THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1471 - Chương 1475

Chương 1471: Vưu Hư vành mắt đỏ lên (1)

- Cái này...

Mi trưởng lão, Triệu Bính Tuất đều trầm lặng.

Hai người gặp qua thiên phú của thanh niên này ở thuần thú, luyện khí, nhưng Y Sư... thể chất mỗi người khác biệt, tu luyện công pháp khác biệt, coi như chứng bệnh tương đồng, cũng có phương pháp trị liệu khác biệt.

Những cái này không phải đọc sách liền có thể làm được, còn cần thực tiễn và tự mình kinh nghiệm.

Không ít Y Sư lợi hại, đều sẽ thăm viếng khắp nơi, thậm chí bản thân kinh nghiệm chiến trường, chỉ có không ngừng cứu người, mới có thể để y thuật tiến nhanh.

Nguyên nhân chính là như thế, Y Sư càng già, càng để cho người ta tin tưởng, càng để cho người ta bội phục.

Trương sư, coi như thiên phú cao tuyệt, chẳng qua chừng hai mươi tuổi, thật có thể chiến thắng Vưu Hư phó viện trưởng tiếp cận một ngàn tuổi, kinh nghiệm đầy người kia sao?

- Hẳn là có thể... Vừa rồi ta hỏi, hắn rất tự tin!

Triệu Bính Tuất nói.

Mặc dù nói có thể, nhưng trong lời nói vẫn còn có chút chần chờ.

Hắn gặp qua thiên phú và năng lực của đối phương ở luyện khí, về phần trị bệnh... Chưa bao giờ thấy qua, quả thực không dễ phỏng đoán.

- Chư vị viện trưởng yên tâm, Trương sư khẳng định có thể chiến thắng!

Thấy ba người tràn đầy xoắn xuýt, trung niên ở một bên lắc đầu.

- Khẳng định?

Mấy người nhìn qua.

Bọn họ đều không có nắm chắc, vì sao kẻ này tự tin như vậy?

- Xem ra các ngươi còn không biết...

Trung niên nhân nói:

- Bốn cửa ải lớn của Y Sư học viện, mấy vị viện trưởng đều nghe nói qua chứ!

- Chứng Bệnh đài, Nghi Nan bích, Tiền Bối lâm cùng Y Sư tháp!

Mọi người gật đầu.

Mỗi học viện đều có cửa ải khảo hạch năng lực học sinh, coi như bọn họ là viện trưởng của học viện khác, cũng đều rõ ràng.

- Trương sư... Năm phút đồng hồ phá Chứng Bệnh đài, mười phút đồng hồ phá Nghi Nan bích, một đường trải qua, Tiền Bối lâm sụp đổ... Không đến mười phút đồng hồ từ Y Sư tứ tinh xung kích Y Sư lục tinh thành công, để ý niệm tiền bối lưu giữ trong Y Sư tháp ảm đạm nhận thua, dẫn đến Y Sư tháp biến thành như vậy...

Người trung niên cười khổ.

- Hiện tại Y Sư học viện chật vật như vậy, đều là một mình hắn làm... y thuật như thế, làm sao sẽ thua?

- Cái này, cái này...

Đám người Mi viện trưởng, Triệu Bính Tuất trừng to mắt.

Bọn họ chạy tới cũng cảm thấy kỳ quái, vì sao Y Sư tháp lại sập, vì sao các Y Sư chật vật như vậy, không nghĩ tới... Tất cả đều là tên này làm! Phá Chứng Bệnh đài, phá Nghi Nan bích, làm sập Tiền Bối lâm, vượt quan Y Sư tháp... Đây là y thuật lợi hại bao nhiêu mới có thể làm được?

Một đường nghiền ép!

- Tất cả những thứ này, đều bởi vì Vưu Hư... Không bán dược liệu cho Trương sư?

Y Sư học viện Chung Đỉnh Thuần viện trưởng, thân thể nhoáng một cái.

- Từ tin tức hiện nay lấy được, có lẽ là vậy!

Trung niên gật đầu.

- Vưu Hư, ta *** bà ngoại ngươi...

Chung Đỉnh Thuần rít lên một tiếng, suýt chút nữa phun ra một ngụm lão huyết.

Con mẹ nó, Y Sư học viện lăn lộn tới hôm nay, dễ dàng sao? Kết quả ngươi đắc tội người, biến thành cái bộ dáng này, để cho ta về sau làm sao bàn giao với liệt tổ liệt tông?

Coi như về được qua sử gia ghi chép, ta cũng chính là viện trưởng mất mặt xấu hổ nhất...

Trong lúc tại vị, bị một học sinh quét ngang, hơn nữa triệt để như vậy, ngay cả hang ổ cũng bị bứng... Con em ngươi, con mẹ nó ta trêu ai ghẹo ai a.

Ở trong tiểu viện, cái gì cũng không làm, vô duyên vô cớ kéo thù hận, Vưu Hư, ngươi không phải phó viện trưởng, mà là chuyên môn qua hại ta a!

- Quay lại ta liền hủy vị trí phó viện trưởng của hắn, muốn hắn làm công cho học viện, trùng tu Y Sư tháp, không thể, để hắn đi rửa nhà vệ sinh...

Chung Đỉnh Thuần nghiến răng nghiến lợi.

Phó viện trưởng học viện khác, đều là hỗ trợ chiêu sinh, lôi kéo nhân tài, đủ loại năng lượng, tên này ngược lại tốt... lật lọng, nói không giữ lời không nói, còn đắc tội thiên tài như thế đến chết...

Truyền đi, còn có mặt gặp người sao? Danh Sư, con em ngươi Danh Sư ah!

Lúc đầu sao ta lại tìm rác rưởi như thế làm Phó viện trưởng...

- Bớt đau buồn đi!

Thấy Chung viện trưởng vò đầu bứt tai, sắp điên mất, đám người Mi viện trưởng đều lắc đầu.

Đắc tội ai không tốt, lại đi đắc tội quái thai mạnh nhất Danh Sư học viện từ trước đến nay, trách được ai?

May mắn đối phương chỉ phá hủy Y Sư tháp, liền chạy tới tiến hành Y Sư sinh tử đấu, nếu như lại chạy đến địa phương khác của Y Sư học viện quá quan... Chỉ sợ toàn bộ học viện của ngươi sẽ xong đời!

- May mắn Kinh Hồng sư chúng ta khảo hạch tương đối đơn giản, nếu không... Ta sợ Kinh Hồng viện cũng xong rồi!

Ý thức được điểm ấy, Vệ Nhiễm Tuyết thở dài một hơi.

Tên này tới học viện chẳng qua sáu bảy ngày mà thôi, nghiên cứu Luyện Khí sư, làm nửa bên công hội sụp đổ, thông đạo ghi chép hoàn toàn phế bỏ; nghiên cứu Y Sư càng thêm quá mức, toàn bộ Y Sư tháp hủy diệt, còn tiện thể muốn xử lý một vị phó viện trưởng của người ta...

May mắn nàng thông minh, trực tiếp xin Kinh Hồng sư lục tinh, không cần khảo hạch, nếu không, Kinh Hồng viện các nàng đoán chừng cũng bị phá không sai biệt lắm.

Mi viện trưởng nhíu mày, mặt như mướp đắng:

- Cái kia... Ta có nên giúp hắn xin huy chương Thuần Thú sư lục tinh hay không? Ta sợ qua mấy ngày nữa hắn muốn qua thử một chút!

- ...

Người trung niên.

- ...

Triệu viện trưởng.

...

Dưới đài lo lắng, xem náo nhiệt, trên đài tiếng gió rít gào, Vưu Hư phó viện trưởng bay đến gần, rơi vào đài cao.

Lạnh lùng nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa, híp mắt lại, chắp hai tay sau lưng, mang theo khí thế Chúa Tể thiên hạ, khống chế hết thảy:

- Chỉ bằng ngươi, cũng muốn khiêu chiến ta? Không khi dễ ngươi, tỷ thí như thế nào, ngươi đến định đi!

Y Sư khiêu chiến, đơn giản có hai loại, số lượng cùng chất lượng!

Số lượng bình thường là chỉ trong vòng một canh giờ, giải quyết nhân số bệnh nhân; còn chất lượng, là bệnh nhân đồng dạng, đơn thuốc đồng dạng, ai càng dễ luyện chế, giá càng rẻ, hiệu quả tốt nhất, người đó liền chiến thắng.

- Không hổ là phó viện trưởng, khí thế rất mạnh!

- Làm Y Sư lục tinh đỉnh phong, đối phó một vãn bối, tự nhiên dễ như trở bàn tay...

- Phó viện trưởng uy vũ!

Chương 1472: Vưu Hư vành mắt đỏ lên (2)

Tình huống bình thường, Y Sư sinh tử đấu, người bị khiêu chiến có quyền lợi lựa chọn nội dung khiêu chiến, hắn vừa đến liền mở miệng cho đối phương lựa chọn, lập tức dẫn đến vô số người khen ngợi.

Thấy được không?

Đây mới là khí độ của Danh Sư nên có!

Một tân sinh không biết từ nơi nào học chút y thuật, liền dám phách lối, cho dù cho ngươi tuyển trước, ngươi có thể thắng sao?

- Tên này khẳng định thất bại, một tân sinh có chút thành tựu, liền đắc ý quên hình, hôm nay Vưu phó viện trưởng khẳng định sẽ để cho hắn lộ ra nguyên hình!

- Đúng vậy, ta nghe nói còn gây dựng cái gì Huyền Huyền hội, tân sinh đi tới học viện không thành thành thật thật, khẳng định phải xui xẻo...

Không ít lão sinh vừa tới, nghe được Trương Huyền lại dám khiêu chiến phó viện trưởng, tất cả đều cười lạnh.

Đây là Danh Sư học viện, không phải là nông thôn nhà các ngươi, đi tới nơi này không ngoan ngoãn cuộn lại, tìm phiền phức khắp nơi, nhìn ngươi kết thúc như thế nào!

- Thế nào, dám khiêu chiến ta, lại không dám nói nội dung?

Nghe được dưới đài thảo luận, khí thế của Vưu Hư lại thịnh, cười lạnh.

Thấy bộ dáng của hắn như thế, dưới đài xôn xao, lại có vô số người sùng bái.

Không giống mọi người kích động, Tôn Nguyên chạy tới suýt chút nữa sợ quá mà khóc.

Hiện tại lão sư tràn đầy tự tin, nếu biết vừa rồi mình nhìn thấy hết thảy, đoán chừng liền không nghĩ như vậy...

Không dám chần chờ, vội vàng truyền âm.

- Lão sư, ta có chút chuyện, nhất định phải nói với ngươi một chút!

Nghĩ đến đây, hắn không dám do dự, vội vàng truyền âm.

- Phải nói? Không thấy ta đang bận sao?

Vưu Hư nhíu mày, sầm mặt lại.

Học sinh này của mình cái gì cũng tốt, chính là không có ánh mắt, không thấy ta đang bận sao?

- Chuyện này bất kể như thế nào cũng phải nói, nếu không ta sợ lão sư không biết thực lực của đối phương, sẽ bị thiệt lớn!

Tôn Nguyên không quản vẻ mặt của lão sư, tiếp tục nói.

- Ăn thiệt thòi?

Vưu Hư cau mày.

- Vâng, vị Trương sư này... ngay ở vừa rồi, đã thành công khảo hạch Y Sư lục tinh!

Sợ đối phương mất đi kiên nhẫn, Tôn Nguyên vội nói.

- Khảo hạch thành công? Một tân sinh, tu vi không đủ, cũng có thể thành công? Xem ra còn có chút bản lĩnh...

Vưu Hư sững sờ, lập tức nhẹ gật đầu.
Khó trách có thể để cho đám người Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng coi trọng như vậy, vẫn còn có chút thủ đoạn.

Nhưng vậy thì sao?

Một Y Sư mới thông qua khảo hạch mà thôi, hắn là đắm chìm trong y đạo gần ngàn năm, sẽ sợ một tên mao đầu tiểu tử?

- Không chỉ như thế, hắn còn đi Nghi Nan bích... Một người giải quyết toàn bộ tạp chứng phía trên.

Tôn Nguyên nói.

- Nghi Nan bích, một Y Sư lục tinh mới thi đậu, cũng có thể giải quyết? Có phải một đạo đề cũng không hoàn thành, liền trở về hay không...

Vưu Hư hừ một tiếng, đột nhiên kịp phản ứng, sững sờ tại nguyên chỗ:

- Ngươi nói cái gì? Hắn, hắn giải quyết? toàn bộ

- Vâng, không chỉ như thế...

Tôn Nguyên nhanh chóng nói sự tình một lần.

- Chứng Bệnh đài sụp đổ?

- Nói Tiền Bối lâm, xấu hổ nổ tung?

- Khảo hạch Y Sư lục tinh thành công, để Y Sư tháp sụp đổ, biến thành phế tích...

- Trước mắt tất cả những thứ này, đều là hắn làm...

Mỗi nghe đối phương nói một chuyện, Vưu Hư cảm thấy như sét đánh một lần, thân thể của mình, tựa như trong nháy mắt đã trải qua xuân hạ thu đông, giống như từ trên cao vạn trượng bị người ném xuống, bất cứ lúc nào cũng sẽ hù chết tại chỗ.

Không nói sự tình khác, chỉ nói vấn đề ở Nghi Nan bích, hắn một đạo cũng giải quyết không ra, tên này một hơi giải quyết hơn năm trăm đạo...
Còn là người sao?

Thật hay giả?

Cùng loại người này tiến hành Y Sư sinh tử đấu?

Nói đùa ta sao?

Còn tưởng rằng đối phương là gà, tiện tay liền có thể bóp chết, nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại là cự long bay lượn cửu thiên, tùy thời có thể miểu sát hết thảy!

- Đúng vậy... Ta sợ tỷ lệ chiến thắng của lão sư không lớn!

Vẻ mặt Tôn Nguyên đỏ lên, nói ra bản thân lo lắng.

Thân thể Vưu Hư nhoáng một cái.

Mẹ nó, thế này sao lại là tỷ lệ chiến thắng không lớn, quả thực chính là một chút cũng không có!

Nói cách khác, thật muốn cùng đối phương tỷ thí, tuyệt đối là tặng đầu người.

Sớm biết tình huống này, chắc chắn sẽ không đáp ứng.

- Sao không nói sớm...

Vưu Hư sắp tức điên, nhịn không được gầm thét.

Sớm một chút nói cũng tốt ah, hiện tại đã đáp ứng, nói có tác dụng gì? Tin tức truyền đến tổng bộ, coi như muốn cự tuyệt cũng đã chậm.

- Vừa rồi lão sư không cho ta nói, còn để ta hâm rượu chuẩn bị...

Vẻ mặt Tôn Nguyên oan ức.

Không phải ta không muốn nói, mà là ngươi không cho ah!

- Hâm rượu...

Khóe miệng Vưu Hư co giật, nhớ tới chuyện vừa rồi, thân thể kìm lòng không được lung lay một chút.

Chẳng phải không bán cho ngươi Thập Diệp hoa sao? Cần biến cả Y Sư học viện thành như vậy sao?

Còn Y Sư sinh tử đấu...

Coi như hôm nay thắng, làm thành cục diện như vậy, sợ rằng cũng sẽ bị viện trưởng đánh chết tươi!

Cái này con mẹ nó là chuyện gì!

Bản thân trồng quả đắng, dù thế nào cũng phải ngậm lấy nước mắt ăn đi...

Trong nháy mắt, vành mắt Vưu Hư đỏ lên.

Chương 1473: Tỷ thí nội dung (1)

Mặc dù buồn bực, nhưng dù sao cũng là lão quái vật sống gần ngàn năm, buồn bực qua đi, liền bắt đầu suy tư đối sách.

- Có thể thông qua Nghi Nan bích, nói rõ tạp chứng khó không được hắn!

- Vượt quan Chứng Bệnh đài, nói rõ đối với chứng bệnh lý giải cực sâu...

- Nói đến ý niệm tiền bối xấu hổ, cam nguyện hủy diệt bi văn, nói rõ lĩnh ngộ đối với y đạo, đạt đến cảnh giới cao thâm khó lường...

...

Ý niệm loạn chuyển, khuôn mặt Vưu Hư càng ngày càng khó coi.

So với đối phương như thế nào cũng không có phần thắng.

- Trừ khi...

Đột nhiên, trong lòng hơi động, không biết nghĩ tới điều gì, trong ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, xiết chặt nắm đấm.

- Tốt, quyết định như vậy đi!

Mới vừa làm ra quyết định kỹ càng, chỉ thấy Trương Huyền ở đối diện nhìn lại:

- Vưu phó viện trưởng đã hào phóng như thế, vậy ta liền quyết định tỷ thí như thế nào, ý của ta là...

- Chậm đã!

Lời còn chưa dứt, Vưu Hư không để ý tới khí thế vừa rồi, một tay giơ lên:

- Ngươi đã khiêu chiến ta, giao đấu như thế nào tự nhiên do ta quyết định!

Nói đùa, thật muốn để đối phương nói, tất nhiên chết chắc!

- Đây chính là phong độ các ngươi nói?

Mới vừa rồi các lão sinh còn tràn đầy ủng hộ, nghe nói như thế, toàn bộ đều ngẩn ngơ, trên mặt nóng bỏng, giống như bị quất một tát tai.

Vừa nói có phong độ, lập tức đổi giọng, đường đường Danh Sư lục tinh, có thể giữ chút mặt mũi hay không?

- Tốt, ngươi nói!

Trương Huyền không nghĩ tới hắn sẽ đổi ý, nhíu mày nói.

Đối phương quyết định như thế nào, hắn đều không để ý, mục đích hôm nay chỉ có một, vì... Ngụy Trường Phong báo thù!

- Vậy thì tốt, chúng ta là Y Sư, Y Sư không chỉ chữa bệnh cứu người, còn phải gánh vác trách nhiệm xã hội.

Vưu phó viện trưởng nhìn qua:

- Trong đó... giải độc, cũng là Y Sư chúng ta nhất định phải học được cùng giải quyết. Yêu cầu của ta rất đơn giản, cùng ngươi tỷ thí giải độc?

- Giải độc?

Trương Huyền nhíu mày. Y Sư tỷ thí, mặc dù không thể như Danh Sư, chia làm không biết bao nhiêu chủng loại, nhưng cũng có thể tuỳ tiện nói ra mấy trăm loại, mà giải độc nằm ở trong đó.

Hai chức nghiệp Độc sư cùng Y Sư, tương hỗ là thiên địch, muốn đạt tới cấp bậc cao hơn, thu hoạch được người khác công nhận, nhất định phải biết giải độc, nếu không, đừng nói không cách nào đối kháng Độc sư, bị người hạ thủ cũng không biết.

Từ trước tới nay, Y Sư bị độc chết chỗ nào cũng có, nhiều vô số kể.

- Không sai, Y Sư không chỉ trị bệnh, còn phải biết giải độc, nếu không, lợi hại hơn nữa, cũng chỉ là thùng rỗng!

Vưu Hư nhìn qua:

- Cho nên, đây cũng là một loại y thuật, hoàn toàn có thể lấy ra tỷ thí.

- Tự tìm cái chết, tên này thật đáng giận!

Nghe được Vưu Hư đột nhiên lật lọng, nói tỷ thí giải độc, Chung Đỉnh Thuần ở dưới đài vốn tức sắp nổ tung, hận không thể đi lên cuồng đánh tên này một trận, nhịn không được nổi giận.

- Làm sao vậy?

Mi trưởng lão nhìn qua.

- Tỷ thí giải độc, nguy cơ trùng trùng, sinh tử khó liệu!

Chung Đỉnh Thuần giải thích.

- Sinh tử khó liệu? Có ý tứ gì?

Đám người Triệu viện trưởng tràn đầy nghi hoặc.

Bọn họ nghe qua tỷ thí giải độc, nhưng quy tắc cụ thể lại không rõ ràng. - Muốn giải độc, đầu tiên phải có thuốc độc, tiếp theo... Còn phải có độc thể! Nói cách khác, trước phải có người trúng độc, mới có thể giải!

Chung Đỉnh Thuần nói.

- Có người trúng độc?

Nếu là tỷ thí, khẳng định dùng là độc dược lợi hại nhất, có thể giải quyết còn tốt, không giải quyết được thì sao?

Há không phải tại chỗ liền sẽ có người bị độc chết?

- Đúng vậy, loại tỷ thí này quá nguy hiểm, Y Sư rất ít làm, tên này quả thực làm trái chuẩn tắc...

Chung Đỉnh Thuần cắn răng.

Độc, có thể giải loạn sao?

Hơi không cẩn thận là sẽ chết người.

- Trước đừng có gấp, coi như trúng độc cũng chưa hẳn là nhân loại, cũng có khả năng dùng thử đan thú làm thí nghiệm. Y Sư chăm sóc người bị thương, sao có thể cầm nhân mạng nói đùa?

Mi trưởng lão nói.

Coi như thử độc, cũng chưa chắc cần nhân loại, Linh thú cũng có hiệu quả tương đồng.

- Không phải chuyện này...

Chung Đỉnh Thuần đang muốn giải thích, liền nghe Trương Huyền ở trên đài, thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Tốt, giải độc liền giải độc, nói quy tắc đi!

- Rất đơn giản!

Thấy hắn đồng ý, Vưu Hư thở dài một hơi, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Ngươi ta đều ra một phần độc dược, lẫn nhau dùng... Ai có thể ở trong thời gian quy định giải độc, người đó liền thắng!

- Lấy thân nghiệm độc?

Trương Huyền cau mày.

- Không sai, quy tắc ta ra, dám hay không dám? Không dám mà nói... Hôm nay giao đấu, coi như ngươi thua!

Vưu Hư hừ lạnh.

- Lẫn nhau phục dùng độc dược? Nếu như giải không được, chẳng phải sẽ làm trận độc chết?

- Đúng vậy, cái quy tắc này, thật là đáng sợ!

Chương 1474: Tỷ thí nội dung (2)

- Đây cũng không phải Y Sư sinh tử đấu, mà là lấy mệnh tương bác...

Nghe được quy tắc, tất cả mọi người xôn xao.

Ngay cả mấy người Vệ Nhiễm Tuyết, Triệu viện trưởng cũng sững sờ.

Khó trách Chung Đỉnh Thuần nghe được cuộc thi đấu này, liền vội vã như thế, không nghĩ tới quy tắc ác như vậy!

Có thể giải quyết tốt nhất, không giải quyết được thì sao?

Phải biết không ít độc dược, đều là vào máu liền chết, hơi dính lên liền chết, muốn giải quyết, nào có dễ dàng như vậy.

Đang khiếp sợ, cảm thấy Trương Huyền khẳng định sẽ không đồng ý, liền nghe thanh âm của hắn vang lên.

- Tốt, ta đáp ứng!

- Không thể đáp ứng, quá nguy hiểm...

Sắc mặt Mi trưởng lão trắng nhợt, nhịn không được hô lên.

Hắn là nghe Mạc Cao Viễn nói qua sự tích của Dương sư, vạn nhất Trương sư bị độc chết, chỉ sợ toàn bộ Danh Sư học viện, đều khó có thể chịu đựng lửa giận của đối phương!

- Đáng giận, khinh người quá đáng! Hắn là cường giả Thánh cảnh, cùng Trương sư căn bản là hai loại cấp độ sinh mệnh, trao đổi độc dược... coi như Trương sư muốn hạ độc, cũng rất khó có tác dụng gì đi!

Vệ Nhiễm Tuyết cũng tức đến sắc mặt đỏ lên.

Uy lực của độc dược, cùng cấp bậc và thực lực của tu luyện giả có quan hệ rất lớn, thật giống như một giọt nước có thể chết đuối con kiến, nhưng dùng tới đối phó voi là không có chút tác dụng.

Cường giả Thánh cảnh, cấp độ sinh mệnh phát sinh biến hóa, dược vật tuỳ tiện hạ độc chết Tằm Phong cảnh, coi như ăn, cũng có thể không có chuyện gì.

Mà đưa cho Kiều Thiên cảnh ăn, liền hẳn phải chết không nghi ngờ.

Cấp độ khác biệt, thực lực chênh lệch, sức chống cự cũng sẽ khác biệt, làm sao công bằng?

- Chung Đỉnh Thuần? Đây chính là Y Sư học viện phó viện trưởng của các ngươi? Danh Sư lục tinh đỉnh phong?

Vẻ mặt của Triệu Bính Tuất cũng biến thành xanh xám, quay đầu tới.

Trước đó nghe được đối phương lật lọng, đã cảm thấy có sai lầm thân phận Danh Sư, có điều dược liệu là của hắn, thực sự không muốn bán, ai cũng nói không được cái gì.

Nhưng bây giờ, mới mở miệng ỷ vào thân phận cường giả Thánh cảnh, cùng người ta giao đấu độc dược, muốn đưa người vào chỗ chết, đã không phải sự tình bán hay không, mà là nhân phẩm!

Bởi vì thuộc về hai học viện, bình thường cùng Vưu Hư tiếp xúc thời gian không nhiều, không biết làm người như thế nào, nhưng giờ phút này nghe được, tên này mở miệng muốn giết chết một học sinh, thật sự là Danh Sư?

Danh Sư, cho dù có vài người nhân phẩm xác thực không ra sao, nhưng cũng sẽ không làm sự tình sai lầm uy nghiêm như thế!

- Ta...

Chung Đỉnh Thuần đỏ mặt, đối phương làm như vậy, mặc dù dựa theo quy tắc, không tính trái lệ, nhưng tương đương đánh mất phong độ mà Danh Sư nên có.

Mất mặt ném đến nhà bà ngoại.
- Ngươi cũng không cần trách Chung viện trưởng, Vưu Hư này, ta trước kia tiếp xúc qua, cũng không phải như thế. Nhưng mà hiện tại lớn tuổi, đối với tử vong càng ngày càng e ngại, chỉ cần có thể sống sót, cái gì tôn nghiêm, phong độ, đều không tính là gì!

Mi trưởng lão chen vào nói.

Vưu Hư này, tuổi tác đã đến cuối cùng của Thánh giả, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, chỉ cần có thể sống sót, làm sao có thể cùng ngươi giảng đạo lý?

Còn sống mới là lớn nhất!

- Có ít người, đối mặt tử vong, tình nguyện lựa chọn thanh danh, duy trì hình ảnh cả đời; cũng có chút người, sống nhiều một ngày là một ngày, danh khí là sự tình sau lưng, chết liền cái gì cũng không biết!

Mi trưởng lão hừ một tiếng:

- Tên này vì kéo dài tuổi thọ, săn giết Linh thú khắp nơi, lấy máu tươi của bọn nó, nể tình đồng nghiệp, lại bởi vì sự tình lão viện trưởng quá mức bi thương, liền không đi tìm phiền toái, không nghĩ tới đến bây giờ cũng không biết hối cải!

- Săn giết Linh thú?

Chung Đỉnh Thuần lần đầu tiên nghe nói, nhịn không được nhìn lại.

Thầy thuốc như tấm lòng cha mẹ, học y, không chỉ chăm sóc người bị thương, cứu tính mạng người, ngay cả gặp gỡ Linh thú bị thương, có thể cứu cũng sẽ ra tay.

Săn giết Linh thú khắp nơi, chỉ vì mình sống sót... Đây thật là Y Sư sao?

- Không sai, ta cũng là mấy ngày nay dò xét tin tức của Tử Dương thú tiền bối, trong lúc vô tình biết được! Nghe nói trong một năm gần đây, vị Vưu Hư phó viện trưởng này của các ngươi, Thánh thú cấp Bán Thánh, liền săn giết hơn hai mươi con!

Mi trưởng lão nói.

- Hơn hai mươi con? Giết nhiều Bán Thánh như vậy làm gì?

Chung Đỉnh Thuần giật nảy mình.
Chuyện này, coi như hắn là Y Sư học viện viện trưởng cũng không biết.

- Ta cũng không biết!

Mi trưởng lão lắc đầu.

Nói thật, thời điểm mới vừa biết tin tức này, cũng rất kỳ quái, chỉ là giữa đồng nghiệp, chỉ cần không tạo thành tổn thương lớn, không tiện xem kỹ mà thôi.

- Bán Thánh Thánh thú, coi như ở trong Hồng Viễn sơn mạch, cũng có thể coi là một phương Vương giả, dù hắn là Thánh giả, muốn săn giết, cũng không dễ dàng như vậy! Chừng một năm hơn hai mươi con...

Chung Đỉnh Thuần vẫn còn có chút không thể tin được.

Thánh thú Bán Thánh, đối chiến cường giả Tòng Thánh cũng không rơi xuống hạ phong, coi như không bằng Chung Đỉnh Thuần, chạy trốn vẫn có thể.

Làm sao có thể chừng một năm, săn giết nhiều như vậy?

Lại nói, trong Hồng Viễn sơn mạch, muốn tìm nhiều Thánh thú như vậy cũng rất khó!

- Hình như có quan hệ tới Vân Vụ lĩnh, có điều, tin tức hơn hai mươi Bán Thánh Thánh thú, chuẩn xác không sai, ngươi không tin, có thể đợi bọn họ tỷ thí xong, tìm tên này hỏi một chút!

Mi trưởng lão nói.

- Ân!

Cố nén nghi ngờ trong lòng, Chung Đỉnh Thuần gật đầu.

Vân Vụ lĩnh nắm giữ tất cả Thánh thú của toàn bộ Hồng Viễn sơn mạch, nếu như cùng cái này có quan hệ, tin tức hẳn là tám chín phần mười.

- Trước đừng quản, tình huống hiện tại, ngươi thân là viện trưởng, có thể ngăn cản hay không?

Thấy hai người còn có tâm tư đàm luận Thánh thú, Vệ Nhiễm Tuyết thực sự nhịn không được.

Việc cấp bách là hai người giao đấu, làm không cẩn thận sẽ chết người a.

- Y Sư sinh tử đấu, là trải qua tổng bộ của Y Sư công hội đồng ý, một khi bắt đầu, sẽ không cách nào ngừng! Chúng ta nhúng tay, rất dễ dàng gây nên mâu thuẫn...

Chung Đỉnh Thuần lắc đầu.

Không phải hắn không muốn quản, mà là không quản được!

Y Sư sinh tử đấu, thông qua huy chương trao đổi tổng bộ, lúc này ngăn cản, chẳng khác nào đang đối kháng với toàn bộ công hội, coi như hắn là một trong thập đại Danh Sư, cũng làm không được điểm ấy.

Quy củ, chính là quy củ, không thể phá.

Nếu không phải như thế, hắn có thể nhìn Vưu Hư ở trên đài diễu võ giương oai?

Khẳng định đã sớm xông lên đánh một trận!

Chương 1475: Ta đã làm, ngươi tùy ý (1)

- Vậy làm sao bây giờ? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn bọn họ tự giết lẫn nhau?

Nghe được không cách nào khuyên can, Vệ Nhiễm Tuyết nhịn không được nhìn qua.

Nàng còn muốn tìm Trương sư học tập Kinh Hồng vũ kỹ, nếu như xảy ra chuyện gì, học tập ai?

- Đừng có gấp, Y Sư giao đấu quả thực không cách nào ngăn cản, có điều, nếu quả thật nguy hiểm, có thể khuyên bọn họ từ bỏ, chỉ cần nhận thua... Tin tưởng lấy mặt mũi của chúng ta, một phương khác cũng không thể đuổi tận giết tuyệt!

Triệu Bính Tuất nói.

- Chỉ có thể làm như vậy!

Vệ Nhiễm Tuyết sửng sốt một chút, cũng biết không có cách, chỉ có thể nhẹ gật đầu.

Mấy người dùng Thánh giả ý niệm truyền âm, tốc độ cực nhanh, bên này nói xong, lúc này dưới đài mới xôn xao.

Ở đây cơ bản đều là Y Sư, nghe được dùng độc tỷ thí, tất cả đều hai mặt nhìn nhau, nói không ra lời.

Đây cũng không phải Y Sư đánh cược đơn thuần, mà là sinh tử quyết đấu, làm không cẩn thận, chết!

Thậm chí... Hai cái đều có thể chết.

Một học sinh, cùng phó viện trưởng cược lớn như thế... Tại sao có thể có lá gan như vậy?

- Lão sư...

Lạc Thất Thất vừa tới liền nghe được tin tức này, dọa đến gương mặt xinh đẹp tái đi.

- Tỷ thí dùng độc?

Hồ Yêu Yêu đi theo bên người nàng thì nhíu mày, không biết nghĩ cái gì, nắm đấm kìm lòng không được xiết chặt.

- Lấy ra độc dược của ngươi, trao đổi của ta, lấy trong vòng nửa canh giờ, ai giải độc thành công trước, người đó liền chiến thắng! Giải không được... Vậy thì chỉ trách học nghệ không tinh!

Vưu Hư cười to một tiếng, con mắt tỏa sáng.

Căn cứ chiến tích của đối phương, tỷ thí y thuật khẳng định là không cách nào vượt qua, mà giải độc... Chỉ sợ toàn bộ Danh Sư học viện, đều không người là đối thủ!

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy thì bắt đầu đi!

Khóe miệng vung lên, cổ tay Vưu Hư khẽ đảo, một bình ngọc màu xanh sẫm xuất hiện ở trong lòng bàn tay:

- Đây là của ta!

Ngón tay búng một cái, dưới chân khí thúc động, cái bình chậm rãi bay tới.

Trương Huyền tiện tay tiếp nhận.

Còn không có mở bình, liền cảm thấy một cỗ lực lượng mênh mông xao động ở trong đó, bất cứ lúc nào cũng sẽ lao ra. Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển, cúi đầu nhìn sang.

Lập tức nhìn thấy một cỗ khí tức màu đen, ở trong đó quanh quẩn, xem như Thánh giả nhất trọng đỉnh phong dùng, chỉ sợ cũng sẽ trong nháy mắt phá hư kết cấu sinh lý, tử vong tại chỗ.

Nhẹ nhàng mở nắp bình, một cỗ khí tức hung ác phun ra ngoài, người bình thường đừng nói dùng, coi như ngửi một cái, cũng sẽ bị gạt bỏ.

- Đây là... độc gì?

Dưới đài, khuôn mặt của Chung Đỉnh Thuần thay đổi.

Thân là Y Sư học viện viện trưởng, Y Sư lục tinh đỉnh phong, có thể tuỳ tiện cảm thụ ra dược vật trong bình ngọc kinh khủng, xem như hắn đụng vào, chỉ sợ cũng cửu tử nhất sinh, khó mà giải quyết.

- Độc này rất lợi hại?

Mi viện trưởng lo lắng.

- Đâu chỉ lợi hại, xem như ta, đừng nói nửa canh giờ, coi như mười canh giờ, chỉ sợ cũng không tìm được phương pháp giải quyết!

Chung Đỉnh Thuần lắc đầu.

- Ngươi cũng không giải quyết được? Như vậy...

Khóe miệng Mi viện trưởng co giật.

- Nhìn xem Trương sư giải quyết như thế nào đi... Y thuật của hắn mạnh hơn ta, ta không có cách, có lẽ hắn có thể có thủ đoạn!

Chung Đỉnh Thuần chần chờ một chút nói.

Biết vị Trương Huyền này chiến tích to lớn, biết y thuật của mình kém xa đối phương, đã như vậy, không bằng trước chờ một chút.

- Xem ra ngươi đã sớm chuẩn bị! Trương Huyền đóng nắp bình nhìn sang.

Khó trách đối phương dám nói tỷ thí giải độc, độc dược này, quả nhiên đáng sợ.

- Đây là ta trong lúc vô tình lấy được, đối với cường giả Thánh cảnh cũng có hiệu quả, độc dược của ngươi đâu?

Cười lạnh một tiếng, Vưu Hư nhìn qua.

- Ta sao?

Trương Huyền cau mày.

Mặc dù nắm giữ chức nghiệp Độc sư, nhưng nói thật, từ trước đến giờ không phối trí qua độc dược, chớ nói chi là dược vật có thể độc chết cường giả Thánh cảnh.

Để hắn trực tiếp lấy ra, quả thực không dễ dàng.

- Làm sao? Không có? Nếu như không có, liền đại biểu ngươi thua...

Vưu Hư nói.

Định nội dung trận đấu, hắn lấy ra độc dược, nhưng đối phương không có, cũng là thua.

Có thể nói, xác định hạng mục cuộc thi đấu này, đã đứng ở thế bất bại.

Hắn không tin, Hồng Viễn đế quốc ai có thể nắm ra độc dược siêu việt hắn.

- Tự nhiên có, chờ một chút!

Khoát tay áo, suy tư một lát, Trương Huyền dạo qua một vòng, con mắt rơi vào trên người Mi viện trưởng cách đó không xa.

- Mi trưởng lão, ngươi có Thanh Cam linh dịch không?

- Thanh Cam linh dịch?

Mi trưởng lão sửng sốt một chút, vẻ mặt lập tức cổ quái:

- Ngươi nói là... nước tiểu của Thánh thú?

- Vâng, nếu như có, có thể cho ta mượn một chút hay không!

Trương Huyền nói.

Thanh Cam linh dịch, là nước tiểu của Thánh thú, nhưng nói như thế chẳng phải lộ ra thấp kém sao.

Đối với Thánh thú, nước tiểu là đồ vật ngày thường bài tiết, nhưng đối với Linh thú cấp thấp, liền cực kỳ kinh khủng.

Động vật đều dựa vào nước tiểu tới phân chia phạm vi thế lực, coi như đạt tới Thánh giả cũng không ngoại lệ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau