THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1446 - Chương 1450

Chương 1446: Tiết Chân Dương hăng hái (2)

Trịnh Dương cũng không nói nhảm, trường thương như trường xà, lần nữa đâm qua Lưu Dương.

Tiết Chân Dương vội vàng nhìn về phía Lưu Dương sư bá.

Vị sư bá này, tốc độ không nhanh, cước pháp cũng không lợi hại, xem ra không am hiểu thối công, nhưng song quyền như vũ khí, Trịnh Dương lão sư công kích, còn chưa tới gần, liền có thể làm ra phán đoán, dùng quyền ngăn cản thương mang.

Quyền phong gào thét, chân khí từ trong huyệt đạo phóng xuất ra, như rồng ngâm hổ gầm.

- Quyền pháp thật mạnh... cùng cấp bậc, Viên Cương am hiểu quyền pháp tới, chỉ sợ không qua một quyền...

Tiết Chân Dương kích động đến thân thể có chút cứng ngắc.

Vốn cho rằng, lần này đi ra, không biết phải đi bao lâu mới có thể trải nghiệm thương pháp chân ý, lĩnh ngộ võ kỹ cấp bậc cao hơn, nằm mơ cũng không nghĩ tới, mới ra ngoài một ngày, liền gặp nhiều kỳ nhân như vậy.

Mới vừa biết sư phụ cùng hai vị sư bá này, mặc dù thực lực không bằng bản thân, nhưng lĩnh ngộ võ kỹ, tuyệt đối vượt xa rất nhiều Danh Sư của học viện.

Thậm chí, còn đáng sợ hơn một ít trưởng lão!

Lợi hại!

Rất nhanh, lão sư cùng Lưu Dương sư bá tỷ thí xong, hai người nhìn nhau cười một tiếng, quay đầu nhìn về phía Tiết Chân Dương cách đó không xa:

- Thế nào, có lĩnh ngộ gì không?

- Lão sư, hai vị sư bá, tại hạ... có một chuyện muốn nhờ, không biết có thể không?

Hít sâu một hơi, ngăn chặn tâm cảnh kích động, Tiết Chân Dương cung kính ôm quyền.

- Ồ?

Thấy hắn cẩn thận như thế, mọi người nhìn qua.

- Là như vậy, tại hạ có một tổ chức, trong đó có không ít thuộc hạ, cũng có trình độ và nghiên cứu võ kỹ rất cao, lão sư cùng hai vị sư bá có thể dạy cho bọn hắn mấy khóa hay không... truyền thụ cho bọn hắn một chút võ kỹ kỹ xảo?

Tiết Chân Dương vội nói.

- Giảng bài?

Vương Dĩnh, Trịnh Dương liếc mắt nhìn nhau:

- Chúng ta không phải Danh Sư, giảng bài như thế nào?

Giảng bài, cơ bản đều là Danh Sư làm, mặc dù bọn họ lý giải võ kỹ cực sâu, nhưng không có nghề nghiệp này, giảng bài cho người khác... khó tránh khỏi có chút khinh thường!

- Mặc dù mấy vị không phải Danh Sư, nhưng lý giải đối với võ kỹ, lại là rất nhiều Danh Sư không đạt tới, chỉ cần ba vị giảng bài, ta có thể để cho bọn họ giao nạp học phí...
Tiết Chân Dương chần chờ một chút, nói.

Nếu như có thể để ba vị này giảng giải võ kỹ, những thuộc hạ kia tất nhiên đột nhiên tăng mạnh, Chân Dương hội trở thành học viện đệ nhất học hội, ở trong tầm tay!

Trương Huyền mang tới sỉ nhục, cũng có thể giải quyết!

- Giao nạp học phí? Các ngươi có thể giao nạp bao nhiêu?

Đám người Vương Dĩnh còn chưa mở miệng, một bên con mắt Tôn Cường đã sáng lên.

Không quản lý việc nhà không biết củi gạo quý, hắn chịu trách nhiệm cuộc sống của mọi người, biết tầm quan trọng của tiền.

Hiện tại thiếu gia kiếm lấy linh thạch, đều không đủ mình tu luyện, chưa nói phải lo cho bọn hắn.

Nếu như đám người Vương Dĩnh có thể thừa cơ kiếm ít tiền, thiếu gia khẳng định sẽ cực kỳ cao hứng, cũng vừa vặn có thể giải quyết khốn khó hiện tại.

- Cái này... Ta sẽ để bọn hắn mỗi người giao nạp một trăm viên linh thạch trung phẩm, ta có... hơn năm trăm thuộc hạ, năm vạn linh thạch trung phẩm, hẳn là có thể đủ gom góp đến...

Tiết Chân Dương nói.

Chân Dương hội là đại học hội nổi danh của học viện, thuộc hạ có hơn hai ngàn người, có điều thích hợp võ kỹ của ba người này, đoán chừng chỉ khoảng năm trăm.

- Năm trăm người? Một người một trăm?

Tôn Cường mắt sáng rực lên.

Lần này, liền muốn hơn năm vạn linh thạch trung phẩm. - Như vậy đi, mỗi người hai trăm linh thạch, ta để bọn hắn không chỉ truyền thụ võ kỹ, còn giảng giải tu luyện cơ sở, ngươi yên tâm, bọn họ giảng giải cơ sở cùng lý giải đối với tu luyện, tuyệt đối vật siêu giá trị!

Chần chờ một chút, Tôn Cường nói.

- Tu luyện cơ sở?

Tiết Chân Dương sững sờ.

- Không sai, Vương Dĩnh, ngươi trước nói cho hắn vài câu, lấy phương pháp tu luyện Tăng Thọ cảnh đi!

Tôn Cường quay đầu nói.

- Vâng!

Vương Dĩnh gật đầu, suy tư một chút, đôi môi khẽ mở, chậm rãi mở miệng.

Tăng Thọ cảnh là Hóa Phàm đệ nhất trọng, đây là cơ sở của toàn bộ Hóa Phàm, tu luyện không thích đáng, sau này tiến bộ giảm bớt không nói, sẽ còn giới hạn thành tựu của một người.

Mặc dù Vương Dĩnh nhìn sách không nhiều, nhưng tiếp xúc chính là Thiên Đạo công pháp phiên bản đơn giản hóa, lại thêm Trương Huyền tự mình giảng bài chỉ điểm, lý giải đối với cấp bậc này hết sức kinh người.

Chỉ nghe vài câu, Tiết Chân Dương liền kích động co giật, khó tự kiềm chế.

Loại phương thức tu luyện này từ cạn tới sâu, đừng nói hắn, xem như lão sư giảng bài lợi hại nhất của học viện, đều kém xa tít tắp!

Có thể nói, loại phương thức tu luyện này, đã nhắm thẳng vào đại đạo, nhằm vào hạch tâm tu luyện, để cho người ta nghe vài câu, liền được ích lợi không nhỏ, khó mà tự kiềm chế.

- Quá tốt rồi, nếu như hội viên của ta nghe loại giảng giải này, trước đó không đánh vững chắc cơ sở, khẳng định có thể càng thêm vững chắc, tu vi tiến bộ càng nhanh!

Càng nghĩ càng kích động, lần nữa nhìn về phía đám người Vương Dĩnh như nhìn một tòa bảo sơn.

Mặc dù không biết dạng Danh Sư gì, mới có thể dạy ra học sinh lợi hại như thế, nhưng hắn biết... lần này bản thân tuyệt đối là kiếm bộn rồi!

Nếu để cho bọn họ đến giảng bài, có thể đoán được, người của Chân Dương hội không chỉ võ kỹ tăng nhiều, tu vi cũng sẽ tiến nhanh, đến lúc đó... Tất nhiên sẽ có liên tục không ngừng học viên, thỉnh cầu gia nhập Chân Dương hội!

Nghiền ép Trương Huyền, rửa sạch nhục nhã, ở trong tầm tay!

- Ha ha, Trương Huyền, ngươi lấy cái gì đấu với ta?

Con mắt tỏa ánh sáng, dường như thấy được ngày mai Chân Dương hội huy hoàng, trong lòng Tiết Chân Dương la hét một tiếng, cả người hăng hái sắp phát nổ.

Trong con ngươi đen nhánh, lộ ra cực kỳ tự tin!

Chương 1447: Ngươi không thể xảy ra chuyện! (1)

- Thế nào? Dạng truyền thụ kiến thức căn bản này, đáng giá 200 linh thạch trung phẩm không?

Thấy bộ dáng của hắn, Tôn Cường biết bị Vương Dĩnh giảng giải hấp dẫn, cười khanh khách nhìn qua.

Đối với tri thức lý luận của lão gia cùng thiếu gia, hắn là cực kỳ tự tin.

Lúc trước nhiều Danh Sư như vậy, đều quỳ ở dưới chân lão gia, thuyết phục một tiểu gia hỏa không hiểu biết gì, còn không dễ như trở bàn tay?

- Giá trị, tuyệt đối giá trị!

Tiết Chân Dương vội vàng gật đầu.

- Vậy thì tốt, thuộc hạ của ngươi ở chỗ nào? Đám người Vương Dĩnh, mỗi giảng bài một lần, mỗi người giao nạp 200 viên linh thạch trung phẩm, ngươi tốt nhất chuẩn bị kỹ càng trước, chúng ta lại đi, nếu không... chuyện này coi như không có gì!

Tôn Cường là người nào, thương nhân điển hình, đã ra giá, tự nhiên phải tranh thủ lợi ích lớn nhất.

- Mỗi một bài giảng 200 viên linh thạch trung phẩm?

Miệng Tiết Chân Dương co lại, lập tức nhẹ gật đầu:

- Được!

Danh Sư trừ thân truyền hoặc giảng bài, hướng ra phía ngoài truyền thụ chương trình học, giá cả bình thường đều sẽ không ít, Vương Dĩnh sư bá, Lưu Dương sư bá, Trịnh Dương lão sư hiểu sâu sắc đối với tu luyện như vậy, một lần khóa mới 200 viên linh thạch trung phẩm, có thể nói cực kỳ tiện nghi.

Lúc trước Khổng sư sáng chế Danh Sư đường, mặc dù mục tiêu giáo hóa thiên hạ, người người như rồng, nhưng cũng không phải ai cũng truyền thụ.

Bằng không, cũng không có khả năng chân truyền chỉ có bảy mươi hai người.

Nghe nói mới đầu mục đích của Khổng sư, quả thực là hữu giáo vô loại, đáng tiếc sau đó có một học sinh lĩnh ngộ sai phương pháp tu luyện của hắn, kết quả dẫn đến vô số thiên tài tiếp nhận tri thức sai lầm của học sinh này, hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Lang băm lầm người, dung thầy lầm quốc!

Cái gọi là đạo không thể vọng tiết, pháp không thể khinh truyền, chính là ý này.

Do đó, mới có thân truyền, giảng bài cùng dự thính về sau, có cái gọi là tình nghĩa bán sư.

Học sinh có rất nhiều phân loại, Danh Sư tự nhiên cũng cần thu thù lao.

- Vậy thì tốt, lúc nào đi giảng bài, ngươi an bài đi!

Thấy đối phương đồng ý, Tôn Cường hài lòng gật đầu.

Đang rầu không có tiền, tên này liền đưa tới, thật là một người tốt ah!

Xem ra, về sau thực sự nghèo, mở lớp huấn luyện, cũng có rất nhiều thu nhập...

- Tự nhiên là càng nhanh càng tốt, trời vừa sáng lão sư cùng hai vị sư bá liền qua như thế nào?

Tiết Chân Dương vội nói.

Bắt lấy cơ duyên này, Chân Dương hội nhất định sẽ bay lên, tự nhiên là càng nhanh càng tốt, càng sớm càng tốt!

- Trời vừa sáng?
Không nghĩ tới đối phương vội vã như thế, Tôn Cường tính toán một chút:

- Cũng được!

Không tính là đại sự gì, cùng lắm thì hừng đông hắn đi tìm thiếu gia, hồi báo chuyện này một chút là được.

- Vậy thì tốt, sáng mai chư vị liền cùng ta đi Danh Sư học viện!

Nghe được đáp ứng, Tiết Chân Dương hăng hái liên tục gật đầu.

- Danh Sư học viện?

Tất cả mọi người sững sờ, Tôn Cường giật nảy mình, nhìn qua:

- Ngươi là... Danh Sư?

- Đúng!

Tiết Chân Dương gật đầu.

- Cái này...

Chúng nhân đưa mắt nhìn nhau.

Còn tưởng rằng là gia hỏa từ nơi nào xuất hiện cái gì cũng không hiểu, không nghĩ tới lại là thiên tài của Danh Sư học viện...

Thiếu gia cũng ở trong học viện, bọn họ chạy tới dạy học, có phải có chút không tốt hay không?

- Cường thúc, làm sao bây giờ?

Ánh mắt mọi người đồng loạt tập trung tới, truyền âm cho Tôn Cường.
- Cái này... Sẽ không có gì đâu? Danh Sư lại như thế nào? Danh Sư bái phục ở dưới chân lão gia cũng không ít, ngay cả Mạc đường chủ, cũng bội phục không thôi? Đi dạy học cho Danh Sư cũng không cần sợ hãi! Chỉ cần các ngươi nghiêm túc dựa theo nội dung thiếu gia giảng bài cho các ngươi, hẳn là... không có vấn đề gì!

Tôn Cường chần chờ một chút, cắn răng một cái.

Hắn luôn là người không sợ trời không sợ đất, Danh Sư học viện lại thế nào?

Là các ngươi mời chúng ta dạy học, lại không phải chúng ta đi tìm các ngươi!

- Vậy... bên lão sư kia...

Vương Dĩnh có chút lo lắng.

- Bên thiếu gia ta sẽ nói, các ngươi cứ việc dạy học là được... Chỉ cần có thể kiếm tiền, thiếu gia hẳn là sẽ không nói cái gì!

Tôn Cường nói.

Hiện tại đã thành quỷ nghèo, lại không có thu nhập, cũng không thể để bọn hắn uống gió tây bắc a!

Thật vất vả gặp phải một tài thần, chịu hào phóng như vậy, nếu buông tha, liền thật là đáng tiếc.

Chắc hẳn thiếu gia cũng có thể hiểu được.

- Được... Vẫn luôn là lão sư chiếu cố chúng ta, chúng ta cũng nên làm vài thứ!

Đám người Vương Dĩnh gật đầu, cả đám xiết chặt nắm đấm.

Cho tới nay, đều là lão sư chiếu cố bọn hắn, cho đủ loại vật tư tu luyện, hiện tại có cơ hội, cũng nên để bọn họ kiếm tiền hồi báo.

- Tốt, quyết định như vậy đi, đêm nay ngươi trước nghỉ ngơi ở đây, ngày mai Vương Dĩnh, Trịnh Dương theo ngươi đi Danh Sư học viện!

Thương nghị xong xuôi, Tôn Cường cũng không nói nhãm.

- Được!

Tiết Chân Dương hăng hái liên tục gật đầu.

...

Hô!

Liên tục mấy canh giờ, Trương Huyền rốt cục khắc sâu toàn bộ thư tịch của Y Sư học viện vào trong óc, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tìm một cơ hội, chuồn ra thư viện, trở lại chỗ ở.

- Thiên Đạo y thuật!

Tinh thần khẽ động, rất nhiều thư tịch hội tụ vào một chỗ, rất nhanh tạo thành sáu bản thư tịch, đại biểu cho nhất tinh đến lục tinh.

Bản thân hắn là Y Sư tứ tinh, phía trước nhìn hay không đều không quan trọng, trực tiếp cầm lấy quyển thứ năm.

Chương 1448: Ngươi không thể xảy ra chuyện! (2)

Soạt!

Nội dung trong thư tịch hóa thành một dòng lũ lớn, khắc sâu vào trong óc, Trương Huyền nhanh chóng học tập.

Không biết qua bao lâu, rốt cục hoàn toàn hiểu quyển sách này.

Lần nữa nhìn về quyển thứ sáu.

Hơn nửa canh giờ sau, cũng học tập xong.

Sau khi học xong, lại dung nhập bốn bản trước vào óc, phát hiện cùng trước kia sửa sang lại có rất nhiều chỗ tương tự, cơ bản không khác quá nhiều.

- Hiện tại y thuật của ta, so với Y Sư lục tinh đỉnh phong chỉ mạnh không yếu...

Học tập xong sáu bản Thiên Đạo y thuật, Trương Huyền thở ra một hơi.

Hiện tại y thuật của hắn, coi như Y Sư học viện viện trưởng tới so, chỉ sợ cũng kém xa, đã đạt đến lục tinh đỉnh phong, thậm chí so với một chút Y Sư thất tinh, cũng không kém chút nào.

- Chứng bệnh của Ngụy Như Yên...

Y thuật tiến nhanh, một lần nữa nhớ lại chứng bệnh của Ngụy Như Yên, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu một cái.

Nữ hài này là Tiên Thiên độc thể, lại thêm bị hao tổn từ trong bụng mẹ, thân thể cùng linh hồn đều đã đạt tới mức đèn cạn dầu, cho dù hiện tại, trừ ôn dưỡng linh hồn, tẩm bổ thân thể, cũng nghĩ không ra biện pháp tốt hơn.

- Nhận được Thập Diệp hoa, lại phối hợp vài dược vật, gia tăng công hiệu, hẳn là có thể để linh hồn của nàng khôi phục nhanh hơn một chút.

Thập Diệp hoa ở chỗ Vưu phó viện trưởng, còn không có đạt tới hoàn thiện, công hiệu sẽ kém không ít, đổi lại trước kia không có biện pháp gì, mà bây giờ, y thuật gia tăng, quân thần cân đối, phối một chút dược liệu, để công hiệu của nó tăng nhiều, còn có thể làm được.

- Lại một đêm trôi qua!

Trương Huyền duỗi lưng một cái, đi ra cửa phòng, lúc này mới phát hiện trời đã sáng.

Ánh nắng rơi vãi trong sân, chiếu ra một mảnh vàng rực.

- Lão sư!

Ăn bữa sáng xong, đang định đi ra ngoài, Lạc Thất Thất lại đến.

- Ngươi tới thật đúng lúc, hôm qua ta có chuyện quên hỏi ngươi!

Thấy nàng tới, Trương Huyền nhớ đến một việc, cười nhìn qua.

Hôm qua tìm vị trí chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, về sau biết được phủ đệ là của hắn, bị khiếp sợ tột đỉnh, lại quên một chuyện trọng yếu.

- Lão sư mời nói!

Lạc Thất Thất nghi ngờ nhìn qua.

- Ngươi nhưng nghe qua Vân Vụ hoa chưa?

Trương Huyền hỏi.

Hôm qua thấy Ngụy Trường Phong có chút cổ quái, hỏi nói không có việc gì, cũng không để ở trong lòng, bây giờ suy nghĩ một chút, khả năng không đơn giản như vậy. - Vân Vụ hoa? Lão sư nói là Vân Vụ hoa có thể sấy khô thành lá trà ở Vân Vụ lĩnh?

Lạc Thất Thất suy nghĩ một chút nói.

- Chính là cái này!

Hắn không biết Vân Vụ lĩnh gì, có điều Ngụy Trường Phong quả thực nói qua, hoa này có thể sấy thành lá trà, hương thơm xông vào mũi, mang theo mây mù, cực kỳ trân quý.

- Thứ này sinh trưởng ở trong Vân Vụ lĩnh, thưa thớt không nói, còn khó có thể ngắt lấy, coi như toàn bộ Hồng Viễn đế quốc, cũng không có mấy bụi, thậm chí hoàng thất đế quốc, cũng chỉ có thời điểm tiếp đãi sứ thần nước ngoài, mới có cơ hội sử dụng!

Lạc Thất Thất suy nghĩ một chút nói:

- Ta cũng là nghe Ngọc Phi Nhi nói qua một lần, mới biết được thứ này!

- Ít ỏi như thế?

Trương Huyền sững sờ, nhíu mày:

- Ngươi mới vừa nói, khó để hái là có ý gì?

- A, Vân Vụ lĩnh là chỗ Linh thú ở Hồng Viễn sơn mạch hội tụ, vô số Linh thú, Thánh thú tích tụ, chỉ cần có nhân loại tiến vào, liền sẽ gặp phải vây công, cực kỳ nguy hiểm. Coi như Thuần Thú đại tông sư như Mi viện trưởng, cũng không dám vào sâu!

Lạc Thất Thất nói:

- Do đó, nơi này cũng được xưng là nhân loại cấm địa!

- Nhân loại cấm địa?

Trong lòng lộp bộp một chút, vẻ mặt Trương Huyền trở nên khó coi. - Đúng vậy!

Thấy hắn biến sắc, Lạc Thất Thất nghi ngờ nhìn qua:

- Làm sao vậy, lão sư?

- Nếu như một cường giả Thánh cảnh đi vào ngắt Vân Vụ hoa, sẽ xuất hiện tình huống gì?

Trương Huyền nhìn chằm chằm tới.

- Một Thánh giả? Cơ bản có đi không về! Hoàng thất của Hồng Viễn đế quốc vì lấy hoa trà, hầu như liên hợp hơn mười vị Thánh giả cùng một chỗ tiến đến hái, thậm chí không dám hái nhiều. Một người đi qua, có thể nói hẳn phải chết không nghi ngờ, làm sao có thể sống sót!

Lạc Thất Thất lắc đầu.

- Có đi không về? Nguy rồi!

Trương Huyền nắm đấm xiết chặt, lúc này rốt cuộc minh bạch, vì cái gì nghe được Vân Vụ hoa, vẻ mặt của Ngụy Trường Phong sẽ khó coi như vậy.

Xem ra, hắn biết nơi này nguy hiểm!

- Khó trách Vưu Hư kia, vừa mới đầu không bán, về sau nguyện ý lấy một gốc Vân Vụ hoa trao đổi... Nguyên lai đánh là cái chủ ý này!

Sắc mặt tái xanh, cả người như tích súc cuồng phong bạo vũ, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.

- Lão sư...

Thân thể mềm mại của Lạc Thất Thất cứng đờ.

Từ khi nàng biết vị lão sư này, người sau bất kể gặp phải chuyện gì, đều mặt không đổi sắc, thậm chí ban đầu ở Địa Cung, nguy hiểm như vậy, cũng thản nhiên đối mặt, mà bây giờ bộ dáng này, khẳng định phát sinh sự tình gì để hắn tức giận.

- Ta không sao!

Trương Huyền lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn về phía nữ đệ tử trước mắt:

- Vân Vụ lĩnh ở nơi nào?

- Vân Vụ lĩnh ở chính đông, đại khái cách hơn một ngàn dặm, quanh năm bị mây mù vây quanh, do đó gọi tên, rất dễ dàng tìm được!

Lạc Thất Thất nói.

- Ngươi ở chỗ này chờ, ta đi một chuyến!

Biết vị trí, Trương Huyền không ngừng nghỉ, thân thể nhoáng một cái, từ gian phòng vọt ra, tung người nhảy lên không trung.

Cùng thời khắc đó, trong đầu kêu gọi, không lâu sau, Tử Dực Thiên Hùng thú liền bay tới, đạp vào lưng thú, thẳng tắp bay về phía đông.

Ngụy Trường Phong, ngươi đã hiệu trung, là thuộc hạ của ta, vậy ta quyết không thể để ngươi xảy ra chuyện!

Chương 1449: Vì cái gì? (1)

Tử Dực Thiên Hùng thú bay cực nhanh, hơn một ngàn dặm, không dùng thời gian quá dài đã đến.

Hồng Viễn sơn mạch nguy nga liên miên, một ngọn núi to lớn bị mây mù bao phủ, mặt trời chiếu xạ ở phía trên, phản xạ ra hào quang bảy màu, từ xa nhìn lại, linh khí xao động, đủ loại chim thú bay lượn, tựa như tiên cảnh.

- Đây chính là Vân Vụ lĩnh!

Nhớ tới Lạc Thất Thất giới thiệu, ánh mắt của Trương Huyền ngưng trọng.

Còn chưa tới gần, liền cảm nhận được sơn mạch này linh khí nồng nặc, tựa như có một Tụ Linh trận tự nhiên đứng sừng sững ở trong dãy núi, không cần nghĩ cũng biết, bảo địa như thế, tất nhiên hội tụ vô số Linh thú cường đại.

- Mau mau!

Biết Ngụy Trường Phong có khả năng gặp phải nguy hiểm, Trương Huyền không ngừng chút nào, rất nhanh bay tới chân núi, Thiên Hùng thú giống như cảm nhận được vật gì đáng sợ, bất luận thế nào cũng không phi hành vào trong, đành phải để nó thủ ở chỗ này, một mình lên núi.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Vận chuyển Hồng Trần Đạp Thiên bộ, cả người lơ lửng giữa không trung, nhìn quanh hai bên, tìm kiếm dấu vết.

Vân Vụ lĩnh chiếm diện tích mấy trăm dặm, phạm vi cực lớn, lại thêm đâu đâu cũng có mây mù bao phủ, tầm nhìn rất thấp, không có phương hướng tìm loạn, tìm một năm cũng tìm không thấy người ở đâu.

Người cũng không tìm được, làm sao cứu người?

- Ân? Không lưu lại dấu vết?

Quét một vòng, cái gì cũng không tìm được, Trương Huyền nhíu mày.

Dựa theo đạo lý, đối phương mới đi qua không đến một ngày, chỉ cần lưu lại dấu vết, Minh Lý Chi Nhãn liền khẳng định có thể tìm được, nhưng mình quan sát kỹ, không có lưu lại chút dấu vết nào, chuyện gì xảy ra?

- Hẳn là Ngụy Trường Phong tận lực tiêu trừ...

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền hiểu được.

Đi vào sơn mạch có rất nhiều Thánh thú, một khi lưu lại dấu vết, rất dễ dàng bị bọn chúng phát hiện, theo dõi, từ đó rơi vào nguy hiểm.

Ngụy Trường Phong tất nhiên biết những thứ này, cố ý tiêu trừ dấu vết lưu lại, lặng lẽ lên núi, một là tránh né tai mắt của rất nhiều Thánh thú, thứ hai ẩn nấp bản thân, gia tăng an toàn.

- Này làm sao tìm?

Trương Huyền cau mày.

Vốn cho rằng, chỉ cần đối phương lưu lại dấu vết, mượn nhờ Minh Lý Chi Nhãn, tìm được rất dễ dàng, nhưng cái gì cũng không có, làm sao tìm được?

Sơn mạch lớn như vậy, tìm loạn, không nói trước có thể cứu người hay không, ngay cả chính hắn có thể hay rơi vào trong đó ra không được, cũng chưa biết chừng.

- Đúng rồi!

Đang xoắn xuýt, tinh thần khẽ động, một tổ ong lớn cỡ quả bóng đá xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Thiên Nghĩ Phong Sào! Muốn nói tìm người, tìm vật, báo cáo tin tức, tên này tuyệt đối mạnh hơn hắn nhiều.

Hô!

Thiên Nghĩ Phong Mẫu xuất hiện ở trước mặt, mấy ngày không thấy, cả người nó gầy hốc hác, thân thể càng vặn vẹo giống như một cái bánh rán.

- Ngươi làm sao vậy?

Trước đó thấy nó rất bình thường ah, làm sao biến thành bộ dáng này?

Con mắt của Thiên Nghĩ Phong Mẫu xoay loạn.

Ta làm sao biến thành như vậy, trong lòng ngươi không có rõ ràng?

Nhét gia hỏa lớn như Tử Dương thú vào trong phòng nhỏ của ta, ta là cứ thế mà bị vắt thành như vậy, nếu không phải mạng lớn, có khả năng sớm đã chết!

Rống!

Mặc dù buồn bực, nhưng không dám bực tức, đành phải gầm nhẹ một tiếng.

- Được rồi, để ngươi đi ra, giúp ta dò xét Vân Vụ lĩnh, ta muốn tìm người!

Biết thời gian không nhiều, Trương Huyền cũng không nhiều lời, khoát tay áo.

Hắn tinh thông Thượng Cổ thú ngữ, có thể câu thông với đối phương không có bất kỳ chướng ngại.

Rất nhanh Thiên Nghĩ Phong Mẫu liền hiểu ý tứ của hắn, nhẹ gật đầu, tại nguyên chỗ nhoáng một cái, há mồm phun ra một viên cầu. Ong ong ong!

Viên cầu thấy gió liền dài, một lát sau phát ra một hồi phong minh, vô số Thiên Nghĩ Phong bay ra, lặng yên không tiếng động bay về phía bốn phương tám hướng.

- Chủ nhân, lân cận không có dấu vết nhân loại!

Mấy phút sau, Thiên Nghĩ Phong Mẫu nói.

- Không có?

Trương Huyền cau mày:

- Tiếp tục tìm kiếm lên núi, thuận tiện dò xét tình huống Thánh thú bốn phía, một khi phát hiện, sớm báo cáo phạm vi!

Coi như nơi này nhiều Thánh thú, cũng khẳng định có phạm vi thuộc về mình, sớm biết, tiến hành lẩn tránh, sẽ không có nguy hiểm quá lớn.

- Vâng!

Thiên Nghĩ Phong Mẫu gật đầu, thông qua phương pháp đặc thù, liên hệ với Thiên Nghĩ Phong.

- Lên núi!

Rất nhanh, Thiên Nghĩ Phong Mẫu nói ra Linh thú rải rác bốn phía, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Phạm vi chân núi, tu vi cao nhất chỉ là Đạp Hư cảnh, không có Thánh thú.

Biết những cái này, sớm tìm được lộ tuyến an toàn, Trương Huyền mang theo Thiên Nghĩ Phong Mẫu, lặng lẽ bay lên núi.

- Chủ nhân, phía trước hình như có dấu vết chiến đấu...

Đi tới một hồi, Thiên Nghĩ Phong Mẫu truyền âm.

- Có thi thể hay không?

Trương Huyền nhìn qua.

- Không có thi thể của con người!

Biết hắn lo lắng cái gì, Thiên Nghĩ Phong Mẫu gật đầu.

- Mang ta đi xem một chút!

Vẻ mặt của Trương Huyền nghiêm túc.

Chương 1450: Vì cái gì? (2)

- Được!

Thiên Nghĩ Phong Mẫu chỉ rõ phương hướng, Trương Huyền lặng lẽ bay đi, không lâu sau, quả nhiên thấy một chỗ có dấu vết chiến đấu.

Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, quan sát thật kỹ.

- Đại khái ở năm, sáu canh giờ trước...

- Cùng hắn chiến đấu hẳn là ba con Thanh Âm thú, loại Linh thú này, mặc dù chỉ có Quy Nhất cảnh, thực lực không mạnh, nhưng cái mũi cực kỳ linh mẫn, hẳn là ngửi được khí tức của hắn, theo dõi đến, tránh cũng không thể tránh, lúc này mới ra tay!

- Mấy Thanh Âm thú này, đều bị hắn một đòn mất mạng, có điều, con cuối cùng, trước khi chết gầm rú một tiếng, Ngụy Trường Phong dưới tình thế cấp bách, mới đập nát đầu lâu của nó! Mặc dù chém giết, thanh âm lanh lảnh của Thanh Âm thú, hẳn là để không ít Linh thú phát hiện!

Rất nhanh cho ra phân tích, chỗ này chiến đấu, bắt đầu nhanh, kết thúc càng nhanh, không có bao lâu thời gian, nhưng chiến đấu bắt đầu, linh khí xao động, tương đương với bại lộ vị trí, tất sẽ khiến Linh thú khác, thậm chí Thánh thú chủ ý.

Còn muốn đi sâu vào, phiền phức không nhỏ.

- Đi bên này!

Phân tích xong chiến đấu, mắt Trương Huyền sáng lên, tìm được một tia dấu vết Ngụy Trường Phong lưu lại, nhanh chóng đuổi theo.

Không thể không nói, vị Linh Tài các Các chủ này, quả thực rất thông minh, biết hành tung rò rỉ, lựa chọn một sơn đạo chật hẹp trèo lên.

Nơi này chỉ có một con đường, coi như muốn đánh lén, muốn vây công, cũng rất khó làm được, lại thêm Linh thú hình thể to lớn, nhân loại khá nhỏ, ẩn núp cũng tương đối dễ dàng.

Nhưng cũng có thiếu hụt rất lớn, chính là một khi bị phát hiện, tương đương với bị nhốt vào trong lồng, coi như muốn chạy trốn, cũng không thể nào.

Dọc theo sơn đạo đi về phía trước, đi không xa liền phát hiện không ít Linh thú bị đánh chết.

Quy Nhất cảnh, Đạp Hư cảnh, Tằm Phong cảnh...

Cấp bậc Linh thú càng ngày càng cao, chiến đấu cũng càng ngày càng thảm liệt, đi một hồi, thế mà thấy được một con Bán Thánh.

Là Hắc Diện Thiết Hùng, bị chấn vỡ đầu, mất mạng tại chỗ.

- Xuất hiện Bán Thánh cấp, đằng sau sẽ chỉ càng ngày càng mạnh!

Vẻ mặt hắn càng ngày càng ngưng trọng.

Còn chưa đi đến giữa sườn núi liền gặp Bán Thánh, nương theo chém giết càng nhiều, dẫn tới Thánh thú càng lợi hại, coi như Ngụy Trường Phong là cường giả Thánh cảnh, chỉ sợ cũng không kiên trì được bao lâu.

- Tăng thêm tốc độ!

Sợ đối phương xảy ra vấn đề, Trương Huyền tăng thêm tốc độ, cũng không biết là Linh thú, Thánh thú cao cấp bị Ngụy Trường Phong thu hút đi hay nguyên nhân khác, lại thêm Thiên Nghĩ Phong Mẫu sớm dự cảnh, trên đường đi hắn ngược lại không gặp phải nguy hiểm gì.

Nhưng nương theo càng đi càng sâu, da mặt cũng khiêu động càng lợi hại.

Rất nhanh ngừng lại trước một chỗ dấu vết chiến đấu. Cây cối bốn phía đều bị dư âm chiến đấu đạp bằng, lan tràn vài trăm mét, nham thạch trong sơn đạo cũng có rất nhiều bị chém thành hai khúc, hóa thành bột mịn.

Tóm lại, chung quanh cực kỳ hỗn độn.

- Là ba con Hắc Vĩ hồ Tòng Thánh cấp!

Minh Lý Chi Nhãn lấp lánh, phân tích khung cảnh chiến đấu một lần, Trương Huyền mặt trầm như nước.

Hắc Vĩ hồ Tòng Thánh cấp, mặc dù thực lực không bằng Ngụy Trường Phong, nhưng loại sinh mạng này giảo hoạt cơ cảnh, am hiểu đánh lén, nhìn dấu vết chung quanh, Ngụy Trường Phong rõ ràng bị thương.

Xoay người trảo trên mặt đất một cái, một mảnh vỡ quần áo xuất hiện ở trong lòng bàn tay, phía trên dính đầy vết máu.

- Đây là một canh giờ trước...

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Biết cách thuộc hạ của mình càng ngày càng gần, tăng thêm tốc độ tiếp tục lao về phía trước.

Đi không bao xa, lần nữa phát hiện dấu vết chiến đấu.

Càng thêm kịch liệt, hai Linh thú Thánh giả cấp nằm trên mặt đất, đã tắt thở, mà trong miệng một đại gia hỏa, đang ngậm một cánh tay, máu tươi tựa hồ còn đang tí tách.

- Là cánh tay của hắn!

Lông mày Trương Huyền nhảy loạn.
Cánh tay này hắn nhận biết, chính là của Ngụy Trường Phong.

Ở đây bị Linh thú Thánh cấp đánh lén, cánh tay bị cắn đi, dù chém giết đối thủ, nhưng bị thương nặng, chỉ sợ đã đi không được bao xa.

Lại tìm một vòng, phát hiện không chỉ cánh tay lưu lại, còn có máu tươi khắp nơi, xem ra Ngụy Trường Phong bị thương cực nặng.

- Cái tên này... Đây không phải liều mạng sao... Thực hái không được Vân Vụ hoa, chúng ta có thể nghĩ những biện pháp khác...

Vẻ mặt Trương Huyền khó coi.

Đã gặp phải Thánh thú thực lực tương đương, biết rõ làm khó dễ liền thôi, tìm không thấy Vân Vụ hoa, có thể nghĩ những biện pháp khác, vì cái gì liều mạng như vậy?

Như vậy sẽ chết!

Người chết, coi như hái được Vân Vụ hoa thì có ích lợi gì?

Nhanh chóng đi về phía trước, lại đi vài trăm mét, lập tức nhìn thấy trên vách tường trong sơn đạo, một thanh trường đao cắm vào nham thạch, phía trên máu tươi dày đặc, hẳn là vừa mới chém giết một Thánh thú.

Trên đường đi, thấy không ít Linh thú bị đao đánh chết, Trương Huyền đã sớm biết, vũ khí của Ngụy Trường Phong là một chuôi trường đao tuyệt phẩm, vội vàng đi tới gần, đưa tay nhổ xuống.

- Gãy mất?

Rút đao ra, lúc này mới phát hiện, chuôi trường đao này đã cắt thành hai đoạn, như bị lợi khí gì chặt đứt, nham thạch chung quanh càng có tươi máu nhuộm đỏ, lộ ra cực kỳ dữ tợn.

Vũ khí là tính mạng của một võ giả, đao bị chém đứt, Ngụy Trường Phong đến cùng gặp cái gì?

Cúi đầu nhìn quanh một vòng, thân thể nhoáng một cái, nhặt lên một cọng lông.

- Thánh giả nhất trọng đỉnh phong... Hồng Vượn Thú?

Mặt Trương Huyền như đáy nồi.

Ở đây phát hiện lông tóc của Hồng Vượn Thú, há không nói rõ... Ngụy Trường Phong gặp Thánh thú lợi hại như vậy?

Ngụy Trường Phong, tu vi bản thân chẳng qua Thánh giả nhất trọng trung kỳ, ngay cả hậu kỳ cũng không có đạt tới, gặp phải Thánh giả nhất trọng trung kỳ, cũng rất khó chiến thắng, gặp phải đỉnh phong... Căn bản không chống đỡ được!

Linh thú cùng cấp bậc, Thánh thú bởi vì hình thể, sức chiến đấu mạnh hơn Danh Sư cùng cấp bậc, chớ nói chi là võ giả bình thường.

- Lần này hắn là thật nguy hiểm, chỉ sợ rất khó sống sót...

Trương Huyền nhịn không được nhìn về phía trước, tràn đầy lo lắng.

Chỉ cần vọt tới trước, lấy thực lực của hắn, chạy trốn hẳn là có thể làm được, tổn thương như thế lớn, đến cùng vì cái gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau