THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1536 - Chương 1540

Chương 1536: Trở lại Hồng Viễn thành (2)

Người khác gặp được vật Khổng sư lưu lại, đều thành kính cúng bái, không dám có chút khinh nhờn, mà tên này... Vậy mà nghĩ cách để Thiên Nghĩ Phong Mẫu nuốt... Thật không biết nghĩ như thế nào.... Hai người ở nguyên chỗ đợi ba ngày, Thiên Nghĩ Phong Mẫu quả nhiên bò ra, vẻ mặt trắng bệch, kích cỡ tăng lên gấp đôi, bụng cũng tăng tròn xoe.

Thu nó vào tổ ong, để chính nó phát triển không gian, lúc này Trương Huyền mới đạp vào lưng thú, bay về phía Danh Sư học viện. Lần này tới Phong Thánh đài, có thể nói kiếm lợi lớn. Sư tự luyện tâm, để tâm cảnh khắc độ đến 2 1.1, có thể so với Danh Sư thất tinh; nhận được bản chép tay của Khổng sư, mặc dù không biết có làm được cái gì, nhưng có thể để cho vô số Danh Sư đổ xô tới, tất nhiên có giá giá trị cực kỳ cao; cuối cùng để Thiên Nghĩ Phong Mẫu có vốn liếng tấn cấp tổ ong.

Thôn phệ không gian chồng chất to lớn như vậy, có thể tưởng tượng, tổ ong tất nhiên phát triển không biết gấp bao nhiêu lần, đến lúc đó, Tử Dương thú, Tử Dực Thiên Hùng thú, thậm chí phân thân, học sinh của mình đều có thể chứa đựng trong đó, không cần lo lắng không chỗ có thể đi. Tu luyện không biết ngày tháng, ba ngày thoáng một cái đã qua, một đường tiến lên, Hồng Viễn thành xuất hiện ở trong tầm mắt.

Trải qua khoảng thời gian này, tổ ong đã lớn thành vài chục mét, Tử Dực Thiên Hùng thú chui vào vẫn cực kỳ rộng rãi. Trương Huyền cũng không nhàn rỗi, tâm cảnh khắc độ gia tăng, lý giải công pháp càng thêm thấu triệt, tu luyện càng thêm cấp tốc. Mấy ngày nay tu luyện, vốn định áp chế tu vi, chờ tìm được Thiên Đạo công pháp, lại tiếp tục tu luyện, ai ngờ tỉnh lại sau giấc ngủ, bất tri bất giác đột phá đến Đạp Hư cảnh sơ kỳ, để hắn buồn bực cả buổi.

Lần này hắn là quyết định, phải tôi luyện chân khí thật tốt, khổ tu một hồi, kết quả... một cơ hội nhỏ nhoi cũng không cho. Ai, đột phá quá đơn giản, cũng buồn người ah! Đi đến Đạp Hư cảnh, lực lượng chân khí lần nữa tăng lên một đoạn dài, từ 14 triệu đỉnh, đạt đến 17 triệu đỉnh! So với Đạp Hư cảnh trung kỳ cũng không kém.

Lại thêm hồn lực đạt đến 1100 vạn đỉnh cùng thân thể 800 vạn đỉnh, đã có thể bộc phát ra 36 triệu đỉnh! Cường giả Tằm Phong cảnh đỉnh phong tới, chỉ sợ cũng có thể một quyền đấm chết. (*Tằm Phong cảnh đỉnh phong nắm giữ lực lượng 34 triệu đỉnh) Đi vào Hồng Viễn thành, không lâu sau, liền thấy Danh Sư học viện xuất hiện ở trong ánh mắt, thân thể mềm mại của Lạc Nhược Hi nhoáng một cái, cáo từ, đạp không mà đi. Trương Huyền thì khống chế Thiên Hùng thú bay về phủ đệ của mình....

- Viện trưởng, Trương Huyền cùng Lạc sư trở về...

Thiên Hùng thú mới vừa tiến vào Hồng Viễn thành, một vị trưởng lão của Luyện Đan học viện vội vã đi tới trụ sở của Lục Phong.

- Trở về? Rất tốt...

Lục Phong vỗ bàn một cái, mãnh liệt đứng lên, hai mắt thả ra tinh quang. Vốn cho rằng tên này ra ngoài một hai ngày liền có thể trở về, không nghĩ tới để bọn hắn đợi gần mười ngày, quả thực tội không thể tha!

- Tiếp tục theo dõi, tuyệt đối không nên để tên này chạy trốn!

Dặn dò một tiếng, Lục Phong nhìn về bên cạnh:

- Trần viện trưởng, Đổng Hân, chúng ta đi trưởng lão nghị sự điện!

- Được!

Trần Thừa Tuần, Đổng Hân thở phào nhẹ nhõm, cũng đứng dậy. Vì phòng ngừa tin tức rò rỉ, những ngày này bọn họ một mực đợi ở đây, ai cũng không dám đi, giờ phút này Trương Huyền trở về, cũng nên kết thúc. Không lâu sau, ba người tới gian phòng nghiêm mật nhất của Danh Sư học viện. Trưởng lão nghị sự điện, địa phương Thập đại trưởng lão cùng viện trưởng nghị sự. Nơi này, bình thường rất ít mở ra, nhưng năm nay khai giảng mới hơn nửa tháng, đã mở ra hai lần. Lần đầu tiên là Tử Dương thú tiền bối mất tích, lần thứ hai, là muốn đuổi Trương Huyền. Đi vào phòng, kích hoạt trận pháp trong đó, không lâu sau, tám vị trưởng lão còn lại nối đuôi nhau mà vào.

- Lục viện trưởng, ngươi gấp gáp triệu tập chúng ta như vậy, lại có chuyện gì? Vừa đi vào phòng, Mi trưởng lão nhìn lại.

- Đúng vậy, nếu như vẫn là chuyện lần trước, thì không cần nói nữa, mặc dù đại bộ phận học sinh của Luyện Đan học viện đều lui khóa, nhưng ta chuyên môn đi xem, gần một nửa bọn họ ở luyện đan đều có đột phá... Nói cách khác, Trương sư chẳng những không có tội, ngược lại có công!

Triệu Bính Tuất nói.

Ngày đó qua đi, rất nhiều viện trưởng cũng tiến hành dò xét Luyện Đan sư học viện, quả nhiên giống như Lục Phong nói, không biết bao nhiêu học viên lui khóa. Nhưng mặc dù lui khóa, những học sinh này lại học được tri thức tốt hơn, tiến bộ rõ ràng. Học viện lấy trồng người làm chủ, chỉ cần có thể tiến bộ, chính là công đức vô lượng, báo lên tới Danh Sư đường, cũng không có bất kỳ sai lầm gì.

- Đừng có gấp, chờ Mộc sư cùng Mạc đường chủ tới chúng ta sẽ bàn lại!

Lục Phong hừ lạnh.

Lần trước để người này thoát, không có bất kỳ biện pháp nào. Mà lần này, có chứng cớ xác thật, xem các ngươi còn có thể nói cái gì!

- Mạc đường chủ, gọi hắn làm gì?

Nghe được hắn nói, Vệ Nhiễm Tuyết mở miệng nói. Các trưởng lão khác cau mày. Hồng Viễn Danh Sư học viện cùng Hồng Viễn Danh Sư đường, thuộc về hai cá thể, không can thiệp chuyện của nhau, trưởng lão học viện triệu tập đại hội, ngươi để vị đường chủ này tới làm gì? Ngại mất mặt ném không đủ lớn? Để Danh Sư đường cũng tới chế giễu một phen? - Đến lúc đó các ngươi liền biết!

Lục Phong vung đầu lên, mang theo tự tin nồng đậm. Để các ngươi bảo vệ Trương Huyền, chờ một lát nữa, biết hắn là Dị Linh tộc, đoán chừng sẽ lập tức trợn tròn mắt. Thấy hắn cái gì cũng không nói, ngược lại thần thần bí bí, đám người Triệu Bính Tuất, Mi viện trưởng liếc mắt nhìn nhau, từng người tràn đầy nghi hoặc. Kẹt kẹt! Kẹt kẹt! Không lâu sau, Mộc sư cùng Mạc Cao Viễn đường chủ đi đến.

- Mộc sư, Mạc đường chủ!

Mọi người ôm quyền.

- Lại có chuyện gì?

Mọi người vào chỗ, Mộc sư khoát tay áo.

- Mộc sư, lần này việc quan hệ tới Tử Dương thú tiền bối cùng tộc ta an nguy, không được sơ sẩy. Trước khi nói sự tình, mong có thể để ngươi ra tay, bày ra cấm chế gian phòng này, không cho bất luận kẻ nào truyền đi tin tức!

Lục Phong đứng dậy.

- Cấm chế?

Mộc sư cau mày.

- Lục Phong, ngươi có ý tứ gì? Ngươi cảm thấy chúng ta sẽ rò rỉ tin tức?

Triệu Bính Tuất sầm mặt lại. Mấy vị viện trưởng khác, cũng từng cái híp mắt, tràn đầy không vui. Thân là thập đại Danh Sư, càng là viện trưởng một viện, đối phương còn chưa nói sự tình, liền hạ cấm chế, rất rõ ràng là phòng bị bọn họ. Nhất là câu không cho bất luận kẻ nào truyền tin tức ra ngoài kia, có ý tứ gì? Chẳng lẽ liên lụy đến Tử Dương thú tiền bối cùng nhân tộc an nguy, bọn họ sẽ còn rò rỉ tin tức sao?

- Ta khẳng định là sẽ không rò rỉ tin tức, nhưng có ít người liền chưa hẳn, liên quan thực sự quá lớn, trong chúng ta, lại có không ít người bị mê hoặc. Làm như vậy cũng là phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện!

Lục Phong nhìn quanh một vòng, mí mắt nâng lên.

Chương 1537: Trương Huyền chính là thầy ta! (1)

- Bị mê hoặc? Ai? Mời ngươi nói ra, không cần chửi chó mắng mèo!

Vệ Nhiễm Tuyết tính khí nóng nảy, khuôn mặt trầm xuống, đi đầu khẽ nói.

- Không sai, thập đại trưởng lão chúng ta cùng một chỗ, ít nhất cũng mấy trăm năm, ý tứ của ngươi, là ta sẽ rò rỉ bí mật, hay Triệu viện trưởng, Vệ viện trưởng? Hay các vị đang ngồi đây?

Mi viện trưởng cũng không vui. Đối phương nói, rõ ràng có chỗ ám chỉ, không tức giận mới lạ.

- Hai vị viện trưởng không cần phải gấp, ta lại không nói các ngươi, trừ khi thật cùng Dị Linh tộc có một loại quan hệ thân mật nào đó... nên bản thân chột dạ!

Lục Phong cười lạnh.

- Ngươi nói cái gì?

Vệ Nhiễm Tuyết nhịn không được nữa, vỗ bàn đứng lên, khí tức toàn thân bỗng nhiên tăng vọt:

- Có bản lĩnh ngươi lặp lại lần nữa!

- Lục Phong, chú ý miệng của mình, đang ngồi đều là viện trưởng một viện, có thập đại trưởng lão được Danh Sư công nhận, ngươi nói ai có quan hệ thân mật tới Dị Linh tộc?

Triệu Bính Tuất cũng híp mắt lại, cố nén tức giận.

- Ta nói ai, lát nữa chân tướng rõ ràng, tự sẽ biết! Sợ là chính các ngươi, đến lúc đó không ngẩng đầu lên được!

Mí mắt Lục Phong khẽ đảo, khẽ nói.

- Không cần một lát nữa, hiện tại ta liền muốn lãnh giáo Đại Vô Ngôn thủ của ngươi một chút! Ra chiêu đi!

Vệ Nhiễm Tuyết hét dài một tiếng, tay ngọc cuồn cuộn, một đạo sóng khí thẳng tắp bắn ra, thực lực Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, không giữ lại phóng xuất. Mặc dù nàng am hiểu chức nghiệp Kinh Hồng, nhưng sức chiến đấu bản thân không thể khinh thường, còn chưa ra tay, không khí chung quanh liền bị đè ép như sắp bạo tạc.

- Thực lực của Vệ viện trưởng lại tăng trưởng thêm?

Thấy được khí tức cccnàng, mọi người đều run lên. Bọn họ ở chung mấy trăm năm, từng người hiểu rõ thực lực của Vệ Nhiễm Tuyết ở nơi nào, không nghĩ tới mới mấy ngày không thấy, lại có đột phá, thậm chí lý giải Kinh Hồng càng sâu, nhất cử nhất động, đều khiến người ta say mê.

- Vệ viện trưởng đã muốn lĩnh giáo Đại Vô Ngôn thủ của ta, nếu như ta không đáp ứng, há không phải vô lễ?

Lục Phong hừ lạnh một tiếng, bàn tay vừa nhấc, một thủ ấn cự đại đứng lơ lửng giữa không trung. Đại Vô Ngôn thủ, võ kỹ Linh cấp đỉnh phong, tuyệt chiêu mạnh nhất của Lục Phong!

- Tới đi...
Vệ Nhiễm Tuyết lật tay, chân khí tinh thuần hội tụ thành trường hồng, thẳng tắp công kích qua. Mặc dù gian phòng không lớn, nhưng đến Thánh giả, khống chế lực lượng đạt đến trình độ cao siêu, lực lượng không dư thừa lãng phí chút nào, không cần lo lắng làm bị thương những người khác, thậm chí phá hủy gian phòng.

- A!

Thấy nàng chủ động công kích, Lục Phong cười lạnh, cũng không đứng dậy, tay phải khẽ đảo, trước mặt lơ lửng thủ ấn bay thẳng đi. Oanh! Chưởng ấn cùng trường hồng của đối phương đụng một cái, Sắc mặt của Vệ Nhiễm Tuyết trắng nhợt, liên tục lui về phía sau mấy bước, con ngươi kìm lòng không được co rút lại.

- Nửa bước... Thần Thức cảnh?

Thánh giả nhị trọng Thần Thức cảnh, có thể mở ra thai nhãn, sinh ra thần thức, để tu luyện giả xem càng xa, xem càng thêm rõ ràng, chiến đấu lại càng dễ phân tích chi tiết, đứng ở thế bất bại. Trước mắt mặc dù Lục Phong còn không có đến loại cảnh giới này, nhưng cũng không kém nhiều!

- Khó trách...

Mấy người Triệu Bính Tuất cũng xiết chặt. Khó trách tên này dám nói ra lời vừa rồi, không sợ đắc tội người, nguyên lai thực lực đã có đột phá!

- Tính ngươi nhãn lực không tệ!

Lục Phong nhấc mí mắt, hừ lạnh một tiếng, trên người triển lộ ra khí tức mạnh mẽ vô địch:

- Các ngươi ai còn muốn thử xem Đại Vô Ngôn thủ của ta?

- Cái này...

Mọi người trầm lặng. Bọn hắn ở chung đã nhiều năm như vậy, đều biết rất rõ ràng thủ đoạn của mình, đối phương đột phá đến nửa bước Thần Thức cảnh, đã đi tới trước mặt bọn họ, thành người thứ nhất chính thức của Danh Sư học viện!

- Được rồi, đều là Danh Sư của học viện, không nên cãi lộn!

Mộc sư khoát tay áo, bàn tay trảo một cái, một đạo chân khí xao động bốn phía, che đậy cả phòng. Hắn dùng thủ đoạn đặc thù, không chỉ thanh âm truyền không ra, ngay cả ngọc phù đưa tin cũng rất khó rò rỉ tin tức.

- Ta đã hạ cấm chế, có lời gì thì nói đi!

Mộc sư thản nhiên nói.

- Bẩm báo Mộc sư, tại hạ còn muốn làm một chuyện...

Thấy mọi người đều bị bản thân chấn nhiếp, Lục Phong cười lạnh, đứng dậy nói:

- Vì phòng ngừa ngoài ý muốn, ta còn muốn mời ra Thánh khí trấn viện... Kim Nguyên đỉnh!

- Kim Nguyên đỉnh?

- Danh Sư đường ban cho học viện Thánh khí hộ viện?

- Đây chính là Thánh khí, mặc dù chỉ là một Khí đỉnh, nhưng là Thánh khí chân chính, có tinh thần cùng ý chí của mình, một khi vận chuyển, Thánh giả nhị trọng, tam trọng cũng có thể tuỳ tiện chém giết, Lục Phong muốn làm gì?

- Thời điểm tổng bộ ban cho Khí đỉnh, từng nói qua, không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt không thể vận dụng, chẳng lẽ hắn thật phát hiện cái gì?

Kim Nguyên đỉnh là át chủ bài sau cùng của Danh Sư học viện, trừ khi gặp được Dị Linh tộc xâm lấn, nếu không, tuyệt không mở ra, hiện tại hắn muốn mời ra, làm cái gì? Sắc mặt của tất cả trưởng lão đồng thời ngưng trọng lên.

- Ngươi có biết Kim Nguyên đỉnh đại biểu cái gì không?

Mộc sư cũng híp mắt lại.

- Tự nhiên biết, nhưng sự tình ta muốn nói, liên quan quá lớn, hơn nữa người kia có thủ đoạn không thể tưởng tượng, vì phòng ngừa ngoài ý muốn, trước phải sớm làm ra chuẩn bị, nếu không... Sợ rằng chúng ta nhiều người như vậy, cũng khó mà chống chọi!

Hai tay vẫy một cái, trên người Lục Phong tự mang khí phách. Căn cứ Đổng Hân nói, Trương Huyền này, khống chế hai mươi Thánh giả nhất trọng, còn có thể toả ra sát lục chi khí ngay cả Tử Dương thú tiền bối cũng khó chống lại, một khi vạch trần thân phận, đối phương lộ ra nguyên hình, ra tay đánh nhau, cho dù thập đại trưởng lão thực lực mạnh mẽ, cũng chưa chắc có thể là đối thủ! Nếu thực như thế, chỉ sợ toàn bộ Danh Sư học viện sẽ toàn quân bị diệt.

- Cái này...

Chương 1538: Trương Huyền chính là thầy ta! (2)

Mọi người nhìn nhau. Đến cùng là chuyện gì? Ngay cả át chủ bài sau cùng của Danh Sư học viện cũng dùng?

- Biết là tốt rồi, ngươi đã nói nghiêm trọng như vậy, vậy liền cho mời Kim Nguyên đỉnh!

Mộc sư nhẹ gật đầu.

Hắn dù sao cũng là ngoại nhân, chỉ là tổng bộ phái tới xác định viện trưởng, không muốn nhúng tay quá nhiều. Sự tình nội bộ, vẫn là nội bộ xử lý tốt hơn.

- Đa tạ Mộc sư!

Thấy hắn đồng ý, Lục Phong gật đầu, liền ôm quyền đi tới gian phòng một bên, bàn tay nhấn một cái, ngay sau đó thanh âm sang sảng vang lên.

- Tại hạ Lục Phong, Danh Sư học viện đại viện trưởng, cho mời Kim Nguyên đỉnh tiền bối!

Ầm ầm!

Nương theo thanh âm chấn động, mọi người cảm thấy gian phòng lay động, bức tường nguyên bản bóng loáng kẹt kẹt mở ra, một Khí đỉnh cự đại bay vào.

Bành!

Rơi vào địa phương ở giữa nhất của gian phòng, phát ra tiếng ầm vang:

- Không biết ta đang nghỉ ngơi sao? Có chuyện gì?

Thánh khí, đã có linh trí, có thể suy nghĩ giống như nhân loại.

- Học viện xuất hiện Vương giả Dị Linh tộc, hi vọng tiền bối đến lúc đó ra tay trấn áp!

Lục Phong ôm quyền.

- Vương giả Dị Linh tộc?

- Ai?

Tất cả viện trưởng đều co rụt lại. Vương giả Dị Linh tộc... Xuất hiện ở trong Danh Sư học viện? Vẻ mặt của Mộc sư cũng trầm xuống. Thật có loại tồn tại đáng sợ này, bản thân làm sao không cảm thấy được? Coi như mình không cảm thấy được... Nàng có lẽ có thể a?

- Vương giả Dị Linh tộc? Ngươi xác định?

Kim Nguyên đỉnh sững sờ.
- Chắc chắn một trăm phần trăm!

Lục Phong gật đầu.

- Vậy thì tốt, nếu quả thật xuất hiện loại người này, ta sẽ lập tức luyện hóa hắn, nếu như không phải... quấy rầy ta ngủ, có tin ta nuốt ngươi vào, luyện thành than hay không?

Kim Nguyên đỉnh hừ một tiếng.

- Tiền bối yên tâm, ta nhất định không cho ngươi cơ hội này...

Lục Phong nở nụ cười.

- Được rồi, Kim Nguyên tiền bối đã tới, đến cùng chuyện gì xảy ra, mau nói đi!

Triệu Bính Tuất cũng nhịn không được nói.

- Không cần phải gấp!

Lục Phong gật đầu, bàn tay vẫy một cái, giới thiệu cho mọi người:

- Giới thiệu cho mọi người một chút, Đổng Hân này, là học viên năm thứ năm của học viện, Đổng Hân hội hội trưởng, học sinh thân truyền ta mới vừa thu... được rồi, Đổng Hân, ngươi nói cho mọi người một chút, sự tình mười ngày trước nhìn thấy kia, cứ nói thật ra là được, không cần khẩn trương.

- Vâng! Đổng Hân gật đầu, hít sâu một hơi, tiến về phía trước một bước, sắc mặt nghiêm túc. Nàng biết đây là một kỳ ngộ, không nói cái khác, phát hiện Vương giả Dị Linh tộc ẩn núp, chỉ điều này, liền có thể làm cho nàng ở trên Danh Sư chi đạo, thuận buồm xuôi gió.

- Tại hạ Đổng Hân, học viên năm thứ năm của Danh Sư học viện, Danh Sư lục tinh hạ phẩm, lấy danh dự Danh Sư đảm bảo, ta nói ra, toàn bộ là tận mắt thấy, không dám khuyếch đại một câu...

Đi đến giữa đại sảnh, Đổng Hân giơ tay lên, đi đầu lấy thân phận Danh Sư thề. Thấy nàng nói như vậy, mọi người đều nhẹ gật đầu. Danh Sư thệ ngôn chí cao vô thượng, không ai dám nói dối, bởi vì một khi vi phạm bản tâm, không cần trừng phạt, tâm cảnh sẽ tự sụp đổ.

- Mười ngày trước, ta trong lúc vô tình đi qua một phủ đệ ngoài trường, thấy được một Phong Tức trận, đang tò mò chuyện gì xảy ra, liền thấy Tử Dương thú tiền bối xông phá trận pháp, trốn thoát...

Thanh âm của Đổng Hân thanh thúy, trật tự tươi mát, kỹ càng nói sự tình ngày đó gặp phải một lần. Trong phòng lặng ngắt như tờ, vẻ mặt tất cả mọi người đều khó coi. Nhất là đám người Mi trưởng lão đều nhíu mày, trong mắt tràn đầy không thể tin được.

- Ngươi nói... Trương lão sư nắm trong tay hai mươi Thánh giả Dị Linh tộc, cuồng ẩu Tử Dương thú tiền bối?

Tưởng Thanh Cầm viện trưởng nhịn không được đứng dậy. Hắn nghe qua Trương lão sư diễn tấu nhạc khúc, tâm cảnh thuần khiết, chí thú cao nhã, cho người ta một loại cảm giác trong bùn mà không nhiễm, làm sao có thể là Dị Linh tộc? Xem như Vương giả Dị Linh tộc có thể ngụy trang dung mạo, ngụy trang khí tức, cũng không thể ngụy trang tâm cảnh! Phải biết, đàn có thể đại biểu tâm cảnh, điểm ấy ai cũng không thể che lấp!

- Vâng!

Đổng Hân gật đầu.

- Điều đó không có khả năng! Trương lão sư làm người phóng khoáng, làm việc sảng khoái, làm sao có thể là Dị Linh tộc? Quả thực là lời nói vô căn cứ! Dù sao ta cũng không tin!

Tưởng Thanh Cầm hất ống tay áo:

- Lục Phong, ngươi không phải là cố ý công báo tư thù chứ?

- Ngươi gọi hắn là gì? Trương lão sư?

Thấy Tưởng viện trưởng luôn không để ý tới thế sự, đột nhiên tức giận, Lục Phong nhíu mày, đồng thời tràn đầy kỳ quái. Trương sư, Trương lão sư, mặc dù trong xưng hô chỉ tăng thêm một chữ, nhưng đại biểu thân phận hoàn toàn khác nhau. Cái trước là tôn sùng Danh Sư, mà người sau, là xưng hô của học sinh.

- Không sai, hiện tại ta là học sinh của Trương lão sư, ngươi vũ nhục thầy ta, nói hắn là Dị Linh tộc, ngươi cảm thấy ta sẽ tin tưởng?

Hừ một tiếng, Tưởng Thanh Cầm nhíu mày.

- Lão sư? Ngươi đường đường viện trưởng, nhận một học sinh làm lão sư?

Lục Phong suýt chút nữa phát điên. Tên này có bị bệnh không? Ngươi không phải cái gì cũng không để ý sao? Không phải thế ngoại cao nhân sao? Làm sao thời gian nháy mắt, liền nhận Trương Huyền làm sư? Không điên a!

Chương 1539: Tử Dương thú đột phá (1)

Không chỉ Lục Phong có loại cảm giác này, những người khác cũng khóe miệng co giật. Rất nhiều viện trưởng, coi như yêu thích Trương Huyền, nhưng cũng có mức độ, cố kỵ thân phận của mình. Thật giống như Mi trưởng lão, muốn nhận làm đồ, Triệu Bính Tuất muốn thay sư thu đồ, Vệ Nhiễm Tuyết cũng chỉ là thỉnh giáo... tên này ngược lại tốt, trực tiếp bái sư! Bái sư tương đương thấp một bối phận, chúng ta đều là ngang hàng, ngươi nhận hắn làm sư, vậy chúng ta không phải đều thành vãn bối?

- Không sai!

Tưởng viện trưởng hừ một tiếng, thanh âm vang vang:

- Nếu như hôm nay ngươi muốn nói là chuyện này, thứ cho ta không tiếp!

Nói xong xoay người đi ra ngoài cửa. Nếu như tên này nói nghiêm trọng như vậy, chỉ là vì nhục mạ lão sư, công báo tư thù, cái hội nghị này, không nghe cũng được!

- Ngươi không thể đi!

Lục Phong sầm mặt lại, hét lớn một tiếng. Giữ bí mật lâu như vậy, một khi tên này rời đi, tất nhiên rò rỉ, nếu dẫn đến Trương Huyền chạy trốn thì làm sao bây giờ?

- Chẳng lẽ ngươi muốn động thủ với ta?

Tưởng Thanh Cầm quay đầu hỏi.

- Không sai, hôm nay ai dám đi, cũng đừng trách ta hạ thủ không lưu tình...

Híp mắt lại, Lục Phong rốt cuộc không quan tâm, bàn tay lăng không trảo một cái, Đại Vô Ngôn thủ phát huy ra, một chưởng ấn cự đại thẳng tắp bay về phía Tưởng viện trưởng. Thực lực nửa bước Thần Thức cảnh siêu cường, phối hợp võ kỹ Linh cấp đỉnh phong, không khí trong căn phòng bị ép nứt toác.

- Người khác sợ ngươi, nhưng ta không sợ!

Thấy hắn thật dám công kích, Tưởng Thanh Cầm mãnh liệt xoay người, cổ tay khẽ đảo, trước mặt xuất hiện một cây đàn ngọc, an tĩnh lơ lửng giữa không trung, mười ngón nhẹ nhàng khảy.

Leng keng! Leng keng!

Một đạo sóng âm thẳng tắp bắn qua.

Oanh!

Sóng âm cùng thủ ấn đụng nhau, Lục Phong đang muốn nghiền ép đối phương, vẻ mặt đột nhiên đỏ lên, kìm lòng không được lui về phía sau mấy bước, phun ra một ngụm máu tươi!

- Ma Âm sư thất tinh?

Con ngươi hắn co rụt lại.

Mặc dù tu vi của đối phương không hắn cao, nhưng lý giải Ma Âm đã đến thất cảnh, loại cấp bậc này, coi như Thánh giả nhị trọng tới, cũng chưa hẳn có thể là đối thủ! Một chiêu va chạm, linh hồn liền bị trọng thương!

- Không sai, được lão sư chỉ điểm, ta đã đột phá! Tưởng Thanh Cầm tràn đầy ngạo nghễ. Nếu không phải Trương lão sư, hiện tại hắn vẫn bị vây ở lục tinh, cả đời không thể đột phá... Đối phương vũ nhục lão sư, làm sao có thể bỏ qua!

- Mộc sư...

Vốn cho rằng đột phá cảnh giới, đã thành người thứ nhất trong thập đại Danh Sư, không nghĩ tới một chiêu liền bị Tưởng viện trưởng đánh bại, Lục Phong tràn đầy không cam lòng, cuối cùng cắn răng nhìn về phía Mộc sư cách đó không xa.

- Tốt, Tưởng viện trưởng xin bớt giận, Đổng Hân này đã lấy thân phận Danh Sư thề, đã chứng minh nói không có bất cứ vấn đề gì!

Mộc sư khoát tay áo:

- Ta xem không bằng như vậy, để Trương Huyền qua giải thích, thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc, nếu thật là hiểu lầm, khẳng định cũng có thể giải thích rõ ràng! Mà... Thật là Dị Linh tộc, vậy đến cũng đừng nghĩ đi!

- Cái này...

Thấy Mộc sư lên tiếng, Tưởng Thanh Cầm chần chờ một chút, đành phải trở lại chỗ ngồi:

- Tốt, ta nghe theo Mộc sư an bài, có điều, ta hi vọng lấy thân phận Danh Sư hắn mời tới, mà không phải bắt hoặc giam giữ, cũng không hy vọng có người làm ra sự tình không tôn trọng với lão sư ta!

- Được!

Mộc sư gật đầu. mặc dù Đổng Hân lấy thân phận Danh Sư thề nhìn thấy là sự thật, nhưng dù sao Trương Huyền cũng là Danh Sư, thật muốn trực tiếp bắt tới, sau đó phát hiện là hiểu lầm, bọn họ cũng không cách nào giải thích! Lại nói, thật muốn động thủ bắt, đối phương là Dị Linh tộc, khẳng định sẽ sớm cảnh giác, một khi chạy trốn, thì càng bắt không được.
- Vậy thì tốt, ta không có ý kiến!

Tưởng Thanh Cầm không nói thêm lời.

- Ân, Lục Phong, lời nói mới vừa rồi, ngươi cũng nghe được, hiện tại phái người đi mời Trương Huyền tới, cùng Đổng Hân đối chất, hy vọng có thể giải thích rõ ràng, nếu như giải thích không rõ... Không cần ngươi ra tay, ta cũng sẽ ra tay!

Mộc sư nhìn qua.

- Vâng!

Lục Phong gật đầu, đẩy cửa đi ra ngoài, một lát sau đi trở về, báo đã phái người qua.... Bên này cực kỳ náo nhiệt, một bên khác, Trương Huyền ngồi nhảy khỏi lưng Thiên Hùng thú. Vừa tới đại sảnh, chỉ thấy Tử Dương thú cùng Tôn Cường đi tới.

- Chủ nhân!

Lúc này khí tức toàn thân Tử Dương thú như rồng, cho người ta một loại cảm giác dâng trào, so với trước kia mạnh mẽ không biết bao nhiêu, nhất là cặp mắt, ánh sáng như điện, càng thêm cơ trí, cũng càng thêm bình tĩnh.

- Ngươi đột phá?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên. Thánh giả nhị trọng Thần Thức cảnh, một khi đột phá, trên lực lượng khả năng không có khoa trương như từ Tòng Thánh đến Thánh giả, nhưng sức chiến đấu tăng lên không chỉ một lần. Thần thức có thể nhìn bốn phía, thậm chí mỗi một động tác đều có thể thấy rõ, tuyệt không phải mắt thường có thể so sánh. Đi đến loại cảnh giới này, mới coi như chân chính lĩnh ngộ tinh túy của Thánh giả, siêu phàm thoát tục, trở thành Thánh giả chân chính.

- Vâng!

Tử Dương thú gật đầu, bản thân nó cách đột phá không xa, luyện hóa nội đan Hồng Vượn Thú cùng thuộc tính, một lần hành động xông phá ràng buộc, rốt cục vào hôm nay, đi đến Thánh giả nhị trọng.

- Rất tốt!

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền lấy ra một hồ lô đưa tới:

- Cái này là Địa Mạch linh dịch, đối với củng cố tu vi, có ích lợi rất lớn!

Địa Mạch linh dịch, có thể để cho đám Thánh thú ở Vân Vụ lĩnh liều chết thủ hộ, đối với Thánh thú tác dụng bao lớn có thể tưởng tượng được.

- Đa tạ chủ nhân!

Mở nắp bình ra, nhìn thấy linh khí xao động trong đó, Tử Dương thú run lên. Cái hồ lô linh dịch này, giá trị cực lớn, tuyệt đối vượt qua mấy chục viên linh thạch thượng phẩm. Tiện tay cho nó, đủ thấy đã tin tưởng không nghi ngờ.

- Ân, ta đi mấy ngày, có chuyện gì phát sinh không?

Chương 1540: Tử Dương thú đột phá (2)

Giao phó Tử Dương thú xong, Trương Huyền nhìn về phía Tôn Cường cách đó không xa.

- Không có việc gì, nhưng mà…

Tôn Cường nhíu mày:

- Hồ Yêu Yêu trước mấy ngày phái người đưa tin tới, nói giống như phủ đệ của chúng ta, bị người giám thị...

- Bị người theo dõi?

Trương Huyền cau mày.

Hồ Yêu Yêu chưởng quản Yêu Nguyệt hội, cường giả thủ hạ nhiều không kể xiết, nàng nói bị theo dõi, chỉ sợ là thật.

- Có dò xét ra người nào không?

- Thực lực của ta không đủ, dò xét mấy lần, đều bị đối phương tránh khỏi...

Tôn Cường hơi đỏ mặt. Thực lực của hắn bây giờ, ngay cả Hợp Linh cảnh cũng không đến, ở đế quốc nhị đẳng vẫn tính không yếu, nhưng ở Đế đô của đế quốc nhất đẳng, lại có chút nhìn không thuận mắt.

- Chủ nhân, chuyện này ta biết, là trưởng lão của Danh Sư học viện!

Tử Dương thú chen vào nói.

Nó đột phá đến Thần Thức cảnh, tình huống chung quanh có thể nhìn ra rõ rõ ràng ràng. Tôn Cường dò xét không được, nhưng nó có thể phát giác.

- Trưởng lão của Danh Sư học viện? Theo dõi ta làm gì?

Trương Huyền kỳ quái.

Mặc dù hắn phá hủy mấy chỗ của học viện, nhưng cũng không đến mức để học viện phái trưởng lão theo dõi a!

- Thời điểm ta đột phá, thần thức ngoại phóng, đúng lúc nghe được bọn họ nói chuyện, biết một chút... Hình như là tiểu tử Lục Phong kia, muốn triệu tập thập đại trưởng lão, tiến hành thẩm phán chủ nhân, nhưng nguyên nhân cụ thể là gì, đối phương không nói, ta cũng không rõ ràng!

Nhớ lại một chút, Tử Dương thú nói.

Buổi sáng hôm nay nó đột phá, thần thức ngoại phóng, đúng lúc nhìn thấy mấy vị trưởng lão theo dõi tiểu viện, đối thoại cũng nghe vào tai.

- Thẩm phán?
Trương Huyền chớp mắt.

Sau khi đi Luyện Đan học viện giảng bài, Lục Phong viện trưởng từng triệu tập qua thập đại trưởng lão, muốn khai trừ thân phận Danh Sư của mình, có điều, không được mọi người đồng ý. Chuyện này, Tưởng viện trưởng đã nói với hắn, chẳng lẽ tên này cảm thấy không phục, còn muốn lần nữa? Lần thứ nhất cũng không thành công, một lần nữa đoán chừng cũng không có hiệu quả gì!

- Hình như nắm giữ chứng cớ gì rất trọng yếu, có thể để cho chủ nhân không thể phản bác...

Tử Dương thú nói:

- Nghe nói không chỉ triệu tập thập đại trưởng lão, còn thông tri Mạc Cao Viễn đường chủ, thậm chí... Vận dụng Thánh khí Kim Nguyên đỉnh!

Mấy vị trưởng lão theo dõi, tựa hồ biết không quá kỹ càng, coi như nó nghe được đối thoại, cũng đôi câu vài lời, để cho người ta suy đoán không ra.

- Kim Nguyên đỉnh?

- Là trấn viện chi bảo của Danh Sư học viện, do viện trưởng khống chế, cường giả Thánh giả nhị trọng, tam trọng tới, cũng có thể tuỳ tiện giết chết!

Tử Dương thú lắc đầu:

- Nhưng từ khi chủ nhân chết, Thánh khí trấn viện này vẫn ngủ say, không có người có thể mệnh lệnh! Trừ khi... Dị Linh tộc xâm lấn!

Trương Huyền cau mày.

Nếu thật như vậy, là siêu cấp đại sự! Nhưng mà theo dõi bản thân, cùng Dị Linh tộc xâm lấn có quan hệ gì? Chẳng lẽ... tin tức khôi lỗi cùng Ngoan Nhân tiết lộ? Thật như vậy, giải thích thật đúng là phiền toái. Không nói thu phục nhân vật ngưu bức như Ngoan Nhân, chỉ riêng nhiều khôi lỗi Dị Linh tộc như vậy, liền nói không rõ ràng. - Lão sư...

Đang cau mày, không biết Lục Phong lại muốn làm gì, chỉ thấy Trịnh Dương vội vã chạy tới.

- Làm sao vậy?

Trương Huyền nhìn qua.

- Lão sư, Luyện Đan học viện Chu Kình phó viện trưởng cùng Thích viện phó trước tới bái phỏng, nói muốn mời lão sư đi học viện thương nghị một đại sự.

Trịnh Dương nói.

- Mời?

Trương Huyền nghi hoặc:

- Thái độ của bọn họ như thế nào?

- Thái độ rất tốt, đang ở phòng khách chờ!

Mặt mũi Trịnh Dương kỳ quái. Luyện Đan học viện cùng lão sư không sai biệt lắm đã thủy hỏa bất dung, đột nhiên chạy tới mời, để hắn tràn đầy nghi hoặc.

- Thái độ tốt? Còn muốn theo dõi? Xem ra bọn họ nhất định nắm giữ một loại chứng cứ nào đó, sợ ta sớm biết, chạy trốn...

Mắt sáng lên, Trương Huyền liền hiểu được. Mới vừa nghe được có người theo dõi, lại muốn mời Kim Nguyên đỉnh ra, liền đến mời mình, còn thái độ vô cùng tốt... Muốn nói không có vấn đề, đánh chết cũng không tin. Vô sự xum xoe, không phải lừa đảo tức là đạo chích! Huống chi hắn và Lục Phong cũng tiếp xúc qua, tuyệt không phải hạng người lương thiện dễ sống chung.

- Tử Dương, ngươi trước tiến vào Thiên Nghĩ Phong Sào, có cần, sẽ để cho ngươi đi ra!

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng!

Tử Dương thú gật đầu, thân thể nhoáng một cái, chui vào Thiên Nghĩ Phong Sào. Trước đó tổ ong chật hẹp, mà bây giờ đường kính đã hơn mười mét, cực kỳ rộng lớn. An bài xong Tử Dương thú, đang muốn đi gặp hai vị phó viện trưởng, Trương Huyền dừng lại một chút, để Trịnh Dương cùng Tôn Cường đi trước, tinh thần khẽ động, phóng phân thân ra, sau đó lấy ra một không gian giới chỉ đưa tới.

Ngoan Nhân cùng bản chép tay của Khổng sư mới vừa lấy được đều ở bên trong, thật muốn xuất hiện vấn đề gì khó giải thích, chỉ sợ... cũng chỉ có thể để “Dương sư” ra sân. Phân thân và hắn là cùng một linh hồn, chỉ cần không vào không gian giới chỉ, bất kỳ thời điểm nào cũng có thể tùy ý câu thông.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau