THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1441 - Chương 1445

Chương 1441: Là của ngươi! (1)

- Vân Vụ hoa này có vấn đề gì không?

Đi ra biệt viện, Trương Huyền nhịn không được nhìn về phía Ngụy Trường Phong cách đó không xa.

Tên kia mới đầu không bán, đột nhiên lại bán, hơn nữa giá cả thấp như vậy, để hắn cực kỳ kỳ quái.

- Không có vấn đề gì, nhưng mà không dễ hái mà thôi, thiếu gia yên tâm, ta nhất định có thể tìm thứ này tới, cứu sống con gái của ta!

Ngụy Trường Phong cười cười, trên mặt tràn đầy kiên định.

- Thật đơn giản như vậy?

Trương Huyền không quá tin tưởng.

Vưu phó viện trưởng này xem xét liền biết không phải người dễ sống chung, thật dễ dàng như vậy, vừa rồi sao không bán Thập Diệp hoa, lại dùng một gốc trà đến trao đổi?

- Thiếu gia không cần lo lắng, chỉ là khá phiền toái mà thôi, không có vấn đề quá lớn!

Ngụy Trường Phong nói.

Cứu nữ nhi là sự tình của hắn, không thể để cho thiếu gia đi theo mạo hiểm.

Mặc dù ở ngoài cửa, không biết trong phòng xảy ra chuyện gì, nhưng thiếu gia vì khôi phục, nuốt một viên Tiểu Hoàn đan lục tinh, vậy thì cho thấy hao tổn bao lớn, có thể nói kinh khủng.

Vì cứu nữ nhi của hắn, thiếu gia đã trả giá nhiều như vậy, làm sao lại để cho hắn lo lắng?

- Không có vấn đề tốt nhất! Nếu quả thật quá khó khăn, sớm nói cho ta, mặc dù thực lực của ta không bằng ngươi, nhưng thủ đoạn bảo mệnh vẫn phải có!

Thấy đối phương không nguyện ý nhiều lời, Trương Huyền bàn giao một câu.

- Đa tạ Thiếu gia!

Ngụy Trường Phong nhẹ gật đầu:

- Vân Vụ lĩnh cách nơi này có chút xa, hai ngày hơi gấp rút, ta trước chuẩn bị một chút liền đi!

- Ân, nhanh đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

Mặc dù hắn cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng tưởng tượng Ngụy Trường Phong là cường giả Thánh cảnh, lại thêm thân là Linh Tài các Các chủ, tình cảnh gì chưa thấy qua, nên không nghĩ nhiều nữa.

Hô!

Cáo từ Trương Huyền, Ngụy Trường Phong không ngừng lâu, thân thể khẽ động, bay về phía trời cao, thời gian qua một lát liền biến mất.

Tốc độ phi hành của cường giả Thánh cảnh cực nhanh, không cần Linh thú, cũng có thể ngày đi vạn dặm.

- Được rồi, ta cũng trở về a!

Thấy hắn rời đi, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, lập tức cảm thấy mệt mỏi tràn vào trong đầu.

Gặp Hồ Yêu Yêu, nhìn Kinh Hồng thư tịch, đủ loại tu luyện, thành lập học hội, lại thêm cứu chữa Ngụy Như Yên, sự tình liên tiếp, đã gần hai ngày hai đêm không ngủ.

Giờ phút này cực kỳ mệt mỏi, rời Y Sư học viện, thẳng tắp đi đến khu tinh anh.

Mới đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Lạc Thất Thất hưng phấn tiến lên đón:

- Lão sư! Trương Huyền hôn mê, vì chiếu cố, nàng chuyên môn làm một chìa khóa, như vậy ra vào cũng thuận tiện.

- Tới rồi...

Trương Huyền gật gật đầu.

Huyền Huyền hội thành lập, thời điểm thương nghị điều lệ chế độ, liền để nàng về nghỉ ngơi, gần đây đối phương một mực chiếu cố mình, cũng tương đối vất vả.

- Lão sư, lúc sáng sớm Hồ Yêu Yêu học trưởng liền đến...

Lạc Thất Thất hạ giọng.

- Ân!

Trương Huyền lên tiếng.

Đêm qua, giáo huấn xong nha đầu tự cho là đúng này, bảo đối phương ngày thứ hai đến đưa tin, xem ra coi như đúng giờ.

Đi vào đại sảnh, quả nhiên thấy Hồ Yêu Yêu đã đợi ở bên trong, không có cao ngạo cùng yêu diễm như trước đó, ngược lại nhìn về phía hắn, trong mắt mang theo kính sợ.

Chuyện ngày hôm qua, để nàng sợ.

Cũng khó trách, tất cả thủ đoạn, thả ở trên người Trương Huyền, không có tác dụng gì không nói, còn bị hắc một quân, bị lão sư trách mắng... Lại thêm tu luyện qua Nghê Thường Liên Y Vũ hắn sửa đổi, quả thực bất phàm, lại không biết tốt xấu, cũng không xứng xưng hô yêu nghiệt.

- Trương sư...

Hồ Yêu Yêu đi tới gần, cắn răng, có chút khom người.

Không hổ là nhân vật trên Hoa Khôi bảng, mặc dù chỉ là Danh Sư phục rất bình thường, nhưng nhất cử nhất động, đều cho người ta khí tức yêu mị, khiến người tâm động thần phi.

Nhất là dưới quần áo, dáng người xinh đẹp như ẩn như hiện, càng khiến người ta miên man bất định.

Đối với những cái này, Trương Huyền không thèm để ý, nhàn nhạt nhìn qua: - Ngươi có biết, vì sao ta thu ngươi làm học đồ không?

Hồ Yêu Yêu gật đầu:

- Trương sư là muốn ta nói ra vị trí chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử!

Nói xong liền không khỏi buồn bực.

Nàng là Yêu Nghiệt hội hội trưởng, thiên tài nổi danh học viện, dáng dấp lại xinh đẹp như vậy... làm học đồ một tân sinh như ngươi, còn không tình nguyện... Suy nghĩ một chút cũng chóng mặt.

Thật không biết tại sao trên thế giới lại có quái thai như vậy!

Vốn mị lực của nàng vô cùng lớn, chỉ cần là nam nhân, gặp qua một lần đều sẽ thân bất do kỷ, ngoan ngoãn nghe lời, gặp phải vị này mới biết được, chút mị lực ấy của nàng, ở dưới nhãn lực của đối phương, khả năng không bằng một viên linh thạch thượng phẩm.

- Ân, nói đi!

Thấy nàng biết thân phận và địa vị của mình, Trương Huyền hài lòng gật đầu.

Nói không sai, thu nàng làm học đồ chính là ý tứ này. Nếu không, muốn gia hỏa tính khí cổ quái như vậy theo làm gì? Bản thân lại không thiếu hạ nhân.

- Chỗ kia ta nói, ngươi cũng sẽ không tin tưởng, như vậy đi, Trương sư muốn đi, hiện tại ta có thể mang các ngươi qua!

Hồ Yêu Yêu không giấu diếm nữa, nói.

- Tốt, dẫn đường đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

Dù cực kỳ mệt mỏi, nhưng cách trời tối còn sớm, nếu như có thể tìm được, nhìn xem cũng tốt, đằng sau liền có thể giảm bớt không ít phiền phức.

- Ân!

Hồ Yêu Yêu gật gật đầu, đi ra tiểu viện.

Gọi Lạc Thất Thất, hai người theo sát phía sau.

Ra Danh Sư học viện, vòng qua mấy con hẻm, đi không lâu sau, liền thấy một phủ đệ xuất hiện ở trước mắt.

Rộng rãi bao la, sạch sẽ gọn gàng, mang theo uy nghiêm cùng khí thế, vừa nhìn liền biết bất phàm.

- Chính là ở đây!

Hồ Yêu Yêu ngừng lại.

- Cái này?

Trương Huyền sững sờ.

Tiểu viện trước mắt, bức tường, gạch ngói, thậm chí lối kiến trúc trong đó, hầu như tất cả đều là mới, nhìn không ra bất kỳ di tích cổ xưa, đây là vị trí chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử?

Thật hay giả?

Siêu cấp đại sư như Ngô Dương Tử, coi như mất tích, phủ đệ tiểu viện, cũng khẳng định có người chuyên môn chiếu cố, lưu lại dấu vết cùng phong cách trước kia, để cho hậu nhân chiêm ngưỡng.

Chương 1442: Là của ngươi! (2)

Nhưng nơi này, hoàn toàn là mới xây, dấu vết gì cũng không có.

Khó trách nữ nhân này tự tin, trừ nàng ai cũng không tìm được.

Coi như tìm đến, cũng không thể tin được!

- Hai ngàn năm trước, Ngô Dương Tử tiền bối ở đây!

Hồ Yêu Yêu gật đầu.

- Cái này đâu đâu cũng là mới xây, không có một chút dấu vết, làm sao ngươi xác định nơi này?

Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.

Ngay cả Lạc Thất Thất cũng hiếu kỳ.

Nếu như tìm nhầm, bọn họ chẳng khác nào đi một chuyến uổng công.

Cái gọi là Ngô Dương Tử lưu lại bảo tàng, cũng thành lời nói suông.

- Làm sao biết được, ta không tiện nói kỹ càng, có điều, toàn bộ Hồng Viễn thành, chỉ sợ chỉ có ta biết!

Hồ Yêu Yêu cũng không giải thích.

- Được rồi!

Thấy đối phương không muốn nói, biết hỏi nhiều hơn nữa cũng vô ích, dù sao đã tìm được, hỏi nguyên do cũng không có ý nghĩa, lúc này Trương Huyền nhẹ gật đầu, nhìn lại phủ đệ trước mắt.

Đại môn sơn đỏ, như vừa mới thay đổi, tản mát ra mùi sơn.

Hai cửa đóng kín, có thể nghe được bên trong có người đi lại, thậm chí thanh âm thợ thủ công làm việc.

Nhưng bên ngoài không ai, thậm chí không có thủ vệ.

Phủ đệ bình thường, nhà lớn như vậy, mặc kệ thân phận gì, cũng sẽ có hộ vệ giữ ở ngoài cửa, nơi này không có cái gì, để người kìm lòng không được cảm thấy kỳ quái, thật giống như không có người ở vậy.

- Có muốn ta qua gõ cửa hay không?

Lạc Thất Thất nhìn qua.

- Trước không cần...

Trương Huyền lắc đầu:

- Trước tiên tìm một nơi nghỉ ngơi đã!

Đã biết nơi này là địa phương Ngô Dương Tử ở qua, bọn họ khẳng định phải vào đi tìm di tích, chưa nghĩ ra đối sách, trực tiếp gõ cửa, khiến người khác cảnh giác, đằng sau liền sẽ rất phiền phức.

Còn không bằng trước hỏi thăm một chút, nhìn xem chủ nhân của phủ đệ là ai, lai lịch gì lại nói.

Nhìn quanh một vòng, nhìn thấy cách đó không xa có quán trà, vừa vặn có thể nhìn thấy tòa phủ đệ này, Trương Huyền chào hỏi một tiếng, ba người đi vào.

Mặc dù sát đường, nhưng đã tiếp cận sập tối, quán trà thanh tịnh và đẹp đẽ, không có người nào.

Đi tới lầu hai, kêu một bình trà, nhìn về phía tiểu nhị đang thêm nước, Trương Huyền mỉm cười, tiện tay ném ra một viên linh thạch trung phẩm.

- Tiểu nhị, ta có chuyện hỏi ngươi!

Tiếp nhận linh thạch, con mắt tiểu nhị tỏa ánh sáng, vội vàng ôm quyền: - Vị công tử này mời nói, chỉ cần ta biết, sẽ biết gì nói nấy!

- Tòa phủ đệ đối diện kia, là nhà của ai? Thoạt nhìn thật không tệ!

Trương Huyền chỉ về phía trước.

- Cái này? Cái này cụ thể là ai, ta cũng không rõ lắm, thường xuyên đổi chủ nhân, ta ở đây hai năm, đã đổi ba lần... A, không, là bốn lần chủ nhân!

Còn tưởng rằng sẽ hỏi hắn cái gì, nghe nói như thế, tiểu nhị cười nói.

- Đổi bốn lần? Làm sao, nơi này phong thuỷ không tốt?

Nghe được liên tục đổi chủ, Trương Huyền kỳ quái.

- Dĩ nhiên không phải, nơi này gần sát Danh Sư học viện, lại ở trên đại lộ, vị trí tốt không nói, làm sao có thể phong thuỷ không tốt? Tình huống cụ thể ta cũng không rõ lắm. Hai năm trước, ở là thương nhân, mua không đến hai tháng, trong nhà trùng hợp xảy ra chuyện, buôn bán bị hao tổn, bị ép bán đi!

- Về sau hình như là một vị quan viên, chẳng qua cũng ở không dài, liền bị điều đi.

- Cuối cùng hộ gia đình này, ở hơn một năm, họ Triệu, người cũng không tệ, thường xuyên qua uống trà., không biết nguyên nhân gì cũng dọn đi, trước mấy ngày mới bán, người vừa mua rất khí phách, nghe nói không những không trả giá, vì để cho hắn nhanh dọn đi, còn giao nhiều không ít. Hiện tại đang sửa chữa, hẳn là còn không có vào ở. Cụ thể là ai, bởi vì chưa hề đi ra, ta cũng không rõ ràng!

Tiểu nhị nói.

- Mới vừa mua?

Trương Huyền sững sờ.

Trước đó nghe Tôn Cường nói, có một tiểu viện vị trí rất tốt, hắn vẫn muốn mua, kết quả còn không có thỏa đàm, liền bị một vị thổ hào cướp đi, không phải là cái này chứ?

- Ngươi đi xuống trước đi!

Lại hỏi vài câu, phát hiện đối phương cái gì cũng không biết, Trương Huyền khoát tay áo, trong lòng triệu hoán Thiên Hùng thú, để nó mang Tôn Cường tới, lúc này mới tiếp tục uống trà.

Cũng không lâu lắm, Thiên Hùng thú liền bay tới, Tôn Cường nhảy xuống lưng thú, vội vàng tới gần. - Thiếu gia, ngươi tìm ta?

Tôn Cường khom người.

- Ân, tiểu viện đối diện, là ngươi lần trước nói kia?

Trương Huyền hỏi.

- Vâng, ta muốn mua sắm, kết quả bị một người có tiền mua đi...

Tôn Cường quay đầu nhìn thoáng qua, nhẹ gật đầu.

Vị trí này, cùng mức độ phủ đệ rộng lớn, đều rất thích hợp thiếu gia yêu cầu, đáng tiếc, trong tay bọn họ không dư dả, không cạnh tranh lại đối phương, nếu không, tuyệt không có khả năng thả đi.

- Ngươi có biết tin tức cụ thể của người kia không?

Trương Huyền nói.

- Cái này... Ta không rõ ràng, có điều, chỉ cần đi thương hội giao dịch hỏi thăm, hẳn có thể điều tra ra!

Suy nghĩ một chút, Tôn Cường nói.

Phủ đệ bán ra, cần thương hội làm đảm bảo, ai mua, muốn điều tra, vẫn là rất dễ dàng.

- Ngươi bây giờ giúp ta điều tra, cái phủ đệ này chủ nhân là ai, trong vòng một canh giờ, ta nhất định cần biết tin tức!

Biết Tôn Cường trước kia chính là bán nhà cửa, đối với chuyện này tương đối lành nghề, Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng!

Tôn Cường xoay người rời đi, đại khái qua nửa canh giờ, liền trở về, con mắt trợn tròn, khắp khuôn mặt là kinh ngạc, dường như có chuyện gì không thể tin được.

- Làm sao vậy?

Thấy bộ dáng này của hắn, Trương Huyền nhìn qua.

- Thiếu gia, trong học viện mới của Danh Sư học sinh năm nay, còn có người khác gọi... Trương Huyền không?

Tôn Cường không có trả lời, nhịn không được hỏi.

- Chỉ một mình ta!

Trương Huyền cau mày:

- Làm sao vậy? Ta bảo ngươi đi tra chủ nhân của phủ đệ này là ai, hỏi cái này làm gì?

Ba vạn tân sinh, nếu có trùng tên với mình, khẳng định đã sớm biết, không đến mức chưa từng nghe qua.

- Nếu như không có người trùng tên, vậy...

Tôn Cường hít một hơi, nhịn không được mở miệng:

- Tòa phủ đệ này, không có gì bất ngờ xảy ra... Chính là của ngươi!

Chương 1443: Trịnh Dương thu đồ (1)

- Của ta?

Trương Huyền sững sờ, chén trà trong tay khẽ vung, vẩy ra một mảnh nước đọng:

- Cái gì của ta?

- Vừa rồi ta đi thương hội chuyên môn hỏi thăm, thiếu gia cũng biết, trước kia ta buôn bán phòng ốc, đối với mấy cái này biết rất rõ ràng, chỉ chốc lát liền tra được chủ nhân của phủ đệ... tên là Trương Huyền!

Tôn Cường dường như cũng không tin được, tiếp tục nói:

- Ta rất kỳ quái, liền chuyên môn hỏi thăm chức nghiệp cùng thân phận của Trương Huyền này, lấy được trả lời là... tân sinh năm nhất của Danh Sư học viện! Cho nên, ta hoài nghi trong tân sinh, có phải có người trùng tên hay không, nếu như không có... Hẳn là của thiếu gia ngươi!

- Cái này...

Trương Huyền nháy con mắt, sắp choáng.

Hắn chưa từng tới, càng không có tiền mua phủ đệ lớn như thế, thế nào lại là của hắn?

Đổi lại trước kia, hắn cũng không xác thực trong tân sinh có phải có trùng tên hay không, nhưng hôm qua mới vừa thành lập học hội, ngón tay chạm qua danh sách tân sinh, đã hình thành thư tịch, vừa mới tra duyệt một chút, đừng nói cùng hắn trùng tên, đồng âm (*âm đọc gần giống hoặc giống nhau) cũng không có.

Đến cùng xảy ra chuyện gì?

- Ngươi hỏi thăm được chưa? Tòa phủ đệ này là ai mua sắm, chủ nhân mua mua phòng ốc xuất hiện qua chưa?

Trương Huyền nhịn không được nói.

Tân sinh năm nhất chỉ có một Trương Huyền, như vậy thì khẳng định có người giả mạo bản thân đến mua phòng.

Nhưng mục đích làm như vậy là gì?

- Ta hỏi thăm, nghe nói người mua phòng ốc, chưa hề xuất hiện qua, nhưng mà họ tên đăng ký là cái này, chỉ nói là, chờ trùng tu xong, chủ nhân này sẽ tới tiếp thu...

Tôn Cường cũng không hiểu ra sao.

Càng nghe, lại càng thấy kỳ quái.

Tòa phủ đệ này, hắn một lòng muốn mua, kết quả không có mua được, lúc nào đã về danh nghĩa thiếu gia?

- Cái này...

Trương Huyền cổ quái.

Gặp qua mua đồ đưa lộn tiền, chưa từng nghe nói qua, mua phòng lại ghi sai tên.

- Lạc Thất Thất, có phải ngươi hay không...

Hắn nhịn không được quay đầu.

Ở Hồng Viễn thành, muốn nói nguyện ý vì hắn làm việc, bất kể đánh đổi, chỉ sợ cũng chỉ có học sinh này.

- Thế nào lại là ta, coi như ta muốn mua, cũng không có nhiều tiền như vậy... Lạc Thất Thất lắc đầu.

- Cũng phải!

Trương Huyền cười khổ.

Tòa phủ đệ này, rộng lớn như thế, vị trí lại không tệ, giá trị ít nhất phải mấy chục viên, thậm chí mấy trăm linh thạch thượng phẩm, một lần cầm ra nhiều như vậy... Chỉ sợ học sinh lai lịch kỳ quái này của mình, cũng rất khó lấy ra.

- Cái kia... Có phải đám người Ngọc Phi Nhi hay không?

Muốn nói ở Hồng Viễn thành có năng lực như thế, đám người Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn khẳng định có thể.

Dù sao một vị là Lục công chúa, một vị gia thế không nhỏ.

- Phi Nhi cùng Hình Viễn tiếp nhận tẩy cân phạt tủy, hiện tại đang bế quan tu luyện, tranh thủ giống như ta, mượn cơ hội đột phá Quy Nhất cảnh, sẽ không có công phu chơi đùa những sự tình này...

Lạc Thất Thất lắc đầu.

Mấy người bọn hắn có công phu này, khẳng định sớm đến thăm hỏi Trương sư, không đến mức đến bây giờ còn không có lộ diện.

Ngay cả thời gian bái phỏng cũng không có, làm sao có thể chuyên môn đi mua mua phòng ốc? Chơi đùa nhiều như vậy?

Lại nói Ngọc Phi Nhi là bạn thân của nàng, thật làm loại sự tình này, cũng không cần thiết giấu diếm nàng.

- Vậy sẽ là ai?

Trương Huyền không hiểu ra sao.

Mạc Cao Viễn, Mi trưởng lão tự nhiên càng không có khả năng. Đường đường Danh Sư lục tinh, tự trọng thân phận, coi như muốn giao hảo với mình, cũng có rất nhiều biện pháp, không có khả năng chuyên môn mua sắm một phủ đệ, tỉ mỉ trang trí, viết lên tên của mình.

- Trước mặc kệ, đối phương đã ghi tên của ta, liền khẳng định sẽ phơi bày thân phận, nếu không tiền không phải là mất trắng sao?

Nghĩ một lát vẫn nghĩ không ra, Trương Huyền lắc đầu.

Người này đã làm như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ qua tìm mình, nếu không chẳng khác nào tiền mất trắng, nhưng hắn không tin có người đần như vậy, nguyện ý vung tiền như rác.

- Vậy lão sư, bây giờ chúng ta còn vào sao?

Lạc Thất Thất nhìn qua.

- Trước không cần vào, đăng ký tên của ta, chỉ cần trùng tu xong, hẳn là không bao lâu, liền sẽ đến tìm, đến lúc đó quang minh chính đại vào, miễn cho phiền phức!

Trương Huyền khoát tay áo.

Đây là phủ đệ của hắn, lúc nào đi tìm cũng được, cũng không cần lén lút đi vào, để cho người ta lo nghĩ, tốn nhiều sức lực.

- Ân!

Lạc Thất Thất gật đầu.

- Tôn Cường, ngươi tìm đám người Vương Dĩnh, Trịnh Dương trở về, tạm thời không cần đi tìm chỗ ở, lưu tâm tòa phủ đệ này nhiều một chút!

Trương Huyền bàn giao.

- Vâng, thiếu gia!

Tôn Cường gật đầu.

- Tốt, chúng ta về học viện trước đi!

Biết chủ nhân của phủ đệ lại là mình, tiếp tục đợi ở chỗ này cũng không có ý nghĩa, giao phó Tôn Cường xong, cùng Lạc Thất Thất, Hồ Yêu Yêu trở lại học viện.

Vừa về tới chỗ ở, Trương Huyền lập tức khoanh chân ngồi xuống.

Điều chỉnh trọn vẹn hai canh giờ, lúc này mới cảm thấy mệt mỏi biến mất, lần nữa khôi phục.

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài, đã sắp đến nửa đêm, màn đêm đen kịt như mực, nhuộm bốn phía thành đáy nồi, thời tiết có chút u ám, không có sao, lộ ra càng thêm âm u.

- Vừa vặn không có việc gì, đi Y Sư học viện nhìn sách!

Một ý nghĩ xông ra.

Hiện tại trời tối như vậy, vừa vặn không có việc gì, không bằng đi Y Sư học viện nhìn sách, một khi thành công, cứu chữa Ngụy Như Yên liền sẽ đơn giản hơn không ít.

Chương 1444: Trịnh Dương thu đồ (2)

- Vu hồn ly thể!

Cũng không có gì có thể chần chờ, tinh thần khẽ động, Vu hồn từ lông mày tâm nhảy ra ngoài, nhẹ nhàng nhoáng một cái, nhanh chân bay vút về phía Y Sư học viện.

Có kinh nghiệm từ Vệ Nhiễm Tuyết, biết xem như Vu hồn, cũng phải cẩn thận, nên đi không nhanh, hao tốn tiếp cận nửa canh giờ, lúc này mới đi đến lân cận Y Sư tháp.

- Tàng thư khố của Y Sư học viện ở vị trí này...

Bởi vì ban ngày tới qua một lần, chuyên môn nhìn kỹ vị trí, lại tới, liền lộ ra xe nhẹ đường quen, thời gian không lâu, đi tới gần tàng thư khố.

Tàng thư khố nguy nga cao lớn, tản mát ra khí tức đặc biệt, cho người ta một loại hương vị nặng nề cùng trang nghiêm.

Giống như Kinh Hồng viện Tàng Thư các, cần học phần cùng thẻ học viên mới có thể tiến nhập, Trương Huyền cũng không vội vã, an tĩnh chờ ở bên ngoài.

Y Sư học viện khác Kinh Hồng học viện, người sau nhân viên thưa thớt, đọc sách cũng không nhiều. Cái trước thân là học viện bài danh thứ năm, học sinh mấy vạn, mỗi ngày ra ra vào vào, sang đây xem sách không biết bao nhiêu, chỉ cần chờ đợi, khẳng định có cơ hội.

Quả nhiên, cũng không lâu lắm, liền có người từ bên trong đi ra, nhân cơ hội này, một lần hành động chui vào.

Đi vào phòng lập tức nhìn thấy vô số thư tịch.

- Bắt đầu đi!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Trương Huyền cũng không nói nhảm, ánh mắt quét tới giá sách, trong nháy mắt vô số thư tịch, tới tấp đi vào trong óc.

...

Trương Huyền trở lại học viện, bên Tôn Cường cũng đến chỗ ở.

Chờ đến trời tối, chỉ thấy đám người Vương Dĩnh ủ rũ cúi đầu trở về.

Ở lân cận Danh Sư học viện, muốn tìm được một phủ đệ thích hợp, quả thực rất khó, nếu không Tôn Cường không có khả năng nhiều ngày như vậy, cũng không thu hoạch được gì.

- Trịnh Dương tiểu thiếu gia đâu? Không phải cùng các ngươi chung một chỗ sao?

Đang định nói cho mọi người, không cần tiếp tục tìm, đột nhiên Tôn Cường nhướng mày, nhịn không được hỏi.

Ba học sinh của thiếu gia, Vương Dĩnh, Lưu Dương đều đã trở về, Trịnh Dương vẫn còn không thấy tung tích.

- Chúng ta cũng không biết, buổi sáng sau khi ra cửa, hắn liền tách ra, chẳng qua không có gì, hẳn là rất nhanh sẽ trở về!

Lưu Dương nói.

- Đúng vậy, Trịnh Dương làm người cơ cảnh, lại được lão sư chân truyền, sẽ không có sự tình!

Vương Dĩnh cũng nhẹ gật đầu.

Trong rất nhiều học sinh thân truyền của Trương sư, năng lực mạnh nhất là Viên Đào, thứ hai chính là Trịnh Dương, hắn ra ngoài không gieo họa người khác là tốt lắm rồi, làm sao sẽ thiệt thòi?

Đang nói chuyện, chỉ thấy một bóng người đi trở về, không phải Trịnh Dương thì là ai. - Cường thúc!

Đi tới gần, con mắt Trịnh Dương tỏa ánh sáng, trên mặt lộ ra hưng phấn.

- Ngươi tìm được chỗ ở?

Nhìn bộ dáng của hắn, Tôn Cường nghi ngờ nhìn qua.

- Không có... Nhưng mà gặp phải một việc... Muốn thương nghị với Cường thúc một chút!

Trịnh Dương vò đầu.

- Thương nghị với ta? Nói đi, chuyện gì?

Tôn Cường hỏi.

Trước đó Trương Huyền đã thông báo, để mấy học sinh này nghe theo Tôn Cường an bài, đám người Trịnh Dương đều xưng hô Cường thúc.

- Là như vậy, hôm nay ta đi ra ngoài, gặp một gia hỏa muốn cùng ta học tập thương pháp, ta muốn thu làm học sinh, để hắn ở đây vài ngày, không biết có thể hay không?

Trịnh Dương có chút lúng túng nói.

- Thu học sinh?

Tôn Cường trừng to mắt.

Ngươi vẫn là học sinh, liền muốn thu học sinh?
- Đúng vậy, thương pháp của người này cũng không tệ lắm, có cơ sở nhất định, ta tùy tiện chỉ điểm mấy lần, để hắn rất hưng phấn, nhất định phải bái ta làm thầy, đưa cho không ít học phí... Ta cũng không tiện cự tuyệt...

Trịnh Dương do dự một chút nói.

Hôm nay hắn ra ngoài tìm nhà, vừa vặn gặp một ác bá, nên tức giận ra tay, giáo huấn người kia xong, thanh niên này liền tìm tới, nói muốn theo hắn học thương.

Hơn nửa năm, hắn một mực theo Trương sư khổ luyện không ngừng, sớm đã đạt tới cảnh giới quỷ thần khó lường, nghe được có người muốn học, nhịn không được chỉ điểm vài câu, không nghĩ đến thanh niên này ngộ tính cực cao, thế mà vừa học liền biết.

Mặc dù thương pháp bản thân yếu chút, may mắn cơ sở còn có thể, lập tức để hắn sinh ra tâm tư thu đồ.

Hiện tại hắn vẫn là học sinh, không xuất sư, muốn thu đồ, phải cùng sư phụ thương nghị một chút.

Sư phụ vắng mặt, tự nhiên trưng cầu ý kiến của Cường thúc.

- Cho học phí? Cho bao nhiêu?

Tôn Cường nhìn qua.

- Đều ở nơi này!

Trịnh Dương đưa tới một chiếc nhẫn.

Tôn Cường nghi ngờ nhận lấy, chân khí nhúc nhích xem xét, con mắt lập tức trợn tròn:

- Hai vạn linh thạch trung phẩm, nhiều đan dược như vậy... Đều là học phí hắn bái sư?

Trong trữ vật giới chỉ, một đống lớn đồ vật, lại có hai vạn linh thạch trung phẩm, cùng không biết bao nhiêu dược vật.

Tổng giá trị cộng lại, tuyệt đối không dưới năm vạn linh thạch trung phẩm...

Nhiều tiền như vậy, chỉ cùng hắn học tập thương pháp?

Trịnh Dương này, từ nơi nào bắt được thổ hào?

- Đúng vậy, ta muốn thu... chỉ là sợ lão sư không đồng ý, mong Cường thúc hỗ trợ nói ngọt hai câu...

Trịnh Dương có chút xấu hổ.

- Yên tâm đi, nhiều học phí như vậy, thiếu gia khẳng định sẽ đồng ý, lại nói, thiếu gia thân là Danh Sư, tự nhiên cũng hi vọng truyền thừa của mình có thể phát dương quang đại, không cần lo lắng!

Tôn Cường cười nói.

Cùng thiếu gia tiếp xúc lâu như vậy, tập tính gì hắn còn không biết?

Chỉ cần giao đủ học phí... Đừng nói thu một đồ đệ, coi như lại đến tám cái, cũng sẽ không nhiều lời.

Chương 1445: Tiết Chân Dương hăng hái (1)

- Vậy thì quá tốt rồi...

Nghe được Tôn Cường nói lão sư không có vấn đề, Trịnh Dương thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu, tràn đầy hưng phấn quay đầu nhìn ra ngoài:

- Vào đi!

- Vâng!

Nghe được hắn nói, ngoài cửa có một thanh niên đi đến, tay cầm một chuôi trường thương, khí tức toàn thân ngưng tụ, như lợi kiếm phá không mà ra.

Chừng ba mươi tuổi, trên mặt góc cạnh rõ ràng, cho người ta một loại cảm giác cương nghị.

- Cường thúc, Vương Dĩnh, Lưu Dương, đây chính là học sinh ta mới thu!

Trịnh Dương nhìn mọi người giới thiệu.

- Học sinh Tiết Chân Dương, gặp qua chư vị!

Thanh niên ôm quyền.

- Tiết Chân Dương? Tu vi của ngươi... dường như mạnh hơn Trịnh Dương không ít a? Vì sao bái hắn làm thầy?

Tôn Cường nhíu mày.

Mặc dù hắn không nhìn ra tu vi của đối phương đến cùng cao bao nhiêu, nhưng tuyệt đối vượt qua Trịnh Dương.

Người mạnh như thế, vì sao phải bái một người trẻ hơn mười mấy tuổi làm thầy?

- Nghe đạo có tuần tự, thuật nghiệp hữu chuyên công, mặc dù tu vi của ta mạnh hơn Trịnh lão sư, nhưng lý giải thương pháp kém xa tít tắp, có thể học tập hắn, là vinh hạnh của ta!

Tiết Chân Dương cung kính nói.

Tiết Chân Dương này, chính là Danh Sư học viện Chân Dương hội hội trưởng, gia hỏa muốn khiêu chiến Trương Huyền kia.

Hắn một lòng muốn tu luyện Lạc Diệp thương pháp tới đệ thập trọng, mới rời học viện rèn luyện, trong lúc vô tình thấy được Trịnh Dương thi triển thương pháp.

Mặc dù tu vi người sau kém xa hắn, nhưng lý giải thương pháp đã đạt tới cảnh giới nhân thương hợp nhất, uy lực kinh người.

Hàn huyên vài câu, phát hiện hắn lý giải đối với thương pháp, càng đạt đến cảnh giới từ phức tạp về đơn giản, nhắm thẳng đại đạo, lúc này mới không nhịn được muốn theo học tập.

Có thể đoán được, chỉ cần nghiêm túc học tập, hẳn là không bao lâu, liền có thể hoàn toàn lĩnh ngộ Lạc Diệp thương pháp đệ thập trọng, quét ngang Trương Huyền, một lần nữa chấn hưng uy danh của Chân Dương hội!

Danh Sư học tập người thực lực thấp hơn bản thân, cũng không phải sỉ nhục gì, trái lại cực kỳ thịnh hành.

Khổng sư cũng từng học tập người tu vi yếu hơn mình, đối với Danh Sư, đệ tử không cần không bằng thầy, thầy không cần hơn đệ tử mọi mặt, nghe đạo có tuần tự, thuật nghiệp hữu chuyên công, chỉ như thế mà thôi.

- Cũng phải!
Tôn Cường nhẹ gật đầu.

Làm quản gia của Danh Sư, thiếu gia cũng là Danh Sư, biết thế giới này tôn sùng sư đạo.

Rõ ràng người sở trường liền có thể làm thầy.

Trịnh Dương nhận được thiếu gia thân truyền, giảng dạy một tiểu nhân vật không biết tên, cũng không tính là gì.

- Được rồi, mấy ngày nay mọi người không cần đi tìm phủ đệ, vẫn tu luyện như cũ đi. Trịnh Dương, nếu ngươi muốn dạy hắn thương pháp cũng được, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi báo cáo cho thiếu gia!

Thấy tên này là chân tâm thật ý muốn bái sư, Tôn Cường không nói thêm lời.

- Ân!

Trịnh Dương gật gật đầu, nhìn Tiết Chân Dương:

- Mấy ngày nay ngươi liền theo ta học tập cho giỏi, chờ học tốt, ta sẽ dẫn ngươi gặp sư phụ ta, lão nhân gia ông ta lý giải đối với thương pháp, lợi hại hơn ta gấp mười lần! Đến lúc đó, đừng cho ta mất mặt!

Vừa nói, trong mắt Trịnh Dương lộ ra vẻ sùng bái.

- Lão sư yên tâm, ta sẽ cố gắng, sẽ không để cho sư tổ thất vọng!

Tiết Chân Dương gật đầu, trong lòng cũng tràn đầy kích động.

Khó trách một mực nghe nói cao thủ ở dân gian, tùy tiện gặp phải một người, thương pháp liền lợi hại như vậy, còn có lão sư so với hắn lợi hại gấp mười lần...

Có thể theo bọn hắn học tập, đột phá Lạc Hoa thương đệ thập trọng, tuyệt đối không khó, thậm chí... sẽ còn đi cao hơn, đến lúc đó, tuyệt đối có thể đánh Trương Huyền hoa rơi nước chảy, cho hắn biết... Thương pháp chi đạo, ai mới thật sự là Vương giả!
- Ân, hiện tại ta cùng Vương Dĩnh sư bá của ngươi đối luyện một chút, ngươi thừa cơ nhìn xem ta vận dụng thương pháp!

Trịnh Dương lấy ra trường thương, nhìn lại.

Truyền thụ võ kỹ, không chỉ có chiêu thức, lĩnh ngộ, trọng yếu nhất vẫn là đối chiến.

Chỉ có đối chiến, mới có thể phát huy kỹ xảo cùng năng lực của võ kỹ, để cho người ta lĩnh ngộ càng sâu.

- Được!

Hai mắt Tiết Chân Dương tỏa ánh sáng.

- Vương Dĩnh, phiền toái...

Hắn nhướng mày, trường thương duỗi ra, nhẹ nhàng lắc một cái, phát ra thanh âm chói tai, thẳng tắp đâm tới Vương Dĩnh cách đó không xa.

Sư tỷ đệ bọn họ thường xuyên luận bàn, đối với chiêu số cùng thực lực của song phương hết sức quen thuộc, nhìn thấy thương này đâm tới, Vương Dĩnh nhẹ nhàng cười một tiếng, dừng bước, cả người tựa như huyễn ảnh, tránh thoát phong mang, nhắm mũi thương đá tới.

Hô!

Thối ảnh tựa như điện, cả người Vương Dĩnh giống như hồ điệp xuyên hoa, rõ ràng đang thi triển võ kỹ, nhưng cho người ta một loại cảm giác như thưởng thức cái đẹp, không gì sánh được.

- Thân pháp thật là lợi hại, thối công thật lợi hại...

Con ngươi co vào, thân thể Tiết Chân Dương không tự chủ được run rẩy.

Vị Vương Dĩnh sư bá này, tu vi kém xa hắn, nhưng lĩnh ngộ đối với thân pháp, thối công, coi như những lão sư võ kỹ ở học viện, đều kém xa tít tắp.

Thậm chí... Lão sư hắn Võ Kỹ học viện viện trưởng Cần Trường Thanh, tựa hồ cũng thi triển không ra, đơn giản như vậy, nhưng không có sai lầm chút nào, nhắm thẳng vào đại đạo ảo diệu.

Hô hô hô hô!

Rất nhanh, hai người giao thủ xong xuôi, Tiết Chân Dương nhìn như si như say.

Bất kể là thương pháp, hay thân pháp, thối công, đều để tâm hắn sinh rung động, bội phục không thôi.

- Trịnh Dương, ngươi đã thu học sinh, không bằng ta cũng cho ngươi chút uy phong!

Thấy Trịnh Dương thu thương, một bên Lưu Dương cười nói.

Bọn họ đều là người trẻ tuổi, tâm tính thiếu niên, nhìn thấy đồng bạn thu học sinh, tất cả đều lòng ngứa ngáy khó nhịn.

- Được!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau