THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1501 - Chương 1505

Chương 1501: Phượng Ngô tủy (1)

Đoạn Tục đan, đoạn chi cũng có thể nối tiếp, cực kỳ nổi danh, nguyên nhân chính là như thế, luyện chế rất khó!

Phẩm cấp đan dược, ở trong cấp bảy cũng bài danh khá cao, Luyện Đan sư thất tinh bình thường cũng khó hoàn thành, bọn họ làm sao có thể làm được?

Thượng cửu lưu chức nghiệp, vượt qua ngũ phẩm, mỗi một cấp bậc chênh lệch sẽ càng lúc càng lớn.

Thất tinh cùng lục tinh, mặc dù chỉ cách một cấp, nhưng giống như Thánh giả cùng Linh cảnh, không thể so sánh nổi.

Thậm chí cùng là thất tinh, hạ phẩm cùng thượng phẩm, cũng có thiên địa khác biệt.

Nói cách khác... mặc dù bọn họ đều đạt đến Luyện Đan sư lục tinh đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá, nhưng muốn luyện chế Đoạn Tục đan mà Luyện Đan sư thất tinh thượng phẩm mới có thể luyện chế, còn không thể nào làm được.

- Cái này... chỉ sợ chúng ta lực bất tòng tâm!

Lỗ đan sư cười khổ một tiếng, nhịn không được lắc đầu.

- Ta biết độ khó, mới hi vọng các ngươi liên thủ!

Trương Huyền nói.

- Liên thủ? Chúng ta... Không phối hợp qua, sao có thể liên thủ?

Mọi người lắc đầu.

Luyện đan không phải chiến đấu, không phải thi triển võ kỹ, có thể phối hợp, có thể chiếu ứng lẫn nhau... Mỗi một vị Luyện Đan sư, đều có phương pháp và trình tự của mình, cùng một chỗ luyện chế, thường thường sẽ xuất hiện sai lầm, nhẹ thì dược liệu phế toàn bộ, nặng thì nổ lô!

Liên hợp luyện đan cũng có, nhưng phần lớn đều là đồng môn sư huynh đệ, phối hợp vượt qua mười năm, mấy chục năm, lẫn nhau lý giải, tâm ý tương thông, mới có thể thân mật vô gian, không tỳ vết chút nào.

Giống như bọn họ, đều đắm chìm trong thế giới của mình mấy trăm năm, có thuộc phong cách của mình, thật muốn liên thủ, không luyện được đan dược chỉ là phụ... Làm không cẩn thận, toàn bộ Danh Sư học viện sẽ bị nổ bay.

Đoạn Tục đan, thân là đan dược cấp bảy, trong đó ẩn chứa năng lượng, đã tương đương Thánh giả tứ trọng, một khi không may xuất hiện biến cố, chỉ bằng mấy Thánh giả nhất trọng như bọn hắn muốn áp chế... Gần như không có khả năng làm được.

- Cái này không cần lo lắng, chỗ này của ta có mấy bộ thủ pháp luyện đan, hi vọng các ngươi có thể mau chóng học được, còn phối hợp như thế nào, đến lúc đó chỉ cần nghiêm ngặt nghe theo ta, thì sẽ không có vấn đề gì!

Trương Huyền lấy ra mấy quyển sách đưa tới.

Đúng là hắn giảng bài xong, cẩn thận cân nhắc phương pháp luyện chế Đoạn Tục đan viết ra.

- Thủ pháp?

Đám người Lỗ đan sư tiếp nhận, cúi đầu nhìn sang.

Mỗi người bọn họ cầm tới đều không giống nhau, bất kể tên, hay thủ pháp luyện đan, đều tự thành hệ thống.

- Yên Vũ luyện đan pháp...

Lỗ đan sư nhìn một lần, thần sắc càng ngày càng ngưng trọng. Bộ Yên Vũ luyện đan pháp này, coi trọng gió nhẹ hóa mưa, nhuận vật im ắng, thủ pháp cao xa, bình sinh chưa bao giờ thấy qua, lấy trình độ hiểu biết của Luyện Đan sư lục tinh đỉnh phong như hắn, có thể đoán được, chỉ cần luyện thành, trình độ luyện đan tuyệt đối sẽ tăng lên một mảng lớn!

Chỉ cần tu vi đến, xung kích Luyện Đan sư thất tinh, dễ như trở bàn tay!

Trọng yếu nhất là... Cùng công pháp tu luyện trong cơ thể hắn hoàn mỹ phối hợp, bộ thủ pháp này, không chỉ luyện đan, thực lực cũng có thể phát huy tốt hơn.

- Bản công pháp này, cùng Linh Quy chân khí của ta hợp lại càng tăng thêm sức mạnh...

- Bản công pháp này của ta hoàn mỹ dung hợp...

Những người khác nhìn xong, từng cái con mắt tỏa ánh sáng, nhịn không được hô lên.

Quay đầu nhìn lại, mấy vị bằng hữu của Lỗ đan sư đều đọc qua thư tịch, lông mày nhịn không được cuồng loạn.

Mấy bộ thủ pháp này, thế mà hoàn mỹ phù hợp với pháp quyết, lực lượng mấy người bọn họ tu luyện, tìm không ra chút thiếu sót.

Nói cách khác... Là Trương sư chuyên môn vì mấy người bọn họ thiết kế!

Chuyên môn thiết kế thủ pháp luyện đan, lượng thân mà làm... Cái này cần lý giải luyện đan sâu bao nhiêu, mới có thể làm đến?

Coi như Luyện Đan sư thất tinh đỉnh phong nhất cũng làm không được!

- Cái này, cái này...

Hắn phát hiện vấn đề này, những người khác cũng phát hiện, cả đám mở to hai mắt nhìn, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, tràn đầy sùng bái.
Trước đó nghe giảng bài, chẳng qua cảm thấy bội phục, mà bây giờ, là thật bị học thức của thanh niên trước mắt này thuyết phục.

- Trương sư chuẩn bị xong dược liệu kia? Theo ta được biết, chủ dược của Đoạn Tục đan là Đoạn Tục thảo, là Thánh dược rất ít gặp!

Sau khi hết khiếp sợ, Lỗ đan sư nhịn không được nhìn qua.

Không bột đố gột nên hồ.

Luyện đan, dược liệu là trọng yếu nhất, có điều, dược liệu của đan dược cấp bảy, phong hào đế quốc tìm ra không khó, nhưng ở Hồng Viễn thành, lại cực kỳ không dễ dàng.

Nhất là Đoạn Tục thảo làm chủ dược, cực kỳ thưa thớt, không cách nào trồng trọt không nói, còn sinh ở chỗ độc trùng vô số, coi như Thánh giả tứ trọng, muốn có được cũng không dễ dàng như vậy.

- Đoạn Tục thảo, ta đã xin tổng bộ Luyện Đan sư công hội.

Trương Huyền nói.

Nhận được đan phương Đoạn Tục đan, hắn biết Đoạn Tục thảo làm chủ dược, ở Hồng Viễn thành là rất khó mua được, liền trực tiếp xin tổng bộ.

- Xin tổng bộ?

Lỗ đan sư cùng mấy vị đan sư khác liếc mắt nhìn nhau, đồng thời sửng sốt:

- Giá trị của Đoạn Tục thảo cao như vậy, có thể xin nhận được?

Thánh dược như Đoạn Tục thảo, coi như mua ở tổng bộ, vẫn cần phải hao phí đánh đổi cực lớn, ít nhất mấy trăm thậm chí trên ngàn linh thạch thượng phẩm, xin... làm sao có thể!

Hướng tổng bộ mua sắm cùng hướng tổng bộ xin, cái này là hai chuyện khác nhau.

Xin bình thường là chỉ tổng bộ trợ giúp, không thu lệ phí, mà mua sắm, là phải trả tiền.

Thứ này có thể dựa vào xin có được? Nếu đơn giản như vậy, Luyện Đan sư tổng bộ, chỉ sợ sớm đã bị Luyện Đan sư phía dưới xin không còn cả quần.

- Ta đúng lúc giải quyết vấn đề cho một gia hỏa, hắn mở miệng cam đoan xin giúp ta... Có lẽ có thể a!

Trương Huyền suy nghĩ một chút nói.

Truyền Tin Bích, chỉ có thể tiếp thu tin tức, mà Truyền Tin Ngọc Phong của Luyện Đan sư học viện, hoàn toàn có thể truyền tới hình ảnh đối diện.

Trước đó, thời điểm khảo hạch Luyện Đan sư, từng có người truyền tới hình ảnh luyện chế đan dược, hắn ra tay giải quyết mấy chỗ sai lầm, được đối phương bội phục, lúc này mới nói giúp hắn xin.

Nghe khẩu khí của đối phương rất đơn giản, chẳng lẽ lừa gạt mình?

Lỗ đan sư sững sờ, khẽ nhíu mày:

Chương 1502: Phượng Ngô tủy (2)

- Xem như Luyện Đan sư ở tổng bộ, không có địa vị nhất định, muốn xin dược liệu cũng rất khó. Ngươi nói vị Luyện Đan sư này tên gì?

- Hình như gọi là... Ngô Hóa Vũ! Lúc ấy truyền lại hình ảnh Luyện Đan sư có hơn mười vị, chỉ hắn nói nhiều nhất...

Trương Huyền cẩn thận nhớ lại một chút, nói còn chưa dứt lời, chỉ thấy mấy lão giả trước mắt, tròng mắt sắp rơi trên mặt đất, cả đám dọa đến phát run.

- Làm sao vậy?

Thấy bộ dáng này của bọn họ, Trương Huyền nhíu mày.

- Trương sư... Nhưng biết Ngô Hóa Vũ là ai không?

Bờ môi của Lỗ đan sư run rẩy.

- Ta làm sao biết là ai, nói nhảm thật nhiều, người lại đần, cực kỳ ngốc, làm sao, các ngươi nhận biết?

Trương Huyền nhịn không được nói.

- Ngốc?

- Khụ khụ...

Lỗ đan sư suýt chút nữa sặc nước bọt chết, thấy vị trước mắt này quả thực không biết, đành phải cười khổ lắc đầu:

- Ngô Hóa Vũ Ngô đan sư, là hội trưởng Luyện Đan sư phân bộ ở Thanh Nguyên đế quốc... Luyện Đan sư thất tinh đỉnh phong!

Mấy người khác cũng vội vàng gật đầu, cả đám sắp khóc.

Coi như ngươi không biết Ngô hội trưởng thì cũng thôi, nói người ta ngốc...

Đây chính là Luyện Đan sư số một của Thanh Nguyên đế quốc... Ở trong miệng ngươi lại không phải là cái gì!

Mấu chốt nhất là, còn giúp hắn giải quyết vấn đề...

Vị trước mắt này... Đến cùng là dạng quái thai gì?

- Hội trưởng? Tên kia là hội trưởng? Khó trách...

Trương Huyền giờ mới hiểu được, nhẹ gật đầu, không tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa:

- Nếu là hội trưởng, nói giúp ta xin, liền khẳng định có thể xin được, còn dược liệu phụ trợ khác, cấp bậc không cao, ta liệt kê một danh sách, còn phải phiền phức mấy vị giúp ta tìm!

Nói xong lấy ra giấy trắng, bút lông ghi lên.

- Các ngươi là Luyện Đan sư, con đường rộng, trước giúp ta mua lại, tiền không đủ, ta có thể dùng đan dược cấp sáu hối đoái...
Đưa phương thuốc tới, Trương Huyền nói.

Làm phiền người khác hỗ trợ tìm, tự nhiên không thể để bọn hắn bỏ tiền.

Đúng lúc trong tay hắn còn thừa lại không ít đan dược cấp sáu, hoàn toàn có thể dùng để hối đoái dược liệu.

- Những dược liệu còn lại này, giá trị cũng không cao...

Tiếp nhận phương thuốc, Lỗ đan sư nhìn một lần, mở miệng nói:

- Không cần Trương sư bỏ tiền, trong tay chúng ta tư tàng một chút, có lẽ có thể mua. Một là báo đáp ân giảng bài, thứ hai, cũng coi như đổi Trương sư truyền thụ cho thủ pháp luyện đan.

Làm túc lão của Luyện Đan sư công hội, trên người tư tàng dược vật khẳng định không ít, Đoạn Tục đan xem như đan dược cấp bảy, chủ dược có rồi, cái khác bọn họ vẫn có thể kiếm được.

Làm Luyện Đan sư lục tinh đỉnh phong, túc lão của Danh Sư học viện, nghe xong khóa của đối phương, lại lấy không thủ pháp luyện đan độc môn, không báo lại vài thứ, thực sự là không tiện.

Mấy bụi dược liệu mà thôi, bọn họ có, trực tiếp cho cũng không tính là gì.

- Vậy thì đa tạ!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên, vội vàng ôm quyền.

- Trương sư trước không vội cảm kích, ta lời còn chưa nói hết...

Lỗ đan sư liên tục vẫy tay:

- Mấy chúng ta có thể gom góp dược liệu còn lại, có điều còn có một vị, còn cần Trương sư đi tìm. - Cái gì?

Trương Huyền nhìn qua.

- Chính là... Phượng Ngô tủy ngươi viết ở cuối cùng!

Lỗ đan sư nói.

- Phượng Ngô tủy?

Trương Huyền cau mày:

- Cái này... Các ngươi tìm không thấy?

Loại thuốc này, vừa rồi hắn cũng nhìn thấy, không phải Thánh dược, cũng không phải linh dược, thậm chí ngay cả dược liệu cũng không bằng.

Vốn cho rằng dễ tìm, liền ghi ở cuối cùng, không nghĩ tới túc lão mấy vị này lại nói tìm không thấy.

- Phượng Ngô tủy là tinh túy của Phượng Ngô thụ, nắm giữ tác dụng cầm máu, sinh cơ, so với dược liệu khác, quả thực không tính là trân quý, nhưng cực kỳ thưa thớt... Chúng ta quả thực không có, hơn nữa toàn bộ Luyện Đan sư học viện cùng Y Sư học viện, chỉ sợ cũng không tìm được!

Lỗ đan sư nói.

- Luyện Đan sư học viện cũng không có... vậy đi nơi nào tìm?

Trương Huyền cau mày.

Luyện Đan sư học viện, Y Sư học viện hẳn là địa phương dược liệu đầy đủ nhất trong Danh Sư học viện, nếu như bọn họ cũng không tìm được, mình khẳng định càng không tìm được.

- Trương sư chớ sốt ruột, nói thật, Phượng Ngô tủy chúng ta không có, nhưng lại biết nơi nào có, nếu mặt mũi của Trương sư lớn mà nói, có lẽ có thể tìm được!

Lỗ đan sư nói.

- Ồ?

Trương Huyền nhìn qua:

- Mong Lỗ đan sư báo cho...

- Loại cây Phượng Ngô, công hiệu lớn nhất, cũng không phải làm thuốc, mà là rèn luyện đàn ngọc, nếu như ta nhớ không sai, Ma âm viện có trồng một gốc, nếu như ngươi đi tìm Tưởng Thanh Cầm viện trưởng, hẳn có thể nhận được!

Lỗ đan sư nói.

Chương 1503: Lục Hạc chi cảnh (1)

- Ma Âm viện?

Trương Huyền không hiểu.

- Đúng vậy, Phượng Ngô thụ, có thể để cho Phượng Hoàng dừng chân, đợi nó trưởng thành, đốn ngã, đặt ở trong nước ngâm bảy bảy bốn mươi chín ngày, chế ra Thất Huyền Cầm, thanh âm động lòng người, mang theo lực xuyên thấu cực mạnh, là bảo vật vô số Ma Âm sư tha thiết ước mơ.

Lỗ đan sư giải thích:

- Phượng Ngô thụ ở Ma Âm viện, là Tưởng Thanh Cầm viện trưởng năm tự mình trồng trăm năm trước, niên đại xa xưa, ngày ngày có linh khí bổ dưỡng, cực kỳ trân quý. Có thể có được gỗ tủy trong đó, tuyệt đối có thể để cho dược hiệu của Đoạn Tục đan tiến thêm một bước!

Trương Huyền gật đầu.

Đối với chức nghiệp Ma Âm, hắn một chữ cũng không biết, không nghĩ tới Phượng Ngô tủy còn có dạng lai lịch này.

- Tốt, ta đi Ma Âm viện nghĩ biện pháp mua Phượng Ngô tủy!

Biết ở Danh Sư học viện liền có thể tìm tới, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

- Mua sắm? Tưởng Thanh Cầm viện trưởng không màng danh lợi, ta sợ... chưa hẳn có thể mua được!

Lỗ đan sư lắc đầu.

Trương Huyền cau mày.

- Dù sao mặt mũi của chúng ta khẳng định là không đủ, Trương sư vẫn là đi xem một chút đi, chúng ta cùng vị viện trưởng này không có liên hệ gì, tới cũng nói không nên lời! Tóm lại, Trương sư thật muốn mua, ý kiến của ta là trước đưa danh thiếp thăm hỏi, thái độ thành khẩn chút, xác suất thành công có thể sẽ lớn hơn.

Lỗ đan sư cười khan một tiếng:

- Nếu giống như ở Luyện Đan sư học viện... Ta sợ sẽ hoàn toàn ngược lại!

Tưởng Thanh Cầm viện trưởng, rất ít cùng người tiếp xúc, mặc dù bọn họ là túc lão của Luyện Đan học viện, nhưng cùng đối phương không có tiếp xúc quá nhiều.

Tiếp xúc ít, nhưng nhìn ra tính khí cùng bản tính của đối phương, không dễ dàng ở chung.

Cung kính đối đãi, có lẽ còn có cơ hội, nhưng lấy phong cách hành sự của Trương sư trước kia, vọt thẳng qua trắng trợn phá hư... Sợ sẽ càng thêm phiền phức.

- Yên tâm đi, ta vốn không phải người lỗ mãng!

Trương Huyền gật đầu.

- ...

Đám người Lỗ đan sư tập thể im lặng.

Ngươi không lỗ mãng, làm Luyện Khí học viện, Y Sư học viện cùng Luyện Đan học viện hầu như phế đi, thật muốn lỗ mãng, Danh Sư học viện còn tồn tại sao?

- Tôn Cường, chuẩn bị một chút, bây giờ chúng ta liền đi Ma Âm viện!

Thấy cách thời gian Lạc Nhược Hi cùng hắn ước định còn sớm, Trương Huyền nói.

- Vâng!

Tôn Cường vội vàng chạy tới.

Một chủ một tớ, hỏi rõ phương hướng, nhanh chân đi đến Ma Âm viện.
...

Ma Âm viện.

Dưới Phượng Ngô thụ, một lão giả đang an tĩnh đánh đàn.

Tiếng đàn lượn lờ, sáu con tiên hạc nghe âm mà múa, xoay quanh ở trên tiểu viện, phát ra từng tiếng thanh minh lanh lảnh.

Hồi lâu, tiếng đàn kết thúc.

Ông lão lắc đầu, thở dài một tiếng:

- Đáng tiếc, vẫn kém một chút!

- Là viện trưởng yêu cầu quá cao, Lục Hạc cộng minh, đã là mục tiêu vô số người tha thiết ước mơ, thật muốn đạt tới Thất Hạc, chỉ sợ đã đến Ma Âm cảnh thất tinh!

Cách đó không xa, một lão giả vuốt râu nói.

Mới vừa đánh đàn, chính là viện trưởng Tưởng Thanh Cầm, mà vị này, là Ma Âm viện Ninh viện phó, Ninh Hải.

- Những ngày gần đây, từ đầu đến cuối cảm giác bình chướng đang ở trước mắt, đáng tiếc, lại không cách nào đột phá!

Tưởng Thanh Cầm lắc đầu.

Cách tiểu viện không xa, tiên hạc vừa rồi phi hành đã rơi xuống, đứng cách đó không xa, an tĩnh loạn chuyển, chừng mười mấy con.

Ma Âm, giống như những nghề nghiệp khác, cũng chia làm rất nhiều cảnh giới, có thể để cho tiên hạc phi hành càng nhiều, nói rõ cảnh giới càng cao.

Tưởng Thanh Cầm tấu vang tiếng đàn, có thể để cho Lục Hạc nhảy múa, đã coi như cực kỳ đáng sợ.

- Đàn tùy tâm sinh, coi như lo lắng cũng vô dụng, còn không bằng để tâm tình thả lỏng, có lẽ có thể một lần hành động đột phá!
Ninh viện phó cười nói.

- Cũng phải... nhưng học viện nhiều sự tình như vậy, muốn để tâm cảnh thanh minh nào dễ dàng như vậy!

Tưởng Thanh Cầm lắc đầu.

Hắn cũng muốn tâm cảnh thanh minh, hoàn toàn rời xa huyên náo, đáng tiếc, thân là Ma Âm viện viện trưởng, việc vặt quấn thân, muốn làm như vậy, nói nghe thì dễ.

Lại thêm vừa qua, toàn bộ Danh Sư học viện gà bay chó chạy, không được an bình, hắn thân ở vị trí cao, cũng không có cách nào.

- Cũng phải!

Ninh viện phó gật đầu, ngón tay rơi vào cổ cầm trước mặt:

- Dù sao sự tình khổ sai như làm viện trưởng, cho không ta cũng không dám! Ta chỉ muốn nhàn vân dã hạc, mỗi ngày đánh đàn tự nhạc, cười nhìn gió mây!

- Ngươi nha...

Nhìn thấy bộ dáng của bằng hữu, Tưởng Thanh Cầm cười cười.

Ninh viện phó bên người thực lực không kém hắn, hoàn toàn có tư cách làm viện trưởng, chỉ là không nguyện ý mà thôi.

Đang muốn nói chuyện, chỉ thấy một đệ tử vội vã đi đến.

- Lão sư, Trương Huyền Trương sư cầu kiến!

Nói xong đưa tới một danh thiếp.

- Trương Huyền?

Tưởng Thanh Cầm sững sờ, khóe miệng lập tức co giật:

- Hắn đến chỗ của ta làm gì? Dường như chúng ta... Không có mâu thuẫn gì ah!

- Làm sao vậy? Trương Huyền này rất đặc thù?

Thấy bộ dáng này của Tưởng Thanh Cầm, Ninh viện phó nghi hoặc.

Mặc dù hắn mệnh danh phó viện trưởng, nhưng trên thực tế, sự tình học viện cơ bản mặc kệ, ngày ngày đánh đàn tự nhạc, Trương Huyền động tĩnh huyên náo như thế lớn, cũng không cảm giác được.

- Nào chỉ đặc thù, tên này quả thực chính là tai tinh, đi đến đâu, chỗ đó gà chó không yên...

Tưởng Thanh Cầm đơn giản nói một lần.

- Còn có thiên tài lợi hại như vậy?

Ninh viện phó sững sờ.

Hắn nghe qua một hạng chức nghiệp ngưu bức, cũng nghe qua hai hạng, nhưng tân sinh hai mươi tuổi, xông mấy học viện, bó tay toàn tập, cũng có chút không thể tưởng tượng nổi.

- Đúng vậy! Ma Âm viện chúng ta cùng hắn không có chút thù hận, lúc này chạy tới đây làm gì?

Chương 1504: Lục Hạc chi cảnh (2)

Vẻ mặt của Tưởng Thanh Cầm cực kỳ khó coi.

Hắn làm người đạm bạc, rất nhiều chuyện đều không để trong lòng, nhưng tên này bị Lục Phong truyền như lang như hổ, coi như hắn cũng có chút e ngại.

Vô duyên vô cớ, liền chạy tới Ma Âm viện... Không phải là đến phá Ma Âm viện chứ!

- Dựa theo sự tình ngươi mới vừa nói đến xem... Ngược lại thật có khả năng!

Ninh viện phó cũng lo lắng.

- Như vậy đi, liền nói ta bây giờ bế quan, không có cách nào gặp...

Tưởng Thanh Cầm khoát tay áo, dặn dò đệ tử.

- Như vậy không ổn! Ngươi thật không gặp mà nói, tên này thật muốn tới cứng, ta sợ Ma Âm viện sẽ giống như học viện khác, chết rất thảm...

Ninh viện phó vội vàng cắt đứt.

- Vậy làm sao bây giờ?

Tưởng Thanh Cầm cau mày.

Nói thật, Trương Huyền này chính là tai tinh, đi đến đâu, nơi đó xui xẻo, nếu có thể lựa chọn, nhất định có thể chạy bao xa thì chạy...

- Nếu không... Trước để cho hắn đi vào, đã đưa danh thiếp, mà không phải xông vào, có lẽ có chỗ trống thương nghị!

Ninh viện phó nói:

- Nếu quả thật lợi hại như ngươi nói, đối với Ma Âm cũng có nghiên cứu, hoàn toàn có thể để cho hắn chỉ điểm học sinh, để thực lực của Ma Âm viện chúng ta tăng nhiều cũng chưa biết chừng!

- Cái này...

Ánh mắt Tưởng Thanh Cầm sáng lên:

- Không sai, nếu như xem hắn như cơ hội, đối với Ma Âm viện, có lẽ thật là một ích lợi lớn!

Cảm khái xong, vội vàng dặn dò:

- Như vậy, ngươi để hắn đi vào a!

Mặc dù Trương Huyền rất đáng sợ, nhưng khảo hạch Ma Âm sư, không cần phiền toái vượt quan gì đó, cũng không cần tu vi, nếu như tên này thật có bản lĩnh, bản thân cũng chưa hẳn không thể hỗ trợ xin Ma Âm sư lục tinh.

- Vâng!

Đệ tử thông bẩm nhẹ gật đầu, không lâu sau, chỉ thấy Trương Huyền cùng một tên mập đi đến.

- Trương Huyền bái kiến Tưởng viện trưởng, Ninh viện phó!

Đi tới gần, Trương Huyền ôm quyền.

Trên đường tới, đã hỏi thăm đệ tử thông bẩm, biết thân phận hai người dưới Phượng Ngô thụ.

- Trương sư không cần khách khí, chuyện của ngươi ta đã nghe rất nhiều, không biết hiện tại tới, là cần làm chuyện gì! Ma Âm viện chúng ta nhỏ, chịu không được chơi đùa, mong ngươi hạ thủ lưu tình.

Tưởng Thanh Cầm nói.
- Ây... Tưởng viện trưởng nói gì vậy...

Không nghĩ tới đối phương mới mở miệng liền chận đầu hắn, Trương Huyền mang theo xấu hổ, vội vàng ôm quyền:

- Kỳ thật lần này tới, là có chuyện muốn nhờ!

- Ồ?

Liếc mắt nhìn nhau, hai người tràn đầy nghi hoặc, chần chờ một chút, vẻ mặt Tưởng Thanh Cầm thận trọng nói:

- Chỉ cần không phá hư Ma Âm viện, không chạy tới vượt quan, còn có, không cho học sinh của ta gia nhập Huyền Huyền hội... Ta có thể làm được... Tuyệt đối sẽ hết sức hỗ trợ!

- Khụ khụ!

Trương Huyền bất đắc dĩ.

Đây là cái gì ah!

Hắn là khảo hạch bình thường, vượt quan bình thường, hiện tại truyền thành cái gì, giống như mình là tai tinh vậy...

Bản thân lại không phải là người như thế!

- Lần này tại hạ tới, là muốn xin Tưởng viện trưởng một chút Phượng Ngô tủy...

Trong lòng buồn bực, Trương Huyền đành phải nói ra mục đích.

- Phượng Ngô tủy? Không được! Tuyệt đối không được!

Nghe được hắn nói, Tưởng viện trưởng trực tiếp nổ tung, vội vàng vẫy tay.

Nhìn thái độ của đối phương rất tốt, còn tưởng rằng muốn từ bỏ làm loạn, không nghĩ tới mới mở miệng liền xin Phượng Ngô tủy... Danh Sư học viện người nào không biết, Phượng Ngô thụ này là mệnh căn của ta?
Ngươi mở miệng liền muốn... Đây là muốn mạng của ta!

Còn không bằng giết ta đi!

- Cái này... Ta sẵn lòng thanh toán thù lao, thậm chí sẵn lòng giá cao mua sắm!

Biết thứ này khẳng định rất khó chiếm được, Trương Huyền cũng không do dự, vội vàng nói.

- Giá cao mua sắm cũng không được...

Tưởng viện trưởng lắc đầu.

- Vậy được rồi!

Thấy đối phương thái độ kiên quyết, vẻ mặt Trương Huyền bất đắc dĩ:

- Vậy không biết Tàng Thư khố của Ma Âm viện ở nơi nào, lại làm sao khảo hạch Ma Âm sư? Đã tới, ta muốn thuận tiện kiểm tra một chút...

- Kiểm tra Ma Âm sư?

Vừa nghĩ tới tên này khảo hạch những nghề nghiệp khác, tạo thành oanh động cùng tai nạn, khóe miệng Tưởng viện trưởng co giật, vội vàng vẫy tay:

- Không được!

- Không được? Tưởng viện trưởng không cho ta khảo hạch Ma Âm sư?

Trương Huyền nghi hoặc.

- Không phải...

Vẻ mặt Tưởng Thanh Cầm khó coi, lại không biết mở miệng như thế nào.

Đối phương thật muốn khảo hạch mà nói, hắn còn thật không có cách nào.

Khảo hạch tự do, cũng không thể bởi vì sợ, liền cự tuyệt một vị thiên tài thông qua khảo hạch chứ?

Nếu thật như vậy, cũng không xứng làm một Danh Sư.

- Viện trưởng, không phải ngươi không cách nào đột phá Lục Hạc cảnh sao? Tên này đã truyền tà dị như thế, không bằng để hắn chỉ điểm, nếu như có thể để ngươi tại chỗ đột phá đến Thất Hạc, cho hắn một chút Phượng Ngô tủy lại như thế nào! Làm không được... Vậy liền thật không tiện, để hắn trở về, đừng đánh chủ ý Ma Âm viện nữa!

Ninh viện phó thấy bằng hữu nghĩ không ra biện pháp, lặng lẽ truyền âm.

- Cái này...

Tưởng Thanh Cầm sững sờ, ánh mắt lập tức sáng lên.

Đúng nha!

Đã lợi hại như vậy, có thể để cho Luyện Đan sư học viện, tất cả thầy trò đều cam nguyện làm học sinh, dạy Vệ Nhiễm Tuyết sinh lòng bội phục, có lẽ trên Ma Âm, cũng có thể làm được điểm ấy!

Thật có thể đột phá đến Thất Hạc cảnh, liền đại biểu đạt đến Ma Âm sư thất tinh... Phượng Ngô tủy tính toán là cái gì!

Chương 1505: Bay đi, tiên hạc! (1)

- Cho ngươi một chút Phượng Ngô tủy cũng không sao, thậm chí có thể không thu bất luận thù lao gì!

Nghĩ đến điểm này, Tưởng Thanh Cầm không do dự nữa, trên mặt khôi phục tự tin.

- Ồ?

Biết đối phương đột nhiên thay đổi chủ ý, khẳng định có lý do, Trương Huyền nhìn qua.

- Hiện tại ta biểu diễn đàn ngọc, chỉ có thể để Lục Hạc nhảy múa, nếu như ngươi có thể ở trong vòng một canh giờ, để ta đột phá được Thất Hạc, có thể cho ngươi Phượng Ngô tủy, không thu bất luận phí tổn gì!

Tưởng Thanh Cầm nói ra mục đích của mình.

- Lục Hạc? Thất Hạc? Đó là cái gì?

Đầu óc Trương Huyền mơ hồ.

Chức nghiệp Ma Âm, ta còn chưa tiếp xúc qua, đối phương nói quá mức chuyên nghiệp, hoàn toàn nghe không hiểu.

- Ngươi... Không biết?

Còn tưởng rằng đối phương luôn mồm muốn khảo hạch Ma Âm sư, đã có năng lực không kém gì hắn, nghe hỏi ra lời nói nông cạn như thế, Tưởng Thanh Cầm mắt tối sầm lại, suýt chút nữa hộc máu.

Cái đồ chơi này, ngay cả học đồ cũng hiểu... Ngươi lại không biết, cảm tình đối với chức nghiệp Ma Âm hoàn toàn không biết gì cả ah!

Cái gì cũng không hiểu, liền dám càn rỡ, muốn khảo hạch Ma Âm sư?

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

- Được rồi, trong Ma Âm lực công kích của đàn ngọc mạnh nhất, uy lực cũng lớn nhất, rất nhiều Ma Âm sư, đều tu luyện cái này, cũng là tiêu chuẩn phán xét cấp bậc. Lĩnh ngộ tiếng đàn càng cao, càng có thể gây nên thiên địa cộng minh, để càng nhiều tiên hạc nhảy múa. Dưới tình huống bình thường, Ma Âm sư nhất tinh, có thể để cho một tiên hạc nhảy múa, nhị tinh có thể để cho hai con... Cứ thế suy ra! Dần dà, cái này cũng thành tiêu chuẩn khảo hạch Ma Âm sư.

Cố nén buồn bực, Tưởng Thanh Cầm giảng giải tri thức học đồ đều biết:

- Hiện tại ta là Ma Âm sư lục tinh đỉnh phong, vẫn như cũ chỉ có thể để sáu tiên hạc nhảy múa, bảy con không thể nào làm được! Nếu như ngươi có thế để cho tiếng đàn của ta, bảy tiên hạc đồng thời bay lượn... Ta liền cho ngươi Phượng Ngô tủy.

- Bảy tiên hạc đồng thời nhảy múa?

Trương Huyền cau mày.

- Không sai!

Tưởng Thanh Cầm gật đầu:

- Ta bây giờ cách đột phá chi kém một tia, nếu có thể giúp ta làm được, sự tình khác đều dễ nói, làm không được... Mong ngươi lập tức rời Ma Âm viện, không nên đến nữa!

- Cái này...

Trương Huyền cúi đầu trầm tư, một lát sau nhìn qua:
- Ý tứ của ngươi là thời điểm biểu diễn đàn ngọc, chỉ cần có thể để bảy tiên hạc nhảy múa là được... Đúng không!

- Không sai!

Tưởng Thanh Cầm gật đầu.

- Cái này đơn giản! Một canh giờ... Năm phút đồng hồ cũng không cần!

Mỉm cười, trên mặt Trương Huyền lộ ra tự tin vượt qua tuổi tác.

Còn tưởng rằng sự tình bao lớn, nguyên lai chỉ như vậy, vài phút liền cho ngươi!

- Năm phút cũng không dùng đến?

Hai đại viện trưởng ngẩn ngơ.

Thật hay giả?

Vì từ Lục Hạc đột phá đến Thất Hạc, Tưởng Thanh Cầm khổ tu năm trăm năm cũng làm không được, ngươi năm phút đồng hồ... Liền có thể chỉ điểm ta đột phá?

Ngươi không phải ngay cả Lục Hạc, Thất Hạc cũng không hiểu sao? Làm sao có thể chỉ điểm ta đột phá nhanh như vậy?

Thật có thể làm được, đừng nói Phượng Ngô tủy, trực tiếp đào cả Phượng Ngô thụ cho ngươi cũng được.

- Đương nhiên!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy thì tốt, ngươi nói ta đến cùng nơi nào có vấn đề, nhiều năm như vậy, còn không cách nào đột phá? Mặc dù trong lòng chần chờ, nghĩ tới chiến tích bất bại của tên đối diện, Tưởng Thanh Cầm vẫn lựa chọn tin tưởng, ánh mắt lấp lánh nhìn qua.

Ngay cả Ninh viện phó ở một bên cũng hiếu kỳ.

Dám khoác lác như thế, khẳng định có một ít năng lực đặc thù, để hắn cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Chẳng lẽ cái này là... năng lực của Danh Sư lĩnh ngộ Minh Lý Chi Nhãn?

- Đánh đàn đi!

Trương Huyền gật đầu.

- Được!

Biết rất nhiều chỉ điểm, nhất định phải biểu hiện thực lực mới có thể nhìn ra, Tưởng Thanh Cầm cũng không do dự, ngón tay vạch một cái, đàn ngọc trước mắt trong nháy mắt vang lên.

Thanh âm nhàn nhạt phảng phất từ trên trời mà đến, vang vọng toàn bộ tiểu viện.

Tiếng đàn vừa tiến vào trong tai, liền khiến người ta say mê không ngớt, cho người ta một loại cảm giác vũ hóa thành tiên, tiếu ngạo thương khung.

Ma Âm, là một loại chức nghiệp công kích hồn phách, tu luyện tới cao thâm, tựa như thiên quân vạn mã, lôi đình gió lớn, cường giả Thánh cảnh cũng khó chống chọi.

Truyền thuyết, Ma Âm sư vốn gọi là Tiên Âm sư, hai vạn năm trước, một vị Danh Sư cửu tinh gặp phải vây công, cầm trong tay đàn ngọc, lấy tiếng đàn dẫn xuất Ma linh, tru diệt trăm vạn hùng binh đến đây tiến công.

Trận chiến kia, chức nghiệp Ma Âm vang vọng thiên hạ, người người mới biết, cái phụ tu không đáng chú ý này mới được xưng là Ma.

- Lợi hại...

Thiên Đạo chân khí xoay một cái, áp lực trong cơ thể biến mất, Trương Huyền kìm lòng không được hoảng sợ.

Nếu như không phải sớm phòng bị, chỉ sợ lần này đã bị tiếng đàn mê hoặc, không cách nào nhúc nhích.

Xem ra, cho dù là hạ cửu lưu chức nghiệp, chỉ cần tự thành hệ thống, đều có năng lực không thể thay thế, nếu không, cũng không có khả năng truyền thừa vài vạn năm, kéo dài không suy.

- Ừm?

Tưởng Thanh Cầm nhướng mày.

Vốn định cho thanh niên này một hạ mã uy, cho nên trong tiếng đàn thêm một chút năng lực công kích.

Vốn cho rằng, y theo tu vi của đối phương, tất nhiên sẽ trầm mê trong đó, khó mà tự kềm chế, không nghĩ tới một cái nháy mắt, ánh mắt liền trong suốt, kìm lòng không được âm thầm bội phục.

Khó trách có thể làm cho cả Danh Sư học viện như gặp phải đại địch, Lục Phong viện trưởng phát điên, thanh niên này, tuổi không lớn lắm, nhưng quả thực có thiên phú và năng lực thường nhân khó chống lại.

Hô hô hô!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau