THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1486 - Chương 1490

Chương 1486: Nhà là hắn mua! (2)

Thấy thiếu gia không nói lời nào, Tôn Cường có chút thấp thỏm.

Mặc dù hắn cảm thấy thiếu gia nhìn thấy những linh thạch này, khẳng định sẽ động tâm, nhưng vẫn không dám xác định.

- Quở trách? Có gì có thể quở trách? Bọn họ thu đồ, giảng giải tri thức, đối với mình cũng là một loại củng cố cùng học tập!

Trương Huyền khoát tay áo.

Học sinh, học tập tri thức, rất nhiều đều là kiến thức nửa vời, nếu để cho bọn hắn giảng giải, làm lão sư người khác, liền sẽ lý giải càng thêm khắc sâu, kiến thức càng thêm vững chắc.

Do đó, học sinh lẫn nhau thảo luận, thậm chí thu đồ giảng bài, cũng là cực kỳ cần thiết.

Đám người Trịnh Dương thông qua lần giảng giải này, khẳng định lý giải đối với tu luyện càng nhiều, là chuyện tốt!

Lại nói, cũng không chịu thiệt, nhiều linh thạch như vậy, đầy đủ tu luyện cùng tiêu xài một đoạn thời gian!

Trước đó còn muốn bán đi một bộ phận Địa Mạch linh dịch, phụ cấp gia dụng, hiện tại xem ra, căn bản không cần.

Chỉ là mấy tiểu tử kia giảng bài, tiền kiếm được liền đủ xài.

Nhưng còn có chút sự tình phải sớm thông báo.

- Mấy người các ngươi làm lão sư, truyền thụ tri thức, ta không phản đối, nhưng làm chuyện gì hăng quá hoá dở cũng không tiện, tri thức của chúng ta, bác đại tinh thâm, truyền thụ quá nhiều, ngược lại phiền phức. Làm người phải khiêm tốn một chút, phải học tập lão sư nhiều hơn!

Vẻ mặt Trương Huyền nghiêm túc.

Thiên Đạo công pháp cực kỳ huyền diệu, dù chỉ là bản rút gọn, truyền đi, cũng sẽ gây nên sóng to gió lớn, làm không cẩn thận sẽ khiến vô số người ngấp nghé.

Cho nên... Vẫn là khiêm tốn một chút cho thỏa đáng.

- Lão sư yên tâm, chúng ta chỉ giảng giải cơ sở, nội dung chính liên lụy đến sư môn, đều không có nói tỉ mỉ... Chúng ta đều rất biết điều!

Đám người Trịnh Dương gật đầu.

- Cái này còn tạm được!

Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu.

Mấy người nói không lớn, ngoại nhân không nghe được, nhưng Tiết Chân Dương ở giữa thân thể nhoáng một cái, chỉ cảm thấy nước mắt không ngừng.

Mẹ nó, còn có thể hảo hảo nói chuyện phiếm không?

Tân sinh hai mươi tuổi, vừa tiến vào học viện liền huyên náo long trời lở đất, tất cả lão sinh đều nổi điên...

Ba tiểu gia hỏa mười lăm, mười sáu tuổi, thành Danh Sư học viện khách khanh trưởng lão...

Các ngươi con mẹ nó còn gọi là khiêm tốn?

Cái này cũng gọi khiêm tốn mà nói, còn có cái gì gọi kiêu căng sao? - Được rồi, đã thu học sinh, liền cẩn thận chỉ điểm, mặt khác, mở nhiều hơn mấy tiết khóa, tranh thủ ở trong phạm vi toàn trường giảng giải, kiếm nhiều một chút tiền trở về, các ngươi cũng biết, tu luyện giả chúng ta cần tốn hao rất lớn.

Giao phó xong, Trương Huyền nói.

- Yên tâm đi thiếu gia!

Tôn Cường vội vàng gật đầu.

Quả nhiên hắn đoán đoán không sai, chỉ cần có thể kiếm tiền, bình thường thiếu gia sẽ không nói nhiều.

- Ân, trước đi nơi ở của Vưu Hư một chuyến, lấy một gốc linh dược!

Biết đám người Tôn Cường có chừng mực, Trương Huyền không nói thêm lời.

Hiện tại Vưu Hư bị hắn khống chế, trước lấy được Thập Diệp hoa, cứu Ngụy Như Yên lại nói.

Đã làm trễ nải hai ngày, tiếp tục trễ nải nữa, hắn sợ nàng sẽ không kiên trì nổi.

Vưu Hư sống chết không do mình, lại thêm thua Y Sư sinh tử đấu, trở nên biết điều hơn không ít, rất nhanh liền lấy Thập Diệp hoa đến.

Dược vật tới tay, Trương Huyền đi đến khu tinh anh của mình.

Chỗ ở phía ngoài thực quá nhỏ, còn không rộng rãi bằng nơi này, hơn nữa muốn dùng Thập Diệp hoa cứu chữa Ngụy Như Yên, chỉ có thể đi chỗ linh khí nồng đậm, tiểu viện phía ngoài, rõ ràng không bằng nơi này.

Đoàn người mới đến gần biệt viện khu tinh anh, liền thấy có người thủ ở bên ngoài, chính là đám người Hoàng Hưng, Chu Đồng trước kia an bài cho hắn chỗ ở. Mà lúc trước hắn để dụng cụ sinh hoạt ở bên trong, đều tích tụ trước cửa ra vào.

- Chuyện gì xảy ra? Trương Huyền nhướng mày.

- Trương sư, Lục Phong viện trưởng vừa ra lệnh, ngươi không phải học sinh học viện, không thể ở chỗ này, cho dù có lệnh bài của Mi trưởng lão cũng không được! Chúng ta cũng hết cách rồi, chỉ phụng mệnh làm việc... Mong Trương sư thứ lỗi.

Hoàng Hưng vội vàng tiến lên, đỏ mặt nói.

Chuyện phát sinh ở Y Sư học viện, hắn đã biết, có điều, đây là mệnh lệnh của Đan viện viện trưởng, đại diện viện trưởng của Danh Sư học viện, hắn cũng không dám vi phạm.

Đành phải dời đây vật của Trương Huyền ra.

Sắc mặt của Trương Huyền tái xanh.

Không nghĩ tới tên này, ngăn không được mình, phía sau còn đang làm chuyện xấu.

Nơi này có Danh Sư học viện lưu lại Tụ Linh trận, linh khí đầy đủ, có thể để cho Thập Diệp hoa tẩm bổ linh hồn của Ngụy Như Yên tốt hơn, một khi ra ngoài, tiểu viện kia chật hẹp như thế, coi như muốn cứu trị, cũng không thi triển được ah!

Nhưng đối phương làm cũng không sai.

Trước đó đã nói, hắn không phải học sinh của học viện, đã không phải, tự nhiên không có tư cách ở chỗ này.

- Nên làm gì bây giờ?

Xoa xoa mi tâm, đang muốn rời đi, chỉ thấy một trung niên ở dưới một lão sinh dẫn dắt đi tới.

- Trương sư, người này nói muốn tìm ngươi!

Giới thiệu một chút, lão sinh lui qua một bên.

Trung niên nhân vội vàng ôm quyền:

- Xin hỏi, vị này chính là Trương Huyền Trương sư?

Trương Huyền nhướng mày:

- Ngươi là...

- Tại hạ Ngọc Thanh, là quản gia của Hoài vương phủ, vương gia nhà chúng ta, mua cho Trương sư một tòa phủ đệ, ngay ở bên cạnh học viện, cố ý lệnh ta đưa tới cho ngươi, mong ngài vui vẻ nhận lấy!

Ngọc Thanh quản gia nói xong đưa đến một cái hộp ngọc, nhẹ nhàng mở ra, bên trong trưng bày khế nhà cùng khế đất.

- Phủ đệ... Cái nhà kia là vương gia của các ngươi mua?

Cúi đầu nhìn thoáng qua vị trí khế đất, Trương Huyền sững sờ tại nguyên chỗ.

Chương 1487: Hồ Yêu Yêu thân phận chân thật (1)

Trên khế đất ghi rõ địa chỉ, đúng là tiểu viện hắn cùng Lạc Thất Thất, Hồ Yêu Yêu nhìn thấy kia.

Trước đó liền nghi hoặc, đến cùng là ai muốn đưa mình phủ đệ, nghĩ rất nhiều người, làm sao cũng không ngờ tới là vị này!

Hắn cùng Hoài Vương gia, không có gì gặp nhau, duy nhất chính là bọn người Trịnh Dương ở chỗ đối phương mấy ngày, thuận tiện tiếp người Viên gia, Viên Đào đi.

Nói trắng ra chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi, gặp mặt một lần, đưa tặng biệt thự giá trị hơn trăm linh thạch thượng phẩm?

Cái này... Thủ bút này thật là quá lớn.

Nhưng suy nghĩ kỹ một chút, trong người hắn quen biết, chỉ sợ cũng chỉ có người này mới có đại thủ đoạn như thế.

Mặc dù đám người Mạc Cao Viễn là Danh Sư lục tinh, luận tài sản so với một vương gia quyền thế ngập trời, vẫn là kém rất nhiều.

- Vâng!

Quản gia Ngọc Thanh nhẹ gật đầu, vẻ mặt cung kính.

- Vô công bất thụ lộc, lễ vật này nhận lấy thì ngại...

Trương Huyền lắc đầu.

Mặc dù hắn có ý nghĩ với biệt thự kia, nhưng cùng đối phương không có gì gặp nhau, vô duyên vô cớ thực sự khó mà tiếp nhận.

- Vương gia bàn giao, cần phải để Trương sư nhận lấy, nếu không, thuộc hạ trở về, có thể sẽ bị quét dọn ra ngoài, thậm chí bị hình phạt!

Ngọc Thanh vội vàng nói:

- Lại nói, tòa phủ đệ này, là dùng họ tên của Trương sư mua sắm, nếu như Trương sư chối từ, thật không biết xử lý như thế nào!

Trương Huyền cau mày.

Hắn mới vừa nhìn, chủ nhân của khế đất cùng khế nhà, quả thực đã ghi tên của mình.

Nói cách khác, vị vương gia này, sớm đoán được bản thân sẽ chối từ, vì phòng ngừa ngoài ý muốn, ngay cả sang tên cũng tiết kiệm.

- Thôi được! Tôn Cường, nhận lấy đi. Đợi lúc rảnh rỗi, ta sẽ chuyên thăm hỏi vương gia, bày tỏ cảm kích!

Chần chờ một chút, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Vừa vặn hắn đúng lúc không có chỗ ở, thứ hai, đây là chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, tìm kiếm bảo tàng phải tiến vào bên trong, đối phương đã có thành ý đưa tiễn, cũng không cần phải đẩy tới đẩy lui.

Cùng lắm thì tìm thời cơ, hỗ trợ chỉ điểm một chút, hoặc giải quyết tai hoạ ngầm gì đó, cũng coi như hồi báo.

Kỳ thật, mục đích của đối phương, suy nghĩ kỹ một chút, cũng có thể rõ ràng.

Nhìn trúng không phải bản thân, mà là Viên Đào.

Viên Đào người mang Long Tê huyết thống, một khi trở lại Thánh Nhân quý tộc, tất nhiên sẽ được dốc sức bồi dưỡng, trở thành cao thủ tuyệt thế, chỉ là thời gian dài ngắn mà thôi.

Làm ân sư nhập môn của hắn, địa vị có thể tưởng tượng được.

Viên Đào không cách nào kết giao, kết giao mình, tương đương với kéo lên đường dây với Thánh Nhân Viên gia, Hồng Viễn đế quốc sẽ càng ngày càng vững chắc. Thực không thu, đối phương khẳng định sẽ còn nghĩ những biện pháp khác, còn không bằng trực tiếp cầm, chấm dứt phiền phức.

- Đa tạ Trương sư!

Vốn cho rằng còn phải nói nhiều vài lời, thấy Trương sư trực tiếp đáp ứng, Ngọc Thanh quản gia hưng phấn gật đầu, chuyển giao khế nhà, khế đất cho Tôn Cường, lúc này mới ôm quyền:

- Thuộc hạ cáo từ!

- Ân!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Đã có địa phương mới, cùng đi qua đi!

Không có gì có thể chần chờ, mang theo mọi người xoay người rời đi.

- Cái này...

Đám người Hoàng Hưng thấy vừa vặn cự tuyệt Trương sư, Hoài Vương gia liền tặng cho một tòa phủ đệ, tất cả đều hai mặt nhìn nhau, nói không ra lời.

Vốn bọn họ nhận được Lục Phong viện trưởng bàn giao, là muốn Trương Huyền mất mặt, hiện tại... người ta không những không mất mặt, còn tương đương quất một cái tát...

Thật muốn bẩm báo tin tức này cho Lục Phong viện trưởng, người sau có thể thẹn quá hoá giận, đánh bọn hắn một chầu hay không?

Cái này gọi là chuyện gì!

Sớm biết liền không nhúng vào vũng nước đục này!

...

Không để ý tới đám người Hoàng Hưng xoắn xuýt, đám người Trương Huyền, Tôn Cường rời đi học viện, không lâu sau liền đến gần phủ đệ. - Thiếu gia...

Còn chưa tới, đại môn liền mở ra, một đám hộ vệ, hạ nhân vội vã tiến lên đón.

- Vương gia lo lắng thiếu gia ở không quen, chuyên môn phái chúng ta tới hầu hạ, nha hoàn, đầu bếp, hạ nhân, hộ vệ... Đầy đủ mọi thứ!

Một người bộ dáng quản gia tiến lên đón.

- Làm phiền vương gia phí tâm!

Trương Huyền gật đầu.

Hoài Vương gia này, thật là rất dụng tâm, nhà không nói, ngay cả hạ nhân cũng đưa, khá là hào phóng.

Phủ đệ lớn như thế, không có hạ nhân, chỉ để Tôn Cường, đám người Trịnh Dương quản lý mà nói, quả thực rất phiền phức.

Dù sao ân tình cũng đã nhận, nhiều một chút ít một chút, cũng không sao cả.

Chỉ cần đến lúc đó, nghĩ biện pháp trả lại là được.

Cùng quản gia này đi vào tiểu viện, Trương Huyền nhịn không được cảm khái.

Khó trách trước đó đi ở bên ngoài, liền nghe được thanh âm có người làm việc, toàn bộ phủ đệ rực rỡ hẳn lên, hẳn là vừa vặn trang trí, phú quý mà không mất cao nhã, lộng lẫy mà không mất xa hoa.

Diêm nha cao trác, câu tâm đấu giác, bước đi ở bên trong, tựa như đi vào lâm viên to lớn.

Trong viện linh khí nồng đậm, vừa nhìn liền biết bố trí tụ linh trận, mức độ đậm đặc so với khu tinh anh cũng không kém chút nào.

- Lợi hại!

Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu.

Nói thật, vị vương gia này quả thực dụng tâm, trước đó hắn cho rằng mua phủ đệ này tốn hao không ít, hiện tại xem ra, trang trí tốn hao khẳng định càng nhiều.

Nếu hắn mua sắm, khẳng định không thành như vậy.

- Tôn Cường, ngươi cùng Tử Dực Thiên Hùng thú đi đón Ngụy Như Yên tới!

Đi đến đại sảnh, hết thảy an bài ổn thoả, Trương Huyền phân phó.

- Vâng!

Tôn Cường nhẹ gật đầu, xoay người rời đi.

Để đám người Trịnh Dương trước giam Vưu Hư lại, Trương Huyền đi ra khỏi cửa phòng, đi tới trước một hoa viên.

Thong thả tới lui mấy bước, nhẹ nhàng cười một tiếng, lấy Thập Diệp hoa ra, cắm ở trên mặt đất.

Chương 1488: Hồ Yêu Yêu thân phận chân thật (2)

Đây là nơi linh khí hội tụ nhất của toàn bộ phủ đệ, trồng dược liệu ở chỗ này, có thể duy trì mới mẻ tốt hơn, không đến mức khô héo.

Sau khi trồng xong, tinh thần khẽ động, lại nhỏ mấy giọt Địa Mạch linh dịch, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Dùng Thập Diệp hoa ôn dưỡng linh hồn, nhất định phải duy trì hoạt tính của nó mới được, nếu không, một khi đóa hoa khô héo, linh hồn tẩm bổ trong đó, cũng sẽ tùy theo tử vong.

Lại từ không gian giới chỉ lấy ra mấy chục cây trận kỳ, cắm ở bốn phía, bố thành trận pháp, phòng ngừa người bên ngoài bất ngờ xông vào.

Làm xong những chuyện này, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, đang muốn đi trở về phòng, chỉ thấy Lạc Thất Thất cùng Hồ Yêu Yêu tới.

- Lão sư, tòa phủ đệ này, thật là của ngươi?

Lạc Thất Thất đến bây giờ cũng không tin.

Cũng khó trách, nơi này thực quá hào hoa, thậm chí không kém hoàng cung, vô duyên vô cớ liền đưa cho lão sư, đổi lại ai cũng sẽ cảm giác giật mình.

Trương Huyền gật đầu:

- Đi vào trong nói đi!

Nói xong đi vào đại sảnh.

Hai người nối đuôi nhau mà vào.

- Hồ Yêu Yêu, ngươi xác định nơi này chính là chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử?

Tinh thần khẽ động, Trương Huyền truyền âm qua.

- Xác định!

Hồ Yêu Yêu gật đầu.

Thấy nàng không chút do dự, Trương Huyền cau mày.

Hắn cùng Lạc Thất Thất tìm kiếm chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, mục đích là vì tìm kiếm bảo tàng, mà ở trong đó, không biết thay chủ mấy lần, đủ loại trang hoàng, sửa chữa lại, cũng không biết kinh nghiệm bao nhiêu hồi, cho dù có bảo tàng, chỉ sợ cũng sớm bị người đào đi!

- Trương sư cố chấp tìm kiếm chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử như thế, nếu ta đoán không sai, có phải là vì bảo tàng năm đó hắn lưu lại không?

Đang suy tư, liền nghe thanh âm nhàn nhạt của Hồ Yêu Yêu vang lên.

- Bảo tàng? Bảo tàng gì?

Trương Huyền ra vẻ không biết.

- Các ngươi không cần giấu diếm ta, sự tình hai vị tìm được di thể của Ngô Dương Tử tiền bối, mặc dù Luyện Khí học viện không truyền ra ngoài, nhưng Yêu Nguyệt hội ta, có không ít học viên của Luyện Khí học viện, đã biết tin tức!

Hồ Yêu Yêu nhìn qua:

- Tìm được thi thể tiền bối, sự tình bảo tàng khẳng định cũng liền biết!

- Ngô Dương Tử tiền bối, đã mất tích hơn hai nghìn năm, coi như tìm được thi thể, người từ lâu qua đời, làm sao có thể có tin tức bảo tàng gì...

Trương Huyền lắc đầu. - Ha ha! Trước đó, hỏi thăm ta chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, ta liền biết các ngươi đánh ý định gì, chỉ là các ngươi không nói, ta cũng không nói thẳng ra mà thôi!

Hồ Yêu Yêu nhẹ nhàng cười một tiếng, lần nữa khôi phục thần thái như yêu nghiệt:

- Các ngươi yên tâm, sự tình Ngô Dương Tử tiền bối từng lưu lại bảo tàng, toàn bộ Hồng Viễn thành, chỉ có một mình ta biết, không cần lo lắng tiết ra ngoài!

- Ồ? Ngươi đã nói như vậy, ta cũng muốn hỏi, đến cùng ngươi và Ngô Dương Tử tiền bối có quan hệ gì, sao biết chuyện của hắn cặn kẽ như vậy?

Thấy đối phương nói rõ, cũng không giấu diếm, Trương Huyền chẳng muốn ngụy trang nhìn lại.

Nữ nhân này, khẳng định nơi này là chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, liền sinh lòng nghi hoặc, hiện tại lại nói ra bảo tàng, để hắn rất sinh nghi.

- Ta không nói ra, các ngươi cũng sẽ không tin tưởng...

Hồ Yêu Yêu nhẹ gật đầu, đột nhiên hít sâu một hơi, chân khí vận chuyển.

Ông!

Thân thể mềm mại thon dài chấn động, cơ bắp toàn thân giống như tản mát ra ánh sáng, khí tức tăng nhiều.

- Ngũ Diệu Kim Thân?

Lạc Thất Thất kinh hô, nhịn không được cùng Trương Huyền liếc mắt nhìn nhau.

Hai người bọn họ đều tu luyện qua, không phải cái khác, chính là bí tịch độc môn của Ngô Dương Tử... Ngũ Diệu Kim Thân!

Bộ công pháp luyện thể này, không phải nói sớm đã thất truyền sao?

Vì cái gì Hồ Yêu Yêu biết?

Hơn nữa nhìn bộ dáng, đắm chìm đã có thời gian không ngắn, đã đạt đến đệ nhị trọng, so với Trương Huyền cũng không kém chút nào. - Không sai, đây là Ngũ Diệu Kim Thân!

Hồ Yêu Yêu ngừng vận chuyển, gật đầu:

- Là tiền bối của ta lưu lại bí tịch độc môn.

- Tiền bối của ngươi? Ngũ Diệu Kim Thân không phải... Chẳng lẽ...

Lạc Thất Thất sững sờ.

- Kỳ thật ta không phải họ Hồ, mà là họ... Ngô!

Hồ Yêu Yêu nói:

- Ngô Dương Tử, chính là Tiên Tổ của ta!

- Ngươi đã là hậu nhân của Ngô Dương Tử tiền bối, vì sao phải sửa họ Hồ?

Trương Huyền kỳ quái.

Ngô Dương Tử là Luyện Khí đại tông sư, địa vị tôn sùng, được người tôn kính, làm hậu nhân của hắn, vì sao phải mai danh ẩn tích? Không dám công bố?

- Không mai danh ẩn tích, sợ là một nhánh này của chúng ta, sớm đã bị người đuổi tận giết tuyệt!

Hồ Yêu Yêu hừ lạnh.

- Đuổi tận giết tuyệt?

Trương Huyền cau mày:

- Nơi này là Danh Sư học viện, có người dám động thủ với các ngươi?

Hồng Viễn đế quốc, có Danh Sư học viện, có Danh Sư đường, có người nào dám hạ thủ với hậu nhân của Ngô Dương Tử?

- Nào chỉ là dám... chẳng lẽ ngươi cho rằng, Ngô Dương Tử Tiên Tổ, dễ dàng bị người bắt đi như vậy? Ngay cả cơ hội truyền lại tin tức cũng không có?

Hồ Yêu Yêu nhịn không được nói.

- Cái này...

Trương Huyền chần chờ.

Ngô Dương Tử bị bắt ở Địa Cung, hắn tiến vào, một mực có chút kỳ quái.

Khôi lỗi trong đó, thực lực mạnh nhất cũng chỉ là Thánh giả nhất trọng, loại thực lực này ở Hồng Viễn đế quốc xem như không yếu, nhưng muốn đối phó một người bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá Luyện Khí sư thất tinh, chỉ sợ vẫn rất khó làm được.

Chẳng lẽ... Trong đó có bí mật gì không muốn người biết?

Chương 1489: Đi Luyện Đan học viện chơi đùa (1)

Luyện Khí sư, là chức nghiệp thượng cửu lưu, đối với tu vi yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, Ngô Dương Tử có thể có đại danh khí như thế, thực lực chân chính, kém cỏi nhất cũng là Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, lại thêm thân là Luyện Khí sư, đủ loại bảo vật dùng mãi không cạn...

Không nói cái khác, coi như Mi trưởng lão, Lục Phong viện trưởng cùng một chỗ tới, muốn chém giết, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy!

Một đám khôi lỗi Thánh giả nhất trọng, hắn bắt vào Địa Cung, trước khi chết cũng không có đi ra, bản thân liền có rất nhiều bí ẩn không thể tưởng tượng nổi, hiện tại nghe khẩu khí của Hồ Yêu Yêu, dường như biết chút ít gì đó.

Ngô Dương Tử bị bắt, cũng không đơn giản như vậy.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.

- Chuyện này, liên quan quá lớn, ta không có chứng cớ xác thật, tạm thời còn không thể nhiều lời. Cho thấy thân phận, chỉ là muốn hỏi, có phải vì tìm kiếm bảo tàng hay không, nếu như đúng, có lẽ ta có thể giúp một tay!

Hồ Yêu Yêu lắc đầu.

- Ngươi đã là hậu nhân của Ngô Dương Tử tiền bối, cũng không có gì cần giấu diếm ngươi, chúng ta tìm chỗ ở cũ, quả thực là vì bảo tàng mà tiền bối lưu lại!

Đối phương thừa nhận thân phận, Trương Huyền cũng không có gì cần giấu diếm, nhẹ gật đầu:

- Nhưng hắn cho tin tức, cũng mơ hồ, chỉ nói lưu lại đồ vật trong chỗ ở cũ, cụ thể là cái gì, ở nơi nào, chúng ta đều không rõ ràng!

Mặc dù thừa nhận, nhưng không nói ra Ngô Dương Tử lưu lại khẩu quyết.

Không phải hắn không tin Hồ Yêu Yêu, mà là liên quan quá lớn, hết thảy đều phải cẩn thận cho thỏa đáng.

- Vật lưu lại là cái gì, ta hẳn phải biết một chút, nhưng nơi này ta cũng đã tới rất nhiều lần, cũng không tìm được dấu vết bảo tàng!

Vẻ mặt của Hồ Yêu Yêu cũng cực kỳ nghi hoặc.

Thân là hậu nhân của Ngô Dương Tử, tổ tông liền lưu truyền tin tức bảo tàng, chỉ là... địa phương mai táng cụ thể, chỉ có Tiên Tổ biết được, coi như nàng tới nhiều lần, cũng không có phát giác được bất cứ dị thường nào, chớ nói chi là tìm được đồ vật.

- Trước không vội, nơi này đã là phủ đệ của ta, không thiếu thời gian tìm kiếm!

Khoát tay áo, Trương Huyền không tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa.

Ngô Dương Tử từng nói, ở chỗ Địa Long tam tinh trong nhà cũ, chỉ cần tìm được, để lên ba cây trận kỳ, vật phẩm sẽ tự động nhảy ra.

Địa Long tam tinh là cái gì, hắn đến bây giờ cũng không rõ ràng, vị trí cụ thể tự nhiên không thể nào dò xét.

Nhưng đã tìm được chỗ ở cũ, chỉ cần tìm kiếm, luôn có thể thành công, nhiều nhất chậm trễ chút thời gian mà thôi.

- Chỉ sợ... Cái gọi là bảo vật, không chỉ tàng thai phá thánh đơn giản như vậy!

Rõ ràng những chuyện này, hắn cũng biết, bảo tàng của Ngô Dương Tử, chắc chắn sẽ không chỉ có tàng thai phá thánh đơn giản như vậy, nếu quả thật dễ dàng như vậy, liền không có khả năng xuất hiện Hồ Yêu Yêu nói, hậu nhân mai danh ẩn tích, không dám bại lộ chân diện mục.

Lại hỏi Hồ Yêu Yêu nói tin tức liên quan tới nhà cũ, niên đại xa xưa, lại thêm tòa phủ đệ này ít nhất thay đổi mười mấy chủ nhân, xem như hậu bối, cũng không thể nào biết được tình cảnh hơn hai ngàn năm trước. Suy nghĩ một chút cũng có thể rõ ràng.

Nếu Hồ Yêu Yêu biết những chuyện này, bảo tàng sớm đã bị cầm đi, làm sao có thể lưu đến bây giờ.

- Được rồi, các ngươi trước tiên tìm một nơi nghỉ ngơi, ta cứu chữa Ngụy Như Yên lại nói.

Hàn huyên một hồi, Tôn Cường cùng Thiên Hùng thú mang Ngụy Như Yên qua, Trương Huyền không nói thêm lời, nghênh đón tiếp lấy.

Trải qua linh hồn tẩm bổ, trạng thái của Ngụy Như Yên tốt hơn hai ngày trước nhiều, có điều, vẫn hôn mê như cũ, không có tỉnh lại.

Hắn đặt nàng ở địa phương tập trung linh khí, chuẩn bị ổn thoả, Trương Huyền bắt đầu cứu chữa.

Vu hồn ly thể, vận dụng pháp quyết, chuyển dời linh hồn đối phương vào Thập Diệp hoa, toàn bộ chuẩn bị ổn thoả, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Thập Diệp hoa tẩm bổ hồn phách, cần thời gian nhất định, ít nhất cũng phải ba ngày, cho nên không vội vã.

Lấy ra Địa Mạch linh dịch, tẩm bổ thân thể Ngụy Như Yên một phen, Trương Huyền nhíu mày.

- Địa Mạch linh dịch, chỉ có thể duy trì nhục thể của nàng không chịu đến tổn thương, muốn để nàng khôi phục sinh cơ, còn cần Đoạn Tục đan trợ giúp!

Đoạn Tục đan, là đan dược bảy cấp, thực lực của hắn bây giờ, khẳng định là luyện chế không ra.

Hơn nữa, đan phương luyện chế thứ này, cũng rất nhiều dược liệu cũng đã tuyệt tích.

- Xem ra, vẫn phải đi Luyện Đan học viện dạo một chuyến...
Trương Huyền thở ra một hơi.

Kế trước mắt, là phải đi luyện đan công hội một chuyến, tăng năng lực luyện đan của bản thân, học được cấp bậc lục tinh, hướng tổng bộ xin đan phương Đoạn Tục đan, sau đó lại tìm một vị Luyện Đan sư lục tinh hỗ trợ luyện chế...

- Khoảng cách ban đêm còn sớm, đi Luyện Đan học viện một chuyến!

Thời điểm từ Vân Vụ lĩnh trở lại học viện, trời mới sáng lên không lâu, khiêu chiến Y Sư công hội, cùng Vưu Hư sinh tử đấu, nói đến phức tạp, trên thực tế cũng chỉ chừng nửa canh giờ.

Về sau đi tới tòa phủ đệ này, an bài ở lại, cứu chữa Ngụy Như Yên, một phen chơi đùa, hiện tại cũng chỉ vừa vặn giữa trưa, cách ban đêm Lạc Nhược Hi ước định, còn có một đoạn thời gian rất dài.

Tục ngữ nói báo thù không cách đêm, ở trên đài cao đã nói đi Luyện Đan học viện, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, không qua lượn một vòng, há không phải ra vẻ mình không đủ nghĩa khí?

Nói chuyện không tính toán gì hết?

...

Trong gian phòng rộng rãi của Luyện Đan học viện, vẻ mặt Lục Phong trầm thấp ngồi ở trong đó.

Phía dưới, bốn lão giả vây quanh cái bàn, cả đám sắc mặt xanh xám.

- Tìm các ngươi tới, là muốn thương nghị một chút, làm sao cứu Vưu phó viện trưởng ra!

Lục Phong nhìn quanh một vòng.

- Viện trưởng, Vưu phó viện trưởng rơi vào tình cảnh như thế, cũng là hắn gieo gió gặt bão, Danh Sư lấy tín làm gốc, nói không giữ lời, đồng thời hại chết một vị Thánh giả, nộp lên toà án Danh Sư mà nói, cũng đầy đủ phán tử hình!

Một lão giả lắc đầu:

- Lại nói, hắn ở trong Y Sư sinh tử đấu, đường đường chính chính thua người khác, coi như muốn cứu, cũng không có lý do, ta thấy vẫn là thôi đi!

Nếu như Trương Huyền ở đây, khẳng định có thể nhận ra, nói chuyện chính là Chu phó viện trưởng Chu Kình.

Lúc trước thời điểm công khai khóa, chính là vị này tự mình bố trí sân bãi cho Lạc Nhược Hi.

- Thôi đi? Nói đùa cái gì đó! Nếu như không phải Vưu phó viện trưởng trồng dược liệu Thánh giả, ngươi có thể luyện chế ra đan dược cấp sáu đỉnh phong? Thuật luyện đan của ngươi, có thể đề cao nhiều như vậy?

Một lão giả ngắt lời hắn.

- Không sai, Vưu phó viện trưởng có ân tình với Luyện Đan học viện chúng ta, không thể tùy ý hắn bị bắt đi như vậy, huống chi, vẫn là một học sinh!

Lại một lão giả nói.

- Chuyện này nhất định phải nghiêm túc xử lý, nếu không, ai cũng có thể làm loạn, Danh Sư học viện còn thể thống gì?

Chương 1490: Đi Luyện Đan học viện chơi đùa (2)

Lão giả cuối cùng nói.

Luyện Đan sư học viện giống như học viện khác, cũng có bốn vị phó viện trưởng.

- Ta biết Vưu Hư có ân với chúng ta, nhưng chuyện này lỗi ở hắn, đối phương cũng dựa theo quy củ làm việc, Y Sư học viện cũng không nói gì, nếu chúng ta lại tìm phiền toái, ta sợ... sẽ bị những người khác nói độ lượng thấp!

Chu phó viện trưởng cau mày.

- Độ lượng thấp? Hừ, tên này mắt không trưởng ấu, ở trong học viện ngang nhiên không cho viện trưởng mặt mũi, không hảo hảo dạy dỗ, chẳng phải người người đều cho rằng Luyện Đan học viện chúng ta dễ khi dễ?

Lão giả thứ nhất nói.

- Rõ ràng là viện trưởng nhúng tay...

Chu phó viện trưởng cau mày, nói còn chưa dứt lời, liền nghe Lục Phong viện trưởng vỗ bàn.

- Đủ rồi! Để các ngươi tới, là thương nghị xử lý sự tình như thế nào, không phải cãi nhau.

Lục Phong buồn bực.

Hắn đường đường là đại diện viện trưởng của Danh Sư học viện, bị một gia hỏa hai mươi tuổi xem thường không nói, còn làm tiến thoái lưỡng nan, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy tức giận.

- Trương Huyền này, vừa đến học viện, liền huyên náo dư luận xôn xao, gà chó không yên, mặc kệ hắn thiên phú thế nào, về sau tiềm lực như thế nào, Danh Sư học viện chúng ta cũng không cho phép có loại siêu thoát quản giáo này tồn tại!

Thấy mọi người yên tĩnh, Lục Phong viện trưởng khoát tay áo.

- Lại nói, ở Y Sư học viện, hắn đã công khai thừa nhận, không phải học sinh, ta đã phái người quét dọn chỗ ở của hắn trong khu tinh anh, từ hôm nay trở đi, liền để hắn dọn ra ngoài, không cho phép bước vào nửa bước!

- Cái này...

Chu phó viện trưởng lo lắng:

- Viện trưởng, bất kể nói thế nào, Trương Huyền cũng được đám người Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng coi trọng, làm như vậy... Có thể để bọn hắn bất mãn hay không?

Coi như đối phương không phải học viên của học viện, nhưng được đám người Mi viện trưởng coi trọng, ở chỗ này cũng không tính là gì, trực tiếp đuổi đi, há không phải xé toang da mặt?

- Bất mãn? Ta dựa theo quy củ của học viện làm việc, có thể có gì bất mãn?

Lục Phong cười lạnh:

- Tiểu viện chung quanh học viện, tấc đất tấc vàng, trước đuổi ra ngoài, để hắn không chỗ ở, lại nghĩ biện pháp dạy dỗ!

Sắc mặt Chu phó viện trưởng tái xanh, đang muốn tiếp tục khuyên can, liền nghe phía ngoài vang lên tiếng đập cửa.

- Viện trưởng, học viên năm thứ hai Hoàng Hưng cầu kiến! - Vào đi!

Nghe được là Hoàng Hưng quản lý khu tinh anh, biết sự tình khẳng định xong xuôi, Lục Phong nhẹ gật đầu.

- Hoàng Hưng gặp qua chư vị viện trưởng!

Vừa vào cửa, nhìn thấy chính phó năm vị viện trưởng của Luyện Đan sư học viện đều ở đây, Hoàng Hưng giật nảy mình, vội vàng ôm quyền.

- Sự tình để ngươi làm thế nào rồi?

Lục Phong nhìn qua.

- Bẩm báo viện trưởng... Ta đã quét dọn đồ vật của Trương sư ra ngoài, thu hồi biệt viện...

Khóe miệng Hoàng Hưng co giật, vội vàng trả lời.

- Làm không tệ!

Lục Phong hài lòng nhẹ gật đầu, vuốt râu.

Một tân sinh muốn đấu với hắn, vẫn thiếu chút hỏa hầu.

Mặc dù băn khoăn thân phận Danh Sư, không thể ngay mặt ra tay, nhưng mượn uy vọng của hắn ở Danh Sư học viện thậm chí Hồng Viễn thành, nhiều năm tích lũy, để một tiểu nhân vật không vượt qua nổi, vẫn rất nhẹ nhàng.

- Hiện tại hắn thế nào? Có phải chật vật tìm chỗ ở khắp nơi hay không? Nói cho thương hội, ai cũng không cho phép thuê, thậm chí bán ra, nếu không, ta sẽ tự mình đi tìm phiền phức!
Lục Phong vung tay.

- Cái này...

Hoàng Hưng chần chờ một chút:

- Bẩm báo viện trưởng, hắn... không đi tìm chỗ ở!

- Không tìm? Chẳng lẽ còn muốn ở lầy trong khu tinh anh không đi?

Lục Phong cau mày.

- Không phải... ta vừa dời đồ vật của Trương sư ra ngoài, Hoài Vương gia liền đưa hắn một phủ đệ, chiếm diện tích hơn ba trăm mẫu, trang trí tráng lệ, có thể so với hoàng cung... Sau đó, sau đó hắn liền chuyển vào!

Vẻ mặt Hoàng Hưng đỏ lên.

- Hoài Vương gia... tặng phủ đệ?

Con mắt Lục Phong trợn tròn.

Mới vừa nói đối phương bị đuổi đi không chỗ ở, người ta liền đưa một tòa biệt thự, thật hay giả?

- Vâng!

Hoàng Hưng gật đầu.

Mặc dù không muốn nói, nhưng sự thật chính là như thế... Vị Lục viện trưởng này thu chỗ ở của người ta, chẳng những không có bất luận tác dụng gì, còn hoàn toàn đắc tội người.

Sắc mặt Lục Phong tái xanh, đang định hỏi chuyện gì xảy ra, chỉ thấy một thanh niên vội vã đi đến.

- Viện trưởng... Không xong!

Đúng là học sinh thân truyền của hắn.

- Làm sao vậy?

Thấy đối phương hốt hoảng, Lục Phong cau mày.

- Là... Trương Huyền, hắn đến, hắn đến Luyện Đan học viện!

Thanh niên gấp gáp hô lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau