THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1491 - Chương 1495

Chương 1491: Tập thể lui khóa (1)

- Đến Luyện Đan học viện?

Lục Phong viện trưởng sững sờ, lập tức híp mắt lại:

- Hắn đã không phải học viên của Danh Sư học viện, vì cái gì không có người ngăn cản?

Đối phương đã không phải học sinh, sao có thể để hắn tùy ý ra vào?

- Hắn... nắm giữ lệnh bài của Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng, Vệ viện trưởng, càng là lão sư của khách khanh trưởng lão, bối phận còn cao hơn lão sư... chúng ta không ngăn cản được!

Thanh niên đỏ mặt.

Danh Sư học viện, cũng không phải cấm địa gì, huống chi, đối phương còn cầm lệnh bài của trưởng lão bản viện, làm sao cản?

- Hắn đến Luyện Đan học viện làm gì?

Biết đối phương nói có đạo lý, đừng nói học sinh, xem như hắn cũng không thể ngăn cản đối phương, Lục Phong sầm mặt lại.

- Không biết, hắn tới học viện, trực tiếp đi Tàng Thư khố...

Thanh niên nói.

- Tàng Thư khố?

Lục Phong viện trưởng cau mày:

- Hắn không có thẻ học viên, đi cũng vô dụng?

Muốn tiến vào Tàng Thư khố, cần hai điều kiện, thẻ học viên cùng học phần, đối phương đại náo Y Sư công hội, học phần không thiếu, nhưng không có thẻ học viên, thậm chí không phải học sinh, coi như muốn vào, cũng vào không được!

- Hắn không tiến vào, mà đứng ở bên ngoài Tàng Thư khố... ngẩn người!

Nói đến đây, trên mặt thanh niên lộ ra vẻ cổ quái.

- Ngẩn người?

Lục Phong cùng đám người Chu phó viện trưởng đều sững sờ.

Chỗ kia... Có cái gì đáng xem?

- Đúng vậy, chính là cả người không nhúc nhích, con mắt mở trừng trừng, cái gì cũng không nói...

Thanh niên nói.

Mọi người nháy mắt.

Vốn cho rằng tên này chạy đến Luyện Đan học viện làm gì, kết quả chạy tới ngẩn người... Làm cái gì?

- Bây giờ còn ở chỗ đó không?

Lục Phong nhịn không được hỏi.

- Khi ta tới vẫn còn, đã đợi hơn nửa canh giờ! Thanh niên gật đầu.

- Tên này đầu tiên là làm sập Luyện Khí học viện, sau đó lại khiêu chiến Y Sư tháp, để chúng hoàn toàn thay đổi, đột nhiên chạy đến Tàng Thư khố ngẩn người, khẳng định có lừa dối, chư vị theo ta qua nhìn một chút!

Nghe nói tên này ngẩn ngơ nửa canh giờ, Lục Phong làm sao cũng cảm thấy không đúng, nhịn không được đứng dậy.

Mặc dù cùng Trương Huyền chỉ gặp qua một lần, nhưng tình cảnh đối phương đúng lý không nhường người, ép hắn tiến thoái lưỡng nan vẫn rõ mồn một trước mắt.

Cộng thêm trước đó còn chuyên môn nói qua, muốn tới khiêu chiến Luyện Đan học viện, không biết vì cái gì, trong lòng tràn đầy bất an, không tận mắt nhìn một chút, từ đầu đến cuối là không yên lòng.

- Vâng!

Bốn vị viện trưởng khác, nghĩ đến Trương sư đủ loại cử động, khóe miệng cũng co giật, đồng thời đứng dậy.

Trước đó, học viện khác sụp đổ, lung ta lung tung, bọn họ còn có chút may mắn, hiện tại gia hỏa này chạy đến học viện của bọn họ, một cảm giác nguy cơ vô hình bao phủ tới.

Vội vã đi đến Tàng Thư khố, tốc độ của mấy người cực nhanh, không đến mười phút đồng hồ liền đến gần.

Giống như trước đây, kiến trúc Tàng Thư khố cao lớn, cao vút trong mây, không có dấu hiệu đổ sụp, cũng không thấy được nửa bóng người, Lục Phong nhịn không được thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn qua:

- Hắn ở đâu?

- Ta không biết... Vừa rồi ngay ở chỗ này!

Vẻ mặt thanh niên mê man chỉ về phía trước.

Trước đó tên kia liền đứng ở trước Tàng Thư khố ngẩn người, làm sao bản thân vừa đi tìm viện trưởng, qua lại chẳng qua nửa canh giờ, ngay cả bóng người cũng không thấy?

Bởi vì Trương Huyền danh khí rất lớn, vừa rồi nơi này có không ít người.

- Ta tìm người hỏi một chút! Dạo qua một vòng, không phát hiện nửa bóng người, thanh niên vội vàng đi đến một phòng ốc bên cạnh Tàng Thư khố.

Nơi đó có học viên trông giữ Tàng Thư khố, đều là sinh viên năm thứ ba, tới làm việc ngoài giờ.

Còn chưa tới gần, liền nghe kẹt kẹt một tiếng, cửa phòng mở rộng, hai thanh niên đi ra.

- Hồ Húc...

Nhận ra một cái bên trong, vội vàng đi tới gần.

- Lục Huy học trưởng!

Hồ Húc ôm quyền.

- Các ngươi đây là... Đi nơi nào?

Nhìn thấy trên người đối phương cõng hành lý, Lục Huy kỳ quái.

Ở Tàng Thư khố làm việc ngoài giờ, cơ bản phải ở chỗ này một học kỳ, mới khai giảng mấy ngày, cõng hành lý ra ngoài làm gì?

- Bẩm báo học trưởng, mới vừa rồi nghe được Trương sư giảng một tiết khóa, chúng ta hiểu ra, cảm thấy mình không thích hợp luyện đan, cho nên... Ta muốn rời khỏi nơi này, đi học những nghề nghiệp khác!

Hồ Húc nói.

- Giảng bài?

Con mắt Lục Huy nhịn không được trợn tròn, mấy người Lục Phong cũng kìm lòng không được nhìn qua.

Gia hỏa kia ở đây giảng bài?

- Vâng, Trương sư đứng ở chỗ này một hồi, bắt đầu giảng bài, ta may mắn nghe được, lúc này mới phát hiện, chức nghiệp luyện đan, mặc dù là cao nhất trong thượng cửu lưu, nhưng ta căn bản không thích hợp học tập, những năm này đều là phí thời gian...

Hồ Húc cười khổ lắc đầu, vẻ mặt thất lạc.

Trương sư giảng bài bác đại tinh thâm, để cho người ta nghe một hồi, được lợi rất nhiều.

Mặc dù hắn học tập luyện đan cũng có một đoạn thời gian, nhưng nghe xong khóa mới hiểu được, căn bản không thích hợp học cái này!

Coi như về sau miễn cưỡng học tập, cũng sẽ càng ngày càng khó, không thể tiến bộ.

Đã như thế, còn không bằng lập tức bỏ qua.

Dù sao Danh Sư học viện có chín đại chức nghiệp phụ tu, không học luyện đan, còn có thể học tập cái khác, chung quy có thích hợp bản thân, đồng thời, có thể nhanh chóng tiến bộ.

- Ngươi cũng cảm thấy không thích hợp học tập luyện đan?

Nghe xong Hồ Húc nói, Lục Huy nhịn không được nhìn về phía học viên năm thứ ba khác đi cũng hắn kia.

Chương 1492: Tập thể lui khóa (2)

- Ta cũng không thích hợp, cáo từ!

Nói xong, hai người cũng không ngừng lại, xoay người rời đi.

- Cái này...

Thấy hai người rời đi, Tàng Thư khố không học sinh trông coi, mấy đại viện trưởng hai mặt nhìn nhau, đang không biết như thế nào cho phải, chỉ thấy mấy học sinh đi tới, trên người đều cõng hành lý.

- Thích viện phó, mấy người kia... hình như là học sinh thân truyền của ngươi a?

Thấy rõ ràng bộ dáng mấy người, một vị phó viện trưởng nhịn không được nói.

Mặc dù bọn họ là viện trưởng, địa vị tôn sùng, nhưng cũng thu không ít học viên, xem như thân truyền.

- Vâng, chính là thân truyền của ta, đám người Thư Vĩnh Ninh!

Nhận ra được, Thích viện phó gật đầu.

- Bọn họ cũng cõng hành lý... Chẳng lẽ, cũng cảm thấy không thích hợp luyện đan?

Vị phó viện trưởng này khóe miệng co giật.

- Làm sao có thể!

Thích viện phó lắc đầu:

- Thư Vĩnh Ninh ở trong học sinh kỳ trước giảng dạy, không tính là thiên phú cao nhất, nhưng cũng sắp xếp trước mấy, đối với luyện đan lĩnh ngộ cực cao, đợi một thời gian, Luyện Đan sư lục tinh ở trong tầm tay, làm sao có thể không thích hợp học tập!

Thư Vĩnh Ninh là một trong mấy học sinh kiệt xuất nhất của hắn, nếu như đối phương cũng không thích hợp học tập luyện đan, bọn họ thu hầu như không có người thích hợp!

- Vậy hắn...

Vị phó viện trưởng này nghi hoặc.

Cõng hành lý, rõ ràng giống như Hồ Húc vừa rồi, không phải rời Luyện Đan học viện, thì là cái gì?

- Ta qua hỏi một chút!

Sắc mặt Thích viện phó tái xanh, hừ một tiếng, đang muốn đi qua, vị học sinh gọi Thư Vĩnh Ninh kia hình như thấy được hắn, vội vã tiến lên đón.

- Lão sư!

Đi tới gần, Thư Vĩnh Ninh ôm quyền.

- Ngươi làm gì đó?

Thích viện phó híp mắt lại.

- Bẩm báo lão sư, học sinh... muốn chào từ biệt ngài!

Đầu gối Thư Vĩnh Ninh mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.
- Từ biệt? Ngươi cũng cảm thấy không thích hợp luyện đan?

Thích viện phó cảm thấy cả người muốn nổ tung.

- Tự nhiên không phải, mà là... ta cảm thấy chương trình học của lão sư, không quá thích hợp ta, tiếp tục học tập, khó mà tiến bộ, còn không bằng rời đi, không chậm trễ lão sư tuyển nhận tân sinh...

Thư Vĩnh Ninh có chút xấu hổ, cổ tay khẽ đảo, lấy ra ngọc phù chương trình học của đối phương.

Lão sư có thể lựa chọn học sinh, học sinh cũng có thể lựa chọn lão sư, đây là hai chiều.

- Khóa của ta... Không thích hợp ngươi?

Thích viện phó ngẩn ngơ.

Hắn là Luyện Đan sư học viện phó viện trưởng, một tay luyện đan thuật không kém Lục Phong viện trưởng bao nhiêu, là Luyện Đan sư lục tinh đỉnh phong chân chính...

Tên này lại muốn sa thải chương trình học của hắn...

- Vâng, vừa rồi nghe Trương sư giảng bài, giờ mới hiểu được cái gì gọi là luyện đan, mặc dù lão sư giảng không tệ... nhưng so sánh với hắn, vẫn kém không ít, mong lão sư thứ lỗi, hiện tại ta liền gia nhập Huyền Huyền hội, đi nghe Trương sư giảng bài!

Nói xong đưa qua ngọc phù chương trình học, Thư Vĩnh Ninh đứng dậy, xoay người rời đi.

- ...

Tiếp nhận ngọc bài, cả người Thích viện phó cứng ngắc, trên mặt không ngừng giật giật, sắp muốn điên rồi!

Đường đường Luyện Đan sư lục tinh đỉnh phong, thế mà bị lui khóa ở trước mặt mọi người... Hơn nữa còn nói thẳng, giảng bài kém rất nhiều...

Mẹ nó!
Đây là trần trụi làm mất mặt ah!

- Lão sư, chúng ta cũng tới lui khóa, thực sự không tiện!

- Bài giảng của Trương sư, để cho người ta hiểu ra, mặc dù chỉ nghe một hồi, cũng đã biết, hắn làm lão sư của ta, mới có thể đi được càng xa, tiến bộ càng nhanh...

...

Còn không có đợi hắn hết buồn bực, mấy học viên trước đó đi theo Thư Vĩnh Ninh, cũng vội vã đi tới, từng người đưa tới ngọc bài của bản thân.

Trước đó những người này, vì có thể lên lớp của hắn, cả đám vót nhọn đầu, đủ loại kích động, hiện tại thế mà chủ động lui khóa, sợ mình không đáp ứng, để Thích viện phó phát điên.

- Không đúng ah!

Nhìn xem rất nhiều học sinh lui khóa xong cao hứng bừng bừng rời đi, khóe miệng Lục Phong co quắp, đi tới gần:

- Có phải ngươi giảng bài xuất hiện vấn đề gì, để Trương Huyền này bắt được chuôi, tân sinh muốn tập thể lui khóa hay không?

Học sinh cùng một chỗ lui khóa, chỉ có một khả năng, chính là lão sư giảng xảy ra vấn đề!

Một khi xuất hiện loại tình huống này, danh vọng của lão sư bị hao tổn không nói, toàn bộ học viện, danh khí cũng giảm kịch liệt!

Luyện Đan sư học viện, sở dĩ mệnh danh thứ nhất Danh Sư học viện, bởi vì nhiều người học tập luyện đan, trọn vẹn hơn sáu vạn người... Nếu những người này đều muốn lui khóa... Toàn bộ học viện sẽ trong nháy mắt sụp đổ, thời gian nháy mắt từ thứ nhất mười đại học viện, biến thành thứ nhất đếm ngược!

- Ta... không có vấn đề ah...

Nghe được nghi ngờ, trên mặt Thích viện phó đắng chát, cả người có chút bối rối.

Hắn giảng bài, tuân thủ tiêu chuẩn Luyện Đan sư một cách nghiêm chỉnh, coi như không quá kinh diễm, nhưng sẽ không có bất kỳ sai lầm gì, làm sao sẽ xảy ra vấn đề, để học sinh nghe xong một tiết khóa của người khác liền chủ động lui khóa?

- Vậy kia là chuyện gì xảy ra?

Lục Phong cau mày, đang muốn nói tiếp, chỉ thấy mấy học sinh vội vã đi tới.

- Viện trưởng, bọn họ hình như đều là thân truyền của ngươi...

Thích viện phó nói.

Lục Phong nhẹ gật đầu.

Mấy người kia giống như Lục Huy, đều là học sinh thân truyền của hắn, đã giảng dạy nhiều năm.

- Yên tâm, ta giảng bài không sai, học sinh của ta tuyệt sẽ không giống như học sinh của ngươi! Đoán chừng là vì sự tình Trương Huyền, muốn bẩm báo với ta...

Thấy mấy người đi tới, Lục Phong viện trưởng nhẹ gật đầu, đang muốn hỏi thăm, chỉ thấy mấy người đi tới đồng thời quỳ rạp xuống đất.

- Cảm tạ lão sư những năm này giáo dục, chúng ta muốn... lui khóa!

Chương 1493: Tự mình chạy (1)

Lục Phong nhoáng một cái.

Mới vừa lời thề son sắt, lớp của hắn không có vấn đề, những người này liền đến lui khóa, mặt không phải đánh như vậy a?

- Vì cái gì?

Lục Phong cố nén lửa giận, cắn răng nhìn qua.

- Bẩm báo lão sư, nghe xong bài giảng của Trương sư, cảm thấy những năm này học tập luyện đan, một mực sống uổng thời gian, phí hoài thanh xuân, cho nên... mong lão sư thành toàn! Mặc dù lui khóa, lão sư vẫn như cũ là lão sư của ta, học sinh không dám nửa phần bất kính, cũng không dám đối nghịch với ngài!

Một học sinh cắn răng nói.

Không có so sánh, không có thương tổn.

Nghe xong Trương sư khóa, mới biết được cái gì gọi là luyện đan, giờ mới hiểu được, những năm này đi theo Lục Phong viện trưởng, đi không biết bao nhiêu đường quanh co!

Nếu sớm theo Trương sư học, chỉ sợ hiện tại sớm đã là Luyện Đan sư lục tinh, thậm chí cao hơn.

Mặc dù lui khóa, sẽ để cho danh tiếng của lão sư tổn thương, nhưng vì tiền đồ, cũng chỉ có thể từ bỏ.

Sư có thể lựa chọn học sinh, học sinh cũng có thể lựa chọn lão sư, chỉ cần không làm ra sự tình vi phạm lão sư, có thể tự do lựa chọn lui khóa, học sinh dự thính mà thôi, cũng không phải thân truyền.

- Sống uổng thời gian, phí hoài thanh xuân...

Lục Phong lảo đảo, chỉ cảm thấy ngực khó chịu, tùy thời không thở nổi.

Hắn đường đường viện trưởng, Luyện Đan đại tông sư lợi hại nhất toàn bộ Hồng Viễn đế quốc, tự mình giảng bài thế mà bị nói... Sống uổng thời gian!

Tâm của ta, phổi của ta...

Tên này đến cùng nói cho các ngươi cái gì, có thể để các ngươi thần hồn điên đảo như thế, bội phục như thế?

- Tốt, ta cho các ngươi lui khóa, các ngươi phải nói cho ta biết, Trương Huyền ở nơi nào!

Sắc mặt tái xanh, một giọt máu tươi phân tán nhỏ lên rất nhiều ngọc phù, Lục Phong nói.

Học sinh có lựa chọn của mình, đối phương đã nói thành như vậy, cưỡng cầu thu làm học sinh nữa, cũng không có mặt a!

- Trương sư dạy xong khóa liền đi Luyện Đan lâu... Hình như muốn khảo hạch Luyện Đan sư lục tinh!

Học sinh nói chuyện suy nghĩ một chút nói.

- Luyện Đan lâu?

Lục Phong nhíu mày, không tiếp tục để ý mấy gia hỏa lui khóa này nữa, quay đầu gọi:

- Đi qua nhìn một chút!

Luyện Đan lâu là địa phương tương tự Y Sư tháp của Luyện Đan học viện, Luyện Đan sư có thể ở đây giao lưu, khảo hạch Luyện Đan sư, thậm chí tiến hành đủ loại khiêu chiến.

Để Lục Huy ở chỗ này chờ, Lục Phong mang theo mấy vị phó viện trưởng vội vã tới gần.

Giống như Y Sư tháp, nơi này cũng có mấy tầng, nguy nga đứng sừng sững, là kiến trúc tiêu chí của học viện. Đập vào mắt, lầu các vẫn còn, cũng không đổ sụp, cũng không có bất kỳ hỗn loạn gì, mọi người đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Lấy tính khí của Trương Huyền, đi đến chỗ nào chỗ đó sập, coi như Lục Phong, tưởng tượng một chút cũng hơi hoảng sợ.

Đi vào, điện đường rộng rãi, cực kỳ yên tĩnh, cầu đan, bán đan hoàn toàn như trước, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

- Chẳng lẽ không đến?

Hai mặt nhìn nhau.

Sự tình Y Sư tháp, bọn họ đều nghe nói qua, chỉ cần Trương Huyền xuất hiện, liền không có đồ vật không sập, đã tới qua nơi này, sao sẽ một chút động tĩnh cũng không có?

Không khoa học ah!

- Ta đi hỏi xem!

Chần chờ một chút, Thích viện phó đi ra phía trước, giữ chặt một học viên:

- Nơi này vừa rồi... có chuyện kỳ quái gì phát sinh không?

- Thích viện trưởng...

Nhận ra đối phương, học sinh giật nảy mình, lập tức suy tư một hồi:

- Không có, cái gì cũng không có phát sinh!

- Không phát sinh?

Thích viện phó khoát tay áo: - Ngươi đi đi!

- Vâng!

Học viên vội vã rời đi.

- Ta xem chúng ta lo lắng có chút dư thừa, Trương Huyền kia bất kể nói thế nào, cũng chỉ hai mươi tuổi mà thôi, coi như lý giải Y Sư, luyện khí rất nhiều, cũng không thể biết luyện đan như lòng bàn tay! Trước đó để cho người ta lui khóa, chỉ sợ là vận khí...

Lại hỏi mấy người, quả thực không phát hiện chuyện kỳ quái gì, lúc này Thích viện phó mới thở phào nhẹ nhõm, cười khanh khách đi trở về.

- Chỉ mong như vậy!

Lục Phong viện trưởng gật đầu, mặc dù không phát sinh cái gì, nhưng hắn từ đầu đến cuối có loại dự cảm bất tường.

Gia hỏa này, nếu là đèn đã cạn dầu, cũng không khiến toàn bộ học viện nhức đầu như thế.

- Đi đan phòng khảo hạch Luyện Đan sư lục tinh nhìn xem!

Suy nghĩ một chút, mấy người đi tới địa phương Luyện Đan lâu khảo hạch Luyện Đan sư, nơi này giống như vừa rồi, cyyên tĩnh, không có biến hóa chút nào.

Gọi lão sư chịu trách nhiệm quản lý đan phòng tới.

- Vừa rồi có người tới khảo hạch Luyện Đan sư không?

Lục Phong cũng không vòng vo, trực tiếp mở miệng.

- Không có ah! Ta trước sáng sớm liền đến, đến bây giờ không có người tới!

Không biết tại sao viện trưởng lại hỏi như vậy, vị lão sư này lắc đầu.

- Thật không có người đến?

Lục Phong có chút không dám tin tưởng.

Mấy học sinh vừa rồi lui khóa, rõ ràng nói, hắn tới khảo hạch Luyện Đan sư lục tinh, sao sẽ không đến đan phòng?

- Thật không có người đến, chỗ này của ta có ghi chép, viện trưởng không tin, có thể xem một chút...

Thấy viện trưởng có chút cổ quái, vị lão sư này vội vàng lấy ghi chép ra.

Lật một lần, phát hiện buổi sáng xác thực không có người đến, Lục Phong cùng mấy vị phó viện trưởng liếc mắt nhìn nhau, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra, Thích viện phó nói đúng, coi như tên này có thiên phú Y Sư rất mạnh, nhưng năng lực Luyện Đan sư cũng không có khả năng lợi hại như vậy!

Người tổng có sở trường, sở đoản, muốn đều nghịch thiên, liền bất khả tư nghị.

- Phí công lo lắng một trận... Không sao, ngươi đi về nghỉ ngơi trước, nếu có người trẻ tuổi khoảng hai mươi tuổi tới, nhất định phải lập tức bẩm báo ta!

Chương 1494: Tự mình chạy (2)

Lục Phong bàn giao một tiếng.

- Vâng!

Vị lão sư này lên tiếng, đột nhiên nhớ tới cái gì:

- Đúng rồi, viện trưởng, khảo hạch Luyện Đan sư lục tinh, có vẻ như không chỉ chỗ ta, tổ đường cũng có thể đi!

- Tổ đường? Điều đó không có khả năng! Tổ đường là chuẩn bị cho người biện đan, độ khó biện đan ngươi cũng không phải không biết, xem như ta, cũng chưa hẳn có thể thông qua, khảo hạch một Luyện Đan sư lục tinh mà thôi, ai sẽ bỏ gần tìm xa? Đi tìm phiền toái?

Lục Phong lắc đầu.

Khảo hạch Luyện Đan sư, có hai loại phương thức, loại thứ nhất chính là trung quy trung củ luyện chế ra đan dược phẩm cấp đối ứng.

Tỷ như, khảo hạch Luyện Đan sư lục tinh, nhất định phải luyện chế ra đan dược cấp sáu.

Còn có một loại phương thức, cái kia chính là biện đan!

Biện đan phải đi tổ đường, tổ đường kết nối tổng bộ của Luyện Đan sư, bên kia điều động Luyện Đan sư lục tinh, tri thức như biển, lý giải đối với luyện đan, hiểu rõ so với nhóm người mình còn thâm hậu hơn nhiều lắm, để bọn hắn ra đề, trả lời vấn đề của bọn hắn, hơn nữa không có sai lầm... Khó!

Đừng nói một tiểu gia hỏa hai mươi tuổi, coi như hắn tích lũy bảy tám trăm năm, cũng làm không được!

Nói cách khác, chỉ cần là tu luyện giả, đều chỉ chọn luyện chế đan dược, mà tuyệt sẽ không lựa chọn biện đan độ khó càng lớn.

- Phải...

Vị lão sư này nghĩ cũng có đạo lý, nhẹ gật đầu.

- Mặc kệ có khả năng hay không, ta cảm thấy vẫn phải đi tổ đường nhìn một chút...

Thích viện phó xen vào nói.

- Ân!

Dù sao đã tới chỗ này, cũng không quan tâm mấy bước, Lục Phong lần nữa bàn giao vị lão sư kia, nhìn kỹ đan phòng, mấy người đi đến tổ đường.

Tổ đường ở một bên khác của đại điện, khoảng cách không xa, không lâu sau liền tới gần.

Giống như đan phòng trước đó, cực kỳ yên tĩnh, bởi vì, hầu như không có người nào tới khảo hạch, cũng không phái người thủ hộ.

Mấy vị viện trưởng đẩy cửa đi vào, gian phòng đèn đuốc sáng trưng, giống như trước đây không biến hóa quá nhiều.

- Không biến hóa, không có người đến qua...

Thích phó viện thở dài một hơi.

Chỉ cần không sập, liền không có vấn đề gì, nói rõ tên kia chưa từng tới, tâm không khỏi an ổn.

- Không đúng!

Lời còn chưa dứt, con mắt của Chu phó viện trưởng trợn tròn, giống như gặp quỷ. - Làm sao không đúng? Nơi này đều hoàn hảo không chút tổn hại...

Thích viện phó nghi hoặc.

Trong Tổ đường, thiết lập mười tấm Truyền Tin bích to lớn, kết nối tổng bộ, bức tường hoàn hảo không chút tổn hại, không xuất hiện bất kỳ vấn đề, hẳn là không người đến qua ah!

- Những Truyền Tin bích này không có vấn đề, nhưng các ngươi nhìn Truyền Tin Ngọc Phong!

Chu phó viện trưởng chỉ chỉ.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía trước.

Trong Tổ đường không chỉ có Truyền Tin bích, còn có Truyền Tin Ngọc Phong, cái trước có thể đưa tin cho Luyện Đan sư lục tinh ở tổng bộ, cái sau truyền tin cho Luyện Đan sư thất tinh ở tổng bộ.

Lúc này trên Truyền Tin Ngọc Phong, ánh sáng lưu chuyển, dường như còn biểu hiện ra một ít dư ôn, hình như có người mới vừa dùng không lâu.

- Có người dùng qua? Chẳng lẽ... Trương Huyền này thật tới, hơn nữa không đưa tin cho Luyện Đan sư lục tinh, mà trực tiếp đưa tin cho thất tinh?

- Điều đó không có khả năng! Đưa tin cho Luyện Đan sư thất tinh, vậy thì khảo hạch là Luyện Đan sư thất tinh...

- Thông qua biện đan, khảo hạch Luyện Đan sư thất tinh? Là không thể nào hoàn thành...

Lục Phong, đám người Thích viện phó đồng thời lắc đầu.

Truyền Tin Ngọc Phong, là đưa tin cho Luyện Đan sư thất tinh, đã không phải khảo hạch lục tinh, mà là thất tinh, Trương Huyền kia là một tân sinh, tiểu gia hỏa hai mươi tuổi mà thôi, làm sao có thể khảo hạch Luyện Đan sư thất tinh?

- Đoán chừng là cầu lấy một ít đan phương cấp bảy!

Dừng lại một chút, một vị phó viện trưởng nói. Đưa tin cho Luyện Đan sư thất tinh, chỉ có hai loại khả năng, một, khảo hạch Luyện Đan sư thất tinh; hai, hướng Luyện Đan sư thất tinh cầu đan dược đan phương cấp bảy.

- Mặc kệ cái nào... Muốn khởi động Truyền Tin Ngọc Phong, đều cần mười đan dược cấp sáu trở lên làm thế chấp... tên này ở đâu có nhiều đan dược như vậy?

Vị phó viện trưởng kia nhịn không được nói.

Luyện Đan sư thất tinh bề bộn nhiều việc, không phải ngươi muốn quấy nhiễu liền có thể quấy nhiễu.

Muốn khởi động Truyền Tin Ngọc Phong liên hệ, nhất định phải có thù lao đối ứng, mà cái này chính là đan dược cấp sáu!

Chỉ có lấy ra mười viên đan dược cấp sáu trở lên, mới có thể khởi động bình phong, đây là quy định, nguyên nhân chính là như thế... tổ đường của Luyện Đan học viện thành lập không biết bao nhiêu năm, nhưng có rất ít người câu thông Luyện Đan sư thất tinh.

Không phải bởi vì không dám, mà là... đánh đổi thực sự quá cao!

Trương Huyền này, coi như thiên tư vô song, nhưng cũng chỉ là thanh niên chừng hai mươi tuổi, mua nhà cũng tốn sức, làm sao có thể một hơi lấy ra mười viên đan dược cấp sáu?

- Nhưng những Truyền Tin Ngọc Phong này trước đây không lâu mới khởi động qua, cũng là nói... có người lấy ra mười viên đan dược cấp sáu, đồng thời cùng Luyện Đan sư thất tinh đối thoại...

Chu phó viện trưởng nhịn không được nói.

Mặc dù không tin, nhưng Truyền Tin Ngọc Phong lại khởi động qua, có thể nhìn ra, không làm được giả.

- Chẳng lẽ...

Nghĩ đến cái gì, con ngươi của Lục Phong đột nhiên co rụt lại, đang muốn nói chuyện, chỉ thấy một bóng người vội vã vọt vào.

- Viện trưởng, viện trưởng không xong!

Là trung niên khoảng bốn mươi tuổi, lão sư chưởng quản Đan Dược phòng.

- Làm sao vậy?

Lục Phong nhíu mày, vội vàng nhìn qua.

- Đan Dược phòng, chư vị viện trưởng, lão sư luyện chế đan dược cấp sáu, tất cả đều, tất cả đều...

Vị trung niên nhân này giống như gặp quỷ, bờ môi không ngừng run rẩy.

- Đan dược làm sao?

Thấy hắn nửa ngày nói không ra lời, Thích viện phó nhịn không được hỏi.

Trung niên nhân một bộ muốn khóc:

- Tất cả đều... tự mình chạy!

Chương 1495: Lục Phong phát điên (1)

- Tự mình chạy? Tự mình chạy là có ý tứ gì?

Lục Phong cùng bốn vị phó viện trưởng khác đều ngẩn ngơ.

Luyện Đan sư lục tinh, luyện chế đan dược, loại trừ lưu một chút cho mình sử dụng, dư thừa đều sẽ lấy ra bán, những dược vật này, bình thường đều sẽ đặt ở Đan Dược phòng, có lão sư chuyên môn, dựa theo giá cả thống nhất bán ra.

Vị trung niên nhân này, chính là lão sư chịu trách nhiệm chuyện đó.

Tài sản của tất cả Luyện Đan sư lục tinh trong Luyện Đan sư học viện, có thể nói đều đặt ở Đan Dược phòng, ngươi bây giờ lại chạy tới nói với chúng ta, đan dược tự mình chạy...

Nói đùa cái gì đó?

- Thật sự là tự mình chạy...

Bờ môi trung niên nhân run rẩy, tràn đầy lo lắng, nhưng không biết giải thích như thế nào.

Có thể trở thành lão sư học viện, hắn nắm giữ thực lực Danh Sư lục tinh, để người thực lực như thế, nói chuyện cũng không rõ ràng, đủ thấy gặp phải sự tình để hắn khiếp sợ bao nhiêu.

- Đến cùng chuyện gì xảy ra?

Khuôn mặt Lục Phong trầm xuống, nhịn không được trách mắng:

- Nói rõ chi tiết sự tình một lần!

- Là như vậy, vừa rồi ta ở trong Đan Dược phòng, kiểm tra đan dược, kết quả... Những đan dược này đột nhiên bay lên, thẳng tắp vọt ra khỏi phòng, cứ như vậy biến mất...

Trung niên nhân vội nói.

- Đan dược tự mình bay đi?

Năm vị viện trưởng, cả đám trợn mắt hốc mồm.

Đan dược cấp sáu, giống như vũ khí Linh cấp, mặc dù đã có linh tính, nhưng không nhận chủ, làm sao có thể tự mình chạy loạn?

Mà muốn để đan dược nhận chủ, so với vũ khí nhận chủ càng khó, coi như Luyện Đan sư luyện chế ra cũng rất khó làm được, huống chi là ngoại nhân!

Mấu chốt nhất là... Để nhiều đan dược như vậy đồng thời nhận chủ, chuyện này hoàn toàn không có khả năng ah!

- Trước khi đan dược bay lên, có người tiến vào Đan Dược phòng không?

Lục Phong nghĩ đến cái gì, vội vàng hỏi.

- Có một thanh niên chừng hai mươi tuổi, đi vào, nói muốn tùy tiện nhìn xem, mỗi đan dược đều đụng một cái, nhưng hắn một viên cũng không có mua, không lâu sau liền đi!

Suy nghĩ một chút, trung niên nhân nói.

Có thể mua nổi đan dược cấp sáu cũng không nhiều, sáng hôm nay lại đến một người, tự nhiên nhớ rõ ràng.
- Thanh niên chừng hai mươi tuổi? Có phải bộ dáng này hay không?

Ngón tay Lục Phong điểm một cái, chân khí ở không trung hiển hóa ra chân dung một người, chính là Trương Huyền.

Tu vi đi đến Thánh giả, chân khí đã có thể làm ra rất nhiều sự tình không tưởng tượng nổi, loại hiện ra chân dung này, là một cái trong số đó.

- Chính là hắn!

Trung niên nhân vội vàng gật đầu.

- Quả nhiên...

Tất cả đều nhoáng một cái, Lục Phong suýt chút nữa điên rồi.

Một mực lo lắng Trương Huyền sẽ biến Luyện Đan học viện thành Y Sư học viện, đủ loại phòng bị, kết quả... người ta không làm sập một kiến trúc nào!

Mà là... tịch thu hang ổ của bọn hắn!

Vì luyện chế những đan dược cấp sáu kia, toàn bộ Luyện Đan sư công hội, hao tốn không biết bao nhiêu, tiêu hao không biết bao nhiêu vật tư, có thể nói, mấy vị viện trưởng bọn họ, trước khi đan dược không có bán ra, đều là mắc nợ một đống.

Hiện tại được rồi... Ngón tay đụng một cái, những đan dược kia toàn bộ nhận chủ mang đi...

Đây là muốn để tất cả Luyện Đan sư lục tinh của Luyện Đan sư công hội phá sản ah!

Luyện Đan lâu sập, chỉ cần có tiền, còn có thể trùng kiến, hơn nữa, Danh Sư học viện, Luyện Đan sư công hội, đều sẽ gánh chịu một chút, nhưng những đan dược này biến mất, mấy vị viện trưởng bọn họ, từng cái trở nên một nghèo hai trắng không nói, ngay cả dạy học sinh cũng không có bất kỳ vốn liếng gì...

Lục Phong che ngực.
Tâm của ta, phổi của ta, gan của ta...

- Đi qua nhìn một chút!

Mấy người vội vã đi đến Đan Dược phòng, khi thấy toàn bộ kệ thuốc rỗng tuếch, cả đám mặt như giấy trắng.

Đan dược tự mình bay đi, không có chứng cớ xác thực, coi như tìm Trương Huyền, chỉ cần tên này không thừa nhận, bọn họ cũng không có cách nào!

- Vừa rồi thanh niên tới đụng vào đan dược kia đi nơi nào? Ngươi biết không?

Lục Phong thực sự nhịn không được, lần nữa nhìn về phía trung niên nhân.

- Hắn... Hình như đi Đan Sư đường!

Suy nghĩ một chút, trung niên nhân gật gật đầu.

- Đan Sư đường?

Lục Phong nhoáng một cái:

- Xong!

Lại không quản cái khác, thẳng tắp phóng ra ngoài, mấy vị phó viện trưởng khác cũng giống như gặp quỷ, vội vàng đuổi theo.

Đan Sư đường, chính là địa phương Luyện Đan sư đi học, tất cả học viên học tập luyện đan, đều ở nơi này.

Một khi tên này chạy tới, giảng bài giống như ở Tàng Thư khố... móa, chỉ sợ toàn bộ Luyện Đan học viện sẽ không có người!

Tên này đi Luyện Khí sư học viện, Y Sư học viện, mặc dù làm sập kiến trúc, nhưng làm cho hai học viện này danh khí càng lớn, để càng nhiều người đi học tập hai chức nghiệp này.

Nhưng nếu giống như ở Tàng Thư khố... Tất cả mọi người chạy tới lui khóa, tất cả lão sư mất học sinh... Luyện Đan học viện cũng xong!

Một học viện, học sinh là thứ nhất, lão sư không còn học sinh, còn có thể gọi lão sư sao?

Mẹ nó!

Cầm đi tất cả đan dược cấp sáu không nói, còn muốn tất cả học viên rời đi...

Đây là muốn đoạn căn bản của Luyện Đan sư học viện ah!

Lục Phong che ngực.

Tâm của ta, phổi của ta, gan của ta, thận của ta...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau