THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1461 - Chương 1465

Chương 1461: Ta không bán! (1)

- Khách khanh trưởng lão?

Tiết Chân Dương nhíu mày, con mắt trợn tròn.

Khách khanh trưởng lão, mặc dù không có thực quyền bằng trưởng lão, nhưng ở trên địa vị, thậm chí càng cao thêm một bậc.

Bình thường đều là mời một ít nhân vật lợi hại đảm nhiệm, dùng để đề cao danh dự cùng danh vọng của học viện.

Thật giống như Hồng Viễn đế quốc Hoàng đế bệ hạ, liền đảm nhiệm khách khanh trưởng lão của học viện, ngẫu nhiên cũng sẽ tới dạy học, truyền thụ lĩnh ngộ cùng kỹ xảo trên việc tu luyện.

Để một nữ hài mười sáu mười bảy tuổi, làm khách khanh trưởng lão... Có phải có chút quá khoa trương hay không?

- Không sai, nàng có tư cách cùng năng lực này!

Vẻ mặt Tu Trường Thanh nghiêm túc gật đầu.

Ý nghĩ này của hắn, tự nhiên không phải nói lung tung, là trải qua nghĩ sâu tính kỹ.

Đối phương truyền thụ nội dung, nhắm thẳng vào đại đạo, lời ít mà ý nhiều, để cho người ta suy nghĩ sâu xa, tu luyện cũng cực kỳ đơn giản, dễ dàng vào tay.

Nếu như có thể vào Võ Kỹ học viện làm khách khanh trưởng lão, nhất định có thể thu hút càng nhiều học sinh tới tu luyện, dần dà, toàn bộ học viện, đều bởi vậy lớn mạnh!

Về sau siêu việt Y Sư học viện, Thuần Thú học viện, Trận Pháp học viện… trở thành Danh Sư học viện thứ nhất, cũng chưa biết chừng!

Danh Sư, trọng yếu nhất là thụ nghiệp giải thích nghi hoặc, rất nhiều người không coi trọng võ kỹ; lại thêm tu luyện võ kỹ rườm rà phức tạp, cần đêm ngày khổ luyện, mấu chốt còn không tính chức nghiệp phụ tu, không quan hệ tới tăng lên cấp bậc Danh Sư...

Do đó, rõ ràng là ngành học gia tăng sức chiến đấu lợi hại, nhưng người chọn cực ít, ở trong toàn bộ Danh Sư học viện, đã xếp ở đếm ngược.

Gần như chỉ ở trước Thiên Công viện, Thư Họa viện, Ma âm viện, Kinh Hồng viện mà thôi.

Nói đến đều có chút bi thương.

Cho tới nay, tăng cường danh khí học viện là giấc mộng của hắn, hiện tại cơ hội tới, làm sao không kích động?

- Vậy thì tốt, lão sư vào phòng chờ trước, tiếp khóa của Vương sư bá sắp giảng xong, ta sẽ mang bọn họ tới, loại sự tình này, vẫn là lão sư tự mình nói tốt hơn...

Tiết Chân Dương gật đầu.

Đám người Trịnh lão sư, Vương sư bá, đều là hắn tìm đến, nếu như có thể trở thành khách khanh trưởng lão của học viện, hắn cũng theo có ánh sáng.

Có loại chỗ dựa này, vị trí ở trong học viện cũng càng ngày càng ổn, sau đó giáo huấn một tân sinh vừa tới học viện, còn không dễ như trở bàn tay?

Nhẹ nhõm vui vẻ?

- Ân!

Tu Trường Thanh không nói thêm gì nữa, đứng dậy đi vào gian phòng cách đó không xa, không lâu sau, cửa phòng mở ra, Tiết Chân Dương mang theo đám người Vương Dĩnh đến.

- Trịnh lão sư, Vương sư bá, Lưu sư bá, vị này là ân sư của ta, Võ Kỹ học viện Tu viện trưởng!

Vừa đi vào phòng, Tiết Chân Dương giới thiệu cho hai bên:

- Vị này là Trịnh Dương lão sư, ta theo hắn học tập thương pháp. Vị kia là Vương Dĩnh, vừa rồi thời điểm Vương sư bá giảng bài, ngài đã thấy. Vị này là Lưu Dương Lưu sư bá!

- Viện trưởng? Đám người Trịnh Dương nhìn nhau, từng người mở to hai mắt nhìn.

Vừa rồi nghe nói có người muốn gặp bọn họ, còn tưởng rằng là ai, không nghĩ tới lại là Võ Kỹ học viện viện trưởng, toàn bộ giật nảy mình.

- Chư vị không cần khiếp sợ, ta mời các ngươi tới, là muốn mời các ngươi làm khách khanh trưởng lão của học viện, không biết có thể hay không?

Tu Trường Thanh cười cười nói.

- Khách khanh trưởng lão?

Đám người Trịnh Dương ngây người.

Bọn họ ngay cả Danh Sư cũng không phải, muốn làm khách khanh trưởng lão của Danh Sư học viện... Thật hay giả?

Cái vinh dự này thật là quá lớn đi!

- Đúng!

Tu Trường Thanh gật đầu:

- Các ngươi có nguyện ý hay không?

- Đương nhiên nguyện ý!

Đám người Trịnh Dương đồng thời gật đầu, cả đám mặt mũi hưng phấn.

- Vậy là tốt rồi, ta sẽ trình báo ngay, chậm nhất xế chiều hôm nay, liền sẽ đưa tới thân phận lệnh bài đại biểu cho các ngươi!

Thấy đối phương đồng ý, Tu Trường Thanh nhẫn gật đầu không ngừng.

Hàn huyên một hồi, Tu Trường Thanh xoay người rời đi. Rất nhanh chỉ còn lại có đám người Trịnh Dương.

Ba người đưa mắt nhìn nhau, dường như đến bây giờ cũng có chút không dám tin tưởng.

- Cái này... Chúng ta biến thành trưởng lão học viện, Trương lão sư vẫn là học sinh... Trở về nên nói như thế nào?

Không biết qua bao lâu, Vương Dĩnh nhịn không được nói.

- Cái này...

Trịnh Dương, Lưu Dương vò đầu.

Nói thật, bọn họ cũng không biết làm sao bây giờ.

Hiện tại lão sư Trương Huyền, vẫn chỉ là học sinh học viện, mà bọn họ thành trưởng lão... Suy nghĩ một chút cũng cảm thấy hoang đường.

- Cái này... Nếu không có thể giấu diếm một ngày liền giấu diếm một ngày đi...

Trịnh Dương trầm mặc một lát nói.

- Được!

Hai người Vương Dĩnh, Lưu Dương đồng thời gật đầu.

Không phải bọn họ muốn che giấu, mà là... thật không biết nên nói như thế nào.

Để cho người ta cảm thấy thực sự quá khó tin nổi.

...

- Ngươi nói cái gì? Tu viện trưởng, Tiết Chân Dương tìm tiểu gia hỏa đến giảng bài, biến thành khách khanh trưởng lão?

Liếc mắt nhìn nhau, Đổng Hân, Long Thương Nguyệt đều xém ngất.

Còn tưởng rằng Tu viện trưởng qua, sẽ dạy bảo Tiết Chân Dương một chút, không nghĩ tới... mấy tên kia biến thành khách khanh trưởng lão?

Cái này sao có thể?

Đùa giỡn đi!

- Thật sự, không chỉ như thế, ta còn nghe nói, Tu viện trưởng vừa từ Chân Dương hội về, liền bế quan tu luyện, trời sắp tối mới xuất quan... Nghe nói đối với võ kỹ có lĩnh ngộ mới, tỷ thí với Trần viện phó, một chiêu liền đánh bại đối phương...

Một học viên nói.

- Một chiêu đánh bại Trần viện phó?

- Mặc dù thực lực của Trần viện phó không bằng Tu viện trưởng, nhưng cũng không sai biệt nhiều, đoạn thời gian trước bọn họ luận bàn qua, dùng không dưới mười chiêu, hiện tại một chiêu...

Đôi mắt thanh tú của Đổng Hân viết đầy không thể tưởng tượng nổi:

Chương 1462: Ta không bán! (2)

- Chẳng lẽ, những người kia giảng bài, nội dung thật lợi hại như vậy?

- Dù sao ta nghe nói, người nghe qua khóa, đều có mức độ đột phá khác biệt, từ đó thực lực tăng nhiều!

Học viên nói.

- Còn có loại sự tình này...

Long Thương Nguyệt, Đổng Hân từng người xiết chặt nắm đấm:

- Xem ra về sau... phải cẩn thận Chân Dương hội!

Một màn đồng dạng, còn phát sinh ở học hội khác, không ít lão sư thậm chí cũng bị khiếp sợ.

Để ba thiếu niên không tới hai mươi làm khách khanh trưởng lão, đây chính là sự tình toàn bộ Danh Sư học viện chưa bao giờ có.

Trong nháy mắt huyên náo cả trường, không ít tân sinh cũng biết.

Nhưng bọn họ chỉ biết Võ Kỹ học viện có khách khanh trưởng lão mới, mà không biết họ tên xác thực, tự nhiên càng không biết lai lịch của ba người này.

...

Học viện chấn động, đều đang khiếp sợ vì ba vị khách khanh trưởng lão, bên Trương Huyền rốt cục trở lại học viện.

- Vưu phó viện trưởng nói trong hai ngày, mang Vân Vụ hoa đến, về thời gian còn kịp!

Tiến vào học viện, Trương Huyền không có trở về khu tinh anh, mà trực tiếp đi Y Sư học viện.

Mặc dù dùng hồn lực tẩm bổ Ngụy Như Yên, đã ổn định lại, tạm thời không có vấn đề quá lớn, nhưng kiên trì không lâu, nhất định phải nhanh cứu chữa mới được.

Nói cách khác, nhất định phải đạt được Thập Diệp hoa, vì cứu người, cũng vì... Ngụy Trường Phong chết đi!

Xe nhẹ đường quen, rất nhanh liền đến Y Sư tháp, tìm tới nơi ở của Vưu phó viện trưởng, gõ cửa một cái.

Tôn Nguyên lão sư đi ra.

- Ngươi...

Thấy là Trương Huyền, Tôn Nguyên kinh ngạc.

Vân Vụ lĩnh nguy hiểm, hắn biết rõ rõ ràng ràng, làm sao có thể không có việc gì?

- Ta tới gặp Vưu phó viện trưởng!

Trương Huyền nói.

Biết rõ Vân Vụ lĩnh nguy hiểm, phó viện trưởng còn để Ngụy Trường Phong ngắt Vân Vụ hoa, chỉ sợ là cố ý.

Mặc dù tức giận, nhưng vì Ngụy Như Yên, hắn vẫn nhịn xuống.

Thập Diệp hoa, loại Thánh dược có thể khôi phục linh hồn này, toàn bộ Hồng Viễn thành khả năng chỉ có vị phó viện trưởng này mới có, Trường Phong đã chết, không thể để cho kiên trì cùng hi vọng của hắn rơi vào khoảng không.

- Mời vào...
Tôn Nguyên sửng sốt một chút, vẫn gật đầu, để hắn đi vào.

Rất nhanh liền nhìn thấy Vưu phó viện trưởng.

- Vưu viện trưởng, đây là Vân Vụ hoa, dựa theo ước định của ngươi, trong vòng hai ngày lấy được!

Trương Huyền không có đi vòng, cổ tay khẽ đảo, đưa tới đóa hoa mà Ngụy Trường Phong liều mạng lấy được ra.

- Nhận được?

Vưu phó viện trưởng sững sờ, tiếp nhận hộp ngọc, tiện tay mở ra.

Một cỗ mây mù chi khí từ trong hộp bay lên, uyển như bụi mù, cho người ta một loại cảm giác sảng khoái.

Vân Vụ hoa, coi như không nung, cũng cho người một loại hưởng thụ khác, bằng không thì cũng không có khả năng nổi danh như thế, thậm chí Hồng Viễn hoàng thất cũng coi là bảo vật.

- Quả thực là Vân Vụ hoa!

Vưu phó viện trưởng nhẹ gật đầu.

- Như vậy phải chăng có thể cho ta Thập Diệp hoa?

Trương Huyền nói.

- Không thể!

Vưu phó viện trưởng lắc đầu:

- Ta muốn là Vân Vụ hoa tươi mới, mục đích là vì nuôi dưỡng. Ngươi bây giờ cho ta một cây hái xuống, đã tử vong, làm sao cho ngươi? Như vậy đi, nếu như ngươi thật muốn Thập Diệp hoa, lấy đến cho ta một cây Vân Vụ hoa còn sống!

- Sống?
Trương Huyền sầm mặt lại.

Thời điểm đối phương nói trao đổi, hắn liền ở bên cạnh, căn bản chưa nói qua cái gì sống!

Bây giờ lại tìm cớ, rất rõ ràng, là không muốn cho hắn Thập Diệp hoa!

- Tốt, sống liền sống...

Mặc dù có chút giận, nhưng Trương Huyền vẫn gật đầu, nắm hộp ngọc ở trong lòng bàn tay, tinh thần khẽ động, truyền vào một tia Thiên Đạo chân khí.

Cùng thời khắc đó, vận chuyển lực lượng, từ trong giới chỉ lấy ra một giọt Địa Mạch linh dịch, lặng lẽ nhỏ ở trên gốc.

Dù bụi dược liệu này bị rút ra gần một ngày một đêm, nhưng đặt ở trong hộp ngọc, bảo trì lại mới mẻ.

Lại dùng Thiên Đạo chân khí cùng Địa Mạch linh dịch có thể tẩm bổ vạn vật, hẳn là có thể cứu sống.

Quả nhiên, Thập Diệp hoa thoạt nhìn có chút ủ rũ, ở dưới chân khí cùng Địa Mạch linh dịch trợ giúp, lần nữa khôi phục lại, ngạo nghễ dựng đứng, tản mát ra mùi thơm kinh người.

- Sống lại?

Tôn Nguyên nhịn không được ngẩn ngơ.

Ngay cả Vưu phó viện trưởng cũng sững sờ tại nguyên chỗ.

Nói thật, hắn căn bản là không muốn bán Thập Diệp hoa, cái gọi là Vân Vụ hoa, đều là mượn cớ mà thôi.

Vốn cho rằng, nói muốn sống, có thể để cho đối phương biết khó mà lui, không nghĩ tới thời gian nháy mắt, tên này liền làm được.

- Được rồi, Vân Vụ hoa đã sống, Vưu phó viện trưởng có thể trồng!

Thở phào nhẹ nhõm, Trương Huyền lần nữa đưa hộp ngọc tới.

- Không sai, thứ này sống lại, nhưng Thập Diệp hoa còn không có hoàn toàn hoàn thiện, ta không thể cho ngươi!

Vưu phó viện trưởng lần nữa lắc đầu:

- Không bằng như vậy đi, bụi dược liệu này đại khái mười năm sau, có thể hoàn toàn hoàn thiện, đến lúc đó, ta có thể phân cho ngươi một gốc...

- Mười năm sau?

Trương Huyền híp mắt lại, tràn đầy lửa giận:

- Trước ngươi nói, trong hai ngày lấy ra Vân Vụ hoa liền trao đổi, về sau lấy ra, ngươi còn nói muốn sống, hiện tại dược liệu sống, ngươi còn nói muốn chờ mười năm, nếu như mười năm sau, từ chối nữa thì sao?

- Thế nào, chẳng lẽ ngươi còn hoài nghi ta hay sao? Làm một học sinh, hoài nghi lão sư, vô trưởng vô ấu, còn thể thống gì? Hừ, loại nhân phẩm như ngươi, để ta làm sao cho ngươi Thập Diệp hoa?

Sắc mặt Vưu phó viện trưởng trầm xuống, hất ống tay áo:

- Ngươi đi đi, ta không bán!

Chương 1463: Mười vạn học phần? (1)

- Không bán?

Nghe được đối phương quả nhiên nói ra lời này, khuôn mặt Trương Huyền xanh xám.

Nếu như không phải tên này, Ngụy Trường Phong sẽ không chết!

Nói nhiều như vậy, thế mà còn không bán?

Quả nhiên Danh Sư vô sỉ, so với Thánh thú ở Vân Vụ lĩnh còn đáng sợ hơn!

- Đúng!

Vưu phó viện trưởng khoát tay áo:

- Không thành thục liền bán ra, ta còn không có thói quen này, ngươi đi đi!

Biết được không có Thập Diệp hoa, sinh mệnh của Ngụy Như Yên liền tràn ngập nguy hiểm, Trương Huyền cố nén lồng ngực sắp nổ tung:

- Ngươi ý tứ, không thành thục liền không bán, nếu như Thập Diệp hoa thành thục, liền sẽ bán ra?

- Đúng!

Vưu phó viện trưởng gật đầu:

- Dược liệu không thành thục, để cho ta làm sao bán ra? Ngươi hẳn rõ ràng đạo lý trong đó, cũng không phải là cố ý làm khó!

- Cũng được, đã không thành thục không bán, vậy hiện tại ta liền để thứ này hoàn thiện!

Lạnh lùng nhìn đối phương một cái, Trương Huyền quay người đi tới gần Thập Diệp hoa, ngón tay điểm một cái, mấy giọt Địa Mạch linh dịch chui vào, ngay sau đó Thiên Đạo chân khí truyền vào trong.

Đơn thuần dùng Địa Mạch linh dịch tẩm bổ, mặc dù cũng có thể để Thập Diệp hoa nhanh chóng hoàn thiện, nhưng ít nhất phải một ngày, dùng Thiên Đạo chân khí phụ trợ lại khác biệt, tốc độ sẽ tăng nhanh không ít.

Quả nhiên, chân khí cùng linh dịch đi vào, Thập Diệp hoa mắt trần có thể thấy tăng trưởng, chừng mười phút sau, mười nụ hoa liền nở rộ, tản mát ra mùi thơm kinh người.

- Cái này...

Tôn Nguyên trừng to mắt.

Thập Diệp hoa, đây chính là Thánh dược, tình huống bình thường, cần mười năm mới có thể hoàn thiện, đối phương chỉ dùng mười phút... Làm sao làm được?

- Đã thành thục, Vưu phó viện trưởng, hiện tại có thể bán chứ?

Trương Huyền đứng dậy.

Sắc mặt của Vưu phó viện trưởng tái xanh.

Nói lấy ra Vân Vụ hoa trao đổi, người ta lấy ra rồi; nói không phải sống, đối phương làm thành sống; nói dược liệu không thành thục, tại chỗ làm cho thành thục... tên này không phải đến mua dược, là cố ý đánh mặt a?

- Làm sao? Thập Diệp hoa thành thục, Vưu phó viện trưởng lại không muốn bán?

Thấy bộ dáng này của hắn, Trương Huyền nhìn qua.

- A! Gốc Thập Diệp hoa này, là ta một tay nuôi lớn, ta nói không bán, chẳng lẽ ngươi còn muốn cường đoạt sao?

Vưu phó viện trưởng nhướng mày.
- Cường đoạt một vị phó viện trưởng, ta đương nhiên không dám!

Trương Huyền lắc đầu, ánh mắt như điện, lần nữa nhìn qua:

- Ta hỏi lại ngươi một lần cuối cùng, ngươi xác định không bán cho ta?

- Không sai, Thập Diệp hoa của ta, coi như nát trong đất, cũng sẽ không bán cho loại người không biết lễ phép, không tuân quy củ như ngươi!

Vưu phó viện trưởng khẽ nói.

- Rất tốt!

Trương Huyền không nói nhiều nữa, xoay người rời đi, rất nhanh liền biến mất.

- Đi?

Còn tưởng tên này sẽ làm ra chuyện khác người gì, không nghĩ tới nói đi là đi, Tôn Nguyên sững sờ tại nguyên chỗ, một lát sau, thực sự nhịn không được nhìn về phía viện trưởng:

- Lão sư, một gốc Thập Diệp hoa mà thôi, đã muốn mua, liền bán cho hắn là được, cần gì gây khó dễ như thế...

- Làm càn! Thế nào, cánh cứng cáp rồi, muốn giáo huấn lão sư?

Vưu phó viện trưởng nhíu mày.

- Học sinh không dám!

Tôn Nguyên ôm quyền:

- Ta nghe nói qua không ít chuyện của tên này, nghe nói cực kỳ tà môn, ta sợ... hoàn toàn đắc tội, dẫn tới phiền phức!

- Chuyện cười! Vưu Hư ta, đường đường cường giả Thánh cảnh, Y Sư học viện phó viện trưởng, gió to sóng lớn gì chưa thấy qua? Chẳng lẽ còn sợ một học sinh?
Vưu phó viện trưởng cười lạnh.

- Nhưng mà…

Tôn Nguyên lo lắng.

Tên này có thể để cho Mạc Cao Viễn, Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng, Vệ Nhiễm Tuyết viện trưởng coi trọng như thế, tất nhiên có nguyên nhân, vị lão sư này của mình, tùy tiện đắc tội, có thể từ đó đắc tội mấy vị viện trưởng kia hay không, thậm chí Danh Sư đường đường chủ?

- Không có nhưng gì cả, như vậy đi... Ngươi đi theo nhìn một chút, nếu như tiểu tử này ở trước mặt đám người Mi viện trưởng nói xấu ta, lan ra tin tức không thật gì, liền lập tức bắt lại, dựa theo tội danh nói xấu Danh Sư cấp cao xử lý!

Vưu phó viện trưởng hừ lạnh.

- Cái này...

Tôn Nguyên chần chờ.

- Còn không mau đi! Danh Sư cấp thấp, vọng nghị cấp cao, là tội lỗi lớn! Tên này cấp bậc không bằng ta, nếu như dám nói lung tung ở trước mặt người khác, là muốn chết!

Vưu phó viện trưởng vẫy tay.

- Vâng!

Thấy lão sư nói như vậy, Tôn Nguyên không còn cách nào, chỉ có thể nhẹ gật đầu, từ trong sân lui ra ngoài.

Danh Sư cấp thấp, không có chứng cứ rõ ràng, liền loạn nghị cấp cao, xem như trái lệ, Trương Huyền này chỉ có tứ tinh, mà lão sư của mình là lục tinh đỉnh phong, chênh lệch hai cấp bậc, thực có can đảm nói lung tung, quả thực có thể làm trận bắt đi.

Rời tiểu viện, nhìn chung quanh một vòng, vừa vặn trông thấy Trương sư vừa đi ra, còn chưa đi xa, lặng lẽ đi theo.

Mặc dù không quá đồng ý cách làm của lão sư, nhưng sư mệnh khó vi phạm, vẫn tuân thủ một cách nghiêm chỉnh.

- Hắn là trước tìm Mi viện trưởng hay Triệu viện trưởng?

Xa xa đi theo, trong lòng phỏng đoán.

Sự tình của Trương Huyền, hắn nghe nói không ít, bất kể Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng hay Vệ viện trưởng, đều xem như khách quý, nếu quả thật muốn tìm phiền toái, khẳng định sẽ tìm một cái trong bọn hắn.

Nhưng coi như ba người kia địa vị tôn sùng, cùng bọn hắn không thuộc về một học viện, nhiều nhất làm người giảng hòa, hẳn là sẽ không làm gì được lão sư hắn.

- Ta cảm thấy tìm Triệu viện trưởng khả năng tương đối lớn, Luyện Khí sư học viện xếp hạng thứ hai, đối với hắn cũng càng thêm coi trọng...

Thì thầm một tiếng, đang phỏng đoán đối phương sẽ tìm ai cáo trạng, liền thấy thanh niên phía trước xoay một cái, đi vào Y Sư tháp.

- Ân? Đi Y Sư tháp làm gì?

Con mắt hắn chớp chớp.

Dựa theo ý nghĩ của hắn, người thanh niên này, không tìm mấy vị viện trưởng khiếu nại, tìm sư phụ của mình phiền phức sao? Làm sao lại chạy đến Y Sư tháp?

- Đi qua nhìn một chút!

Hắn vội vã đi theo.

Chương 1464: Mười vạn học phần? (2)

Y sư tháp dòng người như thoi đưa, Trương Huyền đi vào đám người liền không thấy tung tích, Tôn Nguyên tìm nửa ngày cũng không tìm được, thực sự nhịn không được, tới trước đài phục vụ.

Một nữ hài đứng ở trong quầy, thấy hắn tới vội vàng ôm quyền:

- Tôn lão sư...

Chính là nữ hài ngày đó mang Trương Huyền đi biệt viện.

- Ân, ngươi có thấy tân sinh gọi Trương Huyền kia không?

Tôn Nguyên hỏi.

- Trương Huyền?

Nữ hài sững sờ.

- Chính là người ngày đó ngươi mang theo đi gặp Vưu phó viện trưởng!

Tôn Nguyên cau mày.

- Hắn... Hắn chính là Trương Huyền?

Nữ hài che miệng, con mắt trợn tròn, giống như cực kỳ hưng phấn.

Nói thật, mấy ngày nay, trong sân trường bất kể lão sư hay tân sinh, người không biết Trương Huyền đã không nhiều lắm.

- Khụ khụ! Ngươi có thấy không?

Thấy trong mắt nữ hài tràn đầy ngôi sao nhỏ, Tôn Nguyên im lặng, nhịn không được khoát tay áo.

Đều là cái gì a!

Ngươi một học sinh cấp cao, cần sùng bái cấp thấp sao?

Sùng bái thì sùng bái, nhưng không cần biểu hiện rõ ràng như vậy a!

- Thấy, hắn mới vừa ở chỗ ta, lĩnh cái bảng biểu, nói muốn đi xông Nghi Nan bích, kiếm chút học phần!

Nữ hài gật đầu.

- Đi Nghi Nan bích kiếm học phần?

Tôn Nguyên sửng sốt một chút, nhịn không được lắc đầu.

Nghi Nan bích, mỗi Y Sư công hội đều có.

Bình thường đều thả nghi vấn tạp chứng khó giải quyết lên, cổ vũ hậu nhân hoàn thành, mà trên thực tế, có thể hoàn thành... lại đếm được trên đầu ngón tay, hầu như làm không được.

Giống như thông đạo ghi chép của Luyện Khí sư học viện, hàng năm muốn đi xông không biết bao nhiêu, nhưng lại có mấy người có thể thành công?

- Đúng vậy!

Nữ hài gật đầu.

- Ta còn tưởng rằng sẽ đi tìm Triệu viện trưởng, không nghĩ tới đến xông Nghi Nan bích, tên này đến cùng muốn làm gì?
Tràn đầy kỳ quái, Tôn Nguyên đang không biết tiểu tử kia làm cái quỷ gì, liền nghe một hồi oanh minh, tựa như động đất, bàn chân có chút run rẩy.

- Đây là thế nào?

Y Sư học viện, luôn luôn chắc chắn, trừ khi phát sinh biến cố, nếu không sẽ không lay động.

- Nhanh qua nhìn một chút, Nghi Nan bích sập...

- Nghi Nan bích? Đây chính là câu thông Y Sư tổng bộ, làm sao sẽ sập?

- Ta nghe nói, vừa rồi có người xông vào trong, không đến mười phút liền phá giải tất cả nghi vấn khó xử lý trong đó, vận chuyển quá nhanh, bức tường không chịu nổi, liền sập...

- Không chịu nổi?

- Đúng vậy, Nghi Nan bích vận chuyển, xử lý đáp án cùng tin tức, dùng chính là linh thạch thượng phẩm, mấy trăm nghi vấn khó xử lý, mười phút phá giải, tốc độ có thể tưởng tượng được... Vận chuyển quá nhanh, tốc độ quá mạnh, có thể chịu được mới lạ...

...

Đang kỳ quái, liền nghe được tiếng nghị luận liên tiếp vang lên, ngay sau đó Tôn Nguyên liền thấy vô số người lao tới chỗ Nghi Nan bích.

- Tốc độ phá giải quá nhanh, Nghi Nan bích vận tải không được, sụp đổ?

Tôn Nguyên trừng to mắt, suýt chút nữa rớt xuống.

Thật hay giả?

Nghi nan tạp chứng trên Nghi Nan Bích, hắn đi phá giải qua, cực kỳ khó, đừng nói hắn, coi như lão sư của hắn, cũng khó có thể hoàn thành, làm sao có người phá giải toàn bộ trong mười phút?

- Chẳng lẽ là... Trương Huyền?

Đột nhiên nhớ tới nữ hài nói, nhịn không được nhìn lại, chỉ thấy người sau cũng trợn tròn tròng mắt.
- Hôm nay còn có người khác đi xông Nghi Nan bích không?

Vội vàng hỏi.

- Không có, chỉ có hắn...

Nữ hài run rẩy.

- Thật là hắn?

Trái tim băng lãnh, rốt cuộc kìm nén không được:

- Đi qua nhìn một chút!

Hai người vội vã tiến đến Nghi Nan bích, quả nhiên thấy thông đạo cao lớn trước đó, giờ phút này đã biến thành một vùng phế tích, không ngừng phả ra khói xanh.

Một trung niên mặt mày xám xịt từ phế tích đi tới, chật vật không nói ra được.

- Hồ sư, xảy ra chuyện gì?

Tôn Nguyên vội vàng nghênh đón.

Vị Hồ sư này, chính là đồng môn sư đệ của hắn, chịu trách nhiệm chăm sóc Nghi Nan bích.

- Là Trương Huyền kia chạy tới, xông Nghi Nan bích, giải quyết toàn bộ tạp chứng... Bởi vì tích lũy học phần quá nhiều, tính toán không ra, cho nên... thông đạo liền sập!

Bờ môi Hồ sư run rẩy, vội vàng giải thích.

- Tích lũy học phần quá nhiều?

Tôn Nguyên sững sờ.

- Đúng vậy, tình huống của Nghi Nan bích ngươi cũng không phải không biết, vì cổ vũ học viên đến xông, giải quyết càng nhanh, lấy được học phần càng cao. Một canh giờ giải quyết một cái, có thể được một điểm học phần, giải quyết hai cái, liền có thể được ba học phần, giải quyết ba cái, thì được sáu học phần, dùng cấp số nhân tính toán...

Hồ sư giải thích.

Tôn Nguyên gật đầu.

Nghi Nan bích quả thực có loại quy định này.

Thời gian giải quyết càng nhanh, nan đề càng nhiều, lấy được học phần càng cao, đây cũng là vì đề cao tốc độ chữa bệnh của học sinh, có thể ở trong thời gian càng ngắn chữa bệnh cứu người.

- Trương Huyền kia, trong vòng năm phút giải quyết vượt qua năm trăm nghi vấn tạp chứng... Học phần quá nhiều, tất cả học phần gộp lại cũng không đủ, lại thêm cơ quan vận chuyển quá nhanh, liền biến thành như vậy...

Hồ sư giải thích.

- Học phần không đủ?

Thân thể nhoáng một cái, Tôn Nguyên mắt tối sầm lại, suýt chút nữa hôn mê.

- Ngươi nói là... hắn, hắn kiếm vượt qua mười vạn học phần?

Chương 1465: Tôn Nguyên sụp đổ (1)

Mười đại học viện, mỗi mười năm, đều có số lượng học phần nhất định cung cấp cho học sinh.

Căn cứ học viên bao nhiêu, đứng đầu hay không đứng đầu, học phần hoàn thành tỉ lệ như thế nào... Rất nhiều điều kiện, tiến hành đánh giá.

Y Sư học viện là học viện cỡ lớn bài danh thứ năm, căn cứ nhiều năm qua đánh giá, trong mười năm thời gian, có thể chi phối mười vạn học phần.

Học sinh đọc sách, sử dụng trong trường học, cơ bản có thể thu về, hình thành tuần hoàn.

Trương Huyền này, có thể để cho Nghi Nan bích không cách nào phân phối học phần, cứ thế đổ sụp... Nói rõ nhận được số lượng học phần, vượt qua mười vạn!

Nói cách khác... vượt qua tổng hợp mười năm học phần của toàn bộ Y Sư học viện!

- Lão sư chưởng quản học phần cùng phân phối nhiệm vụ, học phần không đủ phát... Nguy rồi, xảy ra đại sự...

Nghĩ đến một việc, khóe miệng Tôn Nguyên co giật, sắp muốn khóc.

Lão sư của hắn Vưu Hư, đang chưởng quản Y Sư khảo hạch cùng phân phối học phần, mười năm học phần, đều bị một người nhận lấy, người khác làm nhiệm vụ, lại không có học phần, có thể chạy tới tìm phiền toái hay không?

Nhẹ, nhục mắng một trận, nặng, chỉ sợ cũng dám động thủ!

Học phần liên quan học viên tu hành, không bỏ ra nổi, vi phạm quy tắc của toàn bộ học viện, làm phó viện trưởng chủ quản, liền phải bị trừng phạt!

Còn tưởng rằng tên này sẽ chạy tới tìm Triệu viện trưởng cáo trạng, không nghĩ tới, người ta còn chưa có đi, chỉ xông Nghi Nan bích, liền đẩy lão sư hắn lên nơi đầu sóng ngọn gió, ai cũng cứu không được!

Y Sư học viện, nếu bởi vì việc này gây nên vô số học sinh bất mãn, bắt đầu bỏ khóa, thực lực tổng hợp tất nhiên sẽ hạ thấp, làm không cẩn thận sẽ từ xếp hạng thứ năm, ngã xuống mấy cấp bậc.

Đến lúc đó, không cần nhiều lời, vị trí phó viện trưởng này khẳng định không làm nổi.

- Đúng vậy!

Hồ sư cũng ý thức được điểm ấy, vẻ mặt cười khổ.

- Đúng rồi, Trương Huyền kia không ở nơi này sao?

Biết đối phương khẳng định là cố ý tìm phiền toái, Tôn Nguyên dạo qua một vòng, không phát hiện tung tích, nhịn không được hỏi.

- Hắn? Hắn giải quyết xong Nghi Nan bích liền đi, hình như đi Chứng Bệnh đài...

Hồ sư nói.

Khóe miệng Tôn Nguyên co giật, thân thể nhoáng một cái:

- Chứng Bệnh đài? Hắn đi chỗ kia làm gì?
- Chứng Bệnh đài bố trí cơ quan, có thể để cho Danh Sư phụ tu y đạo, cảm nhận được bệnh chứng thần kỳ, thuận tiện cũng có thể đo lường phương thuốc chuẩn xác... Hắn qua, hẳn là muốn đo lường thực lực y đạo của bản thân...

Hồ sư nói.

Chứng Bệnh đài giống như Nghi Nan bích, cũng là đồ vật chỉ Y Sư công hội mới có, có thể để Danh Sư học tập y đạo, kiểm nghiệm phương thuốc hữu hiệu, mà không phải kê loạn đơn thuốc.

- Hắn ngay cả Nghi Nan bích cũng có thể xông qua... Còn cần kiểm nghiệm thực lực sao?

Con mắt Tôn Nguyên tối sầm lại, suýt chút nữa không khóc.

Nghi Nan bích, là khó khăn nhất của toàn bộ học viện, tổng kết tất cả tạp chứng khó xử lý, nơi này nhẹ nhõm qua ải, mười phút đồng hồ giải quyết hơn năm trăm triệu chứng... y thuật như thế, còn cần đến Chứng Bệnh đài đo lường?

- Cái kia... Nguy rồi!

Hồ sư cũng kịp phản ứng, đang muốn nói gì, lần nữa nghe được một tiếng oanh minh, nơi xa bụi mù dâng lên, như lại có cái gì sụp đổ.

- Là Chứng Bệnh đài, nhanh qua nhìn một chút...

Bờ môi co lại, Tôn Nguyên sắp muốn điên rồi, mang theo đám người Hồ sư vội vã chạy tới, chỉ nhìn thoáng qua, đã cảm thấy thân thể nhịn không được nhoáng một cái.

Chứng Bệnh đài, thông đạo lớn như vậy đã đổ sụp thành phế tích, một lão sư đứng ở bên cạnh, ánh mắt đờ đẫn.

- Chu sư, chuyện gì xảy ra?

Tôn Nguyên tới gần. Vị Chu sư này, cũng là đồng môn sư đệ của hắn, học sinh thân truyền của Vưu phó viện trưởng, chịu trách nhiệm sửa chữa cùng đo lường Chứng Bệnh đài.

- Một vị tân sinh, nói muốn tới đo lường, liền để tiến vào, ai ngờ... Đi vào không đến ba phút, liền biến thành như vậy...

Bờ môi Chu sư run rẩy, đến bây giờ cũng không thể tin được.

- Tân sinh kia tên gì, hắn ở đâu?

Biết bây giờ không phải thời điểm xoắn xuýt vấn đề tại sao lại sập, Tôn Nguyên vội vàng hỏi.

- Hắn gọi Trương Huyền, người... đã đi Tiền Bối lâm!

Chu sư nói.

- Tiền Bối lâm?

Tôn Nguyên sững sờ:

- Tiền Bối lâm là rừng bia tập hợp ý niệm của tiền bối, phía trên viết sự tích cứu người trong cả đời bọn họ, cùng phương thuốc giải quyết tạp chứng! Dùng để cho hậu nhân giám thưởng học tập, đi nơi đó làm gì...

Nếu như nói Nghi Nan bích, Chứng Bệnh đài, là vì đo lường y thuật, kiếm lấy học phần, Tiền Bối lâm là dùng để chiêm ngưỡng.

Chỉ cần là đại Y Sư nổi danh học viện, đều sẽ đúc bia lưu danh, viết lên trong cuộc đời hắn giải quyết các chứng bệnh, cùng phương thuốc, để hậu nhân sùng bái chiêm ngưỡng...

Nơi này không quan hệ tới học phần, là địa phương khích lệ hậu nhân, chạy tới làm gì?

- Nhanh qua nhìn một chút...

Hồ sư nhịn không được nói.

- Ân!

Tôn Nguyên vội vàng gật đầu.

Mặc dù nơi này không quan hệ tới khảo hạch học phần, nhưng Trương Huyền thực quá tà môn, phải qua nhìn một chút cho thỏa đáng.

Mấy người vội vã chạy tới, còn chưa tới gần, lần nữa nghe được mặt đất lay động, ngay sau đó là vô số bia đá nổ tung.

Đung đưa kịch liệt, chấn mặt đất xuất hiện vết rách, toàn bộ Y Sư tháp xuất hiện lay động kịch liệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau