THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1451 - Chương 1455

Chương 1451: Đây là tình thương của cha (1)

Chỗ sâu trong Vân Vụ sơn.

Bành bành bành!

Một bóng người bay ngược ra, sống lưng đâm vào trong nham thạch, vẻ mặt như giấy trắng, phun máu tươi từng ngụm.

Người này gãy mất một cánh tay, xương cốt trước ngực cũng bể nát không dưới mười nơi, thoạt nhìn thoi thóp, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

Đối diện hắn, là Thánh thú loại vượn hình thể to lớn, toàn thân đen kịt, nắm đấm thô to, lực lượng kinh người.

- Ta còn không có lấy được Vân Vụ hoa, còn không thể chết!

Cắn răng một cái, từ trong nham thạch chui ra, ánh mắt bóng người nhìn lại nơi xa, thẳng tắp vọt lên.

- Đáng giận!

Thấy tên này còn có thể kiên trì, cái mũi thô to của Thánh thú phun ra một hơi nóng hầm hập, hừ lạnh một tiếng.

Đạt tới cấp bậc Thánh thú, đã có thể miệng nói tiếng người.

Kẻ trước mắt này, nửa canh giờ trước liền bị nó gặp gỡ, vốn cho rằng một gia hỏa Thánh giả nhất trọng trung kỳ, tùy tiện hai quyền, coi như không chết, cũng có thể dọa đến tè ra quần, bỏ trốn mất dạng.

Nằm mơ cũng không nghĩ tới, người này căn bản không quản tổn thương có nặng hay không, cứ xông về trước.

Vừa đánh vừa đuổi, tên này tiếp không dưới hai mươi quyền.

Nắm đấm nặng như thế, coi như Thánh giả cùng cấp với nó, cũng sẽ bị dọa đến không còn dám đi, không kiên trì nổi, nhưng tên này, lại không quan tâm, chỉ cần khôi phục một chút thể lực, liền liều mạng lao về phía trước, cả người như kim cương đánh không chết, xem như nó cũng cảm thấy có chút bối rối.

Ầm ầm!

Nhanh chóng phi hành, lực lượng chèn ép không khí, phát sinh nổ tung, Thánh thú lần nữa đánh bóng người xuống mặt đất, xương cốt cả người không biết gãy mất bao nhiêu.

Phốc phốc phốc!

Nhân loại miệng phun máu tươi, nội tạng giống như muốn phun ra, mắt thấy không được, ai ngờ sau một khắc, lần nữa từ khu vực đổ nát thoát ra, tiếp tục lao về phía trước.

- Tên này đến cùng muốn làm gì a?

Thánh thú cũng cảm thấy xem không hiểu.

Bất kể người hay Linh thú, Thánh thú, đều mang theo kính sợ đối với sinh mạng, tên này làm như vậy, quả thực giống như chịu chết.

- Nhanh.. sắp tới địa phương Vân Vụ hoa sinh trưởng...

Không đi quản ý nghĩ trong lòng Hồng Viên thú, lần nữa từ dưới đất bò dậy, Ngụy Trường Phong nhìn thoáng qua hoàn cảnh chung quanh, con mắt lộ ra hi vọng.

Hắn vốn nghĩ, lặng yên không tiếng động đi tới sơn mạch, lấy được một gốc Vân Vụ hoa liền đi, nằm mơ cũng không nghĩ tới bị phát hiện, thậm chí còn đưa tới gia hỏa cường đại như thế.

Nói thật, hắn là Linh Tài các Các chủ, bảo vật không ít, nhìn thấy tên này, nếu xoay người bỏ chạy, khẳng định có thể rời đi, chỉ là như thế lại muốn lấy được Vân Vụ hoa, liền không thể nào!

Thứ này có thể đổi Thập Diệp hoa, có thể cứu nữ nhi của hắn, cho dù chết... cũng phải cầm tới!

Bành!

Lần nữa bị đánh trúng, ngã lộn lăn vài vòng, rơi trên mặt đất, Ngụy Trường Phong chỉ cảm thấy khí lực toàn thân càng ngày càng yếu, bất cứ lúc nào cũng sẽ rời khỏi thân thể.

Trong lờ mờ, như thấy được một bóng người vẫy hắn.

... - Mặc dù còn chưa thấy qua, không biết là nam hay nữ, nhưng đó là con của chúng ta, coi như liều mạng chết, cũng không thể để nó bị thương tổn!

Nàng ngồi xếp bằng, trên mặt mang nước mắt, quay đầu nhìn qua:

- Ta biết ngươi yêu ta, sẽ tôn trọng lựa chọn của ta...

- Không...

Ngụy Trường Phong gấp gáp vẫy tay, nhưng lúc này, lực lượng trong cơ thể hắn bị phong cấm, nằm trên mặt đất, động một cái cũng không thể.

- Ta vốn trọng thương, đã sống không được bao lâu, ta nguyện ý dùng tính mạng của ta, bảo vệ con mình...

Một tiếng thấp giọng hô, lực lượng toàn thân nữ tử hóa thành hồng lưu, tràn vào trong bụng, hài tử thuận lợi ra đời, tiếng khóc lanh lảnh vang vọng cả sơn động...

Rốt cục, hắn phá được phong ấn, mà nữ tử đã không có khí lực, nằm trong ngực, khóe miệng mang theo mỉm cười:

- Trường Phong, phải chiếu cố con của chúng ta thật tốt, nuôi dưỡng nữ nhi của chúng ta thành người, như vậy cho dù chết, ta cũng có thể mỉm cười ở dưới cửu tuyền...

Nói còn chưa dứt lời, người liền đi.

...

- Nữ nhi của ngươi, ở trong thai bị công kích, chỉ sợ không sống qua ba tháng!

Một Y Sư lục tinh lắc đầu.

Ngụy Trường Phong cắn răng.

Đây là nàng dùng sinh mệnh đổi lấy, nếu như chết, sao có thể xứng đáng với thê tử?

Khắp nơi cầu y, khắp nơi tìm người.

- Bảo vật linh tính có thể giúp nàng kéo dài tính mạng,... Hẳn là cũng không sống quá lâu! Một Y Sư lục tinh đỉnh phong nói.

- Chỉ cần nàng có thể sống, đánh đổi lại lớn ta cũng nguyện ý...

Ngụy Trường Phong xiết chặt nắm đấm.

Hắn mở Linh Tài các, vơ vét bảo vật, một khi biết vị trí bảo vật, thậm chí không tiếc ra tay cướp đoạt...

Rốt cục...

Thân thể của nàng thoạt nhìn tốt hơn nhiều.

- Cha...

Một thanh âm non nớt vang lên bên tai, hốc mắt Ngụy Trường Phong đỏ lên, cảm thấy trả giá nhiều hơn nữa cũng đáng!

Bởi vì... Đây là nữ nhi của hắn!

Cũng đây là nữ nhi của nàng!

...

- Mẹ đâu?

Một nữ hài bảy tám tuổi, nghi ngờ nhìn qua, bộ dáng cau mày, giống nàng như đúc.

- Nàng... Đi chỗ rất xa...

Ôm nữ nhi, Ngụy Trường Phong đường đường cường giả Thánh cảnh, chẳng biết tại sao, hốc mắt lại đỏ lên.

...

- Cha, có phải con không khỏe hay không? Con cảm giác mệt mỏi, buồn ngủ quá...

- Con không có việc gì, không có chuyện gì, coi như liều mạng mất đi tính mạng, cha cũng sẽ cứu con...

Ngụy Trường Phong gào thét.

- Gốc Thập Diệp hoa này có thể cứu con gái của ngươi...

Thiếu gia nói.

- Ta cần một gốc Vân Vụ hoa, nếu như ngươi có thể ở trong hai ngày, lấy tới cho ta một gốc, có thể trực tiếp đưa ngươi Thập Diệp hoa!

Vưu phó viện trưởng gật đầu.

...

- Còn không thể chết, ta chết, Như Yên không có Thập Diệp hoa cứu mạng, khẳng định cũng sẽ chết!

Từng màn chảy xuôi ở trước mắt, Ngụy Trường Phong vùng vẫy một hồi, lần nữa đứng dậy.

Nếu như không phải nữ nhi của hắn cần thứ này, khẳng định không kiên trì được nhiều trọng kích như vậy, Hồng Viên thú ở sau lưng không biết vì cái gì, Trương Huyền không biết vì cái gì, nhưng hắn biết... vì nữ nhi!

Chương 1452: Đây là tình thương của cha (2)

So với tính mạng của hắn còn trọng yếu hơn!

- Cũng không xa...

Tung người hướng về phía trước, vòng qua một dốc núi, đột nhiên, trước mắt mây mù tiêu tán, một đóa hoa trắng tinh xuất hiện ở trong ánh mắt.

- Vân Vụ hoa...

Ngụy Trường Phong kích động.

Phí sức tâm huyết, tìm lâu như vậy, chính là vì cái này, giờ phút này, rốt cục thấy được!

Bành!

Mới vừa muốn xông qua hái đóa hoa, sống lưng bị Hồng Viên thú đá trúng.

Lần nữa ngã xuống đất, Ngụy Trường Phong chỉ cảm thấy sinh mệnh chậm rãi xói mòn, đã không chịu nổi.

- Nhất định phải cầm được...

Lần nữa bò lên, thân thể nhoáng một cái, đi tới gần đóa hoa trắng tinh, rút lên, để vào hộp ngọc.

Hô!

Trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng co giật.

Giờ khắc này, dù trên người lại tổn thương nữa, cũng cảm thấy đáng giá.

Có cái này, thiếu gia liền có thể cứu tính mạng của nữ nhi, cho dù chết, cũng có thể nói với nàng... ta làm được!

- Chỉ vì một gốc... Vân Vụ hoa?

Thấy nhân loại này, lộ ra vui vẻ thỏa mãn, Hồng Viên thú ở một bên không thể tưởng tượng nổi.

Còn tưởng rằng vì cái gì, có thể ngay cả tính mạng cũng không cần, không nghĩ tới là thứ này...

Một Thánh giả, vì một cây trà mà chết... Thật đáng giá sao?

Ngụy Trường Phong nhẹ nhàng cười một tiếng.

Nó là một Thánh thú, sao hiểu được tình cảm của nhân loại.

Hít sâu một hơi, thân thể khẽ động, thẳng tắp vọt về phía chân núi.

Vật đã tới tay, cũng không cần phải tiếp tục lưu lại.

- Hừ, mặc kệ ngươi vì cái gì, Vân Vụ sơn há là địa phương ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi? Lưu lại cho ta!

Hồng Viên thú rít lên một tiếng, đi tới gần, móng vuốt to lớn bắt tới.

Phốc!

Trọng thương Ngụy Trường Phong căn bản ngăn cản không nổi, ngực bị một xuyên thấu, máu tươi cuồn cuộn chảy xuôi.

- Ta...

Thân thể Ngụy Trường Phong run rẩy, toàn thân cứng ngắc, muốn phản kháng, lại phát hiện một chút khí lực cũng không có. Thân thể đã đạt đến cực hạn chịu đựng!

Một cỗ hấp lực to lớn từ địa phương không biết tên bay đến, hình như bất cứ lúc nào cũng muốn hút linh hồn của hắn vào.

- Đây chính là tử vong sao? Ta hẳn là... Có thể nhìn thấy nàng a!

Thần trí dần dần mơ hồ, linh hồn tựa như lúc nào cũng sẽ thoát ly thân thể, đi vào không gian không biết tên kia.

- Ngụy Trường Phong!

Đang cảm thấy lập tức sẽ tử vong, lại nhìn thấy một bóng người bay tới, thanh âm mang theo lo lắng.

- Thiếu gia?

Hắn nhịn không được sững sờ:

- Sao ngươi lại tới đây, nơi này nguy hiểm...

Không dám nói cho thiếu gia tình huống của Vân Vụ sơn, chính là sợ hắn theo tới, nếu không một khi xảy ra chuyện, nữ nhi liền không có người cứu!

Nhưng làm sao đối phương vẫn tới?

- Nguy hiểm? Biết rõ nguy hiểm, vì cái gì không nói với ta!

Nhìn thấy mới vừa thu một thuộc hạ Thánh giả biến thành như vậy, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, Trương Huyền gầm lên giận dữ.

Một đường dọc theo tung tích tìm kiếm, rốt cục bị Thiên Nghĩ Phong Mẫu phát hiện tung tích, lúc này mới chạy tới.

Nhưng rất rõ ràng... Đã chậm!

Vội vàng ôm lấy hắn, ngón tay đáp lên, lập tức cảm thấy sinh mệnh lực của đối phương đã tán loạn, coi như hắn nắm giữ y thuật của Y Sư lục tinh đỉnh phong, cũng cứu không được!

Tay nắm giữ mạch môn, Thiên Đạo chân khí tinh thuần truyền vào, lại phát hiện, người sau giống như một cái bao tải thủng, căn bản dung nạp không được. - Thiếu gia, đừng phí công, ta... không được!

Cổ tay khẽ đảo, đưa tới một cái hộp ngọc:

- Đây là Vân Vụ hoa, ngươi cầm lấy đi trao đổi Thập Diệp hoa...

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này, lại vì thứ này liều tính mạng, sắc mặt Trương Huyền tái xanh.

- Nhất định phải cứu nàng...

Thanh âm của Ngụy Trường Phong càng ngày càng thấp.

- Yên tâm đi, ta nhất định sẽ cứu sống nàng, trải qua sinh hoạt của người bình thường, không, so với người bình thường còn tốt hơn...

Trương Huyền cắn răng.

- Đa tạ Thiếu gia...

Ngụy Trường Phong gật gật đầu, thân thể mềm nhũn, rốt cuộc khống chế không nổi linh hồn, bị không gian không biết tên hút tới, cả người cũng ngừng hô hấp.

- Trường phong...

Nhìn thấy thuộc hạ này, thân thể trở nên căng cứng, Trương Huyền gào thét, hốc mắt nhịn không được đỏ lên.

Giờ khắc này, hắn làm sao không biết đối phương vì cái gì!

Vì nữ nhi!

Cái kia là... Tình thương của cha!

Tình cảm đơn thuần nhất, vô tư nhất trên thế giới!

- Nhân loại, nơi này không phải địa phương ngươi có thể tùy tiện tới...

Một bên Hồng Viên thú thấy lại xông qua tới một người, còn không để hắn vào mắt, gầm lên giận dữ.

- Không phải tùy tiện tới? Ta cũng không có ý định tùy tiện đến!

Trương Huyền ngẩng đầu lên:

- Là ngươi giết Ngụy Trường Phong? Vậy liền đền mạng đi!

Ánh mắt mang theo lạnh lùng cùng hung ác, cổ tay khẽ đảo.

Soạt!

Trong nháy mắt, khu vực này xuất hiện hơn hai mươi khôi lỗi Thánh giả, gào thét vọt về phía Hồng Viên thú.

- Đánh chết nó cho ta!

Chương 1453: Địa Mạch linh dịch (1)

- Cái gì?

Vốn cho rằng nhân loại này nhỏ yếu, tiện tay có thể bóp chết, nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại phóng xuất ra nhiều Thánh giả khôi lỗi như vậy, Hồng Viên thú dọa đến thân thể mềm nhũn, muốn chạy trốn.

Nhưng nhiều khôi lỗi như vậy đồng thời xuất thủ, làm sao có thể cho nó cơ hội.

Lốp bốp!

Thanh âm quyền cước vào thịt liên tiếp vang lên.

Rất nhiều khôi lỗi có kinh nghiệm đánh Tử Dương thú, đối phó tên này, không lãng phí chút thời gian nào.

Không lâu sau, liền đánh nó thương tích đầy mình, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

- Đừng giết ta, ta nguyện ý làm thú sủng của ngươi...

Bị đánh thoi thóp, Hồng Viên thú không để ý tới Thánh thú tôn nghiêm, lên tiếng rống to.

- Không cần!

Trương Huyền khoát tay áo.

Thánh thú nhất trọng đỉnh phong làm thú sủng, quả thực có thể để cho hắn làm chuyện gì cũng thuận tiện không ít, nhưng Ngụy Trường Phong là nó giết... Vậy liền nợ máu trả bằng máu!

Nếu không, về sau cứu sống Ngụy Như Yên, nếu như nàng hỏi hung thủ sát hại cha nàng, mình làm thiếu gia, làm sao bàn giao?

- Giết nó!

Khoát tay áo, không tiếp tục để ý đối phương, Trương Huyền tinh thần khẽ động, Vu hồn xuất thể.

Thiên Đạo chân khí không cách nào cứu chữa thân thể, nhìn xem thủ đoạn Vu hồn có thể làm được hay không.

Nhìn một vòng, bất đắc dĩ lắc đầu.

Thương thế của Ngụy Trường Phong thực quá nặng, nếu không phải trong lòng có kiên trì, chỉ sợ sớm đã chết rồi.

Gặp phải bản thân, tinh thần thả lỏng, linh hồn đã bị hút vào địa phương không biết tên, hoàn toàn phai mờ.

Đừng nói hắn, coi như Khổng sư phục sinh, chỉ sợ cũng không cách nào cứu sống.

- Yên tâm đi, ta sẽ chiếu cố con gái của ngươi, để nàng sống thật tốt!

Vu hồn trở lại thân thể, Trương Huyền lắc đầu. Mặc dù cùng Ngụy Trường Phong tiếp xúc không lâu, hơn nữa phần lớn là ký ức không vui, nhưng người này vì nữ nhi, cái gì cũng có thể trả giá, thậm chí sinh mệnh, đã làm cho hắn tôn kính.

Biết không cách nào cứu sống, thu thi thể Ngụy Trường Phong vào không gian giới chỉ, lần nữa nhìn về phía Hồng Viên thú trước mắt, chỉ thấy tên này đã bị rất nhiều khôi lỗi đánh thoi thóp, bất cứ lúc nào cũng sẽ cúp máy.

Mặc dù nó là Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, nhưng đối mặt hơn hai mươi khôi lỗi không biết đau đớn, lực lượng cường đại, cũng chỉ có phần bị ngược đãi.

- Nhân loại, chỉ cần không giết ta, ta dùng bí mật trao đổi với ngươi...

Thấy hắn nhìn qua, Hồng Viên thú cắn răng.

Nó biết lại không mở miệng, đối phương thực sẽ chém giết mình, chỉ có thể đánh cược một lần.

- Bí mật? Bí mật gì?

Trương Huyền nhướng mày.

- Là Địa Mạch linh dịch! Chỉ cần ngươi không giết ta, ta liền dẫn ngươi đi...

Hồng Viên thú vội nói.

- Địa Mạch linh dịch?

Trương Huyền sững sờ.
- Không sai, đây là đại địa linh mạch hội tụ hình thành linh dịch, đối với tu luyện giả dưới Thánh giả có công hiệu cực lớn, thậm chí có thể thay thế linh thạch!

Hồng Viên thú nói.

Trong lòng Trương Huyền hơi động.

Hiện tại hắn thiếu nhiều nhất chính là linh thạch, linh khí, nếu có đồ vật thay thế, cũng không cần phải tốn hao giá cả to lớn kiếm tiền.

Địa Mạch linh dịch, mặc dù trước đó chưa từng nghe qua, nhưng nếu là đại địa linh mạch hội tụ thành, khẳng định cực kỳ trân quý.

- Sở dĩ Thánh thú ở Vân Vụ lĩnh không để nhân loại tới, chính là vì thủ hộ thứ này, chỉ cần không giết ta, liền mang ngươi đi...

Hồng Viên thú nói.

- Giết ngươi, ta cũng có thể đi qua!

Không thèm để ý tên này, Trương Huyền vẫy tay một cái, rất nhiều khôi lỗi tiếp tục động thủ, mà hắn thì Vu hồn xuất thể, cổ tay lật qua lật lại, kết ra vô số thủ ấn.

Thủ đoạn của Vu Hồn sư... Sưu hồn!

Tên này là hung thủ sát hại Ngụy Trường Phong, phải chết, không có chỗ trống cò kè mặc cả.

Dựa theo tình huống bình thường, tu vi của hắn hiện tại, căn bản không đủ để sưu hồn Thánh giả, có điều thứ nhất, hồn lực của Thánh thú yếu hơn cường giả Thánh cảnh, thứ hai, tên này bị đánh thoi thóp, coi như muốn chống cự cũng chống cự không được.

Lại thêm còn có Ngoan Nhân ở một bên hỗ trợ, chân chính áp dụng, cũng không phức tạp.

Xì xì xì!

Hồn phách của Hồng Viên thú bị hắn lăng không lấy ra, trí nhớ cùng tri thức của nó, chậm rãi chảy vào trong óc.

- Quả nhiên có Địa Mạch linh dịch!

Rất mau xem hết trí nhớ, ánh mắt của Trương Huyền sáng lên.

Đối phương không lừa hắn, Vân Vụ lĩnh quả thực có Địa Mạch linh dịch, đám Thánh thú này, không nguyện ý cho nhân loại đi vào, cũng chính là vì bảo vệ bí mật.

Nhìn đến tên này, vì sống cũng không lừa hắn.

Đổi lại những người khác, vì thứ này, sẽ tha cho nó một mạng, nhưng nó nằm mộng cũng nghĩ không ra, thanh niên trước mắt còn là một vị Vu Hồn sư, nắm giữ năng lực sưu hồn!

Chương 1454: Địa Mạch linh dịch (2)

- Mặc dù có Địa Mạch linh dịch, nhưng chỗ kia nguy cơ trùng trùng, càng có bốn Thánh thú cấp bậc tương đương nó trấn giữ... nếu để cho tên này dẫn đường, coi như có nhiều khôi lỗi như vậy, cũng sẽ bị vây công khó đào thoát!

Mặc dù Địa Mạch linh dịch thật sự, nhưng tên này cũng không nói thật.

Nếu quả thật nghe nó, theo ở phía sau, sợ rằng sẽ bị bốn Thánh thú nhất trọng đỉnh phong vây quanh, thêm vào vô số Thánh thú cấp bậc Tòng Thánh, Bán Thánh, coi như hắn có nhiều khôi lỗi như vậy, làm không cẩn thận cũng phải bỏ mạng!

Dù sao, mặc dù khôi lỗi không sợ chiến đấu, nhưng cũng cần tiêu hao linh khí.

Liên tục sử dụng mấy lần, đã hao tổn hơn nửa, nơi này không có Địa Cung tích lũy, muốn truyền vào năng lượng, liền không dễ dàng như vậy.

Một khi khôi lỗi mất đi tác dụng, loại thực lực này của hắn, rơi vào trong bầy Thánh thú, chỉ có thể chờ chết.

Có thể nói, mặc dù tên này sắp bị đánh chết, nhưng lòng còn muốn ám toán mình.

Quả nhiên không phải đồng loại, chắc chắn sẽ có dị tâm.

Sưu hồn xong, Hồng Viên thú hồn phi phách tán, hoàn toàn tử vong, nội đan cùng da lông bị thu vào trữ vật giới chỉ, Trương Huyền trầm tư.

- Căn cứ nó thuyết pháp, Địa Mạch linh dịch là linh khí hội tụ thành, mặc dù độ tinh thuần kém linh thạch thượng phẩm, nhưng lại càng dễ hấp thu. Thậm chí cây cối cũng có thể sử dụng, nếu như cho Thập Diệp hoa chưa thành thục sử dụng... Hoàn toàn có thể để cho nó ở trong một ngày hoàn thiện, mở ra đóa hoa!

Nghiên cứu công hiệu của linh dịch một lần, Trương Huyền mắt sáng rực lên.

Mặc dù Linh thạch tích súc rất nhiều linh khí, nhưng hấp thu khẳng định không dễ dàng bằng chất lỏng, thật giống như trước kia vì nhanh chóng tấn cấp, chuyên môn điêu khắc Tụ Linh trận vậy.

Linh thạch xem như than đá, linh dịch chính là xăng.

Dù than đá bốc cháy lên sẽ càng nóng, thời gian duy trì cũng dài, nhưng muốn nói tốc độ nhen lửa, tỉ lệ lợi dụng so với xăng, kém không phải một cấp.

Thật có thể nhận được thứ này, có thể đoán được, tu luyện trước Thánh giả cần mấy trăm linh thạch thượng phẩm, cũng không cần lại hao tâm tổn trí đi tìm.

- Địa Mạch linh dịch ở nơi trung tâm nhất của Vân Vụ lĩnh, cách nơi này cũng không xa, nhưng mà có bốn Thánh giả nhất trọng đỉnh phong Linh thú trấn giữ, thậm chí còn có vô số Tòng Thánh, Bán Thánh... muốn qua, rất khó!

Nếu biết có thứ này, tự nhiên phải lấy được, nhưng mà lấy thực lực của hắn bây giờ, xông vào, khẳng định sẽ chết rất thảm.

Mặc dù Ngoan Nhân có thể nhẹ nhõm áp chế Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, nhưng số lượng Thánh thú nhiều cũng bất lực.

Dù sao, hắn vừa mới thức tỉnh, hơn nữa là bộ dáng trái tim, lực lượng kém xa trước kia.

Lại nói, tên này là Dị Linh tộc, bình thường không có gì, vạn nhất không đáng tin cậy, thật sự rơi vào vây công, khó mà đào thoát.

Do đó, loại sự tình này, vẫn là dựa vào năng lực bản thân cho thỏa đáng, ngoại lực đều không đáng tin cậy.

Hắn cũng không hy vọng tính mạng của mình ký thác vào trên người một trái tim. - Vẫn là dùng Vu hồn đi!

Suy tư một lát, một ý nghĩ xông ra.

Thân thể đi qua, khẳng định không thể, coi như ẩn nấp khá hơn nữa, vô số Linh thú, Thánh thú cũng có thể phát hiện, Vu hồn khác biệt.

Vô hình vô chất, xem như Thánh thú, chỉ cần linh hồn không tu luyện tới cảnh giới nhất định, khẳng định cũng không phát hiện được.

Nếu như vận dụng thoả đáng, có lẽ có thể lặng lẽ lẻn vào, thuận lợi lấy ra Địa Mạch linh dịch.

- Cứ làm như thế!

Không có gì có thể chần chờ, khoanh chân ngồi dưới đất, tinh thần khẽ động, Vu hồn bay ra.

Nhẹ nhàng vồ một cái, thu thân thể vào trữ vật giới chỉ.

Thiên Nghĩ Phong Sào, có Tử Dương thú cùng Phong Mẫu liền rất chật chội, thân thể khẳng định vào không được, dù sao thân thể đã mất đi hồn phách, như thi thể, đặt ở trong trữ vật giới chỉ, cũng sẽ không bị ảnh hưởng quá lớn.

- Nhẫn làm sao bây giờ?

Trong giới chỉ chứa đựng thân thể cùng phân thân, tùy thân mang theo, an toàn một chút, nếu không, chỉ để thân thể ở chỗ này, vạn nhất bị Linh thú nào tìm ra, thật sự là khóc cũng không kịp.

Nhưng Vu hồn vô hình vô chất, không dễ dàng bị phát hiện, một khi mang theo nhẫn, chẳng khác nào có mục tiêu, còn muốn che giấu liền không dễ dàng như vậy.
- Đúng rồi... Thiên Nghĩ Phong!

Tinh thần khẽ động.

Mình không thể mang nhẫn, lại có thể để Thiên Nghĩ Phong mang theo!

Mặc dù thứ này kích thước rất nhỏ, nhưng dù sao cũng là Linh thú, lực lượng lớn lạ thường, mang một cái nhẫn phi hành, không tính là gì.

Lại thêm bọn chúng liên hệ tin tức, sớm tránh qua Linh thú, Thánh thú, hoàn toàn có thể lặng lẽ đi theo sau lưng Vu hồn, đưa không gian giới chỉ đến địa phương cần đến.

Coi như bị phát hiện, chỉ cần Vu hồn an toàn, liền có thể nghĩ biện pháp thu hồi lại, không xuất hiện biến cố quá lớn.

- Cứ làm như thế!

Tinh thần khẽ động, báo tin Thiên Nghĩ Phong Mẫu, một con Thiên Nghĩ Phong bay tới, thả trữ vật giới chỉ ở trên người, quả nhiên nhẹ nhõm phi hành, không có chút trở ngại.

- Quá tốt rồi, ngươi dán chặt lấy mặt đất bay ở trong bụi cỏ...

Thấy ý nghĩ này có thể thực hiện, Trương Huyền dặn dò một tiếng, Vu hồn thẳng tắp bay vút về phía trung tâm của Vân Vụ lĩnh.

Sau khi sưu hồn Hồng Viên thú, toàn bộ tình huống Linh thú ở Vân Vụ lĩnh, đã biết đến đại khái, lại thêm Thiên Nghĩ Phong dò xét, rất nhẹ nhàng liền tránh né Linh thú dò xét, chưa tới một canh giờ, đã đi tới trước một vách đá cao lớn.

Trước vách đá, là đá đầm cự đại, một dòng nước từ đỉnh núi trút xuống, phát ra lôi âm oanh minh, hình thành một dòng sông hẹp dài, uốn lượn quanh co, không biết lan tràn đến nơi nào.

- Chính là chỗ này...

Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy sau dòng nước, một sơn động đứng sừng sững, hoàn toàn bị dòng nước che chắn, nếu như không phải sớm biết, căn bản không phát hiện được.

Căn cứ trí nhớ của Hồng Viên thú, Địa Mạch linh dịch ngay ở trong sơn động này.

Không có loạn động, Trương Huyền nhìn quanh hai bên một vòng, quả nhiên phát hiện vài Thánh thú không kém gì Hồng Viên thú, thong thả ở chung quanh, càng xa xôi, còn có Thánh giả sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, không dưới mười mấy con.

- May mắn thân thể không tới...

Thấy cảnh này, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Nếu là thân thể tới, chỉ sợ mới vừa đến, liền bị vây công săn giết.

Vu hồn vô hình vô chất, chỉ cần không thi triển lực lượng, đối phương muốn phát hiện, không dễ dàng như vậy.

Chương 1455: Đột phá Quy Nhất cảnh (1)

- Ngươi qua trước!

Để Thiên Nghĩ Phong mang theo không gian giới chỉ, dọc theo mặt đất lặng lẽ bay về phía sơn động, thân thể Trương Huyền thì nhoáng một cái, dán chặt lấy mặt nước bay đi.

- Sao Hồng Viên đi lâu như vậy, còn chưa có trở lại?

Còn chưa tới gần, liền nghe đến thanh âm vang lên.

Hai Thánh thú cách sơn động không xa đang tán gẫu.

- Ai biết được, nghe nói là nhân loại Thánh giả nhất trọng trung kỳ, yên tâm đi, nó đi qua khẳng định có thể chế ngự, đoán chừng là muốn chơi một hồi, dù sao rất lâu không có nhân loại đến tìm xui xẻo!

Một con khác khẽ nói.

Mặc dù bọn chúng giao lưu là thú ngữ, nhưng Trương Huyền có thể nghe được rõ rõ ràng ràng.

- Đúng vậy... Nhân loại biết có chúng ta ở đây, thức thời, cơ bản đều không tới.

Con Thánh thú thứ nhất nói.

- Đi vào!

Thấy hai Thánh thú đang trò chuyện cao hứng, căn bản không chú ý tới mình, nhẹ nhàng nhoáng một cái, chui vào sơn động.

Đổi lại Vu hồn khác, trong cơ thể nắm giữ u ám chi khí, coi như Thánh thú không tu luyện hồn phách cũng có thể phát hiện, nhưng Trương Huyền tu luyện là Thiên Đạo Vu hồn, khí tức đường đường chính chính, tựa như gió nhẹ, muốn phát hiện liền không dễ dàng như vậy.

Cộng thêm mượn hơi nước, hai Thánh thú căn bản không nghĩ tới, đã có người chui vào ở trước mặt chúng.

Sơn động rộng rãi bao la, mang theo khí tức ướt át, Trương Huyền đợi một hồi, chỉ thấy Thiên Nghĩ Phong cũng bay vào, nhẹ nhàng chiêu một cái, nhẫn rơi vào lòng bàn tay, nhanh chân đi vào trong.

Càng đi vào trong càng uớt át, linh khí cũng càng nồng đậm, linh khí nơi này, đừng nói khu tinh anh, coi như biệt viện của Vưu phó viện trưởng cũng kém một đoạn dài.

Tuyệt đối là bảo địa tu luyện hoàn toàn xứng đáng, ở đây tu luyện, nhất định có thể làm ít công to.

- Khó trách đám Thánh thú này một mực chiếm đóng, loại bảo địa này đổi lại ai, cũng không nguyện ý buông tay...

Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Linh khí chỗ này, không chỉ nồng hậu dày đặc, hơn nữa khí tức tinh thuần, coi như tu luyện giả yêu cầu đối với linh khí rất cao như hắn, cũng có thể nhẹ nhõm thỏa mãn.

Chậm rãi đi về phía trước, rất nhanh thì đến cuối cùng.

Là một cái ao hình tròn, rộng chừng bảy tám mét, trong ao chứa đầy chất lỏng màu bích lục, cho người ta một loại khí tức sảng khoái, dường như hấp thu một cái, liền có thể tu vi tiến nhanh.

- Đây chính là Địa Mạch linh dịch? Quả nhiên lợi hại...

Hai mắt Trương Huyền tỏa ánh sáng.

Mặc dù từ trong trí nhớ của Hồng Viên thú biết công hiệu của thứ này không thể đo lường, nhưng chân chính nhìn thấy, vẫn không dám tin tưởng. Mặc dù độ tinh thuần kém linh thạch thượng phẩm không ít, nhưng số lượng thực sự nhiều lắm, coi như mấy trăm viên, thậm chí hơn ngàn viên linh thạch gộp lại, cũng không cách nào so sánh.

- Bốn phía hình ngọn Tụ Linh trận, mà đây cũng là chỗ cốt lõi nhất của Vân Vụ lĩnh, tích tụ thành linh khí, bị mây mù bao phủ, không cách nào phát ra, dần dà, liền tạo thành linh dịch...

Kết hợp địa hình một đường đến đây, cùng tình huống trước mắt, Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Những linh dịch này, cũng không phải là một ngày hình thành, chỉ sợ tích lũy ít nhất vạn năm.

- Nếu như lấy đi toàn bộ, không chỉ ta đột phá đến Thánh giả không lo, ngay cả đám người Trịnh Dương, Vương Dĩnh, cũng sẽ trở nên vô cùng đơn giản...

Nhẹ nhàng cười một tiếng.

Có nhiều linh dịch như vậy, sư đồ bọn họ đột phá sẽ cực kỳ đơn giản, không cần vì linh thạch sầu muộn nữa.

- Làm sao chứa?

Nhiều linh dịch như vậy, có chừng vài chục tấn, mặc dù không gian giới chỉ có thể chứa đựng, nhưng không có vật chứa, cũng thu không vào ah!

Mặc dù trên người hắn mang theo chút hồ lô rượu, cũng chỉ mười mấy bình mà thôi, chứa không được bao nhiêu.

Làm sao bây giờ?

Cũng không thể đi tới trước mặt bảo sơn, chỉ lấy một chút liền trở về a.

Lần này có thể thuận lợi lấy đi, là bởi vì những Thánh thú kia không nghĩ tới có Vu hồn đến, chủ quan một chút, một khi có phòng bị, còn muốn lấy liền không dễ dàng.

Do đó, lần này tới, nhất định phải duy nhất một lần lấy đủ linh dịch mới được, nếu không chẳng khác nào uổng phí cơ hội.
- Có thể dùng da thú không!

Nghĩ một lát, một ý kiến xông ra.

Trong không gian giới chỉ, có không ít Linh thú da thú, hoàn toàn có thể dùng thứ này làm thành vật chứa.

Cũng không chậm trễ, cổ tay khẽ đảo, mấy tấm da thú to lớn xuất hiện.

Ngón tay điểm một cái, hồn lực thành tia, hắn xuyên cùng một chỗ, làm thành một vật chứa cự đại, vẫy tay một cái, bay vào ao nước.

Cô cô cô ục ục!

Da thú làm thành vật chứa, rất nhanh rót đầy, trọn vẹn dung nạp hơn hai mươi tấn.

- Thu!

Tinh thần khẽ động, thu vào không gian giới chỉ.

- Vẫn chưa tới một nửa...

Lấy đi nhiều linh dịch này, cúi đầu nhìn thoáng qua, phát hiện thế mà chỉ có gần một nửa, Trương Huyền xoa cằm.

Đã tới một lần, không dọn sạch, sẽ cảm thấy có lỗi với bản thân a.

Chứng ép buộc, chính là để cho người ta bất đắc dĩ như thế!

Dù sao bọn Thánh thú này, luôn đối địch nhân loại, nhân loại chết ở trong tay bọn chúng nhiều vô số, cũng không phải vật gì tốt, giữ lại cho chúng nó, chẳng khác nào tẩm bổ kẻ địch.

Da thú đã dùng, trên người hắn lại không to vật chứa lớn gì.

Coi như muốn lấy, cũng không thu được ah!

- Nhìn xem chung quanh có gì có thể dung nạp linh dịch không?

Nghĩ nửa ngày, trên người cũng không có vật chứa gì, Trương Huyền đành phải dọc theo sơn động xoay tròn, nhìn xem có gì có thể dùng hay không.

- Ân? Đó là cái gì?

Mới đi vài bước, vòng qua ao nước, đột nhiên một đống đồ vật xuất hiện ở trước mắt, Trương Huyền nhíu mày.

- Đây là... xương cốt của nhân loại?

Xuất hiện ở trước mắt, lại là hài cốt của nhân loại,chất từng đống, có mấy hơn trăm người.

- Nơi này không phải không cho phép nhân loại đến sao? Vì cái gì sẽ có xương cốt của nhân loại?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau