THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1496 - Chương 1500

Chương 1496: Lục Phong phát điên (2)

Mấy vị phó viện trưởng nhanh như điện chớp, như là gió lốc, mười mấy hô hấp liền đến Đan Sư đường, chỉ nhìn thoáng qua, tất cả đều muốn khóc.

Chỉ thấy Đan Sư đường trước đó dòng người như nước, giờ phút này trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, mèo lớn mèo nhỏ hai ba con lăn tăn, hầu như không có người.

Mấy vạn người ở Đan Sư đường, hình như bị người chuyển không, ngay cả quỷ ảnh cũng không thấy.

- Ngô lão sư, học sinh đâu? Học sinh ở chỗ này đâu?

Tìm một vòng, rốt cuộc tìm được một lão sư, Lục Phong nhịn không được tiến lên.

Ngô lão sư, Ngô Điền, Luyện Đan sư lục tinh, trưởng lão học viện.

- Viện trưởng ngươi tới thật đúng lúc, ta đang định chào từ biệt ngươi...

Không trả lời hắn, Ngô lão sư một bên thu thập hành lý, một bên nói.

- Chào từ biệt?

Lục Phong cứng đờ, vẻ mặt lo lắng:

- Chẳng lẽ... Bởi vì Trương Huyền kia?

- Đúng vậy!

Ngô Điền gật gật đầu, cười cười:

- Vừa rồi ta nghe Trương sư giảng bài, hiểu ra, đã bái hắn làm thầy, từ giờ trở đi, không còn giữ chức trưởng lão Luyện Đan học viện nữa, mà đi Huyền Huyền hội làm một hội viên bình thường! Cố gắng tiềm tu, tranh thủ sớm ngày đột phá!

- Bái hắn... làm sư?

Bờ môi Lục Phong co lại, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tới.

Có thể để cho vị Ngô Điền này dạy cho mấy vạn người, đủ thấy địa vị ở Luyện Đan học viện, nhân vật như vậy... Thế mà bái Trương Huyền làm sư?

Con mẹ nó ngươi đùa ta sao?

Không chỉ như thế, còn muốn đi Huyền Huyền hội làm một hội viên bình thường... Hội em gái ngươi ah!

Huyền Huyền hội là một tổ chức học sinh mà thôi, ngươi một trưởng lão chạy qua làm gì?

- Được rồi, không nói nhiều nữa, cáo từ...

Đang khi nói chuyện, Ngô Điền thu thập xong hành lý, xoay người rời đi.

- Ngô trưởng lão, không vội... Ngươi bái Trương Huyền làm sư, vậy các lão sư khác đâu? Đan Sư đường chúng ta tổng cộng hơn 340 vị lão sư, đều đi nơi nào?

Thấy hắn muốn đi, Lục Phong vội vàng hô.
Mặc dù ngươi là trưởng lão, ở học viện rất trọng yếu, nhưng chỉ cần các lão sư khác vẫn còn, đi một, hai cái không tính là gì, nhưng làm sao nơi này rỗng tuếch, học sinh không nhìn thấy, lão sư cũng tìm không được?

- A, những lão sư kia bái sư còn sớm hơn ta, cả đám tặc vô cùng, sớm liền chạy tới Huyền Huyền hội nghe giảng bài, không tán gẫu nữa, nếu không làm trễ nải chương trình học, ta liền rơi ở phía sau...

Ngô Điền vung vung tay, ánh mắt lộ ra vẻ mạnh mẽ, càng đi càng xa, bóng người rất nhanh liền biến mất không thấy gì nữa.

- Đều bái… bái sư?

Thân thể nhoáng một cái, Lục Phong đặt mông ngồi dưới đất, không còn phong độ cùng tư thái của viện trưởng.

Tê liệt ah!

Lấy đi đan dược, học sinh không nói, ngay cả lão sư cũng lấy đi làm đồ đệ...

Sớm biết như vậy, ngươi còn không bằng làm sập Luyện Đan học viện chúng ta, hiện tại học sinh lão sư mất hết, còn giữ học viện có ý nghĩa gì...

Lục Phong cùng tứ đại phó viện trưởng, đều cảm giác sắp khóc.

- Viện trưởng, nếu không phải ngươi nhất định muốn lẫn vào sự tình của Vưu Hư, ta cảm thấy... học viện chúng ta nhiều nhất sập một chút, hiện tại... làm sao bây giờ?

Chu phó viện trưởng thực sự nhịn không được, mở miệng nói.

- Cái này...

Lục Phong chảy nước mắt.

Đổi lại trước đó, nói học viện sập một chút, hắn khẳng định sẽ đánh đối phương tơi bời, mà bây giờ, thật như vậy tuyệt đối sẽ mở cờ trong bụng!
Luyện Đan học viện, mệnh danh thứ nhất trong Danh Sư học viện, là bởi vì học sinh nhiều, lão sư nhiều, hắn cũng từ đó có thể trở thành đứng đầu thập đại trưởng lão, đại diện học viện viện trưởng...

Mà bây giờ, toàn bộ học viện chỉ còn dư lại mấy người bọn hắn, chỉ huy một mình, chỉ sợ ngay cả Kinh Hồng viện cũng không bằng!

Cái này gọi là chuyện gì!

Trái tim, phổi, lá gan, thận... Hiện tại ngay cả bàng quang cũng nhịn không được đau đớn...

- Đi qua nhìn một chút, ta không tin, hắn chỉ là một học sinh, thật có thể để Luyện Đan sư học viện chúng ta, hơn ba trăm lão sư, hơn sáu vạn học sinh khăng khăng một mực!

Trong lòng buồn bực, Lục Phong cắn răng, lần nữa đứng dậy.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng là Danh Sư lục tinh, tùy thời có thể đột phá, để hắn bội phục một tiểu nhân vật không tới hai mươi tuổi, nằm mơ!

- Được!

Thấy hắn kiên trì, Chu phó viện trưởng không nói thêm lời, mấy người theo ở phía sau, đồng loạt đuổi theo Ngô lão sư.

Đi tiếp cận hai mươi phút, tới khu tân sinh, cũng chính là tổng bộ của Huyền Huyền hội.

Từ xa nhìn lại, người ta tấp nập, một mảnh đầu người, không biết có bao nhiêu.

Chỗ cửa lớn, ba học sinh năm thứ tư thủ ở bên ngoài, có tay cầm trường thương, có cầm đại đao, tinh khí mười phần.

Chính là đám người Ưng Cần, Bạch Diện lúc trước đánh cược thua.

Sau cửa lớn, là một tên mập, ngồi ở trên ghế, tay cầm một cái giỏ trúc, đùi to mập, không ngừng lắc đến lắc đi, thấy mấy người tới, lập tức tiến lên đón:

- Ai da, đây không phải Lục viện trưởng sao? Muốn đi vào nghe giảng bài có thể, mỗi người một viên linh thạch thượng phẩm! Công bằng công chính, già trẻ không gạt.

- Ngươi nói cái gì?

Da mặt Lục Phong lay động, suýt chút nữa phát nổ.

- Lục Phong viện trưởng, mọi người cùng là trưởng lão học viện, ta cũng không cần khách sáo, liền xưng hô ngươi một tiếng sư huynh đi! Lục sư huynh, hiện tại lão sư đang truyền thụ luyện đan tinh diệu, muốn vào, liền giao tiền, đây là quy củ, cũng là tôn trọng đối với nghề nghiệp nhà giáo. Tôn Cường Tôn thúc, cũng là theo quy củ làm việc, chúng ta làm vãn bối, đừng làm khó dễ thúc thúc của ta!

Nghe được cãi lộn, Trịnh Dương đi ra, liền ôm quyền nói.

- Sư huynh? Tôn Cường... Tôn thúc? Còn làm vãn bối...

Lục Phong mắt tối sầm lại.

Mẹ nó... lúc nào ta so với mập mạp chỉ biết lấy tiền, cũng kém một đời?

Chương 1497: Đan viện xong, hai hợp một (1)

- Chúng ta không phải tới nghe khóa, Trương Huyền mê hoặc học viên của Luyện Đan sư học viện, chúng ta tới xem một chút, hắn đến cùng dùng thủ đoạn người không nhận ra gì...

Biết tiếp tục xoắn xuýt bối phận, đối phương khẳng định sẽ nói ra một đống lớn đạo lý, Lục Phong hất ống tay áo.

- Bớt nói nhảm, nghe giảng bài liền nghe giảng bài, nói đường hoàng như vậy làm gì? Hiện tại, mặc kệ ngươi nói ra hoa, muốn đi vào, cũng phải nhất định đưa tiền, nếu không, ta hô lên, đoán chừng rất nhiều học sinh đều muốn nhìn anh tư hiên ngang của ngươi một chút!

Tôn Cường duỗi lưng, bĩu môi nói.

- Ngươi...

Lục Phong tức đến sắc mặt đỏ lên, xiết chặt nắm đấm.

Nếu thật để cho tên này kêu lên, không cần nghĩ, hắn cũng không cần làm đại viện trưởng nữa.

Chỉ riêng mất mặt cũng có thể mất chết.

- Viện trưởng, chúng ta vẫn là đi vào trước lại nói...

Biết viện trưởng không có cách nào trả lời, Chu phó viện trưởng vội vàng tiến lên đưa tới năm viên linh thạch thượng phẩm:

- Cho!

- Cái này còn tạm được!

Ánh mắt Tôn Cường sáng lên.

Thành viên trong Huyền Huyền hội không thể lấy tiền, bên ngoài tới nghe khóa, lại không có mấy cái, Luyện Đan sư học viện xông tới mấy vạn học sinh, lão sư, cơ bản đều là nhập hội.

Thật vất vả bắt cái oan đại đầu, tự nhiên phải doạ dẫm một chút.

Dù sao đối phương cùng thiếu gia đã trở mặt, mình khách khí làm gì.

Đường đường Luyện Khí sư học viện viện trưởng, chắc hẳn cũng không dám ở trước mặt nhiều học sinh như vậy, gây khó dễ với “thúc thúc” của khách khanh trưởng lão.

Nếu thật xé toang tốt nhất, dễ dàng để thiếu gia hả giận.

Lúc trưa, tên này là cực kỳ phách lối a.

- A!

Thấy Chu phó viện trưởng cho linh thạch, Lục Phong tức đến run rẩy, lại không để ý tới Tôn Cường mặt mũi hưng phấn, nhấc chân đi vào trong.

Địa phương của Huyền Huyền hội rất rộng rãi, mặc dù đã dung nạp mấy vạn người, nhưng thoạt nhìn không tính chen chúc, đi về phía trước mấy bước, Lục Phong nhịn không được dừng lại, con ngươi co rụt.

- Lỗ đan sư, tại sao ngươi lại ở chỗ này...

Đằng sau đám người, một lão giả đang hai mắt sáng lên nhìn phía trước, nghe được thanh âm, xoay đầu lại, không phải người khác, chính là... túc lão nổi danh Luyện Đan sư học viện, Lỗ Ất Lỗ đan sư.

Vị Lỗ đan sư này coi như không có tuổi tác lớn như Vưu Hư, nhưng cũng không kém lắm, tuyệt đối vượt qua chín trăm tuổi, là công thần cùng nguyên lão chân chính của Luyện Đan sư học viện.

Bởi vì không cách nào đột phá, ba mươi năm qua một mực ở trong biệt viện an dưỡng, rất ít ra ngoài, coi như hắn tổ chức Đan Viện đại hội, cũng không có xuất hiện qua... Làm sao đột nhiên chạy đến nơi đây?

- Xuỵt, đừng nói chuyện, nhanh nghe giảng bài... Diệu, thật là diệu! Luyện đan có thể sử dụng loại phương pháp này, quả thực không thể tưởng tượng, không thể tưởng tượng...

Khoát tay áo, Lỗ Ất đan sư không để ý tới viện trưởng, tiếp tục nhìn phía trước.

- Lỗ đan sư...

Lục Phong xạm mặt, đang muốn nói chuyện, liền bị Thích viện phó bên người kéo một chút:

- Viện trưởng, ngươi xem quần áo của Lỗ đan sư...

- Quần áo?

Chỉ nhìn thoáng qua, khóe miệng Lục Phong co giật.

Vị túc lão của Luyện Đan sư học viện này, mặc quần áo vẫn là Danh Sư bào, chỉ là, trên ngực thêu ba chữ to Huyền Huyền hội, rất hiển nhiên, ngay cả hắn... cũng gia nhập!

- Không chỉ Lỗ đan sư, viện trưởng ngươi xem...

Thích viện phó lại chỉ.

Lục Phong vội vàng nhìn lại, lập tức thấy được mấy bóng dáng quen thuộc trong đám người.

- Bạch đan sư? Hắn không phải xa nhà du lịch sao? Để hắn giảng bài một lần cũng không nguyện ý, làm sao... mặc y phục của Huyền Huyền hội?

- Nhậm đan sư... Thanh Hỏa luyện đan pháp của hắn, hiện tại cũng là chương trình học lưu hành nhất học viện, là một trong mấy đan sư cống hiến lớn nhất cho học viện, đứng hàng học viện danh nhân bảng... Cũng gia nhập Huyền Huyền hội?

- Cầu đan sư, ta còn cùng hắn học qua...

...

Mỗi nhìn thấy một người, trên mặt Lục Phong viện trưởng liền đen hơn một phút, nhìn xong tất cả mọi người, cũng cảm thấy có chút điên rồi.

Luyện Đan sư học viện, một chút lão gia hỏa về hưu, hắn bình thường mời cũng không mời nổi, làm sao đều chạy đến nơi đây, tự nguyện gia nhập Huyền Huyền hội?

Học sinh này tổ chức học hội, vậy mà có tác dụng hơn lời nói của một viện trưởng...

Mấu chốt nhất là, nghe giảng bài nghe như mê như say...

Quả thực điên rồi!

- Viện trưởng, cái kia... Có phải Lục Huy hay không?

Ngay thời điểm Lục Phong cảm giác sắp bạo tạc, Thích viện phó lại chỉ.

Lục Phong nhoáng một cái.

Chỉ thấy trong đám người, một thanh niên vẻ mặt đang hưng phấn nhìn lên đài, hai mắt tỏa ánh sáng, giống như thấy được thần tượng của mình. Không phải học sinh thân truyền Lục Huy vừa rồi bẩm báo hắn, thì là ai!

Vừa rồi thời điểm từ Tàng Thư khố đi Luyện Đan lâu, không cùng tên này một chỗ, lúc nào chạy tới nơi này... trên người mặc quần áo Huyền Huyền hội, lại là cái quỷ gì?

Lúc này mới rời bao lâu?

Chẳng lẽ... đã làm phản rồi?

- Lục Huy!

Hắn nhịn không được trách mắng một tiếng.

Nghe được thanh âm, Lục Huy mới phát hiện lão sư cũng tới, vội vã đi ra đám người, khẽ khom người:

- Lão sư, ta... mới vừa rồi ta nhìn thấy nhiều người tới nghe khóa như vậy, liền không nhịn được tới, vừa nghe xong, cảm thấy... thật tốt, liền gia nhập Huyền Huyền hội...

Sợ lão sư trách cứ, Lục Huy vội vàng ôm quyền.

- Thật tốt...

Lục Phong chán nản, vẻ mặt ửng hồng, sắp nhỏ máu:

- Có phải cũng muốn lui khóa hay không?

- Cái này... Nếu như lão sư có thể thành toàn liền tốt nhất!

Lục Huy vò đầu.

- Thành toàn em gái ngươi...

Lục Phong tức đến nghiến răng, cảm giác đến sắp điên rồi.

Mới vừa rồi còn lời thề son sắt, nói Trương Huyền này là chuyện gì xảy ra, không được mười phút, liền làm phản... Ngươi thật là đệ tử của ta?

- Ta ngược lại muốn xem xem, tên này đến cùng có ma lực gì...

Thực sự nhịn không được, ngẩng đầu nhìn thanh niên đang giảng bài ở trên đài cao.

Lúc này, thanh niên đã giảng xong tri thức, đang trả lời vấn đề.

- Trương sư, thời điểm ta luyện chế Tôi Dương đan, sau khi xuất hiện thành đan, đan thể biến vàng, không biết giải quyết như thế nào?

Một Luyện Đan sư nhịn không được hỏi.

- Tôi Dương đan, rèn luyện dương mạch, để nó càng thêm tinh thuần, có loại công hiệu này, người luyện chế cũng cần dương hỏa trác thịnh mới được. Ngươi ở trên việc tu luyện mặc dù không ngại, nhưng từ nhỏ lưu lại hàn tật, thân thể hơi hư, luyện chế loại thuốc này, tinh khí không đủ, mặc dù thành đan, dược lực cũng không mãnh liệt!

Thanh niên trên đài nhìn thoáng qua, nói:

- Nếu như ta không nhìn lầm, ngươi luyện chế Tôi Dương đan, hiệu quả rất bình thường!

- Vâng!

Luyện Đan sư này vội vàng gật đầu.

Đối phương nói, giống kinh nghiệm của hắn như đúc, không khác chút nào.

- Như vậy đi, ngươi đã gia nhập Huyền Huyền hội, ta cũng không thể mặc kệ hội viên bản thân, nơi này có một viên Chước Dương đan cấp sáu, sau khi ngươi phục dụng, liền có thể bài tiết hàn khí trong cơ thể, không chỉ về sau luyện chế Tôi Dương đan không có vấn đề, càng có thể để cho tu vi tiến thêm một bước, đột phá Đạp Hư cảnh ràng buộc! Ngón tay Trương Huyền búng ra, một viên thuốc bay đi.

- Thuốc này là của ta...

Nhìn thấy đan dược bay ra, khóe miệng của Thích viện phó bỗng nhiên co lại, nhịn không được mở miệng.

Viên đan dược này, không phải cái khác, đúng là hắn luyện chế, đặt ở Đan Dược phòng, chuẩn bị bán...

- Vâng!

Không có người để ý tới hắn la lên, Luyện Đan sư đưa tay tiếp nhận đan dược, há miệng nuốt xuống.

Cô cô cô cục cục!

Không lâu sau, trên đầu có linh khí hội tụ, ngay sau đó rống to, khí tức nối thẳng trời cao.

Tằm Phong cảnh, đến!

- Đa tạ Trương sư!

Không nghĩ tới giải quyết bệnh kín của thân thể, còn một lần hành động đột phá, vị Luyện Đan sư này đối với thanh niên trên đài cảm động đến rơi nước mắt, khom người quỳ gối.

- Trương sư, ta...

Lập tức lại có mấy người hỏi vấn đề.

Thanh niên trên đài nhằm vào thể chất cùng vấn đề của mỗi người, trả lời thành thạo điêu luyện, nhìn thấy sắp đột phá, cũng ban cho đan dược cấp sáu.

Dưới đài thanh âm đột phá không dứt bên tai.

Nhìn mà đám người Lục Phong nhức nhối.

Đối phương ban cho những đan dược kia, đều là bọn họ tốn hao đánh đổi to lớn luyện chế, mỗi một cái đều có giá trị không nhỏ, hiện tại... để tên này tùy tiện tặng người...

Càng nghĩ càng giận, tức giận đến sắp bạo tạc, nhưng Lục Phong biết, lúc này chạy tới đòi đan dược, khẳng định sẽ bị các học sinh tại chỗ đuổi ra ngoài!

- Về trước đi!

Cắn răng một cái, xoay người rời đi.

Đối phương bắt cóc học sinh của hắn, bắt cóc lão sư của hắn không nói, còn dùng đan dược của hắn lôi kéo lòng người... Càng nghĩ càng cảm thấy phát điên.

Tiếp tục xem tiếp, tuyệt đối sẽ tức chết!

Nhưng chuyện này, báo lên Danh Sư đường, hắn không chỉ không chiếm lý, làm không cẩn thận, còn sẽ bị chửi mắng một trận.

Giá trị lớn nhất của đan dược, không phải lưu trong phòng quan sát, mà là dùng đến chỗ cần.

Đối phương cầm đan dược của hắn làm người tốt, nhưng xem như hắn, cũng không thể không thừa nhận, sử dụng vừa đúng, đúng lúc có thể phát huy tác dụng lớn nhất của dược vật.

- Trở về?

Mấy vị phó viện trưởng sững sờ.

Không phải đến tìm phiền toái, để những học sinh này trở về sao?

Trực tiếp đi như vậy?

- Không quay về còn có thể thế nào? Ngươi cảm giác các ngươi hiện tại, có thể lôi những học sinh này đi?

Lục Phong viện trưởng cắn răng.

- Cái này...

Mấy vị phó viện trưởng lắc đầu.

Những lão sư kia, bọn họ đều kéo không đi, chớ nói chi là học sinh.

- Trở về làm sao bây giờ?

Đan viện lão sư đều ở nơi này, học sinh cũng ở nơi này, toàn bộ Luyện Đan học viện, tương đương với xong... Trở về cũng là lan can tư lệnh ah!

- Làm sao bây giờ? Ta trở về liền tổ chức đại hội trưởng lão!

Lục Phong cắn răng.

Đối phương lôi kéo được lòng người, mấy vạn học sinh cùng một chỗ, xem như hắn, hiện tại cũng không dám gây rối, chỉ có thể trở về tổ chức đại hội trưởng lão, thương nghị đối sách.

Nếu không, toàn bộ Danh Sư học viện, sư không sư, sinh không sinh, còn thể thống gì?

Đâu còn nửa phần bộ dáng của Danh Sư học viện?

- Vâng!

Thích viện phó gật đầu.

Không giải quyết vấn đề này, Danh Sư học viện khẳng định sẽ đại loạn...

Cái này gọi là chuyện gì, vì một Vưu Hư, hại Danh Sư học viện biến thành như vậy, thật hận không thể băm tên này cho chó ăn.

Chương 1498: Đan viện xong, hai hợp một (2)

- Bẩm báo!

Có quyết định, mấy người xoay người rời đi.

Rời Huyền Huyền hội, lần nữa trở lại Luyện Đan học viện, nhìn thấy trước kia dòng người như thoi đưa, hiện tại nửa bóng người cũng không thấy, mấy vị viện trưởng, cảm thấy nước mắt bất cứ lúc nào cũng sẽ chảy xuống.

Đường đường Luyện Đan sư học viện, lúc nào thảm qua như vậy!

- Viện trưởng, không bằng... Ngươi đi tìm Trương sư nói xin lỗi! Nếu không... Ta sợ Luyện Đan sư học viện sẽ xong!

Quá không biết bao lâu, Chu phó viện trưởng nhịn không được nói.

- Xin lỗi? Nằm mơ!

Lục Phong cắn răng, phát ra gào thét thật dài:

- Các ngươi chờ ở chỗ này, ta tổ chức thập đại trưởng lão hội nghị, a, không, còn phải tìm Mộc sư đến, không thẩm phán gia hỏa phá hư nội quy trường học kia, ta liền không họ... Lục!

...

Trong cao ốc nguy nga của Danh Sư học viện.

Mười một chỗ ngồi đã ngồi đầy, mười đại viện trưởng đều ở trong đó.

- Lục viện trưởng, ngươi để chúng ta tới gấp gáp như vậy, đến cùng có chuyện gì?

Mi viện trưởng nhịn không được nhìn qua.

- Chẳng lẽ... Ngươi đã phát hiện tung tích của Tử Dương thú tiền bối?

- Như vậy liền quá tốt rồi, đến bây giờ chúng ta một chút tăm hơi cũng không có...

Mấy viện trưởng khác, từng cái ánh mắt sáng ngời.

Theo Trương Huyền đi Luyện Đan sư học viện, đến thầy trò toàn bộ gia nhập Huyền Huyền hội, tổng cộng chỉ hai ba canh giờ, tốc độ quá nhanh, học viện khác thậm chí còn không có kịp phản ứng, thậm chí không biết tin tức.

- Không phải Tử Dương thú tiền bối, mà là một đại sự liên quan đến Danh Sư học viện chúng ta sinh tử tồn vong, chư vị chờ Mộc sư đến, ta lại đàm phán!

Lục Phong khoát tay áo.

- Quan hệ học viện sinh tử tồn vong?

- Chẳng lẽ, những Dị Linh tộc bắt Tử Dương thú tiền bối kia, đã phát hiện?

- Nếu như thế, chỉ sợ một trận đại chiến không thể tránh được...

...

Thấy thần sắc của Lục Phong như vậy, thậm chí còn mời Mộc sư, rất nhiều viện trưởng hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt nghiêm túc.

Danh Sư đường tồn tại, là sư truyền thiên hạ, nhưng quan trọng nhất là bảo vệ nhân tộc.

Dị Linh tộc trước mấy ngày bắt đi Tử Dương thú tiền bối, khẳng định là có đại động tác, một khi xuất hiện, vì bảo hộ nhân loại, Danh Sư học viện nhất định phải toàn viên tham chiến, không thể đổ cho người khác.

Kẹt kẹt!

Trong tiếng nghị luận, cửa phòng mở ra, Mộc sư đi đến.

- Gặp qua Mộc sư!

Mọi người đứng dậy, đồng loạt ôm quyền.

Mộc sư là Danh Sư thất tinh từ tổng bộ tới, làm tân viện trưởng chủ trì đại cục, tất cả mọi người lấy lễ tiết lão sư đối đãi, không dám đi quá giới hạn.

- Ân, Lục Phong, gấp gáp như vậy, là chuyện gì xảy ra?

Gọi mọi người vào chỗ, Mộc Viên nhíu mày.

- Mộc sư, chư vị viện trưởng đều đã đến đông đủ, vậy ta liền nói sự tình!

Lục Phong nhẹ gật đầu:

- Trong tân sinh giới này, có đệ tử gọi Trương Huyền, chắc hẳn chư vị đều nghe nói qua!

- Tự nhiên!

Rất nhiều viện trưởng gật đầu, chỉ có Mộc Viên cau mày.

Hắn đi tới học viện, liền cảm nhận được khí tức của Tử Dương thú từng ra ngoài một lần, bình thường đều ở trong viện tu luyện, Trương Huyền này... Thật đúng là chưa nghe qua.

- Mộc sư, Trương Huyền này là...

Mi viện trưởng lặng lẽ giải thích một chút.

- Danh Sư lĩnh ngộ Minh Lý Chi Nhãn? Danh Sư học viện thế mà ra một vị thiên tài như vậy?

Nghe giới thiệu xong, ánh mắt Mộc sư sáng lên.

Cái gì vượt Luyện Khí học viện, Y Sư học viện, đơn đấu Vưu Hư, hắn đều không để ý, chức nghiệp phụ tu khá hơn nữa, cũng là phụ tu!

Đối với Mộc sư tới nói, thiên phú của Danh Sư mới là trọng yếu nhất.

Danh Sư lĩnh ngộ Minh Lý Chi Nhãn, chỉ cần không vẫn lạc, về sau thành tựu liền có thể đoán được.

Loại thiên tài cấp bậc này, đừng nói phân bộ ở Thanh Nguyên đế quốc, coi như Thánh Nhân quý tộc, cũng ngàn năm không ra một vị.

- Mộc sư, ta khuyên ngươi trước không vội cao hứng, nghe ta nói cho hết lời... Người này thiên phú lợi hại, làm việc thiện ngược lại cũng thôi, vẫn có thể xem là một chuyện may mắn của Danh Sư đường, nhưng một khi làm ác, ta sợ toàn bộ học viện chúng ta, đều không chịu nổi, bất cứ lúc nào cũng sẽ hủy diệt!
Thấy hắn hưng phấn, dường như mang theo dự định muốn thu đồ, Lục Phong vội vàng nói.

- Làm ác?

Mộc sư gật đầu.

Danh Sư nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, nhìn xuyên ngụy trang, xem thấu dối trá, thẳng tới bản chất, mở đường giảng bài, tu luyện công pháp, mọi việc đều thuận lợi... nhưng một khi làm điều ác, cũng sẽ cực kỳ đáng sợ.

Mặc dù Danh Sư đại lục, tạm thời còn không có ghi chép tương tự, nhưng cũng xuất hiện qua sự tình thiên tài Danh Sư phản bội nhân tộc.

Bảy ngàn năm trước, nhân loại một thiên tài hàn môn, trước ba mươi tuổi khảo hạch Danh Sư thất tinh thành công, chấn động một thời, vốn cho rằng người này sớm muộn gì cũng sẽ đạt tới bát tinh, thậm chí cao hơn, kết quả... Danh Sư đường bởi vì một sự tình, làm ra ngộ phán, để hắn giận dữ, chém giết toàn bộ ba mươi bảy vị Danh Sư oan uổng hắn.

Trận chiến kia, một Đế đô bao phủ ba ngàn dặm, đều bị đánh thành bột mịn, hơn trăm triệu người mất mạng, tình huống khốc liệt, không thua gì trên vạn Dị Linh tộc xâm lấn!

Bởi vì tạo thành kết quả quá mức nghiêm trọng, Danh Sư đường không cách nào bao che, đành phải hạ Danh Sư truy sát lệnh, phái ra Danh Sư cấp bậc cao hơn vây quét.

Vị thiên tài này biết lệnh truy sát, vừa chiến vừa trốn, lấy thân làm mồi nhử, hấp dẫn hơn chín ngàn Danh Sư lục tinh đến, ở Phục Ba lĩnh cùng Dị Linh tộc bố trí mai phục.

Trận chiến kia, kinh thiên động địa, mặc dù thành công chém giết vị thiên tài này, nhưng Danh Sư đường cũng tổn thất cực lớn, vẫn lạc ròng rã ba vị bát tinh, một trăm ba mươi bốn vị thất tinh, cùng 7612 vị Danh Sư lục tinh!

Sử xưng Phục Ba chi ách!

Có thể nói sau Khổng sư nhất thống đại lục vài vạn năm, Danh Sư đường đại tổn thương quy mô nhất.

Coi như toàn bộ Danh Sư tổng bộ, cũng động gân cốt.

Bởi vậy sau việc này, Danh Sư đường cũng sửa lại quy củ, tuyển nhận tân Danh Sư, mặc dù thiên phú cũng rất trọng yếu, nhưng tâm tính cùng phẩm đức, cũng thành mục tiêu khảo hạch.

Nếu như hai điểm này không quá quan, cấp cho bồi dưỡng càng lớn, sẽ mang đến cho nhân tộc nguy cơ càng lớn.

Danh Sư nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn, nhìn chung lịch sử cũng không nhiều, mỗi một cái đều là kinh tài tuyệt diễm, là siêu cấp nhân vật oanh động mấy trăm năm, loại người này, tất nhiên có thể khiến Nhân tộc càng thêm cường đại, nhưng làm ác, tạo thành kết quả, sợ rằng sẽ đáng sợ hơn Phục Ba chi ách!

- Chẳng lẽ Trương Huyền này, tâm thuật bất chính, phẩm đức không hợp?

Mộc sư mang theo nghi hoặc.

Nếu thật như vậy, cũng nên cẩn thận, nếu không, hơi không cẩn thận, sẽ mang đến tai nạn cho toàn bộ đại lục.

- Làm sao có thể!

Mi viện trưởng nhịn không được mở miệng:

- Vị Trương sư này, vì để cho càng nhiều học viên tiến vào học viện, nhân tộc càng thêm cường đại, bản thân khảo hạch lấy được bốn vạn điểm tích lũy, không ràng buộc tiễn cho người khác, lòng dạ như vậy, làm sao có thể làm ác?

- Mi viện trưởng không nên bị mặt ngoài của hắn che đậy! Hắn làm như vậy, đơn giản là muốn lôi kéo lòng người, thành lập Huyền Huyền hội mà thôi!

Lục Phong vẫy tay.

- Huyền Huyền hội?

Mộc sư nhìn qua.

- Huyền Huyền hội, là Trương Huyền liên hợp hình thành tổ chức học sinh! Học sinh thành lập học hội, đoàn kết Danh Sư, cùng tiến bộ, điểm ấy học viện không can thiệp, nhưng tên này, mới tiến vào học viện, liền đủ loại lấy lòng, kéo bè kéo cánh, rõ ràng mưu đồ quấy rối!

Lục Phong nói.

- Lục viện trưởng, thân là Danh Sư, mong nói năng cẩn thận!
Mi viện trưởng sầm mặt lại.

Cái gì gọi là kéo bè kéo cánh?

Một tổ chức học sinh, chính là mưu đồ quấy rối?

- Không sai, nếu như tin tức của ta không sai, vị Trương sư này, cũng không biết muốn thành lập Huyền Huyền hội, mà là thấy nhiều tân sinh bị lão sinh chèn ép, lúc này mới bị bức bách thành lập...

Khuôn mặt của Vệ Nhiễm Tuyết cũng khó coi.

Danh Sư, không có chứng cứ, liền không thể nói bậy, nếu không, một khi định tội, sẽ làm cho không người nào có thể xoay người.

- Nói cẩn thận? Ta đã nói rất cẩn thận! Tốt, nói đến chuyện này, ta cũng không che giấu, liền nói ra chuyện ngày hôm nay, mọi người phân xử thử, nhìn ta có oan uổng hay không!

Lục Phong hừ lạnh một tiếng, nói sự tình nhìn thấy một lần.

- Ngươi nói... Luyện Đan sư học viện, tất cả lão sư, học sinh đều gia nhập Huyền Huyền hội? Thành hội viên? Ngay cả rất nhiều túc lão cũng khó mà may mắn thoát khỏi?

- Hiện tại... Luyện Đan học viện, đã biến thành xác rỗng?

Gian phòng một hồi yên lặng, mười đại viện trưởng tính cả Mộc sư, tất cả đều trợn mắt hốc mồm.

Làm sao cảm giác giống như kể chuyện xưa vậy, để cho người ta không thể tin được?

- Không sai! Danh Sư, nặng nhất sư đạo truyền thừa, có thể để cho nhiều người đồng thời lui khóa như vậy, thậm chí ngay cả học viện cũng không cần, gia nhập một tổ chức học sinh, ta sợ tên này khẳng định dùng thủ đoạn không muốn người biết!

Khuôn mặt Lục Phong dữ tợn:

- Nếu như không nhanh chóng xử lý, một khi mở rộng đến học viện khác, toàn bộ lão sư, học sinh của Danh Sư học viện, chẳng phải đều thành học sinh của hắn, thành hắn độc đoán?

Mọi người trầm lặng.

Ngay cả đám người Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng, cũng chấn kinh nói không ra lời.

Trước đó, bọn họ cảm thấy Trương sư này, vượt quan, làm sập vài toà lâu, mấy cái thông đạo thì cũng thôi, nằm mơ cũng không nghĩ tới... Một bài giảng xuống, lão sư học sinh của cả Luyện Đan sư học viện, toàn bộ ngoặt đi!

Cái này thật là đáng sợ!

Nếu nói nhiều mấy lần, chẳng phải toàn bộ học viện đều biến thành đồ tử, đồ tôn của hắn?

- Lớp của hắn, ngươi nghe qua chưa?

Gian phòng yên lặng một lát, Mộc sư nhịn không được nhìn qua.

- Trương Huyền này, gia nhập Huyền Huyền hội miễn phí nghe giảng, không gia nhập, liền thu thù lao kếch xù, ta cùng đám người Chu Kình, là hao tốn mỗi người một viên linh thạch thượng phẩm mới vào được!

Lục Phong khẽ nói:

- Khóa tự nhiên là nghe xong, có điều, trình độ lung ta lung tung không nói, đại bộ phận đều là lấy lòng, ngôn ngữ mê hoặc!

- Trình độ bình thường?

Mộc sư nhíu mày.

- Không sai, trước đó ta không phải nói, hắn dùng thủ đoạn hèn hạ trộm đi đan dược cấp sáu của học viện sao? Vì lôi kéo lòng người, hắn miễn phí đưa dược vật này cho học sinh sắp đột phá, tạo thành giả tượng khoan dung rộng lượng, để cho người ta càng thêm khăng khăng một mực!

Lục Phong nói ra sự tình thấy ở Huyền Huyền hội.

- Học để mà dùng, nếu như đan dược có thể cho người sắp đột phá sử dụng, cũng coi như một đại hảo sự,... Dùng lôi kéo lòng người, chính là có mưu đồ!

Mộc sư gật đầu.

Danh Sư học viện là vì bồi dưỡng học sinh, học sinh có thể nhanh chóng trưởng thành, tự nhiên là thích nghe ngóng, nhưng chỉ vì lôi kéo lòng người, tuyệt đối là tâm thuật bất chính.

- Hắn khẳng định chính là có mưu đồ!

Lục Phong vội nói:

- Nếu không, đồng thời để mấy vạn sư sinh, đều khăng khăng một mực, làm sao có thể?

- Tu luyện giả, vàng thau lẫn lộn, lĩnh ngộ của mỗi người khác biệt, chương trình học tự nhiên cũng không giống, do đó, Khổng sư mới đưa ra quan điểm tùy theo tài năng tới đâu mà dạy. Một bài giảng, để tất cả thầy trò đều bội phục, cam tâm gia nhập Huyền Huyền hội, quả thực không có khả năng.

Mộc sư lắc đầu.

Danh Sư lợi hại hơn nữa, lòng có yêu mến, tự nhiên cũng có chán ghét.

Chỉ cần là người, liền không có khả năng giống như tiền, làm cho tất cả mọi người đều ưa thích.

Nhưng Trương sư này làm được, để cho người ta không kỳ quái là giả.

- Chuyện này phát sinh ở Luyện Đan sư học viện các ngươi, ngươi định xử lý như thế nào?

Vẻ mặt Mộc sư nghiêm túc, ngẩng đầu nhìn tới.

- Ý tứ của ta rất đơn giản, mười đại học viện liên hợp, đuổi Trương Huyền ra học viện, không cho phép bước vào nửa bước!

Lục Phong cười lạnh:

- Sau đó, lại hủy bỏ tư cách Danh Sư của hắn, về sau không cho phép khảo hạch!

Chương 1499: Chuẩn Luyện Đan sư lục tinh (1)

- Đuổi ra Danh Sư học viện?

- Hủy bỏ tư cách Danh Sư, không cho phép kiểm tra lại?

Tất cả mọi người sững sờ.

- Không được, đây tuyệt đối không được!

Khóe miệng của Mi viện trưởng co giật.

Thật muốn làm như thế, trước không nói sự tình tổn thất thiên tài, chỉ nói lão sư thần bí của Trương sư, khẳng định sẽ xù lông, làm không cẩn thận cả Danh Sư học viện sẽ bị gạt bỏ!

Học viện bồi dưỡng Danh Sư, dù quan trọng, nhưng cấp bậc Danh Sư càng cao, liền càng tôn quý... mặc dù mười vạn Danh Sư lục tinh giá trị lớn, nhưng so với một vị Danh Sư cửu tinh, vẫn kém không chỉ một đoạn.

Thật giống như Khổng sư, vài vạn năm mới xuất hiện một vị, đừng nói một vị Danh Sư cửu tinh, coi như lại đến một trăm vị, cống hiến bao lớn cũng kém xa.

Nếu như Mạc Cao Viễn nói không sai, lão sư của Trương Huyền là một vị Danh Sư bát tinh thậm chí cao hơn, thật một tay đập Danh Sư học viện thành phế tích, Danh Sư đường khẳng định cũng sẽ không nói nhiều nửa câu.

Đây là Danh Sư đỉnh phong, được hưởng thụ đặc quyền.

- Hủy bỏ tư cách Danh Sư, quan hệ tới tiền đồ cả đời của một vị Danh Sư, quyết không thể trò đùa!

Triệu Bính Tuất viện trưởng cũng không nhịn được nói:

- Nhất là một người có thiên phú, có tài hoa như vậy, một khi xử lý bất công, ta sợ tổn thất một thiên tài không nói, làm không cẩn thận còn sẽ bức ra một trận Phục Ba chi ách!

- Cái này...

Nghe nói như thế, tất cả mọi người trầm lặng.

Kỳ thật Phục Ba chi ách năm đó, hoàn toàn có thể tránh đi.

Chủ yếu bởi vì, vị thiên tài kia đắc tội một vị con cháu của Thánh Nhân quý tộc, phía sau mình lại không có bối cảnh, mâu thuẫn càng náo càng lớn, cuối cùng mới xuất hiện thảm kịch như vậy.

Có thể nói, mặc dù bi thương, làm cho mọi người chú ý, nhưng cũng là tai họa do con người tạo thành.

Trương Huyền này, còn không có đi đến lục tinh, liền lĩnh ngộ Minh Lý Chi Nhãn, thiên phú mạnh không thể nghi ngờ.

Thật muốn làm quá tuyệt, ép hắn sinh lòng oán hận, dưới cơn nóng giận đầu nhập vào Dị Linh tộc, chỉ sợ không chỉ Danh Sư đường tổn thất, làm không cẩn thận sẽ trở thành tai nạn của toàn bộ nhân tộc.

Không nói cái khác, nếu như hắn giáo dục Dị Linh tộc, truyền thụ tri thức, khẳng định liền có thể là một Khổng sư khác của Dị Linh tộc.

Đến lúc đó, nhân tộc liền phiền toái.

- Triệu viện trưởng nói không sai!

Mộc sư gật gật đầu.
- Tốt, có thể không khai trừ tư cách Danh Sư, nhưng nhất định phải đuổi ra Danh Sư học viện, đuổi ra Hồng Viễn thành! Nếu không, hiện tại hắn có thể làm Luyện Đan học viện ta gà bay chó chạy, ngày mai liền có thể làm học viện các ngươi hoàn toàn sụp đổ! Đến lúc đó, học viện sẽ thành sư không sư, sinh không sinh, còn thể thống gì?

Lục Phong cắn răng.

Mọi người nói không ra lời.

Ngay cả đám người Mi viện trưởng, Vệ Nhiễm Tuyết muốn nói chuyện giúp, cũng đều trầm lặng.

Nói thật, lấy tính tình của Trương Huyền, trị xong Đan viện, tiếp tục kiếm học viện khác khả năng là rất lớn.

Mỗi lần hắn đi một học viện mới, đều giống như Thiết Ngưu cày đất, để người khác nổi điên, không thể trở về, thật muốn đi học viện khác, thật không có nắm chắc có thể chống đỡ được!

- Ta đồng ý thuyết pháp của Lục Phong viện trưởng, loại gieo họa này, nhất định phải lập tức đuổi đi, đừng nói Hồng Viễn thành, Hồng Viễn đế quốc cũng không thể để cho hắn ở lâu!

Yên lặng một lát, một vị lão giả mở miệng.

Mi viện trưởng nhìn sang, không phải người khác, chính là Trận Pháp sư công hội viện trưởng, Trần Thừa Tuần!

Vị Trần viện trưởng này, cùng Lục Phong viện trưởng luôn có quan hệ cá nhân rất tốt.

- Ta cũng đồng ý!

Lại một viện trưởng gật đầu.

Thư Họa sư học viện viện trưởng, Tống Đan Thanh!

- Ta không đồng ý, Danh Sư cho phép khảo hạch phụ tu chức nghiệp, cũng cho phép truyền thụ học sinh, mặc dù Trương sư làm có chút khoa trương, nhưng không xúc phạm quy củ, vì sao phải đuổi đi?
Mi viện trưởng đi đầu mở miệng.

- Không sai, coi như hắn ở Đan viện làm sự tình, thoạt nhìn có chút hoang đường, nhưng ngươi cũng nói, ngay cả túc lão như Lỗ đan sư cũng gia nhập Huyền Huyền hội, nhất định muốn nghe giảng bài, nói rõ lớp của hắn, khẳng định có giá trị cực cao.

- Thân là Danh Sư, phải có độ lượng dung người, ta cảm giác không nên đuổi Trương sư, còn phải lưu hắn lại làm lão sư, tăng lên thực lực tổng hợp của học viện chúng ta!

Triệu Bính Tuất, Vệ Nhiễm Tuyết nói.

- Hiện tại là ba cái muốn đuổi Trương Huyền đi, ba vị muốn lưu lại, hai các ngươi thì sao?

Nghe xong mấy người nói, Mộc sư ngẩng đầu nhìn về phía hai người cuối cùng.

Hiện tại Luyện Đan sư học viện Lục Phong, Trận Pháp học viện Trần Thừa Tuần cùng Thư Họa sư học viện Tống Đan Thanh, muốn đuổi Trương Huyền đi, mà Mi viện trưởng, Triệu Bính Tuất, Vệ Nhiễm Tuyết chủ trương lưu lại, thậm chí để hắn làm lão sư.

Còn thừa lại hai người không trình bày quan điểm... là Võ Kỹ học viện Tu Trường Thanh cùng Ma âm viện Tưởng Thanh Đàn.

- Ba học sinh của Trương sư, là khách khanh trưởng lão của học viện ta, học sinh cũng có thể lý giải võ kỹ, công pháp sâu như vậy, lão sư lại càng không cần phải nói, ý của ta là chủ trương để Trương sư lưu lại!

Tu Trường Thanh nói.

- Ngươi thì sao?

Mọi người nhìn về phía Tưởng Thanh Đàn.

Hiện tại là bốn so ba, nếu như hắn đồng ý Lục Phong, lại biến thành bốn so bốn, đồng ý Mi trưởng lão, chính là năm so ba.

- Ta... Ta cùng Trương Huyền chưa tiếp xúc qua, khó có thể suy đoán, ta rời khỏi!

Tưởng Thanh Đàn lắc đầu:

- Hơn nữa, hiện nay chuyện trọng yếu nhất của chúng ta, không phải xử lý một học sinh, mà là tìm kiếm Tử Dương thú tiền bối!

- Rời khỏi?

- Cũng đúng! Hiện tại giúp ai cũng không đúng, còn không bằng rời khỏi.

- Tưởng viện trưởng luôn không màng danh lợi, hắn rời khỏi, không dính dáng tới chuyện này, cũng chẳng suy nghĩ gì nữa!

Nghe được vị viện trưởng cuối cùng nói, thế mà không lẫn vào, mọi người đồng thời gật đầu.

Ma âm viện viện trưởng Tưởng Thanh Đàn, luôn luôn đạm bạc, không dính dáng tới thế sự, không biểu lộ thái độ, cũng ở trong dự liệu của mọi người.

- Hiện tại bốn so ba, chuyện này không đề cập tới nữa, mọi người vẫn đặt tinh lực ở tìm kiếm Tử Dương thú đi!

Chương 1500: Chuẩn Luyện Đan sư lục tinh (2)

Thấy mọi người thảo luận ra quyết định, Mộc sư khoát tay áo:

- Ta vẫn là câu nói kia, ai tìm được Tử Dương thú, người đó làm viện trưởng! Còn sự tình Trương Huyền, phán quyết như thế nào, liền do viện trưởng mới đến định!

Mặc dù hắn là Danh Sư thất tinh, nhưng là tổng bộ phái tới, không tiện nhúng tay sự tình của Danh Sư học viện.

Nếu không, rất dễ dàng bị người nói lấy thế áp người.

- Mộc sư...

Nghe được kết quả cuối cùng lại là cái này, Lục Phong cực kỳ lo lắng, vẻ mặt không cam lòng.

- Tốt, sự tình quyết định xong, mọi người tản đi!

Không nói thêm lời, Mộc sư khoát tay áo, đi đầu ra khỏi phòng.

- Cáo từ!

Mấy người Mi viện trưởng, Triệu Bính Tuất cũng đi ra ngoài.

Rất nhanh trong phòng chỉ còn lại Lục Phong, sắc mặt nhăn nhó, tức giận đến xiết chặt nắm đấm.

- Đáng giận...

Hắn vỗ bàn một cái.

- Tốt, hiện tại liền bỏ qua ngươi, có điều, ngươi tuyệt đối đừng có nhược điểm rơi vào trên tay ta, nếu không... Ta sẽ để ngươi muốn sống không được muốn chết không xong!

Lục Phong gầm lên giận dữ, gào thét.

...

Lục Phong nháo đến bẩm báo thập đại Danh Sư, bên Trương Huyền rốt cục cũng giảng xong chương trình học.

Đến Luyện Đan sư học viện, đứng ở trước cửa Tàng Thư khố, cũng không phải là ngẩn người, mà là Vu hồn ly thể đi vào Tàng Thư khố đọc sách.

Trước đó hắn là Luyện Đan sư tứ tinh, thư tịch trước đó hoàn toàn có thể không nhìn, do đó, chỉ dùng không được nửa canh giờ, liền sửa sang ra thư tịch ngũ tinh, lục tinh.

Học tập xong, lòng có cảm ngộ, lúc này mới giảng bài ở bên ngoài Tàng Thư khố.

Hắn giảng giải tri thức, lời ít mà ý nhiều, nhắm thẳng vào chủ ý luyện đan, để cho người ta nghe qua liền bị thu hút.

Lúc này mới xuất hiện vô số người lui khóa, sẵn lòng gia nhập Huyền Huyền hội.

Ở bên ngoài Tàng Thư khố giảng bài xong, Trương Huyền đi Đan Dược phòng, sau đó đi tổ đường.

Giống như đám người Thích viện phó nhìn thấy, hắn là kích hoạt Truyền Tin Ngọc Phong, có điều cũng không phải là cầu đan phương đơn thuần, còn thuận đường tiến hành một lần biện đan.
Hắn không tiếp xúc qua hệ thống luyện đan, khảo hạch luyện đan, khẳng định làm không được, nhưng biện đan lại khác, lấy lĩnh ngộ cùng lý giải đối với tri thức của hắn, Luyện Đan sư thất tinh muốn thắng cũng khó khăn!

Trải qua một phen biện luận, Luyện Đan sư lục tinh, thất tinh ở đối diện nhao nhao thần phục, nhận được thân phận chuẩn Luyện Đan sư lục tinh, cũng thuận lợi nhận được đan phương Đoạn Tục đan.

Đạt đến mục đích mong muốn, Trương Huyền vốn định trực tiếp rời đi, nhưng nghĩ tới lấy không nhiều đan dược cấp sáu như vậy, thực sự băn khoăn... liền chạy đến Đan Sư đường giảng bài, báo đáp đan dược chi ân.

Ai ngờ vừa nói chương trình học, quá mức huyền diệu, lão sư cũng rơi vào trong đó.

Sau đó... liền xuất hiện vô số Danh Sư, vô số học sinh chạy qua Huyền Huyền hội.

Còn để mọi người mặc y phục, thu phí nghe giảng bài, là chuyện của Nhược Hoan công tử cùng đám người Tôn Cường.

- Nguyên lai, luyện chế Hàm Tiếu đan, điểm mấu chốt nhất chính là cái này, ta rốt cuộc hiểu rõ!

- Ta cũng vậy, lấy lĩnh ngộ hiện tại của ta, chỉ cần tu vi đi đến, nhất định có thể luyện chế ra đan dược cấp sáu!

- Một tiết khóa này, thật là được ích lợi không nhỏ, đủ bằng ta học tập ba năm trước...

...

Hắn thở phào nhẹ nhõm, Luyện Đan sư ở dưới đài nghe giảng bài, tất cả đều như si như say, sắp muốn điên rồi.

Vị Trương sư này giảng giải, như thiên mã hành không, càng giống như linh dương móc giác, không có dấu vết mà tìm kiếm, nhưng lại cho người ta một loại hiểu ra khắc sâu, chỉ cần chiếu theo luyện đan, có thể đoán được, thực lực của mọi người tuyệt đối có thể trong nháy mắt tăng lên một mảng lớn!

Mặc dù đối phương chỉ nói một bài giảng, nhưng vượt qua mấy năm trước kia!

- Thiên tài, thật là thiên tài tuyệt đỉnh, luyện đan lại có thể như vậy...
Lỗ đan sư ở trong các túc lão, càng thảo luận càng cảm thấy khiếp sợ.

Bọn họ lớn tuổi, còn muốn đột phá rất khó khăn, nếu như sớm có thể nghe được loại chương trình học này mười năm, chỉ sợ hiện tại mỗi một cái đều là Luyện Đan sư thất tinh!

- Về sau ta chính là người của Huyền Huyền hội, không đi Luyện Đan sư học viện nữa!

- Ta cũng vậy, có thể nghe được loại chương trình học này, so với tử thủ ở Luyện Đan học viện mạnh hơn nhiều, nghe nhiều mấy tiết, chúng ta liền có thể nhẹ nhõm khảo hạch thất tinh!

...

Mấy vị lão giả râu bạc trắng, cả đám con mắt tỏa ánh sáng.

Ngay thời điểm mấy người hưng phấn khó tự chế, chỉ thấy thanh niên vừa rồi giảng bài đi tới.

- Trương sư!

Mọi người đồng thời ôm quyền.

- Không cần khách khí, ta tới, là có một số việc, muốn phiền phức mấy vị!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

- Trương sư cứ việc phân phó, chỉ cần mấy lão đầu chúng ta có thể làm, sẽ dốc hết toàn lực!

Nghe qua khóa, mặc dù không phải học sinh, nhưng mấy người đối với thanh niên này, đã phục sát đất.

- Dốc hết toàn lực thì không cần thiết... Chỉ là muốn mấy vị liên thủ giúp ta luyện chế một viên thuốc!

Trương Huyền nói ra mục đích.

- Liên thủ?

Mấy người sững sờ.

Vị trước mắt này lý giải luyện đan thâm hậu như thế, còn cần nhóm người mình hỗ trợ?

- Không sai, ta muốn luyện chế một viên... Đoạn Tục đan!

Trương Huyền nói.

- Đoạn Tục đan... Đan dược cấp bảy?

Lỗ đan sư lên tiếng kinh hô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau