, chỗ như Danh Sư học viện, đưa tay liền có thể hủy diệt. Loại cường giả này, dù thực lực cường đại, nhưng so với Thập Nhị Hiền cũng chênh lệch rất lớn!

- Coi như không phải Thập Nhị Hiền, chỉ sợ cũng không kém lão tổ quý tộc bao nhiêu... Mọi người nuốt nước bọt.

Chỉ bằng vào khí thế, một câu nói, liền để Phong Sư điện sụp đổ, thực lực mạnh, chỉ có thể dùng kinh khủng để hình dung. Loại cường giả này, thật muốn giết người, căn bản không cần ra tay, một đạo ý niệm, bọn họ sẽ lập tức biến thành tử thi, coi như Danh Sư đường truy xét, cũng tra không ra cái gì.

- Cái này, cái này, mạnh như vậy?

Mạc Cao Viễn lạnh cả người. Hắn đã sớm gặp qua lão sư của thầy Trương, thậm chí còn cùng hắn tán gẫu, chẳng qua lúc đó đối phương không thi triển thực lực, cũng không lộ ra khí tức cùng uy áp, vốn cho rằng nhiều nhất là Danh Sư thất tinh, bát tinh. Hiện tại xem ra... còn đánh giá thấp! Một câu nói, để phòng nghị sự trưởng lão, Phong Sư điện, kiến trúc trong phương viên vài trăm mét biến thành bột mịn, chỉ bằng vào uy thế này, cũng không phải Danh Sư bát tinh có thể làm được!

- Ta sớm nói cho ngươi, lão sư của thầy Trương rất cường đại, chẳng lẽ ngươi không nói cho các trưởng lão khác...

Vẻ mặt hắn trắng bệch, nhịn không được nhìn về phía Mi trưởng lão cách đó không xa. Hắn đã sớm biết vị này mạnh mẽ, mới cố ý giao hảo với Trương Huyền, ở Lôi Viễn phong cũng lặng lẽ nói cho Mi Trúc viện trưởng. Ý tứ là nói, vì cái gì học viện ngu xuẩn các ngươi còn muốn lanh chanh thẩm phán học sinh của người ta, bây giờ tốt rồi, chọc cái sọt lớn a! Người mạnh như thế, coi như khinh thường ra tay với ngươi, nói một câu, cũng đủ làm cho ngươi mãi mãi không vươn mình lên được!

- Ta... Ta nói, nhưng bọn họ không tin a!

Mi trưởng lão sắp khóc. Hắn chưa tiếp xúc qua lão sư của đối phương, chỉ là nghe nói, e ngại không sâu, do đó chỉ thuận miệng nói một chút, ai nghĩ đến đáng sợ như thế? Loại thực lực này, đã vượt qua tưởng tượng!

- Các ngươi...

Mạc Cao Viễn tức giận đến sắc mặt trắng bệch, sợ vị kia lại ra tay, hắn vội ngẩng đầu nói:

- Dương sư, xin ngài bớt giận, tại hạ Mạc Cao Viễn, ngài từng chỉ điểm qua ta... Chúng ta không có ý làm khó thầy Trương, chỉ là để hắn tới, hỏi thăm một ít chuyện...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau