THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1506 - Chương 1510

Chương 1506: Bay đi, tiên hạc! (2)

Trong lòng bội phục, không tiếp tục công kích, tiếng đàn lập tức trở nên nhu hòa, tiên hạc ở một bên không ngừng đi dạo, nghe được tiếng đàn, trong tiếng kêu to, uyển chuyển nhảy múa.

Một con, hai con, ba con...

Càng ngày càng nhiều, không lâu sau, liền có sáu con bay về phía không trung, dọc theo tiếng đàn không ngừng nhảy múa.

Nhìn thấy tiếng đàn quả nhiên có thể dẫn tới tiên hạc nhảy múa, Trương Huyền nhịn không được tán thưởng.

Hắn tinh thông Vu Hồn sư, mặc dù có đôi khi nói chuyện, cũng mang theo hiệu quả Ma Âm, để cho linh hồn người ta mê muội, nhưng muốn để nhiều tiên hạc như vậy, dựa theo âm luật nhảy múa, vẫn là làm không được.

- Trương sư, đây chính là Lục Hạc nhảy múa, hiện tại ta muốn đến Thất Hạc, chính là làm không được, ngươi nói ta phải làm như thế nào, mới có thể đột phá?

Thấy Lục Hạc bay lên, Tưởng Thanh Cầm cười cười, thanh âm vang vang.

Mặc dù tuổi tác hắn lớn, nhưng thanh âm nghe như ca hát, cho người ta một loại cảm giác thoải mái dễ chịu, lại phối hợp tiếng đàn, mỹ diệu không nói ra được.

- Được!

Nghe đối phương nói, Trương Huyền mỉm cười, không nghe nhiều nữa, quay người lại, đi đến địa phương của đám tiên hạc.

Cái viện này, có chừng mười mấy con, trừ bay lên sáu con, còn có mười mấy, đều là Tưởng Thanh Cầm nuôi nhốt từ nhỏ, cực kỳ nghe lời, giờ phút này đều an tĩnh đứng tại chỗ, tựa hồ hưởng thụ nhạc khúc, tùy thời có thể bay vọt lên.

- Bắt đầu đi!

Khoảng cách những tiên hạc này còn hơn mười thước, Trương Huyền hoạt động gân cốt, duỗi lưng một cái, hít sâu một hơi.

- Thiên Đạo thân pháp, Thiên Đạo quyền pháp!

Trong lòng la hét, bàn chân đạp mạnh mặt đất, thân ảnh nhoáng một cái, trong nháy mắt hóa thành một đạo huyễn ảnh.

Bành bành bành bành!

Liên tiếp mười thanh âm nắm đấm vào thịt, mười con tiên hạc yên tĩnh đứng tại chỗ, trong nháy mắt bị đánh bay ra ngoài, cả đám kề ở trên tường, đập ra cái hố lớn nhỏ không đều.

- ...

Mắt Tưởng Thanh Cầm tối sầm lại.

Vốn nghĩ Trương sư này muốn đưa ra ý kiến gì, tiến hành chỉ điểm, nhìn thấy hắn một chiêu đánh tiên hạc của mình lông tóc bay loạn, đầu cắm vào trên tường, tức giận đến suýt chút nữa tại chỗ ngất đi.

Đinh!

Một lúc tình thế cấp bách, dây đàn đứt một sợi, nhịn không được nhìn qua, tựa như muốn giết người:

- Trương sư, ngươi muốn làm gì?

Cũng khó trách hắn tức giận, những tiên hạc này, từ nhỏ nuôi đến lớn, đều có tình cảm, mặc dù đối phương lưu lại đúng mực, không có đánh chết, nhưng không nói hai lời liền đánh chúng nó liểng xiểng, tức giận đến suýt chút nữa sắp bể mất.

- Tưởng viện trưởng đừng có gấp, ngươi tiếp tục biểu diễn... Ta lập tức liền để Thất Hạc nhảy múa! Không để ý tới phẫn nộ của hắn, Trương Huyền quay đầu nói.

- Lập tức?

Tưởng Thanh Cầm tràn đầy nghi hoặc.

Ta để ngươi chỉ điểm ta, ngươi không nhìn ta, đi đánh hạc... Như vậy có thể để cho ta đột phá?

- Tin tưởng ta, lập tức!

Trương Huyền gật đầu.

- Hừ, nếu như không đạt tới, ngươi đánh tiên hạc của ta, khẳng định phải cho một lời giải thích...

Tưởng Thanh Cầm tức đến sắc mặt tái xanh, nối liền dây đàn đứt rời, lần nữa nhẹ nhàng phất một cái, tiếng đàn tiếp tục vang lên.

Tên này sáng chế quá nhiều kỳ tích, lại thêm vây ở Lục Hạc cảnh thời gian quá lâu, thực sự quá muốn đột phá, thấy đối phương lời thề son sắt như thế, nhịn không được sinh ra ý nghĩ thử một chút.

Leng keng! Leng keng!

Tựa như Cao Sơn Lưu Thủy, thanh âm uyển chuyển tiếp tục chảy xuôi.

Vừa rồi sáu tiên hạc không có bị đòn, nghe được thanh âm, tiếp tục bay lên, uyển chuyển nhảy múa.

Nhìn thấy Tưởng viện trưởng có thể nhanh khống chế cảm xúc như vậy, diễn tấu tiếng đàn giọt nước không lọt, hân hoan nhảy nhót, Trương Huyền nhịn không được âm thầm gật đầu, nhẹ nhàng cười một tiếng, vẫy bàn tay một cái:

- Bay đi, tiên hạc! Nương theo tiếng la của hắn, tiên hạc trước đó bị hắn đánh, giãy dụa đứng lên, đột nhiên kêu to lanh lảnh, một con bay thẳng lên, xông vào bầu trời.

- Thành công?

Ninh viện phó ở một bên con mắt trợn tròn.

Không phải nói chỉ điểm ư?

Một câu không nói, chỉ nói “Bay đi, tiên hạc”... làm sao lại đến Thất Hạc cảnh?

Hơn nữa... Nghe thanh âm, tiếng đàn của Tưởng viện trưởng không có bất kỳ tiến bộ hoặc biến hóa gì a?

Ngạc nhiên còn không có kết thúc, chỉ thấy một tiên hạc khác lung lay hai lần, dường như từ trong trạng thái hôn mê tỉnh táo lại, cánh lóe lên, cũng kêu to, gia nhập trạng thái bay lượn.

- Bát Hạc...

Ninh viện phó run rẩy.

Mới vừa rồi còn nói là Thất Hạc cảnh, làm sao chớp mắt liền biến thành Bát Hạc?

Bát Hạc là đại biểu Ma Âm sư bát tinh...

Tiếng đàn của Tưởng viện trưởng chưa biến, Trương sư cũng không chỉ điểm, làm sao cảnh giới liền đề cao?

Trong lòng còn đang kỳ quái, chỉ thấy tiên hạc trước đó bị đánh vào bức tường, tất cả đều quơ quơ, lắc đầu, cả đám chớp cánh, xông tới bầu trời.

- Chín hạc, mười hạc, mười một hạc...

Con mắt ngây ngất.

Ninh viện phó không thở nổi.

Ma Âm sư, cấp bậc cao nhất là Cửu Hạc cảnh, thời gian nháy mắt, không trung liền bay ra mười một con, không chỉ như thế, vài tiên hạc đằng sau kia, vẫn không ngừng bay lượn lên bầu trời...

Cái này là làm sao vậy?

Chẳng lẽ, Trương sư này thật thần kỳ như thế? Không cần chỉ điểm, chỉ cần nhìn lên một cái, liền có thể để người ta đột phá?

Trong lòng khiếp sợ, đang muốn cảm thụ tiếng đàn của bằng hữu, có phải càng ngày càng cao thâm hay không, chỉ thấy dây đàn lần nữa đứt đoạn, bằng hữu giống như rõ ràng cái gì, vẻ mặt cứng ngắc như sắt thép, hai tay đánh đàn cũng ngừng lại.

- Trương Huyền... Ta *** bà ngoại ngươi...

Tưởng Thanh Cầm luôn luôn nho nhã cũng nhịn không được nữa, gào thét như sói.

Chương 1507: Khảo hạch Ma Âm sư (1)

- Làm sao vậy?

Không nghĩ tới bằng hữu nổi giận như thế, Ninh viện phó bối rối.

Hắn cùng Tưởng viện trưởng, ở chung không dưới năm trăm năm, chưa hề thấy hắn bởi vì chuyện gì mà tức giận, thậm chí một vị thân truyền làm chuyện sai lầm, hắn trục xuất sư môn, mặt cũng không đổi sắc...

Bây giờ lại không để ý thân phận chửi ầm lên, đến cùng làm sao vậy?

- Soạt!

Nương theo tiếng đàn kết thúc, tiên hạc phi hành trên bầu trời, tất cả đều rơi trên mặt đất, cả đám ngửa mặt lên trời kêu vang, tựa hồ làm sự tình gì, tâm tình vui vẻ.

- Viện trưởng, ngươi đây là đột phá, hay không đột phá...

Ninh viện phó nhịn không được nhìn lại.

Ma Âm, không giống chức nghiệp thượng cửu lưu, muốn đạt tới cấp bậc cao, tu vi phải sớm đột phá, cực kỳ trực quan, không cần suy nghĩ nhiều.

Tiếng đàn của đối phương dẫn đến nhiều tiên hạc như vậy, rõ ràng là cảnh giới tăng lên, nhưng chẳng biết tại sao, mang đến cho hắn một cảm giác, ý cảnh dừng lại tại nguyên chỗ, nhịn không được hơi nghi hoặc một chút.

- Đột phá cái rắm!

Tưởng viện trưởng đứng dậy, cả người như sư tử gào thét, hận không thể xé nát thanh niên ở cách đó không xa.

- Không đột phá? Vậy vì cái gì những tiên hạc kia...

Ninh viện phó cũng không hiểu.

Không đột phá... Không trung chỉ có thể bay lượn sáu tiên hạc, đây là định lý không đổi của Ma Âm sư, làm sao sẽ xuất hiện mười sáu con cùng bay lượn?

- Vì cái gì? Hắn thuần phục những tiên hạc này của ta...

Tưởng Thanh Cầm muốn phát nổ.

Nghe đối phương lời thề son sắt, còn thật sự cho rằng, có thể để cho hắn đột phá, ai ngờ tên này không biết dùng thủ đoạn gì, thời gian nháy mắt, liền thuần phục mười con tiên hạc hắn nuôi...

Linh thú bị thuần phục, chỉ nghe theo mệnh lệnh chủ nhân, tự nhiên để bọn chúng bay liền bay...

- Còn có thể như vậy...

Trước mắt cũng đen lại, Ninh viện phó thiếu chút nữa ngất đi.

Viện trưởng nói Thất Hạc nhảy múa, là chỉ cảnh giới đột phá, con mẹ nó ngươi thuần phục tiên hạc có tác dụng rắm gì?

Thuần phục tiên hạc, để bọn chúng bay... nếu cái này có thể đại biểu cảnh giới, ta cũng có thể làm cho mấy trăm con tiên hạc cùng một chỗ bay...

- Tưởng viện trưởng, mới vừa rồi ngươi nói, chỉ cần để bảy tiên hạc phi hành, liền cho ta Phượng Ngô tủy, hiện tại mười sáu con bay lên... không phải là muốn quỵt nợ chứ!

Không nghĩ tới bản thân vất vả để nhiều tiên hạc đồng thời bay lên như vậy, đối phương chẳng những không hài lòng, còn tức giận, Trương Huyền nhướng mày.

- Quỵt nợ... quỵt *** ngươi!

Tưởng Thanh Cầm suýt chút nữa cắn nát răng, cả người sắp điên rồi.

Gặp qua vô sỉ, nhưng chưa thấy qua vô sỉ như vậy.

Ngươi đây là trộm đổi khái niệm a?

Ý của ta là giúp ta đột phá, mà ngươi thì sao... thuần phục tiên hạc...

Căn bản là không có hoàn thành, còn hỏi ta muốn Phượng Ngô tủy...

- Ninh viện phó, ngươi phân xử cho ta, vừa rồi có phải hắn nói, chỉ cần Thất Hạc phi hành, liền cho ta Phượng Ngô tủy hay không? Chẳng lẽ viện trưởng liền có thể khi dễ người?

Không nghĩ tới đường đường Danh Sư, thế mà mở miệng mắng người, Trương Huyền khẽ nói.

- Cái này...

Khóe miệng của Ninh viện phó co giật.

Vừa rồi bằng hữu nói là: Nếu như ngươi có thế để cho tiếng đàn của ta làm bảy tiên hạc đồng thời bay lượn... Ta liền cho ngươi Phượng Ngô tủy!

Mặc dù muốn nói là ý cảnh tăng lên, nhưng từ mặt chữ lý giải... Đối phương nói đích thật không sai!

Hiện tại không chỉ Thất Hạc, mười sáu con hạc cũng bay, chẳng lẽ còn muốn chống chế?

- Trương sư, Tưởng viện trưởng nói tới Thất Hạc, là chỉ cảnh giới... Đây là thuyết pháp Ma Âm sư thường dùng, ngươi thuần phục tiên hạc, dùng chính là thủ đoạn Thuần Thú sư, cùng Ma Âm khác biệt, cũng không thể cầm năng lực thuần thú chạy đến Ma Âm học viện... đổi đồ vật a! Chần chờ một chút, Ninh viện phó nói.

Khi nhục người, là ngươi khi dễ chúng ta a.

Người ta nói là cảnh giới, ngươi thuần thú... không nên chơi người như vậy.

- Ách!

Trương Huyền vò đầu, giờ mới hiểu được.

Trước đó cho rằng, muốn tiên hạc bay lên là được, không phải đại sự gì, hiện tại xem ra, cũng không phải đơn giản như vậy.

Trên ngôn ngữ xuất hiện nhầm lẫn, khó trách...

Hắn liền nói sao có thể dễ dàng như vậy!

- Cảnh giới tăng lên... sớm nói không được sao, như vậy... Tàng Thư khố của Ma Âm viện ở nơi nào, có thể để cho ta vào xem một hồi hay không?

Trương Huyền chần chờ một chút, nói.

Đừng nói để bảy tiên hạc phi hành, để một ngàn con cùng một chỗ bay, hắn cũng có thể làm được, nhưng để Ma Âm sư lục tinh đỉnh phong tăng lên, lại không được.

Trước đọc sách mới được.

- Tàng Thư khố?

Nghe hắn lần thứ hai nói lời này, Ninh viện phó kỳ quái.

- Phải... tình huống của Tưởng viện trưởng, ta có thể nhìn ra một chút, có điều, còn có chút nghĩ không thông, cần điều tra thêm tư liêu, có lẽ có thể linh qung bộc phát, biết giải quyết như thế nào!

Trương Huyền nói.

Thiên Đạo thư viện có thể thấy được thiếu hụt, nhưng dưới tình huống khuyết thiếu tri thức đối ứng, là không có cách nào giải quyết.

Chỉ có đọc sách, để cảnh giới bản thân cũng đi đến trình độ tương đồng đối phương, thậm chí cao hơn, mới có thể tuỳ tiện hóa giải.

Nhưng loại sự tình này không thể nói thẳng, nếu không, khẳng định sẽ bị xem như tên điên ném đi, chỉ có thể giả bộ ngớ ngẩn.

- Cái này...

Ninh viện phó nhìn về phía viện trưởng còn không có nguôi giận.

- Có nên để hắn đi Tàng Thư khố hay không? Nhịn không được truyền âm qua.

- Đọc sách có thể giải quyết vấn đề của ta, ta làm sao đến mức bị nhốt năm trăm năm?

Tưởng Thanh Cầm căn bản không tin.

- Vậy ta liền cự tuyệt...

Ninh viện phó nói.

- Trước không vội... Đi Tàng Thư khố đọc sách, không tính là gì! Như vậy đi... Ngươi nói cho hắn biết, để hắn đi cũng không phải không thể, nếu như vẫn không thể để cho ta tăng cảnh giới lên, thì đừng nhắc lại sự tình Phượng Ngô tủy!

Tưởng Thanh Cầm nói:

- Còn có... Đọc sách liền đọc sách, nhưng không cho phép ở bên trong gây rối, cũng không thể phá hư!

Thư tịch trong Tàng Thư khố, chính là dùng để cho người xem, xem hay không, cũng không phải đại sự gì.

Chỉ cần không nháo sự là tốt rồi.

Đối với gia hỏa này, động một chút lại muốn vượt quan, động một chút lại muốn khảo hạch, hắn cũng có chút sợ.

- Được!

Ninh viện phó gật đầu, nói ý tứ của mình cho Trương Huyền.

- Yên tâm đi, khẳng định không nháo sự...

Nghe được có thể đọc sách, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

- Tàng Thư khố ở phía sau, ta dẫn ngươi qua!

Thấy hắn đồng ý, Ninh viện phó dẫn đường.

Biết thời gian đọc sách khẳng định không ngắn, Trương Huyền để Tôn Cường quay về chỗ ở, bản thân thì đi theo phó viện trưởng.

Ma Âm viện Tàng Thư khố, so ra kém Tàng Thư khố của Luyện Đan sư, Y Sư học viện rất nhiều, chỉ không kém Kinh Hồng viện bao nhiêu, do phó viện trưởng dẫn đầu, không cần học phần cũng có thể vào.

- Đa tạ phó viện trưởng...

Tiến vào bên trong, nhìn thấy thư tịch lít nha lít nhít trước mắt, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

- Ngươi ở chỗ này đọc sách đi, có gì cần, có thể sai người nói với ta!

Biết đọc sách không có gì quan trọng, Ninh viện phó phất tay cáo.

Đáp ứng một tiếng, Trương Huyền không tiếp tục để ý, con mắt rơi vào trên giá sách lít nha lít nhít trước mắt.

Nắm giữ năng lực nhìn sách liền có thể thu vào, liền không khó khăn như trước đó, tinh thần tập trung cao độ, con mắt theo từng quyển từng quyển thư tịch chảy xuôi đi.

Vô số thư tịch của Ma Âm học viện chảy vào trong óc.

Tàng Thư khố này giống như Kinh Hồng học viện trước đó, cả ngày không tới một học sinh, Trương Huyền cũng vui vẻ thanh nhàn, không đến mức kinh thế hãi tục.

Một quyển, hai quyển... Một trăm quyển, hai trăm quyển... Một ngàn quyển, hai ngàn quyển...

Mấy canh giờ sau, toàn bộ thư khố, mấy trăm vạn thư tịch xem không sai biệt lắm.

Trong lòng đối với Ma Âm cũng có hiểu rõ càng sâu, trong đầu thuận lợi tạo thành Thiên Đạo bí tịch từ nhất tinh đến lục tinh.

- Học tập!

Thấy trong Tàng Thư khố vẫn không có người, cũng lười tiếp tục động đậy, tìm địa phương rộng rãi khoanh chân ngồi xuống, tinh thần đắm chìm trong óc, bắt đầu từ nhất tinh bắt đầu học tập.

Sau ba canh giờ, hắn phun ra một ngụm trọc khí.

Hiện tại hắn, lĩnh ngộ đối với Ma Âm, đã đạt đến lục tinh, coi như so với Tưởng Thanh Cầm viện trưởng trước đó, cũng chỉ mạnh không yếu.

- Đã đạt đến Ma Âm sư lục tinh, vậy liền... kiểm tra một chút!

Chương 1508: Khảo hạch Ma Âm sư (2)

Đã đạt đến loại cảnh giới này, tự nhiên phải khảo hạch một chút.

Khảo hạch Danh Sư lục tinh, cần tinh thông sáu loại phụ tu chức nghiệp, đồng thời đều đi đến lục tinh.

Hiện tại hắn có bốn loại Luyện Khí sư, Y Sư, Luyện Đan sư, Kinh Hồng sư, còn cần hai loại.

Đã học tập Ma Âm, không bằng cùng nhau nghiên cứu được rồi.

Nhấc chân đi ra Tàng Thư khố, nhìn hai bên một vòng, thẳng tắp đi tới Ma Âm các khảo hạch Ma Âm sư.

Ma Âm các khác biệt Y Sư tháp, là một nơi hình tròn, giống như sân thượng kiếp trước, người muốn khảo hạch Ma Âm sư, cần ngồi tại ở vị trí chính giữa, biểu diễn âm nhạc, bức tường hồi âm xao động, xông tới bầu trời, thu hút tiên hạc nuôi nhốt trong học viện, quanh quẩn nhảy múa.

Sau đó, thông qua số lượng tiên hạc đánh giá đẳng cấp.

Đi tới vòng tròn phía ngoài gian phòng, chỉ thấy một thanh niên của Ma Âm học viện, nằm sấp ở trên bàn ngủ gật.

Hẳn là học viên làm việc ngoài giờ chịu trách nhiệm khảo hạch ở Ma Âm các.

- Vị niên trưởng này, ta muốn khảo hạch Ma Âm sư!

Đi tới bên cạnh, Trương Huyền ôm quyền.

- Khảo hạch Ma Âm sư?

Xoa xoa con mắt, thanh niên nhìn thoáng qua:

- Mấy tinh?

- Trước kia chưa hề khảo hạch qua, định từ nhất tinh bắt đầu khảo hạch...

Trương Huyền nói.

- Từ nhất tinh kiểm tra? Có thể, đây là nhạc phổ khảo hạch nhất tinh, nhạc khúc sử dụng nhất định phải từ trong đó lựa chọn, đi vào, chỉ cần có tiên hạc tới, Ma Âm các sẽ tự động phán định có thông qua hay không!

Thanh niên nói xong, từ trong phòng lấy ra một nhạc phổ.

Khảo hạch Ma Âm sư, có âm nhạc riêng biệt, chỉ cần có thể sử dụng âm nhạc này phát huy ra trình độ nhất tinh, coi như thông qua.

- Được!

Nhìn qua rất nhiều thư tịch, đã biết quy tắc khảo hạch, Trương Huyền cũng không nhiều lời, gãi đầu một cái:

- Cái này... Ta còn không có đàn ngọc, có thể cho ta mượn một cái hay không?

- Không có đàn? Không có đàn ngươi còn qua đây kiểm tra...

Thanh niên trợn tròn mắt.

Đối với Ma Âm sư, đàn ngọc chính là đũa ăn cơm, bút viết chữ, ngươi ngay cả cái này cũng không có, liền muốn khảo hạch... Nói đùa cái gì đó!

Học đàn, ngay cả đàn cũng không có, liền muốn kiểm tra, đùa cũng không phải đùa như vậy a!

- Cái này... ta nhớ được, người khảo hạch Ma Âm sư, nếu như không có đàn ngọc phù hợp, Ma Âm học viện có thể tạm thời cho mượn dùng...

Trương Huyền nói.

Nhìn qua nhiều thư tịch như vậy, đối với quy định của học viện sớm đã rõ như lòng bàn tay.

Người tham gia khảo hạch, nếu như không có đàn ngọc, học viện có thể cho mượn một cái sử dụng, không tính là vi phạm quy định.

- Mượn là có thể mượn... nhưng đàn ngọc của học viện, đẳng cấp thấp không nói, cơ bản đều là không biết để bao nhiêu năm, hơi dùng sức, liền sẽ hư, dùng cái này kiểm tra, rất dễ ảnh hưởng thành tích... Ngươi khẳng định muốn dùng?

Thanh niên nghi hoặc nhìn qua.

Đàn ngọc của học viện, giống như vũ khí dùng chung, thống nhất chế tạo, không có bất kỳ kỹ thuật hàm lượng gì, lại thêm nhiều năm không có người dùng qua, cổ xưa không chịu nổi, có thể sử dụng hay không còn khó nói, dùng cái khảo hạch này... tỷ lệ thông qua sẽ hạ thấp rất nhiều.

Nguyên nhân chính là như thế, không ít người không nguyện ý sử dụng.

- Xác định!

Trương Huyền gật đầu.

Hiện tại hắn đi mua đàn ngọc khẳng định không còn kịp rồi, mua được còn cần đủ loại thích ứng, cực kỳ phiền phức, lại thêm bình thường cũng không dùng, còn không bằng dùng của học viện, miễn cho phiền phức.

- Vậy được rồi!
Thấy gặp được một cái không sợ chết, thanh niên nhấc mí mắt, đi vào phòng, không lâu sau, lấy ra một cổ cầm cùng mấy dây đàn hết sức bình thường.

- Sử dụng cẩn thận chút, cái này là dây đàn dự bị, một khi đứt đoạn, cũng có thể thay thế... Ngươi có một canh giờ, trong vòng một canh giờ, một con hạc cũng không dẫn tới, nói rõ không qua ải, có thể đi về!

Thanh niên thản nhiên nói.

Hắn đối với tên này căn bản không coi trọng.

Nào có học tập Ma Âm, ngay cả đàn cũng không có?

Đàn cũng không có, nói rõ trình độ chẳng ra sao cả, hàng năm loại gia hỏa không biết trời cao đất rộng này, cũng không phải là không có.

- Vâng!

Tiếp nhận cổ cầm, đưa phí tổn cần thiết trước khảo hạch, Trương Huyền nhấc chân đi vào Ma Âm các.

Ma Âm các khảo hạch, lấy tiên hạc định đẳng cấp, trận pháp dùng tương đối ít, lại thêm bình thường người khảo hạch không nhiều, cũng không cần học phần, chỉ cần tốn hao một ít linh thạch là đủ.

Dọc theo thông đạo tiến lên, chung quanh đều là bức tường nặng nề trùng điệp, phía trên có khắc hoa văn đặc thù, tiếng đàn xao động ở phía trên, sẽ bị bắn ra, hình thành lôi âm to lớn.

Loại thanh âm này, chỉ có tiên hạc mới có thể nghe được, để chúng nhảy múa.

Toàn bộ Ma Âm các không có bất kỳ ai, Trương Huyền cũng vui thanh nhàn, không lâu sau liền đến sân khấu trong nhất, cổ tay khẽ đảo, đặt cổ cầm lên trên kệ.

Ngón tay đụng thư tịch một cái, nhạc khúc khảo hạch đi vào trong óc.

- Ca khúc rất đơn giản...

Nhẹ nhàng cười một tiếng.

Học được Thiên Đạo Ma Âm lục tinh, giờ phút này hắn chỉ bằng vào Ma Âm, so với Tưởng viện trưởng chỉ mạnh không yếu, dùng nhạc khúc khảo hạch nhất tinh, đối với hắn đơn giản đến cực điểm.

- Thử cổ cầm một chút...

Ngón tay đáp lên dây đàn, nhẹ nhàng gảy, một âm thanh trong trẻo vang lên, phát ra thanh âm leng keng tựa như nước suối gõ nham thạch.

Cái này học viện phối dùng cổ cầm, mặc dù cảm nhận kém chút, nhưng cũng có thể dùng.

- Bắt đầu đi!

Dù sao đều là khảo hạch, Trương Huyền cũng không có gì xoắn xuýt, tĩnh tâm trầm tư, ngón tay nhẹ nhàng gảy, tiếng đàn trên nhạc phổ lập tức chảy ra.

...
Ma Âm viện, chỗ ở viện trưởng.

- Hắn đọc sách... Không làm ra động tĩnh gì chứ?

Thấy bằng hữu đi vào tiểu viện, Tưởng Thanh Cầm nhịn không được hỏi.

- Không có...

Ninh viện phó lắc đầu.

Nói thật, lúc trước hắn cũng có chút lo lắng, sau khi rời Tàng Thư khố không xa, liền quan sát mấy canh giờ, phát hiện không xuất hiện biến cố, lúc này mới yên tâm lại.

- Vậy là tốt rồi...

Tưởng Thanh Cầm thở phào nhẹ nhõm.

- ...

Nhíu mày, Ninh viện phó muốn nói lại thôi.

- Làm sao vậy?

Tưởng Thanh Cầm vội vàng nhìn qua.

Nói thật, truyền thuyết của tên này quá ác liệt, làm cho hắn nhất kinh nhất sạ.

- Hắn... Buổi sáng hôm nay nhìn xong thư tịch, liền đi Ma Âm các, đoán không sai, hẳn là đi khảo hạch Ma Âm sư!

Ninh viện phó nói.

Da mặt Tưởng Thanh Cầm nhảy một cái:

- Hắn không phải cái gì cũng không sao? Khảo hạch Ma Âm sư cái gì?

- Ta cũng không rõ ràng... Sợ lại phá hư, lặng lẽ đi theo, trốn ở bên ngoài quan sát, phát hiện... mười lăm con tiên hạc chịu trách nhiệm khảo hạch, thế mà lục tục ngo ngoe bay vào, lại không đi ra!

Ninh viện phó nhíu mày nói.

Ma Âm các, cũng nuôi một chút tiên hạc để Ma Âm sư khảo hạch, tổng cộng mười lăm con.

- Cùng bay vào? Coi như hắn khảo hạch Ma Âm sư lục tinh, sáu con là đủ, mười lăm con cùng bay vào, làm gì?

Tưởng Thanh Cầm kỳ quái.

Khảo hạch lục tinh, cũng chỉ cần sáu tiên hạc, mười lăm con đều bay qua... Làm sao nghe xong đã cảm thấy không đáng tin cậy như thế?

- Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, liền đến thương nghị với ngươi...

Ninh viện phó gật đầu nói.

- Thương nghị? Có gì có thể thương nghị, nhanh qua nhìn một chút, tên này sẽ không đánh chết tất cả tiên hạc, nướng ăn chứ...

Nhớ tới trước đó thanh niên làm ra đủ loại quái sự, sắc mặt Tưởng Thanh Cầm tái xanh, cũng nhịn không được nữa, đột nhiên đứng dậy, đang muốn cùng bằng hữu qua nhìn một chút, liền nghe được cửa sân cách đó không xa mở ra, một cái đầu chui vào.

- Cái kia... Tưởng viện trưởng, ta muốn khảo hạch Ma Âm sư, nhưng... Hạc không đủ, có thể cho ta mượn vài con không?

Vẻ mặt Trương Huyền lúng túng nói.

- Mượn vài con?

Tưởng Thanh Cầm lảo đảo, Ninh viện phó cũng trừng to mắt.

Hạc không đủ...

Đây chính là ròng rã mười lăm con... Ma Âm viện khảo hạch nhiều năm như vậy cũng đầy đủ, làm sao đến phiên ngươi liền không đủ?

Ngươi... Đến cùng làm gì?

Hai đại viện trưởng buồn bực sắp muốn khóc.

Chương 1509: Ma Âm sư ngũ tinh (1)

Thời gian trở lại Ma Âm các, tiếng đàn của Trương Huyền vang lên, trải qua bức tường bốn phía, càng ngày càng vang dội, thẳng tắp phóng lên thiên không.

Tíu tíu!

Thanh âm vang vọng không lâu, liền nghe một tiếng hạc minh, một con tiên hạc bay tới, như cảm thụ được tiếng đàn mỹ diệu, uyển chuyển nhảy múa.

- Quả nhiên tới một con...

Ánh mắt hắn sáng lên.

Có tiên hạc bay lượn, đã nói vừa rồi hắn diễn tấu phương hướng là đúng, đã thông qua được khảo hạch nhất tinh.

- Thử một chút có thể thu hút hai con tới hay không...

Trương Huyền nhướng mày, cũng không thay đổi ca khúc, tâm cảnh khẽ động, công pháp Thiên Đạo Ma Âm đệ nhị trọng vận chuyển, tiếng đàn lập tức trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.

Dựa theo tình huống bình thường, mỗi khảo hạch một tinh, đều cần ca khúc đối ứng, Trương Huyền lười đi ra ngoài lấy, dù sao ca khúc này cũng không tệ lắm, xem có thể khảo hạch đến mấy tinh lại nói.

Công pháp đệ nhị trọng vận chuyển, ý cảnh cả người lập tức tăng lên tới đệ nhị trọng, thanh âm cũng càng ngày càng vang dội, cho người ta một loại cảm giác thiên quân vạn mã.

Tíu tíu!

Trước đó tiên hạc bay lượn, cảm nhận được thanh âm áp bách, như nhận lấy một loại công kích nào đó, phát ra một tiếng thét lên hoảng sợ, từ không trung rớt xuống, ngất đi.

- Cái này...

Vội vàng đi ra phía trước, thấy tiên hạc chỉ hôn mê, không có bị thương cơ sở, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, nhíu mày.

- Chẳng lẽ... nhạc khúc này không cách nào khảo hạch Ma Âm sư nhị tinh?

Gãi gãi đầu:

- Khẳng định không phải, Ma Âm sư là một loại cảnh giới, mà không phải nhạc khúc... Hẳn là cảnh giới ta tăng lên, cùng nhạc khúc không quá phù hợp, thực không được... sửa chữa ca khúc một chút liền tốt!

Nhạc khúc, giống như vũ kỹ của Kinh Hồng sư, chỉ là một loại thủ đoạn, trọng yếu vẫn là ý cảnh.

Thật giống như vẽ tranh, chỉ cần đi đến lục tinh, bất kể vẽ là cỏ, hay chim, đều có thể thể hiện ra, cái khác chỉ là vật dẫn mà thôi.

Xuất hiện loại tình huống này, cũng không phải nhạc khúc không được, mà là cảnh giới hắn tăng lên, cùng ca khúc không xứng, chỉ cần điều chỉnh một chút, có lẽ sẽ không có vấn đề.

Lấy nhãn lực cùng hiểu biết của hắn hiện tại, đổi ca khúc cũng không phiền phức, không lâu sau, liền sửa nhạc khúc trước đó phù hợp cảnh giới bản thân.

Dây đàn trong tay biểu diễn lần nữa.

Quả nhiên, không lâu sau, lại có hai con tiên hạc bay tới. Thấy quả nhiên có thể thực hiện, nhẹ nhàng cười một tiếng, khí tức Trương Huyền xoay chuyển, đang định tấn cấp đến Ma Âm sư tam tinh, cổ cầm dưới tay biến âm quá nhanh, không kiên trì nổi… đùng một tiếng, dây đàn đứt mất một cây.

Lần thứ nhất kinh nghiệm đàn đứt dây, lực lượng không có khống chế tốt...

Lạch cạch! Lạch cạch!

Trên mặt đất lần nữa nằm hai con tiên hạc, chân giật giật, trong miệng phun bọt mép, mắt trắng bệch, như cực kỳ không cam tâm.

Bọn chúng chỉ là nghe được âm nhạc đến cổ vũ a...

- Ây...

Khóe miệng Trương Huyền co giật.

Chỉ mới vừa khảo hạch nhị tinh, liền chấn choáng ba đầuc tiên hạc, đoán chừng Ma Âm viện xây viện đến nay, cũng chỉ có hắn.

Nhưng nói thật, hắn cũng không phải cố ý, mà là cổ cầm này, chất lượng thực quá kém.

- Lần này không thể xảy ra vấn đề...

Nối liền dây đàn, cẩn thận nghiên cứu nhạc khúc cùng cổ cầm, xác định không xảy ra vấn đề, lúc này Trương Huyền mới tiếp tục biểu diễn.

Đàn âm vang lên, không lâu sau, ba con tiên hạc bay tới.

Lần này khống chế rất tốt, không có làm bị thương hạc, chẳng qua thời điểm tiến hành khảo hạch tứ tinh, dùng sức quá mạnh, dây đàn lần nữa đứt mất. Nương theo đàn đứt dây, bốn con tiên hạc đang tràn đầy cao hứng, dẫm vào vết xe đổ mấy con trước, đồng loạt ngã trên mặt đất.

Học viện phối cổ cầm, chất lượng thực quá kém, khảo hạch trước tam tinh, vấn đề không lớn, nhưng khảo hạch tứ tinh, lại có chút không chịu nổi.

Lại thêm hồn thể của hắn mạnh mẽ, vừa mới bắt đầu tiếp xúc Ma Âm sư, còn không thể khống chế lực lượng hoàn mỹ như ý.

Biết coi như đi ra ngoài đổi, cũng là đồ vật tương đồng, Trương Huyền cố nén buồn bực, điều chỉnh một hồi, tiếp tục khảo hạch.

Hiện tại hắn đã thông qua được tứ tinh khảo hạch, có thể xung kích ngũ tinh.

Đến ngũ tinh, ở Ma Âm viện cũng được cho là cao thủ, độ khó so với trước đó lớn hơn không chỉ một lần.

Ánh mắt ngưng trọng, ngón tay Trương Huyền nhẹ gảy dây đàn, thanh âm leng keng càng ngày càng vang.

Lần này đám tiên hạc đều hơi sợ, tới không có nhanh như trước đó, vang lên tiếp cận năm phút đồng hồ mới bay vào.

Nhìn năm tiên hạc theo tiếng đàn nhảy múa, Trương Huyền hài lòng gật đầu.

Mới vừa thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy khảo hạch ngũ tinh cũng không khó, dây đàn dưới tay lần nữa… ba một tiếng, đứt.

Lần này trực tiếp hai cây.

Không còn dây đàn chống đỡ, lực lượng cường đại phát ra, năm con tiên hạc đang bay lượn tíu tíu một tiếng, mặt mũi u oán bước theo gót mấy con tiên hạc trước đó, rơi trên mặt đất.

Nhìn thấy tiên hạc nằm một chỗ, ròng rã mười hai con, khóe miệng Trương Huyền giật giật, cũng cảm thấy trước mắt biến thành màu đen.

Nói thật, hắn thật không phải cố ý.

Mấu chốt là cái đàn này quá kém, mà hiện tại hồn thể của hắn quả là là quá mạnh.

Thật giống như để người lớn đi kéo cung tên trẻ em, hơi thất thần, lực công kích liền khống chế không nổi.

May mắn đều chỉ là bị linh hồn xung kích, không tính đại thương gì, nếu không, chạy đến Ma Âm viện khảo hạch, làm phế mười hai con tiên hạc, Tưởng Thanh Cầm viện trưởng không ăn hắn mới lạ.

Nhưng dù vậy, trong thời gian ngắn muốn tỉnh lại cũng rất khó; sau khi tỉnh lại, tâm lý có bóng mờ hay không, vẫn sẽ cổ vũ hay không, cái này cũng khó nói.

Nói cách khác, mười hai con này, trong thời gian ngắn khẳng định là không cách nào tiếp tục tham dự khảo hạch.

- Mặc dù tiên hạc hôn mê, nhưng căn cứ Ma Âm các nhận định, ta đã thông qua được khảo hạch Ma Âm sư ngũ tinh... Thừa thế xông lên, khảo hạch lục tinh a!

Chương 1510: Ma Âm sư ngũ tinh (2)

Dù buồn bực, nhưng biết đã thông qua được ngũ tinh khảo hạch, có thể xung kích lục tinh.

Lúc này cũng không nhiều lời, nối tốt dây đàn đứt, điều chỉnh tốt trạng thái, tiếp tục diễn tấu.

Thanh âm trong trẻo, vang tận mây xanh, sau mười phút, ba con tiên hạc bay tới.

- Làm sao chỉ có ba con?

Rõ ràng biểu diễn là Ma Âm lục tinh, nhưng chỉ bay tới ba con tiên hạc, Trương Huyền kỳ quái.

Lại biểu diễn một hồi, rất nhanh một khúc kết thúc, vẫn như cũ chỉ có ba con tiên hạc, đành phải lắc đầu, đứng dậy đi ra ngoài.

Xem ra nhận chất liệu của cổ cầm hạn chế, ngũ tinh đã là đỉnh phong, hôm nay muốn khảo hạch lục tinh là không được.

Đi tới cửa, thanh niên vẫn ngủ gật, thấy hắn mang theo tinh thần uể oải, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Ma Âm sư không dễ kiểm tra như vậy...

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

Còn tưởng rằng khảo hạch lục tinh dễ như trở bàn tay, không nghĩ tới công cụ không được, xem ra chỉ có thể tìm cơ hội mua sắm một cái thích hợp, tới lần nữa.

- Nơi này của các ngươi, nơi nào có đàn ngọc tốt hơn? Ta muốn mua một cái...

Trương Huyền dứt bỏ buồn bực trong lòng, nói.

- Đàn ngọc tốt, cần bản thân đi làm, chỉ có độc lập hoàn thành, mới có thể phù hợp bản thân, phát huy ra uy lực lớn nhất...

Thanh niên giải thích.

Trương Huyền sửng sốt một chút, lập tức gật đầu:

- Được rồi!

Học vô số thư tịch, đối với phương pháp luyện chế đàn ngọc, cũng có biết một chút, có điều, hiện tại không có gì, hơn nữa chất liệu không đủ, xem ra chỉ có thể chờ đợi sau này.

- Vừa rồi khảo hạch lấy được huy chương đi nơi nào nhận?

Mặc dù không có khảo hạch đến lục tinh, nhưng có huy chương ngũ tinh thì cầm trước, đằng sau cũng giảm phiền phức.

- Huy chương, ngươi thông qua khảo hạch nhất tinh?

Thanh niên kỳ quái, chỉ về phía trước: - Ở đằng kia! Đè bàn tay lên mặt tường, huy chương khảo hạch liền sẽ tự động rơi ra.

Theo ngón tay chỉ, Trương Huyền đi lên phía trước.

Cái này thoạt nhìn có chút tương tự Khí Hải của Luyện Khí sư công hội, cực kỳ đơn giản.

Nhẹ nhàng nhấn một cái.

Lạch cạch!

Một tấm huy chương rớt xuống, phía trên có năm vì sao lấp lánh chói mắt.

- Ngũ tinh...

Vốn còn nghĩ, tên này có phải khảo hạch đến nhất tinh hay không, nhìn thấy thế mà xuất hiện huy chương ngũ tinh, thanh niên giật nảy mình.

Một hơi khảo hạch ngũ tinh thành công... Hơn nữa dùng đàn ngọc của học viện...

Đến cùng làm sao làm được?

Đồ chơi kia... Đổi lại hắn sử dụng, ngay cả tam tinh cũng khó có khả năng thành công!

Nuốt ngụm nước bọt, nghĩ đến cái gì, nhịn không được nhìn qua:

- Ngươi khảo hạch ngũ tinh... nên nói với ta một tiếng, để cho tiên hạc sớm chuẩn bị, nếu không, coi như cấp bậc tiếng đàn đến, tiên hạc nghe không được, hoặc số lượng không đủ, cũng kiểm tra không ra thành tích... - Số lượng không đủ?

Trương Huyền sững sờ, vội vàng nhìn qua:

- Ma Âm các chúng ta, tiên hạc chịu trách nhiệm khảo hạch tổng cộng có bao nhiêu con?

- Mười lăm con!

Thanh niên cười cười:

- Viện trưởng cũng nuôi mười mấy con, có điều, nơi này cách khá xa, sẽ không tới, cũng sẽ không tham dự khảo hạch...

- Mười lăm con?

Trương Huyền mắt tối sầm lại, rốt cuộc minh bạch rồi.

Khảo hạch lục tinh từ đầu đến cuối không có tiên hạc, náo loạn hồi lâu, không phải trình độ của mình không đủ, mà là trên mặt đất nằm mười hai con... ba con cuối cùng cũng bay tới...

Thực không còn hạc!

Khó trách, cuối cùng bay tới ba con tiên hạc, thấy trên đất nằm một đống, vẻ mặt không rõ ràng cho lắm, làm hại chúng muốn chạy trốn, lại bị tiếng đàn thu hút, luyến tiếc rời đi.

Nguyên lai là nguyên nhân này!

- Hạc không đủ, cũng có thể xuất hiện tình huống khảo hạch không thông qua...

Nhịn không được hỏi.

- Đúng vậy, số lượng hạc không đủ, bay tới đây không đủ, Ma Âm các tự nhiên sẽ phán định không thông qua!

Thanh niên nhẹ gật đầu.

- Thì ra là thế, ta đi biệt viện của viện trưởng một chuyến...

Rõ ràng chuyện gì xảy ra, Trương Huyền nhịn không được nữa, vội vã đi tới chỗ Tưởng viện trưởng.

Không có hạc, vậy liền mượn ba con tới...

Để hắn lo lắng duy nhất là... Tưởng viện trưởng đến cùng cho mượn hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau