THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Cao thủ thương pháp (2)

Trong lúc hai người đang tán gẫu, một đạo thanh âm sang sảng vang lên, hai người lập nhìn thấy một lão giả nhanh chân đi đến.

Người này nhìn qua chừng hơn năm mươi tuổi, thân thể mạnh mẽ như rồng như hổ, dường như có khí lực dùng mãi không hết, người mặc quần áo luyện công, tay cầm một thanh trường thương. Đúng như quản gia nói, hẳn là đang luyện thương, ngay cả y phục cũng không đổi mà đi tới đây.

- Nói xấu ngươi? Ta không nhàm chán như vậy!

Âu Dương Thành rồi cười đứng dậy.

Nghe khẩu khí của hai người đã biết quan hệ giữa hai người rất quen thuộc.

- Như vậy còn tạm được, sao ngày hôm nay ngươi lại rảnh rỗi đến gặp ta vậy?

Vương Sùng đi vài bước tới đình nghỉ mát, lúc này mới nhìn thấy Trương Huyền, hắn có chút nghi hoặc hỏi:

- Đây là vãn bối của ngươi sao?

- Khục khục!

Âu Dương Thành rất là lúng túng, nước trà trong miệng suýt chút nữa đã phun ra ngoài.

Vãn bối cái lông a!

Ta còn muốn lấy lòng đối phương, để cho hắn chỉ điểm ta một chút. Ngươi thì tốt rồi, một câu vãn bối, suýt chút nữa đã khiến cho nỗ lực của ta trở thành công cốc...

Lén lút nhìn Trương Huyền một chút, thấy hắn vẫn không bởi vậy mà tức giận, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn chỉ lo vị lão hữu này lại nói linh tinh gì đó cho nên vội vàng giới thiệu:

- Để ta giới thiệu cho ngươi một chút, vị này chính là luyện đan sư nhất tinh mới tấn cấp của công hội, tên là Trương Huyền!

- Luyện đan sư nhất tinh?

Vương Sùng sững sờ, lập tức ngơ ngác. Sát hạch luyện đan sư khó bao nhiêu, hắn và Âu Dương Thành là lão hữu cho nên biết rất rõ ràng. Vốn hắn nhìn thấy đối phương trẻ tuổi như vậy cho nên còn tưởng rằng là vãn bối gì đó, không nghĩ tới đối phương đã trở thành luyện đan sư chính thức.

Quả thực khó mà tin nổi.

Ngay cả quản gia ở bên cạnh cũng rất là kinh ngạc.

- Không những như vậy, Trương đan sư thông qua sát hạch Luận đan thành công, một người nói cho mười vị luyện đan sư á khẩu không trả lời được. Nếu bàn về thuật luyện đan, e rằng toàn bộ Vương thành cũng không có người nào có thể vượt lên trên hắn!

Âu Dương Thành tiếp tục nói.

- Luận đan?

Vương Sùng líu lưỡi.

Tuy rằng hắn không phải là luyện đan sư, thế nhưng đối với loại phương pháp sát hạch này hắn lại nghe Âu Dương hội trưởng nói qua, một tiểu tử không đủ hai mươi tuổi, không chỉ trở thành luyện đan sư mà lại còn Luận đan thành công. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì cũng có chút khó có thể tin được.

- Âu Dương hội trưởng khách khí rồi, ta chỉ may mắn học được mộtchút tri thức. Nếu như bảo ta luyện đan, có khả năng ta cũng không luyện chế ra được... Trương Huyền vội vàng nói.

Lời hắn nói là thật, hắn có thể Luận đan thành công là bởi vì Thiên Đạo thư viện. Nếu như để hắn luyện đan mà nói, có khả năng ngay cả một loại đan dược đơn giản nhất cũng không thể làm ra được.

Mấy người lại hàn huyên một hồi, Trương Huyền cũng biết Âu Dương Thành cố ý ca ngợi bản thân hắn là vì muốn để cho vị Vương Sùng này có một ấn tượng tốt, như vậy mới tiện mở miệng.

Quả nhiên, sau khi hàn huyên vài câu, Âu Dương Thành cười nói:

- Lần này ta tới đây là còn có việc muốn làm phiền lão hữu!

- Ồ?

Vương Sùng nhìn sang.

- Là như vậy, Trương đan sư cũng vô cùng yêu thích thương pháp, không biết Vương huynh có thời gian không. Không bằng các ngươi cùng nhau thảo luận một, hai a!

Âu Dương Thành nói.

- Ồ? Trương đan sư cũng là cao thủ thương pháp? Như vậy thì tốt rồi...

Nghe thấy hắn nói như thế, ánh mắt Vương Sùng sáng lên, rất là hưng phấn nhìn qua.

Hắn thích thương thành si, việc thích nhất là cùng đọ sức với cao thủ thương pháp, vị Trương Huyền này tuổi còn trẻ đã trở thành luyện đan sư chính thức, sợ rằng thiên phú trên thương pháp cũng không kém, có thể thảo luận cùng người này, bảo sao hắn không hưng phấn cơ chứ?

- Ta... Khục khục, ta chưa bao giờ học qua thương pháp...

Nhìn thấy đối phương định tỷ thí cùng mình một phen, vẻ mặt Trương Huyền rất là lúng túng nói.

Chương 147: Thiên Đạo thương pháp (1)

Bản thân có thể khi tuổi còn trẻ đã tu luyện tới Chân Khí cảnh cũng đã tiêu hao tất cả tinh lực của hắn. Còn thương pháp, ngay cả sờ cũng không sờ qua.

Trương Huyền dùng tư cách người địa cầu chính thống, đương nhiên lại không chạm qua dù chỉ một lần.

- Chưa bao giờ học qua?

Vương Sùng sững sờ.

Không học, vậy thảo luận thương pháp cái gì cơ chứ?

Vẻ mặt Âu Dương Thành ở bên cạnh cũng rất là quái lạ.

Hắn nghe Trương Huyền nói muốn học tập thương pháp lại còn tưởng rằng đối phương có cơ sở nhất định. Cho nên hắn mới cố ý nói thảo luận, mà không phải là học tập, để cho đối phương có chút mặt mũi, không nghĩ tới... Lại chưa từng học qua!

Lần này thì xấu hổ rồi!

Nếu sớm biết chưa từng học qua, tùy tiện tìm một lão sư thương pháp là được, còn cần phải chạy tới làm phiền lão hữu hắn hay sao?

- Là như vậy, ta có một học sinh muốn học tập thương pháp, ta nghĩ hiện tại có thể học tập một ít, sau khi trở về lại dạy hắn...

Thấy mấy người nhìn mình, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là nói ra mục đích của mình.

- Hiện tại mới đi học tập? Dạy người khác?

Vương Sùng lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã ngất đi.

Đùa gì vậy chứ?

Côn tháng, đao năm, thương cả đời!

Không ít người từ lúc tuổi trẻ đã bắt đầu luyện tập thương, cả đời cũng không bước vào cánh cửa được. Mà ngươi thì tốt, cái gì cũng không học mà đã định truyền thụ cho học sinh...

Là lá gan quá lớn, hay là ngươi cho rằng luyện tập thương pháp quá đơn giản?
Trong nháy mắt, sắc mặt Vương Sùng trầm xuống, ấn tượng tốt đối với Trương Huyền trong nháy mắt đã tan rã.

Cả đời hắn luyện tập thương pháp, đã đem thương là tính mạng. Thứ hắn không thích nhất chính là người khác xem thường, tên này thì lại tốt, một người không học mà đã muốn lừa gạt học sinh... Quả thực chính là sỉ nhục đối với thương a!

Nếu không phải tôn trọng thân phận luyện đan sư nhất tinh của đối phương, lại thêm mặt mũi của lão hữu Âu Dương Thành thì sợ rằng hắn đã sớm đuổi ra ngoài rồi.

Cố nén lửa giận, hắn nói:

- Thương pháp rất khó luyện tập, cũng rất khó học tập, trong thời gian ngắn muốn có được thành tựu, hầu như là không thể. Ngay cả bản mình cũng không biết mà đã đi truyền thụ cho người khác, chỉ sợ sẽ dạy hư học sinh a!

Trong giọng nói đã có chút không dễ nghe.

- Cái này...

Nhìn thấy đối phương không vui vẻ, Trương Huyền biết chuyện học tập thương pháp từ đối phương đã không thành hiện thực, hắn chần chờ một chút, nói:

- Như vậy đi, ở chỗ Vương huynh có một ít thư tịch liên quan tới thương pháp, có thể cho ta mượn nhìn một chút hay không?

- Đọc sách?
Vương Sùng cau mày.

Thương pháp là võ kỹ, là đủ loại chiêu số, thân pháp, cần phải truyền thừa chỉ điểm, nếu như đọc sách là có thể hiểu được, như vậy cũng không cần luyện được cực khổ như thế.

Chỉ là, tuy rằng nghi hoặc, thế nhưng khi thấy đối phương từ bỏ ý nghĩ trước đó, hắn thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Cũng tốt, xem một thư tịch là sẽ biết mức độ, không đến mức lỗ mãng. Loại sách này ta có rất nhiều, nếu như muốn nhìn, ta có thể mang ngươi tới xem!

Là đại sư thương pháp, trong vương quốc có bao nhiêu thư tịch liên quan tới thương pháp, trên cơ bản đều bị hắn thu gom lại, chỉ cần thương pháp truyền thừa nhà bọn họ không bị tiết lộ ra ngoài, như vậy những tri thức cơ sở này, để nhìn một cái cũng không sao.

- Đa tạ!

Trương Huyền vội vàng gật đầu.

Thương pháp giống như công pháp, quả thực cần tôi luyện trong thời gian dài, bằng không không thể có thành tựu gì cả. Chỉ là, hắn lại không giống, chỉ cần có đầy đủ thư tịch là hắn có thể hình thành thương pháp càng lợi hại, nếu muốn học tập cũng sẽ đơn giản hơn không ít.

- Đây là thư phòng của ta, bên trong bao gồm tất cả thư tịch có liên quan tới thương pháp trong Thiên Huyền Vương quốc, cùng với bản đơn lẻ của một ít chiêu số!

Ba người đi tới thư phòng, Vương Sùng chỉ về phía trước, vẻ mặt tràn ngập tự kiêu.

Vì sưu tập những thư tịch này hắn đã đánh đổi không ít, kết quả cũng làm cho thương pháp của hắn càng cao minh hơn, càng thêm lợi hại hơn.

Trương Huyền nhìn qua, có ròng rã bảy, tám cái giá sách xếp thành hàng, bên trên có đủ loại thư tịch, hầu như đều là liên quan tới thương pháp.

- Âu Dương, đã lâu ngươi không đến, chúng ta đi uống một chút đi!

Bởi vì biết rõ muốn đọc sách phải cần thời gian, Vương Sùng cũng không có dự định tiếp tục ở đây chờ đợi mà nói một câu, sau đó bắt chuyện với Âu Dương Thành.

- Được!

Hai người đi ra ngoài.

Chương 148: Thiên Đạo thương pháp (2)

- Bắt đầu đi!

Thấy bọn họ đã rời đi, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, hắn đi tới trước mặt giá sách, bắt đầu lật xem.

Soạt Soạt Soạt Soạt!

Tiếng lật sách lại vang lên, trong đầu hắn hình thành đủ loại thư tịch.

Những thư tịch này có một chút là cơ sở, cũng có một chút là một ít chiêu số thường dùng, còn có một chút là giới thiệu... Nói chung, đủ loại đều có, hầu như bao hàm tất cả tri thức của thương pháp.

Không hổ là đại sư thương pháp, điển tịch thật là phong phú.

Hắn liên tục lật xem, tất cả thư tịch rất nhanh đã được hình thành ở trong thư viện. Có bảy, tám giá sách xếp thành hàng, khoảng chừng mấy ngàn bản, sau nửa canh giờ, tất cả đã được lật hết.

Yên lặng đứng tại chỗ, Trương Huyền tiêu hóa thương pháp vừa mới xuất hiện ra ở trong đầu.

- Phương pháp tu luyện chính xác...

Tinh thần khẽ động, chỗ có liên quan tới tu luyện bí tịch thương pháp lập tức dẫn tin tức chính xác tụ tập tạo thành một quyển thư tịch hiện lên ở trước mắt của hắn.

Hắn mở ra rồi nhìn qua.

- Binh khí như cánh tay kéo dài, chỉ có luyện nó giống như trở thành cánh tay thì mới xem như là chân chính thành công, thương pháp cũng như vậy...

Thiên Đạo thư viện tập hợp nhiều thư tịch như vậy để hình thành bí tịch thương pháp, bác đại tinh thâm, làm cho người ta có một loại cảm giác thông thoáng sáng sủa. Một mặt, vừa xem Trương Huyền vừa lấy tay làm thương chậm rãi vung tay.

Soạt Soạt Soạt!

Dưới chân khí phát động, trên đầu ngón tay của hắn thỉnh thoảng đâm ra khí mang sắc bén, trong nháy mắt, cả người giống như đã biến thành một thanh trường thương, lưng chống trời đất, bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm thủng bầu trời.

Thương được gọi là bách binh chi vương, muốn tu luyện thành công thì đầu tiên phải có khí thế và phong độ bễ nghễ thiên hạ đâm thủng bầu trời.

Loại khí thế này, nếu như không trải qua vô số mưa gió và thời gian dài ôn dưỡng thì rất khó hình thành! Nếu như có người ở đây nhìn thấy Trương Huyền trong thời khắc này, tuyệt đối sẽ kinh ngạc mà la lên.

Bởi vì, không ngờ hắn lại có loại khí độ này, tuy rằng không nhìn ra được thương pháp này cao minh hay không. Thế nhưng chỉ bằng vào luồng khí thế này cũng đã có thể làm cho sự tự tin của không ít người tu luyện tan vỡ, trong nháy mắt đã bại trận.

Hoàn toàn chìm đắm ở bên trong thư tịch, Trương Huyền căn bản không biết những chuyện này, bàn tay hắn vẫn không ngừng khoa tay như cũ.

Sưu Sưu Sưu Sưu!

Từng đạo từng đạo chân khí dọc theo ngón tay trào ra, rơi xuống trên mặt đất làm cho mặt đất xuất hiện từng cái từng cái hố nông to nhỏ không đều.

May mà hắn không dùng lực lượng, bằng không, thư phòng của Vương Sùng sẽ giống như của Lục Trầm đại sư, sẽ bị hắn triệt để gây họa.

Không biết qua bao lâu Trương Huyền mới ngừng lại, miệng phun ra một ngụm trọc khí, giống như một sợi tơ trắng lan tràn ra bên ngoài.

- Luyện thành rồi sao?

Ánh mắt hắn sáng lên.

Chỉ bằng vào chút thời gian này thì hắn biết, hắn đã tu luyện qua một lần nội dung thư tịch được thư viện hình thành. - Vậy gọi là Thiên Đạo thương pháp đi!

Ông!

Thư tịch run rẩy một cái, bên trên xuất hiện tên... Thiên Đạo thương pháp!

- Chỉ tiếc, số lượng thư tịch quá ít, hơn nữa sai lầm quá nhiều, chỉ hình thành được một chiêu!

Vẻ mặt Trương Huyền rất là tiếc nuối.

Những thư tịch này đều là thương thuật trụ cột nhất, Thiên Đạo thư viện tụ tập những điểm chính xác, hình thành một chiêu thương pháp.

- Không biết chiêu này có thể làm cho lực lượng của ta tăng thêm được bao nhiêu, có bao nhiêu uy lực a!

Tuy rằng chỉ là một chiêu, nhưng trải qua Thiên Đạo Thần Công, Thiên Đạo Kim thân, hắn biết chắc chắn nó sẽ không đơn giản.

Một khi đánh ra, tuyệt đối có thể làm cho thực lực của hắn tăng lên một đoạn dài.

- Sau khi trở về truyền cho Trịnh Dương!

Hắn tới đây là để học tập thương pháp, truyền thụ cho Trịnh Dương, tuy rằng chỉ có một chiêu, thế nhưng cũng coi như không đi uổng chuyến này.

Có thể tưởng tượng ra được, chỉ cần học sinh của hắn học được, nhất định thương pháp sẽ tiến nhanh, muốn đánh bại Mạc Hiểu kia chắc cũng không phải là việc khó gì.

Từ xuất pháp từ Thiên Đạo, chắc chắn là tinh phẩm, điểm ấy không thể nghi ngờ.

- Đi ra ngoài a!

Sau khi xem xong tất cả thư tịch, cũng đã có đồ vật mà mình muốn, Trương Huyền không dừng lại mà nhanh chân đi ra ngoài.

Chương 149: Thương ý (1)

Trong đình nhỏ, Vương Sùng, Âu Dương Thành đang đối ẩm với nhau.

- Ngươi nói vị Trương đan sư này đã thông qua sát hạch Luận đan?

Đến bây giờ Vương Sùng vẫn còn có chút không thể tin được.

Luận đan hầu như là độc quyền của danh sư, là tồn tại cao cao tại thợng, một thanh niên không đủ hai mươi tuổi lại thành công thông qua, coi như chính tai nghe thấy thì hắn cũngkhông thể tin được.

- Đúng vậy, nắm giữ đối với đan dược của Trương đan sư còn trên ta, là anh hùng xuất thiếu niên chân chính!

Âu Dương Thành cảm khái.

- Đan dược có lợi hại tới mấy, thế nhưng nhận thức đối với thương pháp lại có chút nông cạn, thương pháp không phải là đồ chơi, không phải tùy tiện nhìn một cái là có thể học được, nếu như dễ dàng như vậy làm sao lại khiến cho ta chìm đắm cả đời được chứ?-

Trên mặt hiện lên vẻ tự kiêu, trong mắt Vương Sùng mang theo sự tự tin mạnh mẽ.

- Đúng vậy, thương là thứ khó tu luyện nhất trong tất cả các binh khí, muốn có chiến tích nói nghe thì dễ.

Trong rất nhiều vũ khí, thương là một loại khó luyện tập nhất, không ít người tu luyện đều mang theo sự tự tin tràn ngập để học tập, đến cuối cùng, tất cả đều chỉ là nửa vời, vẽ hổ không được mà lại giống như chó.

Cảm khái nói một tiếng, Âu Dương Thành đột nhiên nhớ tới cái gì đó rồi nhìn sang:

- Trong thư phòng của ngươi không có bí tịch thương pháp không truyền ra bên ngoài đó chứ?

Trương Huyền là do hắn mang tới, vạn nhất lão hữu bị vướng bởi mặt mũi mà tiết lộ bản lĩnh không muốn truyền ra ngoài gì đó, như vậy quả thực là xấu hổ thật.

- Không có, thương pháp ta tự nghĩ ra và bí tịch gia truyền đều thuộc làu trong lòng, truyền thụ bằng lời, không ghi chép ra. Coi như người khác muốn học cũng không học được!

Vương Sùng cười cười nói:

- Ở trong thư phòng đều là một chút thương pháp cơ sở và nhập môn, đối với người vừa mới tiếp xúc với thương pháp có trợ giúp rất lớn, cũng không tính là gì. Cứ để vị Trương đan sư này xem một cái cũng tốt, xem xong thì nên biết độ khó của thương pháp, quên đi suy nghĩ ấu trí trước đó!

Người chưa bao giờ tiếp xúc qua tới thương pháp mà đã muốn học tập thì làm sao có thể dạy người ta a, đùa cái gì vậy chứ?

Nếu như thương pháp đơn giản như vậy, làm sao hắn lại có khả năng nổi danh như vậy. Thậm chí ngay cả Thẩm Truy bệ hạ cũng chính miệng tán dương? Đại sư thương pháp, không phải là vô duyên vô cớ mà có được danh xưng như vậy.

Điểm ấy, hắn có sự tự tin tuyệt đối và chỗ dựa.

- Cũng đúng...

Âu Dương Thành gật đầu.

Bất kỳ một loại binh khí, một bộ võ kỹ nào cũng không thể ung dung luyện thành, đều cần ngày đêm luyện tập và trau dồi lặp đi lặp lại. Nếu như có thể đơn giản học được, như vậy cao thủ sẽ không đáng giá nữa.

- Vị Trương đan sư này tuổi vẫn còn trẻ, không biết tiến thoái. Một lát nữa, sau khi xem xong thư tịch, ta sẽ thể hiện một bộ thương pháp, để cho hắn biết khó mà lui, như vậy có lẽ hắn sẽ không suy nghĩ lung tung được nữa!

Biết rõ Trương Huyền nắm giữ thiên phú kinh người bên trên phương diện luyện đan, tuy rằng Vương Sùng có chút bất mãn đối với việc hắn làm, thế nhưng cũng sẽ không xem thường.

- Được, khi nói như vậy chắc hắn sẽ hết hy vọng, chuyên tâm luyện đan. Ta còn muốn luyện đan sư công hội chúng ta xuất hiện một vị luyện đan sư nhị tinh a...

Âu Dương Thành cười cười, đang muốn nói tiếp thì đã thấy thân thể Vương Sùng trước mắt đột nhiên cứng đờ, tiếp đó liên tục run rẩy.

Phụp! Chén rượu trong tay rơi xuống đất biến thành bụi phấn mà hắn cũng không biết.

- Vương Sùng...

Nhìn thấy một vị đại sư thương pháp thực lực có tên tuổi ở trong Thiên Huyền thành lại biến thành như vậy, Âu Dương Thành sợ hết hồn.

Hắn không nghe nói thân thể vị lão hữu này của hắn có bệnh a!

Làm sao, lại đột nhiên giật mình như vậy chứ?

- Là thương ý, thương ý!

Trong lúc đang suy nghĩ nên dùng đan dược gì để cứu người thì đã thấy lão hữu khôi phục như cũ, hai mắt tỏa sáng, giống như là nhìn thấy bảo tàng ức vạn vậy.

- Thương ý? Thứ đó là cái gì?

Thấy hắn không có chuyện gì, Âu Dương Thành thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt mang theo vẻ kỳ quái nhìn qua.

Rốt cuộc là thứ gì mà có thể làm cho lão hữu luôn luôn bình tĩnh, vững vàng như thái sơn biến thành như vậy chứ?

- Tu luyện kiếm pháp, khi đạt đến cảnh giới cao thâm có thể hình thành kiếm ý. Mà thương cũng như thế, cao thủ có thể ngưng tụ thương ý thì mới thật sự là đại sư thương pháp. Những năm này ta ít giao du với bên ngoài chính là vì muốn mài giũa nội tâm, tranh thủ sớm ngày đạt đến cảnh giới này. Đáng tiếc vẫn không tìm được điểm đột phá... Từ khi nào trong phủ đệ ta có một vị cao thủ tới, hoặc là có người đột phá sớm hơn so với ta chứ? Chúng ta qua xem một chút!

Đột nhiên đứng dậy, Vương Sùng vội vàng đi đến phương hướng mà hắn cảm nhận được thương ý.

Ngưng tụ thương ý, trường thương đi tới đâu thì chỗ đó đều là thương pháp.

Hắn vẫn lấy chuyện này làm mục tiêu mà phấn đấu, thế nhưng thủy chung không tìm được lối vào. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới lại xuất hiện trong đình viện của hắn, rốt cuộc là ai?

Hai người không có dừng lại mà vội vã đi về nơi vừa nãy phóng ra thương ý, vừa vặn nhìn thấy Trương Huyền từ trong thư phòng chậm rãi đi ra.

- Người đâu?

Chương 150: Thương ý (2)

Còn chưa tới thì Vương Sùng đã gấp gáp hỏi.

- Người? Người nào?

Trương Huyền không biết đối phương có ý gì.

Hắn vẫn đọc thư pháp, sau đó lại tu luyện Thiên Đạo thương pháp, căn bản không chú ý được bên ngoài, làm sao vậy? Kẻ địch đến rồi sao?

- Ta cảm nhận được một đạo thương ý kinh người ở ngay gần đây, sao lại không có ai vậy?

Thấy hắn không biết, Vương Sùng vội vàng tìm kiếm khắp nơi, chỉ là xung quanh trống không, nào có nửa bóng người nào khác.

- Có thể là do ngươi nghĩ nhiều thành bệnh, cảm ứng sai rồi hay không?

Âu Dương Thành nhìn sang hắn.

Bản thân vị lão hữu này mỗi ngày đều nghĩ tới thương ý, liệu có phải nghĩ tới trong thời gian dài cho nên mới xuất hiện ảo giác hay không?

Bằng không, làm sao bản thân hắn không cảm ứng được cái gì cơ chứ?

- Ta chỉ cách thương ý một chút nữa, mỗi ngày đều sáng nhớ chiều mong, vừa nãy tuyệt đối có một đạo thương ý xông thẳng lên trên bầu trời, không thể có sai lầm a!

Vẻ mặt Vương Sùng rất là kiên định.

Mỗi ngày hắn đều nghiên cứu thương pháp, từ lâu đã nhập ma thành si, nếu như nhận nhầm thương ý lầm, quả thực rất là mất mặt.

- Dừng lại, dừng lại, các ngươi nói thương ý là cái gì vậy?

Nhìn thấy hai người thảo luận kịch liệt, Trương Huyền cũng không nhịn được nữa mà nói.

Thư tịch mà hắn xem đều là cơ sở đơn giản nhất, thương ý đã dính đến tầng thứ càng cao hơn, cũng không có ghi chép, vì lẽ đó cho nên hắn cũng không biết.

- Thương ý là ý cảnh đặc thù khi lĩnh ngộ thương pháp tới cực hạn thì mới có thể cảm ngộ được...

Vương Sùng giải thích một câu, tiếp theo hắn lại lắc lắc đầu: - Ngươi chưa bao giờ học qua thương pháp, có nói ngươi cũng không hiểu, cho nên có giải thích nhiều hơn nữa cũng là uổng phí...

Mặc dù đối phương không nói tỉ mỉ, thế nhưng xem như Trương Huyền đã rõ chuyện gì đang xảy ra:

- Ngươi tới đây tìm, lẽ nào vừa nãy có người phóng thích thương ý ở đây?

- Ta cũng không xác định, vừa nãy ta mơ hồ cảm ứng được ở ngay chung quanh đây...

Vương Sùng gật đầu.

Cỗ thương ý kia xuất hiện trong thời gian rất ngắn, vừa mới lóe lên đã biến mất. Cho dù là hắn thì cũng chỉ có một cảm giác mơ hồ, không cách nào xác định được vị trí chân thực. Bằng không, nhất định đã trực tiếp đi tìm rồi, cần gì phải đứng đây hỏi nữa.

- Đúng rồi, vừa rồi ngươi ở ngay đây, lẽ ra có thể xác định vị trí rõ ràng nha!

Nhớ tới cái gì đó, hai mắt Vương Sùng tỏa sáng nhìn về phía Trương Huyền.

Bản thân hắn cách khá xa, không cảm ứng được vị trí cụ thể. Thế nhưng Trương đan sư trước mắt này thì lại không giống a, hắn ta ở ngay gần đây, nhất định có thể tìm tới được.

Một khi xác định được vị trí, rốt cuộc là người trong nhà hay là người bên ngoài là có thể biết được rõ ràng. Phải biết, là thế gia thương pháp, trong cả gia tộc, người người luyện tập thương. Thậm chí hộ vệ cũng biết, vạn nhất ai đó ngẫu nhiên lĩnh ngộ được thương ý mà ngậm miệng không nói, hoặc giả còn không biết, như vậy muốn tìm tới chỗ thì lại rất đơn giản.

- Thế nhưng... Ta không biết thương ý là cái gì a.

Trương Huyền chần chờ một chút rồi nói.

- Cái này thì đơn giản, tuy rằng ta còn không lĩnh ngộ được thương ý, thế nhưng cũng có thể mô phỏng theo được bảy, tám phần. Chính là loại khí tức này!

Thân thể Vương Sùng khẽ động, một luồng khí tức ác liệt phả vào mặt hắn, giống như có thể đâm thủng bất luận đồ vật gì vậy.

- Đây chính là thương ý?

Vẻ mặt Trương Huyền có chút kỳ quái.

- Không sai, chính là loại khí tức này. Ngươi biết nó xuất hiện ở nơi nào không?

Giải trừ khí tức, Vương Sùng há mồm thở dốc, trên đầu liên tục đổ mồ hôi, miệng không nhịn được hỏi.

Tuy rằng chỉ mô phỏng theo một hồi thế nhưng tiêu hao mạnh mẽ như vậy vẫn khiến cho hắn có chút hư thoát.

- Cái này...

Trương Huyền có chút ngại ngùng:

- Cái này... Ngươi nói xem, có phải là cái này hay không?

Tiếng nói vừa dứt, cả người hắn như đã biến thành một thanh trường thương, tỏa ra khí tức mạnh mẽ như sóng to gió lớn, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm thủng bầu trời vậy.

Thương ý vừa nãy của Vương Sùng so sánh với nó quả thực chính là cỏ đuôi chó và đại thụ chọc trời, rất là chênh lệch.

Không thể so sánh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau