THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1436 - Chương 1440

Chương 1436: Độc Hồn thể (2)

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền phun ra một ngụm trọc khí, lần nữa đứng dậy.

Trải qua điều tức và dược lực, Vu hồn bị hao tổn đã hoàn toàn khôi phục, lần nữa khôi phục trạng thái đỉnh cao.

- Thiếu gia!

Ngụy Trường Phong ôm quyền.

- Ân!

Lần nữa nhìn về phía nữ hài trên giường, thấy nàng giống như trước đó, không có biến hóa quá lớn, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm:

- Ta nói hai loại kia, vẫn như cũ rất cần, ngươi đừng ở chỗ này trông coi, mau chóng đi tìm đi!

- Vâng!

Ngụy Trường Phong nhẹ gật đầu, lập tức nhíu mày:

- Thánh dược còn sống, ta cẩn thận suy nghĩ một chút, hình như Hồng Viễn thành thật đúng là có thể tìm được! Nhưng có khả năng còn cần phiền phức thiếu gia dẫn đường!

- Ở đâu?

Trương Huyền nghi hoặc.

Đối phương là cường giả Thánh cảnh, Hồng Viễn thành còn có địa phương không đi được?

- Tại Danh Sư học viện...

Ngụy Trường Phong vò đầu.

- Danh Sư học viện?

Trương Huyền sững sờ.

Nơi này đâu đâu cũng có cao thủ, coi như hắn là Thánh giả cũng không thể đến, tùy tiện xông vào, quả thực phiền phức, cần thiếu gia mang theo đi vào.

- Vâng, Y Sư học viện Vưu Hư Phó viện trưởng, hắn không chỉ là Y Sư, còn có thân phận Dưỡng Dược Sư, nuôi dưỡng không biết bao nhiêu dược liệu, nếu như nói Hồng Viễn thành, ai còn có thể tìm được Thánh dược còn sống, khẳng định là hắn!

Ngụy Trường Phong nói.

- Biết ai có là tốt rồi, mau mau lên đường thôi! Nếu không, kéo thời gian càng dài, cứu trị cũng càng khó!

Trương Huyền gật đầu nói.

- Vâng!

Ngụy Trường Phong lên tiếng.

Thương nghị xong xuôi, hai người ra khỏi phòng, chỉ thấy đám người Tôn Cường, Vương Dĩnh đứng ở trong viện. - Lão sư!

- Thiếu gia!

Mọi người đồng loạt nhìn qua.

Mấy ngày không thấy, đám người Vương Dĩnh lần nữa có tiến bộ, khí tức trong cơ thể càng thêm hùng hậu.

Nhìn thoáng qua tiểu viện chật hẹp, mấy người đứng ở bên trong hơi có vẻ chen chúc, lại càng không cần phải nói tu luyện, Trương Huyền nhịn không được lắc đầu, nhìn về phía Tôn Cường:

- Ta bảo ngươi tiếp tục tìm tiểu viện rộng rãi hơn, có tìm được chưa?

- Bẩm thiếu gia, tiểu viện chung quanh đây thực sự quá khó tìm...

Tôn Cường lộ vẻ xấu hổ.

Không phải hắn không cố gắng, mà là nơi này tới gần Danh Sư học viện, tiểu viện tốt một chút sớm đã bị những học sinh khác mua, kém lại không cách nào vào ở, xem như hắn, những ngày này không hề nhàn rỗi cũng bất lực.

- Như vậy đi, mấy người các ngươi cũng giúp Tôn Cường đi tìm xem, sớm tìm được sẽ sớm vào ở, nơi này thực quá chật hẹp...

Biết đối phương không hề lười biếng, Trương Huyền không có ý trách cứ, nhìn về phía đám người Vương Dĩnh, phân phó nói.

Một người tìm phiền phức, Vương Dĩnh, Trịnh Dương, Lưu Dương cộng lại, tốc độ sẽ mau hơn không ít.

Bọn họ cũng không thể cả ngày ở trong phòng tu luyện, muốn tiến bộ nhanh hơn, còn cần khổ nhàn kết hợp, ra ngoài đi lại, thuận tiện mở mang kiến thức cũng tốt.

- Vâng!
Đám người Vương Dĩnh gật đầu.

- Chúng ta đi thôi!

Giao phó xong, Trương Huyền không dừng lại, mang theo Ngụy Trường Phong đi đến Danh Sư học viện.

Mặc dù bây giờ hắn còn không có thẻ học viên, nhưng thân là Huyền Huyền hội hội trưởng, đã rất nổi danh, mang một người ra vào học viện, không đáng kể chút nào.

Hao tốn gần nửa canh giờ, mới đi đến Y Sư học viện.

Y Sư học viện, ở trong mười đại học viện, bài danh thứ năm, chỉ có thể coi là thượng trung, có điều bởi vì học viện đặc thù, hầu như tất cả Danh Sư đều không dám trở mặt với người của học viện này.

Bởi vì ai cũng không đảm bảo sẽ không thụ thương, chỉ cần tu luyện, tỷ lệ cầu đến học viện này, so với học viện khác còn lớn hơn nhiều.

Còn chưa tới trung tâm Y Sư tháp, liền thấy người liên tục không ngừng đi tới đi lui, nhân khí cao hơn Luyện Khí học viện rất nhiều.

- Giá cả dược liệu Thánh cấp không ít, cầnrn tiền tài, ngươi chuẩn bị xong chưa?

Trương Huyền vừa đi về phía trước, vừa hỏi.

Hiện tại hắn là một nghèo hai trắng, ai cũng không giúp được, đối phương muốn cứu nữ nhi, tự nhiên phải tự bỏ tiền.

- Ta chuẩn bị một chút, hẳn là đầy đủ!

Ngụy Trường Phong gật đầu.

Thân là Linh Tài các Các chủ, mặc dù rất nhiều bảo vật bị Trương Huyền quét sạch, nhưng xử lý xong gia sản, vẫn có không ít tích súc.

Giá cả linh dược Thánh cấp không ít, lấy hắn tích lũy nhiều năm, mua sắm hẳn không khó.

- Vậy là tốt rồi!

Nghe hắn có tiền, Trương Huyền không nói thêm lời, đi thẳng về phía trước, chỉ chốc lát, chỉ thấy một tháp cao xuất hiện.

Y Sư tháp!

Kiến trúc của Y Sư học viện rất rộng lớn, Hư viện phó mà đối phương nói, đang ở đây.

Đi theo đằng sau đám người, Trương Huyền đi vào.

Tầng thứ nhất là đại điện cực kỳ rộng lớn, vô số Danh Sư đi lại ở trong đó.

Nơi này bán dược liệu trân quý, càng có Y Sư tọa trấn, chỉ cần là Danh Sư đi ra ngoài thí luyện, hầu như đều sẽ tới, mua sắm dược vật, giải quyết ám thương.

Trương Huyền nhìn quanh một vòng, không biết Phó viện trưởng kia ở nơi nào, đành phải mang theo Ngụy Trường Phong đi tới đài phục vụ.

Chương 1437: Thập Diệp hoa (1)

- Hai vị cần gì?

Thấy bọn họ đi tới, nhân viên phục vụ trước đài vui vẻ hỏi.

Là nữ tử, khoảng ba mươi tuổi, mặc Y Sư phục bạch sắc bó sát người, lông mi có chút thanh tú.

Những người này đều là Danh Sư làm việc ngoài giờ, đạt đến ngũ tinh hạ phẩm, hẳn là giống như Lạc Thất Thất, đều là học viên năm thứ hai.

- Chúng ta muốn gặp Vưu Hư phó viện trưởng!

Trương Huyền đi thẳng vào vấn đề.

- Phó viện trưởng?

Nữ tử sững sờ, mang theo nghi ngờ nhìn qua:

- Có hẹn trước không?

- Không có!

Trương Huyền lắc đầu.

- Vậy thật không tiện, phó viện trưởng bận rộn, không có hẹn trước hoặc triệu kiến, là không thể mang ngươi tới!

Nữ tử lắc đầu.

Một học viện phó viện trưởng, Danh Sư lục tinh đỉnh phong, coi như vương công đại thần muốn gặp, cũng cần sớm hẹn trước, há là một học sinh muốn gặp thì gặp?

Bộ đáng của đối phương, chỉ khoảng hai mươi tuổi, đoán chừng cũng chính là tân sinh năm nhất, loại tiểu nhân vật này, ngay cả quản sự cũng không có tư cách đi gặp, còn muốn gặp phó viện trưởng, thật là người không biết không sợ!

- Vậy làm sao mới có thể hẹn trước hoặc triệu kiến?

Trương Huyền hỏi.

- Ta cũng không biết!

Thấy mình đã nói rõ ràng, đối phương còn không buông tha, ánh mắt lộ ra một tia mất hứng, nữ tử khoát tay áo.

Trương Huyền vò đầu.

Còn tưởng rằng chỉ cần gặp được Vưu phó viện trưởng, hỏi thăm hắn dược liệu, thương định giá cả mua sắm là được, không nghĩ tới người cũng không thấy.

Nhưng suy nghĩ một chút cũng có thể rõ ràng, đường đường phó viện trưởng, thật muốn ai cũng có thể gặp được, vậy không cần tu luyện, không cần chữa bệnh, chỉ gặp người cũng có thể vội vàng chết.

- Đúng rồi, ta có một vật, làm phiền ngươi đưa cho Vưu phó viện trưởng, có lẽ thấy thứ này, liền có thể gặp ta!

Chần chờ một chút, Trương Huyền nói.

- Thật không tiện, ta còn có chuyện phải làm, không phải người đưa tin, không có khả năng giúp ngươi làm những việc này, thật muốn gặp phó viện trưởng, xin ngươi nắm giữ tư cách cùng hắn đối thoại lại đến...

Thấy hắn còn muốn đưa đồ vật, nữ tử lắc đầu, mặt mũi không vui cự tuyệt, liền thấy cổ tay đối phương khẽ đảo, một lệnh bài xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Chính diện lệnh bài, điêu khắc hình vẽ đặc thù, từng dãy kiến trúc san sát, khí thế rộng rãi, chính là Danh Sư học viện.

- Lệnh bài trưởng lão?

Trong lòng lộp bộp một cái, nữ tử chưa nói xong, liền nuốt vào trong miệng. Thân là học viên năm thứ hai, nàng tự nhiên có thể nhận ra, đây là lệnh bài đại biểu thân phận trưởng lão, một tân sinh, tại sao có thể có thứ này?

Đang khiếp sợ, chỉ thấy cổ tay thanh niên lật qua lật lại, lại lấy ra hai lệnh bài tương đồng.

- Ta có ba lệnh bài, ngươi nhìn cái nào cùng phó viện trưởng quan hệ tốt, liền làm phiền ngươi hỗ trợ đưa cái đó!

Tướng lệnh biển hiệu tiện tay ném trên bàn, Trương Huyền nói.

- Chuyện này...

Nữ tử giật nảy mình, vội vàng cầm một cái, chỉ thấy đằng sau ghi hai chữ Mi Trúc.

- Mi Trúc? Thú viện Mi viện trưởng?

Bờ môi run rẩy, mở ra lệnh bài thứ hai, con mắt càng tối đen.

Triệu Bính Tuất.

Luyện Khí học viện Triệu viện trưởng!

- Đồng thời nắm giữ lệnh bài của Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng?

Run rẩy lật lệnh bài thứ ba lên, nữ hài cảm giác như bị điện giật.

Vệ Nhiễm Tuyết, Kinh Hồng viện viện trưởng!

Thập đại trưởng lão, từng cái cao ngạo như mây, coi như nàng là học viên năm thứ hai, cũng chưa thấy qua mấy lần, nhiều nhất ở thời điểm trường chúc mừng hoặc buổi lễ long trọng, xa xa có thể nhìn thấy.

Bình thường gặp cũng gặp không được, nhưng vị này một hơi lấy ra ba lệnh bài tư nhân...

Nữ tử cảm giác sắp khóc.

Còn tưởng rằng là tân sinh, không nghĩ tới có bối cảnh lớn như thế. Ngươi đã lợi hại như vậy, trực tiếp đi tìm Vưu phó viện trưởng không được sao, còn nói nhảm nhiều như vậy làm gì...

Đang dọa đến sắc mặt trắng bệch, liền nghe thanh niên đối diện nghi ngờ hỏi:

- Làm sao vậy? Chẳng lẽ những lệnh bài này vô dụng? Vậy mà đám người kia còn khoác lác lung tung... hừ! Quay đầu tìm bọn hắn hỏi một chút, thực sự không thể, bảo bọn hắn qua a...

- Khụ khụ!

Nữ hài suýt chút nữa bị hù chết.

Nói ba đại viện trưởng khoác lác... Còn gọi qua...

Vị này đến cùng là ai a?

Buồn cười mới vừa rồi nàng còn thái độ như thế...

Thân thể nhoáng một cái, gương mặt xinh đẹp trắng bệch:

- Không cần... Thứ này hữu dụng!

Sợ nói nhiều chọc đối phương chán ghét, vội vàng đưa lệnh bài trở về, đi ra quầy phục vụ:

- Mời đi theo ta!

Mặc kệ đối phương mới vừa rồi nói thật hay giả, có thể một hơi lấy ra ba lệnh bài trưởng lão, thân phận đã không phải là nàng có thể đoán.

- Được!

Thấy lệnh bài trưởng lão thật hữu dụng, Trương Huyền gật gật đầu, cùng Ngụy Trường Phong theo sau lưng đi thẳng về phía trước.

Không lâu sau, đi ra Y Sư tháp, tới trước một biệt viện rộng lớn.

- Đây chính là trụ sở của Vưu phó viện trưởng!

Nữ tử chỉ.

Trương Huyền nhìn sang.

Không hổ là chỗ ở của phó viện trưởng, so với biệt viện của Hồ Yêu Yêu còn rộng lớn hơn nhiều, trong đó có trận pháp bao phủ, thấy không rõ lắm, có điều có thể cảm nhận được, linh khí trong đó tinh thuần, nồng nặc, qua lại vây quanh, cho người ta một loại cảm giác nặng nề.

Đông đông đông!

Nữ tử tiến về phía trước một bước, gõ cửa.

Kẹt kẹt!

Một trung niên đi ra.

- Tôn lão sư, hai vị này muốn gặp Vưu viện trưởng...

Nữ tử vội nói.

Chương 1438: Thập Diệp hoa (2)

- Gặp viện trưởng?

Tôn lão sư nhíu mày, nhìn Trương Huyền một cái, phát hiện mình không nhận ra, lập tức rơi vào trên người Ngụy Trường Phong, ánh mắt sáng lên:

- Nguyên lai là Linh Tài các Ngụy các chủ tới, ta đi bẩm báo gia sư!

Ngụy Trường Phong là cường giả Thánh cảnh, là nhân vật nổi danh Hồng Viễn thành, không ít người đều gặp đồng thời nhận biết.

Ngụy Trường Phong nhẹ gật đầu.

Tôn lão sư xoay người đi vào, nữ tử ở một bên dọa đến suýt chút nữa ngồi dưới đất.

Vừa rồi tên này đi theo sau lưng thanh niên, một câu cũng không nói, còn tưởng rằng là hạ nhân, nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại là Linh Tài các Các chủ!

Cường giả Thánh cảnh làm hạ nhân... thanh niên này đến cùng là ai?

Mặt nàng trong nháy mắt trắng bệch.

Tôn lão sư đi vào tiểu viện, rất nhanh vội vã tới gần, khẽ khom người:

- Hai vị, mời!

- Ân!

Không để ý tới nữ tử kinh ngạc sắp ngốc mất, Trương Huyền nhấc chân đi vào.

Vừa tiến vào tiểu viện, lập tức cảm thấy mùi thuốc xông vào mũi, linh khí nồng nặc, giống như gió lốc quanh quẩn ở bên tai, phát ra thanh âm nghẹn ngào.

- Linh khí hối minh?

Trương Huyền sững sờ.

Loại tiếng vang này, không chỉ linh khí hình thành, mà là hội tụ vô số bảo vật, hình thành hòa âm.

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy trong sân, là dược viên không lớn, chỗ linh khí hối minh đang ở trong đó, bên trong trồng đủ loại cây cối, muôn hồng nghìn tía, để người ta nhìn lên một cái, tinh thần liền sảng khoái.

- Đoạn Âm Thảo, Nhất Tiếu Hoa, Thất Tâm Lưu Lan... Nơi này thế mà có nhiều Thánh dược như vậy?

Trương Huyền nhíu mày.

Mặc dù Dươc viên này không lớn, chỉ có mấy trăm dược vật, nhưng từng cái cấp bậc không thấp, thậm chí Thánh dược cũng thấy được mấy gốc.

- Ân? Thập Diệp hoa?

Vừa đi về phía trước vừa quan sát, đột nhiên ánh mắt hắn sáng lên.

Thập Diệp hoa, dược vật Thánh cấp.

Hoàn toàn chín muồi, mười lá cây nở rộ mười đóa hoa màu sắc khác nhau, đối ứng ba hồn bảy phách của người, Ngụy Như Yên dùng thứ này tẩm bổ linh hồn, nhanh thì ba ngày, chậm một tuần, khẳng định có thể để cho nàng tỉnh táo lại.

- Thiếu gia, gốc Thập Diệp hoa kia, có thể hay không?

Đang đang quan sát, Ngụy Trường Phong truyền âm, rất hiển nhiên, vị Linh Tài các Các chủ kia cũng nhìn thấy bụi dược liệu này.

Vì cứu chữa nữ nhi, hắn lý giải dược liệu cũng không yếu.

- Ân, gốc Thập Diệp hoa này có thể cứu con gái của ngươi, có điều, nếu như hoa nở mà nói, công hiệu sẽ mạnh lên không ít.
Trương Huyền gật đầu.

Gốc Thập Diệp hoa này, là trạng thái phiến lá, cách nở hoa còn có một đoạn thời gian.

Nhưng Ngụy Như Yên khẳng định không đợi được, coi như không đạt tới công hiệu lớn nhất, cứu mạng còn có thể làm được.

Nghe được thiếu gia xác nhận, Ngụy Trường Phong thở phào nhẹ nhõm, trong mắt tràn đầy kích động.

- Lão sư, Ngụy các chủ đến rồi!

Hai người mới vừa nói xong, tiếng của Tôn lão sư vang lên, lập tức liền thấy một lão giả ở cách đó không xa, khom người bón phân cho cây cối.

Bộ dáng sáu, bảy mươi tuổi, chòm râu hoa râm.

Phía trước hắn là một đóa hoa đỏ tươi, phía trên hoa văn rõ ràng, mang theo vẻ yêu diễm, lão giả nhẹ nhàng đào đất, đổ vào một chậu chất lỏng đỏ tươi, chậm rãi lấp bùn đất về.

- Yêu Huyết Hoa?

Trương Huyền nhíu mày.

Cây hoa này, hắn nhận biết, mặc dù cũng là dược vật Thánh cấp, nhưng có rất ít người trồng.

Không phải bởi vì đóa hoa không có tác dụng lớn, mà là nuôi dưỡng quá khó khăn.

Bởi vì thứ này chỉ có máu tươi tẩm bổ, mới có thể sống sót!

Nuôi một đóa hoa như vậy, ít nhất phải săn giết mười con Linh thú trở lên, cực kỳ đáng sợ.

- Xem ra niên kỉ của vị Vưu phó viện trưởng này không nhỏ...

Mặc dù khó nuôi, nhưng công hiệu lại cực lớn, một khi thành thục phục dụng, có thể để người ta tăng huyết khí, kéo dài tuổi thọ.

Vưu phó viện trưởng tĩnh tâm chăn nuôi, chỉ sợ chính là vì mục đích này.
Nếu không, đường đường Danh Sư, làm sao có thể lao tâm lao lực nuôi dưỡng nó.

- Ân!

Khoát tay áo, lão giả cũng không xoay người, mà giẫm bằng mặt đất, lúc này mới rửa mặt rửa tay một cái, xoay người nhìn lại.

- Nghe qua đại danh của Ngụy các chủ, lúc này còn là lần đầu tiên gặp.

Vưu phó viện trưởng cười nhìn qua.

- Tại hạ cũng sớm nghe nói Vưu phó viện trưởng, am hiểu nuôi dưỡng dược liệu, hôm nay gặp mặt, quả nhiên mở rộng tầm mắt!

Ngụy Trường Phong ôm quyền.

- Không tính là am hiểu gì, chỉ là yêu thích mà thôi. Không biết Ngụy các chủ đột nhiên đến thăm là có chuyện gì?

Vưu phó viện trưởng hỏi.

Tất cả mọi người là cường giả Thánh cảnh, mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng cũng nghe tên, không cần thiết hàm súc.

Chưa từng gặp nhau, đột nhiên đi tới, muốn nói không có việc gì, hắn khẳng định không tin.

- Vưu phó viện trưởng người sảng khoái nói chuyện cũng sảng khoái, tại hạ đến đây, quả thực là có việc muốn nhờ...

Ngụy Trường Phong khom người:

- Tại hạ muốn mua gốc Thập Diệp hoa kia của phó viện trưởng!

- Thập Diệp hoa?

Nhìn thoáng qua cây dược liệu phun ra nuốt vào linh khí trong viện kia, Vưu phó viện trưởng lắc đầu:

- Thật không tiện, bụi dược liệu này không bán!

Vẻ mặt của Ngụy Trường Phong quýnh lên:

- Tại hạ cầu bụi dược liệu này là vì cứu người, mong phó viện trưởng thành toàn...

- Ta đã nói không bán, Tôn Nguyên, tiễn khách!

Vưu phó viện trưởng khoát tay áo.

- Vâng!

Tôn lão sư Tôn Nguyên đi lên phía trước, khẽ khom người:

- Hai vị, mời!

- Cái này...

Ngụy Trường Phong vội mở miệng:

- Ta biết tùy tiện xin thuốc có chút đường đột, nhưng ta thật vì cứu người, giá cả bao nhiêu, phó viện trưởng cứ mở miệng, chỉ cần ta có thể giao nổi, nhất định sẽ không tiếc!

Chương 1439: Giá cả (1)

- Không phải vấn đề giá cả, mà là những dược liệu này, lão sư không bán ra, mong được tha thứ!

Tôn Nguyên khoát tay áo.

Ngụy Trường Phong cắn răng.

Chỉ cần đối phương bán ra, dù táng gia bại sản, mình cũng khẳng định mua sắm, nhưng người ta không bán, cũng không thể đoạt a?

Không nói trước hắn chưa hẳn có thể là đối thủ, chỉ nói nơi này là Danh Sư học viện, liền để hắn không dám có ý khác.

- Ta là vì cứu nữ nhi của mình, nàng rất cần Thánh dược ôn nhuận linh hồn, mong Vưu viện trưởng thành toàn...

Ngụy Trường Phong hít sâu một hơi, quỳ rạp xuống đất.

- Ai!

Nhìn thấy động tác của hắn, Trương Huyền than thở.

Vì nữ nhi, hắn đã liên tục hai lần quỳ xuống.

Đường đường cường giả Thánh cảnh, vì cứu nữ nhi, tôn nghiêm gì cũng từ bỏ, cái gì cũng có thể không cần, cái này... Chính là cha mẹ!

Đáng thương lòng cha mẹ trong thiên hạ!

Vì con cái, cái gì cũng có thể làm, cái gì cũng có thể từ bỏ, loại thương yêu này, đơn thuần mà vô tư, vĩ đại mà nặng nề.

- Ta nói không bán, coi như ngươi quỳ chết ở đây, cũng sẽ không thay đổi, đi đi!

Vẻ mặt Vưu phó viện trưởng không thay đổi, khoát tay áo.

- Vưu viện trưởng...

Ngụy Trường Phong trướng đỏ bừng, móng tay nắm đến trong thịt.

Tất cả mọi người là cường giả Thánh cảnh, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, không nghĩ tới quỳ xuống cầu khẩn, đối phương cũng không động.

Thấy đối phương không cho thể diện, Trương Huyền lắc đầu, đang định tiến lên hỗ trợ khuyên mấy câu, liền nghe bên ngoài tiểu viện vang lên tiếng đập cửa.

Đông đông đông đông!

Tôn Nguyên nghi ngờ nhìn thoáng qua, đi về phía trước, không lâu sau, một trung niên theo ở phía sau đi đến.

- Vưu viện trưởng, gia sư luyện đan cần một gốc Hàm Nguyên thảo Thánh cấp!

Trung niên nhân ôm quyền.

- Hàm Nguyên thảo?

Vưu phó viện trưởng nhẹ gật đầu:
- Tôn Nguyên, đi lấy cho Trác sư!

- Vâng!

Tôn Nguyên gật đầu, đi vào dược viên, không lâu sau, liền lấy tới một thực vật màu xanh nhạt.

- Đa tạ!

Trung niên nhân gật đầu, cổ tay khẽ đảo, mấy viên linh thạch thượng phẩm xuất hiện ở trước mắt:

- Đây là tiền thuốc!

Quang mang lấp lánh, không nhiều không ít, vừa vặn mười viên.

Vưu viện trưởng thu hồi linh thạch, trung niên nhân cầm dược liệu xoay người rời đi.

Một trận giao dịch, không quá mấy phút.

- Vưu viện trưởng, không phải nói không bán sao? Vì sao vị Trác sư này tới, liền trực tiếp bán ra?

Thấy đối phương tuỳ tiện mua đi, mà bản thân quỳ xuống cũng không bán, Ngụy Trường Phong xiết chặt nắm đấm, trên đầu toác ra gân xanh.

Trương Huyền cũng nhíu mày.

Nếu như nguyên tắc của đối phương là không bán, thì xem như hắn cũng không tiện nhiều lời, nhưng Trác sư tới, trực tiếp bán, nhưng đối với Ngụy Trường Phong lại không bán...

Đối đãi khác nhau, cũng có chút quá phận a!

- Lão sư của Trác sư, là Đan viện Lục Phong viện trưởng, hắn mua là dùng để luyện chế đan dược cấp sáu, tự nhiên sẽ bán, mà ngươi... dường như chúng ta còn không có giao tình này, không phải muốn bán là bán! Vưu viện trưởng khẽ nói.

- Ta...

Ngụy Trường Phong cắn răng.

Quả thực, hắn cùng đối phương chỉ là lần đầu tiên gặp mặt, không có giao tình, đối phương bán cho ngươi là nhân tình, không bán cho ngươi là công đạo, quả thực không phải vấn đề tiền.

- Không thể nói như thế, công hiệu lớn nhất của dược vật, là cứu người. Thầy thuốc như cha mẹ, không có khả năng bởi vì giao tình yêu ghét, mà không để ý bệnh nhân, do đó tử vong! Nữ nhi của Ngụy các chủ, ngàn cân treo sợi tóc, chỉ có Thập Diệp hoa kéo dài tính mạng, mong Vưu viện trưởng thành toàn!

Trương Huyền nhìn không được nữa, tiến lên một bước, ôm quyền nói.

- Chúng ta nói chuyện, có phần ngươi chen vào sao? Ngươi là ai?

Vưu phó viện trưởng nhíu mày.

Hắn là Danh Sư lục tinh, địa vị tôn sùng, lại thêm thân là Y Sư học viện phó viện trưởng, lúc nào bị người giáo huấn, huống chi là một thanh niên hai mươi tuổi.

- Tại hạ Trương Huyền, là tân sinh năm nay mới vừa tới!

Trương Huyền nói.

- Ta còn tưởng là ai, nguyên lai ngươi chính là Trương Huyền kia?

Vưu phó viện trưởng sửng sốt một chút, lập tức cười lạnh:

- Ta nghe qua ngươi, mặc dù được đám người Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng coi trọng, nhưng mà ở trước mặt ta vẫn là vãn bối, không có tư cách lên tiếng!

- Một tân sinh, đi tới học viện, không học tập cho giỏi, ỷ vào mấy phần thiên phú, khắp nơi rêu rao, huyên náo người người oán trách, quả thực có nhục danh tiếng của Danh Sư. Nếu là đệ tử của ta, đã sớm trục xuất sư môn!

Nói đến đây, hắn nhìn về phía Trương Huyền, lộ ra một chút khinh bỉ, khoát tay áo:

- Được rồi, thừa dịp tâm tình của ta còn không có hoàn toàn xấu, lập tức rời đi, nếu không, đừng trách ta không khách khí.

- Không khách khí?

- Không sai! Tân sinh phải có bộ dạng của tân sinh, liền phải tuân thủ quy tắc của tân sinh, không biết tốt xấu, không biết đại cục, không tuân trưởng ấu, không tuân thủ lễ nghi... Nếu như lại ở đây lải nhải, ta không ngại thay lão sư ngươi, giáo huấn ngươi một trận!

Vưu phó viện trưởng chắp hai tay sau lưng, hất ống tay áo.

- Thay lão sư ta giáo huấn ta? Không nói trước ngươi có tư cách này hay không, cho dù có... cũng không tới phiên ngươi!

Thấy ngữ khí của đối phương bất thiện, đối với hắn ôm thành kiến rất lớn, Trương Huyền lắc đầu, tiến về phía trước một bước:

- Bôi nhọ danh tiếng Danh Sư, không phải ngươi định đoạt, mà từ Danh Sư đường cùng học viện quyết định! Lại nói, mặc dù nơi này là biệt viện của ngươi, nhưng cũng là tài sản chung của học viện, đuổi ta đi... Ngươi có tư cách này sao? Ta nhớ được...

Chương 1440: Giá cả (2)

Nhẹ nhàng cười một tiếng, thần sắc của Trương Huyền lạnh nhạt nhìn qua:

- Ngươi... Còn không phải viện trưởng a?

Người khác kính hắn, hắn kính người khác.

Mới mở miệng liền nhục danh tiếng của Danh Sư, trục xuất sư môn... Coi như tính khí của hắn khá hơn nữa, cũng có chút nhịn không được.

Danh Sư, nặng nhất thanh danh.

Nguyên nhân chính là như thế, dù biết rõ cứu chữa Ngụy Như Yên sẽ hao tổn linh hồn, nguyên thần bị hao tổn, cũng sẽ không tiếc.

Đối phương mới mở miệng, liền rêu rao khắp nơi, trục xuất sư môn, tương đương với trần trụi nhục mạ, đã xúc phạm ranh giới cuối cùng của hắn.

- Làm càn! Ngươi có biết đang nói chuyện với người nào không?

Không nghĩ tới một tân sinh lại dám phản bác, Vưu phó viện trưởng tức giận đến sắc mặt trầm xuống.

- Nói chuyện với người nào, ta tự nhiên biết, Danh Sư lục tinh Vưu Hư, Y Sư học viện phó viện trưởng! Ta biết nói chuyện với ai, nhưng ngươi biết mình đang nói chuyện với ai không?

Sống lưng thẳng tắp, cả người như một cây trường thương, mang theo khí tức lăng lệ, Trương Huyền ngạo khí bức người.

- Tại hạ là khách quý của Mạc đường chủ, Mi, Triệu, Vệ viện trưởng, cầm trong tay ba lệnh bài trưởng lão; có hai đại chức nghiệp Luyện Khí sư lục tinh, Kinh Hồng sư lục tinh! Tùy ý vũ nhục ta, mở miệng uy hiếp... Ta nhìn không phải ta làm càn, mà là ngươi đi?

Tôn nghiêm của Danh Sư không thể nhục.

Huống chi, hắn là Thiên Nhận Danh Sư!

- Ngươi...

Vưu phó viện trưởng híp mắt lại.

Sự tình của Trương Huyền, hắn nghe qua, vừa đến học viện, liền làm dư luận xôn xao, lão sinh tân sinh vỡ tổ không nói, lão sư tầm đó cũng thảo luận kịch liệt.

Đối với loại người không tuân thủ quy củ này, bản thân hắn liền không thích, muốn giáo huấn một lần, cho cái ra oai phủ đầu, không nghĩ tới, thế mà bị ở trước mặt phản bác.

Đối phương nói không sai, cầm trong tay lệnh bài trưởng lão của ba đại viện trưởng, tương đương với những trưởng lão này đích thân tới, thật đuổi hắn đi, tương đương với không nể mặt bọn họ, quả thực không ổn thoả.

Mặc dù hắn cũng là Danh Sư lục tinh đỉnh phong, nhưng so với rất nhiều viện trưởng vẫn kém một bậc.

- Tại hạ mang theo thuộc hạ tới, chỉ là muốn mua Thánh dược, có điều kiện gì, nói là được, đường đường Danh Sư lục tinh, nhưng nhằm vào cá nhân ta, tùy ý vũ nhục, nếu như ta báo chuyện này cho học viện, không biết học viện có thể điều tra hay không?

Không để ý tới đối phương phẫn nộ, Trương Huyền hừ lạnh.

- Ngươi... Ngươi rất tốt!

Không nghĩ tới bản thân nhất thời giận ngữ, bị đối phương bắt tay cầm, sắc mặt của Vưu Hư phó viện trưởng tái xanh.

Danh Sư coi trọng thân phận, đường đường Danh Sư lục tinh, không bán thì không bán, mở miệng vũ nhục một vị Luyện Khí sư lục tinh, quả thực làm trái phong độ cùng uy nghiêm của Danh Sư. Thật muốn báo lên học viện, trừng phạt lớn chắc chắn sẽ không có, nhưng nhắc nhở là tránh không khỏi, một khi truyền đi, làm không cẩn thận sẽ càng thêm mất mặt.

Đã sớm nghe nói gia hỏa này quỷ dị cực kỳ, không nghĩ tới, nói cũng sắc bén như vậy.

Biết tiếp tục đấu võ mồm với đối phương, làm không cẩn thận còn phải ăn thiệt thòi, Vưu Hư phó viện trưởng không dây dưa vấn đề này nữa:

- Thập Diệp hoa, là ta vất vả bồi dưỡng, nếu quả thật muốn mua, cũng không phải là không thể bán!

Thấy hắn đột nhiên đổi giọng, Trương Huyền cùng Ngụy Trường Phong liếc mắt nhìn nhau, từng người nghi hoặc.

- Nhưng giá cả sẽ cao chút!

Vưu phó viện trưởng nói.

- Mời nói!

Ngụy Trường Phong ôm quyền.

Mặc dù không biết vì cái gì đối phương đột nhiên cải biến ý, nhưng có thể bán ra, dù sao cũng tốt hơn mua không được.

- Ta cần một gốc Vân Vụ hoa, nếu như ngươi có thể ở trong hai ngày, lấy tới cho ta một gốc, có thể trực tiếp đưa ngươi Thập Diệp hoa!

Vưu phó viện trưởng nói.

- Vân Vụ hoa?

Trương Huyền cau mày. Mặc dù hắn là Y Sư tứ tinh, lý giải không ít dược liệu, nhưng chưa từng nghe qua loại thuốc này.

Đang muốn hỏi một chút, đến cùng là cái gì, chỉ thấy sắc mặt của Ngụy Trường Phong trắng nhợt, thân thể run rẩy.

- Ngươi biết thứ này?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Vân Vụ hoa, là một loại cây cối đặc hữu ở Vân Vụ lĩnh trong Hồng Viễn sơn mạch, cũng không phải dược liệu... bỏ lá vào nước đun sôi, sẽ sinh ra hơi nước nồng đậm, tựa như mây mù, cực kỳ đẹp mắt, là một loại lá trà trân quý!

Ngụy Trường Phong nói.

- Lá trà? Dùng một gốc trà, đổi lấy Thập Diệp hoa?

Trương Huyền sững sờ.

Thập Diệp hoa là dược vật Thánh cấp, giá trị ít nhất mười viên linh thạch thượng phẩm trở lên, dùng một gốc trà trao đổi... Có phần quá rẻ đi!

- Ân!

Ngụy Trường Phong gật đầu, muốn nói cái gì, cuối cùng ngừng lại, mà ngẩng đầu nhìn về phía Vưu phó viện trưởng:

- Tốt, ta đáp ứng!

- Vậy là tốt rồi, ta liền chờ tin tức tốt của ngươi!

Vưu phó viện trưởng nhẹ nhàng cười một tiếng, khoát tay áo.

- Yên tâm! Chỉ hy vọng ngươi có thể tuân thủ ước định, đến lúc đó cho ta Thập Diệp hoa!

Hít sâu một hơi, Ngụy Trường Phong xiết chặt nắm đấm, lập tức gọi Trương Huyền một tiếng:

- Thiếu gia, chúng ta đi thôi!

Thấy bọn họ thương nghị xong, Trương Huyền cũng không nhiều lời, hai người đi ra tiểu viện.

Mới vừa rời đi, Tôn Nguyên nhịn không được nhìn về phía lão giả trước mắt:

- Lão sư, Vân Vụ lĩnh Thánh thú tụ tập, coi như người tinh thông thuần thú như Mi viện trưởng, thực lực lại mạnh mẽ tiến vào, cũng rất khó trở về... Ngươi để Ngụy các chủ đi hái Vân Vụ hoa, có phải quá nguy hiểm hay không?

- Nguy hiểm? Ta đương nhiên biết nguy hiểm. Ngụy Trường Phong làm những chuyện kia, ngươi cũng không phải chưa nghe qua... Loại gieo họa này, chết tốt nhất! Còn Trương Huyền kia, mắt không trưởng ấu, không biết tôn ti, cùng đi tốt nhất, không đi, cũng cho hắn biết, Danh Sư lục tinh... Không phải có thể tuỳ tiện đắc tội!

Vưu phó viện trưởng cười lạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau