THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1431 - Chương 1435

Chương 1431: Ngụy Trường Phong nữ nhi (1)

Thành lập học hội, đủ loại điều lệ, quy tắc, thủ tục, thảo luận thương định hết, không sai biệt lắm trời cũng sắp sáng.

Huyền Huyền hội là học hội của tân sinh, không cần giao nạp hội phí cùng học phần, có điều, lại có một tổ chức cực kỳ nghiêm khắc, chỉ cần vận chuyển, có thể vì toàn bộ học hội kiếm lấy càng nhiều lợi ích.

Đương nhiên, những cái này đều ở trong thương định, còn không có hoàn toàn thành hình.

Trương Huyền chẳng muốn lo nghĩ, trực tiếp vung tay cho đám người Nhược Hoan công tử, La Tuyền, trở về khu tinh anh.

Mới vừa trở lại chỗ ở, còn chưa kịp nghỉ ngơi, liền nghe được tiếng gõ cửa, một lão sinh phụ trách quản lý khu tinh anh đứng ở trước cửa.

- Trương sư, có người nói muốn tìm ngươi, ta liền mang hắn qua!

Trương Huyền nhìn lại, chỉ thấy một bàn tử tiến lên đón:

- Thiếu gia!

- Làm phiền học trưởng rồi!

Thấy là Tôn Cường, Trương Huyền đa tạ, sau đó mang hắn vào tiểu viện.

- Chuyện gì xảy ra?

Trước mấy ngày an bài đám người Tôn Cường đợi ở tiểu viện, giờ phút này đột nhiên tìm đến, chẳng lẽ xảy ra chuyện?

- Là Ngụy Trường Phong Các chủ, xử lý xong sự tình Linh Tài các đến tìm thiếu gia.

Tôn Cường nói.

- Tìm ta? Ta không phải bảo hắn nghe theo sắp xếp của ngươi sao? Chẳng lẽ hắn không nghe lời?

Trương Huyền cau mày.

Sau khi bản thân đại náo Linh Tài các, thu phục Ngụy Trường Phong, để hắn xử lý xong sự tình, lớn tới nghe Tôn Cường an bài, chẳng lẽ không nghe lời?

- Không phải, hắn nói nhất định phải gặp thiếu gia, ta không có cách, cũng chỉ có tới!

Tôn Cường nói.

Thiếu gia ở Danh Sư học viện, không dễ vào, coi như hắn nói muốn tìm người, cũng hao tốn không ít trắc trở.

- Nhất định phải gặp ta?

Trương Huyền cau mày.

- Đúng vậy, ta hỏi là chuyện gì, làm sao cũng không nói! Nói muốn gặp được ngươi mới có thể mở miệng, ta cũng không có cách nào.

Tôn Cường cười khổ.

- Cái này... Vậy thì tốt, đi qua nhìn một chút! Hiểu cường giả Thánh cảnh như Ngụy Trường Phong, đã yêu cầu như vậy, khẳng định có chuyện quan trọng, Trương Huyền không nói thêm lời, cùng Tôn Cường đi ra học viện.

Không dùng quá nhiều thời gian, liền trở lại tiểu viện của đám người Tôn Cường.

- Thiếu gia!

Thấy hắn đi tới, Ngụy Trường Phong lập tức tiến lên đón.

Mấy ngày không thấy, vị Linh Tài các Các chủ này giống như già nua mấy tuổi, trong mắt cũng che kín tơ máu, tang thương không nói ra được.

- Ngươi đây là... làm sao vậy?

Trương Huyền nghi hoặc.

Đối phương là cường giả Thánh cảnh, thọ nguyên đạt đến một ngàn tuổi, chỉ cần không làm ra sự tình có hại sinh mệnh, là không có khả năng già yếu nhanh như vậy!

Mặt ngoài nhìn già mấy tuổi, chỉ sợ ít nhất tiêu hao mấy chục năm thọ nguyên.

Phù phù!

Cũng không nhiều lời, Ngụy Trường Phong quỳ rạp xuống đất:

- Xin thiếu gia mau cứu con gái của ta, nàng... sắp không được!

- Ân?

Trương Huyền sững sờ. Trước đó thông qua thư viện, đã suy đoán ra, đối phương sưu tập bảo vật mục đích là vì cứu thân nhân, dựa theo đạo lý, sưu tập nhiều bảo vật linh tính như vậy, coi như bệnh nặng cũng có thể tiếp tục kiên trì, làm sao mới mấy ngày ngắn ngủi, liền sắp không được?

Bảo vật không có sự sống, nhưng linh tính có, dùng cái này kéo mệnh, chỉ cần không xuất hiện biến cố quá nghiêm trọng, kiên trì mấy năm, mấy chục năm, cũng không phải vấn đề quá lớn.

Chính bởi vì hiểu những chuyện này, mặc dù thu phục đối phương, lại không lo lắng ra tay.

- Ta cũng không biết, nguyên bản rất tốt, hai ngày trước sinh mệnh đột nhiên suy yếu, bảo vật linh tính cũng vô dụng, mong thiếu gia ra tay!

Hốc mắt Ngụy Trường Phong ửng hồng.

Nhiều năm như vậy, vì nữ nhi có thể sống sót, chuyện gì cũng có thể làm, thật kiên trì không được nữa, chỉ sợ hắn cũng không muốn sống.

Vị thiếu gia này, có thể nhìn ra tình huống của mình, lại phô bày vô số thủ đoạn thần kỳ, có lẽ... Thật có thể cứu nữ nhi.

Cái này đã là hy vọng duy nhất.

- Mang ta xem một chút!

Hiểu nói vô dụng, nhất định phải tận mắt thấy mới có thể xác định, Trương Huyền nói.

- Ta đã mang nàng tới gian phòng của mình...

Ngụy Trường Phong vội vàng chỉ.

Sợ thiếu gia tới, lại đi qua nhìn, thời gian không còn kịp nữa, trực tiếp mang nữ nhi qua, cùng hắn ở cùng một chỗ.

- Ân!

Trương Huyền gật đầu đi vào.

Tôn Cường tìm tiểu viện này, chỉ có bảy tám gian phòng, hơn nữa mỗi cái đều không rộng lắm, đẩy cửa đi vào, lớn cỡ mười mấy mét vuông, hơi có vẻ âm u.

Trong góc phòng là giường gỗ không lớn, phía trên nằm một nữ hài mười bốn, mười lăm tuổi, thân thể gầy yếu, vẻ mặt trắng bệch, tóc có chút ố vàng, hai mắt nhắm nghiền, đã lâm vào hôn mê.

- Bệnh thật nặng!

Trương Huyền nhíu mày.

Cô gái trước mắt này, thở ra thì nhiều hít vào thì ít, ở dưới Minh Lý Chi Nhãn chiếu rọi, sinh cơ toàn thân suy yếu, tất cả kinh mạch trong cơ thể mất đi sức sống, xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ không cách nào tỉnh lại.

Khó trách Ngụy Trường Phong lo lắng, nữ hài trước mắt này, quả thực đã đến bên bờ sinh tử, lại không cứu chữa, có thể kiên trì đến trời tối hay không cũng khó.

- Trước đó, nàng còn có thể tỉnh lại nói chuyện, một khi không chịu nổi, nuốt bảo vật linh tính, liền có thể kiên trì một đoạn thời gian, nhưng từ hôm qua bắt đầu, những linh tính này đã không còn tác dụng, một mực ngủ mê mệt không tỉnh lại...

Chương 1432: Ngụy Trường Phong nữ nhi (2)

Ngụy Trường Phong tràn đầy lo lắng, nói triệu chứng một lần.

- Ân!

Trương Huyền gật đầu, lại nhìn kỹ một lần, bất đắc dĩ lắc đầu.

Hắn lý giải y thuật, chỉ dừng lại ở tứ tinh, cho dù có Minh Lý Chi Nhãn, cũng tìm không ra triệu chứng xác thực, trừ khi có thể tiếp tục xem sách, hiểu rõ càng nhiều đối với các loại chứng bệnh.

Nhưng hiển nhiên thời gian không còn kịp nữa.

Kế trước mắt, chỉ có thể mượn nhờ thư viện.

Duỗi tay ra, nắm cổ tay của đối phương.

Làn da của nữ hài rét run, như một khối băng.

Tinh thần tập trung, trong đầu Trương Huyền thở nhẹ!

Ông!

Một quyển sách xuất hiện.

Tu luyện giả hôn mê vô chủ xem ý thức, giống như bảo vật, chỉ cần chạm đến, đồng dạng có thể sinh ra thư tịch đối ứng.

Vội vàng mở ra.

- Ngụy Như Yên, người Thanh Nguyên thành, Tiên Thiên độc thể...

Nội dung thư tịch khắc sâu vào trong óc.

- Tiên Thiên độc thể? Nha đầu này lại là Tiên Thiên thể chất?

Trương Huyền sững sờ.

Tiên Thiên thể chất cực kỳ hiếm thấy, cùng nhau đi tới, cũng chỉ gặp qua Triệu Nhã cùng Viên Đào, không nghĩ đến nữ hài trong mê ngủ, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong kia cũng thế.

- Tiên Thiên độc thể, thích hợp tu luyện chức nghiệp Độc sư, có điều hiện tại bộ dáng này... Có thể sống sót hay không còn chưa biết chừng!

Hắn lắc đầu.

Mặc dù Tiên Thiên thể chất lợi hại, nhưng trước khi kích hoạt, giống như người bình thường, đồng dạng có sinh lão bệnh tử, không có bất kỳ thực lực gì.

Cô gái này, rõ ràng không có kích hoạt, có hay không có, liền không khác nhau quá nhiều.

Lúc trước ở Độc điện trong Hồng Liên sơn mạch, từng thấy trên sách ghi chép qua loại thể chất này, chẳng qua nói không rõ, xem như hắn cũng không biết kích hoạt như thế nào, sau khi kích hoạt lại có hiệu quả gì.

Không quản thể chất của đối phương, tiếp tục nhìn xuống.
- ... lúc mang thai, bị cường giả Thánh cảnh đả thương, linh hồn, thân thể đều bị tổn thương, thuộc về thần hồn tổn hại. Thiếu sót:...

- Thần hồn tổn hại?

Trương Huyền nhíu mày.

Thần hồn tổn hại, tên như ý nghĩa, tinh thần, hồn phách, thân thể, đều khác biệt thường nhân, có hao tổn cực lớn. Bình thường là ở thời điểm mẫu thai, cung cấp không đủ dẫn đến, loại người này, tinh khí thần không đủ để chống đỡ thân thể sống sót, dựa theo tình huống bình thường, rất khó sống, thậm chí sinh cũng sinh không ra.

Nữ hài trước mắt này, chẳng những thuận lợi ra đời, còn sống lâu như thế... Làm sao làm được?

- Loại tình huống của Như Yên, dựa theo đạo lý bình thường, ra đời cũng khó, là thê tử của ta hao hết tinh nguyên toàn thân, giữ được tính mạng nàng, lúc này mới thuận lợi sinh ra, nhưng nàng không sống được!

Dường như hiểu ý nghĩ của Trương Huyền, Ngụy Trường Phong như nhớ tới cái gì, thần sắc mang theo đau thương:

- Như Yên ký thác tính mạng cùng hi vọng của nàng, coi như ta chết, cũng không thể để nàng có việc!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn có thể lý giải tâm cảnh của người trước mắt.

Vợ vì nữ nhi thuận lợi sống sót, hao phí tinh huyết toàn thân, thậm chí tử vong, làm phụ thân, nếu như ngay cả nữ nhi cũng không thể bảo vệ, về sau có mặt mũi nào đi gặp thê tử?

Cho nên, những năm này, coi như tốn hao đánh đổi lại lớn, cũng không chối từ.

- Thiếu gia, Như Yên... còn có thể cứu không?

Nói xong, Ngụy Trường Phong nhịn không được nhìn qua, trong mắt tràn đầy lo lắng.
- Sinh cơ trong cơ thể nàng không sai biệt lắm đã cắt đứt toàn bộ, muốn cứu... rất khó!

Trương Huyền lắc đầu.

Xem thư tịch của Ngụy Như Yên, hắn cũng cảm thấy có chút khó giải quyết.

Cái này không chỉ là vấn đề Thần hồn tổn hại, những năm này ăn nhiều đồ đại bổ, quá bổ không tiêu nổi, sinh cơ trong cơ thể cơ bản bị phá hư sạch sẽ.

Lại thêm thần hồn suy yếu, có thể nói đã đến mức đèn cạn dầu.

Khó trách Y Sư lục tinh đỉnh phong cũng không có cách, chỉ có thể dựa vào bảo vật linh tính kéo dài tính mạng, xem như hắn tìm được nguyên nhân cùng thiếu hụt, cũng vô kế khả thi, có loại cảm giác chó cắn con nhím, không thể nào ăn xuống.

- Xin thiếu gia ra tay, chỉ cần có thể cứu sống Như Yên, coi như để cho ta làm trâu làm ngựa cũng không tiếc!

Nghe thiếu gia cũng không có cách, Ngụy Trường Phong vội nói.

- Ngươi đã hiệu trung với ta, ta có thể làm đương nhiên sẽ không chối từ, có điều, hiện tại nàng không chỉ thân thể suy yếu, hồn phách cũng quá suy yếu, muốn cứu chữa, trước hết để nàng tỉnh lại, mà muốn tỉnh lại, thân thể cần càng cường tráng hơn mới được...

Trương Huyền xoa xoa lông mày.

Đối phương rơi vào hôn mê, là thân thể không cách nào duy trì hồn phách vận chuyển, thân thể thời khắc này, giống như một cái bao tải thủng, linh hồn như nước, căn bản không dung nạp được.

Nhưng không có linh hồn, người không thanh tỉnh, thân thể cũng không có cách nào điều trị.

Bởi vì bổ sung khí huyết, cần ý chí phối hợp, ý niệm không kiên trì nổi, đồng dạng không có công hiệu.

Bổ sung thân thể, cần linh hồn tỉnh lại, linh hồn tỉnh lại cần thân thể chống đỡ... Ngụy Như Yên này, là tình huống lưỡng nan.

Xem như hắn, cũng cảm thấy cực kỳ đau đầu.

- Vậy làm sao bây giờ?

Ngụy Trường Phong nhìn tới.

Bệnh lâu thành y, hắn ngày ngày liên hệ dược liệu, mặc dù không khảo hạch qua Y Sư, nhưng tài nghệ chân chính, lại không kém Y Sư ngũ tinh, lục tinh. Loại tình huống này của nữ nhi, kỳ thật không cần thiếu gia nói hắn cũng biết.

Chẳng lẽ, coi như thiếu gia, cũng không có cách nào?

Thật để cho mình người tóc bạc, trơ mắt tiễn người tóc xanh?

- Đừng vội, ta trước tiên có thể nghĩ biện pháp, không để cho nàng chết, nhưng hẳn là không kiên trì được bao lâu. Biện pháp tốt nhất, là có thể tìm được một gốc dược liệu gia tăng hồn phách, chỉ cần nghĩ biện pháp để hồn phách được tẩm bổ, chữa trị tổn thương, có thể tỉnh lại, còn lại liền dễ dàng hơn rất nhiều!

Trương Huyền suy tư một lát nói.

Chương 1433: Tiên Thiên thai độc khuếch tán (1)

Đổi lại Y Sư lục tinh, thậm chí thất tinh khác, gặp phải loại tình huống này cũng bất lực, nhưng Trương Huyền không giống.

Nắm giữ năng lực Vu Hồn sư, thực sự không thể, có thể rút linh hồn của đối phương ra, đơn độc tẩm bổ, hơi cường tráng một chút, lại để vào thân thể... Như vậy có lẽ có thể giải quyết vấn đề.

Nhưng làm như vậy đối với thân thể vốn cực kỳ yếu đuối, rất dễ dàng không chịu nổi, hoàn toàn biến thành tử thi.

- Dược liệu? Dạng dược liệu gì?

Ngụy Trường Phong vội vàng nhìn qua, trong ánh mắt mang theo kiên định:

- Chỉ cần có danh tự, tốn hao lại lớn ta cũng phải tìm đến!

- Tên cụ thể, ta cũng không rõ ràng, có điều, cần ít nhất đạt tới Thánh cấp, có thuộc tính thai nghén linh hồn, hơn nữa, còn phải sống... Mặt khác, còn cần một viên Đoạn Tục đan!

Trương Huyền nói.

- Dược liệu Thánh cấp? Đoạn Tục đan? Đan dược cấp bảy?

Sắc mặt của Ngụy Trường Phong trắng nhợt.

Đổi lại vật phẩm khác, lấy thực lực Thánh cảnh của hắn, phí chút công phu, hẳn là có thể tìm được, nhưng hai thứ này, khó!

Không phải nói thực lực hắn không đủ, nhân mạch không rộng, mà là toàn bộ Hồng Viễn thành, cũng có khả năng không có.

Đổi lại lúc khác, nơi này không có, có thể đi quốc gia cao cấp hơn tìm kiếm, nhưng tình huống của Ngụy Như Yên, về thời gian rõ ràng không còn kịp rồi!

- Dược liệu Thánh cấp còn sống, mới có sinh mệnh lực dồi dào tẩm bổ linh hồn của nàng! Còn Đoạn Tục đan, ngươi hẳn nghe nói qua, cánh tay gãy rồi, thân thể bị tổn thương nặng, chỉ cần không bị thương đến căn bản, dùng loại thuốc này, cũng có thể tuỳ tiện khôi phục! Đối với thân thể có chỗ tốt rất lớn.

Trương Huyền giải thích nói.

Đoạn Tục đan, là đan dược bảy cấp, người bình thường dùng, có thể lập tức kích thích sinh cơ trong cơ thể, làm đến cụt tay lại nối tiếp, thậm chí có thể một lần nữa sinh trưởng, vô cùng thần kỳ.

Ngụy Như Yên này, sinh cơ trong cơ thể cắt đứt, muốn đánh thức, chỉ có loại dược vật cấp bậc này mới có thể làm được.

Hơi yếu một ít, chỉ sợ hoàn toàn không có hiệu quả.

- Ta biết... Nhưng mà dược liệu Thánh cấp có khả năng tìm được, nhưng đan dược bảy cấp, đi nơi nào tìm?

Ngụy Trường Phong xiết chặt nắm đấm.

Dược liệu Thánh cấp, mặc dù thưa thớt, nhưng Hồng Viễn thành vẫn có người bồi dưỡng, nhiều nhất tốn hao chút công phu cùng đánh đổi, hẳn là có thể cầm tới.

Nhưng Đan dược bảy cấp, hầu như không có khả năng.

- Ân!

Trương Huyền cũng cau mày.

Luyện Đan sư cường đại nhất Hồng Viễn thành, cũng chỉ là lục tinh đỉnh phong, không có khả năng luyện chế ra đan dược bảy cấp, huống chi Đoạn Tục đan, ở trong bảy cấp cũng được cho khá cao.

- Như vậy đi, ta trước thử một chút, những phương pháp khác có thể để cho sinh cơ thân thể tăng cường hay không! Trương Huyền lắc đầu, cũng không có biện pháp gì tốt, ánh mắt lần nữa rơi vào trên người Ngụy Như Yên.

Hắn muốn thử dùng Thiên Đạo chân khí!

Thiên Đạo chân khí, có thể để cho thương thế khôi phục rất nhanh, nương theo cấp bậc càng cao hiệu quả càng tốt, mặc dù chưa thử qua có thể cụt tay nối tiếp hay không, nhưng hiệu quả trị liệu đối với tu luyện giả, trải qua vô số lần thí nghiệm, trong lòng sớm đã rõ ràng, không thể nghi ngờ.

Nếu như có thể thay thế Đoạn Tục đan, sẽ không cần hao tốn sức lực tìm kiếm viên đan dược bảy cấp này.

Ngón tay đáp lên cổ tay đối phương, Thiên Đạo chân khí hóa thành dòng suối chảy xuôi.

- Vậy mà tất cả đều tắc nghẽn?

Vốn cho rằng, chân khí rất nhanh liền có thể đi khắp toàn thân, kích phát sinh mệnh lực, ai ngờ mới đi tới không xa, liền ngừng lại.

Kinh mạch toàn thân cô gái này, thế mà giống như thông đạo phong kín, không có lưu thông.

Thu hồi ngón tay.

- Hẳn là thời điểm nàng vẫn còn thai nhi, chịu đến công kích, kinh mạch vì bảo hộ bản thân, tự động phong bế! Nói cách khác, nàng không tỉnh táo lại, chủ động khống chế, kinh mạch căn bản không có cách mở ra, cưỡng ép xung kích, sẽ chỉ hoàn toàn ngược lại...

Rất nhanh liền hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

- Thử cái này một chút!

Dọc theo kinh mạch vào không được, Trương Huyền cũng không nhụt chí, cổ tay khẽ đảo, một hộp ngân châm xuất hiện.

Hô!

Nhẹ nhàng lắc một cái, ngân châm bay lượn ra, rơi vào huyệt vị trên người nữ hài, Thiên Đạo chân khí lập tức xuyên thấu qua huyệt đạo lan tràn. - Ân!

Chân khí vào thân thể, vẻ mặt nữ hài nguyên bản trắng bệch, lập tức trở nên hồng nhuận, phát ra một tiếng hừ nhẹ.

- Có hiệu quả...

Thân thể Ngụy Trường Phong run rẩy.

Nhìn thấy quả nhiên hữu hiệu, Trương Huyền tinh thần đại chấn, chân khí xuyên thấu qua ngân châm, tiếp tục truyền vào trong cơ thể đối phương.

- Không đúng!

Sau khi chân khí tiến vào trong cơ thể, đang định chạy toàn thân, tẩm bổ đối phương, đột nhiên cảm giác được cái gì, Trương Huyền nhíu mày, đang muốn thu hồi ngân châm, chỉ thấy vẻ mặt nữ hài lần nữa biến trắng, thân thể không nhúc nhích, đột nhiên giật giật kịch liệt.

- Nguy rồi...

Con ngươi co rụt lại, bàn tay vồ một cái, chân khí tuôn ra, trong nháy mắt Trương Huyền thu hồi tất cả ngân châm.

Nhưng lúc này đã chậm, nữ hài giống như trúng kịch độc, khóe miệng phun ra bọt mép, thân thể run rẩy mấy lần, trở nên cứng ngắc.

- Chết, chết rồi?

Thân thể Ngụy Trường Phong cứng đờ, vội vàng quan sát, con mắt lập tức trở nên đỏ như máu.

Vốn cho rằng thiếu gia có thể cứu, không nghĩ tới lại... trị chết!

Trong lòng còn có hi vọng, trong chốc lát hóa thành hư không, cả người điên cuồng.

- Cái này...

Không chỉ hắn như vậy, Trương Huyền cũng có chút điên rồi.

Thiên Đạo chân khí có thể trị tổn thương, chưa hề xảy ra vấn đề, làm sao đột nhiên liền xuất hiện biến cố, giết chết người?

- Khẳng định có quan hệ tới Tiên Thiên độc thể của nàng...

Khuôn mặt hắn cực kỳ khó coi.

Đối phương là Tiên Thiên độc thể, Thiên Đạo chân khí, có thể giải bách độc, ngay sau đó bị phản phệ.

Bản thân Ngụy Như Yên liền yếu, lại trái cắn ngược, làm sao còn chịu được, trực tiếp hương tiêu ngọc vẫn.

- Nếu nàng chết, coi như bị linh hồn hạn chế, Ngụy Trường Phong không dám làm gì, khẳng định cũng ghi hận... Huống chi, cam đoan có thể trị với người ta, xuất hiện loại tình huống này, bản thân đập bảng hiệu!

Đầu óc nhanh chóng vận chuyển.

Chương 1434: Tiên Thiên thai độc khuếch tán (2)

Cái này gọi là chuyện gì!

Người ta vốn đang sống, thậm chí còn có hi vọng phục sinh, kết quả bị hắn trị chết.

Đổi lại ai khác, khẳng định khó có thể tiếp nhận, không lập tức liều mạng đã không tệ.

- Nhất định phải cứu sống!

Biết nếu để cho nha đầu này chết rồi, Ngụy Trường Phong khẳng định sẽ sụp đổ, danh dự bản thân cũng mất sạch, Trương Huyền nhướng mày, ngón tay đáp tới, trong đầu sinh ra thư tịch.

Thời gian nháy mắt xem hết thư tịch.

- Tiểu Phong, ngươi đi ra ngoài trước!

Trương Huyền hít sâu một hơi, bàn giao.

- Ra ngoài?

Vẻ mặt Ngụy Trường Phong khó coi.

- Không sai, nàng cũng không phải tử vong, mà là không chịu nổi lực lượng, ngắn ngủi hôn mê sâu, ta cần dùng thủ pháp độc môn cứu chữa, ngươi rời đi trước...

Trương Huyền khoát tay áo.

- Cái này...

Ngụy Trường Phong sững sờ.

Trái tim hô hấp không còn, thân thể cũng bắt đầu biến cứng, đây là... hôn mê?

Lừa gạt quỷ sao?

- Nhanh lên! Không muốn nàng chết, liền lăn ra ngoài!

Trương Huyền nhướng mày.

- Vâng!

Thấy thiếu gia nổi giận, mặc dù trong lòng nghi hoặc, nhưng Ngụy Trường Phong vẫn cắn răng một cái, đi ra ngoài, đóng kín cửa phòng.

Thấy hắn rời đi, Trương Huyền phun ra một ngụm trọc khí, khoanh chân ngồi dưới đất.

Vừa rồi dùng thư viện dò xét, cũng không phải nói như thế, hôn mê sâu, mà là... thật đã chết rồi!

Nhưng mà, vừa mới tắt thở, linh hồn còn không có rời đi.

Loại tình huống này, coi như Y Sư thất tinh cũng bất lực, nhưng hắn đột nhiên nhớ ra, trong thủ đoạn Mặc Hồn Sinh truyền thừa, vừa vặn có phương pháp dung hợp linh hồn, để cho người ta hoàn hồn.

Cho nên... hắn muốn thử một lần! Không thử, nữ hài này khẳng định thật sự tử vong, Thần Tiên khó cứu.

- Loại dung hợp linh hồn này, khả năng sẽ có thương tổn hồn phách của ta, nhưng lúc này không quản được nhiều như vậy!

Không nói tín dự ở trước mặt thuộc hạ, chỉ là để hắn tận mắt thấy một nữ hài chết ở trước mặt, liền làm không được.

Coi như sẽ đánh đổi khá nhiều, cũng không lùi bước.

Tinh thần khẽ động, Vu hồn từ mi tâm nhảy ra ngoài.

Lơ lửng ở trên không trung, lập tức nhìn thấy hồn phách của nữ hài, dường như chịu đến một loại thu hút nào đó, đang thoát ly thân thể, rơi vào một thời không khác.

- Định trụ!

Hiểu một khi bị lôi kéo qua, sẽ không cách nào cứu chữa, bàn tay Vu hồn của Trương Huyền bay múa, liên tục kết mấy thủ ấn, bỗng nhiên đè ép xuống dưới.

Thủ đoạn đặc thù của Vu Hồn sư, Chiêu Hồn Dẫn!

Có thể triệu hồi linh hồn, quỷ dị không hiểu.

Soạt!

Bị bàn tay hắn đè ép, hồn phách bất cứ lúc nào cũng sẽ nhảy ra thân thể, hơi nhúc nhích một chút, một lần nữa quay về.

Nhưng chỉ như vậy còn chưa đủ.

Mặc dù bị Chiêu Hồn Dẫn áp chế, hồn lực tạm thời không ly thể, nhưng nương theo tử vong, đã cùng thân thể nằm ở hai thế giới, nhất định phải nghĩ biện pháp để nó dung hợp mới được.
- Đi vào!

Người ở bên ngoài căn bản không làm được, phải giống như lần trước cứu chữa Lộ Xung, đi vào thức hải, Trương Huyền không ngừng, Vu hồn to lớn nhoáng một cái, thẳng tắp chui vào.

Thức hải cực kỳ rộng lớn, một tiểu nữ hài gầy yếu lơ lửng ở cách đó không xa, hai mắt nhắm nghiền.

Chính là hồn phách của Ngụy Như Yên.

- Muốn linh hồn nàng mạnh lên, chỉ có một con đường có thể đi, cái kia chính là... lấy hồn dưỡng hồn!

Hắn xiết chặt nắm đấm.

Hồn phách của đối phương suy yếu, lại không cách nào phù hợp với thân thể, muốn cho nó mạnh lên, chỉ có một phương pháp... tiến hành tẩm bổ linh hồn của nàng.

Mà thủ đoạn tẩm bổ tốt nhất, là lấy hồn dưỡng hồn!

Nói cách khác, tiêu hao linh hồn của hắn, xem như tiếp tế cho đối phương.

Loại thủ đoạn này, mặc dù có thể cứu người, nhưng cũng là hao tổn bản thân, không phải chí thân, bất kỳ Vu Hồn sư nào cũng sẽ không đi làm.

Nói thật, hắn cùng cô gái này, chỉ là lần đầu tiên gặp mặt, đối với chuyện loại hao tổn bản thân này cứu người, cũng có chút do dự.

Nhưng ai bảo hắn làm chết người ta chứ?

Bản thân trồng quả đắng, coi như lại khó uống, cũng phải nuốt xuống!

Nếu không, hắn cũng không cần làm thiếu gia nữa.

Xì xì!

Hồn thể to lớn tới gần nữ hài, hồn lực tinh thuần lấy cánh tay làm thông đạo, lực lượng hùng hậu không ngừng đi vào trong cơ thể đối phương, tiến hành bổ dưỡng.

Nương theo hồn lực tiêu hao, Trương Huyền cực kỳ mệt mỏi.

Hồn lực tẩm bổ, tương đương với tiêu hao bản thân để cho người khác, đối với hồn phách của hắn có tổn thương cực lớn, suy yếu chỉ là thứ yếu, làm không cẩn thận, sẽ để cho hồn phách hắn khó tụ lại, dẫn đến cái chết.

Nhưng đã bắt đầu, liền không cách nào lùi bước, cố nén mệt mỏi, hồn lực liên tục không ngừng cung cấp cho đối phương.

Ở dưới lực lượng của hắn truyền vào, hồn phách của Ngụy Như Yên vốn hư nhược, quả nhiên trở nên hùng hậu hơn rất nhiều.

- Hữu dụng...

Thấy có hiệu quả, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, đang muốn tiếp tục, đột nhiên nhớ tới cái gì, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, vừa xem xét, con ngươi đột nhiên co vào, hồn thể không ngừng run rẩy.

- Nguy rồi, Tiên Thiên thai độc... khuếch tán!

Chương 1435: Độc Hồn thể (1)

Trong Minh Lý Chi Nhãn, hồn thể ẩn chứa Tiên Thiên thai độc, trước đó còn duy trì thành một đoàn, tích tụ cùng một chỗ, không đáng chú ý.

Giờ phút này, nương theo hồn lực của hắn yếu bớt, thế mà bắt đầu khuếch tán, đã hội tụ hơn phân nửa hồn thể, bất cứ lúc nào cũng sẽ lan tràn lên.

- Xong...

Vẻ mặt của Trương Huyền trắng bệch.

Tiên Thiên thai độc, đây chính là đồ vật lúc trước Khổng sư cũng không có cách nào, thật muốn tùy ý lan tràn, không cần nghĩ, hồn thể khẳng định sẽ bị hạ độc chết, ai cũng cứu không được!

Vốn là đi Kinh Hồng viện tìm kiếm công pháp áp chế thứ này, kết quả không tìm được, cũng có chút thất vọng, nhưng không để ở trong lòng, cảm thấy chỉ cần cẩn thận, hẳn là thời gian ngắn không ngại, ai ngờ... lần này cứu người, linh hồn suy yếu, để nó khuếch tán!

Cái này gọi là chuyện gì!

Cứu người bản thân chết... Cũng coi như độc nhất a!

Đang khóc không ra nước mắt, định rút hồn lực về, liền cảm thấy một dòng nước ấm từ trong cơ thể nữ hài đối diện lao qua.

Bị cỗ lực lượng này va chạm, Tiên Thiên thai độc nguyên bản khuếch tán, giống như thấy được khắc tinh, bị dọa đến vội vàng ẩn núp.

- Cái này...

Con mắt hắn trợn tròn.

Tiên Thiên thai độc này, hắn suy nghĩ rất nhiều biện pháp, cũng không có bất kỳ hiệu quả, làm sao đột nhiên như vậy?

- Chẳng lẽ... Tiên Thiên độc thể?

Con ngươi co rụt lại, nhớ tới một việc, ánh mắt hắn lóe lên.

Thông qua Thiên Đạo thư viện, hắn biết cô gái trước mắt này thân có Tiên Thiên độc thể, nhưng chưa kích hoạt mà thôi.

Chẳng lẽ Tiên Thiên độc thể, có tác dụng khắc chế Tiên Thiên thai độc?

- Không đúng, nàng khả năng không chỉ là Tiên Thiên độc thể, còn có thể là Tiên Thiên... Độc Hồn thể!

Con mắt Trương Huyền tỏa ánh sáng.

Tiên Thiên độc thể, bình thường chỉ là thân thể, tiên thiên có tính kháng độc, bách độc bất xâm, thậm chí dùng kịch độc còn có thể để thể chất càng ngày càng mạnh.

Loại độc thể này, thân thể không e ngại độc dược, nhưng sử dụng dược vật độc chết linh hồn, cũng sẽ chết.

Trừ khi là Tiên Thiên Độc Hồn thể.

Độc Hồn thể, giống như độc thể, đại biểu cho hồn phách cũng có tính chất kháng độc, bách độc bất xâm.

Linh hồn cô gái trước mắt này, có thể trợ giúp bản thân áp chế Tiên Thiên thai độc... Cũng cho thấy, nàng vô cùng có khả năng chính là loại thể chất này.

- Khó trách, coi như hấp thu nhiều bảo vật linh tính như vậy, cũng khó mà sống sót... Tiên Thiên Độc Hồn thể giống như Tiên Thiên độc thể, quá mức nghịch thiên, nàng vốn suy yếu, có thể chịu được mới lạ!

Vẻ mặt Trương Huyền ngưng lại, giờ mới hiểu được. Tiên Thiên thể chất, vốn đã nghịch thiên, đối phương lại thân kiêm hai loại, có thể sống đến bây giờ, đã rất không dễ dàng.

- Có phải hay không, thử một lần liền biết!

Những suy nghĩ này chợt lóe lên trong óc, Trương Huyền cũng không nghĩ nhiều, tinh thần khẽ động, không truyền hồn lực vào trong cơ thể đối phương, mà là rút ra.

Cô cô cô!

Rút hồn lực trở về, tiếp xúc Tiên Thiên thai độc, nó giống như bị chạm điện lui về phía sau.

- Ha ha, quá tốt rồi!

Đang rầu làm sao giải quyết thứ này, không nghĩ đến linh hồn của nữ hài kia có thể giúp một tay, Trương Huyền hưng phấn cười to, tăng nhanh linh hồn giao lưu.

Xì xì xì!

Hồn lực cùng nữ hài tiến hành trao đổi, trước đó Tiên Thiên thai độc khuếch tán ra, dần dần bị áp chế đến một góc, động cũng không dám động, giống như ở trong thân thể.

Mặc dù trong thời gian ngắn không cách nào khu trừ, nhưng có thể khống chế không dám làm điều ác.

- Không nghĩ tới nhân họa đắc phúc!

Thấy Tiên Thiên thai độc bị áp chế, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, tràn đầy hưng phấn.

Vốn cho rằng là đơn thuần cứu người, cần hao tổn không ít, làm sao cũng không nghĩ tới, hao tổn là tổn hao, nhưng nhận được hồi báo càng lớn.

Linh hồn dung hợp Tiên Thiên Độc Hồn thể của đối phương, đối với kịch độc cũng có kháng tính, nói cách khác, hiện tại cho dù có người cho hắn dùng độc dược độc sát linh hồn, cũng sẽ không có bất cứ chuyện gì, trái lại có khả năng để linh hồn trở nên càng thêm cường đại.

- Hôm nay liền đến nơi đây! Lại truyền vào một hồi, cảm thấy mệt mỏi càng ngày càng đậm, lúc này tinh thần của Trương Huyền mới khẽ động, Vu hồn bay ra thức hải đối phương.

Nói thật, Ngụy Như Yên này quá hư nhược, coi như dùng hắn hồn lực tẩm bổ, cũng không phải một lần liền có thể hoàn toàn tỉnh lại.

Hô!

Vu hồn trở lại thân thể, Trương Huyền mở mắt nhìn sang.

Lúc này mặc dù thiếu nữ vẫn không tỉnh lại, nhưng đã có hô hấp và nhịp tim, hơn nữa vẻ mặt cũng hồng nhuận, giống như ngủ say.

Nói cách khác, trải qua hắn tẩm bổ, tạm thời sẽ không có nguy hiểm tính mạng.

Nhưng không nhanh chóng cứu chữa, cũng sẽ không kiên trì được bao lâu, nhục thể của nàng thực quá yếu.

- Được rồi, vào đi!

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, hô một tiếng.

Kẹt kẹt!

Ngoài cửa phòng, Ngụy Trường Phong cực kỳ khẩn trương vội vàng đi vào, nhìn nữ nhi một cái, lập tức thở phào nhẹ nhõm, lần nữa quay đầu nhìn về phía thiếu gia, lại thấy khuôn mặt hắn trắng bệch, không khỏi tràn đầy áy náy.

Mới vừa rồi nhìn thấy thiếu gia làm chết nữ nhi, hắn không cam lòng, thậm chí muốn ra tay đánh nhau, bây giờ mới biết, thiếu gia là vì cứu nàng!

Thực lực của thiếu gia là Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, lại có rất nhiều thủ đoạn, mệt mỏi như thế, tiêu hao bao lớn có thể tưởng tượng...

Hao tổn tâm huyết vì cứu người, bản thân còn hiểu lầm...

- Có lỗi với thiếu gia...

Ngụy Trường Phong cúi đầu, tràn đầy áy náy.

- Ta nói qua, hiệu trung với ta, chỉ cần ta có thể làm, chắc chắn sẽ không lùi bước!

Trương Huyền lắc đầu, thanh âm yếu ớt:

- Thay ta thủ hộ, ta trước khôi phục một chút!

Nói xong không tiếp tục để ý đối phương, cổ tay khẽ đảo, một bình ngọc xuất hiện, tiện tay mở ra, một viên đan dược rơi ở trong lòng bàn tay, hắn thả vào trong miệng.

Chính là Tiểu Hoàn đan mà Vệ Nhiễm Tuyết cho.

Cô cô cô cục cục!

Đan dược vào miệng liền hóa, một cỗ dược lực mênh mông tuôn vào thân thể, nguyên bản hồn phách vì tẩm bổ Ngụy Như Yên mà bị hao tổn, lập tức nhận được bổ dưỡng, chậm rãi khôi phục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau