THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1466 - Chương 1470

Chương 1466: Tôn Nguyên sụp đổ (2)

- Chuyện gì xảy ra?

Vội vàng đi tới gần, thấy Tiền Bối lâm tràn đầy phế tích, đám người Tôn Nguyên đều điên rồi.

Đây là địa phương hiển lộ rõ ràng sự tích huy hoàng của tiền bối, làm sao có thể phá hư?

Chẳng lẽ... Ra tay công kích?

Nghi Nan bích, Chứng Bệnh đài, là bởi vì vượt quan quá nhanh, cơ quan không chịu nổi, bản thân đổ sụp, coi như trách cứ, cũng không trách được lên đầu hắn, chỉ có thể trách cơ quan thiếu hụt, không cân nhắc đến có người giải quyết nhiều nan đề nhanh như vậy.

Nhưng Tiền Bối lâm không liên quan khảo hạch, đổ nát như thế, sẽ không phải là động thủ chứ!

Tùy ý ra tay phá hư đồ vật của Y Sư học viện, nhất là tài phú tiền bối lưu lại, tuyệt đối là tội ác tày trời, đầy đủ đưa lên toà án Danh Sư, bị trực tiếp thẩm phán!

- Cái này, cái này sao có thể...

Đang kỳ quái, chỉ thấy một trung niên vẻ mặt đờ đẫn đi tới, tràn đầy hoảng hốt, tựa như bị cái gì đả kích, sắp muốn điên rồi.

- Diệp sư...

Tôn Nguyên vội vàng hô.

Vẫn như cũ là sư đệ của hắn, chịu trách nhiệm bảo vệ Tiền Bối lâm.

Bởi vì bên Y Sư tháp thuộc Vưu phó viện trưởng chưởng quản, lão sư nhận cương vị chủ yếu, cơ bản đều là học sinh của hắn.

Nhìn thấy bọn người Tôn Nguyên, Hồ sư, Diệp sư mới phản ứng được, quay đầu nhìn về phía phế tích trước mắt:

- Đều sai, không nghĩ tới đều sai...

- Diệp sư, đến cùng xảy ra chuyện gì? Là có người dùng man lực công kích Tiền Bối lâm?

Tôn Nguyên nhịn không được hỏi.

- Man lực?

Diệp sư lắc đầu:

- Chính các ngươi nhìn liền biết...

Cũng không giải thích, lấy ra một ngọc tinh ghi chép đưa tới.
Đám người Tôn Nguyên, Hồ sư vội cúi đầu nhìn lại.

Chỉ thấy bên trong ánh sáng lóe lên, xuất hiện bộ dạng Tiền Bối lâm hoàn hảo không chút tổn hại, ngay sau đó một thanh niên đi tới, không phải Trương Huyền thì là ai!

Trương Huyền đi tới trước tấm bia đá thứ nhất.

Đây là lúc Y Sư học viện vừa mới thành lập, bi văn của vị viện trưởng thứ nhất, phía trên trình bày cả đời cống hiến của hắn, thành tựu lớn nhất chính là giải quyết Khuyển Yêu chứng.

Khuyển Yêu chứng là một chứng bệnh quỷ dị lưu hành năm đó, bị Linh thú loài chó cắn, trong vòng ba tháng sẽ phát tác, coi như cường giả Thánh cảnh cũng khó đào thoát, mới đầu toàn thân lột xác, sau đó dài lông, mấy ngày ngắn ngủi, liền sẽ mất lý trí, biến thành quái vật gặp người liền cắn.

Lúc đó bệnh chứng này lan tràn, làm hại bốn phương, vị viện trưởng kia trải qua ròng rã nửa năm khổ tâm nghiên cứu, rốt cục chế biến ra phương thuốc.

Nhưng phương thuốc này chỉ dự phòng, không thể trị tận gốc, vì giải quyết tai hoạ ngầm, học viện điều vô số cao thủ, hoả táng tu luyện giả mắc bệnh đã bị chém giết, khống chế bệnh lan tràn, lúc này mới chính thức giải quyết.

Mặc dù lúc ấy chém giết rất nhiều, nhưng tương đương cứu càng nhiều người, do đó vị viện trưởng này cũng được người sùng bái, lưu truyền tới nay.

Đang nghi ngờ, chỉ thấy Trương Huyền nhìn bia đá một cái, bờ môi mở ra, phát ra âm thanh.

- Khuyển Yêu chứng, là Linh thú loài chó, máu trong cơ thể có độc tạo thành. Chỉ cần sử dụng Quỳ Ma hai tiền, Hồng Diệp bốn tiền, nửa lạng Tử Hiểu Căn, phối hợp tâm huyết của Linh thú loài chó, rèn luyện một canh giờ, liền có thể giải quyết! Ngươi chém giết toàn bộ người bệnh hoả táng, dùng phương thuốc, giá cả gấp mấy chục lần của ta, thật không biết có gì đáng tự hào, nhưng lưu truyền hậu thế! Chẳng lẽ là muốn cho hậu nhân cảm thấy hành động của ngươi mất mặt sao?

Tạch tạch!

Nghe được hắn nói, trong tấm bia đá lưu lại ý niệm tiền bối, dường như biết phương thuốc của hắn càng thích hợp điều trị chứng bệnh hơn, năm đó chém giết, quả thực sai lầm, một hồi lay động kịch liệt, ầm vang nổ tung.

Ngay sau đó, Trương Huyền đi về phía bia đá thứ hai, giống như tấm thứ nhất, nhìn thoáng qua, lần nữa nói ra một phương thuốc, bi văn ẩn chứa ý niệm của tiền bối, lần nữa cảm thấy áy náy, chủ động nổ tung. Một đường đi về phía trước, một đường mở miệng.

Từ nhìn bia đá, đến bắt đầu nói chuyện, ngay cả hai cái hô hấp cũng không có, nhưng mỗi lần mở miệng, tất nhiên có một bia đá nổ tung.

Nói cách khác... Hắn nói phương thuốc, đều cao cấp hơn, càng dễ phối chếhơn trên tấm bia đá lưu lại!

- Lấy y đạo giao đấu với tiền bối, để bọn hắn cảm thấy không bằng... Chủ động hủy đi lạc ấn lưu lại...

Khóe miệng đám người Tôn Nguyên, Hồ sư co giật.

Rốt cuộc biết vì cái gì tinh thần của Diệp sư có chút hoảng hốt!

Thủ hộ Tiền Bối lâm, sớm đã phục mấy tiền bối kia sát đất, cảm giác cử động của bọn hắn đều là chính xác, kết quả... Có người nói toàn bộ là sai lầm, hơn nữa còn được bọn họ công nhận... Gặp phải chuyện này, không sụp đổ tại chỗ đã rất không tệ rồi.

- Nghi Nan bích, Chứng Bệnh đài, Tiền Bối lâm... bốn địa phương trọng yếu nhất của Y Sư tháp, có ba loại đều hoàn toàn phế đi, lão sư đến cùng đắc tội dạng quái thai gì a?

Nhìn tình huống Tiền Bối lâm bị phá hủy một lần, Tôn Nguyên nhịn không được lẩm bẩm.

Nói ra thiếu hụt của tiền bối, dẫn đến bi văn tự diệt, không những không có tội, còn có công lao!

Nếu truyền đến Y Sư công hội, khẳng định còn được ca ngợi...

Nhìn một chút, biết phương thuốc sai lầm... tên này đến cùng làm sao làm được?

- Đúng rồi, Trương Huyền đâu? Tiền Bối lâm đổ sụp, hắn lại đi nơi nào?

Sau khi hết khiếp sợ, lúc này Tôn Nguyên mới phản ứng được, nhịn không được vội vàng nhìn chung quanh.

- Tôn lão sư, không xong, Trương sư đi tầng thứ hai, định xông Y Sư tháp, khảo hạch Y Sư...

Đột nhiên, không biết ai hô lên, lời nói còn không có kết thúc, liền nghe được đại địa lay động, vô số đá vụn bay lượn xuống.

Lập tức nhìn thấy gian phòng rộng lớn trước mắt, trong nháy mắt lật úp.

- Y Sư tháp... Xong!

Tôn Nguyên khóc.

Chương 1467: Y Sư sinh tử đấu (1)

Y Sư tháp, tổng cộng bảy tầng.

Tầng thứ nhất dùng để chữa bệnh, Nghi Nan bích cũng thiết lập trong đó.

Tầng thứ hai đến năm tầng phía sau, theo thứ tự là cơ quan khảo hạch từ Y Sư nhất tinh đến Y Sư lục tinh.

Toàn bộ Y Sư tháp, giống như Khí Hải của Luyện Khí học viện, cũng là cơ quan cùng trận pháp dung hợp, người khảo hạch tiến vào bên trong, không chỉ phải có kiến thức y học phong phú, còn phải có kinh nghiệm chữa bệnh.

Chữa bệnh không phải luyện khí, dược liệu ngàn vạn loại, cùng một loại chứng bệnh, có thể nhẹ nhõm mở ra mấy trăm loại, thậm chí ngàn vạn loại phương thuốc khác biệt.

Do đó, Y Sư tháp khảo hạch, không thể giống như Khí Hải quy củ cứng ngắt, trong đó lưu lại vô số ý niệm của tiền bối, tiến hành kiểm nghiệm phương thuốc của người tham gia khảo hạch.

Có những ý niệm này đo lường, những người khác khảo hạch, không vấn đề quá lớn, nhưng Trương Huyền liền không giống!

Rất nhiều phương thuốc ở Tiền Bối lâm đều bị hắn phê không phải, tiền bối lưu lại “câu trả lời chính xác”, khẳng định cũng không để vào mắt... Một khi mở ra phương thuốc tốt hơn, tiền bối ý niệm chịu trách nhiệm xét duyệt, tất nhiên sẽ xấu hổ không chịu nổi...

Sau đó, sau đó... liền giống như Tiền Bối lâm, ầm vang sụp đổ!

Y Sư học viện thành lập không biết bao nhiêu năm, kinh nghiệm của vô số tiền bối lại không sánh nổi tên này...

Khó trách Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng, thậm chí Vệ viện trưởng luôn lạnh lùng, đều vẻ mặt ôn hoà với hắn, ban cho lệnh bài trưởng lão... tên này quả thực không phải là người!

Chân nguyên trong cơ thể tuôn ra, bảo vệ thân thể không bị đá vụn bắn tung toé, nhìn đại điện trước mắt không ngừng đổ sụp, nước mắt Tôn Nguyên chảy xuôi.

Vưu phó viện trưởng chưởng quản Y Sư tháp, chịu trách nhiệm tất cả công việc, Trương Huyền biến nơi này thành như vậy, hơn nữa còn làm được ở dưới quy tắc... như vậy trách nhiệm, cũng chỉ có thể là lão sư hắn một người gánh chịu!

Chẳng phải một gốc Thập Diệp hoa sao...

Bây giờ được rồi, toàn bộ Y Sư học viện đều xong!

Không nói trước những kiến trúc này, chỉ nói thanh danh, khẳng định sẽ hoàn toàn mất sạch.

Một tân sinh vừa tới học viện, quét ngang toàn bộ Y Sư tháp, không người có thể gánh, tứ đại cửa ải vẫn lấy làm kiêu ngạo, dài nhất cũng không thể kiên trì mười phút đồng hồ...

Lại thêm học phần bị quét sạch, còn nợ người ta rất nhiều... Không cần nghĩ, học sinh khẳng định sẽ chạy hết, sang năm Y Sư học viện tất nhiên trở thành hạng chót trong mười đại học viện, ngay cả Kinh Hồng viện cũng không bằng!

Cái này con mẹ nó gọi là chuyện gì!

- Không thể, nhất định phải lập tức nói cho lão sư...

Trong lòng bi thương, đột nhiên nhớ tới lão sư, dường như hiện tại hắn còn không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, còn đắm chìm trong vui vẻ dạy dỗ một tân sinh.

Thân thể chấn động, từ trong phế tích xông ra ngoài, rất nhanh liền tới tiểu viện của Vưu phó viện trưởng, đẩy cửa đi vào.

Hắn nhìn đi, chỉ thấy phó viện trưởng vẫn tưới hoa, quản lý dược viên, dường như chuyện bên ngoài, một chút cũng không hay biết. Vì cam đoan linh khí trong dược viên, tiểu viện này được bố trí trận pháp lợi hại, linh khí chạy không ra được, thanh âm tự nhiên cũng không vào được.

Mặc dù bên ngoài Y Sư tháp sụp đổ động tĩnh lớn, nhưng đối với hắn không có một chút ảnh hưởng.

- Trở về? Thế nào, có bắt tiểu tử kia trở lại không?

Thấy hắn tới, Vưu Hư nhẹ nhàng cười một tiếng, nhàn nhạt nhìn qua.

Khóe miệng Tôn Nguyên co giật:

- Không có...

- Không có? Chẳng lẽ hắn không đi tìm đám người Triệu viện trưởng, Mi viện trưởng cáo trạng? Vọng nghị một vị Danh Sư cấp cao, cái này là tử tội...

Vưu Hư cười lạnh.

- Hắn không có đi tìm người cáo trạng, mà đi Y Sư tháp...

Thấy lão sư còn trầm tích trong tưởng tượng của mình, Tôn Nguyên nhịn không được nữa mở miệng.

- Đi Y Sư tháp? Hắn đến đó làm gì?

Vưu Hư không hiểu.

- Lão sư, ngươi vẫn là cùng ta đi ra xem một chút đi, nhìn xem ngươi sẽ biết...
Biết giải thích đối phương cũng chưa chắc tin tưởng, Tôn Nguyên không thể làm gì khác hơn là nói.

- Nhìn cái gì?

Vưu Hư càng ngày càng kỳ quái, chẳng qua thấy học sinh thật tình như thế, chỉ có thể nhẹ gật đầu, theo ở phía sau đi ra ngoài.

Mới vừa đi ra cửa viện, liền thấy một vùng phế tích xuất hiện ở trước mắt, Y Sư tháp trước kia cao ngất, đã biến mất không thấy gì nữa.

- Đây là... Y Sư tháp? Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ cường địch xâm lấn?

Bờ môi Vưu Hư co lại, suýt chút nữa điên rồi.

Đây chính là Y Sư tháp, kiến trúc mang tính tiêu chí của Y Sư học viện, thế mà sập... Đến cùng ai làm?

Chẳng lẽ Dị Linh tộc xâm lấn?

- Không phải, là...

Tôn Nguyên đang muốn mở miệng, một âm thanh vang dội ầm vang mà lên, trong nháy mắt vang vọng toàn bộ Y Sư học viện.

- Ta Trương Huyền, đặc biệt hướng Y Sư tổng bộ xin Y Sư sinh tử đấu, khiêu chiến Y Sư học viện Y Sư lục tinh phó viện trưởng Vưu Hư, mong được phê chuẩn!

Ầm ầm!

Thanh âm kết thúc, một lệnh bài Y Sư bỗng nhiên bay lên không trung, ngay sau đó, một đạo quang mang phóng tới, xuất hiện hai chữ viết to lớn “đồng ý”.

- Y Sư sinh tử đấu?

Con mắt của Tôn Nguyên đen lại.

Y Sư sinh tử đấu, là giữa các Y Sư xuất hiện tranh chấp không thể điều hòa, tiến hành tỷ thí, tương tự Danh Sư khiêu chiến.

Chỉ cần tổng bộ đồng ý, hai bên liền có thể tiến hành đủ loại tỷ thí, quyết định sinh tử, giải quyết triệt để ân oán.

- Nguyên lai hắn... Khảo hạch Y Sư lục tinh, là vì tiến hành cái này!

Tôn Nguyên giờ mới hiểu được.

Đối phương một tân sinh không có học phần, mà khảo hạch Y Sư lục tinh, không có học phần vào không được Y Sư tháp, cho nên... trước đi Nghi Nan bích, nhận được học phần, lúc này mới duy nhất một lần khảo hạch Y Sư lục tinh thành công!

Cấp bậc tương đồng, lại xin tổng bộ sinh tử đấu, cũng là danh chính ngôn thuận, thuận lý thành chương!

Chương 1468: Y Sư sinh tử đấu (2)

Nói cách khác... Hắn muốn khiêu chiến y thuật của lão sư, hoàn toàn bức tử đối phương!

Đây là Y Sư tranh đấu, đường đường chính chính, quang minh chính đại, dùng y thuật đè người!

Khó trách tên này trước đó thời điểm ở biệt viện, chuyên môn hỏi lại một lần cuối cùng, hiển nhiên, cho lão sư cơ hội, đáng tiếc... Lão sư không coi ra gì, chỉ nghĩ hắn là một tân sinh bình thường, không thèm quan tâm...

Bây giờ được rồi, người ta không chỉ phế bỏ Y Sư tháp, còn mở miệng sinh tử đấu... nên làm cái gì đây?

- Sinh tử đấu? Không biết trời cao đất rộng, cũng tốt, vừa vặn muốn giáo huấn một lần, bản thân đưa tới cửa, cũng đừng trách ta không khách khí!

Một bên Vưu phó viện trưởng không nghĩ tới một tân sinh dám khiêu chiến Y Sư sinh tử đấu với hắn, vẻ mặt âm trầm, lật tay một cái, lấy ra huy chương đại biểu thân phận Y Sư lục tinh, cắn nát ngón tay, nhỏ máu tươi lên.

Phần phật!

Quang mang lóe sáng, huy chương bay lên bầu trời, phát ra một thanh âm hùng vĩ:

- Ta Vưu Hư, như ngươi mong muốn!

- Lão sư...

Không nghĩ tới nhanh như vậy liền làm ra quyết định, Tôn Nguyên chấn động.

Vừa rồi quá khiếp sợ, còn chưa kịp nói kỹ càng cử động nghịch thiên của Trương Huyền.

Ai ngờ bất cẩn này, để lão sư đáp ứng giao đấu với đối phương, nên làm gì bây giờ?

Y Sư sinh tử đấu, giống như Danh Sư giao đấu, một khi đáp ứng, tin tức lập tức truyền về tổng bộ, nếu như lâm trận lùi bước, sẽ bị trừng phạt, nhẹ thì hủy bỏ tư cách Y Sư, nặng thì trực tiếp giết chết!

Đổi lại trước kia, một tân sinh khiêu chiến lão sư, hắn khẳng định cảm giác đối phương là đang tìm chết, nhưng nhớ tới sự tình mới vừa rồi nhìn thấy, trực giác nói cho hắn biết... coi như lão sư cùng đối phương đấu trên vạn trận, cũng không thắng được một lần!

Nói cách khác... tuyệt đối nghiền ép!

- Lão sư, ngươi không nên đáp ứng, Trương Huyền này không đơn giản như vậy...

Hắn thực sự nhịn không được, vội vàng lên tiếng.

- Làm sao vậy?

Thấy học sinh của mình dài chí khí người khác, diệt uy phong nhà mình, Vưu Hư sầm mặt, hơi vung cánh tay, hừ lạnh một tiếng:

- Một tiểu gia hỏa mà thôi, không tính là gì, dám tranh đấu với ta, ta vài phút liền giết chết hắn! Ngươi về tiểu viện trước, hâm nóng rượu ngon, chờ rượu nóng lên, ta cũng nên trở về...

Nói xong không tiếp tục để ý đối phương, thân thể bay lên, bay về phía huy chương của mình.

Hắn thấy, coi như đối phương lại có thiên phú, cũng chỉ là tiểu gia hỏa hai mươi tuổi mà thôi, hắn cả đời đắm chìm trong chức nghiệp Y Sư, hạ chiến thư với hắn, không phải đang tìm cái chết sao? - Hâm nóng rượu ngon? Lão sư...

Tôn Nguyên suýt chút nữa khóc, người vài phút là có thể giết chết... Chỉ có thể là ngươi, mà không phải đối phương! Hâm rượu để tế bái trước mộ ngươi sao?

Vội vàng hô một tiếng, kết quả lại phát hiện lão sư đã bay xa, mất đi tung tích.

- Không thể, phải đi khuyên can...

Biết lão sư tranh đấu với đối phương, không có một chút phần thắng, hắn nhịn không được nữa, thẳng tắp đuổi theo.

...

Trụ sở của Luyện Đan học viện viện trưởng, Mi trưởng lão đang thăm hỏi, ôm quyền hỏi:

- Chung viện trưởng, bên ngươi có tin tức của Tử Dương thú tiền bối không?

Chung Đỉnh Thuần lắc đầu.

Vị Chung viện trưởng này là lão giả có chòm râu đen, quần áo cực kỳ mộc mạc.

- Nên tra ta đều tra xét, cũng tự mình đi Lôi Viễn phong một chuyến, đáng tiếc không hề phát hiện thứ gì...

Khuôn mặt Chung Đỉnh Thuần mang theo lo lắng nói.

Biết được tin tức Tử Dương thú bị Dị Linh tộc bắt đi, hắn liền truy xét, sáu bảy ngày trôi qua, cái gì cũng không có tra được, xem như hắn cũng có chút bất đắc dĩ.
Thời gian chậm trễ càng lâu, khả năng Tử Dương thú còn sống lại càng nhỏ.

Chẳng lẽ lão viện trưởng thi cốt chưa lạnh, lưu lại thú sủng này liền chết đi sao?

- Ta cũng không có tin tức gì, những ngày gần đây, ta để học sinh học viện dùng Linh thú phi hành dò xét khắp nơi, kết quả... Một chút dấu vết cũng không có lưu lại, thật giống như Tử Dương thú tiền bối hư không tiêu thất!

Mi trưởng lão lắc đầu.

Hắn cũng rất bất đắc dĩ.

Tử Dương thú tiền bối là được hắn mời, mới đi Lôi Viễn phong khảo hạch học viên, ai ngờ... Học viên đã thi xong, nó thì không thấy!

Nếu không phải hắn, vị tiền bối này cũng sẽ không biến mất... Do đó, trong lòng hắn một mực tự trách.

- Được rồi, không nói chuyện này nữa... Chỉ có thể gửi hi vọng Tử Dương tiền bối cát nhân thiên tướng, không xuất hiện vấn đề quá lớn!

Chung Đỉnh Thuần lắc đầu, nhìn qua:

- Ta nghe nói, ngươi rất để bụng một tân sinh tên Trương Huyền, còn muốn thu làm học viên?

- Đúng vậy, đáng tiếc... Không có phúc phận kia!

Mi trưởng lão cười khổ nói.

- Không có phúc phận kia?

Chung Đỉnh Thuần tràn đầy nghi hoặc:

- Người này đến cùng có dạng thiên phú gì, có thể để ngươi cây khô vạn năm cũng muốn nở hoa?

- Chuyện của hắn, quá mức thần kỳ, ngươi nghe ta giải thích liền biết...

Mi trưởng lão vuốt râu, đang định nói sự tích quang vinh của Trương sư cho đối phương nghe một chút, liền cảm giác mặt đất chấn động, nơi xa truyền đến tiếng oanh minh kịch liệt.

Ngay sau đó liền thấy trong Y Sư học viện, toà Y Sư tháp cao ngất ầm vang sụp đổ.

- Đây là có chuyện gì?

Con ngươi của Chung Đỉnh Thuần co rụt lại, vội vàng đi ra tiểu viện, còn chưa tới gần Y Sư tháp, liền nghe một thanh âm vang vọng bốn phương.

- Ta Trương Huyền, đặc biệt hướng Y Sư tổng bộ xin Y Sư sinh tử đấu, khiêu chiến Y Sư học viện Y Sư lục tinh phó viện trưởng Vưu Hư, mong được phê chuẩn!

Chương 1469: Tứ phương vân động (1)

- Trương Huyền? Y Sư sinh tử đấu?

Chung Đỉnh Thuần, Mi trưởng lão nhìn nhau, từng người mở to hai mắt.

Mới nói đến đối phương, liền xuất hiện việc này... Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Tên này không phải Thuần Thú sư cùng Luyện Khí sư rất cao minh sao?

Lúc nào biến thành Y Sư? Còn muốn khiêu chiến Vưu Hư?

- Xảy ra chuyện lớn, mau đi xem một chút...

Mi trưởng lão cực kỳ lo lắng, cùng Chung Đỉnh Thuần không quản cái khác, thẳng tắp bay về phía Y Sư tháp.

...

- Ngươi nói cái gì? Trương Huyền... Khiêu chiến Y Sư học viện Vưu viện trưởng, Y Sư sinh tử đấu? Hắn không điên chứ?

Long Thương Nguyệt mở to hai mắt nhìn, không thể tin được nhìn thuộc hạ.

- Tên này không phải Luyện Khí sư, Kinh Hồng sư sao? Tại sao lại biến thành Y Sư?

Con mắt của Đổng Hân cũng trợn tròn.

- Khiêu chiến phó viện trưởng... cường giả Thánh giả...

Bờ môi của Long Thương Nguyệt run rẩy.

Thương Nguyệt hội bọn họ, mặc dù ở ở trong học viện cũng rất cường đại, nhưng đều là học sinh tiểu đả tiểu nháo, tên này ngược lại tốt, trực tiếp tiến hành sinh tử đấu với một vị phó viện trưởng...

Đây là chán sống sao?

- Hôm qua ta còn tưởng rằng, Chân Dương hội huyên náo động tĩnh đủ lớn, không nghĩ tới tên này ác hơn... Nhanh qua nhìn một chút!

Đổng Hân gật đầu, mặt mũi cười khổ.

Hôm qua Chân Dương hội mời ba gia hỏa mười mấy tuổi giảng bài, liền đủ để cho người ta nổi điên, tên này ác hơn, vừa ra tay trực tiếp đối kháng một vị phó viện trưởng...

Đây là muốn nghịch thiên a!

- Ân!

Long Thương Nguyệt không dám do dự, hai người vội vã chạy ra phía ngoài.

...

- Lão sư... Khiêu chiến Vưu Hư? Xảy ra chuyện gì?

Khu tinh anh, Lạc Thất Thất đang lo lắng lão sư đi Vân Vụ lĩnh có nguy hiểm hay không, liền nghe Hồ Yêu Yêu truyền đến tin tức, thân thể mềm mại run lên.

Thật đúng là vô pháp vô thiên tới cực điểm.

Đây chính là phó viện trưởng, hơn nữa còn là Y Sư lục tinh đỉnh phong... Khiêu chiến hắn, còn sinh tử đấu... Đây là muốn làm gì?

- Không thể, nhất định phải khuyên can...

Lạc Thất Thất không nhịn được nữa, trực tiếp nhảy lên, thẳng tắp bay vút về phía Y Sư học viện.

...

Danh Sư học viện, một tiểu viện yên tĩnh rộng rãi, vòng hoa như gấm, tản mát ra mùi thơm lạnh nhạt.

Một thân ảnh xinh đẹp đứng ở trong bụi hoa, hai tay chắp sau lưng, yên tĩnh như vẽ.

Mái tóc đen nhánh rơi vào trên quần áo trắng như tuyết, như là màu mực, cùng chung quanh muôn hồng nghìn tía kêu gọi kết nối với nhau, cho người ta một loại mỹ cảm không nói thành lời.

- Khiêu chiến Y Sư lục tinh đỉnh phong Vưu Hư?

Thân ảnh xoay đầu lại, lộ ra dung nhan xinh đẹp không gì sánh được.

Chính là vị mỹ nữ lão sư để Trương Huyền động tâm kia… Lạc Nhược Hi.

Sau khi biết Trương Huyền không có việc gì, nàng liền trở lại chỗ ở của mình, một mực không liên hệ, không nghĩ tới lần nữa nghe được tin tức, là tên này quyết đấu với một vị phó viện trưởng.

- Lá gan thật lớn...

Lạc Nhược Hi nhẹ nhàng cười một tiếng, môi son khẽ nhếch.

Mặc dù cùng Trương Huyền tiếp xúc không lâu, nhưng tên này, tính cách cả gan làm loạn là tận mắt chứng kiến qua.

Tu vi Hóa Phàm tứ trọng, liền dám từ trong tay rất nhiều Linh thú Hợp Linh cảnh cứu bản thân ra, chỉ bằng vào điểm ấy, liền để vô số người phát điên.

- Có thể để cho hắn nổi giận như thế, không tiếc tiến hành sinh tử đấu, Vưu Hư này, khẳng định làm ra sự tình để hắn khó chịu được... Biết tính tình tên này, sẽ không dễ dàng nổi giận, có thể ép sử dụng đòn sát thủ, thật không biết Vưu Hư này đã làm cái gì.

- Đi nhìn xem!

Nàng cười nhạt một tiếng, thân thể nhoáng một cái, thời gian nháy mắt đã biến mất ở trong tiểu viện.

...

Tổng bộ Chân Dương hội, trước bàn ăn phong phú, đám người Trịnh Dương, Vương Dĩnh đang hưởng thụ đãi ngộ đẳng cấp cao nhất.

- Cường thúc, lão sư cùng người giao đấu...

Vương Dĩnh nhìn sơn trân hải vị đầy bàn, lo lắng có chút ăn không vô.

- Giao đấu mà thôi, không có việc gì, thực lực của thiếu gia, các ngươi còn chưa tin? Khẳng định là phó viện trưởng gì kia muốn chết, yên tâm đi!

Nhét một miếng thịt Linh thú lớn vào miệng, Tôn Cường vừa ợ một cái vừa nói.

- Thế nhưng mà...

- Không có thế nhưng mà, ăn cơm trước, ăn xong thiếu gia đoán chừng liền giết chết người kia rồi...

Tôn Cường khoát tay áo:

- Lại nói, loại sự tình này, các ngươi qua cũng vô dụng, y thuật... Các ngươi lại không biết!

- Cái này...

Vẻ mặt đám người Trịnh Dương như mướp đắng.

Sự tình của lão sư bọn họ không có cách nào nhúng tay, hơn nữa cũng sẽ không để bọn họ chạm phải.

- Được rồi, đừng xoắn xuýt, ăn cơm, ăn cơm, yên tâm đi! Vớ va vớ vẩn mà thôi, thiếu gia không ra tay thì thôi, một khi ra tay, khẳng định sẽ bị đánh nằm xuống! Ăn trước đi, ăn xong, chúng ta lại qua!

Tôn Cường cũng không ngẩng đầu lên.

Nói đùa gì đó, nếu như thiếu gia cũng giải quyết không được, bọn họ qua chỉ có thể thêm phiền.

Lại nói... Trên thế giới này còn có sự tình thiếu gia cùng lão gia giải quyết không được?

- Được rồi!

Thấy Tôn Cường chắc chắn như thế, nghĩ tới đủ loại thần kỳ của lão sư, đám người Trịnh Dương yên lòng.

...

- Ha ha, cái này là chính hắn muốn chết! Y thuật của Vưu phó viện trưởng, gần như chỉ dưới Chung Đỉnh Thuần viện trưởng, là nhân vật đỉnh phong của toàn bộ Hồng Viễn đế quốc cũng phải kể đến, sinh tử đấu với hắn... Đây không phải muốn chết sao?

Chương 1470: Tứ phương vân động (2)

- Không sai, có trò hay để nhìn!

- Một tân sinh bị người vây đỡ, cũng có chút lâng lâng, ngay cả phó viện trưởng cũng dám khiêu chiến, đây là muốn chết...

...

Thanh âm của Trương Huyền tán dật ra, toàn bộ Danh Sư học viện cũng sắp nổ tung.

Có khiếp sợ, có kích động, nhưng càng nhiều hơn chính là muốn xem chuyện cười.

Đối kháng rất nhiều học hội, thành lập Huyền Huyền hội, làm Luyện Khí sư học viện gà bay chó chạy, để ba vị viện trưởng lau mắt mà nhìn... Trương Huyền này vừa đến liền làm ra động tĩnh lớn như vậy, có người bội phục, tự nhiên cũng có người bất mãn.

Không ít lão sinh đã sớm muốn nhìn hắn thất bại.

Giờ phút này, nghe nói khiêu chiến Y Sư học viện phó viện trưởng, tất cả đều tới tấp chạy đến, muốn xem hắn thua trận như thế nào.

...

Trên một đài cao cách phế tích Y Sư tháp không xa, Trương Huyền ngạo nghễ đứng thẳng, ánh mắt lạnh lẽo.

Tôn Cường nói không sai, mục đích của hắn rất đơn giản, giết gà dọa khỉ!

Nếu không người nào cũng tìm phiền toái, sẽ không có nhiều thời gian ứng phó như vậy.

Mỗi chức nghiệp đều có phương thức quyết đấu, Y Sư sinh tử đấu, chính là biện pháp khi Y Sư xuất hiện mâu thuẫn không thể điều hòa mới dùng.

Vưu Hư này, không bán Thập Diệp hoa ngược lại cũng thôi, nhưng lại cố ý hại chết Ngụy Trường Phong, quyết không thể tha thứ!

Nhưng lấy thân phận của hắn lúc trước, coi như khiêu chiến, Y Sư công hội cũng sẽ không thụ lí, cho nên đành phải trước khảo hạch Y Sư lục tinh.

Còn đi xông Nghi Nan bích, cái này giống như Tôn Nguyên nghĩ tới, là vì kiếm học phần.

Hắn đến bây giờ một điểm học phần cũng không có, coi như muốn khảo hạch, cũng không vào Y Sư tháp được.

- Trương sư... sao ngươi lại cùng Vưu viện trưởng tiến hành quyết đấu?

Đang an ổn đứng thẳng, một bóng người bắn nhanh đến, chính là Luyện Khí học viện Triệu Bính Tuất viện trưởng.

Hắn nghe được tin tức chạy tới, so với Mi trưởng lão còn sớm hơn một chút.

- Đã xảy ra chuyện gì? Có muốn ta từ đó điều tiết một chút hay không? Vưu viện trưởng y thuật kinh người, lần trước nếu không phải bởi vì tuổi tác quá lớn, thập đại trưởng lão chưa hẳn có thể rơi vào trên đầu Chung Đỉnh Thuần.

Không đợi Trương Huyền trả lời, Triệu Bính Tuất viện trưởng liền vội vàng truyền âm.

Hắn đối với Trương Huyền, là thật tâm tán thưởng, sợ xảy ra chuyện.

Y Sư sinh tử đấu không phải nói giỡn, hơi không cẩn thận, sẽ chết người a!

- Đa tạ hảo ý của Triệu viện trưởng, chuyện này vẫn là để ta tự mình tới xử lý!

Biết đối phương là vì tốt cho hắn, Trương Huyền khoát tay áo.
Phó viện trưởng thì sao? Y Sư lại như thế nào?

Xem ta giết ngươi như thế nào!

- Được rồi... Ngươi phải cẩn thận! Lúc trước Vưu phó viện trưởng từng cùng lão viện trưởng đi di tích cổ, sau khi lão viện trưởng mất tích cực kỳ tự trách, một năm qua tính cách trở nên cổ quái, ta sợ sẽ hạ sát thủ với ngươi... Một khi xuất hiện nguy hiểm, tốt nhất trực tiếp nhận thua, đến lúc đó, ta cùng Mi Trúc ra mặt hoà giải là được.

Triệu Bính Tuất lần nữa truyền âm tới.

Lúc trước lão viện trưởng phát hiện một di tích cổ, mang không ít người qua dò xét, nhưng mà phần lớn người đều mất tích, vị Vưu Hư này là một trong số những người còn sống sót.

Từ sau lần kia, tính cách liền thay đổi, cả ngày ở trong sân, cùng ai cũng không liên hệ, coi như hắn là Luyện Khí sư học viện viện trưởng, lời nói ở trước mặt đối phương có tác dụng hay không, cũng còn khó nói.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Lời nên nói đã nói xong, Triệu Bính Tuất thở phào nhẹ nhõm, rơi vào dưới đài cao.

Y Sư công hội đồng ý giao đấu, xem như hắn là Danh Sư lục tinh đỉnh phong, cũng không có cách nào sửa đổi.

Hô hô hô!

Rất nhanh, bọn người Mi viện trưởng cũng tới gần.

- Chuyện gì xảy ra? Để Trương sư tức giận như thế, không tiếc cùng Vưu Hư tiến hành Y Sư sinh tử đấu?

Vệ Nhiễm Tuyết hỏi.

- Tình huống cụ thể ta cũng không rõ ràng, chẳng qua đã phái người hỏi thăm!
Triệu Bính Tuất nói.

- Hỏi thăm ai?

- Một học sinh của ta, cùng Tôn Nguyên là hảo hữu chí giao, không có gì bất ngờ xảy ra, một hồi liền có tin tức...

Triệu Bính Tuất gật đầu.

Danh Sư học viện lớn như vậy, chỉ cần nghe ngóng, vẫn rất dễ dàng biết được.

- Lão sư!

Vừa dứt lời, một trung niên đi tới.

- Ân, chuyện gì xảy ra?

Triệu Bính Tuất nhìn qua.

- Ta mới vừa hỏi thăm, là như vậy. Trương sư muốn cứu người, cùng Linh Tài các Ngụy Trường Phong Các chủ tìm Vưu Hư phó viện trưởng mua sắm một gốc Thập Diệp hoa! Vưu Hư phó viện trưởng nói muốn một gốc Vân Vụ hoa hối đoái!

Trung niên nhân nói.

- Vân Vụ hoa? Đây là để bọn hắn đi Vân Vụ lĩnh?

Mi trưởng lão nhíu mày, sắc mặt tái xanh.

- Ân! Buổi sáng hôm nay Trương sư mang Vân Vụ hoa đến, kết quả Vưu Hư phó viện trưởng vẫn không đổi... Lúc này mới chọc giận Trương sư, khảo hạch Y Sư lục tinh, cùng đối phương tiến hành sinh tử đấu!

Trung niên nhân giải thích một lần.

Chuyện này huyên náo lớn như thế, khẳng định không che giấu những người khác được, Tôn Nguyên cũng không có gì có thể che giấu, liền nói tất cả sự tình xảy ra.

- Lấy được Vân Vụ hoa, còn không đồng ý hối đoái, đây chính là cố ý!

Triệu Bính Tuất nhíu mày.

- Đúng vậy, Vân Vụ lĩnh, Thánh giả Linh thú rất nhiều, ta cũng không dám đi sâu, hái được bụi dược liệu kia, khẳng định bỏ ra đánh đổi cực lớn, thế mà còn bị cự tuyệt, khó trách Trương sư nổi giận, xem như ta, chỉ sợ cũng kìm nén không được!

Sắc mặt của Mi trưởng lão cũng khó coi.

Danh Sư, phải nói lời giữ lời! Đã đáp ứng liền phải tuân thủ, nếu không, làm sao giáo hóa chúng sinh, truyền thụ thiên hạ?

Lật lọng, bản thân là tối kỵ của Danh Sư.

- Bất kể có cố ý hay không, Trương sư tiến hành sinh tử đấu, có thể quá kích động hay không, hắn... có thể thắng được qua Vưu Hư phó viện trưởng sao?

Vệ Nhiễm Tuyết nhíu mày, tràn đầy lo lắng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau