THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1456 - Chương 1460

Chương 1456: Đột phá Quy Nhất cảnh (2)

Trương Huyền tràn đầy nghi hoặc.

Dựa theo đám Thánh thú kia quy định, nơi này là không cho phép nhân loại tới, không cho phép tới, tại sao có thể có nhiều xương cốt như vậy?

Trong lòng kỳ quái, cúi đầu nhìn lại những xương cốt kia.

Đều là xương cốt nam nhân, bốn phía còn rải rác một chút vũ khí, thoạt nhìn cấp bậc không tính quá cao, chỉ khoảng chừng Linh cấp trung phẩm.

Tiện tay nhặt lên một cái, nhẹ nhàng chấn động, lập tức cắt thành hai đoạn.

Vũ khí không tệ, nhưng dường như trải qua một loại chiến đấu nào đó, thương tổn tới cơ sở, đã mất đi cứng cỏi, xem như hoàn toàn báo hỏng.

Xem ra là không biết xông vào lúc nào, kết quả... toàn quân bị diệt.

- Ân?

Tùy ý lật một cái, đột nhiên một cái không gian giới chỉ xuất hiện ở trước mắt.

Tinh thần khẽ động, tiến vào bên trong.

- Đồ vật bị lấy sạch, hẳn là đều bị lục soát...

Trương Huyền lắc đầu, trong giới chỉ rỗng tuếch, hầu như vật gì cũng không có.

Cũng khó trách, Linh thú không cách nào phá giải không gian giới chỉ, Thánh thú có thể, chung quanh nhiều Thánh thú như vậy, nếu như bên trong có đồ tốt, khẳng định sớm đã bị lục soát sạch sẽ, làm sao có thể lưu cho mình.

- Đây là thư tịch?

Ý thức đang muốn rời khỏi nhẫn, con mắt thoáng nhìn, nhìn thấy một đống vật phẩm không ra gì, tinh thần khẽ động, xuất hiện ở trước mắt, thế mà tất cả đều là thư tịch.

Thánh thú đều có truyền thừa của mình, không cách nào tu luyện công pháp nhân loại, do đó những vật này đối với bọn chúng mà nói, cái gì cũng không bằng.

Trương Huyền nhìn sang, thu những sách vở này vào trong óc.

- Rõ ràng đều là công pháp tu luyện cùng võ kỹ...

Mắt Trương Huyền sáng rực lên.

Không ít tu luyện giả, đều có thói quen sao chép công pháp, do đó chỉ cần là tu luyện giả nhân loại, trên người đều chứa không dưới mấy chục bản bí kỹ.

Trong không gian giới chỉ này cũng giống vậy, tùy tiện khẽ đảo, liền có hơn trăm bản.

Kiều Thiên cảnh, Quy Nhất cảnh, Đạp Hư cảnh đều có, có điều tuy có bí tịch, nhưng số lượng không đủ, liền không cách nào hình thành Thiên Đạo công pháp, đối với hắn tác dụng không lớn.

- Nhìn xem còn có không gian giới chỉ khác không, nếu như có thể tìm thêm mấy quyển, có lẽ có thể kiếm ra công pháp tu luyện...

Cũng không vội vã, Trương Huyền khởi động Vu hồn, tiếp tục xoay loạn, không lâu sau, hắn lục ra hơn hai mươi không gian giới chỉ.

Mấy trăm thi cốt, chỉ có bấy nhiêu không gian giới chỉ, còn lại chỉ sợ đều bị đám Thánh thú kia chia cắt. Những vật phẩm đáng giá trong giới chỉ này, sớm bị lục soát sạch sẽ, chỉ còn lại có một chút thư tịch không đáng tiền.

Trương Huyền vơ vét những sách vở này lại.

- Hơn một ngàn bản công pháp Quy Nhất cảnh, hơn năm trăm bản Đạp Hư cảnh, còn có hai trăm bản Tằm Phong cảnh...

Mắt Trương Huyền sáng rực lên.

Công pháp Đạp Hư cảnh cùng Tằm Phong cảnh không đủ, nhưng hơn một ngàn bản công pháp Quy Nhất cảnh, có thể hình thành Thiên Đạo bí tịch, để hắn thuận lợi tu luyện.

- Chính xác!

Thu nhập thư tịch trong óc, tinh thần khẽ động.

Rất nhanh một bản Thiên Đạo công pháp Quy Nhất cảnh xuất hiện ở trước mắt, ngón tay đụng lên, tri thức đi vào trong óc.

- Những linh dịch này mang không đi, không bằng tu luyện ngay ở chỗ này, có thể tiết kiệm một chút...

Đã nhìn chung quanh, không có vật chứa dung nạp, đã như vậy, không bằng mượn cơ hội này tu luyện, trước tiên đột phá cảnh giới lại nói.

Làm người phải cần kiệm công chính, có thể tiết kiệm, liền tiết kiệm một chút.

Tinh thần khẽ động, thân thể xuất hiện ở trước mắt, Vu hồn chui vào, sau đó cổ tay khẽ động, phân thân cũng xuất hiện.

Phân thân giống như Vu hồn của bản tôn, chỉ tu luyện đến Quy Nhất cảnh hậu kỳ, hiện tại nhiều linh dịch như vậy, vừa vặn để hắn hấp thu nhiều chút, miễn cho lãng phí.

Truyền lại tình huống trước mắt cho phân thân, dặn dò một tiếng, Trương Huyền đi đầu nhảy vào ao nước. Xì xì xì xì...

Công pháp Quy Nhất cảnh vận chuyển, linh dịch chung quanh lập tức dọc theo huyệt đạo, truyền vào trong cơ thể.

Ầm ầm!

Thân thể giòn vang, tu vi lập tức đột phá Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, đạt đến Quy Nhất cảnh.

Tu vi tấn thăng, tốc độ hấp thu linh khí tăng nhanh, cả người giống như một máy bơm cự đại, hấp thu quá nhanh, chung quanh linh dịch tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

Quy Nhất cảnh sơ kỳ!

Quy Nhất cảnh trung kỳ!

Quy Nhất cảnh hậu kỳ!

...

Ngắn ngủi nửa canh giờ, thực lực đã đột phá ràng buộc, đạt đến Quy Nhất cảnh đỉnh phong.

- Vu hồn...

Tu vi chân khí tấn cấp, Trương Huyền cũng không ngừng nghỉ, Vu hồn nhảy ra, tiếp tục hấp thu.

Vu hồn đã đạt đến Quy Nhất cảnh hậu kỳ, tiếp tục tu luyện tốc độ nhanh không ít, chỉ dùng hơn mười phút, đã đột phá đến đỉnh phong.

Chân khí cùng Vu hồn toàn bộ đột phá, Trương Huyền lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy trên người dâng trào lực lượng, hai mắt tỏa ánh sáng.

Đổi lại lúc khác, muốn cho hồn lực, chân khí toàn bộ đột phá, không có mấy chục viên linh thạch thượng phẩm, khẳng định làm không được, mà bây giờ, linh dịch đầy đủ, tương đương với miễn phí, tâm tình kìm lòng không được thư sướng.

- Được rồi...

Đứng dậy, cúi đầu nhìn lại linh dịch, đang muốn nhìn một chút còn lại bao nhiêu, nhịn không được sửng sốt một cái.

Chỉ thấy bể linh dịch trước đó rộng bảy tám mét, tất cả Địa Mạch linh dịch đã tiêu hao không sai biệt lắm.

- Làm sao có thể?

Hắn chỉ là đột phá Quy Nhất cảnh, làm sao có thể dùng nhiều như vậy?

Quay đầu nhìn về phía phân thân, chỉ nhìn thoáng qua, con ngươi kìm lòng không được co lại, nhịn không được chửi ầm lên.

- Ta sát, ngươi cái bại gia tử này...

Chương 1457: Trịnh Dương giảng bài (1)

Chỉ thấy phân thân Vu hồn ly thể, đang điên cuồng hấp thu linh khí trong ao.

Lúc này hồn thể lần nữa tăng trưởng gấp đôi, đạt đến hai mươi mét, như lấp đầy cả sơn động.

Sau khi dùng da thú chứa xong, còn thừa lại hơn phân nửa linh dịch, hầu như đều bị tên này hấp thu.

Mặc dù tu vi vẫn là Quy Nhất cảnh, nhưng hồn thể cường đại, như là thần chỉ lơ lửng, cho người ta một loại cảm giác sức mạnh liên tục không ngừng, sẽ không suy kiệt.

Dường như đột phá hai mươi mét ràng buộc, hình thái hồn phách phát sinh một loại biến hóa không muốn người biết nào đó, càng thêm cường đại, lực lượng cũng càng khủng bố hơn.

Hồn thể to lớn như vậy, coi như Lộ Xung lúc trước tới so sánh, cũng yếu cực kì nhỏ.

Hắn đột phá một đại cảnh giới, ngay cả một phần trăm linh dịch cũng không dùng tới, tên này dọn sạch cả ao... Suy nghĩ một chút cũng để người phát điên.

Vốn còn nghĩ sau khi nhận được, bán ít kiếm tiền, hiện tại xem ra, mua cái rắm ah!

Cũng không đủ con hàng này dùng!

Hô!

Nghe được hắn hét lớn, hồn phách nhoáng một cái, chui vào thể nội, toàn bộ phân thân lập tức xao động ra lực lượng cường đại, nhìn mà lông mày Trương Huyền nhảy loạn.

Trước đó hắn không phải đối thủ, hiện tại xem ra, càng không cần suy nghĩ.

Đồng dạng hồn phách một phân thành hai, Cửu Thiên Liên Thai tẩm bổ, tên này so với bản tôn còn mạnh hơn nhiều lắm.

Bản tôn đánh không lại phân thân... Nói ra, thật là mất mặt!

Nhưng cả hai là một ý thức, có thể nói là cùng một người, phân thân mạnh, đối với hắn cũng là chuyện tốt.

- Trước vào không gian giới chỉ a!

Biết đồ chơi này bị hấp thu hết, nói nhiều hơn nữa cũng nhả không ra, Trương Huyền đành phải khoát tay áo, để phân thân đi vào không gian giới chỉ.

Bản thân thì nhẹ nhàng nhảy lên, bay ra ao nước.

Tu vi đột phá đến Quy Nhất cảnh đỉnh phong, lực lượng chân khí, thuận lợi đạt đến 14 triệu đỉnh, có thể so với Đạp Hư cảnh sơ kỳ.

Hồn lực cũng đạt tới 1100 vạn đỉnh, lại thêm thân thể 800 vạn đỉnh, toàn bộ lực lượng đã đạt đến 33 triệu đỉnh, so với Hóa Phàm cửu trọng Tằm Phong cảnh đỉnh phong, cũng không kém nhiều lắm. (Tằm Phong cảnh đỉnh phong 34 triệu đỉnh.)

Loại thực lực này, ở trong học sinh của Danh Sư học viện được cho không yếu, nhưng so với đám Thánh thú phía ngoài, còn kém rất nhiều.

- Ra ngoài đi!

Biết không thể chống đỡ những tên mạnh mẽ kia, Trương Huyền tách rời Vu hồn, đặt thân thể ở trong không gian giới chỉ, lặng lẽ cầm, bay ra ngoài sơn động.

- Không đúng, sao linh khí bên trong cảm giác yếu đi không ít?

- Vào xem! Còn không có bay đến cửa động, liền nghe tiếng gào thét của Thánh thú vang lên, lập tức hai con Thánh thú thẳng tắp vọt vào.

Trương Huyền không dám nhúc nhích, sống lưng dán chặt bức tường, lặng lẽ cầm không gian giới chỉ, cũng đặt ở đằng sau một nham thạch.

Hô!

Vừa mới chuẩn bị tốt, liền cảm thấy hai Thánh thú to lớn bay qua trước mặt, tốc độ cực nhanh, khuấy động lên gió lốc.

Thời điểm Địa Mạch linh dịch phủ đầy, chung quanh đâu đâu cũng có linh khí, bây giờ bị dọn sạch, ngu nữa cũng cảm giác được không bình thường.

- Đi mau!

Biết một khi đối phương phát hiện linh dịch bị hấp thu hết, khẳng định sẽ nổi điên tìm kiếm, Trương Huyền không dám dừng lại, Vu hồn khẽ động, mang theo không gian giới chỉ lao ra ngoài động.

- Ah... Linh dịch bị người đánh cắp hết!

- Đáng giận, ai, đến cùng ai làm...

Mới vừa đi ra sơn động, lập tức nghe được từng tiếng gào thét phẫn nộ, Trương Huyền không dám dừng lại, mang theo không gian giới chỉ, Vu hồn nhảy vào dòng nước cách đó không xa.

Vừa tiến vào đáy nước, lập tức cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ tựa hồ muốn áp bách đại địa thành bụi phấn, từ trong sơn động vọt ra, bao phủ bốn phía.

- Có người lẻn vào Vân Vụ lĩnh, tất cả Linh thú nghe lệnh, đuổi theo cho ta...

Ầm ầm!

Ngay sau đó, một âm thanh lớn vang lên, lập tức liền nghe được thanh âm của vô số Thánh thú, Linh thú không dứt bên tai, toàn bộ Vân Vụ lĩnh, trong nháy mắt liền bị lực lượng khổng lồ phong tỏa.
- Không dễ chạy trốn a...

Biết toàn bộ Linh thú của Vân Vụ lĩnh lên đường, lại muốn chạy trốn sẽ rất khó, Trương Huyền cũng không vội vã, dọc theo nước sông chậm rãi trôi về phía trước.

Đi tới không xa, liền thấy hơn mười Linh thú chui vào tìm kiếm.

Nhưng hiện tại hắn là trạng thái Vu hồn, không gian giới chỉ hoàn toàn có thể giấu ở trong bùn, những Linh thú này chuyển tầm vài vòng, cũng không phát hiện cái gì, đành phải ngoi lên.

Bơi không biết bao lâu, đi đến cuối dòng sông, lặng lẽ chui ra, lúc này, trời bên ngoài đã hoàn toàn tối, sao dày đặc đầy trời, hẳn là đêm đã khuya.

Nhìn một vòng, phát hiện vẫn có không ít Linh thú, có điều chỉ cần không đạt tới Thánh giả, muốn phát hiện hắn rất khó.

Nhưng vẫn cẩn thận cho thỏa đáng, Linh thú có cái mũi rất linh, có thính giác rất tốt, một khi không cẩn thận bị vây lại, trốn cũng trốn không thoát.

Một đường vừa đi vừa nghỉ, thẳng đến trời tờ mờ sáng, lúc này mới từ trên núi đi xuống.

Rời phạm vi Vân Vụ lĩnh, đi tới một tiểu sơn, thả thân thể ra, hồn thể chui vào trong đó, lúc này mới triệu hoán Tử Dực Thiên Hùng thú, nhanh chóng bay về học viện.

Không cứu được Ngụy Trường Phong, nhưng nhất định phải cứu nữ nhi của hắn!

Từ khi đi Vân Vụ lĩnh đến bây giờ, thế mà qua ròng rã một ngày một đêm.

...

Trương Huyền biến mất, lại không biết toàn bộ Danh Sư học viện sắp vỡ tổ.

Tôn Cường ở sáng sớm đến tìm thiếu gia báo cáo, muốn nói cho hắn, có người thuê đám người Trịnh Dương dạy võ kỹ cùng thương pháp, kết quả... Tự nhiên không tìm được.

Hắn không tìm được người, mà đám người Trịnh Dương đã theo Tiết Chân Dương vào tổng bộ Chân Dương hội.

Là một tiểu viện cự đại.

- Cho tất cả mọi người tập hợp!

Vừa về, Tiết Chân Dương liền ra lệnh.

Không lâu sau, tất cả mọi người của Chân Dương hội liền tập hợp.

Không hổ là học hội bài danh trước mấy, toàn bộ Chân Dương hội, chừng hơn hai ngàn người, bao gồm bốn niên cấp.

- Hôm nay triệu tập mọi người tới, là ta tìm được cao thủ, truyền thụ mọi người võ kỹ, cho mọi người một khóa phụ đạo!

Thấy người đến đông đủ, Tiết Chân Dương nhìn quanh một vòng nói.

- Đi học?

Chương 1458: Trịnh Dương giảng bài (2)

- Võ kỹ không phải là hội trưởng phụ đạo cho chúng ta sao? Chẳng lẽ hội trưởng tìm được người lợi hại hơn hắn?

Mọi người đều nghi ngờ nhìn qua.

Võ kỹ khóa, trừ sư phụ của mình truyền thụ, đều là Tiết Chân Dương tiến hành phụ đạo, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu để những người này gia nhập Chân Dương hội.

Hôm nay đột nhiên kêu bọn hắn đến, nói có người muốn dạy học, thật hay giả?

- Đây là lão sư thương pháp ta mới vừa bái, Trịnh Dương, thương pháp siêu nhiên, hôm nay liền do hắn dạy cho chúng ta một tiết khóa, để mọi người cảm thụ mị lực của võ kỹ một chút!

Bàn tay lớn vẫy một cái, Tiết Chân Dương giới thiệu.

- Trịnh Dương?

- Thương pháp?

- Tên này chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi a?

- Mười sáu mười bảy tuổi giảng giải thương pháp cho chúng ta?

Lúc này mọi người mới phát hiện, một gia hỏa mười mấy tuổi, đi lên đài cao, cả đám hai mặt nhìn nhau, tất cả đều bối rối.

Bọn họ đều là Danh Sư, thiên tài trong thiên tài, một gia hỏa mười mấy tuổi giảng bài cho bọn hắn... Cái này có phần trò đùa đi.

- Ta nói cho mọi người chính là thương pháp...

Lần thứ nhất giảng bài cho nhiều người như vậy, Trịnh Dương còn có chút khẩn trương, có điều vừa nhắc tới thương pháp, trong lòng sinh ra ngạo khí, êm tai nói, không có dừng lại chút nào.

- Thương pháp còn có thể luyện như vậy?

- Thật lợi hại, nghe một hồi, ta cảm thấy đối với thương pháp đã hiểu sâu mấy cấp độ!

- Hắn nói đạo lý, lời ít mà ý nhiều, nhắm thẳng vào đại đạo, không chỉ thương pháp, dùng cho bất luận vũ khí gì, cũng không có vấn đề!

- Nghe hắn nói thương, để cho ta đối với kiếm pháp cũng tăng lên không ít...

...

Vừa mới đầu, mọi người đối với một thiếu niên chỉ có mười mấy tuổi giảng bài, là cực kỳ xem thường, nhưng nghe một hồi, lập tức kinh động như gặp thiên nhân.

Người trước mắt, tuổi không lớn lắm, nhưng nhắm thẳng vào hạch tâm tu luyện, coi như trưởng lão học viện, lý giải thương pháp, khả năng cũng kém xa tít tắp.

Khó trách hội trưởng mời hắn tới, quả thực có tư cách này.

...

- Ngươi nói cái gì? Tiết Chân Dương không biết từ nơi nào mời tới cao thủ thương pháp, giảng bài cho hội viên?
Thương Nguyệt hội, Long Thương Nguyệt nhìn học viên trước mắt tới báo cáo, vẻ mặt không thể tin được.

- Đúng, người mời tới này lý giả thương pháp cực sâu, chỉ nói chưa tới một canh giờ, học viên tu luyện thương pháp của Chân Dương hội, liền có gần một nửa đột phá!

Học viên vội nói.

- Một nửa đột phá?

Long Thương Nguyệt giật nảy mình.

Thương pháp thuộc về võ kỹ, võ kỹ đột phá càng khó hơn tu vi đột phá, cần phải lý giải cùng ngộ tính, giảng bài có thể nói đột phá...

Đến cùng làm sao làm được?

Tiết Chân Dương từ nơi nào tìm đến yêu nghiệt như thế?

- Nếu như chuyện này là thật, Chân Dương hội sẽ càng ngày càng mạnh... Ta đi tìm Đổng Hân thương nghị một chút!

Trong lòng ngạc nhiên, rốt cuộc kìm nén không được nói một tiếng, Long Thương Nguyệt nhanh chân đi tìm Đổng Hân.

...

- Quấy rối!

Phòng làm việc của viện trưởng, Võ Kỹ học viện viện trưởng Tu Trường Thanh, nghe được một lão sư báo cáo, hơi vung tay.

Tiết Chân Dương, là học sinh thân truyền của hắn, bình thường quấy rối một chút cũng thôi, hôm nay thế mà mời một thiếu niên dạy học cho Danh Sư học viện, truyền thụ võ kỹ... Đây không phải đùa giỡn sao?
Truyền đi, mặt mũi của Võ Kỹ học viện bọn họ để vào đâu?

- Ta đi qua một chuyến!

Tu Trường Thanh hừ một tiếng, ra khỏi phòng, nhanh chân đi tới tổng bộ của Chân Dương hội.

Không lâu sau, liền đến lân cận tiểu viện.

- Nhiều người như vậy...

Nhìn thoáng qua, không khỏi nhíu mày.

Trong sân chất đầy người, ba tầng trong ba tầng ngoài, từ xa nhìn lại, không biết bao nhiêu.

Tuy Chân Dương hội là tổ chức học sinh, nhưng hắn vẫn có nghe thấy, chỉ hơn hai ngàn người, lúc nào nhiều như vậy?

Cái này chỉ sợ không dưới năm ngàn a!

Năm ngàn người đang nghe một gia hỏa mười mấy tuổi giảng bài?

Quấy rối! Thật là quá hồ nháo!

Đang định đi qua, chỉ thấy một tên mập chắn ở cửa ra vào, trong tay cầm một cái cái sọt.

- Một trăm viên linh thạch trung phẩm, giao tiền lại đi vào...

- Còn lấy tiền?

Vẻ mặt Tu Trường Thanh trầm thấp, lông mày nhảy loạn.

Không biết từ nơi nào tìm người tới ngược lại cũng thôi, thế mà còn lấy tiền, một trăm linh thạch trung phẩm... Giá cả cỡ này, so với Danh Sư lục tinh còn quý!

Học sinh đi học càng ít, giá cả càng cao, trái lại, càng nhiều người, giá cả càng thấp.

Hiện tại không sai biệt lắm năm ngàn người, thế mà còn muốn một trăm linh thạch... Há không cho thấy, một bài giảng liền thu 500 ngàn linh thạch trung phẩm?

Đừng nói Danh Sư lục tinh, coi như Danh Sư thất tinh cũng không thu như thế!

- Làm sao? Không trả nổi? Không trả nổi liền đừng tới nghe giảng bài, khó trách già như thế, còn ở trong học viện không tốt nghiệp được!

Thấy lão nhân trước mắt không muốn đưa tiền, mập mạp nhếch miệng, tràn đầy khinh thường:

- Nguyên lai là người nghèo rớt mồng tơi!

Chương 1459: Tu Trường Thanh khiếp sợ (1)

- Ngươi...

Nghe nói như thế, nhìn thấy mặt mũi đối phương khinh thường, ánh mắt khi dễ, Tu Trường Thanh không chỉ râu ria dựng đứng, toàn bộ khuôn mặt cũng tái xanh!

Võ Kỹ học viện, mặc dù ở trong mười đại học viện, xếp sau Y Sư học viện, chỉ có hạng sáu, nhưng cũng là quái vật khổng lồ danh xứng với thực, nhất là hắn, ở trong thập đại trưởng lão, đơn đả độc đấu, coi như không phải thứ nhất, cũng tuyệt đối có thể xếp top ba!

Nhân vật đỉnh phong như thế, không biết ngược lại cũng thôi, thế mà còn hỏi mình đòi tiền?

Đòi tiền thì cũng thôi đi, còn nói mình là kẻ nghèo hèn?

Nghèo em gái ngươi ah!

Đến Võ Kỹ học viện, ngay cả viện trưởng cũng không nhận ra, từ chỗ nào xuất hiện a?

- Ta tới xem một chút, cũng không phải là nghe giảng bài!

Tu Trường Thanh cố nén da mặt co rúm, khoát tay áo.

Thân là viện trưởng, phải có phong độ của viện trưởng, tự nhiên không có khả năng bởi vì đối phương nói một câu, liền rùm beng đến đầu rơi máu chảy.

- Nhìn xem?

Mập mạp khả nghi nhìn qua.

Tu Trường Thanh nhẹ gật đầu, vuốt râu, một bộ cao nhân tự nhiên sinh ra.

Nếu như vậy, đối phương còn nhìn không ra thân phận của hắn, thật sự là không nói được.

- Được rồi!

Mập mạp như rõ ràng cái gì, để cái sọt dưới đất, không có thu tiền:

- Ngươi vào đi!

- Ân!

Thấy đối phương rốt cục lĩnh ngộ, lúc này mới hài lòng nhẹ gật đầu, Tu Trường Thanh nâng bước chân, còn không có rảo bước tiến vào cửa chính, liền nghe được tên kia tận lực áp chế nói thầm.

- Cái đồ chơi gì chứ! Không có tiền liền nói không có tiền, giả trang cao nhân gì, nhìn xem... thật có mặt nói, còn không phải đi học trộm? Gặp qua không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy! Còn Danh Sư... ta phi!

Mí mắt xoay loạn, mập mạp khinh thường lộ rõ trên mặt.

- Ngươi...

Tu Trường Thanh lảo đảo một cái, suýt chút nữa phun ra lão huyết, hôn mê ngay tại chỗ.

Hắn là viện trưởng, một trong thập đại trưởng lão, bị người ở trước mặt chửi không biết xấu hổ, giả cao nhân... lửa giận hừng hực sắp bốc cháy lên, sắp muốn điên rồi.

Gặp qua ngu ngốc, nhưng chưa thấy qua ngu ngốc như thế. Ta vừa rồi phong độ cao nhân, chẳng lẽ ngươi không thấy được? Không suy đoán ra thân phận của ta sao?

- Tốt, ta đưa tiền!

Biết so đo với loại người này, khẳng định sẽ tươi sống tức chết, thật muốn làm ầm ĩ lên, ngược lại là mình mất thân phận, Tu Trường Thanh cắn răng, ném ra một viên linh thạch, rơi vào cái sọt.

- Linh thạch thượng phẩm?

Nhìn thấy linh thạch rơi xuống, lóng lánh ánh sáng, linh khí xao động, như rồng ngâm hổ gầm, mắt mập mạp sáng rực lên.

Còn tưởng rằng tên này là một quỷ nghèo, không nghĩ tới lại lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm... Náo loạn nửa ngày, không phải không có tiền, mà là thổ tài chủ!

- Ta có thể vào chứ?

Tu Trường Thanh hừ một tiếng.

- Thối tiền lẻ cho ngươi, một viên linh thạch thượng phẩm, giá trị một vạn viên trung phẩm, giá cả đi học, là 100 viên linh thạch trung phẩm, ta trả ngươi... 9900 viên linh thạch trung phẩm!

Mập mạp lẩm bẩm, bắt đầu xoay loạn ở trong sọt, dường như muốn lấy ra linh thạch đối ứng.

- Không cần thối!

Tu Trường Thanh khoát tay áo.

Thân là thập đại trưởng lão, Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, một viên linh thạch thượng phẩm, ở trong mắt những người khác vô cùng trân quý, nhưng đối với hắn, còn không tính là gì.

- Quá tốt rồi! Vừa vặn cũng không có tiền thối...
Con mắt mập mạp tỏa ánh sáng.

- ...

Tu Trường Thanh lần nữa nhoáng một cái, cảm thấy ngực khó chịu.

Đây là người gì a...

Quá không biết xấu hổ đi!

Sao Tiết Chân Dương có thể tìm kẻ như vậy đến học viện, đây không phải mất đi tên tuổi của Võ Kỹ học viện sao?

Càng nghĩ càng giận, cố nén xúc động một tay quất chết đối phương, nhanh chân đi vào trong viện, mới tiến vào bên trong, liền nghe mập mạp ở sau lưng lần nữa hô lên:

- Vị bạn học có khuôn mặt lão nhân kia, cho tiền boa 9900 linh thạch! Mọi người phải học tập hắn a!

Thân thể Tu Trường Thanh cứng ngắc, lông mày nhảy loạn, suýt chút nữa điên mất.

Tiền boa?

Còn học tập?

Vốn hắn chỉ muốn lặng lẽ tới, nhìn xem rốt cục chuyện gì xảy ra, thuận tiện giáo huấn Tiết Chân Dương một lần, hiện tại được rồi, đường đường Võ Kỹ học viện viện trưởng, cũng tới nghe giảng bài, không chỉ cho học phí, còn cho tiền boa...

Cái này con mẹ nó nhảy vào Hồng Nguyên hồ cũng rửa không sạch a!

Quả nhiên, ý nghĩ này còn không có kết thúc, liền thấy tất cả học viên ở phía trước nghe giảng bài đồng loạt nhìn qua.

- Là Tu viện trưởng...

- Tu viện trưởng cũng tới, không chỉ đóng học phí, còn cho nhiều tiền boa như vậy?

- Lợi hại, xem ra hắn cũng thừa nhận Trịnh lão sư, Lưu lão sư cùng Vương lão sư lợi hại!

- Đúng vậy...

...

Nhìn thấy viện trưởng không chỉ tự mình đến, còn cho tiền boa, tất cả mọi người đều xôn xao.

Hai học viên của Võ Kỹ học viện, nhịn không được chạy tới gần:

- Viện trưởng, ngươi cũng tới, vị trí phía trước tốt, đến bên này nghe đi!

Con mắt Tu Trường Thanh tối sầm lại, thân thể nhoáng một cái.

Chương 1460: Tu Trường Thanh khiếp sợ (2)

Vị trí tốt...

Con mẹ nó ta là đến gây chuyện, không phải tới nghe khóa!

- Đúng vậy, viện trưởng, hội trưởng ở bên kia chờ ngươi, chúng ta nhanh một chút đi, nếu không, nhiều người nhìn như vậy, chậm trễ đi học, sẽ thật không tiện...

Một học viên khác cũng nói.

- Hội trưởng? Tốt, ta ngược lại muốn xem xem hắn làm cái quỷ gì!

Tu Trường Thanh tức đến sắp thổ huyết, nghe được Tiết Chân Dương ở phía trước chờ, nhẹ gật đầu.

Tiếp tục đợi ở chỗ này, bị những học sinh khác vây xem, khẳng định càng mất mặt, còn không bằng tìm tới nghiệt đồ của mình giáo huấn một lần lại nói.

Đi theo sau lưng hai vị học sinh, chen vào đám người, rất nhanh đã tới gần đài cao.

- Lão sư, ngươi cũng tới...

Nhìn thấy hắn, Tiết Chân Dương hưng phấn nhìn qua, tràn đầy cung kính.

- Ngươi đến cùng làm cái quỷ gì?

Khuôn mặt Tu Trường Thanh trầm xuống, nhịn không được nữa, liền muốn bộc phát.

- Trước đừng nóng giận, lão sư, ngươi nghe một chút lại nói...

Không trả lời lão sư nói, Tiết Chân Dương chỉ trên đài.

- Nghe một chút?

Tu Trường Thanh sửng sốt, mặc dù tức giận, nhưng nhìn thấy chung quanh tất cả đều là học sinh, vẫn cưỡng ép nhịn xuống, ngẩng đầu nhìn lên.

Hiện tại đang giảng bài là một nữ hài, bộ dáng mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo có chút xinh đẹp, so với Hồ Yêu Yêu, Đổng Hân… cũng không kém chút nào.

- ... Thối công, là chân, cùng thân pháp hợp hai làm một, chúng ta đều biết, đi đường, chạy bộ đều dùng chân, nếu như có thể coi những này làm quá trình tu luyện, thối công tất nhiên tiến nhanh...

- Chúng ta tu luyện công pháp, chú trọng nhiều nhất là kỹ xảo, Toàn Phong thối, Hàn Dương thối, Đại Lực Kim Cương thối... Rất nhiều cước pháp, chỗ nào cũng có, toàn sách là sách, thực tế là tìm nhầm phương hướng, công hiệu của chân là đi đường, loại công hiệu này phát huy đến cực hạn, chính là tốt nhất...

Nữ hài nhấn rõ từng chữ, chậm rãi nói ra.

Vừa mới đầu Tu Trường Thanh không để ý lắm, càng nghe càng cảm thấy kinh hãi, da mặt cũng bắt đầu giật động.

Người trong nghề vừa ra tay, liền biết có môn đạo.

Hắn là Võ Kỹ học viện viện trưởng, càng là Danh Sư lục tinh đỉnh phong, lĩnh ngộ võ kỹ cực kỳ cao thâm, đối phương giảng giải thối công, mặc dù nghe cơ sở, nhưng chu đáo, nhắm thẳng vào bản chất.

Thậm chí không ít địa phương lý giải, so với hắn... còn muốn khắc sâu!
Có thể nói, coi như hắn giảng giải, cũng kém xa đối phương!

- Cái này... là cơ sở? Cơ sở thối công, có thể có nhiều biến hóa như vậy?

Lại nghe một hồi, lông mày nhịn không được nhíu lại.

Giống như đối phương nói, võ kỹ coi trọng quỷ dị, ngoài dự liệu, để người ta khó lòng phòng bị, mà đối phương giảng giải lại là đại đạo đường đường, đường đường chính chính, không có chút bàng môn tà đạo. nào

Nhưng chẳng biết tại sao, càng như vậy, lại càng có thể phát huy ra lực lượng mạnh nhất.

- ... Đi đường kéo theo toàn thân, nếu như lực lượng đi đường, dùng bàn chân truyền ra ngoài thì sao? Đây chính là thối công hôm nay ta muốn truyền thụ, có thể trong nháy mắt, tập trung lại lực lượng toàn thân, để đối thủ cảm nhận được toàn bộ tu vi của ngươi...

Nữ hài trên đài tiếp tục giảng giải.

- Hai chân, có thể kéo theo toàn thân, võ kỹ bình thường, một chân chống đỡ, một chân khác công kích, lực lượng rất hiển nhiên sẽ phân tán, nếu như phóng xuất ra toàn bộ lực lượng...

Con mắt của Tu Trường Thanh càng ngày càng sáng.

Cẩn thận nghe xuống dưới, một lát sau mới vỗ đùi:

- Đúng a! Thi triển thối công như vậy, tất cả vấn đề đều có thể giải quyết... Không chỉ lực lượng mạnh hơn, tốc độ càng nhanh, uy lực công kích cũng sẽ càng cường đại!

- Mặc dù chiêu số công kích đơn giản, nhưng nhắm thẳng vào hạch tâm đại đạo, thể hiện hết thảy biến hóa cơ sở nhất của võ kỹ...

Nội dung nữ hài giảng giải, ở trong lòng chảy xuôi một lần, càng nghe càng cảm thấy hưng phấn, con mắt cũng càng ngày càng sáng.

Đối phương nói võ kỹ, cấp bậc khả năng không cao bằng hắn, nhưng là cơ sở thực sự, dựa theo đối phương giảng giải tu luyện, xem như hắn, cũng được ích lợi vô cùng, đối với về sau học tập, có dẫn dắt cực lớn.
- Lão sư, thế nào?

Nhìn thấy biểu lộ của lão sư, Tiết Chân Dương cười nhìn lại.

Hắn mời đám người Trịnh lão sư, Vương sư bá tới giảng bài, đồng thời cho giảng bài phí, liền đoán được lão sư sẽ tức giận, do đó sớm liền làm ra chuẩn bị.

Quả nhiên giống như mình nghĩ, lão sư nghe một hồi, cũng rơi vào trong đó, không cách nào tự kềm chế.

Nói thật, bản thân trong lúc vô tình gặp phải mấy vị này, mặc dù không phải Danh Sư, nhưng lý giải võ kỹ, cùng lĩnh ngộ tu luyện, thực sự quá sâu sắc, dựa theo phương pháp bọn họ giảng giải tu luyện, tiến bộ nhanh chóng không nói, càng có thể đánh chắc cơ sở, không có kẽ hở!

Có thể đoán được, cẩn thận nghe giảng, nghiêm ngặt tu luyện, sau này tiến bộ, tuyệt đối sẽ càng lúc càng lớn, để cho người ta sợ hãi thán phục!

- Lợi hại!

Tu Trường Thanh không ngừng gật đầu:

- Không nghĩ tới có người có thể ở võ kỹ cơ sở, lý giải thấu triệt như thế... Một trăm linh thạch trung phẩm nghe được loại chương trình học này, xem như kiếm lời!

Linh thạch trung phẩm, đối với những Danh Sư bọn hắn, không tính là gì, chỉ cần là lão sinh, ai không có mấy trăm hơn ngàn.

Chút linh thạch ấy, liền nghe được tiết khóa đặc sắc như thế, thật sự là lợi nhuận.

Có thể tưởng tượng, tiết khóa này qua đi, không ít người sẽ có lĩnh ngộ mới đối với võ kỹ, từ đó thực lực tăng nhiều.

- Đúng vậy!

Tiết Chân Dương gật đầu.

Nếu như không phải thán phục chương trình học của đối phương, đường đường thiên tài của Danh Sư học viện, sao có thể bái một gia hỏa nhỏ hơn mình làm sư.

- Chân Dương, cô gái này có lai lịch gì?

Cảm khái một câu, Tu Trường Thanh nhịn không được nhìn qua.

- Cụ thể lai lịch gì ta cũng không biết, nhưng mà hôm qua thời điểm du lịch, ở ngoài trường gặp gỡ... làm sao, lão sư động tâm thu đồ?

Tiết Chân Dương nhìn qua.

- Thu đồ?

Tu Trường Thanh lắc đầu:

- Có thể lý giải võ kỹ sâu như vậy, ta nào có tư cách làm lão sư của nàng, mà là muốn mời nàng làm Khách khanh trưởng lão của Võ Kỹ học viện!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau