THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1476 - Chương 1480

Chương 1476: Ta đã làm, ngươi tùy ý (2)

Nguyên nhân chính vì như thế, không ít Thuần Thú sư đều sẽ chuẩn bị một chút ở trên người, phòng ngừa gặp phải Linh thú vây công.

- Mượn cái này?

Khóe miệng co giật, Mi trưởng lão nhìn về phía Chung Đỉnh Thuần ở một bên, cũng thấy hắn mặt mũi mê man.

Đối phương lấy ra kịch độc lợi hại như thế, ngươi không lấy ra đồ vật đối kháng ngược lại cũng thôi, muốn nước tiểu Thánh thú làm cái gì?

Cái đồ chơi này đối với Linh thú, mặc dù có tác dụng đe dọa rất lớn, nhưng đối với cường giả Thánh cảnh, hoàn toàn không có hiệu quả!

- Đương nhiên có thể!

Dù kỳ quái, nhưng đối phương mở miệng, đành phải khẽ đảo cổ tay, một cái hồ lô xuất hiện ở trong lòng bàn tay, ngón tay búng một cái đưa lên đài cao.

Tiện tay tiếp nhận, Trương Huyền quơ quơ, một mùi hôi thối bay lên, hài lòng nhẹ gật đầu, nhìn về phía Vưu Hư:

- Được rồi, đây là độc dược của ta!

- ...

Thân thể nhoáng một cái, vẻ mặt Vưu Hư như đáy nồi, suýt chút nữa bị nước bọt sặc chết.

Mẹ nó!

Ta lấy ra kịch độc, ngươi nắm một hồ lô nước tiểu... Có ý tứ gì?

Còn độc dược của ngươi, con mẹ nó ngươi coi ta mù sao!

Rõ ràng Mi trưởng lão mới vừa đưa cho ngươi, hơn nữa ngươi ngay cả nắp bình cũng không mở... Cái này con mẹ nó là độc dược cọng lông?

Cố ý buồn nôn ta sao?

Trương Huyền, ta *** bà ngoại ngươi...

Nhục nhã người, không cần nhục nhã như thế a!

Không chỉ hắn phát điên, mọi người ở dưới đài xem náo nhiệt, tất cả đều lặng ngắt như tờ, cả đám con mắt trợn tròn, giống như gặp quỷ.

Cái này là sinh tử đấu, bất cứ lúc nào cũng quyết định sống chết.

Vưu phó viện trưởng lấy ra độc dược, khí tức ngút trời, cho người ta một loại cảm giác ngửi một cái liền chết, ngươi không bỏ ra nổi độc dược ngược lại cũng thôi... lấy một hồ lô nước tiểu tính là gì?

Mấu chốt nhất là... Ngươi lặng lẽ lấy ra, người khác không cảm thấy cái gì, trước mặt mọi người hỏi mượn Mi trưởng lão, sau đó chuyển tay đưa cho đối phương...

Có thể làm rõ ràng hơn một chút sao?

Chung Đỉnh Thuần cũng mở to hai mắt nhìn, suýt chút nữa phun ra một ngụm lão huyết.

Hắn là Y Sư lục tinh đỉnh phong, biết nước tiểu của Thánh thú, căn bản không có độc, lấy cái không độc, đánh cược với đối phương? Đây không phải chờ thua sao?

- Mi viện trưởng, Thanh Cam linh dịch này của ngươi... Có đặc thù gì không?

Thực sự nhịn không được, nhìn về phía Mi viện trưởng. - Không có, chỉ là Thánh thú của ta trước đây không lâu mới đi tiểu...

Mi viện trưởng cũng choáng váng, hoàn toàn không hiểu rõ thanh niên trên đài đến cùng là dụng ý gì.

- Làm sao? Độc dược của ta chuẩn bị xong, nếu như không dám uống, chính là ngươi thua...

Đưa bình ngọc Thanh Cam linh dịch tới, Trương Huyền nói.

- Ngươi...

Hô hấp dồn dập, trước mắt Vưu Hư biến thành màu đen, tức giận đến sắp nổ.

Vốn cho rằng lấy ra độc dược, đối phương khẳng định thất bại, ai ngờ tên này trực tiếp lấy một hồ lô nước tiểu... Thật muốn uống, coi như thắng, cũng không vẻ vang ah!

Uống nước tiểu chiến thắng... Móa!

Nhưng không uống, nói rõ không dám tỷ thí, mà thua, chỉ có thể mặc cho xâm lược...

Hắn là Danh Sư lục tinh đỉnh phong, Y Sư học viện phó viện trưởng... Lúc nào bị bức bách thành như vậy!

- Uống hay không, quyết định nhanh lên? Nội dung tỉ thí là ngươi định, ta cũng không phạm quy!

Thấy ngực đối phương nhấp nhô, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung, Trương Huyền nhếch miệng.

Cũng không phải hắn cố ý nhục nhã đối phương.

Mà là hắn thật không có thuốc độc, chức nghiệp Độc sư, hắn chỉ nhìn qua thư tịch ở Hồng Liên sơn mạch, chẳng qua là nhị tinh, muốn chế biến ra dược vật độc chết cường giả Thánh cảnh, là không thể nào hoàn thành.

Lại nói, coi như có thể làm được, cũng tìm không thấy nhiều dược liệu trân quý như vậy! Hiện tại mặc dù hắn có vô số linh dịch, không tính là một nghèo hai trắng, nhưng ở trên dược vật, vẫn không bỏ nổi món đồ gì ra hồn.

Không có dược vật, không có phối phương, làm sao chế biến ra độc dược?

Không có cách, chỉ có thể dựa vào Thiên Đạo chân khí.

Thông qua học tập Độc sư, hắn biết Thiên Đạo chân khí có thể nhất niệm hóa thánh dược, nhất niệm thành kịch độc.

Muốn ở giải độc vượt qua đối phương, chỉ có thể dùng cái này.

Chỉ là, Thiên Đạo chân khí quá mức tinh thuần, một khi rò rỉ, tất nhiên gây ra phiền phức rất lớn, nhất định phải sử dụng đồ vật có mùi che giấu.

Mặc dù rượu ngon cũng được, nhưng để cho loại người như Lạc Thất Thất không phát hiện, đối mặt Thánh giả lại rất dễ dàng rò rỉ.

Mà Thanh Cam linh dịch, vốn có mùi nặng, thêm vào đối phương uống, chắc chắn sẽ không nhai kỹ nuốt chậm, cẩn thận trải nghiệm, cứ như vậy, chân khí liền có thể thần không biết quỷ không hay, xâm nhập thân thể, biến thành kịch độc.

Một khi thành công, đừng nói Y Sư lục tinh, coi như thất tinh, bát tinh, cửu tinh, cũng không thể giải quyết.

Thiên Đạo chân khí cũng không phải độc dược, mà là một loại chân khí tinh thuần đến không thể tinh khiết hơn, có thể tùy ý chui vào vị trí quan trọng mà tu luyện giả không cách nào tu luyện, coi như phát hiện, cũng không cách nào khu trừ.

Cũng chính là nói bệnh tình nguy kịch.

- Chúng ta so là giải độc, ngươi dùng nước tiểu Thánh thú đến giả mạo, còn nói không phạm quy?

Khuôn mặt Vưu Hư dữ tợn, cắn răng nói.

- Làm Y Sư, ngươi hẳn phải biết, nước tiểu Thánh thú cũng là một loại dược liệu, bằng không thì cũng sẽ không trở thành Thanh Cam linh dịch. Có thể trị chứng cuồng xóc, chân khí băng hỏa ngưng kết, cùng mấy trăm loại chứng bệnh khác biệt do Thánh thú tạo thành.

- Nếu là dược liệu, tự nhiên cũng có thể xem như độc dược. Độc dược của ngươi, không phải cũng là rất nhiều dược liệu phối chế thành sao, vì cái gì của ta không thể? Ta nguyện ý dùng của ngươi, ngươi không dùng, vậy liền nhận thua đi!

Trương Huyền vẫy tay.

Đối với Y Sư, vạn vật đều có thể làm thuốc, mặc dù nước tiểu Thánh thú thối ngút trời, để cho người ta ngửi liền choáng váng, nhưng quả thực có thể coi như dược liệu.

Nếu là dược vật, liền có thể xem như độc dược, không tính là gì.

Không tính là không tuân theo quy định.

Thấy đối phương bức bách, thật không uống, chỉ có thể nhận thua, Vưu Hư cắn răng:

- Để cho ta nhận thua? Nằm mơ! Ta uống, có điều, chúng ta phải đồng thời bắt đầu!

- Đồng thời? Không cần!

Cũng không do dự, Trương Huyền ngẩng đầu đổ độc dược vào trong miệng, lập tức dốc ngược bình ngọc, sau đó nhìn lại.

- Ta đã làm, ngươi tùy ý!

Chương 1477: Trương Huyền độc dược (1)

- Trực tiếp uống?

- Ta đã uống, ngươi tùy ý? Đây là rượu ngon sao!

- Uống kịch độc uống mây trôi nước chảy như thế... Quá lợi hại!

- Đúng vậy, bất kể có phải là tân sinh hay không, có phải phách lối hay không, chỉ bằng vào phần thái độ này, ta liền phục!

...

Nhìn thấy Trương Huyền ở trên đài, không nói hai lời, liền đổ độc dược vào miệng, dưới đài một hồi xôn xao.

Vừa rồi hắn mở nắp bình, tất cả mọi người cảm nhận được trong bình ngọc có khí tức kịch độc tràn trề như sông.

Cầm lấy loại độc dược này, đừng nói Y Sư, coi như Độc sư, chỉ sợ cũng khó nuốt xuống.

Người trước mắt này, lại giống như uống rượu, cực kỳ hưởng thụ, uống đến trong miệng, còn vỗ mạnh vào mồm, để bọn hắn bội phục không thôi, coi như không ít lão sinh trước đó có thành kiến, cũng đều phục sát đất.

Uống độc dược cũng uống tiêu sái như vậy... Danh Sư học viện tìm không ra người thứ hai!

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này nói uống liền uống, căn bản không cho hắn cơ hội phản ứng, bờ môi hắn quất loạn.

Cái gì gọi là ta cạn, ngươi tùy ý?

Mẹ nó, một hồ lô lớn này, chừng bốn năm cân, hơn nữa mùi hôi như thế... Để ta làm sao uống?

- Ta đã uống hết kịch độc của ngươi, ngươi còn không muốn uống sao? Không uống cũng được, quy tắc là ngươi định, không tuân thủ, ta sẽ lập tức báo cáo công hội, hủy bỏ tư cách Y Sư của ngươi!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Ngươi...

Sắc mặt tái xanh, Vưu Hư cảm giác mình tùy thời sẽ nổ tung.

Trước đó nghe nói tên này tà môn, một mực không xem ra gì, không nghĩ tới thật sự!

Y Sư tháp biến thành như vậy, bức đến bản thân không thể không nghênh chiến, kết quả... Lại lấy nước tiểu Thánh thú ép mình uống hết...

Không uống, thua, bị hắn xứ lý.

Uống, một thế anh danh trôi theo nước chảy.

Lựa chọn lưỡng nan.

Uống cũng không phải, không uống cũng không phải. Vốn cho rằng tỷ thí giải độc, là một chiêu diệu kỳ hắn suy nghĩ, hiện tại xem ra, diệu cái rắm ah, quả thực thối khó dằn nổi, a, không, là khai khó dằn nổi!

- Được rồi, mặc dù Thanh Cam linh dịch là nước tiểu, nhưng quả thực là một loại dược liệu...

So với thanh danh, vẫn là sinh mệnh quan trọng hơn.

- Uống thì uống!

Vưu Hư cắn răng, ánh mắt lộ ra vẻ dữ tợn, một tay nắm lỗ mũi, một tay cầm hồ lô, ngửa đầu uống vào.

Lúc trước tiền bối sáng lập nghề nghiệp Y Sư, đã từng nếm qua đủ loại nước tiểu Thánh thú, lưu lại phối phương chữa bệnh, thật phải nghĩ thoáng, cũng không tính là gì.

Ừng ực, ừng ực!

Mùi khai trong Thanh Cam linh dịch, làm môi hắn quất loạn, nước mắt chảy ròng.

Hồ lô của Mi trưởng lão rất lớn, chứa đựng ít nhất bốn năm cân nước tiểu, càng uống sắc mặt càng đỏ lên, kéo dài đến hơn ba phút, lúc này mới uống hết toàn bộ.

Nước tiểu Thánh thú, so với nhân loại càng thêm gay mũi khó ngửi, trước không nói có độc hay không, chỉ riêng mùi, liền để hắn có chút buồn nôn, bất cứ lúc nào cũng sẽ nôn mửa.

- Được rồi!

Phun ra một hơi mang theo mùi khai, Vưu Hư hung dữ nhìn qua.

Đang muốn nhìn gia hỏa đối diện có trúng độc hay không, chỉ thấy hắn dựng thẳng lên ngón tay, vẻ mặt bội phục nhìn qua:
- Uống hết? Lợi hại, ta nói ngươi tùy ý, ý tứ rất đơn giản, không cần uống hết toàn bộ. Độc dược này của ta, uống một ngụm là đủ rồi, không nghĩ tới Vưu Phó viện trưởng khẩu vị đặc biệt, vừa uống liền không dừng được... Tại hạ bội phục!

Mục đích của Thanh Cam linh dịch, chỉ là vì che giấu Thiên Đạo chân khí đặc thù, chỉ cần uống một ngụm, chân khí liền có thể chui vào thể nội, phía sau uống hay không cũng là râu ria.

Không nghĩ tới tên này thật hung ác, uống hết một hồ lô lớn như thế, cũng thật lợi hại.

- Ngươi...

Thân thể Vưu Hư nhoáng một cái, phun ra một ngụm chất lỏng màu vàng, trong miệng tràn đầy mùi khai.

Uống một ngụm là được, em gái ngươi!

- Xem như ngươi lợi hại! Hi vọng ngươi có thể cười đến cuối cùng! Trong vòng nửa canh giờ, không giải hết độc, coi như thua...

Biết đấu võ mồm với đối phương, khẳng định không cách nào chiến thắng, Vưu Hư chẳng muốn phân trần, cắn răng khẽ nói.

- Nửa canh giờ? Không cần, ta đã giải độc...

Trương Huyền im lặng nhìn qua.

Độc của đối phương rất lợi hại, đổi lại trước kia, cho dù có Thiên Đạo chân khí, muốn hoàn toàn hóa giải, cũng cần công phu rất lớn. Hiện tại, linh hồn cùng Tiên Thiên Độc Hồn thể Ngụy Như Yên giao hòa, coi như thể chất không phải Tiên Thiên độc thể, cũng không kém nhiều.

Dù kịch độc của đối phương lợi hại, nhưng đối với hắn, giống như đồ uống không có chút hiệu quả nào.

Trái lại, rất nhiều linh tính trong dược vật tiến nhập thể nội, để tu vi của hắn càng thêm vững chắc, nhất là Vu hồn, hầu như hấp thu tất cả nọc độc, từ độ cao mười mét, lại có gia tăng, còn tăng lên bao nhiêu, không có ly thể là nhìn không ra, nhưng lực lượng hùng hậu hơn rất nhiều.

Nói cách khác, cái độc dược này, hắn uống không những không có việc gì, còn trợ giúp tu vi.

- Giải?

Vưu Hư lảo đảo, suýt chút nữa từ trên đài rơi xuống.

Thật hay giả?

Độc dược này, là chỗ dựa lớn nhất của hắn, coi như người tu vi cao hơn gặp gỡ, cũng có thể tuỳ tiện độc chết... Kẻ trước mắt này, ngay trước mặt uống vào, thuốc gì cũng chưa ăn, cái gì cũng không có làm, làm sao có thể giải?

- Đúng vậy, nếu như ta không nhìn lầm, độc dược này của ngươi là Thanh Diệp Liên Tâm Thảo cùng Vô Thần hoa làm chủ phối chế thành, trong đó tăng thêm bảy bảy bốn mươi chín loại dược vật. Thánh giả bình thường dùng một giọt, trái tim cùng tinh thần liền bị ăn mòn, tại chỗ độc chết.

- Không chỉ như thế, thứ này, còn có tác dụng gây tê liệt tinh thần, dùng ít mà nói, có thể để người ta nghe theo phân phó, cường giả Thánh cảnh cũng khó có thể đào thoát, cực kỳ bá đạo!

Trương Huyền cười nhạt một tiếng:

- Độc dược là rất lợi hại, có điều với ta, không tính là gì. Trùng hợp có thể giải quyết! Còn giải dược, rất đơn giản, Thanh Trúc tử ba tiền, Y Ngân thảo hai tiền, Bạch Chỉ mộc bốn tiền... hai mươi ba gốc dược liệu dung hợp biến thành bột phấn, không cần luyện chế, cũng có thể giải độc.

Chương 1478: Trương Huyền độc dược (2)

- Ngươi, ngươi...

Trương Huyền mỗi nói một câu, con ngươi của Vưu Hư liền co rúm lại, đợi nói xong toàn bộ, giống như gặp quỷ vậy.

Trong tay hắn có thuốc độc, tự nhiên cũng có giải dược, giống như đối phương nói, bất kể độc dược hay giải dược, đều không sai chút nào!

Nói cách khác, đối phương há miệng uống hết, không những không có việc gì, còn trong nháy mắt giải độc...

Còn là người sao?

Đến cùng làm sao làm được?

Làm sao cảm giác ngươi không phải uống thuốc độc, mà là ăn cơm?

- Ta nói có đúng hay không?

Trương Huyền nhìn qua.

Thời điểm bắt được bình ngọc, hắn liền dùng thư viện dò xét, biết thành phần cùng phương pháp giải quyết.

Cái gì độc dược Thánh giả, trò trẻ con mà thôi!

- Ngươi... Ngươi nói đều đúng! Coi như giải quyết, cũng không tính là thắng... độc của ngươi, ta cũng có thể giải, phá cho ta!

Vưu Hư cắn răng, chân khí trong cơ thể xao động.

Ầm ầm!

Rất nhiều huyệt đạo trực tiếp mở ra, vô số khí tức dâng trào ra phía ngoài, phụ trợ hắn như một đại đỉnh to lớn.

- Đây là... Chu Thiên lô đỉnh giải độc đại pháp?

Con ngươi của Chung Đỉnh Thuần co rụt lại.

Nghe được tên này kinh ngạc hô, đám người Triệu Bính Tuất, Mi viện trưởng nhìn qua, tràn đầy nghi hoặc.

- Đây là hai ngàn năm trước, Y Sư lục tinh đỉnh phong Kiêm Bất Vưu sáng tạo, không cần dùng giải dược, cũng có thể giải độc.

- Trúng độc, nói đến huyền diệu, trên thực tế chính là đồ vật không phù hợp thân thể, xâm nhập kinh mạch cùng huyệt đạo. Chu Thiên lô đỉnh giải độc đại pháp này, chính là mượn nhờ nguyên lý này, lấy thân thể làm lô, chân khí làm công. Vật chất có độc, hình thức lấy hơi nước bài trừ ra ngoài thân thể!

- Mặc dù vận chuyển một lần, hao tổn cơ sở, khó mà chữa trị, nhưng dùng để giải độc không có gì bất lợi, chỉ cần không phải kịch độc vào máu là chết, đều có thể giải quyết. Nhưng mà, bộ phương pháp này, mấy ngàn năm trước liền thất truyền... lúc nào Vưu Hư học được?

Giải thích xong, Chung Đỉnh Thuần cau mày nói.

Chu Thiên lô đỉnh giải độc đại pháp, mặc dù giải độc ảo diệu, nhưng tu luyện rườm rà phức tạp, khó mà thành công, hơn nữa nghe nói công pháp đã thất truyền.

Vưu Hư thân là Phó viện trưởng, lúc nào học được, bản thân lại không biết chút nào? Hơn nữa, mấu chốt nhất là, vừa rồi đối phương lấy ra độc dược kia, xem như là hắn cũng chưa từng nghe thấy.

Nhất là sau khi Trương Huyền nói phối phương, loại nghi hoặc này càng đậm.

Làm chủ dược là Thanh Diệp Liên Tâm Thảo cùng Vô Thần hoa, mấy trăm năm trước liền diệt tuyệt, tìm không tìm được... tên này đến cùng từ nơi nào phối ra độc dược?

Kịch độc có thể độc chết Thánh giả, chỉ bằng vào năng lực của Y Sư là rất khó hoàn thành, trừ khi có Độc sư phối hợp!

Nhưng Độc sư cùng Y Sư đối địch, luôn luôn không hợp, tên này, chẳng lẽ có liên hệ?

- Chờ chuyện này kết thúc, nhất định phải tự mình hỏi một chút...

Vẻ mặt Chung Đỉnh Thuần trầm thấp, trong lòng âm thầm quyết định.

- Nguyên lai dựa dẫm vào cái này, khó trách dám giao đấu giải độc với Trương sư!

Trong lòng của hắn suy tư, đám người Mi viện trưởng, Triệu Bính Tuất, Vệ Nhiễm Tuyết bừng tỉnh đại ngộ.

Đường đường Y Sư, không tỷ thí chữa bệnh cứu người, lại so thử giải độc, trước đó liền nghi hoặc, đến cùng có dựa dẫm gì, nguyên lai có loại thủ đoạn này.

Mang theo kịch độc người khác giải không được, bản thân lại có phương pháp giải độc... dưới tình huống tỷ thí khác không có phần thắng, đổi lại bọn họ, khẳng định cũng sẽ làm ra chọn lựa như vậy.

Ầm ầm!

Dưới đài trò chuyện, Vưu Phó viện trưởng trên đài, ngoài thân bốc hơi, phụ trợ cả người như một cái lò hơi nước di động.
- Thối quá!

- Thật khai...

- Đúng vậy, nhanh che đậy lục thức, nếu không, khẳng định sẽ bị thối chết...

- Đóng kín lục thức cũng vô dụng, cái mùi khai này, sẽ từ huyệt đạo thâm nhập...

...

Nương theo hơi nước càng ngày càng nồng đậm, phía dưới tất cả mọi người nhíu mày.

Nước tiểu Thánh thú vốn rất khai, giờ phút này lại dùng Chu Thiên lô đỉnh giải độc đại pháp rèn luyện, hóa giải, mùi để cho người ta buồn nôn.

Xem như đám người Triệu Bính Tuất là Thánh giả, cũng nhịn không được chân khí xao động, chặn lại mùi thối.

Nếu không, chỉ sợ cũng không chịu nổi, trực tiếp choáng váng.

Hô!

Không biết qua bao lâu, hơi nước trên người Vưu Hư biến mất, vẻ mặt trắng bệch, dường như cũng bị hun không nhẹ.

Nhưng trong mắt lộ ra hưng phấn, nhịn không được hí dài một tiếng, hất ống tay áo:

- Độc của ngươi, ta cũng giải!

Mặc dù hắn giải độc thời gian chậm hơn đối phương, nhưng dùng “độc” muộn, hơn nữa lượng lớn, cùng lắm thì ngang tay, không tính là đối phương thắng!

- Giải độc của ta?

Nhìn hắn lại là hơi nước, lại là cuồng hống, còn mặt mũi tự tin nói đã giải độc, Trương Huyền lắc đầu, vẻ mặt đồng tình nhìn qua:

- Ngươi biết độc của ta là gì không, liền nói giải?

- Mặc kệ ngươi là loại độc dược nào, Chu Thiên lô đỉnh giải độc đại pháp của ta cũng có thể nhẹ nhõm hóa giải...

Hừ một tiếng, Vưu Hư nói còn chưa dứt lời, đột nhiên cảm thấy ngực đau đớn kịch liệt, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể kìm lòng không được run rẩy, vẻ mặt trong nháy mắt biến thành màu đen.

- Độc của ngươi...

Con ngươi của Vưu Hư co rụt lại, thân thể cứng ngắc.

- ... Không thể giải?

Chương 1479: Con lừa nhiều chuyện (1)

Làm Y Sư lục tinh đỉnh phong, khống chế thân thể đạt đến cảnh giới cực kỳ cao thâm, trong cơ thể trúng độc hay không, sao có thể không rõ ràng!

Mới vừa rồi hắn đã biết, kịch độc đã xâm nhập tim phổi, đạt đến trình độ xem như hắn, cũng không thể điều trị.

Nói cách khác... Hắn trong lúc vô tình, đã trúng kịch độc!

Chu Thiên lô đỉnh giải độc đại pháp không phải giải độc sao?

Đây rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

- Không sai, ngươi căn bản không giải được...

Trương Huyền nhìn qua.

- Không giải được? Làm sao có thể!

Thân thể Vưu Hư run rẩy, vội vàng vận chuyển chân khí, muốn áp chế độc tính trong người, nhưng cảm thấy không có chút tác dụng nào:

- Chẳng lẽ, nọc độc của ngươi không ở trong những Thanh Cam linh dịch kia? Ngươi... giở trò lừa bịp!

Nước tiểu hắn uống vào tất cả đều tống ra, giọt nước không dư thừa, còn trúng độc, chẳng lẽ tên này dùng Thánh thú nước tiểu là chướng nhãn pháp, kỳ thật kịch độc chân chính, ở địa phương khác?

- Giở trò lừa bịp?

Trương Huyền lạnh lùng nhìn qua, thanh âm mang theo chất vấn, nhắm thẳng vào đáy lòng:

- Ta cầu mua Thập Diệp hoa, thái độ thành khẩn, không có chỗ nào vô lễ. Ngươi không bán thì thôi, nhưng dụ dỗ Ngụy Trường Phong đi Vân Vụ lĩnh thu thập Vân Vụ hoa, hại hắn gặp phải Thánh thú vây công chết thảm... là ta giở trò lừa bịp?

Vừa nói vừa đi về phía trước, trên người mang theo một cỗ khí tức, để cho người ta không dám chính diện tiếp xúc.

- Để cho người ta đi hái Vân Vụ hoa? Cái này... Đây không phải để cho người ta chịu chết sao?

- Chẳng lẽ hai người mâu thuẫn là chuyện này?

- Trước đó ta còn tưởng rằng, Trương Huyền khiêu chiến phó viện trưởng, chỉ là vì nổi danh, không nghĩ tới, là người sau vô lễ trước...

...

Nghe được thanh âm trên đài cuồn cuộn như chuông, phía dưới một hồi xôn xao.

Ở đây không ít người, đều biết Trương Huyền khiêu chiến Vưu phó viện trưởng, nhưng lại không biết nguyên nhân, giờ nghe được mới hiểu ra.

- Ta...

Nghe được dưới đài chỉ trích, cùng Ngụy Trường Phong chết, trong lòng Vưu Hư hoảng hốt, kìm lòng không được lui về phía sau một bước.

- Ta được Vân Vụ hoa, ngươi lại muốn sống mới được, tốt, ta cứu sống Vân Vụ hoa, ngươi lần nữa lật lọng... là ta giở trò lừa bịp?

Trương Huyền tiếp tục đi về phía trước, ánh mắt như điện. - Ta...

Thân thể Vưu Hư phát run, không cách nào phản bác, lần nữa lui về phía sau.

- Ngươi nói Thập Diệp hoa không thành thục, không thể bán, ta dùng phương pháp đặc thù, tiêu hao chân khí để nó hoàn thiện, vẫn như cũ không bán, không để ý tín dự của Danh Sư... Đây cũng là ta giở trò lừa bịp?

Trương Huyền nói như đao, giống như muốn đâm thủng linh hồn của đối phương, thanh âm càng tựa như chuông lớn, vang vọng toàn bộ đài cao.

- Ta...

Liên tục nói ba chữ ta, bờ môi Vưu Hư run rẩy, muốn giải thích, nhưng giải thích không ra.

Đối phương nói một chút cũng không sai, coi như muốn phản bác, cũng không thể nào cãi lại.

- Còn có loại sự tình này?

- Nguyên lai Trương sư tìm Vưu phó viện trưởng mua thuốc... Không bán còn cố ý làm khó, cái này có chút quá phận!

- Vốn ta còn bội phục Vưu phó viện trưởng, không nghĩ tới là người như vậy, quả thực chính là bại hoại của Y Sư học viện!

...

Nghe Trương Huyền nói, dưới đài một hồi xôn xao.

Trước đó, không ít lão sinh đều cảm thấy, Trương Huyền làm một tân sinh, khiêu chiến phó viện trưởng không biết trời cao đất rộng, coi thường tôn ti, nghe được thế mới biết, tất cả đều là người sau ép!

Đường đường Danh Sư lục tinh, lật lọng, nói không giữ lời, đừng nói Trương sư, đổi lại bọn họ, cũng sẽ lên cơn giận dữ, khó mà tha thứ.
- Ta bồi dưỡng ra dược vật, muốn bán liền bán, không muốn bán cũng không có gì! Chẳng lẽ bởi vì không bán cho ngươi, liền phải cõng lên tội danh?

Thấy dư luận dưới đài thiên về một bên, Vưu Hư ổn định bước chân, cắn chặt răng.

- Thập Diệp hoa của ngươi, muốn bán liền bán, cái này do ngươi, ta nói không được cái gì! Nhưng Y Sư sinh tử đấu, ta muốn khiêu chiến liền khiêu chiến, ngươi làm gì được ta?

Khuôn mặt Trương Huyền lạnh lùng.

- Ngươi...

Toàn thân Vưu Hư cứng ngắc.

Tỷ thí giải độc, cũng không phải đối thủ, tỷ thí cái khác, khẳng định càng không hi vọng!

Nói cách khác... Y Sư sinh tử đấu, hắn căn bản không thể thắng lợi.

Lần này ở trước mặt nhiều người như vậy, coi như đối phương không dám giết hắn, cũng không chịu nổi tùy thời khiêu chiến ah!

Khiêu chiến một lần lột da một lần, đến mấy lần, không chết cũng phải chết.

- Lần này... Ta nhận thua! Ngươi nói làm sao bồi thường, ta bồi thường là được, cùng lắm thì cho ngươi gốc Thập Diệp hoa kia.

Vưu Hư cắn răng nói.

- Bồi thường?

Trương Huyền đi về phía trước:

- Ngươi bồi thường nổi mạng của Ngụy Trường Phong sao?

Vưu Hư lui về phía sau:

- Vậy ngươi muốn thế nào?

- Rất đơn giản... đền mạng cho Ngụy Trường Phong đi!

Trương Huyền lạnh lùng nhìn qua.

Ngụy Trường Phong bị giết, tất cả đều bởi vì tên này, cho nên... Hắn chỉ có một ý nghĩ… giết người đền mạng!

Đối phương vì nữ nhi, vì chấp niệm của phụ thân, bị Thánh thú đánh chết, mà ngươi này là kẻ cầm đầu, làm sao có thể sống trên đời!

- Đền mạng?

Vẻ mặt Vưu Hư dữ tợn:

Chương 1480: Con lừa nhiều chuyện (2)

- Ta đường đường Y Sư học viện phó viện trưởng, Danh Sư lục tinh đỉnh phong, đền mạng cho một tiểu nhân vật như hắn? Dựa vào cái gì!

- Dựa vào cái gì? Ha ha!

Trương Huyền cười to lên:

- Vậy ta sẽ nói cho ngươi biết, dựa vào cái gì!

- Chỉ bằng ta, một mình giải quyết Nghi Nan bích năm trăm linh ba nghi vấn tạp chứng!

- Chỉ bằng ta, ở Chứng Bệnh đài lưu lại bốn trăm ba mươi hai loại phương pháp chẩn bệnh!

- Chỉ bằng ta, một lần nữa cho ra rất nhiều chứng bệnh, phương án trị liệu mới ở Tiên Bối lâm, để rất nhiều chứng bệnh truyền thế, lại càng dễ giải quyết!

- Chỉ bằng ta, xung kích Y Sư lục tinh, không hề sai lầm, lưu lại đơn thuốc giải chính xác nhất quyết bảy mươi ba loại bệnh chứng!

- Mặc dù ta hủy Y Sư tháp, nhưng lưu lại càng nhiều phương thuốc điều trị tật bệnh, để tổng bộ nguyện ý vì ta mở Y Sư sinh tử đấu, ngươi thế mà hỏi ta dựa vào cái gì?

- Ta bằng chính là thân phận Y Sư, đường đường chính chính; bằng vào sinh tử đấu, ta thắng ngươi!

Mỗi nói một câu, Trương Huyền liền tiến về phía trước một bước, âm thanh lớn như hồng lưu, phụ trợ hắn tựa như Thiên Thần, không thể coi thường cùng vũ nhục.

- Ta...

Vưu Hư liên tiếp lui về phía sau, dưới chân đột nhiên mềm nhũn, lúc này mới phát hiện đã thối lui đến biên giới đài cao.

Không sai, đối phương không có đùa nghịch bất kỳ thủ đoạn nào, dựa vào là thực lực, dựa vào là sinh tử đấu, là tỷ thí đường đường chính chính, hắn thua không nhận, đã không có bất kỳ lý do cùng lấy cớ gì.

- Tự sát đi!

Thấy vẻ mặt của đối phương trắng bệch, nói cũng nói không nên lời, biết lòng tự tin đã bị triệt để tiêu diệt, Trương Huyền phất tay.

- Ta...

Thân thể Vưu Hư run lên, mặt xám như tro, trong nháy mắt cảm giác nhân sinh của mình cực kỳ thất bại, sống còn không bằng chết.

Giơ tay lên, không chần chờ chút nào, thẳng tắp đánh tới đầu của mình.

- Dừng tay!

Ngay thời điểm bàn tay sắp đập lên đầu, bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng hét lớn, một bóng người từ không trung thẳng tắp rơi xuống.

Nương theo tiếng quát, Vưu Hư nguyên bản vẻ mặt ảm nhiên bỗng nhiên giật mình, lập tức nhìn về phía Trương Huyền, con mắt thấu đỏ.

- Ngươi cũng dám thi triển Sư Ngôn Thiên Bẩm với ta Ta muốn giết ngươi...

Giờ phút này, ngu nữa cũng biết, vừa rồi đối phương thi triển Sư Ngôn Thiên Bẩm, mượn nhờ thiên địa áp lực, để hắn thất thần, thân bất do kỷ, nếu người kia chậm nửa bước, chỉ sợ đã tự sát thân vong.
Ầm ầm!

Toàn thân khẽ động, Vưu Hư vọt tới Trương Huyền, lực lượng cuồng bạo bắn tung toé, mang theo nghiền ép vô địch.

Khí tức của Thánh giả nhất trọng đỉnh phong phóng thích, toàn bộ đài cao tựa hồ cũng có chút không chịu nổi, sắp sụp đổ.

Trương Huyền mặt không đổi sắc, hai tay chắp sau lưng, ngạo nghễ đứng ở trên đài cao, tự mang một cỗ khí tức, tựa hồ đối với công kích của hắn chẳng thèm ngó tới.

- Được rồi, Vưu viện trưởng!

Thời điểm công kích sắp rơi vào trên người Trương Huyền, tiếng nói vừa rồi vang lên lần nữa, bóng người vung tay, công kích của Vưu Hư lập tức tan thành mây khói.

Thấy công kích biến mất, Trương Huyền than thở một tiếng, thầm nghĩ đáng tiếc.

Y Sư sinh tử đấu, nếu được tổng bộ đồng ý, tự nhiên bị tổng bộ giám sát tài quyết, vừa rồi một chưởng kia của Vưu Hư, thực có can đảm rơi xuống, đoán chừng đã bị tổng bộ cách không gạt bỏ!

Đáng tiếc, bị người ngăn cản.

Quay đầu nhìn sang bóng người, là lão giả râu bạc trắng, người mặc Danh Sư phục, lông mi mang theo uy nghiêm, vừa nhìn liền biết bất phàm.

- Ngươi chính là Trương Huyền?

Lão giả nhàn nhạt nhìn qua, mang theo khí thế cao cao tại thượng.

Nhìn thấy tên này ngăn cản mình chém giết Vưu Hư, còn ở nơi này diễu võ giương oai, Trương Huyền cau mày.

- Tại hạ là Luyện Đan học viện viện trưởng, Lục Phong!
Tự giới thiệu mình một chút, hai mắt Lục Phong viện trưởng mang theo áp bách, cho người ta lực lượng không dám cãi lại:

- Vưu Hư, bất kể nói thế nào cũng là lão sư của học viện, đường đường phó viện trưởng, coi như có sai lầm, cũng tội không đáng chết. Như vậy đi, ta để hắn cho ngươi Thập Diệp hoa, lại bồi thường ngươi một ít linh thạch, chuyện này cứ như vậy bỏ qua a!

- Bỏ qua?

Trương Huyền sầm mặt lại.

Nếu như không phải lão gia hỏa này ngăn cản, Vưu Hư khẳng định đã chết!

Thập Diệp hoa cùng linh thạch... Hai thứ đồ này, có thể đổi lấy mạng của Ngụy Trường Phong sao?

- Không sai, học viện có quy củ của học viện, ngươi thân là học sinh, khiêu chiến lão sư, đã vi phạm quy tắc, vi phạm lễ nghi thầy trò. Chỉ cần chuyện hôm nay kết thúc, học viện cũng sẽ xử phạt nhẹ ngươi...

Bàn tay vẫy một cái, trong giọng nói của Lục Phong viện trưởng mang theo nhân từ.

- Xử phạt nhẹ?

Ánh mắt Trương Huyền lạnh lùng:

- Nếu như ta không cần bồi thường, chỉ lấy mạng của hắn thì sao?

- Muốn mạng? Hừ, nơi này là Danh Sư học viện, còn không cho phép một học sinh như ngươi muốn làm gì thì làm?

Thấy mình ra mặt, một tân sinh không cảm động đến rơi nước mắt ngược lại cũng thôi, thế mà còn dám ở trước mặt mọi người chống đối, sắc mặt của Lục Phong viện trưởng tái xanh.

- Lại nói, Vưu Hư không chỉ là Y Sư, càng là Danh Sư lục tinh đỉnh phong của Danh Sư đường, xử trí như thế nào, cần Danh Sư đường cùng học viện thương nghị, còn chưa tới phiên ngươi một tiểu nhân vật tứ tinh, ở đây khoa tay múa chân!

- Ngươi là học viện viện trưởng?

Trương Huyền híp mắt lại.

- Không phải!

Không nghĩ tới hắn lại hỏi như vậy, Lục Phong sững sờ, lập tức nói:

- Nhưng lão viện trưởng mất tích, Luyện Đan học viện lại là đệ nhất đại viện, Danh Sư học viện xảy ra chuyện, đều do ta quyết định, xem như tạm thay chức viện trưởng. Yên tâm, ta làm ra quyết định, sẽ giữ lời, coi như Vưu Hư, cũng không dám phản bác!

- Ngươi đã không phải viện trưởng, ở đây cắm vào nói cái gì? Bờ sông có cỏ xanh, không cần con lừa nhiều chuyện! Cút sang một bên cho ta.

Nghe đối phương nói không phải viện trưởng, Trương Huyền nhướng mày, hất ống tay áo.

- Nếu không, tin ta hiện tại liền đi khiêu chiến Luyện Đan học viện ngươi hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau