THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Ta có thể theo ngươi học không? (1)

- Cái gì? Thương... Thương ý?

Thân thể Vương Sùng run rẩy một cái, xém chút đã ngất đi tại chỗ.

Thật hay giả vậy?

Làm sao ngươi biết biết thi triển thương ý, hơn nữa lại còn tinh khiết như thế?

Trong lòng khiếp sợ, khi nhìn thấy dáng vẻ ngại ngùng của Trương Huyền trước mắt, hắn thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu.

Ngại quá? Ngươi ngại ngùng cái rắm a!

Đại ca, không nên mang theo tâm tư đùa nghịch người ta như vậy a. Không phải ngươi nói chưa từng học thương pháp sao? Không biết thương pháp là cái gì sao?

Ta từ lúc tám tuổi đã bắt đầu học thương, đến hiện tại đã được hơn bốn mươi năm, suốt ngày chìm đắm ở trong đó. Thế mà vẫn cách thương ý còn có một mảng lớn... Ngươi mau giải thích cho ta xem, sao ngươi lại có thương ý hùng hậu như thế?

Không phải ngươi nói không biết thương ý là cái gì hay sao? Như vậy đây là món đồ gì?

Nước mắt Vương Sùng chảy ào ào.

Không nên mang theo tâm tư chơi đùa người ta như vậy chứ?

Nực cười vừa nãy hắn còn dùng lý lẽ để dạy bảo đối phương, nói đối phương cũng không hiểu, giải thích nhiều hơn nữa cũng là uổng phí...

Rốt cuộc là hắn lấy tự tin từ đâu tới chứ?

Phải nói lại, người nghe không hiểu chính là bản thân hắn a...

Hắn hận không thể có một cái khe nứt nào để lập tức chui vào.

- Đây chính là thương ý sao?

Đây chính là Âu Dương Thành cũng rất là choáng váng.

Lão hữu thể hiện một chút thương ý thì đầu đã đầy mồ hôi lại còn thở hồng hộc, giống như đã bị táo bón chừng mấy ngày vậy. Mà tên này, tiện tay thi triển ra, không hề có áp lực, đơn giản giống như ăn cơm uống nước vậy...

Rốt cuộc ngươi là đại sư thương pháp hay là Vương Sùng?

- Ngươi... Không phải ngươi nói chưa từng học thương pháp hay sao?

Thực sự không nhịn được nữa, Âu Dương Thành lên tiếng hỏi. Vương Sùng cũng nhanh chóng nhìn về phía đối phương, muốn nghe một chút xem hắn giải thích như thế nào.

- Quả thực trước đó ta không học a!

Trương Huyền ăn ngay nói thật.
- Không học, vậy làm sao lại nắm giữ thương ý hùng hậu như thế chứ?

Vương Sùng sắp phát điên rồi.

Ngươi không học thương pháp, thế nhưng vừa ra tay đã có thương ý lợi hại như thế. Con mẹ nó, mỗi ngày ta vừa học tập suy nghĩ. Như vậy dựa theo ý của ngươi, tu vi những năm này của ta vứt đi đâu a...

- Khục, vừa nãy ta đọc sách ở trong thư phòng, biểu lộ cảm xúc cho nên có chút lĩnh ngộ, cảm giác khi mình nằm trong loại trạng thái này thì thi triển thương pháp sẽthoải mái nhất. Cho nên trong lúc vô tình thi triển nó ra, mà ta căn bản không biết đây chính là thương ý!

Trương Huyền suy nghĩ một chút rồi nói.

Cũng không phải là hắn giả ngu, thư tịch bên trong gian phòng này đều ghi chép thương pháp trụ cột nhất, căn bản không dính đến thương ý. Hắn cũng thông qua Thiên Đạo thương pháp được ngưng tụ từ những thư tịch này mới may mắn có được nó.

Lại nói việc sử dụng thương ý làm sao, rồi có trợ giúp gì với người luyện tập thương pháp hắn cũng hoàn toàn không biết, hai mắt tối thui.

Nước mắt của Vương Sùng chảy ra.

Nói giống như ăn cơm uống nước như thế, ngươi biết ta đã tiêu tốn bao nhiêu công phu mà vẫn không đạt được đến hay không?

Hơn mười năm qua ta vẫn mài giũa bản thân, thậm chí còn thâm nhập vào nơi khô cằn, vượt qua giá lạnh, nóng bức khiến cho ý chí liên tục trở nên mạnh mẽ. Thế mà vẫn không thành công, ngươi thì tốt rồi, tùy tiện một câu thoải mái, vô ý... lại đạt được nó!

Tim ta, phổi của ta, thanh xuân của ta!

Vương Sùng chỉ cảm thấy nếu như trước mắt có một cái hố to, nhất định hắn sẽ lập tức nhảy vào chôn sống bản thân mình.

Ngươi có thể không đả kích người ta như thế hay không?

Nếu như ngươi như nói, ngươi khổ cực, tu luyện cả ngày, ngẫu nhiên có đột phá, như vậy ta cũng có thể dễ chịu hơn một ít. Kết quả chỉ nhìn thư tịch một hồi, nhiều nhất cũng là một canh giờ, sau đó... Sau đó đã đột phá... Mấu chốt nhất là thứ ngươi xem không phải bí tịch cao thâm gì cả, chỉ là thương pháp trụ cột nhất...

Nếu như chuyện này truyền đi, tuyệt đối có thể làm cho cả tất cả đại sư thương pháp trong Vương thành xấu hổ mà chết.

- Vương Sùng, thiên phú của ngươi quả thực là không tầm thường, thế nhưng Trương đan sư... Trời sinh am hiểu thương pháp cũng chưa biết chừng a!

Thấy lão hữu hồn bay phách lạc, bị đả kích không nhẹ, Âu Dương Thành không nhịn được khuyên nhủ, an ủi.

- Được rồi, cũng chỉ có thể như vậy a!

Không hổ là cao thủ thương pháp, tâm trí đã được tôi luyện giống như sắt thép từ lâu, tuy rằng thất lạc, thế nhưng rất nhanh đã điều chỉnh được tâm cảnh. Lúc hắn đang muốn nói chuyện thì đã nghe thấy thanh âm có chút nghi hoặc của người thanh niên kia lại vang lên.

- Ngươi nói ta lĩnh ngộ thương ý, như vậy thương ý kia có ích lợi gì chứ?

Thân thể Vương Sùng lần thứ hai run rẩy, hắn cố nén tinh thần sắp tan vỡ, nói:

- Thương ý là lĩnh ngộ đối với thương, nói rõ đã xem thương như là cánh tay kéo dài, dưới tình huống này có thể tùy ý thi triển, tất cả đều là thương pháp, là thể hiện của việc thương pháp đã được tu luyện tới cảnh giới nhất định!

- Dù tùy ý thi triển cũng đều là thương pháp?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên:

- Quá tốt rồi. Nếu có thể khiến cho học sinh của ta cũng lĩnh ngộ thương ý, như vậy nhất định khi thi đấu có thể chiến thắng!

Thương ý đã lợi hại như vậy, như vậy sau khi trở về phải cố gắng dạy dỗ Trịnh Dương, khiến cho hắn cũng nắm giữ được loại tâm cảnh này. Như vậy, coi như không có thương pháp cao minh thì cũng có thể khiến cho hắn đứng ở thế bất bại.

- Muốn cho học sinh của ngươi cũng lĩnh ngộ được nó?

Vương Sùng run rẩy một cái.

Thương ý là lý giải của cá nhân đối với thương pháp, ngươi cho rằng người người đều có thể biến thái giống như ngươi, tùy tiện xem một ghi chép là có thể đột phá được hay sao?

Muốn khuyên đối phương bỏ đi loại ý nghĩ vô tri này, thế nhưng hắn lại không biết mở miệng thế nào.

- Đúng rồi, vừa nãy ta đọc thư pháp đã lĩnh ngộ ra một chiêu thương pháp, không biết uy lực thế nào. Nếu như Vương huynh đã là đại sư thương pháp, không biết có thể chỉ điểm cho ta một chút hay không?

Đối với thương ý, Trương Huyền còn không có khái niệm gì cả. Cho nên cũng không có khiếp sợ như là đối phương, nhớ tới một chiêu công kích mà trước đó Thiên Đạo thương pháp hình thành, hắn không nhịn được mở miệng nói.

Người trước mắt này chính là thế nhưng đại sư thương pháp nổi tiếng trong Vương quốc, nếu để hắn chỉ điểm, tuyệt đối có thể nhìn ra được chỗ tốt xấu.

- Còn lĩnh ngộ ra thương pháp? Được, ta cũng muốn nhìn một chút xem, loại thiên tài như ngươi rốt cuộc có thể lĩnh ngộ ra chiêu số thế nào!

Chương 152: Ta có thể theo ngươi học không? (2)

Vương Sùng gật gật đầu, để hạ nhân đi lấy thương.

Rất nhanh, trường thương đã được mang tới, tổng cộng có hai thanh.

- Muốn kiểm nghiệm uy lực của chiêu số, chỉ có thực chiến mà thôi! Trương đan sư, thi triển chiêu số mà ngươi lĩnh ngộ đối với ta, để cho ta xem một chút!

Trường thương ở trong tay, Vương Sùng như lập tức biến thành người khác, khí tức trở nên to lớn hung mãnh, chẳng khác nào cự thú Hồng Hoang bất cứ lúc nào cũng sẽ gào thét đánh ra.

Theo hắn thấy, tuy rằng đối phương đã lĩnh ngộ thương ý, thế nhưng bất kể là luận thực lực hay là vận dụng đối với thương đều không bằng hắn, coi như có chiêu số gì đó thì bản thân cũng có thể ung dung ứng phó được.

- Được!

Bừa vặn Trương Huyền cũng muốn thử chiêu số một chút, hắn tiện tay tiếp nhận một thanh trường thương khác.

Từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ nắm qua vật này, chỉ là, sau khi lĩnh ngộ thương ý, chỉ cần hơi thích ứng một chút là đã cảm thấy có một luồng cảm giác quen thuộc tuôn ra ở trong lòng.

- Bắt đầu rồi!

Cảm giác này sinh ra khiến cho khí tức của Trương Huyền nhất thời như sấm sét, chẳng khác nào từ thanh niên bình thường trước đó biến thành một vị cường giả bễ nghễ thiên hạ.

Sưu!

Dưới chân khẽ động, trường thương từ trong lòng bàn tay mạnh mẽ đánh ra.

Bộ thương pháp này là do Thiên Đạo thư viện tổng kết từ mấy ngàn bản bí tịch mà có được, tuy rằng chỉ có một chiêu, thế nhưng lại hóa phức tạp thành đơn giản, phù hợp với ý vị đại đạo. Một chiêu thi triển ra, chân khí toàn thân phun trào, trường thương giống như rồng ra biển, trong nháy mắt đã bay lên.

- Cái gì?

Vốn Vương Sùng ở phía đối diện không để ý tới một chút nào, căn bản không coi đây là chuyện to tát. Thế nhưng khi nhìn thấy một thương đâm tới, hắn lập tức cảm thấy sợ hãi nổi da gà, suýt chút nữa đã bị sợ đến mức hồn phi phách tán.

Mặc dù chiêu này coi như là động tác đơn giản, xấu xí, lại không có một chút hoa lệ nào. Thế nhưng lại mang tinh khí thần, sức mạnh toàn thân của người tu luyện tập trung ở một điểm. Một khi bộc phát ra, quả thực... Quả thực chính là... Một chiêu số cao minh nhất trong thương pháp!

Ầm ầm!

Thời gian không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, sức mạnh toàn thân của Vương Sùng trong nháy mắt đã bạo phát, một thương đã được đánh ra, tiến lên nghênh đón.

Toàn lực thi triển, tu vi của hắn cũng đã được thể hiện ra... Võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh hậu kỳ!

Leng keng keng!

Hai thanh trường thương đụng nhau ở trên không trung, sóng khí mạnh mẽ thổi xung quanh đến mức giống như đao cắt.

Xoạt Xoạt Xoạt Xoạt!

Trương Huyền liên tục lùi về sau bảy, tám bước rồi mới ngừng lại, Vương Sùng thì đứng tại chỗ mà không hề bị dao động.

Vừa mới va chạm đơn giản đã lập tức phân ra cao thấp. Trương Huyền không sử dụng tới tất cả thực lực, hắn áp chế chỉ dùng lực lượng hơn bốn mươi đỉnh, cho nên đương nhiên không ngăn được lực lượng của cường giả Thông Huyền cảnh hậu kỳ xung kích.

Chỉ là, thân thể hắn cường hãn, chân khí tinh khiết, tuy rằng lùi về sau thế nhưng ngay cả một chút tổn thương cũng không có.

- Không hổ là đại sư thương pháp, lợi hại!

Thấy chiêu số xuất phát từ Thiên Đạo mà cũng bị đối phương ung dung ngăn cản, trong lòng Trương Huyền không khỏi cảm khái.

Hắn âm thầm khâm phục, mà Vương Sùng ở phía đối diện thì sợ đến mức sắp ngất đi.

Một thương nhìn như đơn giản của đối phương lại làm cho hắn bị ép tới mức phải thi triển ra thực lực ẩn giấu, mấu chốt nhất chính là... Dù chân hắn không nhúc nhích, xem ra hơi chiếm chút thượng phong. Thế nhưng trên thực tế ngực lại khó chịu, khí huyết tích tụ, không ngờ lại bị thương không nhẹ.

Nếu không phải hắn cưỡng ép nhịn xuống, sợ rằng hắn đã sớm phun một ngụm máu tươi ra ngoài rồi.

Phải biết rằng hắn là... cường giả Thông Huyền cảnh hậu kỳ, đối phương chỉ là Ích Huyệt cảnh... Giữa hai người chênh lệch ròng rã một cấp bậc lớn.

Dưới tình huống bình thường không thể vượt cấp chiến đấu.

Đương nhiên, nếu như để cho hắn biết, thiếu niên ở phía đối diện chỉ thi triển ra không tới một nửa sức mạnh, khi đó không biết hắn sẽ có cảm tưởng như thế nào.

- Chiêu này rất lợi hại...

Sauk hi điều chỉnh nửa ngày hắn mới điều hoà hít thở lại được, Vương Sùng không nhịn được tán dương một câu.

Đâu chỉ là tốt, quả thực là quá tốt!
Hắn luôn cảm giác mình là một thiên tài, cũng đã sáng chế ra không ít thương pháp. Thế nhưng so sánh với chiêu này, quả thực là rác rưởi không thể rác rưởi hơn được, giống như chênh lệch giữa cặn bã và bảo thạch vậy!

- Vậy là tốt rồi, chiêu này ta muốn truyền thụ cho học sinh của ta. Không biết Vương huynh có thể chỉ điểm giúp ta một chút hay không. Nhìn xem có vấn đề gì đó hay không, như vậy cũng dễ điều chỉnh!

Trương Huyền không nhịn được nói một câu.

- Vấn đề...

Vương Sùng hơi đỏ mặt.

Trương đan sư, ngươi đang đánh mặt mũi ta sao?

Trước tiên không nói chính ngươi tự mình lĩnh ngộ ra thương ý, tiện tay cũng đánh ra thương pháp, quan trọng nhất chính là, chiêu này... Ta cũng nhìn không hiểu, làm sao có thể chỉ điểm được chứ?

Là đại sư thương pháp, ngay cả chiêu số của đối thủ thi triển thế nào, lại công kích ra sao cũng không hiểu rõ... Tới chính hắn cũng cảm thấy xấu hổ muốn tự sát.

- Chiêu này... Không có vấn đề, ngươi trực tiếp truyền thụ cho học sinh là tốt rồi!

Nói xong lời này, Vương Sùng lần thứ hai cảm thấy mặt mình nóng như lửa đốt.

Trước đó một canh giờ hắn còn cảm thấy thanh niên trước mắt không hiểu thương pháp, đang làm nhục thương pháp, mà hiện tại... Hắn lại cảm thấy chính hắn đang làm nhục thương pháp.

Người ta nhìn thư tịch một canh giờ, không chỉ lĩnh ngộ ra được thương ý mà còn sáng chế ra thương pháp trâu bò như thế. Mà hắn, luyện tập thương hơn bốn mươi năm lại vẫn có bộ dáng rác rưởi như vậy...

Trong nháy mắt hắn cảm thấy có một ngụm máu tích tụ ở ngực, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ phun ra.

Lúng túng qua đi, một suy nghĩ lớn mật xuất hiện trong đầu hắn.

Chiêu này của đối phương đem sức mạnh toàn thân tập trung rồi bạo phát, ẩn chứa ý vị của thương ý. Nếu như mình có thể học được, có lẽ còn có thể đột phá ràng buộc cuối cùng, lĩnh ngộ ra thương ý.

- Trương đan sư, chiêu này của ngươi... Có thể dạy ta một chút hay không?

Chần chờ một chút, hắn xấu hổ nói.

- Ngươi muốn học? Tốt, ta có thể dạy ngươi!

Trương Huyền sững sờ, lập tức cười nói.

Hai người nói chuyện, Âu Dương Thành ở bên cạnh nghe thấy vậy không nhịn được lảo đảo một cái.

Không phải hôm nay Trương Huyền tới đây học tập thương pháp của Vương Sùng hay sao?

Sao... Đến cuối cùng... Lại đổi vị trí vậy chứ?

Chương 153: Học Chiến thai (1)

Nếu như Thiên Đạo thương pháp không phối hợp với Thiên Đạo Thần Công hình thành chân khí, như vậy coi như học được thì uy lực cũng sẽ không có lớn như bản thân hắn.

Lại nói, hắn mượn thư tịch của người ta mới hội tụ ra được chiêu số này, như vậy có truyền thụ cho đối phương cũng không có gì.

Vì lẽ đó, khi Vương Sùng đưa ra yêu cầu, Trương Huyền không có một chút chần chờ nào mà lập tức đồng ý.

Đương nhiên, hắn cũng không thể truyền thụ bản hoàn chỉnh được. Thiên Đạo thương pháp quá mức đáng sợ, coi như cắt đi một phần cũng có thể xưng tụng là tuyệt thế vô song.

- Ta...

Vương Sùng thuận miệng nói ra, không nghĩ tới đối phương lại đồng ý, hắn kích động tới mức toàn thân run rẩy, hai mắt đỏ hồng.

Cao thủ bình thường, khi sáng chế ra chiêu số sẽ rất ít khi truyền ra ngoài, không phải con cháu đích truyền thì sẽ không tiết lộ ra ngoài. Không nói đâu xa, lấy hắn làm thí dụ, chiêu số mà hắn sáng lập, ngoại trừ nhi tử ra, người ngoài hầu như không có người nào biết được.

Bị Trương đan sư trước mắt này, chiêu số cao minh như thế, nói truyền là truyền, phần phẩm chất này, phần tâm cảnh này...

- Chiêu này cao minh đến cực điểm, ta nghĩ cũng không dễ học...

Do dự một chút, Vương Sùng nói.

Coi như đối phương truyền thụ thì bản thân hắn cũng không thể tay không đi học, làm như vậy bất kể là từ điểm nào cũng đều không phù hợp với quy củ.

Cũng giống như cưới khuê nữ về làm vợ vậy, nhất định phải đưa ra lễ hỏi, trên đời nào có cơm trưa miễn phí cơ chứ?

- Trương đan sư muốn mua đan dược, đang thiếu không ít kim tệ, ta thấy không bằng ngươi đưa ra chút để làm học phí đi!

Âu Dương Thành nói xen vào.

Trương Huyền mua dược liệu từ chỗ hắn vẫn còn chưa giao tiền lên. Mà hắn cũng biết, nhất định đối phương đang nghĩ biện pháp, nếu vị lão hữu này của bản thân muốn báo đáp đối phương, còn không bằng trực tiếp trả tiền, bớt đi sức lực.

Nếu không, học tập võ kỹ của người ta, kém cỏi nhất cũng là tình nghĩa sư đồ, nếu như thật sự có yêu cầu đặc thù nào đó, bất kể như thế nào cũng phải làm a.

Không nói đâu xa, nói muốn học võ kỹ mà hắn sáng chế ra... Dạy hay là không dạy đây?

- Tốt, tốt!

Biết dụng ý của lão hữu, Vương Sùng vội vàng gật đầu, lại quay đầu dặn dò quản gia.

Chỉ trong chốc lát, quản gia đã đưa ra một xấp kim phiếu, lại đưa tới trong tay của Trương Huyền.

- Đây là học phí, mong rằng Trương đan sư vui lòng nhận lấy. Nếu không, ta sẽ không tiện học tập...

Vương Sùng nói.

- Cái gì?

Trương Huyền chớp mắt.
Như vậy cũng được sao?

Ta tới đây học tập thương pháp, làm sao lại... biến thành dạy học, còn... Kiếm tiền nữa chứ?

Chỉ là, nhìn một xấp kim phiếu trong tay này, chí ít cũng có hai trăm vạn, quả thực đúng là không cách nào từ chối được.

Sau khi thu tiền, Trương Huyền chậm rãi thi triển thương pháp một lần, lại tỉ mỉ giới thiệu phương pháp vận công.

Không hổ là đại sư thương pháp, tuy rằng không lĩnh ngộ được thương ý, thế nhưng nghiên cứu đối với thương pháp đã sâu tới tận xương tủy. Trương Huyền chỉ diễn luyện một lần thì hắn cũng đã gần như học được. Tuy rằng uy lực so với hắn kém không ít, thế nhưng phương diện chiêu số và vận công cũng đã không còn bất cứ vấn đề gì nữa.

- Đa tạ Trương đan sư truyền thụ!

Sauk hi học được chiêu này Vương Sùng mới biết nó mạnh mẽ, trong lòng rất là thán phục. Có thể đoán ra được, nếu để cho hắn tu luyện, chỉ sợ không tới một năm là có thể chân chính lĩnh ngộ ra thương ý, khi đó thực lực sẽ đại tiến.

Mặc kệ có trả trả học phí hay không, vị Trương Huyền này đều có tình nghĩa nửa sư đồ với hắn.

Cái gọi là tình nghĩa nửa sư đồ là chỉ mangphương pháp tu luyện của mình chỉ người khác học tập một chiêu, hai chiêu, hoặc là được đối phương chỉ điểm.

Đối phương đã học xong, Trương Huyền cũng không có cần thiết phải ở lại nơi này mà cùng Âu Dương Thành xoay người cáo từ.

- Âu Dương hội trưởng, ngươi tiếp tục chú ý giúp ta những đan dược kia, đến lúc đó ta sẽ đến lấy!

Rời khỏi phủ đệ của vị đại sư thương pháp Vương Sùng này, Trương Huyền mới nói.

- Yên tâm đi!

Âu Dương Thành liên tục gật đầu.
Trước đó hắn còn muốn người thanh niên trước mắt này cố gắng học tập, có có thể trở thành luyện đan sư nhị tinh thứ nhất từ trước tới nay trong Thiên Huyền Vương quốc, hiện tại, loại suy nghĩ này ngay cả một chút cũng đã không còn.

Chưa bao giờ học thương pháp, chỉ nhìn thư tịch một canh giờ đã ung dung sáng chế ra chiêu số mà ngay cả Vương Sùng cũng sùng bái không ngớt, lĩnh ngộ thương ý... Người như thế sớm muộn gì cũng sẽ một bước lên trời, danh dương thiên hạ.

- Trở về học viện!

Dưỡng Thể dịch, Ôn Mạch đan và tụ linh đan đã tới tay, hắn cũng nên đưa những thứ này cho nhóm học sinh này, khiến cho bọn họ đẩy nhanh tốc độ tu luyện.

Cáo từ Âu Dương Thành, không bao lâu sau hắn đã trở lại lớp học của mình. Chỉ là lúc này lại phát hiện ra chỉ có một mình Vương Dĩnh tu luyện ở bên trong, mấy đệ tử khác đều không có mặt.

- Bọn họ đi đâu rồi?

Trương Huyền cau mày nói.

Bản thân mình nghĩ biện pháp giúp cho bọn họ nhanh chóng đề cao thực lực mà đám gia hoả này thì tốt, lại không thèm tu luyện.

- Bọn họ... Bọn họ...

Không nghĩ tới Trương lão sư lại xuất hiện vào lúc này, Vương Dĩnh sợ đến mức rụt cổ lại, miệng nói chuyện lắp ba lắp bắp.

Ngày hôm qua lúc rời đi Trương lão sư đã từng nói, có chuyện bận rộn, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào giảng bài được. Làm sao vừa đi một chút đã trở lại rồi vậy?

- Nói!

Trương Huyền sầm mặt lại, nói.

Vì kiếm tiền giúp bọn họ kích hoạt thể chất mà hắn không ngại sát hạch luyện đan sư, giả mạo danh sư, chạy chung quanh nghĩ biện pháp. Thế nhưng bọn họ thậm chí ngay cả đến cũng không tới, quả thực làm cho người ta giận dữ.

Sớm biết như vậy hắn còn phí những tâm tư này làm gì nữa chứ? May áo cho người khác sao?

Bản thân không nỗ lực, coi như lão sư có chuẩn bị nhiều hơn nữa, đồ cho dù tốt hơn nữa thì cũng khó có được thành tựu. Giống như bùn nhão vậy, không nhấc lên được a!

Càng nghĩ càng giận, khuôn mặt Trương Huyền tái nhợt.

- Lão sư...

Vương Dĩnh run cầm cập.

Tính cách nàng vốn yếu đuối, giờ khắc này nhìn thấy lửa giận Trương lão sư thiêu đốt làm cho nàng gần như sắp nói không ra lời.

Kẽo kẹt!

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra, người còn chưa tới thì thanh âm đã vang vọng:

Chương 154: Học Chiến thai (2)

- Vương Dĩnh, nhanh đi qua hỗ trợ, đánh tới rồi...

Vừa mới nói được một nửa thì đã, nhìn thấy Trương Huyền đứng ở trong phòng, sắc mặt âm trầm như băng, thanh âm của người này lập tức bị chặn lại trong cổ họng.

- Trương lão sư...

Thân thể người vừa tới cũng run lên.

Là mập mạp Viên Đào.

- Đánh tới rồi? Gọi người hỗ trợ? Ta bảo các ngươi tu luyện, là để cho các ngươi kéo bè kéo lũ đánh nhau hay sao?

Thanh âm của Trương Huyền lạnh lẽo giống như băng.

- Chúng con...

Sắc mặt Viên Đào tái nhợt.

- Chỉ có một chút tài học mà đã đi ra ngoài kéo bè kéo lũ đánh nhau, có phải các ngươi cảm thấy đã không cần người lão sư như ta nữa rồi không?

Nói thật, không phải Trương Huyền tức giận, mà là đau lòng.

Tuy rằng thời gian ở chung với mấy học sinh này không dài, thế nhưng hắn đã coi bọn họ là người thân cận nhất của mình. Hắn vì bọn họ mà nỗ lực, bọn họ thì lại tốt. Đi ra ngoài kéo bè kéo lũ đánh nhau, đánh không lại còn trở về gọi người...

Chuyện này khiến cho hắn có cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành kim.

- Trương lão sư, không phải...

Bên trên khuôn mặt béo mập của Viên Đào lập tức hiện lên vẻ lo lắng.

- Không phải? Vậy ngươi nói cho ta nghe một chút, đánh nhau, còn gọi Vương Dĩnh hỗ trợ là có ý gì. Nếu như có nửa câu nói dối, hiện tại ta sẽ khai trừ ngươi, sau này đừng mong làm môn hạ của ta!

Trương Huyền khoát ống tay áo.

Nếu như đám hài tử này không đáng để bồi dưỡng thì bản thân hắn cũng lười suy nghĩ. Thua thì thua, cùng lắm thì rời khỏi Thiên Huyền Vương quốc, rời khỏi Hồng Thiên học viện.

Hắn nắm giữ Thiên Đạo thư viện trong tay, trời đất bao la, có nơi nào mà không đi được?

Sở dĩ hắn ở lại chỗ này, còn không phải là bởi vì quyến luyến đối với nơi này, bởi vì tiền thân làm lão sư. Lại thêm trách nhiệm của mình đối với những học sinh này hay sao?

- Vâng..

Viên Đào run cầm cập một chút, lại cắn răng một cái:

- Là như vậy, ngày hôm nay học viện phát tài nguyên tu luyện, nói người là... lão sư kém cỏi nhất cho nên không có tư cách lĩnh! Chúng con tức giận không nhịn nổi cho nên mới đi tìm bọn họ lý luận, vì vậy mới bắt đầu tranh chấp...

- Phát tài nguyên?
Trương Huyền sững sờ, lúc này hắn mới nhớ tới.

Mỗi tháng học viện đều sẽ phát tài nguyên tu luyện nhất định cho lão sư. Tài nguyên bao nhiêu đều phải căn cứ vào số lượng học sinh, thành tích sát hạch của giáo viên tạo nên đánh giá tổng hợp.

Những tư nguyên này, lão sư có thể để bản thân sử dụng, cũng có thể lựa chọn khen thưởng cho học sinh ưu tú để làm khích lệ. Thông thường sẽ do phòng học sinh của học viện phát thay.

Phòng học sinh là nơi quản lý, sát hạch học sinh, khống chế giáo sư, phân phát tài nguyên cho học sinh.

Lúc nhập học Triệu Nhã ở gần mười vị trí đầu, không cần ở quần thể ký túc xá, cũng chính là trụ sở của cơ cấu phân phối này.

- Mang ta tới đó!

Biết bọn họ không phải ;à vô duyên vô cớ kéo bè kéo lũ đánh nhau, là đang ra mặt thay mình. Trong lòng Trương Huyền ấm áp, lửa giận tiêu tan không ít.

Đám nhóc con này...

- Vâng!

Viên Đào không dám phí lời mà đi đầu dẫn đường, Vương Dĩnh cũng theo sát ở phía sau, ba người đi ra bên ngoài.

...

Phòng học sinh.

- Chuyện Trương lão sư, giáo sư công hội đã có chứng minh trong sạch rồi, sao Chu lão sư lại giữ lại tài nguyên không đưa ra chứ?

Vẻ mặt Trịnh Dương giận dữ nhìn thanh niên ở trước mắt.
Đây chính là người vừa mới trở thành lão sư năm nay, Chu Thiên.

- Rõ ràng? Có văn kiện không? Có thông cáo không?

Lông mày Chu Thiên nhíu lại, có vẻ đùa cợt:

- Nếu không có thứ gì đó chứng minh thì Trương Huyền vẫn là lão sư không điểm kém cỏi nhất trong sát hạch lão sư. Cho hắn cũng là lãng phí, không có tài nguyên đừng trách ta, muốn trách thì trách mình đã tìm nhầm lão sư a!

Trong của cải, bạn bè, đất đai, tài nguyên thì tiền tài chiếm vị trí thứ nhất, đủ để thấy được tầm quan trọng của tiền tài.

Chính vì như thế, lúc trước Vương Dĩnh lúc ghi danh, nghe nói tài nguyên của Trương Huyền không nhiều cho nên mới có chần chờ.

Hồng Thiên học viện, mỗi tháng đều phân phát cho học viên, lão sư một ít vật tư tu luyện. Phần lớn là một ít đan dược cấp thấp, tác dụng đối với lão sư không lớn. Thế nhưng đối với học viên vừa mới bắt đầu tu luyện lại là thứ tốt tuyệt hảo.

Rất nhiều người nhanh chóng tiến bộ đều là dựa dẫm vào những vật này.

Ngày hôm nay là ngày phân phát những thứ này, bọn họ lại được thông báo là mình không cho, cho nên đương nhiên phải đến hỏi cho rõ.

- Coi như giáo sư công hội chưa phát văn kiện xuống thì ta nhớ. Chỉ cần là lão sư của Hồng Thiên học viện, dù cho thành tích bết bát như thế nào, chỉ cần có học viên thì vẫn có tư cách lĩnh Sinh Tức tán a! Dựa vào cái gì mà ngươi lại không cho?

Triệu Nhã bước lên phía trước.

Sinh Tức tán là vật tư tu luyện mà các học viên lớp dưới thường dùng nhất, có thể khiến cho học viên Tụ Tức cảnh, có thể đẩy nhanh tốc độ cảm ngộ linh khí.

Vật này không tính là đan dược, ngay cả loại người không thông qua sát hạch học đồ như Văn Tuyết cũng có thể ung dung phối chế, giá trị không cao. Cho nên chỉ cần là lão sư có học viên thì cũng có thể lĩnh.

Không cho tài nguyên quý trọng, ngươi có thể kiếm cớ. Thế nhưng ngay cả vật này cũng không cho, đó chính là cố ý gây chuyện!

- Đúng là học viện có quy định này, thế nhưng cũng có điều khoản. Nếu như học viên không có giá trị bồi dưỡng thì có thể không phân phát. Các ngươi không tuân theo sắp xếp của phòng học sinh, chạy tới cãi lộn, coi như ta từ chối thì cũng là hợp tình hợp lý!

Mí mắt Chu Thiên nhấc lên, nói.

- Ngươi...

Thấy đối phương quyết định không cho mấy người mình, Triệu Nhã tức giận tới mức hít thở dồn dập, vẻ mặt ửng hồng.

- Làm sao? Không phục sao?

Chu Thiên nhếch miệng lên:

- Không phục cũng được, ở kia có Học Chiến đài thai, có thể khiêu chiến học viên môn hạ ta. Chỉ cần chiến thắng tất cả bọn họ. Ta không chỉ cho các ngươi Sinh Tức tán mà coi như cho các ngươi Sinh Tức hoàn thì cũng không có vấn đề gì cả! Nhớ kỹ, đây chính là Sinh Tức hoàn, không phải các ngươi vẫn tranh cãi vì Trương Huyền muốn tài nguyên hay sao? Tuy rằng thứ này không phải đan dược chân chính, thế nhưng cũng cách biệt không xa. Đối với cường giả Ích Huyệt cảnh cũng có tác dụng, lão sư phổ thông một tháng chỉ có thể lĩnh một viên. Nếu như dám khiêu chiến, mà còn đồng thời thành công, ta có thể cho các ngươi ba viên!

Học Chiến thai, nếu như học sinh và lão sư có mâu thuẫn, là một trong các phương thức giải quyết. Nó chỉ đứng sau Sư Chiến đài thai, ý tứ rất đơn giản, chính là chỉ cần học viên khiêu chiến vị lão sư này có thể quét ngang. Như vậy vị lão sư này sẽ phải chủ động xin lỗi.

Chương 155: Trương Huyền quyết định (1)

- Sinh Tức hoàn?

- Ba viên?

Nghe thấy hắn nói như thế, mấy người Trịnh Dương, Triệu Nhã lập tức hít thở dồn dập.

Sinh Tức hoàn là đồ vật đặc hữu của Hồng Thiên học viện, ngay cả luyện đan sư công hội cũng không mua mua được. Nó có thể giúp tốc độ hấp thu linh khí của võ giả tăng nhanh, khiến cho người ta nhanh chóng tiến bộ.

- Trương lão sư vì chúng ta đã làm nhiều chuyện như vậy, lại không cầu báo đáp. Người làm học sinh chúng ta cũng có thể vì người mà làm một cái gì đó!

Ánh mắt Trịnh Dương rất là kiên định.

Từ nhỏ đến lớn hắn đều một mình tu luyện, khổ sở nghiên cứu. Vốn tưởng rằng khi đến học viện, lão sư cũng chỉ chỉ điểm nghi hoặc, giải quyết vấn đề... Nhưng, Trương lão sư lại khiến cho hắn rất nhiều cảm giác ấm áp và không tầm thường.

Vì hắn mà sáng tạo công pháp phù hợp, chỉ điểm chỗ thiếu hụt bên trên của tu hành, vì giúp bọn họ tăng cao thực lực mà thậm chí còn mạo hiểm đi luận đan...

Tất cả tất cả, đều khích lệ, cảm động đối với hắn từ nội tâm.

- Có khả năng Trương lão sư sẽ không quan tâm tới những tư nguyên này, thế nhưng... Tất cả lão sư đều được phát mà chỉ có người không có, chuyện này liên quan đến tôn nghiêm. Làm học sinh, bất kể thế nào chúng ta cũng phải tranh!

Triệu Nhã cũng cắn chặt răng.

Trương lão sư có thể tiện tay đưa Hàn Dương Mẫu thảo giá trị mười vạn ra, mặc dù Sinh Tức hoàn không tệ, thế nhưng chắc chắn sẽ không được người đặt vào trong mắt, nhưng... Chuyện này đã không phải là vấn đề tài nguyên, mà là mặt mũi.

Nhiều lão sư như vậy đều có, mà chỉ người không có, nếu chuyện này truyền đi, tôn nghiêm ở đâu?

Nếu người có việc không có ở học viện, như vậy... Lão sư, mặt mũi của người, những học sinh như chúng con sẽ vì người mà tranh!

Tôn nghiêm của người, chúng con sẽ bảo vệ thay người!

Ánh mắt đám người Triệu Nhã, Trịnh Dương, Lưu Dương kiên định, không có chút chần chờ và dao động nào.

- Được, chúng ta khiêu chiến Học Chiến thai!

Gật đầu đồng ý, Trịnh Dương gỡ trường thương từ phía sau lưng xuống, từng đoạn từng đoạn được kéo lên, cổ tay rung lên mang theo thanh âm nghẹn ngào, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ nhảy lên.

- Đây chính là do các ngươi tự lựa chọn, đừng hối hận!

Chu Thiên chợt cười gằn, bàn tay lớn vẫy một cái, nói:

- Đi ra đi, có người muốn khiêu chiến các ngươi, đây là lúc để cho bọn họ đẹp mặt. Chỉ cần đánh thắng bọn họ, ta sẽ cho mỗi người các ngươi một phần Sinh Tức tán!

Soạt Soạt Soạt!

Nương theo tiếng quát, một đám người đi tới, tất cả đều là học sinh mới của năm nay, có tới bốn, năm mươi người.

- Học sinh của ta tổng cộng có bốn mươi bảy người, ta không quan tâm các ngươi có mấy người. Chỉ cần vượt qua tất cả bọn họ thì coi như thắng!

Khóe miệng Chu Thiên giương lên. - Bốn mươi bảy...

Khóe miệng mấy người Triệu Nhã, Trịnh Dương nhếch lên.

Hiển nhiên bọn họ cũng không nghĩ tới, vị này lão sư mới năm nay lại có thể có thể thu được nhiều học sinh như vậy.

- Đánh đi, không thể mất mặt!

Học Chiến thai có quy củ của Học Chiến thai, có thể lựa chọn xa luân chiến, cũng có thể lựa chọn đồng thời đối chiến với nhiều người. Chỉ cần có thể đánh bại tất cả học viên của vị lão sư này thì coi như thắng lợi.

Nếu đã đưa ra lựa chọn, như vậy cũng không gì phải do dự.

Thân thể nhảy lên, Trịnh Dương dẫn đầu nhảy lên võ đài.

Sưu!

Lập tức, một người học viên của Chu Thiên cũng nhảy lên.

Chiến đấu trực tiếp bắt đầu.

...

- Chu Thiên?

Nhanh chân đi về phía trước, sau khi nghe Viên Đào giải thích xong, Trương Huyền cau mày.

Vị lão sư này bất kể là tiền thân hay là sau khi sống lại hắn cũng chưa đắc tội qua a, vì sao đối phương lại cố ý nhằm vào mình chứ? Tuy rằng so với bên ngoài học viện rất yên bình, thế nhưng cũng là giang hồ, có đủ loại minh tranh ám đấu. Nhưng hắn ta là lão sư của phòng học sinh, lại không có bất luận xung đột lợi ích gì với bản thân. Dưới tình huống phát này cũng được, không phát cũng được này, rất nhiều vị lão sư sẽ không chọn không nể mặt mũi như vậy.

Huống chi mới vừa lật đổ chủ nhiệm, các học sinh cũng không biết nhiều, làm lão sư, nhất định đã biết được tin tức. Lúc này còn cố ý gây phiền phức, đây không phải là cố ý hay sao?

- Con nghe nói... Hắn từng là học sinh của Thượng Thần trưởng lão, có thể ở lại làm lão sư cũng là một tay người sau xử lý...

Viên Đào nói ra tin tức không biết nghe được từ nơi nào.

- Thì ra là như vậy!

Như vậy thì mới giải thích thông được.

Bản thân Trương Huyền khiến cho Thượng Thần trưởng lão bị mất chức vị chủ nhiệm phòng giáo dục, thậm chí còn có thể bị giáo sư công hội xử phạt. Làm học sinh của hắn, đương nhiên phải nghĩ biện pháp ra mặt thay lão sư.

- Chỉ là, mặt của ta... Không phải dễ đánh như vậy!

Biết được nguyên do, Trương Huyền khẽ lắc đầu một cái.

Muốn đánh mặt của ta, cũng không phải là không thể, thế nhưng... Phải nhìn xem tay của ngươi, có đủ cứng hay không!

...

Phanh! Phanh! Phanh!

Liên tục mạnh mẽ đánh mấy quyền vào trên lưng, Trịnh Dương cảm thấy miệng mình ngọt đi. Dường như bàn tay nắm chặt trường thương cũng có chút mềm đi.

Trải qua mấy ngày tiến bộ, tu vi của hắn đã lần thứ hai gia tăng lên một đoạn dài. Học sinh của Chu Thiên lão sư không phải là đối thủ của hắn. Chỉ là hắn không chịu nổi số lượng nhiều!

Đây đã là người thứ năm rồi, hắn có chút không kiên trì được nữa.

Nếu như chỉ là xa luân chiến đơn thuần thì cũng không đến mức mệt nhọc như thế. Dường như đối phương đã sớm có dự mưu. Khi giao đấu với hắn, từng người từng người di động ở chung quanh, căn bản không chính diện giao phong, mục đích chính là tiêu hao thể lực của hắn.

- Chịu đựng, nhất định phải kiên trì!

Trịnh Dương cắn chặt răng, dùng hết chút sức lực cuối cùng, trường thương run lên, đánh bại học viên thứ năm.

- Ha ha, không kiên trì được nữa rồi sao?

Cười to một tiếng, tên học sinh thứ sáu nhảy tới, một chân đá vào ngực. Trịnh Dương liên tục lùi về sau bảy, tám bước, nếu không phải có một luồng ý niệm kiên trì, sợ rằng hắn đã sớm rớt xuống giao đấu thai rồi.

- Không kiên trì được thì đừng có đứng trang bức ở chỗ này đi. Dám khiêu chiến tôn nghiêm của Chu lão sư chúng ta, cút xuống đi!

Tên học viên thứ sáu cười gằn một tiếng, tay cầm trường côn rồi đánh tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau